Chilan
Trích đoạn: song hiệp khách
chilan
là loại lan chi
loại mọc
trên đá
hay đi quanh tường
sao hay rơi rớt tình thương
thế gian bao rộng
vấn vương bao sầu
cuộc đời
hỏi được bao lâu
sao Lan cứ ấn
nỗi đau vào mình!
"Chilan là loại lan chi"
Nghe anh hỏi
ta nhu mì cười thôi
Bởi đau
sẵn ở tim rồi
Thương mình
Nên chạnh cả người chưa quen
Cảm ơn
anh đã ghé thăm
Vần thơ neo lại bên thềm
hỏi han.
Cảm ơn SHK đã không ngại đường xa, ghé thăm nhà Chilan. Chúc SHK sáng tác nhiều.
Chilan
Bâng quơ
Sài gòn ngày thiếu nắng
Ta quàng khăn co ro
Tay cầm tay ủ ấm
Giấu cô đơn giày vò
Mùa bao mùa rồi nhỉ?
Cô lẻ mỗi ngày đi
Người nơi nào xa vắng
Có tiếc thương xuân thì
Người về đâu biền biệt
Bỏ quên đời rêu phong
Trên lối quen kỷ niệm
Tựa như gai nhói lòng...
Sài gòn ngày thiếu nắng
Những con đường loanh quanh
Anh từ khi rẽ lối
Ta buồn vui song hành
Chilan 12.1.09
Tiễn biệt
Em đi rồi
bàn tay chưa kịp vẫy
Khuất mù sương
để lại tiếng thơ buồn
Ngọn nến nhỏ
âm thầm tuôn hàng lệ
Tiếng kinh cầu
nức nở giữa chiều buông
Trích đoạn: chilan
Bâng quơ
Sài gòn ngày thiếu nắng
Ta quàng khăn co ro
Tay cầm tay ủ ấm
Giấu cô đơn giày vò
Mùa bao mùa rồi nhỉ?
Cô lẻ mỗi ngày đi
Người nơi nào xa vắng
Có tiếc thương xuân thì
Người về đâu biền biệt
Bỏ quên đời rêu phong
Trên lối quen kỷ niệm
Tựa như gai nhói lòng...
Sài gòn ngày thiếu nắng
Những con đường loanh quanh
Anh từ khi rẽ lối
Ta buồn vui song hành
Chilan 12.1.09
BUỒN VUI MỘT MÌNH Thơ Chi Lan Nhạc Hàn Sĩ Nguyên MIDI diễn tấu Ca từ BUỒN VUI MỘT MÌNH Classic CM80 Sài gòn ngày thiếu nắng Ta quàng khăn co ro Tay cầm tay ủ ấm Giấu cô đơn giày vò Mùa bao mùa rồi nhỉ? Cô lẻ mỗi ngày đi Người nơi nào xa vắng Có tiếc thương xuân thì ? Người về đâu biền biệt Bỏ quên đời rêu phong Trên lối quen kỷ niệm Tựa như gai nhói lòng... Sài gòn ngày thiếu nắng Những con đường loanh quanh Đời từ khi rẽ nhánh Ta buồn vui một mình Chilan HSN-34-1015
Trích đoạn: HanSiNguyen
Trích đoạn: chilan
Bâng quơ
Sài gòn ngày thiếu nắng
Ta quàng khăn co ro
Tay cầm tay ủ ấm
Giấu cô đơn giày vò
Mùa bao mùa rồi nhỉ?
Cô lẻ mỗi ngày đi
Người nơi nào xa vắng
Có tiếc thương xuân thì
Người về đâu biền biệt
Bỏ quên đời rêu phong
Trên lối quen kỷ niệm
Tựa như gai nhói lòng...
Sài gòn ngày thiếu nắng
Những con đường loanh quanh
Anh từ khi rẽ lối
Ta buồn vui song hành
Chilan 12.1.09
BUỒN VUI MỘT MÌNH Thơ Chi Lan Nhạc Hàn Sĩ Nguyên MIDI diễn tấu Ca từ BUỒN VUI MỘT MÌNH Classic CM80 Sài gòn ngày thiếu nắng Ta quàng khăn co ro Tay cầm tay ủ ấm Giấu cô đơn giày vò Mùa bao mùa rồi nhỉ? Cô lẻ mỗi ngày đi Người nơi nào xa vắng Có tiếc thương xuân thì ? Người về đâu biền biệt Bỏ quên đời rêu phong Trên lối quen kỷ niệm Tựa như gai nhói lòng... Sài gòn ngày thiếu nắng Những con đường loanh quanh Đời từ khi rẽ nhánh Ta buồn vui một mình Chilan HSN-34-1015 HSN,
Cảm ơn anh. Nhạc nghe nhẹ nhàng dễ thương lắm. Chúc anh ngày càng thêm nhiều sáng tác.
Chilan
Tin nhắn buồn
Em nhu mì trong tin nhắn gởi đi
Lời nhận lại nhói lòng em hờn tủi
Giọt nước mắt trên bờ mi rơi vội
Em nhỏ nhoi giữa ngày vắng thương mình
Giữ trên tay mẻ khuyết một chữ tình
Lạnh lẽo quá ở bên không trọn vẹn
Đêm trở giấc mảnh chăn đơn tay chạm
Tiếng thạch sùng khắc khoải gọi tình lang
Nhật ký lòng mỗi ngày viết sang trang
Càng u uẩn mỗi ngày niềm tâm sự
Em lặng lẽ đi về trong tư lự
Tiếng thở dài theo gót ngọc chơi vơi
Anh giận gì, lời nói mãi xa xôi
Em nợ gì, trái tim này cố cắt
Không thể người dưng mỗi khi chạm mặt
Tin nhắn buồn cứ thế gởi cho nhau
Một ngày bước ra
Ta lai là ta, ngày không son phấn
Trăn trở lăn về những trẻ mồ côi
Ánh mắt nụ cười thơ ngây đến thế
Đã phải bơ vơ trên lối vào đời
Phép tính nhân sinh mang tên thân phận
Khó có dấu bằng dẫu cố sớt chia
Ngồi xuống bên em cầm tay gầy guộc
Nghe sóng tâm tư từng đợt cuộn về
Hòn máu đơn côi, sông trần rơi lạc
Thương quá ánh nhìn khép nép bên tay
Đứa trẻ bình thường gọi cha gọi Mẹ
Em gọi sư cô ...hạnh phúc sao đầy?
Chilan 17.1.09
Tết
Bánh mứt đã bày hàng quán ấy
Tuổi thơ đâu nữa để tìm về
Bao năm xa xứ bao mùa lạ
Đón tết trong lòng những tái tê
Phố xá nôn nao người sắm sửa
Ta làm lữ khách giữa dòng đi
Mỗi mùa xuân đến chồng thêm tuổi
Gầy guộc trên tay bóng xuân thì
Những ngôi nhà lạ thay màu cửa
Ta gánh thời gian trên tóc mây
Tết đến bên hiên, ai kẻ đợi
Ưu tư lặng lẽ lối riêng này...
Chilan
Thư cho Mẹ
Mẹ ơi,
Sài gòn lạnh, là Miền Trung rét buốt
Con-áo mặc thêm, Mẹ-lấy chi đắp vào
Nơi giừơng cát và chăn trời lồng lộng
Hun hút gió, vời vợi bóng trăng sao?
Năm ngóai con về hàng dương còn nhỏ
Chắc khó lòng ngăn cái lạnh căm căm
Con xa quá nén nhang không thắp được
Biết làm sao cho Mẹ sưởi đêm nằm
Nếu có thể níu thời gian trở lại
Giá lạnh này con ủ Mẹ trong tay
Con còn nhớ dáng mẹ gầy guộc lắm
Giữa long đong vai Mẹ trổ xương gầy
Sài gòn lạnh, con đi làm mỗi sớm
Là mỗi lần đau đáu nhớ quê xa
Mai Cha về con gom lòng gởi gắm
Chút tình con sưởi Mẹ chốn quê nhà
Sao lòng mình xanh xao
Ngòai kia nắng vàng thế
Sao lòng mình xanh xao
Bàn chân ai qua ngõ
Hay lá rụng bên rào
Thương ước mơ một thuở
Đang lặng lẽ tàn hơi
Soi mình trong gương cũ
Ta ngày xưa đâu rồi
Chiều bâng quơ gõ phím
Nghe tiếng thơ gọi hồn
Sao mà chiều tím thế
Vùi ta vào hòang hôn
Thôi mây đừng thấp nữa
Thôi gió đừng lồng thêm
Những vần thơ góp nhặt
Đã về đâu bồng bềnh
Mỗi ngày qua chờ đợi
Đem thơ thêu nỗi lòng
Bâng quơ khi chiều xuống
Nghe trong lòng mưa giăng...
CL 3.2.09
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.02.2009 07:58:57 bởi chilan >
Trích đoạn: chilan
Sao lòng mình xanh xao
Ngòai kia nắng vàng thế
Sao lòng mình xanh xao
Bàn chân ai qua ngõ
Hay lá rụng bên rào
Thương ước mơ một thuở
Đang lặng lẽ tàn hơi
Soi mình trong gương cũ
Ta ngày xưa đâu rồi
Chiều bâng quơ gõ phím
Nghe tiếng thơ gọi hồn
Sao mà chiều tím thế
Vùi ta vào hòang hôn
Thôi mây đừng thấp nữa
Thôi gió đừng lồng thêm
Những vần thơ góp nhặt
Đã về đâu bồng bềnh
Mỗi ngày qua chờ đợi
Đem thơ thêu nỗi lòng
Bâng quơ khi chiều xuống
Nghe trong lòng mưa giăng...
CL 3.2.09
BÂNG QUƠ MỘT MÌNH Thơ Chi Lan Nhạc Hàn Sĩ Nguyên MIDI diễn tấu
Trích đoạn: HanSiNguyen
Trích đoạn: chilan
Sao lòng mình xanh xao
Ngòai kia nắng vàng thế
Sao lòng mình xanh xao
Bàn chân ai qua ngõ
Hay lá rụng bên rào
Thương ước mơ một thuở
Đang lặng lẽ tàn hơi
Soi mình trong gương cũ
Ta ngày xưa đâu rồi
Chiều bâng quơ gõ phím
Nghe tiếng thơ gọi hồn
Sao mà chiều tím thế
Vùi ta vào hòang hôn
Thôi mây đừng thấp nữa
Thôi gió đừng lồng thêm
Những vần thơ góp nhặt
Đã về đâu bồng bềnh
Mỗi ngày qua chờ đợi
Đem thơ thêu nỗi lòng
Bâng quơ khi chiều xuống
Nghe trong lòng mưa giăng...
CL 3.2.09
BÂNG QUƠ MỘT MÌNH
Thơ Chi Lan
Nhạc Hàn Sĩ Nguyên
MIDI diễn tấu
Cảm ơn anh HSN nhiều lắm.
Đừng buồn, anh!
Anh buồn đến thế
Em cũng thấy niềm vui đi đâu mất
Em mỏng manh anh cũng khác gì đâu
Đem dấu hỏi viết hòai vào số mệnh
Đất xua tay và trời mãi cúi đầu
Kiếp nhân sinh biết bao điều uẩn khúc
Như mớ bòng bong, lần mãi lúc nào ra ?
Anh để nỗi buồn đi quanh mình mải miết
Muốn nắm tay anh an ủi, vậy mà...
Em nhìn thấy những giọt nước mắt
Lăn khẽ vào lòng, lăn khẽ vào thơ
Vai em tuy nhỏ, nhưng nếu cần anh cứ tựa
Bởi thơ kia mỏng quá khó nương nhờ
Đừng buồn, anh!
Những con đường định mệnh
Mở bàn tay đã thấy lắm ngoằn nghoèo
Nếu anh có một nỗi niềm sóng sánh
Thì khăn nào thấm được, chỉ giùm em
Em muốn thấy nụ cười trên môi ấy
Mỗi ngày sang, tươi rói chẳng ưu phiền
Nếu có thể, buồn kia đưa em cất
Rồi gọi mặt trời, sưởi nắng lên tim...
Anh nhé!
24.2.09
Bạn, tôi
Ngày xưa mười tám, yêu thương vụng về
Bạn còn trẻ dại, tôi nhiều ngu ngơ
Mến nhau mà vẫn như là vu vơ...
Rồi tôi xa xứ, một chiều mưa bay
Bạn theo đưa tiễn, rụt rè cầm tay
Dặn "xa đến mấy, đừng quên nơi này"
Ngày tôi trở lại, bạn cưới người ta
Pháo hồng nhuộm ngõ, nghe lòng phôi pha
Lời ngày xưa đó, chưa quên vậy mà
Thêm mười năm nữa, bên ly cà phê
Bạn-tôi ngồi lại, nghe ngày xưa về
Dường như trẻ dại, dường như vụng về...
Thôi ngày xưa đó, ngủ rồi trong tim
Đường xưa rêu phủ, hài xưa cỏ chìm
Con thuyền đã rẽ, lâu rồi dòng riêng
Thời gian chớp mắt, tình xưa hao gầy
Mai bạn về xứ, thêm lần chia tay
Ơ kìa sợi khói, sao làm mi cay...
17.2.09
Bạn, tôi
Ngày xưa mười tám, yêu thương vụng về
Bạn còn trẻ dại, tôi nhiều ngu ngơ
Mến nhau mà vẫn như là vu vơ...
Rồi tôi xa xứ, một chiều mưa bay
Bạn theo đưa tiễn, rụt rè cầm tay
Dặn "xa đến mấy, đừng quên nơi này"
Ngày tôi trở lại, bạn cưới người ta
Pháo hồng nhuộm ngõ, nghe lòng phôi pha
Lời ngày xưa đó, chưa quên vậy mà
Thêm mười năm nữa, bên ly cà phê
Bạn-tôi ngồi lại, nghe ngày xưa về
Dường như trẻ dại, dường như vụng về...
Thôi ngày xưa đó, ngủ rồi trong tim
Đường xưa rêu phủ, hài xưa cỏ chìm
Con thuyền đã rẽ, lâu rồi dòng riêng
Thời gian chớp mắt, tình xưa hao gầy
Mai bạn về xứ, thêm lần chia tay
Ơ kìa sợi khói, sao làm mi cay...
17.2.09
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: