NẮNG ẤM
NẮNG LÊN ĐI Ôi trùng dương gió thét mưa gào...!!! Hàn rét buốt cuộn trào phong ba... Tiểu muội ơi! ta chìm góc bể Băng sóng nguồn nào dể tan đâu? Ta lật tung cả bầu đáy nước... Yêu chìu nhau sau trước vẹn lòng. Nắng lên đi ngời trong mặt bể Ấm tâm hồn một kẻ phong trần!!! -sd-
Đính kèm (1)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2009 14:59:21 bởi Han Bang >
NẮNG LÊN ĐI
Ôi trùng dương gió thét mưa gào...!!!
Hàn rét buốt cuộn trào phong ba...
Tiểu muội ơi! ta chìm góc bể
Băng sóng nguồn nào dể tan đâu?
Ta lật tung cả bầu đáy nước...
Yêu chìu nhau sau trước vẹn lòng.
Nắng lên đi ngời trong mặt bể
Ấm tâm hồn một kẻ phong trần!!!
-sd-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2009 15:14:08 bởi SĨ ĐOAN >
THIẾT THA Trăng lơ lửng đầu non thăm thẳm Soi ngàn cây tỏa ấm lá hoa... Long-Phụng sánh bước chan hòa Lanh lảnh tiếng hót hoan ca núi rừng Em xinh tươi tưng bừng trỗi nhịp Anh rộn ràng bắt nhịp tim hồng Chung vai thỏa chí tang bồng Lối về đầy ắp đáy lòng yêu thương! -sd- Trăng long lanh, em anh chung lối
Ta đi về sớm tối gặp nhau
Tình duyên kiếp trước đã trao
Kiếp này ta nguyện trầu cao hiệp hoà
Anh ơi hãy nhớ lời nha
Một lòng chung thuỷ không sa ngả lòng
Anh chờ, em cũng động lòng
Thôi thì em hứa một lòng yêu anh.
Han Bang
Tình yêu- nhất dạ nha em!
Chữ chung, chữ nghĩa luôn tìm về nhau.
Trọn đời tình mãi dạt dào
Nên câu son sắt trỗi vào hương mê.
Bón vun cành lá sum xê
Đơm hoa kết quả tràn trề nhựa thơm.
Ta về nhuốm bếp bắc cơm
Đợi em cho đến sao Hôm khuất dần.
-sd-
( Họa vui với Hàn Băng nhé!)
SẮT SON
Tình tha thiết vẹn gìn son sắt!
Ta cùng em nhịp bắt duyên nồng
Mãi yêu màu sắc tím hồng
Sáng trong, rạng rỡ theo dòng thời gian.
Như sử sách bao trang còn thắm...!
Trăng khuyết- tròn êm ấm tình quê!
Đầu xanh đôi mái đê mê
Mùa xuân, đông, hạ... ta kề sánh vai!
-sd-
Tình ta vẫn sáng như trăng đầu mùa
Lời thương nói mấy cho vừa
Anh mong, em nhớ gió đưa dạt dào
Trang thơ ta khắc tên nào
Hai người một nét chữ màu mực yêu
Han Bang
(Mực yêu là mực màu đỏ nè bạn ơi ! Thơ bạn rất hay, mình ghé hoạ cùng cho vui nhé !)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.01.2009 08:26:26 bởi SĨ ĐOAN >
Trích đoạn: SĨ ĐOAN
THIẾT THA
Trăng lơ lửng đầu non thăm thẳm
Soi ngàn cây tỏa ấm lá hoa...
Long-Phụng sánh bước chan hòa
Lanh lảnh tiếng hót hoan ca núi rừng
Em xinh tươi tưng bừng trỗi nhịp
Anh rộn ràng bắt nhịp tim hồng
Chung vai thỏa chí tang bồng
Lối về đầy ắp đáy lòng yêu thương!
-sd-
Trăng long lanh, em anh chung lối
Ta đi về sớm tối gặp nhau
Tình duyên kiếp trước đã trao
Kiếp này ta nguyện trầu cao hiệp hoà
Anh ơi hãy nhớ lời nha
Một lòng chung thuỷ không sa ngả lòng
Anh chờ, em cũng động lòng
Thôi thì em hứa một lòng yêu anh.
Han Bang
Tình yêu- nhất dạ nha em!
Chữ chung, chữ nghĩa luôn tìm về nhau.
Trọn đời tình mãi dạt dào
Nên câu son sắt trỗi vào hương mê.
Bón vun cành lá sum xê
Đơm hoa kết quả tràn trề nhựa thơm.
Ta về nhuốm bếp bắc cơm
Đợi em cho đến sao Hôm khuất dần.
-sd-
( Họa vui với Hàn Băng nhé!)
SẮT SON
Tình tha thiết vẹn gìn son sắt!
Ta cùng em nhịp bắt duyên nồng
Mãi yêu màu sắc tím hồng
Sáng trong, rạng rỡ theo dòng thời gian.
Như sử sách bao trang còn thắm...!
Trăng khuyết- tròn êm ấm tình quê!
Đầu xanh đôi mái đê mê
Mùa xuân, đông, hạ... ta kề sánh vai!
-sd-
Tình ta vẫn sáng như trăng đầu mùa
Lời thương nói mấy cho vừa
Anh mong, em nhớ gió đưa dạt dào
Trang thơ ta khắc tên nào
Hai người một nét chữ màu mực yêu
Han Bang
(Mực yêu là mực màu đỏ nè bạn ơi ! Thơ bạn rất hay, mình ghé hoạ cùng cho vui nhé !)
Ta thời tôn trọng bạn hiền
Quý yêu nhất mực ví kiềng ba chân
Dẫu rằng chưa phải bạn thân
Một câu, một chữ- tri ân trong đời
Hàn Tiểu băng nhớ lấy lời:
Tình thơ trao gửi ngời ngời trong ta.
-sd-
Trên bàn cờ phân ranh đã rõ
Tướng sĩ ta, quân bị của người
Giở sách lược thao ra mà chơi
Nên cẩn thận kẻo rời binh tốt
Trang thơ yêu chớ nên lật ngột
Qua 2 tờ sẽ mất một bài
Buồn lên đôi mắt thơ, nai
Rụng rời lá nhớ thương hoài ngàn năm
Hàn Băng
Trên bàn cờ phân ranh đã rõ
Tướng sĩ ta, quân bị của người
Giở sách lược thao ra mà chơi
Nên cẩn thận kẻo rời binh tốt
Trang thơ yêu chớ nên lật ngột
Qua 2 tờ sẽ mất một bài
Buồn lên đôi mắt thơ, nai
Rụng rời lá nhớ thương hoài ngàn năm
Hàn Băng Sách lược ta có từ lâu Chiến lược thông thuộc trang đầu đến đuôi Ăn sương, uống nắng, ngủ chui... Tướng, sĩ...nhất quyết chẳng lùi gian nan. Thanh bình- dân chúng bình an Nước non xanh thẳm trãi tràn chân mây... Cho ai đôi má hây hây... kết vòng thắm thiết đong đầy hương mơ! -sd-
ĐÀN BẦU
“Đàn bầu ai gảy thì nghe …”*
Mà sao tôi vẫn say mê đàn bầu
Cung thanh nức nở giọt sầu
Cung trầm lãng đãng tím màu thời gian
Tơ tình réo rắt , mênh mang
Thương con chim sáo đã sang sông rồi
Đàn bầu – chỉ một dây thôi
Ôm bao thương nhớ đơn côi suốt đời
Chiều nay gảy khúc ngậm ngùi
Lệ rơi ướt cả chân trời người đi
Đàn bầu khóc khúc tình si
Cung thương ai oán sầu bi não lòng
Mỏng manh trong tiếng tơ đồng
Hoàng hôn tím cả tầng không nhạt nhòa
Ngẩn ngơ nhặt ánh nắng tà
Thế là chim sáo bay xa mất rồi …
- . - . - . - . -
( * Ca dao :
Đàn bầu ai gảy thì nghe
Làm thân con gái chớ nghe đàn bầu )
Muội muội bé nhỏ yêu thương của tỷ ơi ! Tỷ tu có 1 mình buồn nên gảy đàn chơi ( gảy đại chứ tỷ có biết gì đâu ) . Muội nghe tiếng đàn của tỷ xem thế nào nhé ?
Buồn cô đơn
Ta muốn hỏi vì sao người buồn mãi
Lại sợ phiền nên căm nín đắn đo
Hình như người vừa trễ một chuyến đò
Buồn khép kín vườn mơ từ dạo đó.
Hỡi người ơi ! Cung đàn buồn muôn thuở
Trổi nhịp tim có mấy ngỏ đường tình
Biết là buồn sao mãi dõi bóng hình
Cho kéo vội ánh bình minh lại tối.
Buồn chi nữa khi người yêu đã vội
Bước sang sông không một tiếng giã từ
Quên lời thề và giấc mộng suy tư
Thì người hỡi còn mong chi lời hứa !
Đừng đợi chờ thuyền trôi về bến nữa
Hạ, Thu, Đông rồi lại đến Xuân về
Một mình người lặng ngắm ánh sao khuê
Buồn đơn lẽ khi nhìn xuân thay lá.
Ánh mắt người cứ trông vùng trời xa
Nhìn vu vơ chiều đếm lá buồn than
Rồi thả hồn theo nỗi nhớ miên man
Trên phố vắng đêm sương hàn xuống lạnh.
Bao khắc khoải ôi cuộc đời cô quạnh
Cứ dần trôi theo ngày tháng sầu vương
Người gục đầu bên gối mộng nhớ thương
Và tiếng nấc đêm trường vang trong gió
Xuân sắp về hoa mai vàng trước ngỏ
Đào hồng mơ thêm nhung nhớ đợi chờ
Buồn nôn nao chảy dọc mãi vần thơ
Người nấc nghẹn bên dòng chờ trang mới.
-Hán Quân-
Hoa Cúc Như hoa cúc mùa nào vừa hé nở Cháu áo vàng tóc vừa quá đôi vai Buổi sáng nay lên mạng quên học bài Cháu mở máy cho chú nhìn khuôn mặt Chú thích nhất là ánh nhìn đôi mắt Rất hồn nhiên nhí nhảnh và ngây thơ Chắc tâm hồn đầy ắp những mộng mơ Tuổi mới lớn rạng ngời muôn sắc thắm Chúc cháu lớn đi chiếc hài bảy dặm Trên đường thơ vượt xa cả chú luôn Chúc cháu vui, dới sống không nhuốm buồn Luôn thơ mộng cuộc đời luôn hạnh phúc Chú vẫn đi những chặng đường du mục Hát khúc ca vang đầy nỗi nhớ quê hương Có anh em có chú cháu thân thương Theo tiếng sáo điệu khèn không mệt mỏi Nguyên Đỗ THÊM PHẦN TUỔI NHỚ Thuở xưa ví chú như thân cây trúc
Cháu mai vàng tựa núp bóng cành cao
Và một hôm cháu phải vẫy tay chào
Đi du học nơi phương trời xa lạ.
Xa quê hương vẫn nhớ về bóng lá
Những chiều mưa có cả chú ở đây
Cháu xoè tay hứng từng giọt nước dài
Chú mắng : Bé đừng chơi nghịch nước
Cháu té nước cả hai tay, chú ướt!
Chú mắng yêu: nhóc hư anh không chìu
Cháu khúc khích cười vẫy nước càng nhiều
Chú lạnh quá bờ môi thăm tím lại
Chuyện ngày xưa sao lòng cứ nhớ mãi
Xa nhau rồi và cứ mãi mãi xa
Xuân năm nay nở rộ lắm màu hoa
Nhưng màu nhớ vẫn cành mai ngày ấy
Khi xuân sang chú thường hay trộm hái
Mai vườn bên mang tặng cháu lấy hên
Vì mai là may mắn suốt năm liền
Cháu nhớ lắm những ý từ chú nói
Bao xuân qua xuân này cháu mòn mõi
Trông tin ai vẫn biền biệt đường dài
Dấu hài xưa còn mãi trong chiều mưa
Và ánh mắt vẫn đọng trong nỗi nhớ
Người xưa ơi mùa xuân còn muôn thuở
Mà tình người có trở lại vui xuân
Để cho ai mòn mõi ngày qua dần
Nhìn mai nở là thêm phần tuổi nhớ...
Nhã Trân
Người đi người vẫn mãi chờ
Chờ ai ai đợi ai chờ xuân sang
Mai, đào nở rộ hồng vàng
Cho ai nhớ quá bóng nàng Xuân qua.
Hàn Băng
DẠO PHỐ HOA XUÂN
Xuân về dạo phố chợ hoa
Đủ màu đủ sắc toàn là hoa tươi
Chúa nhật xuống phố hoa chơi
Hoa nào hoa nấy như cười chào xuân
Phố xa cho đến phố gần
Chen chân đông đúc múa lân xem kìa
Ông địa bụng to như nia
Lúc la lúc lắc bên kia phố Tàu
Xin phép bố mẹ em xem tí nào
Ồ! Ôi thích quá chập chà chập chen
Pháo bông xẹt xẹt như kèn
Lại thêm nhiều chỗ kết đèn hoa tim
Em nhìn mái tóc nghiêng nghiêng
Bất chợt anh ấy cười duyên "xin chào!"
Thẹn thùng em nấp phía sau
Anh liền bén gót ngọt ngào làm quen
Chợ xuân đông đúc người chen
Bất chợ ngã chúi anh bèn đón ngay
Anh bế nhưng trúng cành mai
Hoảng hốt em sợ chạy ngay về nhà
Từ đây không dám la cà
Xem lân, địa múa phố hoa nữa nào
Nhưng hương hoa cứ ngọt ngào
Mắt em cứ mãi nôn nao ngắm nhìn
Đào, mai, lan, cúc xinh xinh
Hoa hồng khoe sắc duyên tình ai trao
Xôn xao phố chợ xôn xao
Lòng em cứ mãi dạt dào ngắm xuân
-kt-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.01.2009 08:39:44 bởi Kha Khả Tú >
CẦU XIN TÌNH YÊU Em có nhớ lần đầu tiên gặp gỡ Chốn nơi này hai đứa bỡ ngỡ ghê Rồi tháng năm cho lòng mãi ê chề Và từ đó anh yêu em chẳng nghĩ. Ngày hôm đó ta buồn mộng mị Mơ về em thơ thẩn nghĩ về em Xin một lần hòa nhịp trái tim em Cùng nhịp bước đêm từng đêm say mèm. Em có sợ ta trở thành ác quỷ Vào một ngày điên loạn chỉ vì yêu Đôi mắt em miền cực lạc tiêu diêu Ta đã biết lòng ta phải buồn nhiều. Chắc có lẽ không ai thương ta nữa Tình bay xa ta định nhảy sông sâu Chôn mối tình vào chốn huyệt sầu Để đêm xuống hồn trở về khóc ẩn. Rồi đêm mơ ngày nhớ lòng muốn gọi Nhưng ngại ngùng vì kiếp sống lẻ loi Tim như vỡ đau còn hơn dao cắt Người yêu ơi...anh dõi mắt nhìn theo... Đêm tàn đông tiết trời sao lạnh lẽo
Gió vi vu rét buốt lạnh từng cơn
Một mình em ôm mãi nỗi cô đơn
Không muốn nhớ nhưng lại không sao quên được
...
Hàn Băng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2009 17:25:57 bởi Han Bang >
CHO EM
Cho em giữ lại chữ yêu
Đã đầm ướt nước cả chiều hôm nay
Cho em xin chọn chữ say
Ngả nghiêng ngã giữa vòng tay ấm nồng
Đừng bao giờ nói rằng không
Thiếu nhau trời đất bão giông đã từng
Vì yêu chẳng thể ngập ngừng
Nhịp tim chung đập nửa chừng lại thôi
Đã tan hoà với nhau rồi
Dẫu là đá dẫu là vôi cũng tình
Kim Giang
CHO ANH
Cho anh được giữ chữ tình
Kẻo mai này nhỡ chúng mình xa nhau
Cho anh gánh hết nỗi đau
Khi tình yêu bị bạc màu thời gian
Cho anh làm kiếp đa đoan
Được yêu em đến hơi tàn mới thôi
Phận duyên cứ hững hờ trôi
Cho anh được nói một lời yêu em
Bấy nhiêu thôi chẳng xin thêm
Anh về cất giữ trong tim nhớ người ...
kimrbl
Em xin tình đẹp cả hai
Cầu xin hai đứa đẹp đôi
Như Xuân chan chứa đẹp lời nên duyên
Cho anh và cho cả em
Cho tình hai đứa đứa tình thêm mặn nồng
Anh ơi xin đừng thay lòng
Cho em không chảy đôi dòng lệ tuôn
Anh đừng như cánh chuồn chồn
Khi vui thì đâu khi buồn thì bay
Em xin tình đẹp cả hai
Trúc mai Sum hộp xuân nay vui vầy Hàn Băng ( Thơ sư ca ca và tỳ tỳ hoạ hay quá nên tiểu muộn góp thêm ước mơ.)
Kỳ này nếu anh có về
Shopping em chi mua đôi guốc mộc
để về đi chùa Hương.
Rdinh
Tết anh dắt đi chuà Hương
Sáng sớm cỏ còn mờ sương trên đường
Ướt hết đôi guốc em thương
Guốc anh trao nặng vấn vương mối tình
Hàn Băng
Tú ơi ! ác độc mà chi !
Shopping một tí...cái gì cũng đòi mua
Đồ sang, hàng xịn một lô
Hột-xoàn vàng 999 cứ vơ đem về
Tham chi tham quá vậy hè
Tham để đến nỗi anh chàng bồ phải dông.
Giờ này phải đứng mình không
Tiếc ơi là tiếc lại mong bồ về
Kỳ này nếu anh có về
Shopping em chi mua đôi guốc mộc
để về đi chùa Hương.
Rdinh
Tết anh dắt đi chuà Hương
Sáng sớm cỏ còn mờ sương trên đường
Ướt hết đôi guốc em thương
Guốc anh trao nặng vấn vương mối tình
Hàn Băng
Chú Rdinh đang mải ngó cái cô xem múa lân mà Tú nói hòai, bị chú la cho , giờ đang khóc huhuhu.....
Khóc rồi lại nín và bảo
Chú Rdinh dắt cháu lên cao tí nào
Ông lân ông địa múa chào
Tú xem hổng thấy chú vào lấn ngay
Đẩy sang anh kia ra ngoài
Khỏi xa tầm mắt tránh ngay Tú nhìn
Trống đánh , chập chả tùng xình
Ông địa ổng múa cứ phình bụng to
Ông lân quẩy đuôi thất rõ
Chú Rdinh giỏi nhất Tú tò tò theo (2 chú cháu này đi đâu cũng có đôi vui ghê hén? )
-dc-
Nhóc Tú này ngộ thiệt à nha, xem xong múa lân rồi dục về không chịu về, phải hối-lộ tiền đi ăn bún rồi mới chịu về học bài
Tú vào quán bún Rdinh theo
Xem cô cháu nhỏ kẻo người khác trêu
Tú nhóc chưa biết lời yêu
Hiểu không rõ lắm lêu lêu khóc nhè
Tú đi đâu Rdinh một bên kè kè
Chú luôn bảo vệ cháu bé thôi hè
Chú Rdinh rất tốt bạn bè đều khen
Hàn Băng
(Tết rồi Hàn Tiểu Băng chọn màu mực đỏ cho hên hén chú R dinh ! Chúc chú R dinh luôn hên-phước lộc tài ào ào đến nhà chú )
Tình Thơ
Tình thơ trôi nổi về đâu
Vần bằng, vần trắc đong sầu đày vơi
Trăm bài tình tứ còn lời
Một bài dang dở hận người tri âm...
T.A.
Lời thơ buồn nhớ xa xăm
Nhắn người thuở trước về thăm ta cùng
Xuân này còn đợi tình chung
Tri âm một kiếp ta cùng thề xưa
-dc-
Bài thơ theo gió xa xăm
Gợi lòng thi sĩ bao năm vẫn cùng
Chia tình thơ mộng của chung
Thành riêng nỗi nhớ mưa phùn năm xưa...
T.A.
Năm xưa nói mấy cho vừa
Lời thơ đoản khúc tình chưa tròn lời
Vì đâu mây xám bầu trời
Cho trang giấy mỏng mờ lời tình chung
Hàn Băng
Xuân về hát khúc hoan ca
Cành lan trắng nõn hương xa ngát vùng
Xuân về bướm lượn trập trùng
Tìm hoa hương cũ vui cùng đón xuân
Hàn Băng
TƠ VƯƠNG
Tơ vương ai rải ngang đường
Để ai lơ đễnh , bước chân vướng vào
Cuộc tình là giấc chiêm bao
Tỉnh ra bỗng thấy nghẹn ngào trong tim
Người ơi ! Xin cứ lặng im
Cứ mơ , cứ mộng xa xăm thuở nào
Cứ ngơ ngẩn , cứ dạt dào
Cứ say mãi giọt nắng đào phương xa
Thu tàn , đông lại sắp qua
Gió mùa trở lạnh , trăng ngà rưng rưng …
BL07 Hàn Băng , muội thương của tỷ ơi ! Dù sao đây cũng chỉ là thơ . Mong rằng ở ngoài đời lúc nào muội cũng vui như …tết ! Hihiii….
Vâng !
Bằng Lăng tỷ tỷ kính yêu của bọn em ơi ! Chúng em vẫn hồn nhiên và vui cười cho mọi người cùng vui. Nhưng trong thơ chỉ là theo ý thơ hoạ vui hay buồn thế thôi. Thơ chỉ là thơ, thơ yêu thơ, người thơ cảm xúc với người thơ, người viết thơ yêu nhân vật trong thơ, chứ làm gì có chuyện người viết thơ yêu người viết thơ. Vì tất cả chỉ là ào thôi mà. Ảo tức là không có thật. Chỉ có nguồn cảm hứng về buồn vui của vần thơ và ý từ thơ ca mà thôi tỷ tỷ à.
Kính chúc tỷ tỷ mãi vui như đã từng vui, hạnh phúc như đã từng hạnh phúc và luôn thành công trong sự nghiệp cũng như trong cuộc sống.
TỰ NÓI VỚI MÌNH
Đón xuân khúc hát vui mừng
Quên đi ngày tháng lạnh lùng hư không
Tình nét ảo mộng viễn vong
Trách chi người ấy sang sông qua đò
Trách người ta phải trách ta
Vì sao đoản khúc thơ ca phai tàn
Người đi tách biệt quan sang
Vì sao như thế tự han hỏi mình
Tiếng yêu tự mỗi lòng mình
Cớ sao trói buộc hãi kinh bay chào
Thả thơ hoạ vui đi nào
can chi cứ ép tình vào mình ta
Ta độc chiếm một mình ta
Thì chỉ chuốt lấy người xa khỏi người
...
Người đi trong xuân hôm nay
Không còn quay gót đáo lai trùng phùng
Chân tình gửi bạn ta cùng
Lời chúc ấm cúng vui chung gia đình.
Hàn Băng
* Đây là lời riêng của ta
Gửi về phương ấy xa nhà đến em
Chúc em mãi mãi vui thêm
Nụ cười không dứt thắm thêm xuân nồng.
Em đi cho hoa đơm bông
Cho cành sắc thắm màu hồng thêm xuân
Em đi vì tương lai mình
Học hành tiến tới quang vinh với đời
Hàn Băng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2009 17:24:52 bởi Han Bang >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: