NẮNG ẤM
Tình về đâu ?
Nhớ chồng nỗi nhớ tàn hoa hương
Mơ gửi niềm mơ toả mộng vườn
Hối tiếc ngẫn ngơ buông giọt vấn
Hẹn thề dang dở rớt tơ vương
Nâng ly bội bạc cạn ân ái
Trút chén lỡ lầm đầy luyến thương
Quay gót thẫn thờ gom sợi ảo
Với tay hờ hững góp vô thường MT*love
__________________
"Nhớ chồng nỗi-nhớ tàn hoa hương"
"Quên nhỏ giọt-thương thấm môi hường "
Hối tiếc vấn vương...Mộng tưởng vướng
Hẹn thề dang dở...lại càng thương
"Giọt-thương" ngất ngưỡng ... tràn phương hướng
"Nỗi-nhớ" ngát hương... gây luyến thương
Nối gót ngẩn ngơ vườn sướng hưởng
Nắm tay bền vững giữ yêu đương...
CÒN ĐÂU ?
Năm tháng trôi qua phai sắc hương
Cuộc đời còn lại héo môi hường
Sợi duyên chợt đứt thôi tình vướng
Dây nợ buông hờ vắt vấn vương
Ân ái nhạt nhoà mờ nẻo hướng
Mộng mơ lạnh lẽo khuất miền thuơng
Con tim mệt mỏi tìm an hưởng
Dâu bể lạc loài chịu tuyết sương
MT*love
__________________
CHỜ MONG
Mong chàng dạ thiếp mãi vương vương
Xếp lại tàn y hương nhật thường
Nhớ quá năm canh trằn trọc mãi
Làm sao yên giấc ngủ canh trường
Thân trai vùng vẫy khắp bốn phương
Thiếp đành lệ nhỏ dõi miên đường
Mong chàng sự nghiệp xong về lại
Tựa cửa thiếp chờ chàng nhớ thương.
Hàn Băng
Gửi Bé Của Anh
Sáng nay
khi Bé ngủ dậy
mặt trời đã lên cao ngất
nắng sẽ hồng
và biển rất xa
bước ra hiên nhìn trong cõi bao la
và sẽ thấy lá hoa cười trong nắng
chắc Bé sẽ không thấy đời trống vắng
vì biết rằng có kẻ nhớ mong
rồi Bé sẽ bước vào trong
pha cho mình ly cà phê thật đậm
trở ra ngồi nhâm nhi từng ngụm
hòa lòng mình với cõi thiên nhiên
Anh tự hỏi lòng
sao cứ thương nhớ triền miên
dõi theo từng bước chân của Bé
đôi khi nhìn bóng trăng cô lẻ
long lanh trên trời cao
rồi buông tiếng thở dài
không lẽ cứ thương hoài
một mối tình huyền thoại
cũng đã biết chúng mình không còn thời thơ dại
để sống hết mình cho một tình yêu
nghĩ thế lại đau
sợ thời gian phủ xuống
thì cũng đã một đời gắn gượng
thôi cứ đi cho hết quãng đường trần
yenson
MONG
Lời người xa nghe sao quá thiện thân
Người là ai đấy, sao tình gần quá đổi
Có một cô bé tính hay hờn dỗi
Mắt rưng buồn vì ai lỗi hẹn chiều mưa
Đứng trú chân mưa ướt mắt lệ buồn
Trông trông mãi mà người ta không đến
Rồi một hôm tin người đã rời bến
Bờ sông buồn biển nhớ mãi gọi tên
Triều nước lên và xuống vang sóng rền
Gầm Gào thét gọi tên người đi mãi
Người ra đi có bao giờ nhớ lại
Mắt bé buồn nhớ mãi bóng hình ai
Tháng năm qua lòng bé cứ mong hoài
Ngày gặp lại hình hài người viễn xứ...
Hàn Băng
( vãn bối đi ngang qua, thấy thơ của Tiền bối hay quá, xin mạo muội đọc và ghi vào đây vài câu thô thiển. Nếu có gì mạo phạm xin lượng thứ )
THƯ HỒI ÂM
Em cứ nói “tình anh dần phai nhạt
Ngày càng xa, lời nói bớt ân cần
Thu sang rồi, lá đã rụng đầy sân
Mà ước hẹn vẫn chỉ là hẹn ước”
Thoắt một cái, một vòng xoay nhật nguyệt
Ngày tàn dần theo từng chiếc lá rơi
Chiều bâng khuâng và nỗi nhớ chơi vơi
Tim se thắt bởi tiếng lòng réo gọi
Anh nhớ em, vì trái ngang, không nói
Chứ lẽ nào tình phai nhạt em ơi
Vẫn loanh quanh với tâm sự rối bời
Chiều xuống vội hoa tình yêu chợt nở
Hoa nở muộn nhưng sắc hoa rực rỡ
Bừng sáng lên niềm hy vọng tin yêu
Nhưng bóng chiều vẫn nhòa nhạt tịch liêu
Và ngang trái vẫn làm anh nhức nhối
Dù sao đi nữa, em cho anh xin lỗi
Sẽ có một ngày đời sẽ vui hơn
Em hiểu cho anh chớ vội trách hờn
Xin hãy cứ là đóa hoa xuân sắc
< Sửa đổi bởi: yenson -- 7.1.2009 11:56:49 > NHỚ QUÁ
Lời anh nói êm như địu hát
Nhẹ như sương và sắc màu lam
Của mây chiều bảng lảng cuốn hoàng hôn
Cho chìm đắm nỗi thương và niềm nhớ
Lời anh nói em xem như hơi thở
Như máu tìm chảy dọc về tim
Em nhắm nghiền đôi mắt lặng im
Để hồi ức quay về kỉ niệm
Từ độ em đi về miền viễn xứ
Nhớ không nguôi màu nắng mới hanh
Rồi mỗi năm vào độ xuân sang
Em quay quắt trong niềm thương vô tận
Nhớ da diết mai vàng sân nắng
Nhớ cành đào bất tận mùa xuân
Nhớ áo mới ai thơm quá trắng ngần
Nhớ ánh mắt nhìn trân thẹn nói
Nhớ lúc ấp úng tên em anh gọi
Nhớ đôi mắt nhìn bất chợt giao nhau
Em hỏi thì anh chỉ lắc đầu và bảo
Không có gì anh chỉ nhìn vậy đó
Mới đấy mà mấy độ xuân qua ngỏ
Nhìn bờ biển lòng dâng trào nỗi nhớ
Nhớ ngày xưa khi thuyền xa bến đổ
Sóng mạn thuyền vỗ nước mắt cay cay...
-khả Tú-
( Tú chỉ cảm xúc theo ý thơ mà hoạ như vậy thôi, nếu có gì phật ý xin lượng thứ )
Dáng ai đây có phải em không vậy
Tà áo dài trong gió cứ bay bay
Em đứng đây em chờ mãi chờ hoài
Chờ ai vậy hỡi người em bé nhỏ !!!
Hàn Băng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2009 01:28:07 bởi Han Bang >
Trích đoạn: Tam Giang
ÔNG LÁI ĐÒ
Tam Giang
Lão ngồi chuốc rượu đêm trăng,
Tam Giang lẳng lặng một dòng sông xanh.
Gió nồm thổi lộng năm canh;
Này bầu rượu nhạt cạn sành đã say.
Lão nhìn đăm đắm về tây,
Rồi ngâm "danh thể khói mây ngang trời".
TRĂNG VÀNG
Ông lái ông lái đò ơi
Cho cháu ngăm với cháu bơi đến gần
Cháu là trăng trôi lòng sông
Bên thuyền ông lái trên dòng Tam Giang
Ông ngâm " danh thế...mây ngàn"
Trăng cháu thổn thức sáng vàng bên ông
Hàn Băng
( Cháu xin pép được vui thơ cùng tiền bối ạ ! Thơ tiền bối nao cả lòng người đấy, nên cháu không thể không dừng bước mà hoạ cùng.)
THÁNH NỮ
Nếu em không hiện thân Thánh Nữ
Thì tôi đâu khổ tới bây giờ
Trót lỡ yêu rồi người răng khểnh
Nên cả đời khập khiễng, ngu ngơ.
Chân quờ quạng cuối bờ hương cũ
Máu tươm đã khắp lối tội tình
Em tựa hình lên cây Thánh Giá
Tôi ngây khờ lạ lẫm câu kinh.
Lời tôn vinh hay điềm bất trắc
Để em nháy con mắt bên nào?
Giọt đớn đau chảy vào một phía
Giọt còn ở lại ướt đời sau.
Ngại dáng em nhầu quanh áo trắng
Tôi lùa màu nắng khỏi thơ ngây
Cho em còn hoài hương Thánh Nữ
Trải đường tôi bước tới thiên tai…
Hư Vô
Em tha thướt trong màu tà áo trắng
Trắng thơ ngây và trắng cả lòng tin
Em thánh thiện như một bài thánh kinh
Mắt to mộng mởi nhìn trời hy vọng
Chân lên lớp như giáo đường thiên thánh
Anh ẩn xa sợ bóng ngả che mờ
Nét ngây thơ làm anh mãi tôn thờ
Cứ đờ đẫn ngẩn ngơ trố mắt ngó
Rồi mỗi sáng khi bóng em qua ngỏ
Anh lén nhìn không dám tỏ ...phân vân
Áo trắng bay em thánh thiện trong ngần
Theo vệt nắng áo anh dần rám lại
Rồi từ đấy anh cứ dõi theo em mãi
Nhớ cái màu trắng rải lối đường mai
Nhớ em hiền mắt to ngơ ngát hoài
Nhớ nhớ lắm đến nay vẫn còn nhớ...
Hàn Băng
(Hôm nay, em nghe lời Ngân Hà viết chữ nhỏ. Nhưng em nghe bố mẹ và cô chú họ bảo với các đối tác " Không hợp tác với những kẻ keo kiệt thể hiện qua chữ viết nhỏ rí tí ti, không ai thấy chữ mà đọc. Mò đọc được một chữ là mất cả thời gian quý báu "
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2009 18:35:53 bởi Han Bang >
MỪNG CHÚ RDINH VỀ
Chú Rdinh đã về Hu...hu...
Chú về bọn cháu mừng ư là mừng
Lâu nay chú biệt bóng hình
Chúng cháu cứ nhớ chú Rdinh lắm he
Ôm chắc chân chú Rdinh nè
Chú đừng đi nữa chú nghe chú Rdinh
Hu...hu...hu...
Hàn Băng
Mà yêu là gì vậy?
Hàn băng
Chuyện cô bé Hàn Băng
Có một cô gái bé
Mới mười tám tuổi hoa
Yêu là gì không biết
Vẫn dò hỏi người ta
Thiên hạ đúng là điên
Yêu!
Eo ơi, kinh quá
Tay hàng xóm lạ nhỉ
Mấy hôm rồi không sang
Bài toán không làm được
Ứ thèm hỏi ai đâu
Phải biết người ta bí
Sang mà gà vài câu
Sinh nhật ai không sang
Nước mắt bò trên má
Ơ Kìa ! sao lạ thế?
Có lẽ tại mình bé
Nên tính hay khóc nhè
Cô bé. Còn bé thế đừng hỏi về tình yêu làm gì. Cứ "Khóc nhè" Thế đi là được rồi
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2009 09:47:25 bởi Han Bang >
Trích đoạn: Han Bang
Chúc Phúc Đến HB
Hàn Băng bé gái nhỏ xinh xinh
Tấm ảnh trong kia chỉ ảnh hình
Thích hả Hàn Băng cô gái nhỏ?
Mong cô hữu phước giống y thinh
Hồn nhiên gái nhỏ Hàn Băng nhé
Quý lắm ngây thơ thoát lưới tình
Cõi thế trần gian đầy ải khổ
Hiền lành Phúc báo vẫn luôn xinh
Mytutru_24.7.2009
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: