Kiểu:
Xin chào !

 Truyện thơ: Phan Trần

Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 26 bài trong đề mục
Tác giả Bài
YesMan

  • Số bài : 122
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 30.12.2008
  • Trạng thái: offline
Truyện thơ: Phan Trần 18.01.2009 14:48:21 (permalink)
Xưa có câu
"Đàn ông chớ kể Phan - Trần
Đàn bà chớ kể Thúy vân - Thúy kiều"
Vậy truyện Phan - Trần có chi mà ông bà ta khi xưa cấm kỵ như vậy?
Đây là truyện thơ làm theo thể thơ lục bát, gồm 940 câu, nhưng không biết ai là tác giả.
 
01. Mối liên lạc của họ Phan và họ Trần

Trên am thong-thả sách, cầm,
Nhàn nương án ngọc, buồn ngâm quyển vàng.
Thấy trong triều Tống Tĩnh-khang,
Một chàng Hòa-quận, một chàng Đàm-chu,
Bảng vàng, bia đá nghìn thu,
Phan, Trần hai họ,cửa nho dõi truyền.
Kể từ đèn sách thiếu-niên,
Một song tình nặng, một thuyền nghĩa sâu.
Tới tuần hội cả đua nhau,
Bút-nghiên phỉ chí, cung dâu bằng nguyền.
Xem hoa rõ nẻo hồi triên,
Gió đưa hương dạ, sấm rền tiếng xa.
Ơn trên mưa tưới, móc sa,
Cùng làm Phủ-doãn một toà hiển-vinh.
Niềm công chính, dạ trung-trinh,
Nhân-dân sao phúc, triều-đình cột cao.
Ngay tin trời có phụ nào,
Tốt cung quan lộc, vượng hào thê-nhi.
Ứng điềm xà hủy, hùng bi,
Hai nhà chính-thất một kỳ thọ-thai.
Cùng nhau mở tiệc vầy vui,
Huệ lan mừng mặt, trúc mai khoe mình.
Tưng-bừng nhịp sáo, nhịp sênh,
Điệu thông cao thấp, chén quỳnh đầy vơi.
 
#1
    YesMan

    • Số bài : 122
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 30.12.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: Truyện thơ: Phan Trần 18.01.2009 14:50:24 (permalink)
    02. Họ Phan và họ Trần đính-ước gả con cho nhau

    Trỏ thề trên thẳm dưới khơi,
    Cùng nhau chỉ dạ định lời thông gia.
    Hai ta đồng học đồng khoa,
    Đồng niên đồng cán một nhà đồng thân.
    Đổi trao chỉ Tấn tơ Tần,
    Họ Phan thì quạt, họ Trần thì trâm.
    Mai này dành để giao cầm,
    Kẻo quên ước cũ kẻo lầm duyên xưa.
    Bỗng may thay sự tình-cờ,
    Khéo linh linh miệng, khéo như như lòng.
     
    #2
      YesMan

      • Số bài : 122
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 30.12.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Truyện thơ: Phan Trần 18.01.2009 14:52:37 (permalink)
      03. Họ Phan sinh trai, họ Trần sinh gái

      Thẳm ngày khuất tháng vừa đông,
      Phan phu-nhân mới khai giòng nước hoa.
      Vườn xuân phơi-phới mưa sa,
      Quế non Yên đã trổ ra một cành.
      Sinh ra nam-tử tốt lành,
      Hai vai chĩnh-chện, ba đình nở-nang,
      Đành thai phỉ chí bồng tang,
      Đặt cho Tất-Chánh rõ ràng là tên.
      Đông qua xuân thoắt báo tin,
      Trần phu-nhân mới hé then động đào.
      Một nàng tiên-nữ xinh sao !
      Mày nghênh bán nguyệt miệng chào trăm hoa.
      Miả chiều cung quế hằng-nga,
      Trần-công mới đặt tên là Kiều-Liên.
      Lửa hương đành để bén duyên,
      Lòng trời chiều cả hai bên ước cầu.
      Tin đi mối lại cùng nhau,
      Kẻ nâng-niu ngọc, người trau-chuốt ngà.
       
      #3
        YesMan

        • Số bài : 122
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 30.12.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: Truyện thơ: Phan Trần 18.01.2009 14:55:44 (permalink)
        04. Phan-công và Trần-công cùng về hưu-trí

        Lần lần hè lại thu qua,
        Hai ông thắm-thoắt tuổi đà cao niên.
        Tạ triều một thủ thi tiên,
        Đem nhau xe hạc về miền hương quan.
        Chia tay nam bắc băng ngàn,
        Tới quê nhà đã hầu tàn ba trăng.
        Đường đi khuất nẻo khơi chừng,
        Tuyết sương mấy dặm, suối rừng bao nhiêu.
        Dễ mà tin-tức dập-dìu,
        Thì đem lòng thắm phú liều trời xanh.
        Hãy nuôi con đến trưởng thành,
        Sẵn còn trăm nghĩa, quạt tình chẳng quên.
        Tơ hồng, lá thắm là duyên,
        Dầu bao giờ gặp cũng nên bấy giờ.
        Phan thì về chốn lầu thơ,
        Khuyên con dòng-dã sớm trưa sách đèn.
        Ôn đặt gối, Đổng vây màn
        Sớm nhuần kinh-sử, tối bàn văn-chương.
        Trần thì về chốn phòng hương,
        Dạy con canh-cửi việc thường nữ-công.
        Hoa dưới trướng, gấm trên khung,
        Gồm hay thi-lễ, lảu-thông cầm-kỳ.
        Những mong khuya sớm kịp thì,
        Hai nhà con đã đến kỳ xuân-xanh.
         
        #4
          YesMan

          • Số bài : 122
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 30.12.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: Truyện thơ: Phan Trần 18.01.2009 14:58:38 (permalink)
          05. Phan-công dặn con trước khi đi thi

          Phan-công mới dạy Phan-sinh,
          Rằng: "Nhà ta nghiệp học-hành xưa nay.
          Bây giờ cha tuổi-tác này,
          Mong con gặp hội rồng mây kịp người.
          Chớ tham tửu sắc chơi bời,
          Lụy mình vả lại thế cười người chê.
          Rày nghe thi tuyển đến kỳ,
          Bút nghiên dòng-dả vào thi họa là.
          Gặp thì thu nguyệt, xuân hoa,
          Làm sao cho trọn quyết khoa thì làm.
          Bõ công luyện-tập mới cam,
          Đừng nghe anh én, chớ nhàm nước mây,
          Nhân-duyên đã chiếc trâm này,
          Của Trần-công để cho mầy đính hôn.
          Tuy rằng cách trở nước non,
          Hãy còn trăng bạc, hãy còn trời xanh.
          Đừng như Ngô-tướng, Từ-khanh.
          Quên bài thuốc dạy, phụ manh áo nguyền.
          Hãy cho công-nghiệp vẹn tuyền,
          Hóa rồng rồi sẽ rước tiên cũng vừa."
          Nghe lời phụ-huấn sau xưa,
          Phan-sinh từ tạ bấy giờ bước ra.
           
          #5
            YesMan

            • Số bài : 122
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 30.12.2008
            • Trạng thái: offline
            RE: Truyện thơ: Phan Trần 19.01.2009 20:06:53 (permalink)
            06. Phan sinh đi thi đỗ giải nguyên

            Theo chân, đồng-tử năm ba,
            Con long-câu, cái tỳ-bà ruổi mau.
            Pha non trúc, trải ngàn dâu,
            Vàng hiu-hiu đón, ngọc làu-làu đưa.
            Chào én sớm, hỏi nhạn trưa,
            Ba tuần trăng đã, thì vừa tới nơi.
            Phun châu nhả ngọc đua tài,
            Giải-nguyên thoắt đã tên bài bảng ngay.
            Đưa tin về đến nhà hay,
            Tức thì lại tỏ đường mây tếch chừng.
            Bảng xuân nay đã dự mừng,
            Muôn hồng nghìn tía tưng bừng đón ai
            Qua dậm liễu, khỏi ngàn mai,
            Ướm đào, hỏi mận tới vời thần-kinh.
            Phồn-hoa thay, thú hữu tình,
            Công-hầu xe ngựa, tường khanh lâu-đài.
            Mây tuôn, sĩ-tử đòi nơi,
            Mới hay thi mạng, học tài khéo xinh!
             
            #6
              YesMan

              • Số bài : 122
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 30.12.2008
              • Trạng thái: offline
              RE: Truyện thơ: Phan Trần 19.01.2009 20:10:51 (permalink)
              07. Phan-sinh thi hội hỏng, lập chí đi du học để chờ khoa sau

              Lạ thay danh-giá như sinh,
              Bảng người thì bốn, tên mình có ba.
              Lòng trời còn dấm tài hoa,
              Khôi nguyên dành để đến khoa sau này.
              Bước ra thẹn mặt châu mày,
              Công danh đôi chữ dễ khuây-khỏa lòng!
              Đi không lại trở về không,
              Thẹn công chúng bạn, sợ cùng mẹ cha.
              Chẳng bằng ta lập chí ta,
              Ba thu thấm-thoát có là bao lâu.
              Làm chi thắc-mắc thêm sầu,
              Chim còn đón gió, rồng hầu đợi mưa.
              Biết đâu miệng thế khôn lừa,
              Vén mây, nhẩy sóng bấy giờ sẽ hay.
              Vả nghe Kim-cải độ này,
              Trông lên đường cũ bụi bay lối về.
              Mấy tài dẹp loạn phù nguy,
              Tay mình thì chửa đến khi phất cờ.
              Tống thần những mặt ngẩn ngơ,
              Xôn-xao tơ trúc, thờ-ơ bác đồng.
              Xanh-xanh chẳng giúp anh hùng,
              Thì chi lũ kiến đàn ong tơi-bời.
              Cho nên lẩn-thẩn quê người,
              Tìm nhà thanh-vắng, tiện nơi tập-tành.
              Một đèn, một sách, một mình,
              Bướm ong khuất nẻo, én anh khuây đường.
               
              #7
                YesMan

                • Số bài : 122
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 30.12.2008
                • Trạng thái: offline
                RE: Truyện thơ: Phan Trần 19.01.2009 20:12:57 (permalink)
                08. Nỗi buồn của Phan-sinh trong khi du-học

                Ngậm-ngùi trông cảnh gia-hương.,
                Đã thiên gợi nhớ, lại chương ngậm sầu.
                Hơi gió lọt, bóng trăng thâu,
                Đòi khi giở chiếc trâm nhau ra nhìn.
                Nước non cách mấy dặm nghìn,
                Biết lòng còn nhớ hay quên hỡi lòng?
                Chăn đơn, gối chiếc lạnh-lùng,
                Tưởng nhân-duyên ấy như vòng tơ vương.
                 
                 
                #8
                  YesMan

                  • Số bài : 122
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 30.12.2008
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Truyện thơ: Phan Trần 19.01.2009 20:14:58 (permalink)
                  09. Trần Kiều-liên chạy loạn hai mẹ con lạc nhau

                  Hay đâu tạo-hóa khôn lường,
                  Trần-công thoắt đã suối vàng. xa chơi.
                  Xót nàng mẹ goá con côi,
                  Phụng thờ hương khói chưa rồi ba năm.
                  Bỗng đâu binh lửa ầm- ầm,
                  Gió bay nhà bạc, cát lầm cửa thưa,
                  Lánh nàn, từng bước ngẩn-ngơ,
                  Mẹ già đầu bạc, con thơ má đào.
                  Ngày hỏi khách, tối trông sao,
                  Dời chân bước thấp bước cao gập-ghềnh.
                  Thánh-tha bốn giọt lệ tình,
                  Biết đâu quen thuộc gởi mình được an.
                  Trải qua một quãng hàn-san,
                  Chênh-chênh nguyệt đã gác ngàn non mai.
                  Bỗng nghe trống giục, chiêng hồi,
                  Đêm khuya rừng rậm, rụng rời biết đâu ?
                  Pha-phôi dặm cúc, chòm lau,
                  Kẻ chân bãi nước, người đầu đỉnh non.
                  Con tìm mẹ, mẹ tìm con,
                  Cỏ cây man-mác, nước non lạ-lùng !
                  Xót nàng thơ-yếu trẻ-trung,
                  Trời xanh nợ phụ má hồng chẳng bênh.
                  Một mình trong quãng rừng xanh,
                  Châu-chan má phấn, tằm oanh khúc vàng.
                   
                  #9
                    YesMan

                    • Số bài : 122
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 30.12.2008
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Truyện thơ: Phan Trần 19.01.2009 20:18:00 (permalink)
                    10. Kiều-Liên gặp họ Trương đưa đến ở chùa lấy pháp-danh là Diệu-thường

                    Tình cờ gặp ả họ Trương,
                    Ở Kim-lăng đến, hỏi nường thấp cao:
                    "Con người yểu-điệu thanh tao,
                    "Dáng sùi-sụt tủi, chìu ngao-ngán sầu!
                    "Tên gì, quê, họ nơi đâu?
                    "Gặp nhau xin ngỏ cho nhau biết cùng."
                    Tưởng rằng cùng bạn má hồng,
                    Đoái thương nên mới gạn-gùng phân minh.
                    Gạt châu mới kể sự tình,
                    Nỗi quê cách trở, nỗi mình truân-chiên.
                    Chẳng cho biết họ tường tên,
                    Tưởng cơn-cớ ấy, tủi nền-nếp xưa.
                    Trương ràng: "Thân gái hạt mưa,
                    "Biết đem mình ấy bây giờ cậy đâu ?
                    "Gần đây có một cảnh mầu,
                    "Nữ-trinh, chùa ấy ở đầu Kim-lăng.
                    "Thênh-thênh cửa bụt đâu bằng,
                    "Xuất gia tín-nữ, tiểu-tăng cũng đầy.
                    "Chớ nề dưa muối, am mây,
                    Hãy nương náu, khỏi nạn này là hơn !"
                    Giắt tay nàng đến thiền-môn,
                    Bạch sư mới kể hàn-ôn gót đầu.
                    Khêu đèn hạnh, thắp hương mầu ,
                    Chắp tay lạy phật, khấu đầu qui sư.
                    Sư rằng: "Này đạo Chân-như,
                    Mênh-mông cửa bụt bi-từ hẹp ai .
                    "Đã rằng thụ giáo thiền-trai,
                    "Chớ nề dưa muối, chớ nài nem chanh.
                    "Tam-qui, ngũ-giới chứng minh,
                    "Xem câu nhân-quả, niệm kinh Di-đà,
                    "Sớm cúng quả, tối dâng hoa,
                    "Duyên xưa nỡ phụ, để già độ cho."
                    "Trên tứ bảo, dưới tam đồ."
                    "Lòng tin hai chữ nam-mô báo đền."
                    Diệu-thường mới đặt là tên,
                    Hay cho đưa xuống phòng thiền nghỉ-ngơi.
                    Nàng vâng thụ giáo như-lai,
                    Nhỏ to mới giã ơn người họ Trương.
                     
                    #10
                      YesMan

                      • Số bài : 122
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 30.12.2008
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Truyện thơ: Phan Trần 20.01.2009 08:37:22 (permalink)
                      11. Nỗi buồn của Diệu-thường trong khi ở chùa

                      Thoắt thôi về chốn tĩnh-đường,
                      Buồn trông phong-cảnh tha-hương ngập-ngừng.
                      Kìa thì bụt, nọ thì tăng,
                      Chẳng hay từ-mẫu lạc chừng nơi nao ?
                      Than rằng: "Đội đức cù lao,
                      Bể sâu mấy mấy trượng ? Trời cao mấy trùng ?
                      Nếu sinh là kiếp đàn ông,
                      Thời tìm nước thẳm, non bồng quản chi ?
                      Bởi sinh là phận nữ-nhi,
                      "Nghĩ thì càng tủi, nhớ thì luống thương.
                      Từ-ô chim-chóc vật thường,
                      Còn mong kiếm chốn tìm đường trả ơn.
                      Mưa sầu gió thảm từng cơn,
                      Để ai chịu phận thờn-bơn một bề !
                      Biết ai giãi tấm lòng quê ?
                      Có chăng đợi đức từ-bi chuyển vần."
                      Nghĩ xa thôi lại nghĩ gần,
                      Chạnh lòng xảy nhớ Châu, Trần nghĩa xưa.
                      Giãi-dầu kể mấy nắng mưa,
                      Thề phai, nguyền nhạt, bây giờ biết đâu ?
                      Quạt này ai để cho nhau,
                      Phong phong, mở mở giãi sầu làm khuây.
                      Chốn Lam-kiều cách nước mây,
                      Bùi-Hàng kia dễ biết đây nẻo nào ?
                      Non Thiên-thai mấy trượng cao,
                      Lưu-Lang chưa dễ tìm vào tới nơi.
                      Đã đành góc bể bên trời,
                      Lân-la ngày bạc quá vời xuân-xanh.
                      Một mình những tủi duyên mình,
                      Nén hương biếng thắp, quyển kinh ngại nhìn.
                       
                      #11
                        YesMan

                        • Số bài : 122
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 30.12.2008
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Truyện thơ: Phan Trần 20.01.2009 08:40:01 (permalink)
                        12. Sư già khuyên giải Diệu-Thường

                        Phải khi sư-phụ bước lên,
                        Dè chừng mới hỏi rằng "duyên-cớ nào ?
                        Ra chiều ủ liễu phai đào,
                        Hạt châu lai-láng, quyển bào chưa phai.
                        Hay là nhớ chốn Chương-đài,
                        Xạ lan mùi cũ, hán hài thói xưa.
                        Hay là nhớ nỗi mây mưa,
                        Ước ao nghĩa phượng, đợi chờ bạn loan ?
                        Hay là tiếc thuở hồng-nhan,
                        Sợ phai thức phấn, e tàn nhị hoa ?
                        Hay là khổ-hạnh tương cà,
                        Hư thân mâm ngọc đũa ngà bấy nay ?"
                        Diệu-Thường ren-rén thưa bày :
                        "Nỗi tôi, tôi bạch, lạy thầy, thầy thương.
                        Loạn-ly từ cách gia-hương,
                        Trông ơn thầy đã rộng đường bao-dong.
                        Tưởng câu sắc sắc không không,
                        Dám đâu còn bận chút lòng gió trăng !
                        Chỉn e từ-mẫu lạc chừng,
                        Một mình chẳng biết suối rừng là đâu.
                        Mẹ già bóng ngả cành dâu,
                        Phòng khi sốt mặt, váng đầu cậy ai.
                        Đã lo cầu khẩn bụt trời,
                        Nào khoa cứu khổ, nào bài độ sinh.
                        Càng trông càng vắng phong thanh,
                        Lẽ nào hai chữ ân tình chẳng thương."
                        Thầy rằng: "Bĩ thái khôn lường,
                        "Trăng thường tròn khuyết, nước thường đầy vơi!
                        Nhịn sầu mà gượng làm tươi,
                        Kẻo khi nguyệt mỉa, hoa cười chẳng hay.
                        Hãy tu vẹn quả phúc này,
                        Đừng long tiết ngọc, chớ lay cơ huyền.
                        Kià Điạ tạng, nọ Mục-Liên,
                        Độ thân dẫu xuống cửu-tuyền cũng an.
                        Lọ là người ở trần-gian,
                        Đừng lo lắng nữa, chớ phàn nàn chi.
                        Ở đây nhờ đức Từ-bi,
                        Mẹ con ắt cũng có khi lại gần."
                         
                        #12
                          YesMan

                          • Số bài : 122
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 30.12.2008
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Truyện thơ: Phan Trần 20.01.2009 08:43:01 (permalink)
                          13. Diệu-Thường yên tâm nương-náu cảnh chùa

                          Nàng nghe thầy dạy ân-cần,
                          Tát vơi bể Sở, khơi dần sông Nghiêu.
                          Muối dưa đắp-đổi ít nhiều,
                          Sớm khua mõ cá, tối khiêu chuông kình,
                          Vầng trăng bạc, ngọn đèn xanh,
                          Dâng hương ngũ-vị, tụng kinh tam-thừa
                          Nhân hẩy gió, đức nhuần mưa,
                          Vượn dâng quả cúng, chim đưa hoa mừng.
                          Đàn thông, phách suối vang lừng,
                          Cá khe lắng kệ, chim rừng nghe kinh.
                          Mây phủ tán, liễu che mành,
                          Nước non Thiên-trúc, cung đình Bồng-lai.
                          Hoa thơm cỏ lạ đòi nơi,
                          Đã hay rằng cảnh có người mới yêu !
                          Vãng lai quan-khách dập-dìu,
                          Kẻ lên lễ phật, người vào bạch sư.
                          Nơi viết kệ, chốn đề thơ,
                          Mắt trần càng nhộn, lòng từ càng thanh.
                          Rửa không thế-tục thường tình,
                          Một bình-tĩnh-thủy, một cành dương-chi.
                          Nhữ mong nương náu qua thì,
                          Biết đâu cơ-tạo, chắc gì nhân-duyên.
                           
                          #13
                            YesMan

                            • Số bài : 122
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 30.12.2008
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Truyện thơ: Phan Trần 20.01.2009 08:45:44 (permalink)
                            14. Phan-sinh đến thăm cô ở Kim-lăng

                            Ai ngờ một tấm tự-nhiên,
                            Có khi cũng động đến trên chuyển vần.
                            Hai phương chỉ Tấn, tơ Tần,
                            Bỗng đâu như giắt dần-dần lại cho.
                            Phan-sinh từ ở Thành-đô,
                            Lần lần nắng hạ, mưa thu từng ngày.
                            Nhớ song thân, ngậm-ngùi thay,
                            Nhớ hương-thôn, cách nước mây mấy từng.
                            Nhớ xưa còn nhỏ nghe rằng :
                            Có cô tu ở Kim-lăng cũng gần.
                            Tức thì trỏ nẻo dời chân,
                            Thênh-thênh bãi bạc, lần lần dậm xanh.
                            Mới hay sơn thủy hữu tình,
                            Cỏ hoa đón khách, én anh đưa người.
                            Cửa chùa phơi-phới gần nơi,
                            Nhác trông cảnh bụt bầu trời lạ sao !
                            Chập-chồng quán thấp, lầu cao,
                            Hương nghi-ngút tỏa, hoa ngào-ngạt bay.
                            Chuông rền, mõ ruổi, khánh lay,
                            Thông già điểm trống, trúc gầy khua sênh.
                            Thầy đương kinh-giáo tập-tành,
                            Diệu-Thường đứng tựa bên mành câu-lơn.
                            Nhác trông ra mái tam-quan,
                            Thấy chàng niên-thiếu lạc ngàn ngẩn-ngơ.
                            Lạ con mắt, hãy còn ngờ,
                            Thác mành-mành, hỏi: "Khách thơ quê nào ?
                            Vả con người cửa mận đào,
                            Việc gì mà khéo tìm vào non sâu ?"
                            Sinh nghe khúm núm dưới lầu,
                            Gửi rằng: "Con cháu sang hầu sư cô.
                            Trình tên tuổi, bạch duyên-do,
                            Giở nông-nỗi trước, kể trò-chuyện sau."
                            Sư nghe lặng ngắm giờ lâu,
                            Quyển vàng sẽ gác, hạt châu sụt-sùi.
                            Dạy rằng: "Hãy bước vào ngồi,
                            Thế mà cô nghĩ là ai, vô tình !
                            Mới thăm hỏi sự nhà mình,
                            Anh thong-thả, chị bình-ninh, cô mừng.
                            Khen ai tỏ nẻo đưa chừng,
                            Cho con lặn suối, băng rừng tới đây !
                            Đây tuy thú mọn cỏ cây,
                            Thanh nhàn cứ ở lâu ngày cũng quen.
                            Gần cô cho tiện sách đèn,
                            Lọ là khuất-nhiễu chốn phiền-hoa chi !
                            Cũng đừng áy-náy lòng quê,
                            Bao giờ áo gấm mặc về mới cam !
                            Ngựa hồng, đai bạc, áo lam,
                            Trời cho, vả có chí làm thì nên !
                            Phải khi hương lửa bén duyên,
                            Bõ công tuổi-tác, rạng nền tổ-tông."
                             
                            #14
                              YesMan

                              • Số bài : 122
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 30.12.2008
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Truyện thơ: Phan Trần 20.01.2009 08:48:13 (permalink)
                              15. Phan-sinh được sư cô lưu ở chùa đọc sách

                              Dạy thôi mới dặn Hương-Công,
                              Đưa chàng về mái tây phòng nghỉ chân.
                              Trải xem thú lạ chiều xuân,
                              Hoa kề cửa động, đá ngăn vách chiền.
                              Người thành-thị, kẻ lâm-tuyền,
                              Đòi phen thấy cảnh, đòi phen chạnh niềm.
                              Tưởng người nương cánh hé rèm,
                              Gọi Hương-Công mới dò xem sự lòng :
                              "Ấy ai tầm thước trẻ-trung,
                              Chực hầu sư-phụ đứng trong giảng-đường.
                              Bấy giờ e-lệ chưa tường,
                              Lâu lâu lại thấy thoáng gương ả hằng ?"
                              Thấy lời, Hương mới thưa rằng:
                              "Người đâu chẳng biết, lạc chừng tới đây.
                              Vả khi lỡ bước đường mây,
                              Nàng Trương đưa lại chốn này qui-y.
                              Khách đà về đạo từ-bi,
                              Nhìn làm chi ? hỏi làm chi ? hỡi chàng !
                              Già nua thưa-thốt sỗ-sàng,
                              Thôi thôi xin xuống tĩnh-đường hầu cô."
                              Nghe lời sinh mới thẹn-thò,
                              Gượng thưa rằng: "Hãy xét cho, chớ cười.
                              Lạ lùng nên mới hỏi chơi,
                              Há rằng đã tận tình ai ru mà !"
                              Vãi Hương từ trở lại nhà,
                              Một mình chàng chốn lầu hoa, lại càng.
                              Thôi thắc-thỏm, lại mơ-màng,
                              Đèn xanh một ngọn, quyển vàng ba con,
                              Biết ai mà được nỉ-non,
                              Tối than trăng chị, ngày đon gió dì.
                              Niềm riêng khôn chút tả đề,
                              Hoàng-oanh hót nhớ, tử-qui kêu sầu.
                              Bồi-hồi tháng trọn, ngày thâu,
                              Trong lòng đã vậy, trên đầu chưa hay.
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 26 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9