Kiểu:
Xin chào !

THƠ NGÃ DU TỬ

Thay đổi trang: << < ..2122232425 > | Trang 24 của 25 trang, bài viết từ 346 đến 360 trên tổng số 375 bài trong đề mục
Tác giả Bài
THƠ NGÃ DU TỬ

  • Số bài : 662
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 26.01.2009
  • Trạng thái: offline
Re:THƠ NGÃ DU TỬ 05.06.2019 19:31:32 (permalink)
0
NỔI NHỚ NGHĨA HÀNH 
 
Vẫn nhớ quê nhà trên đất khách
Mùa xưa chừng cũng đã trôi xa
Thảo thơm hương gió mùa lúa mới
Nghĩa Hành ơi, trăng nước không già 
 
Đêm xôn xao bạn cũ về hội tụ
Hát nhau nghe thời áo trắng sân trường
Rất thân tình trong bao nổi yêu thương
Nghe tha thiết thời vàng son sách vở 
 
Thuở ta viết lời quê, em còn nhớ
Chiều Đồng Dinh hương mía ngọt thơm nồng
Mùa trăng non chiếc xe đạp đi chung
Trời lãng mạn đêm về gieo ước vọng 
 
Ngày Hành Dũng trái ngọt dâng mùa hạ
Em có về làm dâu nhà anh?
Đêm Hành Đức xuyến xao vầng trăng sáng
Bẽn lẽn em cười, chỉ sợ… không duyên
...
Qua rồi mùa xưa cũ
Thương nhớ vẫn thơm lừng
Mỗi người một đời sống
Nhắc chuyện còn rưng rưng 
 
Thương em giờ xa ngái
Nghĩa Hành thiếu dáng em
Mỗi lần qua thị trấn
Dáng xưa đâu lụa mềm 
 
Ngày trở lại quê nhà trong tháng chạp
Mắt môi nào cũng biêng biếc xinh tươi
Vườn nhà ai cũng ngập đầy hương sắc
Chào đón xuân Nghĩa Hành rộn đất trời 
 
NGÃ DU TỬ
 
 
 
    THƠ NGÃ DU TỬ

    • Số bài : 662
    • Điểm: 0
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 26.01.2009
    • Trạng thái: offline
    Re:THƠ NGÃ DU TỬ 06.06.2019 00:46:14 (permalink)
    0
    CHUYỆN TRÒ CÙNG TRĂNG 
     
    Nàng trăng lãng mạn đêm nầy
    Lang thang mắc cạn ao gầy nhà sau
    Thôi thì bày cuộc đi nào
    Rượu thơ ta uống bay cao ý tình
     
    Ta – thi nhân giữa phù sinh
    Nhàn du trong cõi phiêu linh đất trời
    Mặc uy lực khắp nơi nơi
    Mặc quyền quý kệ cõi người tham sân
     
    Ta tìm lạc đạo thanh bần
    An nhiên hư thực lòng hân hoan cười
    Trăng từ thượng giới mù khơi:
    "Tỏ cùng ta để nhớ người trần gian"
     
    Trăng cô đơn tự ngàn năm
    Buồn vui ai biết xa xăm nỗi mình
    Chú cuội ngờ nghệch lặng thinh
    Tuy hai nhưng chỉ một mình thở than
     
    Đi tìm chút rộn trần gian
    Ai hay, mắc cạn trong hồn người thơ
    Thi nhân ơi, có hững hờ?
    * *
    Ta trần trụi - gã làm thơ
    Trăng ơi về với bến bờ ngàn năm
    Như từ cái thuở xa xăm
     
    NGÃ DU TỬ
     
     
     
      THƠ NGÃ DU TỬ

      • Số bài : 662
      • Điểm: 0
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 26.01.2009
      • Trạng thái: offline
      Re:THƠ NGÃ DU TỬ 07.06.2019 00:21:34 (permalink)
      0
      LAGI NGÀY NHỚ
      Gửi Thế và Oanh 
       
      Đến Lagi một ngày nắng đẹp
      Nhưng bất ngờ một trận mưa dai
      Cafe với vài người quen từ độ
      Thơ còn bay trên đỉnh mộng ngày dài 
       
      Ơi quán gió ngồi thong dong từng giọt
      Chuyện trò nhau những thành bại trong đời
      Ngày như vội cơn mưa chiều bất chợt
      Kéo thật dài theo mỗi nhánh thơ trôi 
       
      Tôi còn những dặm dài trên đại lộ
      Áo độc hành vắt vội giữa tháng năm
      Em nào biết hành trình đang quá vội
      Nên chia tay trong gió dãi mưa dầm 
       
      Dẫu rất ngắn cũng vui ngày gặp gỡ
      Bụi mưa còn vương đẫm ướt hồn quê
      Xin thân mến một lần qua Bình Thuận
      Níu chân tôi nổi nhớ ngập lối về  

      NGÃ DU TỬ

       
       
       
       
        THƠ NGÃ DU TỬ

        • Số bài : 662
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 26.01.2009
        • Trạng thái: offline
        Re:THƠ NGÃ DU TỬ 16.06.2019 21:08:45 (permalink)
        0
        BÊN TRIỀN XUÂN
         
        Sang bên kia lỡ chuyến tàu
        Thì thôi vẫn cứ như màu nguyên xuân
        Tình tôi – tinh thể trong ngần
        Gọi em từ cuộc phong trần hôm mai
         
        Trải qua bao giấc mộng dài
        Áo xưa cất giữ trên đài tự do
        Tôi về ru những âu lo
        Lời trăm năm đụng câu hò quê hương
         
        Ba mươi năm giấc mộng thường
        Thì thầm với những yệu thương chín bầm
        Tơ vương cùng nhịp thăng trầm
        Dòng thời gian chảy trong lòng tinh khôi
         
        Trăng ơi còn sáng bên đời
        Ta về hát dưới chân đồi an nhiên
        Ru ta tròn giấc mộng hiền
        Lời thơ ta dệt bên triền cảo thơm
         
        NGÃ DU TỬ
         
         
         
          THƠ NGÃ DU TỬ

          • Số bài : 662
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 26.01.2009
          • Trạng thái: offline
          Re:THƠ NGÃ DU TỬ 04.07.2019 23:03:11 (permalink)
          0
          BÊN BIỂN 
          hoạ bài Trước Biển của Trần Quốc Bình 


          Trông về rực ánh hải đăng 
          Biển xanh bát ngát ôm trăng ru hoài 
          Sóng xô bờ cát trải dài
          Đêm cô đơn hỏi :- tình ai lạnh lùng?
          Chìm suy tư cõi mông lung 
          Hờn dân tộc nổi khốn cùng thế gian
          Đừng u mê giữa hồng trần
          Những di chứng sẽ hóa thân đăng đàn
          Trăm năm dâu bể bùng loang
          Xóa bao lầu cát cung hoàng ai xây
          Nghìn năm sầu vẫn còn đây
          Oán hờn dội lại cung mây nhớ nguồn  

          Ngã Du Tử 
          14/01/1994








           
           
           
           
            THƠ NGÃ DU TỬ

            • Số bài : 662
            • Điểm: 0
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 26.01.2009
            • Trạng thái: offline
            Re:THƠ NGÃ DU TỬ 12.07.2019 18:10:25 (permalink)
            0
            QUĂNG BỚT ÂU LO 


            Quẳng âu lo trên dòng đời xuôi ngược 
            Sẽ chẳng sao cứ sống thật chân thành
            Em đừng ngại làm sao không thiếu sót
            Lòng khoan dung yêu mến lắm chữ tình 


            Đời dung dị có đi là có đến
            Suối an nhiên tâm thức chảy hiền hòa 
            Em cần mẫn theo chân người đạo hạnh 
            Vốn đất trời thêm hương sắc cho hoa 


            Mặc thiên hạ với nhà cao, ghế rộng
            Mỗi con người bao tử chỉ một ngăn 
            Và hơi thở cũng ngang đời giới hạn
            Ngày cứ vui cùng bè bạn, mây ngàn 

            Ngã Du Tử

             
             
             
             
              THƠ NGÃ DU TỬ

              • Số bài : 662
              • Điểm: 0
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 26.01.2009
              • Trạng thái: offline
              Re:THƠ NGÃ DU TỬ 23.07.2019 23:31:50 (permalink)
              0
              CÒN MÃI DẤU YÊU 
              Viết riêng cho nhóm CÒN LẠI DẤU YÊU
               
              Ủ mầm trong giấc ngọc 
              Rồi gieo hạt thi ca
              Cho hồi sinh nhân nghĩa 
              Thanh lương giấc mộng hòa 
               
              Vươn mình trong sinh tử 
              Chăm bón cành văn chương 
              Mai sau thành chơn phước 
              Gửi bể dâu vô thường 
               
              Rộng với người thua thiệt 
              Dung với lòng cao sang
              Yêu mầm xanh tha thiêt
              Đời xem nhẹ bạc vàng 
               
              Nặng chữ tình bè bạn
              Dâng hồn thơ trong ngần
              Dẫu đời đầy phiền trược 
              Lòng vẫn vậy: - bình an 
               
              Đời người bao đợt sóng
              Trước bao phen thuỷ triều 
              Yêu người và bè bạn 
              Mãi còn lại dấu yêu 
               
              Ngã Du Tử 


               
               
               
               
                THƠ NGÃ DU TỬ

                • Số bài : 662
                • Điểm: 0
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 26.01.2009
                • Trạng thái: offline
                Re:THƠ NGÃ DU TỬ 30.07.2019 23:49:51 (permalink)
                0
                LINH HỒN ĐÃ CẠN 
                 
                Chắc chắn niềm tin trong linh hồn đã cạn
                Nên người dân hoài nghi về phía chính quyền
                Một nước lớn cứ dã tâm lấn chiếm 
                Làm sao dân tộc ngồi yên 
                 
                Đất nước thiên thu
                Dân tộc vững bền 
                còn chế độ chỉ là thời thế
                cứ nhân danh để dân tộc đứng lên
                càng ngày càng thấp bé
                sự vùng vẫy của dân không phải vô căn cứ
                người dân lật đường cày mong được ấm và no
                nhưng người ta tìm mọi cách để lấy đi
                làm sao dân không phản kháng
                dẫu sức mạnh bạo tàn như vũ bão
                lớp người dân cứ sau trước hàng hàng
                Tâm hồn kẻ quyền thế như thú hoang
                cứ cuộng nộ cơn sát khí
                toan tính đầy vị kỷ
                lòng trăm dân mạnh hơn bước hung tàn 
                 
                Rừng thanh bình sao trơ gốc tang thương
                con sông chết vì thượng nguồn ngăn đập
                cánh đồng xanh co thắt mãnh hình hài
                ai, vì ai? 
                 
                Đạo đức mới ỡm ờ chủ nghĩa
                Tự bao đời luân lý mãi tồn sinh
                Hãy bao dung nhìn lại đất nước mình
                Đành cúi mặt trước triệu người cô độc 
                 
                Thầy giáo bán linh hồn cho quyền cao vô đạo
                Các nữ sinh ngây thơ sập bẫy tù đày
                Giáo dục bây giờ sao chật những vòng tay
                Lại tiếp sức cho quỷ dữ 
                 
                Thầy thuốc thờ ơ trước bao sinh mệnh
                Bởi vì nghèo nên chẳng được cứu nguy
                Kẻ thiếu tiền đành uất nghẹn chết đi
                Lòng bệnh viện chật hơn ngôi nhà thổ 
                 
                Lương tâm có thể nào hóa đá 
                Không, lương tri và trách nhiệm làm người
                Hởi thần dân của Đất nước tôi ơi
                Sao quay mặt trước nổi niềm sự thật? 
                 
                NGÃ DU TỬ
                SAI GON 2011

                 
                 
                 
                  THƠ NGÃ DU TỬ

                  • Số bài : 662
                  • Điểm: 0
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 26.01.2009
                  • Trạng thái: offline
                  Re:THƠ NGÃ DU TỬ 03.08.2019 19:04:09 (permalink)
                  0
                  Mời các bạn đọc lại bài thơ tôi khi còn rất trẻ, trẻ lắm. Mến, NDT
                   
                  MÙA THU PHÔI PHA
                   
                  Đem dạm ngõ với mùa thu cũ
                  Bài thơ tình dang dỡ chẳng tròn câu
                  Viết cho em khi mới mười tám tuổi đầu
                  Màu hổ phách còn lưu trong tâm thức
                  Sóng đời sống quá nhiều âm vực
                  Bài thơ chưa ráo mực đã chạnh lòng
                  Biết không thu ngày còn mãi đi hoang
                  Khi lặn lội hành trình còn im ắng
                  Mãi miết hoài sao vẫn còn trống vắng
                  Bóng thời gian xô quá khứ lạnh lùng
                   
                  Ta bây giờ đem sính lễ mùa thu
                  Vào quan quách tẩn liệm rồi mai táng
                  Vẫn kiêu hãnh theo em về lãng mạn
                  Tiễn đưa thu khóc ngày ấy u mê
                  Có phải chăng mùa thu cũ vụng về
                  Không thấu hiểu cuộc tình hồng dân dã
                  Đêm đặc sánh và chao ôi vất vả
                  Triền nhân gian hờ hững phía chân ngày
                  Lòng ngại ngần khi mở cửa vòng tay
                  Đôi mắt ngắm dòng sông buồn đã cạn ./.
                   
                  NGÃ DU TỬ/SG
                   
                   
                   
                   
                    THƠ NGÃ DU TỬ

                    • Số bài : 662
                    • Điểm: 0
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 26.01.2009
                    • Trạng thái: offline
                    Re:THƠ NGÃ DU TỬ 14.08.2019 19:33:02 (permalink)
                    0
                    LỜI CỔ THÁP 
                     
                    Đêm hoang tàn ánh đèn vàng chao đảo
                    Tiếng côn trùng rã rich suốt canh thâu
                    Ôi đêm dài với chuỗi ngày nhung nhớ
                    Nước non Chàm oanh liệt thuở xưa sâu 

                    Ta hùng dũng với láng giềng phương Bắc
                    Nấy Bắc phương, nào một dải phương Nam
                    Ngọn đuốc sáng sá chi phường đom đóm
                    Dân ta luôn thôi thúc cuộc tung hoành 

                    Rồi yến tiệc trên đất Chàm hớn hở
                    Vương Đồ Bàn ngây ngất với quân dân
                    Và thành quách, lâu đài say nhịp thở
                    Bài hùng ca trong chiến tích oai thần
                    * *
                    Xưa ai viết trang sử vàng lẫm liệt
                    Để bây giờ chua xót những canh thâu
                    Đồ Bàn ơi, tháng với ngày thê thiết
                    Người anh em dày xéo tấm thân gầy 

                    Rồi tất cả những vàng son thuở ấy
                    Dấu oai hùng lừng lẫy tỏa ngàn phương
                    Thành quách cũ cũng ngậm ngùi năm tháng
                    Rớt rơi trên xứ sở những tháp Chàm 

                    Buồn ứa lệ trên đồi cao, gò thấp
                    Đứng lầm than trong mưa nắng tuyệt mù
                    Hồn sông núi rêu phong triền cổ tháp
                    Dân Chàm ơi, trăng vẫn mọc bên trời 
                     
                    NGÃ DU TỬ
                    SÀI GÒN
                     
                     
                      R
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2019 14:01:00 bởi Nguyệt Hạ >
                     
                      THƠ NGÃ DU TỬ

                      • Số bài : 662
                      • Điểm: 0
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 26.01.2009
                      • Trạng thái: offline
                      Re:THƠ NGÃ DU TỬ 23.08.2019 23:54:44 (permalink)
                      0
                      TRẢ LỜI SAO CHO EM 
                       
                      Có điều gì như mưa rừng, gió núi 
                      Làm đảo điên lề thói nghĩa và ân
                      Tôi đã học từ vỡ lòng đến lớn 
                      Chưa bao giờ thấy lắm nổi bất an 
                       
                      Cuộc sống có khá hơn bởi loài người tiến bộ
                      Và dân tôi cũng chầm chậm theo mùa
                      (xe và nhà, mã mồ cùng to lớn 
                      Có lẽ nhiều từ lừa lọc, a dua) 
                       
                      Rồi tung hứng giỏi hơn ngàn gánh xiếc 
                      Thành con rồng tưởng tượng trước thềm hoang
                      Nầy em ạ, con rồng không có thật 
                      Lắm người tin, nhưng tôi quá ngỡ ngàng 
                       
                      Dân tôi mãi muôn đời nhân cùng nghĩa
                      Sao bây giờ con cháu lại tinh ranh
                      Không giống cha anh mong dân tộc trở mình 
                      Mở mắt ngắm nhìn văn minh nhân loại 
                       
                      Em cứ hỏi đất nước hoài lận đận 
                      Vì đâu dân chịu nhiều quá tham tàn
                      Và núi nợ hơn Trường Sơn bao bọc
                      Bán hết biến rừng trả chưa nổi nợ công 
                       
                      Rằng em ạ ráng mỗi người một chút 
                      Để mai sau con cháu bớt đau đời 
                      Đồng xanh đã tan tành thành nền đất
                      Dự án xong. 
                      Bọn nó đã duyệt rồi. 
                       
                      NGÃ DU TỬ
                       
                       
                        THƠ NGÃ DU TỬ

                        • Số bài : 662
                        • Điểm: 0
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 26.01.2009
                        • Trạng thái: offline
                        Re:THƠ NGÃ DU TỬ 04.09.2019 16:18:39 (permalink)
                        0
                        GIÓ HIỀN LINH 
                         
                        Có ngọn gió tình lang thang trên phố 
                        Rồi đậu lại bên thềm văn
                        Chiều lãng mạn theo chân về cùng gió  
                        Ta bâng khuâng cùng non nước và trăng 
                         
                        Em thần thoại như mùa vàng cổ điển 
                        Màu thanh yên đến lạ tĩnh tâm hồn 
                        Thương mến quá như ngày xưa thân ái 
                        Rất vụng về làm sướt nụ hôn thơm 
                         
                        Và từ đó dòng thời gian qua vội
                        Ta lạc nhau trong ngày tháng bộn bề 
                        Em có phải giai nhân màu xiêm mới 
                        Thương thân ta cùng nổi nhớ trời quê 
                         
                        Chiều mây gió ngừng trôi dừng trước cửa 
                        Có phải hương mùa cũ ghé thăm ngày
                        Và linh ứng từ ngày xưa hiển hiện 
                        Vui cùng người - chất lãng tử men say  

                        NGÃ DU TỬ








                         
                         
                          THƠ NGÃ DU TỬ

                          • Số bài : 662
                          • Điểm: 0
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 26.01.2009
                          • Trạng thái: offline
                          Re:THƠ NGÃ DU TỬ 27.09.2019 12:10:08 (permalink)
                          0
                           
                           Tôi chuyển bản gốc của trường ca CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG để các bạn đọc, Thân mến, NDT  


                          CHƠI  GIỮA THƯỜNG HẰNG
                           
                          CHƯƠNG MỞ ĐẦU
                          VƯƠNG VẤN
                           
                          Bến tình còn nổi vương mang
                          Vầng trăng cổ độ vừa ngang giang đầu
                          Trăng khuya xanh ngát một màu
                          Người tìm gieo hạt bên cầu tâm linh
                           
                          Phải chăng đối bóng lẫn hình
                          Dòng sông trực ngộ khi bình minh lên
                          Rằng quê quán lẫn tuổi tên
                          Hình như từ ấy lỡ quên mất rồi
                           
                          Chiều nào giủ áo ra phơi
                          Bên đường gặp phải một lời từ tâm
                          Từ khi trăng đã là rằm
                          Còn đâu quê quán trăm năm cõi người
                           
                          Ta về ngắm khóm vô ưu
                          Gặp em trên nhánh ưu tư phận mình
                          Ô hay một nhánh phù sinh
                          Còn bao nhiêu mộng phiêu linh rợp ngày
                           
                          Nghêu ngao mở lỏng vòng tay
                          Con chim mộ đạo đậu vào tánh không
                          Hát vang câu hát phiêu bồng
                          Ngàn năm không sắc, sắc không bên trời
                           
                          Em từ theo đuổi cuộc chơi
                          Đuối bao nhiêu mộng bên đời thanh lương
                          Gặp nhau trong cõi hằng thường
                          Ai hay trăm nhánh sầu vương tơ vò
                           
                          Nổi niềm đầy rẫy âu lo
                          Đã bao nhiêu lệ đẫm pho sử tình
                          Một đời cay đắng điêu linh
                          Còn không lối rộng giữa thinh không nầy?
                           
                          Trời xanh biết mấy tầng mây
                          Tầng nào vừa nở chân ngày bước vô
                          Khoan dung từng bước giang hồ
                          Giục người khách tục tung hô lên rằng :
                           
                          “Bâng khuâng trên nhánh sông băng
                          Sao bằng tắm gội thường hằng pháp luân
                          Dịệu thay dưới cội vô ngần
                          Vui thay nhận ánh hào quang rạng ngời”
                           
                          CHƯƠNG 2
                          QUÁN CHIẾU
                           
                          Em từ quán chiếu sang ngôi
                          Vầng mây mở lối bên đồi tịnh yên
                          Thênh thang đón gió chơn thiền
                          Mùa vui chừng đã gọi riêng tên mình
                           
                          Hỏi rằng trong cuộc tử sinh
                          Áo vui ai khoác sau minh kính đài
                          Bước dài theo cuộc minh khai
                          Nụ tầm xuân nở theo mai mốt này
                           
                          Rộng vòng tay, mấy đường bay
                          Theo nhau trổ đóa trên tay diệu thường
                          Từ tâm nở giữa thanh lương
                          Đường đi có ngát trầm hương thế tình
                           
                          Ngụp chìm trong cõi u minh
                          Ngàn năm nào biết sự tình mù khơi
                          Nghiệp duyên trong cõi luân hồi
                          Ngày nào rủ áo bên trời hắt hiu
                           
                          Ngôi sao đã vắt ngang chiều
                          Còn chi trong nỗi liêu xiêu phận người
                          Sao bằng thong thả một đời
                          An nhiên trú ngụ trong trời tự do
                           
                          Không còn canh cánh âu lo
                          Núi sông tự tại giữa bờ thực hư
                          Ta về khoác áo chân như
                          Gối lên Bắc đẩu làm thơ theo mùa
                           
                          Thôi thì danh lợi, được thua
                          Trả cho thế tục vui đùa thế gian
                          Chữ nào lạnh tiếng đa đoan
                          Gửi vào nhân thế mà toan liệu mình
                           
                          Một đời sa mạc mưu sinh
                          Một đời khổ lụy tự tình cùng em
                          Một đời trong cõi chông chênh
                          Một đời chân bước lênh đênh phận người
                           
                          Một đời theo giọng khóc cười
                          Một đời rã cánh bên trời phù du
                          Ta từ trả gánh thiên thu
                          Về trong tự tại ngẫm pho kinh đời
                           
                          Thơ đời, khăn gói rong chơi
                          Theo nhau trở gót bên trời nắng sương
                          Phong phiêu còn đẫm bụi đường
                          Hình như cuộc lữ còn vương tháng ngày
                           
                          CHƯƠNG 3
                          THƠM ÁO ĐƯỜNG MÂY ?
                           
                          Em từ thơm áo đường mây
                          Chân vui theo nhịp thương vay phận mình
                          Lã ngày theo cuộc mưu sinh
                          Tưởng rằng hạnh phúc cùng vinh quang về
                           
                          Giả hình giả tướng u mê
                          Cứ vui vọng niệm bên lề khói sương
                          Phố vui cùng khắp nẻo đường
                          Bàn chân khẽ chạm bụi vương nắng hồng
                           
                          Ngày lên như có như không
                          Khi thì trong đục, khi thông phấn vàng
                          Lúc vui ham những giàu sang
                          Khi buồn tê tái riêng mang phận mình
                           
                          Muôn đời lớp lớp hóa sinh
                          Hết vui, tới khổ bất thình lình thôi
                          Thì ra trong sóng luân hồi
                          Nghìn năm mãi miết xa trôi mịt mù
                           
                          U huyền treo nhánh âm u
                          Khổ vui từ đó thiên thu phận người
                          Bể dâu từng chuyện khóc cười
                          Mùa đi chừng cũng xa vời vợi nhau
                           
                          Đêm ngày nối tiếp qua mau
                          Tuổi xuân chừng đã sang cầu hoàng hôn
                          Trăm năm còn lại dỗi hờn
                          Oán than trong cuộc cát cồn nợ duyên
                           
                          CHƯƠNG 4
                          TRIỀN PHƯỢC
                           
                          Từ em lạc bến qua miền
                          Sầu gieo trên nhánh ưu phiền nỉ non
                          Ngày đi theo nhánh sông mòn
                          Phận người treo vách núi non muộn phiền
                           
                          Biết rằng trong cuộc nhân duyên
                          Muôn đời tụ tán qua triền nhân gian
                          Theo nhau lớp lớp hàng hàng
                          Khổ vui cứ thế tràng giang liên hồi
                           
                          Mai về bên nhánh tao nôi
                          Vui như trẻ nhỏ theo môi mắt và ...
                          Thân nào trụ giữa ngọc ngà
                          Thân nào ngồi khóc giữa ta bà nầy
                           
                          Suốt đời vây giữa trả vay
                          Hình như huyễn mộng quanh đây tự tồn
                          Vui chi chỉ một nụ hôn
                          Buồn trăm năm đợt sóng cồn bể dâu
                           
                          Người về cánh hạc chân mây
                          Bay qua đậu lại giữa ngày hốt nhiên
                          Vỡ ra trăm mối tình thiêng
                          Soi vào tâm, dội qua miền trầm thăng
                           
                          Đi qua cát bụi lạm bàn
                          Sáng soi có ánh sáng vàng ngộ chưa
                          Là thân từ độ mấy mùa
                          Trải qua dâu bể sau xưa phận người
                           
                          Thưa rằng truông dốc cuộc đời
                          Hằng hà sa số mỗi thời bước qua
                          Từ em trong cõi người ta
                          Khổ vui với nổi mù sa vô tình
                           
                          Dụng tâm trước mỗi bình sinh
                          Thanh lương nở rộ sẽ bình minh tươi
                          Nào hay từ ấy nên lời
                          Giục mình trong thể mù khơi đọa đày
                           
                          Pháp vô tướng nở trên tay
                          Ngàn năm tụ lại vơi đầy thế gian
                          Xanh thơm mở cánh địa đàng
                          Ai người còn tưởng bên trang sử hồng
                           
                          Ta về nhặt gốc tánh không
                          Trồng trong tâm thức nở lòng từ bi
                          Suối thiêng tắm gội đương thì
                          Trổ hoa thơm ngát bước đi người về
                           
                          Lần theo dấu tĩnh, cõi mê
                          Thế gian còn lắm lời thề riêng mang
                          Lệ thường trên nhánh ngỗn ngang
                          Buồn vui hạt lệ đa đoan phận người
                           
                          Chìm theo tiếng khóc cái cười
                          Oán than cùng với thế đời riêng chung
                          Lụy lâm muôn nhánh vô cùng
                          Treo thân trên đóa phù dung thường hằng
                           
                          Chừng như mờ mịt ăn năn
                          Trăm năm mõi mệt phận căn nổi mình
                          Mù tăm trong biển vô minh
                          Xênh xang với mộng vô tình thái hư
                           
                          Căn nguyên chỉ một chữ từ
                          Miệt mài chăm bón chân như hiển bày
                          Hạnh thơm bay ngược gió lay
                          Thế gian ai hưởng phước nầy là vui
                           
                          Đầu sông treo nhánh ngậm ngùi
                          Cuối sông còn biết nụ cười về đâu?
                          Nào hay dòng chảy nông sâu
                          Có ai hiểu nước qua cầu tử sinh
                           
                          CHƯƠNG 5
                          DỤNG TÂM
                           
                          Người về soi lại bóng mình
                          Dòng sông phẳng lặng rọi hình rõ rân
                          Mắt môi hiển hiện trong ngần
                          Dội vào tâm thể cứ bâng khuâng hoài
                           
                          Mắt này còn đọng cơn say
                          Môi nầy thương nhớ tỏ bày quanh ta
                          Tấm thân giữa chốn phù hoa
                          Cùng bao thanh thế mù sa ngọn nguồn
                           
                           Âm vang dội lại sóng buồn
                          Theo vào mạch sống bên truông dốc đời
                          Mịt mùng dòng chảy ra khơi
                          Về đâu con nước đầy vơi phận nầy
                           
                          Soi mình suy niệm hôm nay
                          Ngày mai còn biết hiển bày ra sao
                          Cứ khoác lên tấm lụa đào
                          Tưởng rằng ở giữa tầng cao ngọc ngà
                           
                          Suốt ngày chăm bón cái ta
                          Mãi vui trong nhánh mờ xa giả hình
                          Trăm yêu ngập cõi phù sinh
                          Ngỡ rằng hạnh phúc giữa mình với ai
                           
                          Khổ thay bao cuộc tình dài
                          Sát- na lầm tưởng chữ tài thiên niên
                          Bước chân gặp lắm muộn phiền
                          Chữ tình, chữ hiếu nợ duyên một đời
                           
                          Từ em soi lại cái tôi
                          Thì ra thấm đẫm một thời sông mê
                          Bước ra từ một bến quê
                          Theo dòng bao lối chân khuê cát đài
                           
                          Ngủ quên trong mộng hoàng khai
                          Thị phi nào biết ngày dài oan khiên
                          Khổ vui đeo đẳng triền miên
                          Tấm thân đối phó theo miền ngược xuôi
                           
                          Thì ra lòng cứ bồi hồi
                          Giận hờn thương ghét nổi trôi phận mình
                          Hoàng hôn đã chạm tử sinh
                          Mới hay yên ắng chỉ bình an thôi

                           
                          Ta về lên  vọng lâu xưa
                          Thẩm  kinh vộ tự cho vừa nhiếp tâm
                          Bi trí  dũng ngắm ánh rằm
                          Tròn vành vạnh một đêm trăng ngọn nguồn
                           
                          Ngoài xa lớp lớp đời suông
                          Ngược xuôi trên những lạch truông sông đời
                          Mịt mùng giữa cuộc mù khơi
                          Trăm năm hò hẹn rồi vời vợi trông
                           
                          Mùa đi theo mối tơ lòng
                          Càng xa càng mệt theo vòng trần ai
                          Khổ vui cùng tháng năm dài
                          Làm sao tìm thấy hiển bày Chân như
                           
                          Trên sông  có chiếc thuyền từ
                          Đậu từ cổ độ bao thu một mình
                          Nẻo nào nhận được minh minh
                          Nẻo nào đứng ngắm tự tình thiên di
                           
                          CHƯƠNG 6
                          TRANG ĐỜI LẦN GIỠ
                           
                          Nầy thôi, còn một chữ nghi
                          Tại sao cô lẽ giữa đi và về ?
                          Phải chăng chưa thoát u mê
                          Hay còn nặng nợ với quê, với tình
                           
                          Thì ra lầm lũi mưu sinh
                          Bỏ quên pháp luận buổi bình minh trao
                          Chẳng thơm má phấn lụa đào
                          Cũng từng quan cách trong tao nhã đài
                           
                          Tay nầy còn đẫm sương mai
                          Chân nầy còn đẫm gót hài quan san
                          Bước vui theo nhịp thế gian
                          Cùng bao trăng nước bên đàng trần ai
                           
                          Vung tay hứng lấy ngày dài
                          Bỏ quên vô lượng đôi vai xuân nồng
                          U hoài một nổi mênh mông
                          Mai sau ai hiểu gió lồng lộng bay
                           
                          Hay là tiền kiếp đắng cay
                          Nợ duyên còn lại kiếp nầy chưa thôi
                          Muôn đời bên lỡ, bên bồi
                          Dòng sông nào biết nổi trôi phận mình
                           
                          Theo dòng chảy suốt bình sinh
                          Nghiệp duyên theo mãi hành trình xuôi trôi
                          Ngày nào thanh thản cùng trời
                          Khi nào giông tố rã rời tấm thân
                           
                          Đôi khi trổ nhanh phân vân
                          Duyên và nghiệp thấy như gần mà xa
                          Giữa đời câu hát ngân nga
                          Lướt theo gió thoảng bay qua ngọn nguồn
                           
                          Niềm vui chảy với ngàn sông
                          Về cùng biển sẽ hòa cùng nhân gian
                          Cung vui bật dậy thênh thang
                          Tung tăng nhảy múa tràng giang liên hồi
                           
                          Niềm yêu thương với nụ cười
                          Khúc duyên hưng chấn cho đời thêm hương
                          Chạy vào khúc khích mười phương
                          Nở trang giấy thắm trong vườn nghĩa nhân
                           
                          CHƯƠNG 7
                          TRƯỚC MINH KÍNH ĐÀI
                           
                          Là em xin cứ ân cần
                          Niềm vui thành nụ trước sân, sau nhà
                          Mốt mai lên đỉnh non ca
                          Bao nhiêu vườn mộng có ta với người
                           
                          Trống chiêng thúc giục liên hồi
                          Đợi người bước tới chân đồi an nhiên
                          Bỏ quên trăm nhánh muộn phiền
                          Người về đậu lại trên miền tân thanh
                           
                          Ngày thơm hương phúc an lành
                          Hoa thanh lương nở trên nhành ruỗi rong
                          Ta về thắp lửa, đèn chong
                          Soi vào tục lụy trước vòng bể dâu
                           
                          Dòng sông nào nước đỏ ngầu
                          Thì thôi đừng nhuộm mà đau lòng mình
                          Nợ nần chi chuyện linh tinh
                          Áo cơm cũng phải tận tình áo cơm
                           
                          Thà rằng đội chiếc nón rơm
                          Mà nghe nhẹ hẫng giữa cơn phù trầm
                          Tiếc gì một nổi ơn thâm
                          Thân mình sao nỡ đành tâm cúi đầu
                           
                          Dặn lòng trong cuộc thương đau
                          Thẳng đường đi dẫu nông sâu khó lường
                          Bàn chân dạo khắp muôn phương
                          Phương nào cũng vẫn buồn thương đôi bờ
                           
                          Trọ mình trong những trang thơ
                          Mốt mai em có tình cờ mở ra
                          Là ta trong cõi người ta
                          Áo xiêm thẳng nếp đi qua đời nầy
                           
                          Mở lòng ra, rộng đôi tay
                          Nhân gian còn biết tỏ bày làm tin
                          Là đi là đến phận mình
                          Hành trình còn những thình lình đục trong
                           
                          Dễ chi hạt ngọc mà mong
                          Đôi khi đắng chát cũng trong cõi này
                          Tìm chi góc bể chân mây
                          Thế gian trước mặt hiển bày ngỗn ngang
                           
                          CHƯƠNG 8
                          NGHI TÂM
                           
                          Ta từ hạt bụi mây ngàn
                          Về đây tụ với trần gian vơi đầy
                          Tìm vui trong những đắng cay
                          Ngộ chưa? – Rất tuyệt chân ngày rộng thinh
                           
                          Chiều nay giữa chợ thình lình
                          Lắng nghe mới hiểu sự tình oan nghi
                          Đêm về chiêm nghiệm thị phi
                          Trần gian lắm mộng kẻ đi, người về
                           
                          Tội tình gì chốn sơn khê
                          Nằm rừng ngủ núi nhớ quê vô cùng
                          Ra sông về biển mênh mông
                          Nhớ về cố quận mây lồng lộng xa
                           
                          Có ai thức với quan hà
                          Cùng nhau tình tự giữa ta với người
                          Mỗi ngày mong thắm cuộc chơi
                          Sát- na nào vỡ tiếng cười thinh không
                           
                          Bước ra gặp lạnh mùa đông
                          Bình an đắp chiếc áo bông nhẹ mình
                          Đi về gặp sự bất bình
                          Tránh qua ai bảo tâm mình hiền ngu
                           
                          Lỡ vào vùng tối âm u
                          Niệm suy sẽ hiểu mùa thu lá vàng
                          Dòng đời cứ chảy mang mang
                          Xuân đi, xuân đến chớ ngần ngại chi
                           
                          Nào thương, nào ghét được gì
                          Việc đời lắm mộng đôi khi mệt mình
                          Là ta trong cõi hữu tình
                          Rong chơi mãi giữa phù sinh yên lòng
                           
                          Mặc đời cứ thế thong dong
                          Cùng đàn thi phú ruỗi rong chơi cùng
                          Mai về dưới cội bách tùng
                          Hát ca theo nhịp mùa rung chân thành
                           
                          Hạ vàng lên lũng đồi xanh
                          Nằm nghe tình tự suối lành hát ca
                          Ô kìa, cánh hạc bay qua
                          Tự do thư thái trên tà mây xanh
                           
                          Con chim hót điệu trong lành
                          Dội vào lá thắm trên cành thanh lương
                          Hạ thơm nở ngát muôn phương
                          Hoa vàng vương lại mùa hương xuân nồng
                           
                          Nằm nghe mây trắng thinh không
                          Đùa vui trên những cánh đồng tầng cao
                          Thu về lòng cứ xốn xao
                          Ngắm tranh sắc úa buồn thao thức và…
                           
                          Lá vàng thỉnh thoảng lìa xa
                          Thì ra đoạn nghiệp đi qua đời nầy
                          Con sâu ngủ dưới lá bay
                          Rụng theo cơn gió của ngày thổi sang
                           
                          Kể từ định mệnh quá giang
                          Nghiệp duyên thuở ấy về ngang tim người
                          Mùa vui theo những trận cười
                          Nổi buồn theo chuyện ngậm ngùi bể dâu
                           
                          Mùa đông về dưới chân cầu
                          Nằm nghe róc rách chảy sâu dòng thiền
                          Đi qua muôn nhánh triền miên
                          Vui say cùng với muộn phiền thiên di
                           
                          Chuyện đời cứ đến cứ đi
                          Dù to nhỏ giữ được gì trên tay
                          Mùa xuân vừa đậu trên cây
                          Hương hoa thơm ngát cho ngày xuân tươi
                           
                          Đầu năm trao những niềm vui
                          Nụ hoa, lộc biếc cho đời xôn xao
                          Lòng người rộn rã nao nao
                          Mùa xuân trời đất tặng trao cõi người
                           
                          Lòng phơi phới giữa đời tươi
                          Áo hoa rợp đất trong trời bao la
                          Nổi chìm trong cuộc mù sa
                          Ngọt bùi cay đắng thân ta đã từng
                           
                          Làm sao nói hết riêng chung
                          Khổ vui ai biết trên thung lũng buồn
                          Lắng tâm nghe thấu ngọn nguồn
                          Hiểu ra sẽ biết tiếng vuông tròn dần
                           

                           
                          CHƯƠNG 9
                          CHUYỂN HÓA
                           
                          Pháp ngôn chuyển hóa bàn chân
                          An nhiên cư trú giữa thân tâm hồng
                          Mặc đời trong đục, bão giông
                          Có đi có đến, không mong không cầu
                           
                          Ngày dài cho đến canh thâu
                          Vui chân sãi bước qua cầu đợi trăng
                          Hẹn nhau lên tận cung Hằng
                          Thưởng hoa, ngắm trái thơm vàng ngát hương
                           
                          Vui trong tự tại ngàn phương
                          Xanh cành tươi nhánh thanh lương ngạt ngào
                          Hòa cùng trời đất trăng sao
                          Gặp nhau thêm một câu chào nghĩa nhân
                           
                          Cúi đầu muôn lạy thâm ân
                          Tình như sau trước lối gần đường quen
                          Tịnh tâm mà gửi trước đèn
                          Nhiếp tâm đãnh lễ lời văn thiện lành
                           
                          Thiết tha cùng đất trời xanh
                          Trăng sao cùng với gió lành, lành thay
                          Áo người mong thắm cuộc ngày
                          Chân người mong mở lối đầy nhân tâm
                           
                          Vượt qua gian khổ mê lầm
                          Tay người còn rõ nét xuân một thời
                          Tấc lòng thư thái rong chơi
                          Chơn tâm đã nở ngời ngời ánh dương
                           
                          Mai sau thâm tạ mười phương
                          Hòa cùng nhật nguyệt ngát hương cõi đời
                          Trái tim từ ấy lên ngôi
                          Ta về tự tại bên đồi an nhiên
                           
                          Vui thay từng giấc mộng hiền
                          Yêu đời, yêu đạo, yêu triền núi sông
                          Nụ thơm nở giữa trời hồng
                          Cùng theo gió mới cứ lồng lộng bay
                           
                          Ngát hương tại cuộc đời nầy
                          An nhiên ca hát từ tay mỗi người
                          Đang là hạnh phúc nhất đời
                          Kết bè thanh thản rong chơi suối ngàn
                           
                          CHƯƠNG 10
                          THẮP ĐUỐC CHƠN TÂM
                           
                          Yêu ta, yêu cả muôn vàn
                          Con ong cái kiến cùng toàn sinh linh
                          Mặt người sẽ rạng bình minh
                          Đuốc tâm thắp suốt hành trình nhân gian
                           
                          Độ nầy ngắm áo quan san
                          Nhẹ như mây, rộng như ngàn biển khơi
                          Nắng lên từ phía mặt trời
                          Chân tâm bừng sáng giữa thời nhiễu nhương
                           
                          Sự đời rẽ nhánh vô thường
                          Mong sao giữ trọn trong vườn nghĩa nhân
                          Mỗi ngày lên mỗi ân cần
                          Mốt mai ai cũng một lần tử sinh
                           
                          Còn chăng chỉ một chữ tình
                          Thì thôi hãy sống chân thành trước sau
                          Một đời thấm đẫm bể dâu
                          Gọi người an trú qua cầu nhân gian./.
                           
                          NGÃ DU TỬ
                          SÀI GÒN, VIỆT NAM
                           
                           
                            THƠ NGÃ DU TỬ

                            • Số bài : 662
                            • Điểm: 0
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 26.01.2009
                            • Trạng thái: offline
                            Re:THƠ NGÃ DU TỬ 02.10.2019 23:20:24 (permalink)
                            0
                            CÓ LẼ EM VỀ TRONG ĐÁY LY 
                             
                            Linh cảm em về trong đáy ly
                            ngập ngừng sao chẳng nói năng chi
                            mười năm có lẽ đau thành quách
                            thương lắm những giờ khắc biệt ly 
                             
                            Trăng nước ngày xưa chừng ngự trị
                            bến tình thuở ấy thắm đôi khi
                            và sương đã lạnh đôi vai ấm
                            thuở ấy, mười năm có dễ gì 
                             
                            Rét mướt mỗi mùa thu đến đi
                            ta về bến đợi lúc phân ly
                            từ em xa quá bàn tay ấy
                            ủ kín trong hồn giọt lệ thi 
                             
                            Mười năm ta tiễn một người đi
                            nổi nhớ làm sao ấm lạnh vì
                            trần gian mờ ảo bàn chân bước
                            có lẽ em về trong đáy ly? 
                             
                            NGÃ DU TỬ

                             
                              THƠ NGÃ DU TỬ

                              • Số bài : 662
                              • Điểm: 0
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 26.01.2009
                              • Trạng thái: offline
                              Re:THƠ NGÃ DU TỬ 29.10.2019 23:40:22 (permalink)
                              0
                               
                              UỐNG CÙNG BẠN DƯỚI RẰM 
                               
                              Uống với rằm ngon thưởng ánh trăng
                              Thơ ơi, mây nước giục cung Hằng
                              Mùa đi chìm nổi màu nhân ảnh
                              Thời nhớ vui buồn tiếng thế gian
                              Rượu với trăng thanh đâu kiếm khách
                              Ta vì bạn quí phải thường quân ?
                              Ngoài tai mặc sức màu thua được
                              Tấc dạ tùy duyên xuất nhập thần 
                               
                              NGÃ DU TỬ

                               
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: << < ..2122232425 > | Trang 24 của 25 trang, bài viết từ 346 đến 360 trên tổng số 375 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9