Ký ức Tiểu Hổ.
Nghe nói ngày xưa Tiểu Hổ Ngoan
Theo hầu sư Trạc mãi trên ngàn
Ngày chép kinh thư đêm niệm phật
Gửi hồn theo tiếng mõ mênh mang
Một ngày bão tố nổi hoang tàn
Ngôi chùa vắng bóng lão sư gàn
Sẻ nghé tan đàn chuông tắt lịm
Tiểu về hoàn tục để sang ngang
Mỗi khi nhớ lại những ngày xưa
Còn đâu thánh thót tiếng chuông chùa
Tiểu Hổ vang danh giờ đã lặn
Phái thiền sư cũng cuốn theo mưa./.
Tutang
Cô HỔ ĂN GẤU mất từ lâu
Từ thuở chùa sư CHẠT dãi dầu...
Từ lúc anh TRƯỜNG SOI tắm tắc...
Khen rằng thư quán nhất HOA NGÂU
*
Người cũ còn đây nick xưa đâu?
Đừng như nước chảy dưới chân cầu
Trôi qua không một lần nhìn lại
Kỹ niệm hôm nào như bóng câu...
Nguyễn Yên Sơn
VANG BÓNG MỘT THỜI
Ngày xưa Tiểu Hổ vì ... quá ngoan
Cho nên thầy Trạc chịu đòn oan (à quên, chịu tiếng oan)



.
Từ ngày "Yếm án" kia sáng tỏ
Đường tu thầy chẳng bớt gian nan.
Rồi thầy tự ... kết liễu đời mình.
Người ta cứ bảo, tại ... hận tình.
Con không tin thế đâu thầy ạ !
(Nhưng ... mãi đến giờ vẫn u minh).
Kể từ ngày ấy chùa tan hoang.
Khế với cà chua cũng úa tàn.
Tiểu chẳng còn nơi mà nương tựa
Đường trần gió bụi phải lang thang...
hu hu hic hic hic hu hu...