tâm sự với anh

Tác giả Bài
be xinh

  • Số bài : 11
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 22.01.2009
  • Trạng thái: offline
tâm sự với anh 11.02.2009 08:38:54 (permalink)
 anh ah em nhớ anh quá chẳng biét phải làm gì nữa. ngày nào em cũng nhớ anh , nhớ cồn cào .
 bất kỳ giây phút nào rảnh là em lại nghĩ tới anh, tự hỏi lòng mình không biết giờ này anh làm gì , có đi cùng ai không , anh có nhớ em không
  nhưng em biết chắc anh không nhớ em chút nào. tại sao ngỳa nào em cũng phải liên lạc với anh trước? tại sao anh không làm điều đó trước với em. sao anh nói chỉ những lúc ở bên cạnh em anh mới thấy vui và hạnh phúc nhất trên đời này.
em biết đó chỉ là những lời nói để cho em vui nhưng sao em vẫn cho rằng đó là sự thật
 anh có biết ngày nào em cũng phải tự nói với lòng mình rằng hôm nay không dc liên lạc với anh phải quên anh đi, nhừg sao em, không làm được vậy.
ngày nào mà không biết được tin tức về anh em cảm thấy khó chịu trong lòng không thể chịu đựng nổi nữa. em cảm thấy lo sợ cho tương lai của mình. vì nêú cứ kéo dài thế này chắc em sẽ không bao giờ quên anh. còn anh  anh vẫn yêu người con gái khác vì em cảm thấy anh không thật kòng với em từ trước tới nay. em buồn lắm từ ngày yêu anh em luôn buồn. em cũng biét anh không xứng đáng được em dành tình yêu của mình cho anh nhưng sao em không thể làm được một điều đó là quên anh đi. hãy cho những kỉ niệm của chúng ta vào tận cùng của trái tim mình  để không còn gì vương vấn với anh nữa.
 
#1
    linhtieuthu

    • Số bài : 9
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 29.04.2009
    • Trạng thái: offline
    RE: tâm sự với anh 03.05.2009 21:45:01 (permalink)
    Em đã nghĩ mình là một người hạnh phúc nhất thế gian khi có anh ở bên cạnh. Anh làm em ngạt thở vì tình yêu mà hai đứa trao cho nhau. Em thấy hạnh phúc vì luôn mang suy nghĩ đã tìm đưọc một nửa thật sự của em. Vậy mà hạnh phúc chưa được bao lâu đã bị dập tắt khi anh quyết định ra đi. Có lẽ với anh sự ra đi mang lại cho anh nhiều hứa hẹn và hạnh phúc hơn. Anh đã ra đi, em thường hỏi đùa với anh: “Anh ra đi, anh để em lại cho ai?”. Anh không trả lời. Bao nhiêu đó cũng đủ khiến em buồn thật sự. Tình yêu của em không đủ lớn để giữ anh lại cho riêng em.

    Em đã hạnh phúc biết bao khi cứ nghĩ em đã tìm cho em được một chỗ dựa yên bình, một bờ vai vững chắc để khóc mỗi khi buồn. Anh đã làm cho em biết thế nào là tình yêu. Em đã quen nhiều người nhưng không ai cho em được cảm giác yên bình như khi ở cạnh anh. Em quen họ vì tính hiếu thắng muốn đi chinh phục người khác. Khi đã đạt được em lại có cảm giác chán nản, muốn trốn chạy họ. Nhưng với anh lại khác, em như nhỏ bé trước anh. Em thấy trái tim mình nghẹn lại khi có anh. Em đã bớt đỏng đảnh, bớt đanh đá và em biết khóc khi không có anh. Em chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh như vậy. Em không còn là cô bé ngang bướng, hiếu thắng như ngày trước. Em dịu dàng và nữ tính hơn trước. Hình ảnh anh đã nhẹ nhàng đi vào trái tim em.

    Em nhớ mãi ngày anh và em gặp nhau. Em ngang tàng đã nói lại anh dù em nhỏ hơn tuổi. Em biết em không đúng nhưng em vẫn cứ cãi lại. Anh lắc đầu ngao ngán. Em trề môi và bỏ đi. Đấy là lần đầu tiên mình gặp nhau. Em ghét cay ghét đắng cái kiểu nhắn tin vào buổi tối của anh. Người ta nói ghét của nào trời trao của ấy thật là đúng, ghét anh bao nhiêu thì khi yêu anh, mỗi tối anh không nhắn tin em lại thấy nhớ và giận hờn vô cớ!? Em cũng không hiểu vì sao em lại yêu anh. Anh đã giúp em thoát khỏi tai nạn khi em băng qua đường. Mỗi lần em quá chén vì những lời mời mọc của bạn bè, anh lại là người đưa em về. Em không biết uống nhưng lại hay nói với vẻ em có thể uống nhiều. Sau những lần nhậu nhẹt, vui chơi với bạn anh luôn là người giúp em về nhà. Em đã ngại gặp anh vì khi say em có những lời nói không đúng với anh. Em biết anh quan tâm em nhưng em phớt lờ, xem như không biết.

    Hạnh phúc với em quá ngắn ngủi. Giờ đây, em không còn một bờ vai để dựa khi khóc. Không còn anh để giận hờn, để bắt anh mua kem cho em. Không còn ai đưa khăn giấy mỗi lúc em gần khóc và chở em đi quanh thành phố. Không còn người để cãi mỗi khi em tức giận ai đó. Anh đi, để lại cho em một khoảng trống quá lớn trong tâm hồn. Không biết anh có còn nhớ đến em hay không nhưng mỗi khi nghĩ về anh em thấy thật sự cô đơn và trống trải. Những kỷ niệm về anh còn mãi, con đường và những quán café quen thuộc vẫn còn hình bóng của anh. Em vẫn còn giữ thói quen vô quán gọi café sữa cho anh và nước cam cho em. Nhiều lúc trên bàn có cả hai thứ nước uống nhưng chỉ có một mình em.

    Không biết có phải em đang sống cho cả anh và em hay không nhưng sao hình ảnh của anh cứ theo em mãi. Người ta hay nói, cái gì nhanh đến sẽ nhanh đi nhưng sao tình yêu của hai đứa mình đến thật nhanh nhưng đọng lại trong trái tim em lâu như vậy, nó không hề hao mòn mà theo thời gian nó còn lớn lên rất nhanh. Bên em giờ đã không còn anh.

    Ở phương xa ấy, em mong anh luôn hạnh phúc và hãy giữ lại những ký ức về em như một kỷ niệm đẹp. Hình ảnh anh vẫn còn đầy cả trái tim của em vậy mà anh đã đi xa mãi.
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9