TRANG THƠ CHÍNH THUỴ DU
TÊN CỦA MỘT LOÀI HOA
Người ta thường gọi em hoa hồng
Của tình yêu đó của chờ mong
Màu hoa rực rỡ tình thêm đẹp
Muôn sắc khoe tươi cả tấm lòng
Người ta thường gọi em hoa hồng
Ấp ủ bao tình bao ngóng trông
Khi hoa đem tặng là mơ ước
Ai nhận hoa kia hiểu được lòng
Vì tên em là đoá hoa hồng
Nên em mang may mắn phải không?
Em mang mơ ước và thương nhớ
Em mở tình ai tận cõi lòng
Em có biết rằng tôi rất yêu
Loài hoa hương sắc đẹp mỹ miều
Vì biết hồng là tên em đó
Nên thật trong lòng tôi rất yêu
Thuỵ Du
QUỲNH HOA
Nhẹ nhàng trăng trắng nét kiêu sa
Em đến trong ta thật mặn mà
Tên em trân trọng mà thanh khiết
Ngọc ngà như dáng của Quỳnh hoa
Chỉ nở một đêm thôi đã tàn
Ngắm hoa hồn ta bỗng lang thang
Lưu Nguyễn ngày xưa vào tiên cảnh
Sao đến lại đi quá vội vàng?
Tên em tên của một loài hoa
Trong sáng êm đềm sao thiết tha
Chợt đến chợt đi phù du ảnh
Mà lòng ai vẫn in nét đậm đà.....
Thuỵ Du
HUẾ ƠI !
Giòng sông Hương lặng lẽ,
Trôi mãi mãi về đâu?
Có biết lòng ta nhớ,
Xứ Huế đẹp u sầu.
Cổ kính và mộng mơ
Lòng vẫn mãi mong chờ
Hôm nào quay trở lại,
Thăm Huế của tình thơ...
Tràng Tiền ơi ta nhớ,
Đông Ba ơi ta chờ,
Một chiều trên bến mộng
Lòng chẳng thể thờ ơ!
Xứ Huế đẹp bao nhiêu!
Chiếc nón lạ yêu kiều
Áo tím buồn tha thướt
Ơi Huế của tình yêu!
Huế ơi lòng ta nhớ,
Nhớ lắm những hàng cây
Những đền đài lăng tẩm
Nhớ sao buổi sum vầy...
Bây giờ ngồi ngơ ngẩn,
Viết những câu thơ này
Đây tấm lòng trao gởi,
Mong về Huế một ngày...
THỤY DU NHỚ HUẾ CỦA NGÀY XƯA
Dù chỉ một lần được về thăm Huế,
Nhưng đã là dấu ấn mãi trong tim.
Dẫu ngẩn ngơ tấc dạ vẫn mong tìm,
Dư hương cũ năm nào xin nhớ mãi...
Nhớ sông Hương âm thầm sâu lắng lại,
Trôi lững lờ trong vắt buổi hoàng hôn,
Vẻ đẹp kia làm tim mãi bồn chồn,
Như thôi thúc mong một ngày về Huế..
Huế ơi Huế!Sao mà thân yêu thế !
Nơi đã từng chất chứa một tình thương,
Để bây giờ lòng cứ mãi vấn vương,
Nhắm mắt vẫn thấy lòng thương nhớ Huế...
Nỗi da diết để bao giờ có thể,
Quay trở về thăm lại Huế thân yêu,
Tràng Tiền ơi,mười hai nhịp cô liêu,
Như vẫn nhớ thương người con viễn xứ...
Thăm thẳm lòng đây đa tình núi Ngự,
Vẳng chuông chiều từ Thiên Mụ chùa xa,
Từng buổi mai khi qua chợ Đông Ba,
Tình viễn xứ,trong lòng bao ấp ủ.....
Thành nội đó những con đường xưa cũ,
Hồ sen đây thơ mộng quyến lòng ai!
Đẹp uy nghi này lăng tẩm đền đài,
Và cổ kính luôn luôn là xứ Huế.......
Lòng hẹn lòng một ngày nào có thể,
Trở về thăm lại Huế của ngày xưa...
Huế thương ơi! Ao ước mấy cho vừa?
Đây tưởng nhớ của người con viễn xứ....
THỤY DU
R
:: Bài thơ đưa vào TV ::
MỘT CHỮ YÊU Nếu một chữ yêu được nói nhiều Thì em không biết nói bao nhiêu Bao nhiêu cho đủ tình em nhỉ? Dù biết đau lòng vẫn cứ yêu! Dẫu rằng muôn kiếp cũng như nhau Hỡi thế gian ơi,hỡi chữ sầu!!! Đã biết rằng yêu là như thế Vẫn khó chối từ những nỗi đau... Vì biết con tim vốn đa truân Chưa biết cho nhau được mấy lần? Cũng biết vấn vương là mang khổ Mà sao chẳng ai được phân vân? Bởi vì lý lẽ của con tim Chẳng phải ai ai cũng muốn tìm! Người hỡi đa tình từ thiên cổ Một chữ "yêu" thôi,lắm chữ phiền!!! Thuỵ Du
khúc tự tình tình ta là một đoá hoa yêu lưu luyến trao nhau lúc ban chiều giờ đã xa rồi trời kỷ niệm mà vẫn nhớ hoài nỗi cô liêu người đến rồi đi thật vậy sao? ai biết đớn đau dạ thế nào? ai biết ngồi đây nghe xa vắng? yêu-nhớ đan vào tim xuyến xao! mưa ơi thôi cứ ở trên mây rơi xuống làm chi xót lòng này? chợt nhớ tiếng mưa ngày xưa ấy để giờ một mình nghe đắng cay! ân tình nào ta đã cho nhau? mà nay như một tiếng thu sầu tự tình hoài khúc sao như mộng? anh hỡi bây giờ anh ở đâu? thuỵ du
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2009 10:15:08 bởi Thuỵ Du >
HÔN EM,KỶ NIỆM Tình em,một chút tình kỷ niệm
Gửi cho anh mộng ước của ngày xanh
Xanh,xanh như chiếc lá ở trên cành
Giờ đã héo úa tấm lòng tri ngộ
Trao hết cho anh cả bầu trời thương nhớ
Giờ em về ôm lấy nỗi cô đơn
Vào trái tim không mang chút giận hờn
Vì thấu hiểu tấm lòng người yêu dấu
Có mấy ai đã yêu mà không thấu
Không hiểu đời có lắm nỗi truân chuyên
Chuyện tình yêu thường mang đến ưu phiền
Nếu không khổ,đâu phải là thương nhớ?
Nếu không khổ,đâu phải là dang dở?
Bàn tay nào có phải đã trêu ngươi?
Tạo hoá kia đâu có phải là người,
Dễ se kết cho duyên lành đôi lứa?
Trăm cuộc tình thì đã hơn quá nửa
Xếp hàng vào trong cái chuổi buồn thương
Để vấn vương,để dạo khúc đoạn trường
Yêu nhau lắm thì đau thương càng lắm!
Bóng người đi khuất nẻo đường xa thẳm
Ta lại còn một bóng đứng chơ vơ
Còn gì đâu để mà đợi mà chờ?
Thôi tất cả đành gọi là kỷ niệm....
Ta hôn em,những gì là kỷ niệm
Với nỗi niềm trân trọng chữ tình yêu
Để một mai vào tất cả những buổi chiều
Ta sẽ để dành một phút giây mặc niệm
Cho tình yêu người trao mãi về ta
Vì chữ "duyên",chữ "nợ" có chăng là?
Phải kiếp trước mình nợ nhau ít quá?
Nên kiếp này không có gì phải trả
Đành bàn tay không nắm được bàn tay
Có phải chăng tạo hoá quá lá lay?
Cho gặp gỡ để rồi cho ly biệt
Làm sao biết?Hỡi anh làm sao biết?
Nếu biết rồi mình có dám yêu nhau?
Để giờ đây mang hai chữ "tình sầu"
Vết thương đau đến bao giờ rạn nứt?
Trong lòng em mãi mãi còn đau nhức
Anh dấu yêu!Xin mãi mãi gọi tên
Và giữ trong nhau những kỷ niệm êm đềm
Với hoài ức một mối tình dang dở
Trên vầng trăng,anh ở bên nào đó?
Còn bên nào,anh giữ chỗ cho em?
Anh đã đi khỏi ngày tháng êm đềm
Bỏ lại sau lưng người yêu bé nhỏ
Rồi những lúc trăng mờ,khi trăng tỏ
Anh có còn nhớ đến em không?
Có còn đau khi nghĩ đến một chữ "đồng"?
Thôi tất cả bây giờ là kỷ niệm
Kỷ niệm buồn,ta mãi mãi hôn em.........
Thuỵ Du HOÀI CỔ
Đêm đêm đối bóng đèn mờ
Ai tri âm để ta chờ ta mong?
Tình chàng giờ đã xa xăm
Thôi đành lỗi hẹn trăm năm đợi chờ
Chữ yêu khép lại hững hờ
Chàng ơi có biết từng giờ đớn đau?
Một mình thiếp giữa canh thâu
Tự mình đối bóng mà đau đớn lòng
Còn ai để đợi để trông?
Bóng chàng biền biệt khuất hồng nẻo mây
Ngày ngày rồi lại từng ngày
Nhìn duyên nhìn phận mà ray rứt nàng
Trái ngang rồi lại bẽ bàng
Còn bao nhiêu nỗi phủ phàng nữa đây?
Ngập ngừng dâng rượu ngang mày
Chàng ơi xin cạn đắng cay thiếp cùng
Chữ "yêu" muôn thuở trùng phùng?
Ngập ngừng muốn hỏi,dạ đừng buồn thương
Diễm tình muôn kiếp còn vương
Qua cầu ai hiểu đoạn trường cho chăng?
Tình kia còn có vĩnh hằng?
Chàng ơi đây nỗi băn khoăn ngập ngừng
Chữ yêu cho thiếp gửi cùng
Chàng ơi,xin hãy giữ chung tấm lòng......
* Thuỵ Du
DỨT TIẾNG TƠ ĐỒNG
********************************
Đang tay bẻ gãy một chữ đồng
Hẹn ước ân tình cũng bằng không
Chữ "yêu" muốn trọn mà đâu thấy?
Chữ nghĩa cùng chung chẳng vẹn lòng
Anh hỡi ân tình đã cách ngăn
Lòng anh đau đớn mấy sao bằng
Tim em tan vỡ thành mảnh vụn
Gãy tiếng tơ đồng anh biết chăng?
Thôi thì nói thế chỉ thế thôi
Em trách làm sao được hỡi người?
Bởi số không duyên nên cam phận
Tình trường đành bạc trắng như vôi
Ân tình không trọn phải chia phôi
Thì thôi xin hãy giữ cho người
Một phút suy tư chân thành ấy
Cho chuyện tình mình đã rẽ đôi.....
Thuỵ Du
MỎNG MANH
MỘT CHỮ ÂN TÌNH
Một nửa vầng trăng xin gửi anh
Chữ thương chữ nhớ cất để dành
Giữ trong tâm tưởng như hoài cổ
Cái nghĩa ân tình quá mỏng manh!!!
Đừng hỏi vì sao em "ghét" anh
Vì sao đành đánh mất ngày xanh
Nhìn người thương nhớ lòng ray rứt
Một chữ ân tình sao mỏng manh?
Nặng lòng thầm mãi gọi tên anh
Ngày qua như rèm trúc buông mành
Người hỡi đa tình từ thiên cổ
Cái chữ ân tình vẫn mỏng manh!!!
Cuối cùng,người ấy cũng là anh
Một chút suy tư rất chân thành
Gửi nhớ gửi thương người tri kỷ
Cái nghĩa ân tình rất mỏng manh!!!
thụy du
NGƯỜI TÌNH
KHÔNG CHÂN DUNG
Vâng, em hiểu điều đó
Từ khi anh chưa nói với em
Vì trong chúng ta
Mỗi một người trong chúng ta
Đều cảm thấy "nó"
Ngập ngừng dọ dẫm từng bước đi
Khi anh cảm thấy
Thì em cũng cảm thấy
Sự có mặt thầm lặng
Của một người rất quen mà rất lạ
Là ai đây?
Có phải từ trong tiền định
Mình đã từng biết nhau?
Hay đã từng là người yêu của nhau?
Nào ai biết được?
Làm sao biết được?
Phải không anh?
Nhưng có một điều em rất biết
Là trong mỗi phút giây nào ở cuộc sống của em
Cũng có sự hiện diện của anh
Nghiễm nhiên và thầm lặng
Và chúng ta đều không còn là trẻ con
Để không hiểu được điều mình muốn hiểu
Vì cả khuôn mặt của anh em cũng còn chưa biết
Nên phải đặt tên cho anh là "người tình không chân dung"
Thật ra....................
Từ kiếp nào mình đã luyến lưu?
Để bây giờ cứ mãi nhớ về nhau anh nhỉ?
Em xin anh đừng nói thêm gì nữa
Vì thật lòng mình nếu bảo đã hiểu nhau
Thì chẳng có ai đúng, ai sai, ai khờ,ai dại
Vì đã biết: "Định nghĩa chi cho cái tình mang lại?"
Phải không anh?
Nhưng.............
Nếu như người xưa đã từng hay bảo:
Tình cảm là cái gì khó nói lắm anh ơi!
Thì đừng nghe anh, xin đừng nói nên lời
Hãy để tất cả là êm đềm hay êm ái
Còn trong anh, còn trong em mãi mãi
Chữ "yêu" này ta chỉ biết, thế thôi!
Thời gian trôi rồi cũng sẽ mãi trôi
Còn anh đó, và cũng còn em đó
Tình em, xin anh mang vào hơi thở
Tình anh, em còn giữ mãi trong tim
Một mai bảy nổi ba chìm
Vẫn còn xin một.....trái tim dại khờ.........
Thuỵ Du
TÌNH CUỐI
Anh hỡì,tình yêu anh đây là tình cuối
Em lưu vào mảnh vỡ của con tim
Nhớ nhau chăng?Xin hãy mở ra tìm
Để sống lại phút giây ngọt ngào êm ái
Trong chuyện tình yêu,em là người từng trãi
Vài cuộc tình cũng đã đủ, phải không anh?
Những đua chen,những giây phút tranh giành
Em không muốn,nên luôn là người thua thiệt
Những trang buồn thơ tình em đã viết
Cả cho anh và cũng cả cho em
Chữ thương yêu luôn tràn ngập nỗi niềm
Tình mãi mãi vẫn là tình muôn thuở
Đây hỡi anh,tấm lòng em vẫn mở
Vẫn chan hoà những xúc cảm yêu thương
Dành cho anh,người em vẫn vấn vương
Đến muôn kiếp vẫn hoài hoài như thế
Nên em muốn bảo rằng anh có thể
Chỉ là người yêu cuối của đời em
Đem xót xa đem cả những êm đềm
Vào nhật ký những tình yêu kỷ niệm
Ba mối tình em hoài công tìm kiếm
Rồi ba người lại cùng bỏ ra đi
Anh hỡi anh,em sẽ nghĩ suy gì?
Thì duyên số chứ còn là chi nữa?
Em đã biết nên bây giờ xin hứa
Không để lòng rung động trước tình si
Không để tim còn nhắc tiếng "yêu",vì:
Trời đã định cho mình:tình nan giải
Nên cuối cùng em trắng tay, đành phải
Chọn anh là người yêu cuối mà thôi!
Giữ trong tim,ôm chặt mối tình côi
Em sẽ nhớ : anh là người yêu cuối!!!
Thuỵ Du
XA NHAU
Xa nhau ngày một dài thêm
Xa nhau trong mộng mỗi đêm nghe buồn
Xa nhau đếm giọt mưa tuôn
Xa nhau hoang vắng ngọn nguồn xót xa
Xa nhau mi ướt nhạt nhoà
Xa nhau nghe những ngày qua lạnh lùng
Xa nhau thương nhớ mông lung
Xa nhau tình bỗng ngại ngùng bơ vơ
Xa nhau ra ngẩn vào ngơ
Xa nhau bỗng thấy vần thơ nghẹn ngào
Xa nhau trả lại trăng sao
Xa nhau thôi hết ngọt ngào ban sơ
Xa nhau tình nhớ chẳng ngờ
Xa nhau nghe bỗng mộng mơ u hoài
Xa nhau hồn cũng thở dài
Xa nhau lòng vẫn nhớ ai hôm nào....
thuỵ du
RU EM GIẤC NỒNG
Ru em em ngủ thật nồng
Còn anh thì vẫn nhớ mong tình này
Ru em em ngủ cho say
Còn anh thì vẫn từng ngày héo hon
Ru em khúc hát véo von
Ai dù cách trở keo son chặt lòng
Ru em vui bước sang sông
Mặc anh héo úa tấm lòng em ơi
Ru em ru cả một đời
Mặn mà ta vẫn một lời thuỷ chung
Ru em một cõi mông lung
Tình em anh giữ cho cùng tháng năm
Ru em một cõi xa xăm
Mỏi mòn đôi mắt đăm đăm đợi chờ
Ru em em vẫn ơ hờ
Ru em muôn thuở chơ vơ đá buồn.......
Thuỵ Du TIGÔN MÀU NHỚ Màu hoa tan tác của sinh ly
Làm vỡ tan rồi mối tình si
Anh ơi mộng ước ngày xưa đó
Nào biết giờ đây nỗi phân kỳ?
Nhớ người từ dạo cách ngăn sông
Tình cũ duyên xưa vẫn nặng lòng
Hai màu trắng đỏ hoa buồn ấy
Vẫn vẹn trong tôi bên cạnh chồng
Biết rằng tôi vẫn mãi yêu anh
Trọn giữ trong lòng mộng ngày xanh
Lạnh lẽo gối chăn tình đơn chiếc
Anh hỡi tình này sao mỏng manh?
Màu hoa hai sắc buồn trong tôi
Cách xa người đã cách xa rồi
Nhớ quá tháng ngày đong kỷ niệm
Hai sắc màu hoa của chia phôi.....
thuỵ du
NHỮNG MẢNH ĐỜI
BẤT HẠNH
Những đôi mắt to tròn ngơ ngác
Đã khiến lòng tôi buồn ngẩn ngơ
Bé ơi,điều bé muốn mong chờ
Tìm sao thấy trong cuộc đời cơ nhỡ
Người mẹ đã trong một phút giây lầm lỡ
Đưa bé vào vòng xoáy của nhân gian
Đời trái ngang càng thêm lắm phủ phàng
Nỗi bất hạnh muôn vàn thân bé nhỏ
Bước sa chân đầy đớn đau còn đó
Lồng vào đời thêm bao nỗi trái ngang
Bé ngồi đây phóng đôi mắt ngỡ ngàng
Vào đêm tối như đời mình trước mặt
Đây bờ môi,đây nụ cười héo hắt
Gởi cho đời thêm bao nỗi oan khiên
Dạ ngổn ngang bởi lắm chuyện ưu phiền
Thương cho bé...ơi mảnh đời bất hạnh.....
thuỵ du
(Viết trong một lần đi từ thiện
ở chùa nuôi trẻ mồ côi) ---------------------------------------------------------------------------------
LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG
Xin anh tha lỗi cho em nhé
Vì đã vô tình như hôm qua
Không giữ cho anh, êm đẹp tình ta
Mà vội cắt đứt mối dây ràng buộc
Con đường tình xưa bước chân thân thuộc
Giờ em đành xoá sạch hết trong tim
Không còn mong còn mỏi đi tìm
Xin anh hãy rộng lòng tha thứ lỗi
Trước đến giờ em là người luôn nói
Hết đời và hết kiếp sẽ cùng anh
Tri kỷ tri âm chắp cánh liền cành
Nhưng em đã đành làm người phản bội
Nên giờ đây xin chân thành hối lỗi
Có lẽ nào không tha thứ cho em?
Đổi trong tim một tình cảm êm đềm
Từ chữ yêu nay xin thành chữ bạn
Đã không còn là mối tình lãng mạn
Anh hãy về làm lại những ngày xưa
Không có em chờ đợi những buổi trưa
Không có em những giận hờn vụng dại
Phải không anh?Bây giờ là hiện tại
Viết cho anh lời xin lỗi muộn màng
Gửi cho anh khi tình đã sang trang
Xin anh hãy một lần này tha thứ......
thuỵ du ---------------------------------------------------------------------------------
NỬA
VẦNG TRĂNG
Tôi đi tìm nửa vầng trăng
Mà tôi đánh mất từ hằng năm nay
Trăng ơi trăng hỡi có hay
Người tôi đánh mất còn ngày nhớ tôi?
Đã đành duyên phận cút côi
Người thôi đã mất trăng tôi đâu còn?
Trăng ơi trăng vẫn sắt son
Tìm hoài một nửa héo hon tim sầu......
.Cõi tình ai có biết đâu
Cô đơn một nửa trăng sầu bơ vơ
Vầng trăng xưa của mộng mơ
Bây giờ héo úa xác xơ tâm hồn
Vầng trăng thêm tuổi hoàng hôn
Nghe buồn nghe nhớ ngập hồn cô liêu
Trăng ơi trăng nhớ người yêu
Chiều chiều trăng vẫn chiều chiều thở than
Tình giờ xa ngút xa ngàn
Trăng buồn trăng cũng úa vàng héo hon
Một vầng trăng cũ chỉ còn
Trong tôi một nửa cỏn con mảnh tình.......
thuỵ du
----------------------------------------------------------
TRĂN TRỞ
Bởi vì tình đã cách ngăn sâu
Chẳng giữ cho nhau được buổi đầu
Em buồn ray rứt đành lỗi hẹn
Đường tình hai ngả đã thương đau
Biết tính gì đây nữa hỡi anh
Lỡ duyên lỡ nợ trót không thành
Hai đứa đành xa nhau muôn kiếp
Chẳng trách gì nhau bởi cao xanh
Xin lỗi anh vì đã cắt đứt rồi
Những lời hò hẹn của xa xôi
Tri kỷ tri âm mình luôn giữ
Nhưng em giờ cũng phải đành thôi
Trắng đêm thao thức nhớ thương anh
Trăn trở tình duyên trót không thành
Khi em quyết định là cắt đứt
Đâu phải chẳng nghẹn ngào hỡi anh
Rồi đây hai ngã đã hai nơi
Có nhớ thương cũng phải xa rồi
Xin giữ tình anh trong kỷ niệm
Nhắc nữa làm gì nỗi đơn côi.......
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
GIỌT NẮNG
MỒ CÔI
Chao ôi giọt nắng mồ côi
Chiều thu ai đuổi nắng rơi nơi nào
Nghe lòng dậy sóng lao xao
Cho hồn tôi bỗng lạc vào mắt em.....
Chao ôi ánh mắt dịu êm
Bao nhiêu tình tứ êm đềm thiết tha
Tình thơ da diết đậm đà
Ngập ngừng muốn ngỏ lời ta với mình
Ta với mình dẫu lặng thinh
Rồi mong cũng có ngày tình lên ngôi
Em ơi giọt nắng mồ côi.......
Rơi vào trong mắt em tôi dịu dàng
Dịu dàng tình ấy tôi mang
Mong cho tình chẳng ngỡ ngàng một mai
Chiều nay giọt nắng ngã dài
Cho tim tôi nhớ hoài hoài em ơi.............
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
HƯ ẢO
Mảnh mai bóng dáng của thiên thần
Em ghé cuộc đời kiếp phù vân
Biết đâu..... tình ấy là hư ảo
Ngập ngừng đôi chân bước ngại ngần
Gặp anh trên muôn dặm tình xa
Cũng chân tình ấy cũng đậm đà
Ảo hư.... hư ảo còn chưa hiểu
Chỉ biết cuộc đời.... ta có ta..........
Rồi lạnh lùng ngày tháng đi qua
Thân buồn đau lệ cũng nhạt nhoà
Anh ơi tri ngộ trời cho gặp
Nào biết mai này phải cách xa
Em về... ôm chặt nỗi đơn côi
Giờ đã xa anh...... thật xa rồi
Chẳng duyên không nợ mình thôi trót
Từ biệt nhau rồi..... ta với ta........
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
TRĂNG LỠ
Cũng đành lỡ một cung đàn
Nhịp buồn ai oán hoà tan lòng người
Làm sao quên được trời ơi
Làm sao xoá được bóng đời thương đau
Nửa vầng trăng xẻ nhạt màu
Còn gì nữa để nhớ nhau tình buồn
Đêm về một mảnh trăng suôn
Người đi mang cả lệ tuôn vào lòng
Buồn ngày buồn cả đêm trông
Thương ai gối chiếc mà mong mà chờ
Nửa vầng trăng đã bơ vơ
Xanh xao héo úa thẩn thờ tim côi
Người giờ thôi quá xa xôi
Bỏ cho một nửa vầng trăng tôi chờ
Người ơi đợi gặp trong mơ
Gom hai nửa lại vần thơ đẹp tình......
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
TRĂNG TRÒN
Vầng trăng ghép lại cũng vẫn tròn
Dù cho bằng hai mảnh con con
Yêu em anh cố mang cho được
Hai mảnh trăng đơn đã mỏi mòn
Tình này em sẽ khắc trong tim
Anh ơi nghĩa ấy nặng nỗi niềm
Đau xót lòng em anh có biết
Trăng vàng hai mảnh ghép ưu phiền
Người xưa đã giữ nửa vầng trăng
Khiến anh đau dạ phải nhọc nhằn
Cố ráp cho em thành đôi bóng
Nước mắt rơi rồi anh biết chăng
Tình anh em đã hiểu cạn rồi
Vầng trăng hai mảnh của đơn côi
Thương anh mà nói sao anh biết
Lặng thầm em khóc chỉ mình thôi....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
NỬA
VẦNG TRĂNG MUỘN
Tình yêu của nửa vầng trăng muộn
Nghe buồn nghe thương quá đi thôi
Nửa vầng trăng của mỗi mình tôi
Còn ấp ủ cõi lòng bao nhiêu mộng
Khoảng trời đất dẫu bao la cao rộng
Chẳng sánh bằng mảnh vỡ của hồn tôi
Người đi rồi khoảnh khắc mãi đơn côi
Vòng tay ấy suốt đời luôn trăn trở.......
Lấp làm sao đầy linh hồn rộng mở
Tình thanh cao minh chứng có ngàn sao
Và giờ đây lòng tôi chợt nghẹn ngào......
Thương cho nửa vầng trăng còn bỡ ngỡ....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
TÔI ĐI TÌM NỬA CỦA TÔI
Một ngày rồi lại một ngày
Tôi đi tìm mãi hăng say nào ngờ
Cuộc đời còn vẫn bơ vơ
Thì tôi luôn vẫn còn chờ đợi em
Xót xa rồi lại từng đêm
Hồn tôi mong được ấm êm cõi tình
Tìm em ở chốn phồn vinh?
Tìm em ở cuối cuộc tình với ai?
Tháng năm có rộng có dài
Mà tôi còn mãi vì ai đi tìm
Nặng nề tiếng vọng con tim
Hỡi người có biết nhạt chìm đắng cay
Thiết tha trông đợi mòn ngày
Cuộc đời chưa đáp đắm say hương nồng
Tìm em mê mãi bóng hồng
Tìm em dẫu lội mấy sông sá gì
Chữ tình là cái chi chi?
Nửa tôi ơi hãy xin vì nửa tôi
Đáp lời thôi phận đơn côi
Mòn chân tôi khỏi phương trời tìm em.....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
NGẬP NGỪNG
Muốn hỏi anh rằng đã cách xa
Có phải tình yêu ấy nhạt nhoà?
Có phải đã quên rồi kỷ niệm?
Hay là ta vẫn ở trong ta?
Một mùa thu ấy anh ra đi
Tình vương tình vấn lại những gì?
Đã trót xa rồi trời thương nhớ
Giờ thì tình mang tiếng "tình si"
Mùa thu này nữa mấy mùa thu?
Tình nhớ tình thương ấy mặc dù
Vẫn ở trong tim nhưng tình đã
Thật cách xa rồi mấy mùa thu....
Ngập ngừng nghe tim bảo bao dung
Ngập ngừng nghe lòng bảo lạnh lùng
Ngập ngừng đếm lá thu rơi rụng
Ngập ngừng viết một chữ "thuỷ chung"....
thuỵ du --------------------------------------------------------------------------------- XIN ANH
ĐỪNG HỎI
Đừng hỏi vì sao em yêu anh
Có nghĩa gì đâu?
Vì không ai đi tìm hiểu
Khi trái tim nói lên lời ấp ủ
Thì còn ai có thời giờ
Tra vấn nó phải không anh?
Em chỉ biết nói với anh rằng
Cả hai chúng ta
Nếu có thể nói một cách vui đùa
Là hai động vật "quí hiếm"
Còn sót lại từ thời thượng cổ
Vì
Cũng như em
Anh là người biết yêu thơ yêu nhạc
Những trang thơ buồn và những bài hát của tình yêu
Cũng như anh
Em là người biết quí chữ nhân tình
Tình yêu thương con người và tình yêu chung thuỷ
Thì xin anh đừng hỏi tại sao......
Vì giữa chúng ta có mối tình tri kỷ
Cộng thêm vào là tình cảm tri âm
Ngày lại qua và nó cứ âm thầm
Từng bước một đi vào lòng từng người một
Có lẽ đến khi chúng ta kịp nhìn ra nó
Thì đã không còn sức đề kháng của con tim
Cho nên
Chấp nhận
Cho nên
Ưu tư
Vì biết đây là con đường không lối thoát
Có phải không anh?
Nhưng em có hỏi anh thì cũng bằng thừa
Vì làm sao anh biết được
Những gì đang chất chứa trong lòng em
Cho hai chữ "tình yêu"
Và mối tình" tri âm tri kỷ"
Em rất biết.............
Trong lòng anh đang có nhiều dấu chấm hỏi
Rất to.......
Rất to.......
Bởi vì sao em nói đã yêu anh
Mà lại phải cố tình tránh né?
Xin hãy để điều đó mãi là bí ẩn
Trong chuyện tình lẩn quẩn của hai ta
Xin cứ vui với ngày tháng mượt mà
Như tấm thảm nhung đang trãi dài trước mặt
Đừng hỏi em vì những gì khúc mắc
Em muốn chỉ mình em biết mà thôi
Nỗi ưu tư kia khó nói nên lời...........
thụy du
---------------------------------------------------
NHƯ ĐÃ.............
........... DẤU YÊU
Đến với nhau chưa một lời hò hẹn
Dấu yêu ngày xưa ấy cũng không phai
Những nhớ thương muôn ngàn dặm trãi dài
Ngày yêu cũ vẫn hoài trong ký ức
Vết thương lòng nếu có còn đau nhức
Cũng ngọt ngào trong cay đắng người ơi
Giáng Sinh này hai đứa ở hai nơi
Lời đưa tiễn đã không cùng nhau ngỏ
Như một lời yêu hai đứa mình đã tỏ
Chuyện chúng mình giờ cũng quá xa xôi
Vẫn lặng nghe dịu ngọt đọng bờ môi
Xa xa lắm vẫn trãi lòng thương nhớ
Từ chia ly thôi cũng đành bỡ ngỡ
Bởi duyên đời không được đã cách ngăn
Chúa trên cao luôn ngự trị vĩnh hằng
Xin soi sáng tấm lòng người cô lẻ.......
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
CHẲNG THỂ
YÊU NHAU
ĐƯỢC NỮA RỒI
Chẳng thể yêu nhau được nữa rồi
Bây giờ hai ngả đã chia phôi
Nẻo ấy anh đi trời chợt nắng
Bên này mưa buồn nghe tả tơi
Chẳng thể yêu nhau được nữa rồi
Giọt sầu thương xé nát tim côi
Anh hỡi nếu như ngày xưa ấy
Tiếng nói yêu kia chẳng mở lời

Chẳng thể yêu nhau được nữa rồi
Thuyền tình đành xa bến chơi vơi
Giọt ngắn thương anh đời phiêu lãng
Giọt dài thương mình phận nổi trôi
Chẳng thể yêu nhau được nữa rồi
Đau lòng ngàn năm sẽ không nguôi
Rồi mai nếu giữa đời có gặp
Chỉ nén đau thương dấu góc trời.....
Chẳng thể yêu nhau được nữa rồi
Buồn đau giờ lấp kín hồn tôi
Ân tình ai nỡ đem chôn chặt
Một mảnh tim buồn trót tả tơi
Chẳng thể yêu nhau được nữa rồi
Thuyền yêu.......ai xé nát đôi nơi?
Trăng kia.... ai xẻ làm hai nửa?
Nửa bên tôi, một nửa bên người
Chẳng thể yêu nhau được nữa rồi
Men tình nghe đắng ngắt trên môi
Anh hỡi một ngày yêu thương ấy
Trọn giữ cùng ai.... dẫu rã rời........
Chẳng thể yêu nhau được nữa rồi
Anh đường anh...còn tôi đường tôi
Ngày xưa biết trước thì hai đứa
Câu nói thương yêu chớ mở lời....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
BẠC PHẬN
XIN ĐÀNH
Một chữ "tình" phận số mãi lênh đênh
Đời phiêu bạt chốn dừng chân ghé lại
Anh, anh hỡi biết chăng lòng tê tái?
Duyên phận buồn luôn trắc trở chữ "yêu"
Ngọt ngào không hay thêm xót xa nhiều?
Đành im lặng nhìn ngày xa xa khuất.....
Bởi cuộc đời quá nhiều lần trót mất
Những tình yêu chân thật đã trao ai......
Ôm khổ đau suốt ngày tháng dông dài
Thôi đành đổ tại kiếp mình bạc phận
Chữ tình duyên muôn đời mang lận đận
Nên ôm buồn ngồi đếm lá thu rơi..........
Bao mùa thu bao trăn trở cuộc đời........
Nếu đã hiểu xin anh đừng hờn trách
Đã bao lần cao xanh luôn chia cách
Buồn đau mà làm sao nói hỡi anh?
Thôi cũng đành rồi.....
chút mộng ngày xanh.....................
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
TRÁCH AI
Cõi tình lấp hố chôn sâu
Vì đâu nên nỗi vì đâu hỡi người
Rã rời thân xác tả tơi
Đau thương một thưở đời đời nhớ nhau
Tình yêu chỉ được tình sầu
Đời đời chỉ có mưa ngâu muộn màng
Anh thương chi kiếp dở dang
Một người phận bạc hồng nhan má đào
Thương thân chẳng biết vì sao
Trời đày chi lắm dạ nào xót xa......
Còn đâu tuổi ngọc dáng ngà
Còn đâu giờ chỉ còn ta lạnh lùng
Buồn đau dài trãi mông lung
Thương thân nên cũng ngại ngùng cho ai
Biết đâu ngày tháng tàn phai
Buồn cho số kiếp lạc loài tình duyên
Ôm trong tay nỗi muộn phiền
Tình anh xin nhớ một miền thương yêu
Một thân một phận cô liêu.........
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
LỜI TẠ TÌNH
Bao đêm thao thức canh trường
Càng quên thì lại vấn vương càng nhiều
Tuổi buồn vui khổ bao nhiêu
Thời gian càng trãi càng liêu xiêu đời
Biết anh yêu mến một lời
Lòng em còn lấp đầy trời đau thương
Xin anh đừng dạ vấn vương
Chỉ buồn thêm nỗi đoạn trường xót xa
Tình yêu chắp cánh bay xa
Còn chăng đây nữa chỉ là khổ đau
Đời em còn nghĩa gì đâu
Xin anh đừng nhắc chỉ đau đớn lòng
Nếu thương một kiếp má hồng
Anh ơi đừng đợi đừng mong đừng buồn
Lệ thương thân xót xa tuôn
Em giờ còn chuổi ngày buồn mà thôi
Hết yêu thương hết thật rồi
Còn đau thương chẳng thể rời xác thân
Tình anh em biết ân cần
Em xin giữ chặt trong tâm dạ này
Ngày qua rồi lại qua ngày
Nỗi đau cũng vẫn còn đầy sao quên.....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
TÂM SỰ CỦA THUYỀN & BIỂN
Thuyền xa bờ muôn ngàn lời trách móc
Bến bơ vơ còn biết đợi chờ ai?
Nắng mưa ơi nghe ngày lại thêm dài
Trôi qua mãi những tháng năm chờ đợi
Mỗi một ngày ta nghe như thêm mới
Nỗi xót xa hằn nặng nét ưu tư..........
Bến xa thuyền buồn bã những đêm dư
Càng ngóng đợi thuyền càng đi xa mãi...
Biển mênh mông lớp lớp xa rộng trãi
Thuyền đi rồi một mình bến chơ vơ......
Lòng đớn đau luôn trông ngóng từng giờ
Trôi trôi mãi con thuyền không định hướng
Biển nghẹn ngào nhưng vẫn là rộng lượng
Vẫn bao dung ôm ấp bóng thuyền kia
Xa mãi xa.....đôi ngã đã chia lìa................
Thuyền và bến muôn đời là như thế.........
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
BẾN VỚI THUYỀN
Thuyền mãi đi có biết đâu bến đợi
Cả cuộc đời luôn mong nhớ thương ai
Suốt bao đêm trăn trở tiếng thở dài
Sao đi mãi chẳng bao giờ trở lại...?
Một ngày rồi thuyền trở quay tay lái
Trở về rồi mà lòng vẫn hoang mang
Bến vẫn buồn còn luôn tiếng thở than
Thuyền thuyền hỡi có lại còn đi nữa?
Thuyền bảo rằng bây giờ thuyền xin hứa
Quay lại nguồn của bờ bến yêu thương
Quên làm sao ngày xưa của vấn vương
Thuyền vẫn khắc bóng hình nào của bến....
Bến với thuyền như ngược dòng đi đến
Mong trở về nguyên thuỷ của ngày xưa
Lại nhớ thương lại vương vấn sao vừa..?
Mong mãi mãi thuyền vẫn cần bến đỗ.....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
SẼ LÀ BẾN ĐỔ BÌNH YÊN
Trong cuộc đời nếu có lúc muộn phiền
Khi vấp ngã ở khoảng đường khúc khuỷu
Nhớ nghe anh, em sẽ là bến đổ
Cho anh tìm về nơi chốn bình yên
Em cũng thế khi con tim buồn tẻ
Nhớ về anh như bến đổ bình yên
Nghĩ đến anh sẽ chẳng thấy ưu phiền
Vì mãi mãi....... anh đã là bến đổ
Ở nơi đây, tận đáy lòng rộng mở
Vẫn có anh đang cười giữa tim em
Đừng quên đi những kỷ niệm êm đềm
Mình sẽ giữ cho nhau ngày thân ái
Từ bây giờ và sẽ là mãi mãi
Mình luôn là hai hình bóng của nhau
Có không anh bình an giữa đêm thâu?
Khi anh chợt thấy lòng mình trống trãi.....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
THƠ HOẠ
NAT & thuỵ du
THƠ CHO EM
Ngày ấy em như con búp bê
Anh là thằng bé muốn ôm về
Búp bê tủ kiếng làm sao lấy?
Thằng bé âm thầm vẫn cứ mê
NAT
Anh yêu em mười hai hay mười bốn?
Tuổi còn non mà đã biết tương tư
Bao năm rồi nghĩ lại thấy mình hư
Giờ gặp lại lòng vẫn còn xao xuyến
NAT
ĐÁP LẠI THƠ ANH
Tình bao năm sao anh còn lưu luyến?
Tủi phận mình như một cánh sao rơi
Đủ chua cay hương vị của cuộc đời
Đớn đau lắm thì yêu thương càng lắm
Đó và đây hai phương trời xa thẳm
Liệu ân tình có tròn vẹn không anh?
Chữ "yêu" sao anh cứ mãi để dành?
Để cho đến bây giờ anh mới ngỏ?
Em cũng biết chữ tình luôn vò võ
Đã yêu thì ai cũng trãi như ai
Có thức đêm mình mới biết đêm dài
Ngày qua lại,lại qua ngày anh nhỉ !
Em viết lên trang thơ này xin chỉ
Cảm ơn anh vì tình nghĩa nặng sâu
Bây giờ đây phai nhạt cả tim sầu
Cũng xin giữ tình anh làm kỷ niệm
thuỵ du
ÂN TÌNH
Thì em hỡi xin nhớ lời tâm niệm
Tóc mai kia còn sợi ngắn sợi dài
Nên dẫu rằng ngày ấy có nhạt phai
Càng trân quí mối ân tình xưa cũ
Hãy vui lên đừng u sầu ủ rũ
Đoạn đường đời dù ngắn vẫn đang chờ
Đời vô thường nên đời rất nên thơ
Cuộc sống đẹp cũng từ ta ra cả
Dù vẫn biết cuộc đời là vất vả
Nhưng yêu người yêu vạn vật bao la
Học làm người luôn học tính vị tha
Anh vui hướng vần thơ em hoạ lại
NAT
QUÊN LÃNG
Nếu cuộc đời vẫn cứ bằng phẳng mãi
Chữ ân tình xin đừng để nhạt phai
Giữ cho nhau những kỷ niệm lâu dài
Dù mai nọ cũng chỉ còn hư ảo
Giờ nghe anh,tâm hồn không sầu não
Vì đoạn đường trước mặt phải đi qua
Cũng không gần mà cũng chẳng quá xa
Để thấy được một ngày mai tươi sáng
Xin quên đi những u buồn dĩ vãng
Giờ làm người chỉ biết hướng tương lai
Lau hết đi những giọt lệ ngắn dài
Em xin hứa không làm người thất chí
Em xin hứa từ bây giờ em chỉ
Sẽ làm người biết vui vẻ mà thôi
Chuyện ngày xưa em đã xoá sạch rồi
Và mãi mãi sẽ là em ngày ấy......
thuỵ du
ƯỚC MƠ
Anh tự nhủ nếu ước gì được nấy
Sẽ ước rằng em là của riêng anh
Để cuộcđời anh mãi có màu xanh
Xanh hi vọng xanh như màu mắt biếc
Nhưng nếu được thì anh đâu phải tiếc
Để bây giờ ngồi ngơ ngẩn làm thơ
Làm thơ tình như một kẻ ngu ngơ
Của cái thưở học trò thơ dại ấy
Em vẫn thế chẳng đổi thay gì mấy
Vẫn là em thời thắt bím đơn sơ
Vẫn là em người trong mộng trong mơ
Buồn muôn thưở nhưng ngọt ngào vẫn vẻ
NAT
MUỘN MÀNG
Sống trên đời mỗi người yêu một vẻ
Một chữ tình được biết mấy lần cho?
Tình rất vui khi có những hẹn hò
Và đau khổ khi nói lời từ biệt
Em vẫn biết,trong lòng em vẫn biết
Chữ " yêu" này anh ấp ủ từ lâu
Bởi không duyên nên ôm một chữ sầu
Tình trong mộng muôn đời tình vẫn đẹp
Nếu bây giờ anh được em cho phép
Anh có còn yêu em cũng như xưa?
Cũng ngây thơ khi chờ đợi dưới mưa?
Cũng e ấp ngăn lời không dám tỏ?
Rồi chữ "yêu" cuối cùng anh cũng ngỏ
Khi chúng mình đã mãi mãi lìa nhau.....
thuỵ du
Bao nhiêu năm trước anh làm thơ
Thơ của chàng trai nhỏ dại khờ
Đến trường thầm nhớ cô bạn học
Mà sao cô bé lại hững hờ?
NAT
Thơ thì muôn thưở sẽ là thơ
Ngày xưa em đã trót hững hờ
Bây giờ một lúc quay nhìn lại
Em biết mình sao quá dại khờ
thuỵ du
Anh chỉ khát khao có một lần
Ôm em tròn vẹn nghĩa ái ân
Ta sẽ quyện nhau vào kỷ niệm
Xoá vết thời gian lại thật gần
NAT
Tình yêu anh hãy giữ trong tim
Rồi cùng ngày tháng cũng lặng im
Đừng nên khuấy động làm dậy sóng
Yêu nhau xin chỉ biết nỗi niềm......
thuỵ du
Trích đoạn: Thuỵ Du
RU EM GIẤC NỒNG
Ru em em ngủ thật nồng
Còn anh thì vẫn nhớ mong tình này
Ru em em ngủ cho say
Còn anh thì vẫn từng ngày héo hon
Ru em khúc hát véo von
Ai dù cách trở keo son chặt lòng
Ru em vui bước sang sông
Mặc anh héo úa tấm lòng em ơi
Ru em ru cả một đời
Mặn mà ta vẫn một lời thuỷ chung
Ru em một cõi mông lung
Tình em anh giữ cho cùng tháng năm
Ru em một cõi xa xăm
Mỏi mòn đôi mắt đăm đăm đợi chờ
Ru em em vẫn ơ hờ
Ru em muôn thuở chơ vơ đá buồn.......
Thuỵ Du
TIGÔN MÀU NHỚ
Màu hoa tan tác của sinh ly
Làm vỡ tan rồi mối tình si
Anh ơi mộng ước ngày xưa đó
Nào biết giờ đây nỗi phân kỳ?
Nhớ người từ dạo cách ngăn sông
Tình cũ duyên xưa vẫn nặng lòng
Hai màu trắng đỏ hoa buồn ấy
Vẫn vẹn trong tôi bên cạnh chồng
Biết rằng tôi vẫn mãi yêu anh
Trọn giữ trong lòng mộng ngày xanh
Lạnh lẽo gối chăn tình đơn chiếc
Anh hỡi tình này sao mỏng manh?
Màu hoa hai sắc buồn trong tôi
Cách xa người đã cách xa rồi
Nhớ quá tháng ngày đong kỷ niệm
Hai sắc màu hoa của chia phôi.....
thuỵ du
NHỮNG MẢNH ĐỜI
BẤT HẠNH
Những đôi mắt to tròn ngơ ngác
Đã khiến lòng tôi buồn ngẩn ngơ
Bé ơi,điều bé muốn mong chờ
Tìm sao thấy trong cuộc đời cơ nhỡ
Người mẹ đã trong một phút giây lầm lỡ
Đưa bé vào vòng xoáy của nhân gian
Đời trái ngang càng thêm lắm phủ phàng
Nỗi bất hạnh muôn vàn thân bé nhỏ
Bước sa chân đầy đớn đau còn đó
Lồng vào đời thêm bao nỗi trái ngang
Bé ngồi đây phóng đôi mắt ngỡ ngàng
Vào đêm tối như đời mình trước mặt
Đây bờ môi,đây nụ cười héo hắt
Gởi cho đời thêm bao nỗi oan khiên
Dạ ngổn ngang bởi lắm chuyện ưu phiền
Thương cho bé...ơi mảnh đời bất hạnh.....
thuỵ du
(Viết trong một lần đi từ thiện
ở chùa nuôi trẻ mồ côi)
---------------------------------------------------------------------------------
LỜI XIN LỖI
MUỘN MÀNG
Xin anh tha lỗi cho em nhé
Vì đã vô tình như hôm qua
Không giữ cho anh, êm đẹp tình ta
Mà vội cắt đứt mối dây ràng buộc
Con đường tình xưa bước chân thân thuộc
Giờ em đành xoá sạch hết trong tim
Không còn mong còn mỏi đi tìm
Xin anh hãy rộng lòng tha thứ lỗi
Trước đến giờ em là người luôn nói
Hết đời và hết kiếp sẽ cùng anh
Tri kỷ tri âm chắp cánh liền cành
Nhưng em đã đành làm người phản bội
Nên giờ đây xin chân thành hối lỗi
Có lẽ nào không tha thứ cho em?
Đổi trong tim một tình cảm êm đềm
Từ chữ yêu nay xin thành chữ bạn
Đã không còn là mối tình lãng mạn
Anh hãy về làm lại những ngày xưa
Không có em chờ đợi những buổi trưa
Không có em những giận hờn vụng dại
Phải không anh?Bây giờ là hiện tại
Viết cho anh lời xin lỗi muộn màng
Gửi cho anh khi tình đã sang trang
Xin anh hãy một lần này tha thứ......
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
NỬA
VẦNG TRĂNG
Tôi đi tìm nửa vầng trăng
Mà tôi đánh mất từ hằng năm nay
Trăng ơi trăng hỡi có hay
Người tôi đánh mất còn ngày nhớ tôi?
Đã đành duyên phận cút côi
Người thôi đã mất trăng tôi đâu còn?
Trăng ơi trăng vẫn sắt son
Tìm hoài một nửa héo hon tim sầu......
.Cõi tình ai có biết đâu
Cô đơn một nửa trăng sầu bơ vơ
Vầng trăng xưa của mộng mơ
Bây giờ héo úa xác xơ tâm hồn
Vầng trăng thêm tuổi hoàng hôn
Nghe buồn nghe nhớ ngập hồn cô liêu
Trăng ơi trăng nhớ người yêu
Chiều chiều trăng vẫn chiều chiều thở than
Tình giờ xa ngút xa ngàn
Trăng buồn trăng cũng úa vàng héo hon
Một vầng trăng cũ chỉ còn
Trong tôi một nửa cỏn con mảnh tình.......
thuỵ du
Khúc Hạ Huyền
Hạ huyền khuyêt nửa vầng buồn
Xa em xa cả mùa xuân mất rồi
Đường xưa in bóng em-tôi
Đẹp như huyễn mộng giữa đời đơn sơ
Bồng bềnh qua nửa giấc mơ
Nụ hôn vừa chạm bên bờ chia ly
Vai anh tay em nhẹ tì
Chừng như anh cõng em đi vào đời
Khoảng đường dù ngắn ngủi thôi
Bên vai anh tưởng một đời có em
Bao nhiêu hoài niệm êm đềm
Chỉ còn nửa mảnh trăng đêm hạ huyền.
Nghinh Nguyên
----------------------------------------------------------
TRĂN TRỞ
Bởi vì tình đã cách ngăn sâu
Chẳng giữ cho nhau được buổi đầu
Em buồn ray rứt đành lỗi hẹn
Đường tình hai ngả đã thương đau
Biết tính gì đây nữa hỡi anh
Lỡ duyên lỡ nợ trót không thành
Hai đứa đành xa nhau muôn kiếp
Chẳng trách gì nhau bởi cao xanh
Xin lỗi anh vì đã cắt đứt rồi
Những lời hò hẹn của xa xôi
Tri kỷ tri âm mình luôn giữ
Nhưng em giờ cũng phải đành thôi
Trắng đêm thao thức nhớ thương anh
Trăn trở tình duyên trót không thành
Khi em quyết định là cắt đứt
Đâu phải chẳng nghẹn ngào hỡi anh
Rồi đây hai ngã đã hai nơi
Có nhớ thương cũng phải xa rồi
Xin giữ tình anh trong kỷ niệm
Nhắc nữa làm gì nỗi đơn côi.......
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
GIỌT NẮNG
MỒ CÔI
Chao ôi giọt nắng mồ côi
Chiều thu ai đuổi nắng rơi nơi nào
Nghe lòng dậy sóng lao xao
Cho hồn tôi bỗng lạc vào mắt em.....
Chao ôi ánh mắt dịu êm
Bao nhiêu tình tứ êm đềm thiết tha
Tình thơ da diết đậm đà
Ngập ngừng muốn ngỏ lời ta với mình
Ta với mình dẫu lặng thinh
Rồi mong cũng có ngày tình lên ngôi
Em ơi giọt nắng mồ côi.......
Rơi vào trong mắt em tôi dịu dàng
Dịu dàng tình ấy tôi mang
Mong cho tình chẳng ngỡ ngàng một mai
Chiều nay giọt nắng ngã dài
Cho tim tôi nhớ hoài hoài em ơi.............
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
HƯ ẢO
Mảnh mai bóng dáng của thiên thần
Em ghé cuộc đời kiếp phù vân
Biết đâu..... tình ấy là hư ảo
Ngập ngừng đôi chân bước ngại ngần
Gặp anh trên muôn dặm tình xa
Cũng chân tình ấy cũng đậm đà
Ảo hư.... hư ảo còn chưa hiểu
Chỉ biết cuộc đời.... ta có ta..........
Rồi lạnh lùng ngày tháng đi qua
Thân buồn đau lệ cũng nhạt nhoà
Anh ơi tri ngộ trời cho gặp
Nào biết mai này phải cách xa
Em về... ôm chặt nỗi đơn côi
Giờ đã xa anh...... thật xa rồi
Chẳng duyên không nợ mình thôi trót
Từ biệt nhau rồi..... ta với ta........
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
TRĂNG LỠ
Cũng đành lỡ một cung đàn
Nhịp buồn ai oán hoà tan lòng người
Làm sao quên được trời ơi
Làm sao xoá được bóng đời thương đau
Nửa vầng trăng xẻ nhạt màu
Còn gì nữa để nhớ nhau tình buồn
Đêm về một mảnh trăng suôn
Người đi mang cả lệ tuôn vào lòng
Buồn ngày buồn cả đêm trông
Thương ai gối chiếc mà mong mà chờ
Nửa vầng trăng đã bơ vơ
Xanh xao héo úa thẩn thờ tim côi
Người giờ thôi quá xa xôi
Bỏ cho một nửa vầng trăng tôi chờ
Người ơi đợi gặp trong mơ
Gom hai nửa lại vần thơ đẹp tình......
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
TRĂNG TRÒN
Vầng trăng ghép lại cũng vẫn tròn
Dù cho bằng hai mảnh con con
Yêu em anh cố mang cho được
Hai mảnh trăng đơn đã mỏi mòn
Tình này em sẽ khắc trong tim
Anh ơi nghĩa ấy nặng nỗi niềm
Đau xót lòng em anh có biết
Trăng vàng hai mảnh ghép ưu phiền
Người xưa đã giữ nửa vầng trăng
Khiến anh đau dạ phải nhọc nhằn
Cố ráp cho em thành đôi bóng
Nước mắt rơi rồi anh biết chăng
Tình anh em đã hiểu cạn rồi
Vầng trăng hai mảnh của đơn côi
Thương anh mà nói sao anh biết
Lặng thầm em khóc chỉ mình thôi....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
NỬA
VẦNG TRĂNG MUỘN
Tình yêu của nửa vầng trăng muộn
Nghe buồn nghe thương quá đi thôi
Nửa vầng trăng của mỗi mình tôi
Còn ấp ủ cõi lòng bao nhiêu mộng
Khoảng trời đất dẫu bao la cao rộng
Chẳng sánh bằng mảnh vỡ của hồn tôi
Người đi rồi khoảnh khắc mãi đơn côi
Vòng tay ấy suốt đời luôn trăn trở.......
Lấp làm sao đầy linh hồn rộng mở
Tình thanh cao minh chứng có ngàn sao
Và giờ đây lòng tôi chợt nghẹn ngào......
Thương cho nửa vầng trăng còn bỡ ngỡ....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
TÔI ĐI TÌM NỬA CỦA TÔI
Một ngày rồi lại một ngày
Tôi đi tìm mãi hăng say nào ngờ
Cuộc đời còn vẫn bơ vơ
Thì tôi luôn vẫn còn chờ đợi em
Xót xa rồi lại từng đêm
Hồn tôi mong được ấm êm cõi tình
Tìm em ở chốn phồn vinh?
Tìm em ở cuối cuộc tình với ai?
Tháng năm có rộng có dài
Mà tôi còn mãi vì ai đi tìm
Nặng nề tiếng vọng con tim
Hỡi người có biết nhạt chìm đắng cay
Thiết tha trông đợi mòn ngày
Cuộc đời chưa đáp đắm say hương nồng
Tìm em mê mãi bóng hồng
Tìm em dẫu lội mấy sông sá gì
Chữ tình là cái chi chi?
Nửa tôi ơi hãy xin vì nửa tôi
Đáp lời thôi phận đơn côi
Mòn chân tôi khỏi phương trời tìm em.....
thuỵ du
---------------------------------------------------------------------------------
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.02.2009 17:51:40 bởi nghinhnguyen >
Trích đoạn: Thuỵ Du
Lạc vào tình khúc Thuỵ Du
Lẫn trong mây khói mịt mù tuyết sương
Chữ tình còn mãi vấn vương
Hoa yêu nở vội vườn thương xuân về
Bến thơ một cõi đi về
Bao suy tư giữa bến mê tình trường.
Nghinh Nguyên
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.02.2009 13:32:07 bởi nghinhnguyen >
Cảm ơn Thuỵ Du vẫn còn nhớ tới TrungDũng
TÍM BUỒN Gửi cho anh một vần thơ sầu muộn Đọng ân tình trên khoé mắt làn mi Đã ba mùa tình nhân lễ qua đi Em vẫn nhớ chúc từ ly ngày ấy Biết bao giờ có ngày đời đưa đẩy Ta gặp nhau nơi biển lặng xôn xao Mắt nhìn nhau trong sóng lạnh tình trào Nghe buồn lắm tím ngày nào thương quá Đã ba mùa chia tay trong vội vã Nhưng vẫn hoài thương nhớ bóng hình ai Ngày tình nhân em lặng lẽ ai hoài Hỡi tím buồn tình ấy chẳng hề phai..... thuỵ du
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: