TRANG THƠ CHÍNH THUỴ DU
TÊN CỦA MỘT LOÀI HOA
Người ta thường gọi em hoa hồng
Của tình yêu đó của chờ mong
Màu hoa rực rỡ tình thêm đẹp
Muôn sắc khoe tươi cả tấm lòng
Người ta thường gọi em hoa hồng
Ấp ủ bao tình bao ngóng trông
Khi hoa đem tặng là mơ ước
Ai nhận hoa kia hiểu được lòng
Vì tên em là đoá hoa hồng
Nên em mang may mắn phải không?
Em mang mơ ước và thương nhớ
Em mở tình ai tận cõi lòng
Em có biết rằng tôi rất yêu
Loài hoa hương sắc đẹp mỹ miều
Vì biết hồng là tên em đó
Nên thật trong lòng tôi rất yêu
Thuỵ Du
QUỲNH HOA
Nhẹ nhàng trăng trắng nét kiêu sa
Em đến trong ta thật mặn mà
Tên em trân trọng mà thanh khiết
Ngọc ngà như dáng của Quỳnh hoa
Chỉ nở một đêm thôi đã tàn
Ngắm hoa hồn ta bỗng lang thang
Lưu Nguyễn ngày xưa vào tiên cảnh
Sao đến lại đi quá vội vàng?
Tên em tên của một loài hoa
Trong sáng êm đềm sao thiết tha
Chợt đến chợt đi phù du ảnh
Mà lòng ai vẫn in nét đậm đà.....
Thuỵ Du
HUẾ ƠI !
Giòng sông Hương lặng lẽ,
Trôi mãi mãi về đâu?
Có biết lòng ta nhớ,
Xứ Huế đẹp u sầu.
Cổ kính và mộng mơ
Lòng vẫn mãi mong chờ
Hôm nào quay trở lại,
Thăm Huế của tình thơ...
Tràng Tiền ơi ta nhớ,
Đông Ba ơi ta chờ,
Một chiều trên bến mộng
Lòng chẳng thể thờ ơ!
Xứ Huế đẹp bao nhiêu!
Chiếc nón lạ yêu kiều
Áo tím buồn tha thướt
Ơi Huế của tình yêu!
Huế ơi lòng ta nhớ,
Nhớ lắm những hàng cây
Những đền đài lăng tẩm
Nhớ sao buổi sum vầy...
Bây giờ ngồi ngơ ngẩn,
Viết những câu thơ này
Đây tấm lòng trao gởi,
Mong về Huế một ngày...
THỤY DU NHỚ HUẾ CỦA NGÀY XƯA
Dù chỉ một lần được về thăm Huế,
Nhưng đã là dấu ấn mãi trong tim.
Dẫu ngẩn ngơ tấc dạ vẫn mong tìm,
Dư hương cũ năm nào xin nhớ mãi...
Nhớ sông Hương âm thầm sâu lắng lại,
Trôi lững lờ trong vắt buổi hoàng hôn,
Vẻ đẹp kia làm tim mãi bồn chồn,
Như thôi thúc mong một ngày về Huế..
Huế ơi Huế!Sao mà thân yêu thế !
Nơi đã từng chất chứa một tình thương,
Để bây giờ lòng cứ mãi vấn vương,
Nhắm mắt vẫn thấy lòng thương nhớ Huế...
Nỗi da diết để bao giờ có thể,
Quay trở về thăm lại Huế thân yêu,
Tràng Tiền ơi,mười hai nhịp cô liêu,
Như vẫn nhớ thương người con viễn xứ...
Thăm thẳm lòng đây đa tình núi Ngự,
Vẳng chuông chiều từ Thiên Mụ chùa xa,
Từng buổi mai khi qua chợ Đông Ba,
Tình viễn xứ,trong lòng bao ấp ủ.....
Thành nội đó những con đường xưa cũ,
Hồ sen đây thơ mộng quyến lòng ai!
Đẹp uy nghi này lăng tẩm đền đài,
Và cổ kính luôn luôn là xứ Huế.......
Lòng hẹn lòng một ngày nào có thể,
Trở về thăm lại Huế của ngày xưa...
Huế thương ơi! Ao ước mấy cho vừa?
Đây tưởng nhớ của người con viễn xứ....
THỤY DU
R
:: Bài thơ đưa vào TV ::
MỘT CHỮ YÊU Nếu một chữ yêu được nói nhiều Thì em không biết nói bao nhiêu Bao nhiêu cho đủ tình em nhỉ? Dù biết đau lòng vẫn cứ yêu! Dẫu rằng muôn kiếp cũng như nhau Hỡi thế gian ơi,hỡi chữ sầu!!! Đã biết rằng yêu là như thế Vẫn khó chối từ những nỗi đau... Vì biết con tim vốn đa truân Chưa biết cho nhau được mấy lần? Cũng biết vấn vương là mang khổ Mà sao chẳng ai được phân vân? Bởi vì lý lẽ của con tim Chẳng phải ai ai cũng muốn tìm! Người hỡi đa tình từ thiên cổ Một chữ "yêu" thôi,lắm chữ phiền!!! Thuỵ Du
khúc tự tình tình ta là một đoá hoa yêu lưu luyến trao nhau lúc ban chiều giờ đã xa rồi trời kỷ niệm mà vẫn nhớ hoài nỗi cô liêu người đến rồi đi thật vậy sao? ai biết đớn đau dạ thế nào? ai biết ngồi đây nghe xa vắng? yêu-nhớ đan vào tim xuyến xao! mưa ơi thôi cứ ở trên mây rơi xuống làm chi xót lòng này? chợt nhớ tiếng mưa ngày xưa ấy để giờ một mình nghe đắng cay! ân tình nào ta đã cho nhau? mà nay như một tiếng thu sầu tự tình hoài khúc sao như mộng? anh hỡi bây giờ anh ở đâu? thuỵ du
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2009 10:15:08 bởi Thuỵ Du >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: