Mẹ là những con thuyền đang lướt sóng
chở con đi muôn vạn dặm trùng dương
là hiện thân của chính mẹ Nữ Vương
là ánh sáng soi đường con đi tới
Không có mẹ như mùa đông chới với
như mùa hè đất xới để cằn khô
mẹ là tình vĩnh cữu tới hư vô
mẹ dẩu mất nhưng cơ đồ còn đó
mẹ như mây lững lờ trong cơn gió
mang mùi hương đây đó bốn phương trời
là con tàu chở con đến trùng khơi
là mây trắng tuyệt vời khi gió chuyển
khi có mẹ đời con còn vinh hiển
là mùa xuân khi én biển bay về
là thanh bình trên vạn nẻo trời quê
là sum họp khi xuân về tết đến
Nguyễn Tấn Ích