NGƯỜI VỀ TỪ GIÔNG BÃO.
Hòa trong đòan người chạy trốn ,là gia đình Hạ và hai đứa cháu ,một đứa em.Hạ phải thay đồ sơ mi ,quần tây chứ đâu còn dám mang đồ lính.Hai bên đường ngổn ngang xác người sình thúi.Có lúc người nằm sình to gấp ba bốn lần còn sống ,không còn tấm vải che thân. Đêm sau bảy lăm gia đình anh phải ngủ đêm ở một cái chợ sát đường lộ.Cả đêm gia đình anh phải thức chờ trời sáng để tìm cách về quê.Vừa lo ,vừa sợ khi bên kia đường tiếng ca hát ,ầm ỉ của du kích địa phương.Vừa mới tản sáng ,may quá có đòan xe bộ đội đi từ phía Huế vào.Anh xin và cả gia đình được xe bộ đội cho quá gian..
Về đến nơi gia đình anh , ai nấy đều thở phào nhẹ nhỏm.Bấy giờ mới rùng mình khi phải nín thở vì mùi thây chết sình ,đã mấy ngày xông vào lổ mủi.Về quê anh bị địa phương cho đi cải tạo xa nhà.Hơn hai năm trôi qua,Hạ biết cuộc đời mình bất hạnh.Mới bước chân vô ngõ ,không khí như nặng nề thêm. Ngày đi D mới tròn ba tuổi ,còn Q thì vừa mới thôi nôi.Những năm tháng trên rừng.không thể nào kể hết nỗi buồn ,và tủi nhục ,thế mà anh vẫn thấy vui hơn khi được trở về.Trong căn nhà cấp bốn ,nơi anh và gia đình tạm ở đậu cho qua ngày đọan tháng.Biết bao kỷ niệm buồn vui..Vừa mới mãn tù lại bị nạn đói. vào những năm cả miền Nam phải ăn bo bo ,khoai ,lan,khoai mì độn.Dựa vào nghề hớt tóc dạo anh sống lây lất qua ngày.Vợ anh giáo viên nên suốt ngày đứng lớp ,.Lây lất qua ngày với cuộc sống luôn bị dồn nén trong hồn.Vì lý lịch của anh chị phải nghỉ dạy ,.Cho dù anh ruột và cha vợ anh là đảng viên có cở.Hạ biết thân phận mình nên anh đưa vợ con vào Đồng Nai bằng con đường kinh tế mới tự do.Mua được miếng đất có khoai mì nhưng chỉ trong mấy ngày là người ta nhổ trộm hết sạch.Bán đất hùn lò gặch thì bị quan làng cướp trắng.Cuối cùng chỉ còn con đường làm thuốc qua ngày ,nghề gia truyền của người anh để lại.
Lầm lủi bao năm ,cứ dư đồng nào là anh đi kiện.Từ trung ương xuống địa phương không chỗ nào là sót đơn anh.Nghĩ hận ,và buồn cho số phận mình. Nhất là mỗi lúc anh nghĩ về cảnh xe ủi ,xe xúc ,tù vào nhà áp đảo vợ con anh để cướp đất.Thậm chí con anh mới mười tuổi đầu đã bị bắt xiềng tại xã. Nghĩ đến ngôi bàn thờ Chúa của mình bị họ chia nhau làm củi ,mà anh đau nhói trong tim.Anh quyết tâm đòi cho bằng được sự công bằng ,đối với gia đình anh.Nhưng bọn tham nhũng có móc xích thì khó mà có ai giải quyết. Cũng may các con anh đứa nào cũng có công ăn việc làm và học hànht tạm đủ.Đêm về khi hòang hôn xuống là anh ra nhìn sao trời ,và luôn tự trách mình sinh nhằm ngôi sao xấu.Một hôm về Sài Gòn chơi.Bất ngờ có tiếng gọi lớn :Dượng !.Hạ cố tìm trong trí nhớ của mình để mắt tập trung về người quen mà mình không còn nhớ nổi.Hảo đây Dượng.Dượng quên cháu rồi sao. Gặp nhau buồn buuồn ,tủi tủi !.Hạ theo Hảo về nhà.
Ngôi nhà mặt tiền đương Điện Biên Phủ đã làm chóang ngợp Hạ.Nhìn bàn tiệc đủ đồ cao lương mỹ vị mà anh cảm thấy xót xa thêm..Tâm sự nhau một hồi Hạ say thiếp đi lúc nào không biết.
Khi tỉnh dậy ,Hảo đưa ra về còn kèm theo một thùng tiger.
Ngồi trên xe Hạ luôn miên mang nghĩ về những ngày anh chưa vào trại.Giá như anh về luôn sài Gòn ,giờ này có thua gì Hảo.Nghĩ đến các con anh ,có đứa học hành chưa tới nơi tới chốn, mà anh càng đau khổ hơn.Nhất là người mẹ đã từng sẻ chia gian khổ với mình ,mà nay không còn nữa...
Anh lại hồi tưởng về quê hương và nhớ lời anh mình dạy.Em vào trong ấy chỉ có làm nghề ,khoa học ,văn học chứ đừng bao giờ tham gia chính trị ,mà thương nhớ anh vô cùng.
Dù sao trước phút ra đi anh vẫn trang bị cho mình một chút kiến thức nhỏ nhoi.Với vị trí giáo sư Bác sĩ mà cũng chỉ sống với nghế y thì Hạ như thế đủ lắm rồi.Còn đang nghĩ vẩn vơ ,tài xế xe đã gọi ai Long thành xuống xe.Anh đã trở về với hiện thực của mình.,.
ichnguyen
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.06.2009 23:34:24 bởi ichnguyen >