lặng ngắm Mưa ...

Tác giả Bài
NhomuaHaNoi

  • Số bài : 180
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 09.08.2006
  • Nơi: HN
  • Trạng thái: offline
lặng ngắm Mưa ... 17.03.2009 15:16:53 (permalink)
đã lâu quá mình ko còn muốn viết ....bất chợt biết viết gì bây giờ khi ko còn mưa của riêng mình nữa đây....
Tự mình phải hiểu mình thôi
làm thân con gái một đời...
 Đôi khi giật mình khi nhận ra mình đâu còn trẻ nữa mà dong chơi mà thong dong...
Buồn
Nếu 1 ngày e dời xa tôi mãi
Là ngày sóng dậy trong lòng
Là ngày mà mình thấy bâng khuâng
Là lúc mình giật mình thổn thức
Là lúc tự dưng bất chợt
Thấy được mình chẳng giống ai
Thấy cuộc đời như 1 nhành mai
Chỉ nở muộn rồi tàn ngay lập tức !!!

Dạo này trời Hn ít mưa ít thật nhiều nhưng hình như và mong lắm Hn mưa nhiều ngắm mưa nằm nhà ko đi làm ko đi học kệ cuộc sống vẫn trôi và dòng đời vẫn tiếp tục !chảy!

Tạm biệt Huế với anh là tiễn biệt
Hải Vân ơi, xin đừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng
Em trở về hóa đá phía bên
 
#1
    linhtieuthu

    • Số bài : 9
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 29.04.2009
    • Trạng thái: offline
    RE: lặng ngắm Mưa ... 03.05.2009 21:46:56 (permalink)
    Ào ào…

    Mưa lại đến, một cơn mưa bất chợt lại rơi xuống đâu đây. Mưa từ đêm qua đến giờ và mưa rơi tầm tã, trời se lạnh và gió như trở mùa. Đường phố như vắng lặng, hết ồn ào, chỉ còn tiếng mưa rơi…

    Tiếng của những cơn mưa đầu hạ…Không nhẹ nhàng chút nào mà nghe như nặng trịch đang từng giọt, từng giọt rớt xuống ở xung quanh. Có nhiều chuyện xảy ra quá, nó đến thật nhanh chóng, dồn dập và đến thật bất ngờ giống như những cơn mưa mùa hạ kia vậy. Mưa trút xuống ồn ào như cào xé mọi vật Mưa bất chợt làm ướt nhòe vai áo, mưa tạo cảm giác khó chịu và buồn chán miên man… Không thể nào thấy mưa mà không chạy, không thể nào không tìm một chỗ trú và lắng đợi mưa qua. Thu mình lại trong tiếng mưa rơi, chờ đợi… Nhưng cơn mưa lần này… biết bao giờ mới dứt… khi mà giông tố… vẫn không ngớt ùa về...

    Suốt đêm không ngủ, lặng mình trong bóng tối ngồi nghe tiếng mưa rơi. Cảm giác mệt mỏi, u uất, nặng nề đến nghẹt thở … Nhíu mày thêm một chút… và đắng cay thêm một chút… Miên man quá, sầu não quá… Quá khứ chợt như ùa về, ám ảnh và day dứt. Hiện tại thì rối bời, bế tắc và thật nan giải… còn tương lai, chẳng biết nữa, nhưng lúc này…chỉ thấy như mờ mịt và tối tăm…

    Nặng nề quá, chưa bao giờ rơi vào tình trạng như này cả. Mọi chuyện như dồn dập và nhanh chóng cùng xảy ra một lúc. Mệt mỏi thật sự, đầu óc rối bời và quay cuồng trống rỗng. Đêm như vắng lặng, như u uất, nghẹn ngào…Giá như… có thể khóc mà trong lòng được nhẹ nhõm đi nhỉ…Nhưng có lẽ đã quá lâu rồi, trong đầu không còn khái niệm đấy, đã quá lâu không biết đến cảm giác rơi nước mắt là gì. Mà lúc nào cũng chỉ vậy, vùi mình trong bóng tối và suy nghĩ mỗi khi có vấn đề, không ra đường và chẳng gặp bất cứ ai.
    Và đêm nay cũng vậy, trong một góc khuất dù chỉ đối diện một mình thôi, cũng không thể khóc được nữa, chỉ cảm thấy đau… rất đau…

    Thời gian trôi nhanh quá, và thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Và mọi thứ sẽ dần như nhạt nhẽo…Riêng nước mắt thì muôn đời vẫn mặn…Nhưng mưa của hôm nay… Sao có vị mặn nồng như nước mắt... ai ơi…
     
    #2
      NhomuaHaNoi

      • Số bài : 180
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 09.08.2006
      • Nơi: HN
      • Trạng thái: offline
      RE: lặng ngắm Mưa ... 04.07.2009 21:55:36 (permalink)
      thả hồn về miền ký ức xa xôi ngẫm lại sự đời ngẫm lại việc đầu tiên tiễn e lên xe hoa lòng đau thắt biết là xa tất cả từ 2 năm rồi nhưng sao chúng ta vẫn cứ làm nhau buồn đôi khi hạnh phúc rồi chợt tan biến ngay cũng có thể có nhau lúc này rồi mãi lại xa nhau....như đã từ lâu chính bản thân mình tự thờ ơ với tất cả kệ những con mưa làm rơi ướt hết áo ướt tất cả nhạt nhoà đi trong mưa . Tự hỏi nhiều lúc mình làm sai hay đúng nhưng ty lại bùng cháy mỗi khi 2 đứa bên nhau. Hôm nay và cũng lần này thôi sai quá rồi cần làm lại mình lạc đường mất .
      Bỏ việc chuyển chỗ làm và thay đổi make up chính bản thân mình....giờ hn lại mưa nhưng sao nhẹ ít quá nc mưa ko đủ làm cho nước mắt rơi nhưng rơi nhiều quá , mình khác quá rồi....trách ai hay chính bản thân mình....sợ quá sợ cái cảm giác tội lỗi....
      Có lẽ là mưa thế thôi cho bản thân mình thanh thản ko biết bao giờ lại bao giờ thoải mái đi bên ai đó mà ko phải là e để có thể ồn ào vô tư và ko phải cay mắt đôi khi thấp thoáng đâu đó giật mình là em. Đừng ai ngồi vào chỗ mà chúng mình hay ngồi đừng đi dạo lang thang quanh những khu chợ mà e yêu thích và cũng đừng ai mua hoa ly mỗi cuối tuần để cảm nhận là e vẫn thoảng thoảng đâu đó quanh đây.Lại đi xa đi cho hết những cơn mưa Hn làm não lòng đi ra biển thấy mình nhỏ bé thanh thản. Đi thôi mình ơi.
      Tạm biệt Huế với anh là tiễn biệt
      Hải Vân ơi, xin đừng tắt ngọn sao khuya
      Tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng
      Em trở về hóa đá phía bên
       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9