NGÀY VỀ
thuở ấy xa nhà ,quê hương quằn quại.
Đạn ,pháo đêm ngày ,ào ạt trút đầu thôn.
Mẹ bám quê nghèo .
Không nở bỏ ra đi .
con đò nhỏ hiểu gì đâu !
Mà nó thành nạn nhân chiến cuộc.
Con Mực ,con vàng .Có tội gì nó phải phơi thây.
Ôi chiến tranh!.biến bạn trở nên thù.
Thằng bạn ngày xưa dưới mình hai lớp.
Nay là ông bí thư trường .
Mình trở thành người xa lạ đáng nghi…
Về quê nhà .Mẹ nhìn mãi người đi.
con đi học có làm chi nên tội…
Mắt mẹ quần thâm .Mình đứa con có lỗi..
Mẹ ôm vào lòng nước mắt chảy như mưa.
Xóm nhỏ điêu tàn còn đâu bé ngày xưa.
thời hai đứa ,mưa cùng chung tàu chuối
Sông Trà Khúc ngày nay là mùa nưới nổi.
Qua chiếc cầu thay đổi.nhớ người xưa.
Những chú dân nghèo sáng nắng chiều mưa.
Vẫn còn khổ sau ba mươi năm nhìn lại
Con đò xưa mỗi lần qua bãi .
Vẫn còn đây ,người lái đã về đâu?..
Ôi! tháng năm dâu biển quá cơ cầu…
Mặc hàn vi (ichnhuyen)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.09.2009 07:15:24 bởi ichnguyen >