HÀ NỘI NGÀN THƯƠNG
(Kỷ niệm ngàn năm Thăng Long )
Hà nội: Dù thương cũng biệt rồi.
Những ngày, em vẫn sống bên tôi.
Chúng mình hai đứa, khi chiều xuống.
Là đến Hồ Tây, Ngắm cảnh trời.
Bây giờ, đôi ngã cách đôi nơi.
Vì cớ làm sao, phải cách rời.
Đêm vắng, canh tàn, trăng sáng tỏ
Mơ về phương cũ, ngắm chiều trối.
Dù có thương nhau, cũng biệt rồi.
Ngôi chùa kỷ niệm, chỉ mình tôi.
Mỗi lần thăm lại, đường xưa ấy.
Nhìn những hàng cây lá phủ chồi.
Nhớ ngày đưa tiễn, đứng bên nhau.
Em bảo, thời gian rất nhiệm mầu.
Cây thị bây giờ hoa kết trái.
Sao tình ta, mãi cứ thương đau.
Hà Nội , ngàn năm gặp lại nhau
Ngàn năm trang sử chửa phai màu .
Ngàn năm còn đó tình xưa mất .
Kỷ niệm dâng tràn hẹn kiếp sau.,.
Nguyễn Tấn Ich (Mặc Hàn Vi)
(Đã chỉnh sửa )
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.07.2010 17:26:17 bởi ichnguyen >