VÌ ĐÂU ?
Bâng khuâng.... Mùa xuân Đang đến thật gần Nhưng em vẫn ở thật xa Hai vùng trời ươm thẩm lá, thắm hoa Duy niềm vui mừng rơi lả tả chốn quê nhà !
Chiều cuối năm ! Chiều Cuối năm rồi Vàng cây rơm nồng thơm Xanh ngát sáng cả chân trời xa Chim én đang tìm về lao xao bên nhau Sao người tha hương vẫn xa ngun ngút nơi phương nào !
Còn đâu...!
Sinh nhật mà buồn biết bao nhiêu
Lẫy lương.... hờn dỗi quá ư nhiều
Có người muốn sẻ chia buồn tủi
Chỉ sợ một người.... muốn đốt thiêu !
Sinh nhật càng buồn mới biết yêu
Phải đâu thui thủi ức thật nhiều
Vẫn còn ước nguyện đang thầm chúc
Cho Cúc vàng hương sắc mỹ miều !
Oan quá....! Một ngày không có nhau nghe thời gian dài thăm thẳm Như trời rộng ra,đất hẹp lại mà người thưa Việc phải làm nhưng công lao đều vô nghĩa Đi không vui, dừng lại cũng điều hiu Nhìn hừng đông cứ ngỡ ráng chiều Đêm rằm lại nghĩ trăng trêu Tâm cang xiêu bấn loạn Chân tay quờ quạng Đầu loạng choạng Gõ kêu Boong....!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.01.2010 19:54:54 bởi lelong54 >
O.....giờ rồi !
Không giờ rồi nhưng sao còn chưa ngủ
Mõi, mòn, mê mà mắt nhắm được đâu
Đêm vắng hoe đầu óc mãi cơ cầu
Thương xen ghét đan sẩm màu nhung nhớ !
Vẫn biết thế nhưng đâu nào có sợ
Bởi vì ai mà sống dỡ thế nầy
Người với người có thật vẫn chưa hay
Sao ngăn cách cho từng ngày thất thiễu !
Đêm vắng ngắt phiếm mòn tay nặng trĩu
Ở trời nao ai thấu hiểu dùm chăng
Qua giá đông rồi xuân đến thật gần
Đơn côi vẫn.... không giờ ngồi chát mặn !
VÀI ĐÊM NỮA …
Bởi đơn côi nên không giờ chưa ngủ
Có ai đâu chờ đợi dỗ giấc nồng
Gió khẽ lùa qua khoảng trống mênh mông
Len vào dạ lạnh lùng đêm thức trọn!
Quen cô đơn nên chẳng cần ai đón
Dẫu đông qua xuân về đến cạnh nhà
Ghét gì đâu người ta ở quá xa
Lời hứa ấy chắc phai cùng năm tháng!
Còn chút nữa thì trời sẽ sáng
Bình minh lên ngày mới lại bắt đầu
Vậy mà hồn còn để ở nơi đâu
Vài đêm nữa chắc thành người … thiên cổ!
Chết như thế trời ơi ngưới thật khổ Bởi vì đâu mà thức trọn nhiều đêm Sao không phôn nghe lời ấm ngọt mềm Hui hiu giấc tình cho thêm sáng mắt ! Sáng ra thấy bình minh lên chói mặt Cuộc đời tươi xinh trẻ vắt ngang trời Gió giao mùa nôn nao hẳn người ơi Lòng phơi phới xuân gọi mời đưa đón ! Biết làm sao những đêm dài thức trọn Muốn phôn ai gởi một chút ưu phiền Nhưng người ta còn ngon giấc bình yên Thôi mặc kệ để hồn đi phiêu lãng … Muốn mà chẳng....nên chân trời đã sáng
Muộn màng thôi...dơi tìm tổ về ngàn
Chào một ngày vui lắng....lắm buồn than
Bao đêm nữa cũng tàn theo dĩ vãng !
Bởi như thế thành ra người lãng mạn Mãi lang thang nên quên cả lối về Rồi một ngày chợt bừng tỉnh cơn mê Hai tay trắng với tấm thân cằn cõi.
Vẫn biết thế... thành ra không muốn nói Cho người vui ,cho ta mõi với thời gian Chân tình cho... thiêng liêng quý nồng nàng Yêu là vậy ! Dẫu thân tàn đâu ngại !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2010 12:28:08 bởi lelong54 >
O.....giờ rồi !
Không giờ rồi nhưng sao còn chưa ngủ
Mõi, mòn, mê mà mắt nhắm được đâu
Đêm vắng hoe đầu óc mãi cơ cầu
Thương xen ghét đan sẩm màu nhung nhớ !
Vẫn biết thế nhưng đâu nào có sợ
Bởi vì ai mà sống dỡ thế nầy
Người với người có thật vẫn chưa hay
Sao ngăn cách cho từng ngày thất thiễu !
Đêm vắng ngắt phiếm mòn tay nặng trĩu
Ở trời nao ai thấu hiểu dùm chăng
Qua giá đông rồi xuân đến thật gần
Đơn côi vẫn....không giờ ngồi chát mặn !
Bình yên Đêm cô đơn có ai còn chưa ngủ Đếm thời gian chừng xuân đủ về chưa Tiết miền tây trời mưa nắng hai mùa Vẫn nghe lạnh bởi gió mùa đông bắc Trời sáng rồi ánh dương bừng trước mắt Sương long lanh người quên hắt hiu chưa Tiếng véo von đàn chim hót vui đùa Hương thoang thoảng bình yên vừa trở giấc. Chào bạn ! Cho mình làm quen với " 0 giờ rồi ! " với,có phiền không ?
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.01.2010 06:40:49 bởi phuongminh63 >
Ngơ ngác ! Ai mà khiến tớ ngẫn ngơ Sang chơi chỉ kích hông giờ nầy thôi Thơ mình chắc lạnh buồn ôi Sao mà lại thích....làm tôi yên bình Qua nhà chơi bất thình lình Nửa đêm hốt hoảng giật mình ngác ngơ Không giờ theo đuổi hồn thơ Không giờ tôi vẫn thường chờ bạn thân Nơi đây không có rượu cần Chỉ...luôn son sắc...ân cần bình yên !
O.....giờ rồi !
Không giờ rồi nhưng sao còn chưa ngủ
Mõi, mòn, mê mà mắt nhắm được đâu
Đêm vắng hoe đầu óc mãi cơ cầu
Thương xen ghét đan sẩm màu nhung nhớ !
Vẫn biết thế nhưng đâu nào có sợ
Bởi vì ai mà sống dỡ thế nầy
Người với người có thật vẫn chưa hay
Sao ngăn cách cho từng ngày thất thiễu !
Đêm vắng ngắt phiếm mòn tay nặng trĩu
Ở trời nao ai thấu hiểu dùm chăng
Qua giá đông rồi xuân đến thật gần
Đơn côi vẫn....không giờ ngồi chát mặn !
Bình yên
Đêm cô đơn có ai còn chưa ngủ
Đếm thời gian chừng xuân đủ về chưa
Tiết miền tây trời mưa nắng hai mùa
Vẫn nghe lạnh bởi gió mùa đông bắc
Trời sáng rồi ánh dương bừng trước mắt
Sương long lanh người quên hắt hiu chưa
Tiếng véo von đàn chim hót vui đùa
Hương thoang thoảng bình yên vừa trở giấc.
Ngơ ngác !
Ai mà khiến tớ ngẫn ngơ
Sang chơi chỉ kích không giờ nầy thôi
Thơ mình chắc lạnh buồn ôi
Sao mà lại thích....làm tôi yên bình !
Qua nhà chơi bất thình lình
Nửa đêm hốt hoảng giật mình ngác ngơ
Không giờ theo đuổi hồn thơ
Không giờ tôi vẫn thường chờ bạn thân !
Nơi đây không có rượu cần
Chỉ...luôn son sắc...ân cần Bình yên ! Vẫn bình yên Sang nhà mang đến bình yên Chắc là gia chủ không phiền mình đâu Tuy chưa tình nghĩa đậm sâu Nghe lời như đã từng lâu lắm rồi Không giờ,đây nghoéo người thôi Chớ ai lại để thơ ngồi cô đơn Cảm ơn ai đó không hờn Để thơ còn mộng chập chờn bình yên.
O.....giờ rồi !
Không giờ rồi nhưng sao còn chưa ngủ
Mõi, mòn, mê mà mắt nhắm được đâu
Đêm vắng hoe đầu óc mãi cơ cầu
Thương xen ghét đan sẩm màu nhung nhớ !
Vẫn biết thế nhưng đâu nào có sợ
Bởi vì ai mà sống dỡ thế nầy
Người với người có thật vẫn chưa hay
Sao ngăn cách cho từng ngày thất thiễu !
Đêm vắng ngắt phiếm mòn tay nặng trĩu
Ở trời nao ai thấu hiểu dùm chăng
Qua giá đông rồi xuân đến thật gần
Đơn côi vẫn....không giờ ngồi chát mặn !
Bình yên
Đêm cô đơn có ai còn chưa ngủ
Đếm thời gian chừng xuân đủ về chưa
Tiết miền tây trời mưa nắng hai mùa
Vẫn nghe lạnh bởi gió mùa đông bắc
Trời sáng rồi ánh dương bừng trước mắt
Sương long lanh người quên hắt hiu chưa
Tiếng véo von đàn chim hót vui đùa
Hương thoang thoảng bình yên vừa trở giấc.
Ngơ ngác !
Ai mà khiến tớ ngẫn ngơ
Sang chơi chỉ kích không giờ nầy thôi
Thơ mình chắc lạnh buồn ôi
Sao mà lại thích....làm tôi yên bình !
Qua nhà chơi bất thình lình
Nửa đêm hốt hoảng giật mình ngác ngơ
Không giờ theo đuổi hồn thơ
Không giờ tôi vẫn thường chờ bạn thân !
Nơi đây không có rượu cần
Chỉ...luôn son sắc...ân cần Bình yên !
Vẫn bình yên
Sang nhà mang đến bình yên
Chắc là gia chủ không phiền mình đâu
Tuy chưa tình nghĩa đậm sâu
Nghe lời như đã từng lâu lắm rồi
Không giờ,đây nghoéo người thôi
Chớ ai lại để thơ ngồi cô đơn
Cảm ơn ai đó không hờn
Để thơ còn mộng chập chờn bình yên.
_____________________________
Phươngminh Bình yên ! Em về đây với mùa xuân Sáng trên mắt lá giữa rừng sớm mai Nhuyễn thanh như chiếc áo dài Thướt tha như lụa giữa ngày hội quê ! Em vế đây đất trời tê Nước như ngừng chảy trăng khuê ửng vàng Lục bình trôi tím mơn mang Lắc lay dung dị dịu dàng bình yên !
VƯỜN YÊU Em về thăm lại vườn yêu Đã từng ... hai đứa có nhiều mộng mơ Ngồi nghe chim hót hàng giờ Gió vương tóc rối hồn thơ nặng đầy Nhớ anh … ngày ấy … nơi này Dỗi hờn chi ... để tháng ngày buồn thiu Em về thăm lại vườn yêu … CH
Bình yên ! Em về đây với mùa xuân Sáng trên mắt lá giữa rừng sớm mai Nhuyễn thanh như chiếc áo dài Thướt tha như lụa giữa ngày hội quê ! Em vế đây đất trời tê Nước như ngừng chảy trăng khuê ửng vàng Lục bình trôi tím mơn mang Lắc lay dung dị dịu dàng bình yên ! Tình quê Em về theo nắng mùa xuân Ước mơ dung dị yên bình trao thơ Khát khao hoài vọng đơn sơ Như rừng lá sớm tinh mơ chim chuyền Mọi người vui thoã niềm riêng Cho xuân về tận những miền xa xôi Cho người thôi cảnh đơn côi Nhà nhà sum họp,đẹp đôi thắm tình Cho thơ ta sáng lung linh Ngày ngày vẹn giữ nghĩa tình quê hương.
Vườn yêu ! Một thời vườn để ta yêu Một lần lưu dấu thật nhiều ước mơ Một trời thương nhớ lượn lờ Một ao sen ngát hương mờ tình quê Một vầng trăng hẹn tái tê Một chùm khế ngọt mang về ấp iu Một buổi sáng mặc áo điều Một lần ước thẹn em yêu theo chàng Một lần thôi....dỗi sang ngang Một lần hờn nghẹn....lỡ làng cách chia !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2010 06:25:27 bởi lelong54 >
Nghĩa tình !
Đời người chỉ thoáng chim câu
Bể dâu giông ruổi dãi dầu đắng cay
Nợ nần vay trả trần ai
Là do ta chuốt ta mài mà ra
Đỏ xanh hờn tím hoa cà
Bí dưa hiềm tị chuối dà chuối xiêm
Hơn nhau chăng ở trái tim
Thua nhau chỉ ở niềm riêng nhân tình
Một mai khuất ánh bình minh
Đất trời còn vọng nghĩa tình thế gian !
Dáng Việt ! Tóc dài tận cuối thon lưng Khiến em dung dị quá chừng anh mê Sáng nay lại xoã tóc thề Mắt anh ngơ ngẫn theo kề vai ngoan Tóc dài thôi đã thật sang Dáng đi cao quý lầu vàng kém xa Thương nàng như một bông hoa Ngát hương bình dị làm ta ngại ngần Một trời một nước thanh tân Một cô em gái một phần quê hương !
Tóc dài ! Tóc dài ai thả ngang lưng Để anh thơ thẩn lên tầng mây xanh Tóc như suối ngọt trăng lành Chân quê mà lướt xa cành vàng son Một tóc dài một nước non Một cô gái Việt tóc còn trên thơ !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.01.2010 08:45:24 bởi chieuy >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: