Mãi mãi là Em
Tình ơi Muôn ngàn mật ngọt hoa tình Dành cho em hết bình minh nắng hồng Vẫn là sắc sắc không không Vẫn là phím lạc tơ chùng... mất nhau Đã đành như giấc chiêm bao Đã đành kỷ niệm phai màu thời gian Còn nghe mắt lệ chứa chan Còn nghe thảng thốt hồn hoang đêm về Em nơi nào ở ngoài kia Em nơi nào giữa tứ bề gió giông Cung thương vọng tiếng tơ đồng Yêu em... thơ viết mặn nồng tình anh
Nắng về
Mong manh tóc liễu vờn bay
Mặt hồ phẳng lặng phủ đầy hơi sương
Đằng đông rạng rỡ ánh dương
Đón ngày mới đến ... phố phường xôn xao
Chợt lòng dậy sóng cồn cào
Nghe trong sâu thẳm khát khao mong chờ
Em là nhạc
Em là thơ
Em là tất cả mộng mơ cõi đời
Nhớ thương gửi giữa ngàn khơi
Yêu em vẫn biết lệ rơi rơi hoài
Câu thơ lục bát thay lời
Tình cho em chẳng phai phôi bao giờ
Tình ơi Muôn ngàn mật ngọt hoa tình Dành cho em hết bình minh nắng hồng Vẫn là sắc sắc không không Vẫn là phím lạc tơ chùng... mất nhau Đã đành như giấc chiêm bao Đã đành kỷ niệm phai màu thời gian Còn nghe mắt lệ chứa chan Còn nghe thảng thốt hồn hoang đêm về Em nơi nào ở ngoài kia Em nơi nào giữa tứ bề gió giông Cung thương vọng tiếng tơ đồng Yêu em... thơ viết mặn nồng tình anh
Người Ơi
Người ơi! mắt lệ long lanh
Vẫn thơm vẫn ngọt trên cành trái thơm
Vẫn hoài mơ những nụ hôn
Trên trang giấy mỏng cho hồn có nhau
Tình về đầm ấm chiêm bao
Thôi thì xin để ngọt ngào mộng mơ
Mai này dù có thờ ơ
Còn đây kỷ niệm đợi chờ khát khao
Mai này dù có hư hao
Vần thương vần nhớ trăng sao gửi người
Gửi hồn theo chữ rơi rơi
Yêu anh...còn đó rã rời si mê...
Lam Hồng Minh
Chợt lòng dậy sóng cồn cào
Nghe trong sâu thẳm khát khao mong chờ
Em là nhạc
Em là thơ
Em là tất cả mộng mơ cõi đời
Còn đâu thơ nhạc người ơi
Gió giông cuốn mất những lời gởi trao
Mai này biết có gặp nhau?
Thôi anh hãy để niềm đau chôn vùi Tình cờ ngang qua đây, tôi bị lôi cuốn bởi thơ của bạn. Xin gởi lại đây mấy lời gọi là làm quen
Gió giao mùa
Mưa
Mùa thu năm ấy chiều mưa
Mùa thu năm ấy tôi vừa chia tay
Với tôi ngày đó mưa hoài
Hồn chìm đáy nước như loài rong rêu
Vì tình thoi thóp lêu xiêu
Vì yêu chao đảo như diều đứt dây
Tình cờ tôi đến chốn này
Lắng nghe tâm sự phơi bày...buồn sao
Chiều mưa hôm ấy xa nhau
Tháng năm như thể hôm nào cũng mưa
Gió giao mùa
Trích đoạn: Gió giao mùa
Chợt lòng dậy sóng cồn cào
Nghe trong sâu thẳm khát khao mong chờ
Em là nhạc
Em là thơ
Em là tất cả mộng mơ cõi đời
Còn đâu thơ nhạc người ơi
Gió giông cuốn mất những lời gởi trao
Mai này biết có gặp nhau?
Thôi anh hãy để niềm đau chôn vùi
Tình cờ ngang qua đây, tôi bị lôi cuốn bởi thơ của bạn. Xin gởi lại đây mấy lời gọi là làm quen
Gió giao mùa
Yêu người mãi mãi người ơi Tình cờ cũng bởi những lời thơ trao Dù không duyên nợ của nhau Cũng là xoa dịu niềm đau chia lìa Nhớ người... nhìn bóng trăng khuya Gió giao mùa có tìm về với thơ
'Đâu phải bởi mùa thu' Bắt đầu từ ấy mùa thu Bắt đầu từ khúc hát ru của người Dấu yêu ai gọi xa vời Dấu yêu riêng một khoảng trời nhạc _ thơ Cũng là tại bởi mùa thu Cũng là xúc cảm đến từ con tim Thơm nồng hoa sữa đêm đêm Thơm nồng mật ngọt trinh nguyên tình đầu Trách chi đời lắm bể dâu Người yêu người đấy mà sao lỗi thề Trách chi mỗi độ thu về Nhìn mưa ngâu lại tái tê cõi lòng
Đợi chờ Trong cõi mộng của vô vàn thương nhớ Bàn tay anh thèm nắm một bàn tay Nghe rất thật run run từng nhịp thở Gọi tên em... yêu quá cuộc đời này Hồn mơ màng chưa tỉnh giấc ban mai Nhưng cảm thấy một ngày dài chờ đợi Dù chẳng biết có điều gì sẽ tới Vẫn đợi chờ không mệt mỏi hững hờ Người yêu ơi... em là nhạc là thơ Là bất tử bản tình ca hy vọng Ru hồn anh những phút tròng trành sóng Lại trở về trong cõi mộng yên bình Người yêu ơi... nghe nhé... khúc tự tình Con tim hát những lời anh muốn nói Rằng em hỡi dù sao dời vật đổi Cuộc đời này anh mãi mãi yêu em
Sóng Ngàn Năm
Như gió lộng vùng trời mơ lay lắc
Biển trùng dương đợi sóng lùa vào bờ
Cát vừa nghe run run làn hơi thở
Vỗ vào lòng ngôn ngữ của tình yêu
Như mơ màng khung trời tím buổi chiều
Vết đợi đã trăm năm về tìm gặp
Từ muôn lối về nghe hồn tấp nập
Dòng nhạc tình mở cửa đón tay nhau
Yêu dấu ơi chờ nhau từ kiếp nào
Hay chờ mãi dạt dào dòng âm hưởng
Trái tim ta lao xao từ muôn hướng
Sóng ngàn năm dồn dập ở trong lòng
Này là nhạc này là thơ bay bổng
Đỉnh trời mơ chiều lộng gió ân tình
Sóng trườn sóng tung bọt trắng lung linh
Ngàn năm ấy tự tình ru biển cát
Lam Hồng Minh
Tình ru Giật mình tỉnh giấc chiêm bao Nghe trong thương nhớ ngọt ngào lời ru Ru hồn lặng sóng tương tư Ru tình mãi mãi còn như ban đầu Đường trần mấy nẻo lạc nhau Tình trần vương vấn tìm vào cõi mơ Hẹn lòng suốt kiếp đợi chờ Đam mê khao khát gửi thơ ru người
Ru mãi
Ta ru mãi
lời ru của hôm nào
Nhưng đâu biết tình xưa
còn như thuở
Sóng ào lên tung một bờ cát vỡ
Công dã tràng
se mãi đã
trăm năm
Ta ru mãi lời nào miền
thương nhớ
Ảo ảnh mơ màng trùng điệp
những giấc mơ
Xin hãy thả hồn bay theo mây gió
Tưởng chừng
như mình gặp cõi thiên đàng
Lam Hồng Minh
Trích đoạn: *Lion
Tình ru
Giật mình
tỉnh giấc chiêm bao
Nghe trong thương nhớ ngọt ngào lời ru
Ru hồn
lặng sóng tương tư
Ru tình
mãi mãi còn như ban đầu
Đường trần
mấy nẻo lạc nhau
Tình trần
vương vấn tìm vào cõi mơ
Hẹn lòng
suốt kiếp đợi chờ
Đam mê
khao khát
gửi thơ ru người
Lá vàng đậm sắc màu thu
Vẳng đưa theo gió tiếng ru xa vời
Nhặt thưa mấy sợi tơ trời
Trái tim khờ dại cả đời vướng yêu
Em đi áo tím trong chiều
Nhớ không hôm ấy đánh liều gặp anh?
Lời ru...
man mác
thôi đành
Chiều thu hôm ấy đã thành chiêm bao.
Giógiaomùa
Tình ru Giật mình tỉnh giấc chiêm bao Nghe trong thương nhớ ngọt ngào lời ru Ru hồn lặng sóng tương tư Ru tình mãi mãi còn như ban đầu Đường trần mấy nẻo lạc nhau Tình trần vương vấn tìm vào cõi mơ Hẹn lòng suốt kiếp đợi chờ Đam mê khao khát gửi thơ ru người Lá vàng đậm sắc màu thu
Vẳng đưa theo gió tiếng ru xa vời
Nhặt thưa mấy sợi tơ trời
Trái tim khờ dại cả đời vướng yêu
Em đi áo tím trong chiều
Nhớ không hôm ấy đánh liều gặp anh?
Lời ru...
man mác
thôi đành
Chiều thu hôm ấy đã thành chiêm bao.
Giógiaomùa
Chạnh lòng nghe nói thôi đành Em là tất cả tình anh ngọt ngào Bước ra từ giấc chiêm bao Chiều thu hôm ấy thắm màu nhớ thương Tiếng tơ ngọt khúc nghê thường Tình này mãi mãi còn vương ơi người... Ru em vạn dặm trùng khơi Nhớ thương thương nhớ là lời con tim
Đã biết...? Đã biết chiều nay mây trắng bay Mưa về ướt lạnh nhớ thương ai Còn trong ký ức người năm cũ Và tiếng tơ lòng thổn thức hoài Đã biết thu về thêm vấn vương Vàng phai sắc lá ngẩn ngơ hồn Vẫn bên chốn hẹn vu vơ đợi Mà thấy ngày dài thăm thẳm buồn Đã biết tương phùng sẽ biệt ly Làm sao níu giữ tuổi xuân thì Ngày mai lại đến như muôn thuở Duyên - nợ một đời... được - mất gì...? Đã biết em là của người ta Cớ chi... anh cứ nổi phong ba Sắc hương nguyên vẹn trong huyền thoại Anh khát khao tình...mộng thiết tha
Miền ký ức Vẫn như thế vòng xoay không ngừng lại Đưa bước người mê mải những cung đường Vẫn như thế em còn trong anh mãi Chưa bao giờ thôi nhung nhớ tơ vương Đường anh đi cháy bỏng ánh tà dương Một màu đỏ chói chang hơn sắc nắng Màu hoa ấy theo anh bao năm tháng Nay hiện thân thành nỗi khát khao em Mùa lại sang da diết tiếng ve ngân Nghe hối hả nhịp đời nhiều cung bậc Những vội vã ồn ào dù rất thật Chẳng xóa nhòa hụt hẫng phút chia ly Ai đã từng khóc như kẻ tình si Hẳn sẽ thấy màu hoa kia bùng cháy Ngọn lửa thắp từ trong tim hoang dại Đến tận cùng một cõi rất thiêng liêng Và với anh… cõi riêng ấy vẹn nguyên Người tình hỡi lời yêu không gian dối Anh còn đây còn nhớ thương chờ đợi Mãi là em … ký ức thiết tha tình
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: