Cách học và dạy
Thay đổi trang: << < 789 > >> | Trang 9 của 10 trang, bài viết từ 121 đến 135 trên tổng số 137 bài trong đề mục
HongYen 23.08.2005 08:59:34 (permalink)
Thứ ba, 30/3/2004, 17:00 GMT+7

Con gái Thủ tướng Thái học cách kiếm sống


Thủ tướng Thaksin mua bánh kẹp từ tay con gái.


Thủ tướng và là tỷ phú truyền thông Thaksin Shinawatra hôm qua đã đưa con gái Paethongtan 17 tuổi tới làm việc ở một hiệu ăn McDonald. Mục tiêu của ông là để cô làm quen với môi trường làm việc và biết giá trị lao động.

"Bất kỳ công việc nào mà sinh viên có thể tìm được để làm bán thời gian đều giúp họ có kinh nghiệm, để họ sử dụng thời gian rảnh một cách hữu ích, và ít nhất là để kiếm sống, đỡ đần gánh nặng cho cha mẹ", Thủ tướng Thaksin nói.

Hành động này là một phần trong chiến dịch của Thủ tướng Thái Lan nhằm khuyến khích thanh thiếu niên nâng cao trách nhiệm với bản thân. Công việc của cô con út Paethongtan, vừa kết thúc kỳ thi vào đại học, trong ngày đầu tiên là làm quen với máy tính tiền, nhưng sau đó lại chuyển sang phục vụ bánh kẹp.

Chính Thủ tướng Thaksin, từng làm việc cho một cửa hàng KFC ở Mỹ khi ông du học, là khách hàng đầu tiên của con gái. "Tôi mua những chiếc bánh này cho các bộ trưởng mà tôi sẽ gặp hôm nay", ông cho biết.

Tỷ phú truyền thông Thaksin cho rằng khi giới trẻ được làm việc, họ có cơ hội tốt để đánh giá đúng giá trị của đồng tiền. "Ở các nước phát triển, thanh thiếu niên thường vừa làm vừa học để có kinh nghiệm và biết giá trị của tiền bạc cũng như cách chi tiêu", thủ tướng nói. "Tôi muốn con gái quen với môi trường lao động".

T. Huyền (theo BBC, Reuters

http://sg.vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Cuoc-song-do-day/2004/03/3B9D1222/
HongYen 29.08.2005 16:23:41 (permalink)
HOÀNG Tử HARRY PHảI CHÙI RửA PHÒNG VỆ SINH!

Hoàng tử Harry được giao cho nhiệm vụ rửa cầu tiêu tại trại lính Sandhusrt. Tờ Daily Mirror cho biết đây là một phần trong chương trình huấn luyện tại trường đại học quân sự này. Cậu học viên sĩ quan 20 tuổi này được giao cho nhiệm vụ chùi rửa nhà vệ sinh cùng mới một số học viên khác khi anh ta sắp hoàn tất học kỳ đầu tiên tại Sandhurst.

Nguồn tin của tờ The Mirror nói rằng: “Hoàng tử Harry được giao cho nhiệm vụ quét dọn nhà vệ sinh. Và nó là một phần trong chương trình huấn luyện để trở thành một sĩ quan không phụ thuộc vào người khác, có thể tự lo cho bản thân và chỉ huy một số người.”

Số: 3800
Ra Ngày: 28/8/2005
http://www.vietbao.com/


HongYen 22.09.2005 13:07:58 (permalink)

Tác phẩm do nhà xuất bản Maisonneuve & Larose ấn hành

21 Tháng 9 2005 - Cập nhật 16h28 GMT


Cái nhìn mới về quan lại Việt Nam

Đôi khi một tác phẩm xuất hiện và đủ sức đặt nền tảng cho các nghiên cứu tương lai và kích thích những tranh luận và tìm hiểu tiếp theo.
Bài điểm sách trên The Journal of Asian Studies, số tháng Năm 2005, dành tặng nhận định này cho tác phẩm về chế độ quan lại nhà Nguyễn của Emmanuel Poisson.

Cuốn Mandarins et Subalternes au Nord du Viêt Nam: Une Bureaucratie à l'Épreuve (Quan và lại ở miền bắc Việt Nam - Một bộ máy quản lý hành chính trước thử thách ( 1820 - 1919)) của ông Emmanuel Poisson, Phó giáo sư Đại học Paris VII - Denis Diderot, phát hành vào cuối năm 2003.

Mùa hè năm ngoái, tác giả có buổi nói chuyện và giới thiệu tác phẩm tại Trung tâm vǎn hoá Pháp ở Hà Nội.

Giáo sư sử học Đinh Xuân Lâm và một số nhà nghiên cứu Việt Nam tham dự buổi này được dẫn ý nói rằng "mặc dù còn một vài điều còn phải trao đổi thêm song nhìn chung đây là một công trình nghiên cứu được đánh giá cao, và bản thân các nhà sử học đã học hỏi được nhiều điều từ công trình nghiên cứu đó."

Dưới đây xin giới thiệu bài điểm sách của David W Del Testa, đại học Bucknell, đăng trên The Journal of Asian Studies, số tháng Năm 2005:

Quyển sách này dùng sự phân tích thực nghiệm những tư liệu mới có để thách thức quan niệm phổ biến rằng giới quan lại của nhà Nguyễn (1802-1945) là những người chỉ nghĩ cho bản thân, nhạt nhẽo và suy đồi. Trong sách, Poisson minh họa làm thế nào các sĩ tử, dấn thân vào kỳ thi nghiêm ngặt và được vua bổ nhiệm vào hệ thống chính quyền, đã xoay sở cho sự nghiệp của mình và thích ứng với các đòi hỏi thay đổi của bộ máy.

Bằng cách lập biểu đồ và phân tích sự nghiệp của họ, tác giả khảo sát làm thế nào giới quan lại đã thích nghi với đổi thay trong lúc cố gắng cai trị người dân hiệu quả trong giai đoạn biến động về văn hóa, xã hội, chính trị. Poisson yêu cầu các học giả rũ bỏ các phân tích vốn chi phối phần lớn nghiên cứu về Việt Nam giai đoạn cuối phong kiến và trong thời thuộc địa, và bộc lộ những sự phức tạp, đan xen diễn ra trong thời kì này.

Mặc dù không mang tính toàn diện trong cái nhìn về Việt Nam như cuốn Vietnam and the Chinese Model của Alexander Woodside hay Vietnamese Tradition on Trial, 1920-1945 của David Marr, nhưng tác phẩm này đem lại cái nhìn hiếm có về cách giới quan lại phản ứng trước sự cai trị của nước ngoài, làm thế nào chủ nghĩa cơ hội và quyền chức lại có thể phục vụ như một hình thức yêu nước, và làm thế nào bộ máy lại viên cũng có thể nắm nhiều quyền hành như bề trên của họ.

Mục đích chính của Poisson là chứng tỏ làm thế nào và vì sao sự nghiệp quan trường đã thay đổi ở Việt Nam từ 1820 đến 1918 cả về hình thức và nội dung.

Ví dụ, trước thời Pháp thuộc, các viên quan thường là người miền Trung. Sự kháng cự chống Pháp của họ (1885-98) khiến họ không thể là các viên quan được chấp nhận vào lúc người Pháp áp đặt chế độ bảo hộ lên miền Trung và Bắc Việt Nam năm 1885.

Khai triển từ lý luận của Ralph Smith và Nola Cooke, Poisson trình bày một cách sinh động rằng dưới hệ thống chính quyền Việt Pháp phân đôi, các viên quan và giới lại viên dưới quyền từ miền bắc thường được vinh hiển trong chế độ hành chính. Không có gì ngạc nhiên khi những người giúp Pháp trong công cuộc chinh phục và bình định đã tiến thân nhanh hơn những người cố gắng tiến thân theo cách truyền thống (đi thi và chờ hoàng đế phân bổ một chức vụ dựa trên tài năng).

Poisson kết luận rằng những người miền bắc đã chọn việc hợp tác bởi vì họ tin rằng quản lý đất nước dưới một ông chủ ngoại bang thì tốt hơn là để đất nước lại cho "mấy anh nuôi." Cuốn sách đan xen nhiều những sợi chỉ như vậy - giá trị xã hội và việc sử dụng các kiểu lương khác nhau, vai trò của thư lại, sự khác biệt giữa các vị quan miền xuôi và miền ngược.

Sự trình bày của Poisson dựa trên lý lịch của 1272 viên quan và lại. Ông vạch ra sự nghiệp của nhiều người theo những chi tiết thú vị và bổ sung bằng nhiều tư liệu hỗ trợ. Bản lý lịch đặc biệt nêu bật sự thay đổi trong tầm quan trọng của các loại hình giáo dục, từ cái nhìn của các vị quan và của nhà nước. Trong thời tiền Pháp, thành công ở các kỳ thi kiểu Trung Hoa giúp tạo ra khả năng được bổ nhiệm làm quan. Sau cuộc chinh phục của Pháp, các kỳ thi kết hợp các bài kiểm tra kiến thức truyền thống với các chủ đề "thực tiễn" như toán, thủy học, và nhiều thí sinh liên tục tìm cách học hỏi để có cái kiến thức thực tiễn này.

Trong một phản ứng trước sự bất mãn của giai tầng sĩ phu truyền thống và cũng vì mong muốn tác động đến cộng đồng người địa phương trực tiếp hơn, người Pháp đã đòi các viên quan phải có bằng đại học sau năm 1906, lập một trường đào tạo quan lại năm 1912 và loại bỏ kỳ thi truyền thống năm 1917 để nhường chỗ cho sự đào tạo kiểu Tây Phương.

Mặc dù các hậu quả lâu dài vẫn chưa rõ ràng, nhưng Poisson cho rằng quá trình này đã loại bỏ những người nắm giữ kiến thức chung kiểu truyền thống, và tạo nên những kỹ thuật viên thực dụng, những người biết cách quản lý hơn là cai trị. Ông cũng cho rằng tầng lớp nhân viên bên dưới ngày càng trở nên quan trọng trong việc thực hiện sự kiểm soát của quan trên ở các khu mà họ quản lý.

Trong một số chỗ, để giải thích thêm về quan hệ của quan lại Việt Nam với xã hội và nền chính trị xung quanh họ và cái lịch sử họ đã tạo ra ở Việt Nam, Poisson lẽ ra nên bước khỏi các phạm trù xã hội học mà ông vạch ra trong sách, và tách khỏi số thống kê ấn tượng mà ông trình bày. Ví dụ, ông phác họa cho độc giả về cách một số viên quan binh chuyển sang ngạch dân sự, nhưng lại không giải thích về hệ thống quan lại trong quân đội, vị trí của nó trong xã hội và chính trị, hay quan hệ của nó với Pháp. Và cũng như nhiều tác phẩm khác về Việt Nam hiện đại, cuốn sách của Poisson đưa mối quan hệ giữa người Pháp và giới quan lại hợp tác vào câu chuyện của ông, mà không hề đụng đến quá trình đã tạo ra mối quan hệ đó.

Tuy nhiên, hai thiếu sót nhỏ này chỉ để nhấn mạnh tính chất của tác phẩm này như một tác phẩm tham khảo và tác nhân kích thích, chứ không phải là điểm dừng cuối của cuộc thảo luận về hệ thống quan trường Việt Nam.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/entertainment/story/2005/09/050921_vietnammandarins.shtml
HongYen 26.09.2005 05:43:31 (permalink)
25 Tháng 9 2005 - Cập nhật 11h57 GMT

Microsoft trở thành trung niên ở tuổi 30?

Ben Richardson
Phóng viên kinh tế đài BBC


Đối với một số người Bill Gates là người có tầm nhìn, một số người khác lại nhìn thấy ở ông khuôn mặt đại diện của một công ty bắt nạt đối thủ


Vào giữa những năm 1990, Bill Gates – khi đó đã đang trên đường trở thành người đàn ông giàu nhất hành tinh - quyết định quay sang viết lách.
Những hiểu biết từ việc xây dựng công ty phần mềm khổng lồ Microsoft đã giúp đưa cuốn sách của ông, Con đường phía trước và kinh doanh với tốc độ suy nghĩ, trở thành một trong những cuốn bán chạy nhất.

Đây là người đàn ông đã giúp nung nấu cuộc cách mạng công nghệ, nhìn thấy tiềm năng của máy tính và biến chúng thành thứ mà tất cả mọi người cùng sử dụng được, trừ những người không hiểu công nghệ.

Ngày nay, khi Microsoft kỷ niệm 30 năm tuổi, các nhà bình luận lại không mấy nhẹ tay với ông.

Ranh giới cuộc chiến

Những tràng pháo tay hoan nghênh đã trở thành những tiếng huýt sáo phản đối và công ty đang có thể bị cáo buộc về thái độ cạnh tranh không lành mạnh, phát triển quá lớn và trở nên quan liêu, chậm chạp và tự mãn.

Các đối thủ của Microsoft đang chờ sẵn để được hưởng chút lợi lộc từ những rắc rối của công ty đứng đầu thị trường và hy vọng đưa mình trở thành công ty lớn tiếp theo.

Lý luật của họ rất đơn giản - tại sao lại phải trả tiền cho những đống phần mềm lớn và đắt đỏ của Microsoft như Office và Windows trong khi bạn có thể tìm thấy những phiên bản rẻ hơn, thậm chí miễn phí, có khả năng làm những gì mà người sử dụng muốn?

Lý luật của họ rất đơn giản - tại sao lại phải trả tiền cho những đống phần mềm lớn và đắt đỏ của Microsoft như Office và Windows trong khi bạn có thể tìm thấy những phiên bản rẻ hơn, thậm chí miễn phí, có khả năng làm những gì mà người sử dụng muốn?

Dự án “nguồn mở” - được một nhóm các tay chơi máy tính tình nguyện phát triển nhưng cũng được sự ủng hộ của những chàng khổng lồ như IBM và Red Hat – đang đánh thẳng vào khả năng đứng vững của Microsoft và làm giảm doanh thu từ tiền bán phần mềm của công ty này.

Đứng đầu danh sách những phần mềm thuộc dự án này phải kể đến Linux, một hệ điều hành nhận được sự ủng hộ của nhiều cá nhân và tập thể, trong đó có cả hội đồng nhân dân Munich ở Đức và các văn phòng chính phủ của Sao Paulo.

Trong khi đó, Microsoft lại bị chỉ trích là chậm chạp trong việc phát triển công nghệ tìm kiếm internet và vì vậy bị kém miếng so với Google; trong khi sản phẩm âm nhạc trên mạng của công ty này lại mất người nghe sang cho Apple; và người sử dụng cũng không thích hệ thống nhắn nhanh AOL.

Phần mềm web Internet Explorer đang phải chiến đấu với những phần mềm nguồn mở đang ngày một phổ biến như Mozilla, Firefox, đó là còn chưa kể đến những nghi vấn về tính an ninh của các sản phẩm Microsoft bởi chúng thường xuyên bị các hacker tấn công và trở thành nạn nhân khá đều đặn của các đợt tấn công virus.

Bánh nhiều tầng

George Cololy, giám đốc công ty nghiên cứu Forester, trong một cuộc phỏng vấn với báo Sunday Times, đã nói: “Microsoft vẫn luôn sợ rằng sẽ có một thay đổi lớn như thế này trong phần mềm.”

Theo ông, những gì mà các công ty như Google đang làm “bắt đầu đẩy Microsoft ra khỏi máy tính cá nhân.”

Mười năm nữa chúng tôi sẽ có số sáng kiến bằng với số mà chúng tôi làm được 30 năm qua.

Microsoft đầu tuần này cũng đã công nhận cần thay đổi cách kinh doanh khi công ty công bố tái tổ chức hoạt động.

Công ty sẽ cắt bảy bộ phận hiện nay xuống còn ba - một sự thay đổi mà tổng giám đốc Stephen Ballmer tin là sẽ làm quá trình ra quyết định được thực hiện nhanh nhẹn hơn và cho các giám đốc nhiều quyền lực hơn để hoàn thành công việc.

Ông Gates cũng được cho là đang giữ vai trò trung tâm hơn trong quá trình ra quyết định.

Microsoft lập luận rằng, quy mô của công ty mang lại nhiều lợi ích hơn là thiệt thòi và công ty đang tìm cách để đưa nhiều loại sản phẩm tới tay người sử dụng.

Ông Gates giải thích: “Chúng tôi vẫn luôn muốn một công ty được hưởng lợi từ quy mô kinh doanh của mình, quay trở lại thời xưa khi người ta nói rằng : ‘Này, chúng tôi không phải là công ty chuyên một sản phẩm.”

Các nhà phân tích đồng ý với lập luận này, họ nói những thay đổi đang diễn ra sẽ cho phép Microsoft xóa đi hình ảnh “ông bố béo phì” của phần mềm văn phòng và mở rộng nguồn doanh thu.

Mặc dù các sản phẩm phần mềm trung tâm vẫn đang chịu nhiều sức ép, ông Gates không quá lo ngại bởi ông cho rằng người ta đã không nhìn ra những thứ thực sự là cơ hội lớn đối với Microsoft.

Ông hài lòng rằng các doanh nghiệp sẽ luôn muốn trở nên có hiệu quả hơn và Microsoft là một trong số ít những công ty đặt ra câu hỏi “làm thế nào để xếp lịch làm việc tốt hơn?”

Các nhà phân tích nói rằng Microsoft chưa bao giờ là một trong những công ty có nhiều sáng kiến. Nhưng điều mà công ty này có thể làm rất tốt là quảng cáo các sản phẩm và bảo vệ vị thế của mình.

Ông Gates dự báo: “Mười năm nữa chúng tôi sẽ có số sáng kiến bằng với số mà chúng tôi làm được 30 năm qua.”

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/science/story/2005/09/050925_microsoft_30.shtml
HongYen 02.10.2005 18:00:35 (permalink)
Đề toán tú tài Việt dưới mắt giáo sư ngoại quốc

20:12:17, 09/04/2005

Mùa thi lại đến, là thời điểm thích hợp để bình tĩnh nhìn lại các kỳ thi vừa rồi. Chúng tôi vừa có dịp gặp gỡ các giáo sư đại học ở một số nước để hỏi trao đổi về đề thi tốt nghiệp trung học phổ thông năm 2004. Đề thi được chọn để hỏi ý kiến các giáo sư là đề thi Toán. Lý do: Toán và Văn là hai môn chính, mà tất nhiên không thể hỏi giáo sư ngoại quốc về đề Văn Việt. Toán là một thứ môn học có tính quốc tế không lệ thuộc vào ngôn ngữ. Toán cũng là môn học thuần túy giấy bút không cần phòng thí nghiệm, nên sự khác biệt về cơ sở vật chất giữa các trường Việt Nam và các trường ngoại quốc không quan trọng.


Tại Mỹ, Thanh Niên đã tiếp xúc với tiến sĩ Keith E. Schwingendorf, giáo sư trưởng khoa Toán tại đại học Purdue University North Central, bang Indiana. Sau khi xem câu hỏi và bài giải môn Toán kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông (TNTHPT) vừa qua, TS Schwingendorf cho ý kiến: “Đề thi này có một số ý hay để kiểm tra kiến thức về toán.

Tuy nhiên, đề thi này thiếu bề rộng.

Trong 10 điểm có đến 4 điểm cho một bài giải tích kinh điển. Nếu đây là một đề thi làm trong 3 giờ thì hơi dài, trừ phi những bài gần y hệt thế này đã thấy nhiều lần trong quá trình dạy học hoặc trong những kỳ thi các năm trước”.

Ông nói thêm: “Đề thi này có một số yếu tố đánh đố. Có thể thích hợp cho một kỳ thi tuyển, lọc lựa học sinh giỏi, khá, nhưng không thích hợp cho một kỳ thi tốt nghiệp.

Đối với tôi, một đề thi tốt nghiệp vừa kiểm tra sự học của học sinh, vừa kiểm tra hiệu năng của nền giáo dục.

Bài thi kiểu cần "mánh" theo tôi là không thích hợp với loại bài thi tốt nghiệp”. Ông ví dụ: “Như câu số 2, một thí sinh bình thường sẽ để nguyên hàm số như vậy mà lấy đạo hàm, sẽ thiệt thòi nhiều so với một thí sinh biết "mánh" đổi biến số. Bài số 4 cho bốn điểm có tọa độ z cùng như nhau, đối với một thí sinh lanh trí sẽ được điểm không mất tí công nào. Nếu mục đích của kỳ thi là kiểm tra học lực thì những “mánh” như thế không nên khuyến khích”.

Sử dụng Toán trong ngành của mình nhưng không phải là một nhà toán học thuần túy, Tiến sĩ Mark Kaiser là giáo sư nghiên cứu ngành kỹ nghệ năng lượng tại đại học Louisiana State University, bang Louisiana. Dưới con mắt của một người ứng dụng toán học, tiến sĩ Kaiser góp ý: “Trước hết, các bạn ở Việt Nam nên hiểu cho là ở Mỹ cho tới cách đây vài năm không có kỳ thi tốt nghiệp nên cách nhìn của tôi tất nhiên phải khác đồng nghiệp ở nước khác.

Theo tôi, đề thi này trừu tượng và lý thuyết, chưa kể là rất khó. Nhưng nếu học sinh Việt Nam thông minh đặc biệt tiếp thu được những kiến thức như thế này thì rất hoan nghênh. Tuy nhiên, ngay cả khi giả sử rằng chương trình trung học đã dạy tất cả kiến thức cần có để giải các bài toán này, thì tôi vẫn thấy bài toán còn khó". Tiến sĩ Kaiser giải thích thêm: “Ý tôi muốn nói là cũng với những kiến thức này, thì một kỳ thi tốt nghiệp nên cho bài đơn giản hơn, nhưng rộng ra, để soát lại khả năng của học sinh”.

Cả hai giáo sư đều nêu vấn đề chấm thi. TS Schwingendorf nói: “Đề thi càng có nhiều yếu tố đánh đố, thì càng khó chấm, vì sẽ có nhiều cách giải khác nhau, hoặc cùng một cách giải thì mỗi em có thể trình bày nhiều hoặc ít chi tiết khác nhau. Một người chấm nhiều bài có khi còn không thống nhất, nhiều người chấm nhiều bài ở nhiều nơi khác nhau, khả năng chấm thi không đồng nhất lại càng cao”.

Tiến sĩ Kaiser góp ý: “Cho những kỳ thi đông thí sinh, tôi ủng hộ lối thi trắc nghiệm. Đề thi trắc nghiệm thực ra khó làm hơn đề thi viết, nhưng bảo đảm sẽ không có vấn đề chấm sai, hay chấm thi không đồng nhất”.

Nếu hai giáo sư ở Mỹ đều cho rằng đề thi khó, thì một giáo sư khác cho ý kiến khác hẳn. Tiến sĩ Apostolos Thoma, giáo sư Toán tại Đại Học Ioannina, Hy Lạp, nói: “Ở Hy Lạp cũng như ở châu Âu nói chung, chương trình Toán ở trình độ trung học rất nặng, ngược lại lên đại học lại nhẹ hẳn đi. Ngoài ra, trong 20 năm qua cũng có khuynh hướng xem nhẹ môn hình học. Qua đề thi này tôi thấy ở Việt Nam cũng giống như ở đây”. Tiến sĩ Thoma không cho đề thi này là khó: “Đề thi này, trừ bài số 5, không có gì khó”. Bài số 5 , theo cả 3 giáo sư trên thì vừa khó, rắc rối, vừa nhiều tính toán. Nếu đọc bài giải thì sẽ nghĩ không có gì khó, nhưng nếu phải đối đầu với bài toán như thế này trong phòng thi thì thật gay go”.

Có thể rút ra điều gì qua cuộc trao đổi nêu trên?

Phải chăng là việc cần có những đề thi nhằm đánh giá được hiệu quả tiếp thu giáo dục nhưng không đánh đố học sinh?

Đỗ Vũ


http://www2.thanhnien.com.vn/Chaobuoisang/Lang-kinh-cuoi-tuan/2005/4/9/106854.tno
HongYen 05.10.2005 18:19:05 (permalink)
3-10: Khởi sự Tuần lễ Quốc Tế vận động học sinh đi bộ tới trường

Monday, October 03, 2005


NEW YORK - Hôm qua, Thứ Hai 3 Tháng Mười là ngày đầu tiên của Tuần Lễ Quốc Tế Ði Bộ Tới Trường (International Walk to School Week), một nỗ lực toàn cầu nhằm vận động những em học sinh, phụ huynh, giáo viên, cũng như những vị lãnh đạo cộng đồng cổ võ ích lợi của việc đi bộ và nhấn mạnh nhu cầu thiết lập những địa phương an toàn cho người đi bộ.

Năm ngoái, có tới 3 triệu người đi bộ trong 36 quốc gia tham gia tuần lễ này bằng cách đi bộ tới trường, theo Trung Tâm Ngăn Ngừa và Kềm Chế Bệnh Tật (CDC - Centers for Disease Control and Prevention) cho biết. CDC là cơ quan của chính phủ liên bang Hoa Kỳ tham gia và cổ võ Tuần Lễ Quốc Tế Ði Bộ này.

Số giờ đi bộ cũng như sinh hoạt chân tay quá ít, cộng thêm số trẻ em mắc bệnh béo phì tăng lên 300% kể từ đầu thập niên 1970, đã khiến những nhà lãnh đạo y tế công cộng nghĩ tới biện pháp này và cho áp dụng lần đầu tiên kể từ năm 1994.

Theo CDC, năm 1969, có tới một nửa số học sinh đi bộ hoặc đi xe đạp tới trường. Ngày nay, chưa tới 15% học sinh và người lớn dùng những phương tiện vận động cơ thể để tới trường.

Một cuộc thăm dò thực hiện năm 2004 trong số những phụ huynh có con em từ 5 tới 18 tuổi cho thấy, khoảng cách từ nhà tới trường thường là lý do được viện dẫn nhiều nhất cho việc học sinh không đi bộ tơi trường. 61% những vị phụ huynh viện dẫn lý do này. Tiếp đó, 30% cho rằng không đi bộ hoặc đi xe đạp là vì nguy hiểm giao thông. 19% nói vì thời tiết. Gần 12% phụ huynh e ngại chuyện tội phạm đường phố, và 6% cho rằng chính sách của nhà trường là một trở ngại.

Chính vì thế nhà chức trách đã có nhiều biện pháp nhằm vượt qua những trở ngại đó. Chẳng hạn, Quốc Hội Hoa Kỳ đã thông qua một ngân khoản $612 triệu để tài trợ chương trình SR2S (Safe Routes to School), nhằm tăng cường những biện pháp an toàn cho trẻ em đi bộ hoặc đạp xe tới trường.

Các chương trình SR2S bao gồm công tác 4E như sau: Engineerring (chẳng hạn, sửa chữa lề đi bộ), Enforcement (thực thi luật đi đường - chẳng hạn, kiểm tra xe chạy quá tốc độ), education (giáo dục, huấn luyện trẻ em về những kỹ năng đi đường), và encouragement (khích lệ).

Theo CDC, một chương trình SR2S ở quận Marin County, California, áp dụng cả 4 công tác trên đã có kết quả như sau: Tăng số học sinh đi bộ tới trường 61%, và tăng 114% số học sinh đạp xe tới trường vào năm thứ 2 của chương trình. (D.P.)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=33360&z=5
HongYen 07.11.2005 14:06:48 (permalink)
Why - Lối tư duy tôi học được ở Anh

15:54:00, 18/10/2005

Ngày 16/9/2000 tôi rời Hà Nội đi học thạc sỹ về đào tạo phát triển tại trường đại học Wolverhampton (UK). Ngày 16/9/2005 là hạn chót nộp bài dự thi “Ấn tượng nước Anh” dành cho những người từng đến Vương quốc Anh từ năm 2000.

Một sự trùng hợp ngẫu nhiên đầy thú vị! Nó cho tôi cơ hội nhìn lại quãng thời gian 5 năm qua kết từ khi tôi bước xuống sân bay Birmingham. Cuộc sống và công việc của tôi đã có nhiều thay đổi lớn mà một phần đáng kể là do ấn tượng mạnh mẽ của cách suy nghĩ coi trọng câu hỏi Why của người Anh. Tôi muốn chia sẻ ấn tượng này với mọi người và hy vọng nó sẽ mang lại những thay đổi tốt đẹp cho họ như đã từng cho tôi.

Scott Jones là một trong những người hướng dẫn tôi tại trường Wolverhampton. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều, nhất là về Việt Nam. Phần vì tôi nhớ nhà, nhớ quê hương, phần vì Scott chưa sang Việt Nam bao giờ. Một lần tôi nói với Scott rằng Hà nội đang ở tiết thu, mùa thu ở Hà Nội đẹp lắm, nó mang đến một cảm giác êm đềm, một nỗi nhớ, một nỗi buồn man mác. Scott nghe rất chăm chú và rồi câu hỏi đầu tiên ngay sau đó của Scott là tại sao mùa thu ở Hà Nội lại mang lại cảm giác buồn nhè nhẹ. Câu hỏi của Scott làm tôi lúng túng.

Vì sao tôi lúng túng? Vì tôi không quen với câu hỏi Why. Trước một sự kiện, phản xạ tự nhiên của tôi là What, Who và cũng chỉ dừng ở đó. Nhưng với người Anh thì khác. Tiếp ngay sau What? Who? sẽ là Why? Đối với họ, câu hỏi Ai? Cái gì? rất quan trọng. Nhưng câu hỏi Tại sao? còn quan trọng hơn nhiều. Câu hỏi Tại sao dẫn ta đến nguyên nhân, bài học mà nhờ đó lần sau ta sẽ thành công lớn hơn hay tránh được sai lầm đã mắc. Lối tư duy lấy câu hỏi Why làm trọng tâm gây một ấn tượng sâu sắc trong tôi. Tôi chợt nhận ra khi ở nhà dường như tôi đã làm ngược lại. Điều hoà quên tắt ư? Ai là người về sau cùng hôm qua? Lẽ ra tôi nên quan tâm hỏi xem tại sao để lần sau không xảy ra việc quên tắt điều hoà nữa. Ví dụ do công tắc tắt điều hoà để khuất trong góc phòng nên mọi người dễ quên, nhất là khi vội, thì cần chuyển công tắc ra cạnh cửa.

Robert Kovalsski là thầy hướng dẫn tôi viết luận văn nói rằng dù viết luận văn tiến sỹ hay một đoạn văn ngắn anh đều phải nói rõ lý do ngay sau khi giới thiệu chủ đề. Từ đó đến nay cái trình tự What-Why-How-What-So what? của ông trở thành kim chỉ nam cho mọi suy nghĩ của tôi.

Trở về nước trên cương vị một cán bộ dự án về đào tạo, tôi háo hức áp dụng và có nhiều cơ hội quảng bá lối tư duy lấy câu hỏi Why làm trọng tâm cho nhiều đối tượng khác nhau. Cũng như tôi trước đây, quan điểm này đã gây một ấn tượng mạnh mẽ đối với họ. Một số thậm chí còn thốt lên họ chưa nghe thấy điều đó bao giờ. Tôi đoán rằng sau đó sẽ có sự chuyển biến trong tư duy của họ.

Lối tư duy tôi học được ở Anh cũng giúp tôi gặt hái được nhiều thành công. Các khoá đào tạo do tôi thiết kế và thực hiện thường rất sôi nổi và mang lại hiệu quả thiết thực. Tôi được tín nhiệm giao chịu trách nhiệm nhiều khoá tập huấn trong nước và nước ngoài ở Pháp, Malaysia (năm 2002). Năm 2004 Công ty URS (Australia) mời tôi phụ trách công tác đào tạo cho một dự án do AusAID tài trợ cho Chính phủ Việt Nam, một công việc rất lý thú vì tôi lại có cơ hội truyền bá phương pháp tư duy lấy câu hỏi Why làm trọng tâm. Tôi viết bài này sau khi cùng các đồng nghiệp tổ chức một đợt study tour ở Thái Lan (9/2005). Các đồng nghiệp Thái tỏ ra rất quan tâm khi cùng tôi trao đổi về lối tư duy này.

Tôi coi nước Anh là quê hương thứ hai của mình vì nhiều lẽ. Một trong số đó là vì nước Anh đã mang đến cho tôi những suy nghĩ mới. Còn bạn, bạn thấy thế nào?

Nguyen Duc Tam

http://www2.thanhnien.com.vn/Thegioitre/2005/10/18/126010.tno
HongYen 29.12.2005 22:31:50 (permalink)
18 Tháng 12 2005 - Cập nhật 22h01 GMT


Đi học ở Anh

Tôn Thất Tuấn
Chuyên gia phân tích điện toán UBS viết cho BBC


Tôn Thất Tuấn và bạn gái trong chuyến thăm Việt Nam đầu năm nay


Tôi đến Luân Đôn vào khoảng tháng một năm 1989. Sau hai tháng ở Sài Gòn nhộn nhịp chuẩn bị Tết, cái Tết đầu tiên ở Luân Đôn thật là buồn và vô vị.
Sau gần hai tháng ở nhà coi phim Hollywood, Hong Kong mà ở Việt Nam không được coi, ba chị em chúng tôi được nhận vào trường học.

Bản thân tôi đi học trường Catholic School ở Maida Vale (London), học năm nhứ nhất của bậc phổ thông cơ sở GCSEs.

Những ngày đầu ở trường học mới, tôi như một người câm và điếc mặc dù đã học tiếng Anh ở Việt Nam được bốn năm.

Những gì học ở VN chỉ giúp tôi đọc được một chút, còn phát âm thì không ai hiểu nổi.

Nhưng ngược lại, những môn kỹ thuật như Toán, Lý, Hóa thì tôi vượt bậc các bạn trong lớp.

Điều này làm cho thầy giáo và bạn bè coi trọng tôi hơn và đồng thời cũng tội nghiệp cho tôi nên người ta thật tình giúp đỡ và làm thân, bày cho tôi cách phát âm và những câu đầu tiên bạn bè bày là những câu chửi thề tiếng Anh!

Trường 'tai tiếng'

Sau đó Ba tôi cũng cố gắng cho tôi vô học lớp tiếng Anh sau giờ học ở trường, mỗi tuần hai bữa do cô giáo người Anh dạy.

Lớp học có khoảng 12 người lớn từ khắp mọi quốc gia và tôi là người nhỏ nhất, 15 tuổi.

Trường St George's Catholic School sau này trở nên tai tiếng với vụ ông Hiệu trưởng Phillips Lawrence can thiệp khi học sinh đánh nhau nhưng chính ông bị học sinh đâm chết.



Cô giáo khuyến khích tôi nói và phát âm thật to, sai cũng không sao để cô sửa.

Khoảng hơn một năm sau, tôi không còn học lớp tiếng Anh nữa và cũng lên năm thứ hai của GCSE.

Noel 1990 là lần thi thử, tôi rụng như sung.

Thế rồi không hiểu sao đó tiếng Anh của tôi vượt bậc.

Cũng vào lúc đó tôi bắt đầu học đuổi các môn khác, học suốt 13-14 tiếng một ngày để theo kịp các môn học chỉ dựa vào bài kiểm tra như tiếng Anh và Văn học Anh.

Thật ra thì lúc ở Việt Nam, Văn là môn mà tôi giỏi nhất cho nên đối với tôi, chuyện phân tích những tác phẩm văn học của Charles Dickens, William Shakespeare không khó.

Cũng lúc đó những môn như Toán, Lý, Hóa và Sinh của tôi đều vượt trình độ của học sinh bên này cho nên tới mùa thi GCSE cuối cùng năm 1990 tôi đậu được chín môn trong đó có sáu môn hạng C đó là tiếng Anh, Văn học Anh, Toán, Lý, Sinh và Hóa học.

Cũng phải nói thêm trường tôi học rất tệ, tệ đến nỗi điểm thấp như vậy tôi vẫn xếp thứ hai trong trường và là một trong sáu trong số 100 học sinh tiếp tục học lên A Levels.

Trường St George's Catholic School sau này trở nên tai tiếng với vụ ông Hiệu trưởng Phillips Lawrence can thiệp khi học sinh đánh nhau nhưng chính ông bị học sinh đâm chết (8 tháng mười hai 1995).

''Không sợ nữa''

Sau GCSE đến lượt A Levels. Phải thú thực lúc ấy tôi vẫn còn có vấn đề về tiếng Anh cho nên đôi lúc vẫn không hiểu hết bài giảng.


Tôn Thất Tuấn nói anh đã cố vượt lên nỗi sợ khi còn đi học


Hai năm sau, A Levels cũng xong và Đại học Imperial nhận tôi vô mặc dù điểm A Level không cao lắm (B, C, D cho các môn Máy tính, Toán và Lý).

Thời gian này cũng là lúc tôi bắt đầu quen biết người Việt ở Luân Đôn qua các sinh hoạt cộng đồng.

Tôi còn nhớ năm đầu ở Đại học thật là rụt rè.

Trước khi đưa tay lên hỏi câu hỏi thì tim tôi đập thình thịch.

Hay làm presentation thì tôi thật là mắc cỡ, nói không ra lời.

Nhưng cũng may lần làm presentation thứ hai, thôi thấy thích và từ đó nói với mình rằng ''không sợ nữa'' và nên đương đầu với cái sợ.

Từ đó trở đi tôi vẫn run khi nói chuyện trước đám đông, nhưng tôi lại càng thích làm nữa để rồi quên đi.

Chính cái ý chí mạnh mẽ mà tôi tự tập cho mình đã giúp tôi vượt qua được những khó khăn khi đi học và sau này khi đi làm và trong cuộc sống.

Lúc đầu tôi đăng ký học lấy bằng Đại học ngành Khoa học và Cơ khí, học xong năm thứ hai vẫn chưa biết mình sẽ làm gì nên tôi đổi qua bằng Thạc sỹ, có nghĩa là phải học thêm một năm so với bằng Đại học chỉ ba năm.

Bằng Thạc sỹ cho tôi những kiến thức về kế toán, kinh tế, quản lý mà tôi rất thích.

Và khóa học Thạc sỹ cũng cho tôi cơ hội đi làm thực tập ba tháng ở Lyon, Pháp.

Đây là lần đầu tiên tôi được đi nước ngoài từ khi tới Anh.

Vì đã trải qua giai đoạn thích nghi từ khi tới Anh cho nên tôi sống ở Lyon cũng ổn.

Thời gian ở một mình ở Lyon tuy buồn nhưng lúc nào tôi nhìn lại cũng thấy đó là một thời gian và kinh nghiệm qúy báu.

Lấy xong bằng Thạc sỹ, tôi vẫn chưa muốn đi làm, có lẽ là chưa biết mình muốn làm gì hay là vẫn sợ ra ngoài đời.

Hay là trong suốt quãng đời học của tôi, tôi đã quen với cuộc sống sinh viên.

Thế là tôi tới làm tiến sỹ ngành dược phẩm ở Đại học Queen Mary and Westfield College.

Vì được học bổng £8.000 một năm, cộng thêm tiền dạy học, chấm bài, coi thi, tôi sống cũng thoải mái và có dịp về Việt Nam lần đầu và đi du lịch những nước khác nữa.

Làm thêm

Hè năm 1990 là lần đầu tiên tôi được đi làm ở Pizza Hut, lương chỉ có gần £3 một giờ.

Tôi còn nhớ lần đầu tiên được khách thưởng 50 xu vì phục vụ tốt.

Kinh nghiệm làm việc cũng hữu ích, nhất là nghề hầu bàn tại vì nó dạy cho mình cách tổ chức, đa nhiệm vụ.



Là người Việt Nam, tôi làm việc rất siêng và tận tình, được bầu làm ''Employee of the Month'' - ''Nhân viên trong tháng''!

Kinh nghiệm làm việc cũng hữu ích, nhất là nghề hầu bàn tại vì nó dạy cho mình cách tổ chức, đa nhiệm vụ.

Vừa phải nhận đơn đặt hàng của bàn này, đem nước cho bàn khác, dọn bàn mới cho khách mới tới vv...

Cộng thêm là những người khác mình gặp và nói chuyện, những người bạn làm chung với mình sau này trở thành luật sư, nhà giáo, nhân viên ngân hàng.

Lúc đó tôi không nghĩ gì xa.

Chỉ nghĩ tới vị quản lý ở đó lương được £15.000 một năm là thấy ghê lắm rồi.

Nhìn lại, kinh nghiệm hầu bàn của Pizza Hut dạy cho tôi rất nhiều về con người, xã hội và nó giúp cho tôi rất nhiều sau này.


Những bài học

Sau ba năm học xong Tiến sỹ ởĐại học Queen Mary and Westfield College , tôi bắt đầu đi làm trong ngành IT, bây giờ là Business Analyst của ngân hàng đầu tư UBS.

Hiện tôi đang viết một bài về kinh nghiệm làm việc ở nước Anh và hy vọng có thể chuyển tới quý vị trong năm mới.

Nhưng để kết thúc bài viết này, tôi xin chia sẻ một số bài học mà tôi đã tự rút ra cho bản thân.

1. Người Việt Nam vốn có kiến thức về các môn kỹ thuật hơn học sinh bản xứ, cộng với sự siêng năng và khả năng học hỏi cho nên chúng ta có thể vượt qua khó khăn lúc ban đầu. Công thêm vào đó là tính thật thà và hiền hậu của chúng ta sẽ làm cho thầy giáo và bạn học thật lòng giúp đỡ mình hơn.

Cũng nói thêm là trong khoảng thời gian đầu tôi không có bạn bè người Việt cho nên có thể dành 100% thì giờ thực tập tiếng Anh. Bởi vậy mới nói ''trong cái xui có cái hên''.

2. Quãng đường học vấn của tôi như là lội nước qua sông mà không bao giờ dừng lại hỏi mình có nên đi đường khác không. Lý do có thể là lớp đi trước không biết các ngành nghề, hệ thống học và làm bên Anh nên không khuyên nhủ mình được.

Quãng đường học vấn của tôi như là lội nước qua sông mà không bao giờ dừng lại hỏi mình có nên đi đường khác không.



Mà cũng có thể là mình không bao giờ có ý định hay là biết đi kiếm người để hỏi.

Chúng ta học các ngành kỹ sư hay kỹ thuật vì chúng ta chỉ giỏi những ngành này thôi.

Nhưng mỗi nước mỗi khác, ví dụ kỹ sư vật liệu ở Mỹ được trọng dụng, ở Anh lại không.

3. Ngoại trừ những ngành kỹ thuật, có những ngành mà theo truyền thống người thiểu số không vào như ngân hàng đầu tư, bảo hiểm, luật. Nếu chúng ta giỏi toán không có nghĩa là chỉ học toán. Nếu hết hợp toán và tài chính sẽ trở thành phân tích gia, một ngành thử thách và được đền đáp xứng đáng.

4. Sự hài lòng trong công việc không chỉ là tiền bạc. Khi đi học chúng ta nên lấy lời khuyên của người đi trước. Không nhất thiết học ngành gì phải đi làm ngành đó.

5. Trong lúc học chúng ta nên cố gắng phát triển những kỹ năng khác về con người như kỹ năng giao tiếp, kỹ năng nói chuyện trước đám đông, vv.. Sau này đi làm bạn sẽ thấy sự nổi trội kỹ thuật chỉ là một nửa của thành công.

6. Đừng ngại việc khó, chẳng hạn phải đi làm thêm tại các nhà hàng. Miễn sao cái khó đó chỉ là ngắn hạn để nó làm mình mạnh hơn, biết cách tổ chức để sau này có thể làm nhiều việc một lúc.

------------------------------------------------------------------------

BBC hoan nghênh ý kiến nhận xét của qúy vị về bài viết này hoặc những kinh nghiệm ở xứ người mà qúy vị có thể chia sẻ với BBC. Xin dùng hộp thoại bên tay phải để liên hệ

Trả lời của anh Tôn Thất Tuấn cho thính giả Tuan Nguyen
Sự nhận xét của Tuan Nguyen rất tinh tế. Từ tháng 12 cho tới tháng 5 năm sau, tiếng Anh của tôi vượt bậc với 2 lý do: học thêm buổi tối và được thầy kèm thêm sau giờ học (người thầy tử tế Mr Bill Boardman sau này trở thành người bạn gia đình).

Trong thời gian này tôi học rất nhiều, làm nhiều coursework để bù lại những ngày trước, ví dụ như học sinh học GCSEs và làm bài cho môn Anh Văn trong 2 năm (điểm đậu là 100% coursework bao gồm 20 essays), tôi thì viết 20 bài essays trong vòng 3-4 tháng.

Còn những môn học khác như Toán, Lý, Hóa, Sinh thì trình độ học ở VN cao hơn bên này cho nên một khi tiếng Anh khá lên rồi thì học bài và làm thi được hơn; còn những môn khác như Office Studies, Địa Lý thì khác ở VN cho nên tôi không đậu cao lắm. Chung quy lại, có 2 điều: thứ nhất là có sẵn căn bản, và thứ hai là có thêm tiếng Anh thì sẽ vận dụng được căn bản có sẵn hơn nữa.

Lan Nguyen, Đức
Bài viết của anh Tuấn phản ánh khá chính xác thời gian đầu hội nhập vào hệ thống học tập ở một nước tiên tiến của một học sinh Việt Nam. Tuy nhiên anh Tuấn vẫn còn may mắn là thời điểm hội nhập tương đối sớm (phổ thông cơ sở). Khi tôi sang Đức du học thì tôi 24 tuổi, học tiếng Đức hoàn toàn từ đầu và luôn có cảm giác khả năng diễn đạt của mình không bằng một đứa trẻ 10 tuổi.

Khi bắt đầu học đại học, đôi khi tôi hơi ghen tị với những anh chị Việt Kiều sang Đức khi mười mấy tuổi vì họ có khả năng tiếng Đức tốt hơn. Nhưng sau vài năm, cảm giác đó trong tôi hoàn toàn không còn nữa. Tôi nghĩ tất cả đều nằm trong sự cố gắng crua chính mình mà thôi.

Về điểm anh Tuấn bảo là người Việt mình chỉ phù hợp với ngành tự nhiên, tôi không đồng ý. Tôi cho rằng điều đó chỉ đúng với người Việt có khả năng ngoại ngữ giới hạn do bắt đầu học ngôn ngữ trễ. Nhưng nếu một học sinh Việt Nam được tiếp xúc với tiếng Anh từ rất nhỏ thì vấn đề đó không còn nữa.

Nguyễn Hữu Nam, Hà Tây
Quả thực em rất xúc động sau khi đọc bài viết của anh. Du học là điều kiện tốt nhất để thành công. Em rất mong có thể được đi du học để sau này có thể về xây dựng đất nước, xóa đi nỗi nhục quốc thể về một nước nghèo nàn, lạc hậu.

Nhat Xuan, tp HCM
Xin cảm ơn những lời khuyên của anh và chúc anh gặt hái được nhiều thành công hơn nữa.

Tuan Nguyen, Hoa Kỳ
Bài viết của anh thật sự ấn tượng vì đó là nỗ lực của ban thân mình. Chúc anh đã đạt được thành công như vậy. Nhưng em vẫn không biết tại sao sau năm 1990 sau khi anh fail ở test thì sau đó lại suddently vượt bậc ở English. anh có thể nói rõ hơn làm cách nào để anh khắc phục được những điều đó.

Phan Anh Tuan, Hải Dương
Theo tôi để đi học được ở nước ngoài từ các lớp phổ thông thì gia đình phải có nguồn tài chính mạnh, ít gia đình có điều kiện như bạn Tuấn. Đây là khó khăn và cũng là cơ hội tốt để các bạn tự bươn trải, tự khắc phục khó khăn nhất là rào cản về ngôn ngữ, phong tục tập quán... Ở VN sinh viên thường quá thụ động trong học tập, họ thường ngóng xem các giáo viên đưa cho họ cái gì, các vấn đề khác thì cái gì cũng bố, cái gì cũng mẹ. Tôi phát hiện ra qua bài viết này là các trường ở Anh không bị bệnh thành tích như ở VN (có đến 99.99% vượt qua các kỳ thi cuối cấp, tỷ lệ học sinh khá giỏi rất cao...).

Cách giáo dục của họ làm cho học sinh bắt buộc phải tự tìm tòi, tự định hướng nghề nghiệp của mình. Họ đặc biệt coi trọng các thảo luận nhóm theo các chủ đề, hợp tác nhóm... làm cho học sinh năng động hơn, độc lập hơn. Nhìn chung tôi thấy đa số sinh viên VN học ở nước ngoài đều đi làm thêm để có thu nhập. Mặt khác đây là điều kiện tốt để nâng khả năng giao tiếp và tích luỹ kinh nghiệm thực tế, làm quen với nhiều thành phần trong xã hội. Rất mong có nhiều người như bạn Tuấn về nước để thay thế các vị lãnh đạo có lối tư duy cũ mòn, chỉ quen ra lệnh từ trên cao, không được đào tạo bài bản cho thích ứng với những đòi hỏi mới. Vấn đề là họ có biết sử dụng những người này? Phong trào du học hiện nay rất mạnh. Mong các gia đình có điều kiện tài chính cố gắng cho các em đi du học. Đây là cách nhanh nhất để xã hội VN xoá được nỗi nhục nghèo nàn và tiến đến dân chủ - Đỉnh cao của xã hội loài người.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2005/12/051218_peter_education.shtml
HongYen 03.01.2006 16:00:09 (permalink)
Học tiếng Anh Online miễn phí


15:19:00, 26/12/2005



Nhờ công nghệ thông tin hiện đại và các phần mềm tiện ích, trang web : www.globaledu.com.vn giúp người học có thể tiếp cận với môn tiếng Anh ở mọi trình độ một cách dễ dàng và hiệu quả. Hệ thống dữ liệu mở của website này cho phép bạn có thể truy cập 24/24 giờ để khai thác tất cả nguồn dữ liệu phong phú.


Chỉ cần một chiếc máy tính nối mạng và truy cập vào website với tư cách là thành viên, bạn đã có trong tay nguồn dữ liệu vô tận với 55.000 trang tư liệu phục vụ học tập từ cấp độ từ căn bản (Beginner) đến nâng cao (Advance).

Bên cạnh đó, người học còn có thể luyện âm, luyện nghe trực tuyến theo các trình độ ABC. Với một tài khoản cá nhân riêng, ngay sau khi làm bài tập, hệ thống sẽ thông báo điểm và đáp án để người học tiện đối chiếu. Đồng thời, hệ thống cũng chỉ dẫn cho người học các phần cấu trúc ngữ pháp liên quan. Ngoài ra, học viên còn có thể tự nâng cao kỹ năng nghe nói và luyện phát âm, cũng như có thể tham gia vào chuyên mục Giải trí với nhiều phần thú vị như: trò chơi, học tiếng Anh qua bài hát... Với tất cả những ưu việt đó, chương trình tiếng Anh online của GlobalEdu, đang chiếm lĩnh sự quan tâm của đông đảo người có nhu cầu học tiếng Anh trực tuyến hiện nay.

Nhân dịp chào mừng năm mới 2006 và phục vụ học viên luyện thi trắc nghiệm khách Global Education
Trụ sở chính : Số 1, ngõ 370 đường Cầu Giấy, Hà Nội Tel: (04)8334810 Cơ sở 2: Số 120 đường Giáp Bát, Hà Nội Tel : 7911848
quan, Global Education gửi tặng độc giả Báo Thanh Niên tài khoản truy cập miễn phí cho 800.000 người truy cập sử dụng trong 30 ngày kể từ ngày 25/12/2005. Tài khoản này cho phép bạn sở hữu một chương trình học phong phú và sử dụng ngân hàng bài tập trực tuyến; ôn luyện cấu trúc ngữ pháp, từ vựng, luyện thi trắc nghiệm PTTH và Đại học; chứng chỉ A, B, C; TOEFL, TOEIC…

Tên truy cập : thanhnien
Mật khẩu : hoctienganh

Ngoài ra học viên có thể lựa chọn các loại thẻ học Online “5S - Card Online” để học tập. “5S–Card Online” hiện có mặt tại 25 quốc gia và hơn 15.000 học viên Việt Nam đã sử dụng.

http://www2.thanhnien.com.vn/Giaoduc/2005/12/26/133752.tno
HongYen 04.01.2006 03:37:19 (permalink)
Tiếng Anh giọng gì thì dễ xin việc?


Tiếng Anh giọng Mỹ được coi là tạo uy thế trong môi trường kinh doanh

Một khảo sát ra tại Anh nói rằng các ông chủ kinh doanh có định kiến đói với một số chất giọng nói tiếng Anh (trong tiếng Anh gọi là "accent").
Nói tiếng Anh với giọng nước ngoài lại tốt hơn trong môi trường kinh doanh hơn là nói tiếng Anh với chất giọng của một số vùng tại Anh.

Khảo sát của Aziz Corporation cho thấy kết quả là có hai chất giọng tiếng Anh được tín nhiệm nhất.

Đó là tiếng Anh giọng Mỹ, được xem là tạo cảm giác có uy thế trong kinh doanh và tiếng Anh giọng Nam Á người nghe cảm giác có độ tin cậy cao.

Thế nhưng tiếng Anh với giọng bản địa thì sao.

Theo khảo sát này thì các ông chủ người Anh tin người nào nói giọng Scotland và giọng từ miền Nam nước Anh hơn là giọng miền Bắc.




Giọng bị cho là tồi tệ nhất là giọng Liverpool. Hiện người ta thấy có nhiều nghiên cứu về việc một người được đánh giá ra sao đối với cách người ta nói.

Tất nhiên là còn nhiều điều phụ thuộc vào vai trò của người nói là ai nữa.

Một nhà nghiên cứu tại California nói rằng nhiều nước dễ tin thông tin về tài chính cung cấp từ phụ nữ hơn là nam giới, thế nhưng trên thực tế lại dễ thỏa thuận mua bán trên điện thoại với đàn ông hơn là đàn bà.

Trong khi đó nghiên cứu từ Univsersity of Texas cho thấy các giám đốc bộ phận tuyển người thường cho việc làm tốt hơn cho những người nói như phát thanh viên.

Có lẽ tin vui cho những người đang xin việc là nên chăng giả giọng người đọc bản tin phát thanh viên để chỉnh giọng mình theo chất giọng dễ được chấp nhận và ưa trong các chương trình của BBC.

Và nếu vậy thì ý tưởng nói tiếng Anh giọng gì cũng sẽ tan biến.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/entertainment/story/2005/12/051229_englishaccent.shtml
HongYen 06.01.2006 04:34:29 (permalink)
HongYen 19.03.2006 08:42:07 (permalink)
16 Tháng 3 2006 - Cập nhật 23h35 GMT http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/03/060311_tuongbinhminh_trung4.shtml

Về việc dạy chính trị ở đại học Việt Nam

Tưởng Bình Minh
Hungary


Những môn chính trị theo chân học sinh từ nhỏ đến lớn


Chương trình đào tạo nên một cử nhân đại học ở Việt Nam có khoảng 300 học trình. Song có đến 1/10 (tương đương với một học kỳ ) trong số đó được dành cho các môn chính trị như ’Triết học Mác-Lênin’, ’Kinh tế -chính trị Mác-Lênin’, ’Chủ nghĩa xã hội khoa học’, ’Lịch sử Đảng Cộng Sản Việt Nam và ’Tư tưởng Hồ Chí Minh’ (?!).
Những môn chính trị này theo chân các sinh viên từ học kỳ này qua học kỳ khác, từ khi họ vào được đại học cho đến khi ra trường.

1. Nói đến chất lượng đào tạo ở bậc đại học, đầu tiên, người ta thường dẫn chứng tới chất lượng, cách sắp xếp và tính thực tiễn của các môn học trong chương trình giảng dạy. Ai cũng biết chất lượng của bậc giáo dục đại học ở nước ta hiện nay còn yếu kém, ít ra là so với những quốc gia láng giềng như Thái Lan, Malaysia ( chưa dám sánh với Hàn Quốc, Nhật Bản, châu Âu , Mỹ và Úc ).

Nhưng là do đâu? Theo tôi, ngoài những thua sút về chất lượng giảng viên và điều kiện vật chất phục vụ cho việc học tập của sinh viên, - thì nguyên nhân chính của thực trạng đáng buồn trên bắt nguồn từ việc giảng dạy vô tội vạ các môn học chính trị.

Không thể có được một chất lượng giáo dục tốt chừng nào còn có tới 1/10 số học trình được giảng dạy chẳng liên quan gì đến chuyên môn ngành nghề đào tạo.

Người ta hô hào quá nhiều về mục tiêu công nghiệp hóa và hiện đại hóa của đất nước Việt Nam trong một tương lai gần. Song họ lại không chịu nhận ra một sự thật, rằng muốn có được công nghiệp hay hiện đại thì phải cần tới nguồn nhân lực có chuyên môn tay nghề cao, thay vì giỏi lý luận suông về các loại ’chân lý’ Mác-Lênin.

2. Trong lúc việc giảng dạy chính trị được ’chú trọng’ quá mức cần thiết như vậy, trải dài từ ban khoa học xã hội bậc chuyên ban trung học phổ thông cho tới bậc giáo dục cao đại học,cao đẳng và sau đại học; trong khi người người dù muốn hay không cũng cố mà tìm hiểu Lịch sử Đảng đế lấy cho được mảnh bằng, thì việc giảng dạy môn Lịch sử trong nhà trường được chú trọng ra sao? Ở đợt thi tuyển đại học vừa qua, gần 14 ngàn thí sinh bị điểm 1 môn lịch sử, báo chí trong nước đã phải dùng đến những từ như “bàng hoàng”, ‘thê thảm” để nói về thành tích kém cỏi đó.

Tôi lo sợ rằng, cứ tiếp tục bây giờ thì chẳng bao lâu nữa, người trẻ Việt Nam mình sẽ biết tới mấy ông tây Karl Marx và Vladimir Ilich Lenin còn rõ hơn nhiều so với việc biết về những bậc liệt tổ liệt tông của họ như Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo hay Quang Trung Nguyễn Huệ.

Cầm cuốn ’Việt Nam sử lược’ của cụ Lệ Thần Trần Trọng Kim (1882-1953) mà ứa nước mắt khi đọc thấy những dòng tựa này : ’ Người trong nước có thông hiểu những sự tích nước mình mới có lòng yêu nước yêu nhà, mới biết cố gắng học hành, hết sức làm lụng, để vun đắp thêm vào cái nền xã hội của tiên tổ đã xây dựng nên mà để lại cho mình … Nghĩa là ta hãy làm thế nào cho những thiếu niên nước ta ngày nay ai cũng có thể biết một đôi chút sự tích nước nhà, cho khỏi tủi quốc hồn ’

Cây có cội, nước có nguồn. Tình yêu của con người ta đối với Tổ quốc đất nước bao đời này luôn tự nhiên như là tấm lòng của họ đối với mẹ cha, như đối với anh chị em ruột thịt vậy. Làm sao cần phải và làm sao có thể ’ định hướng’ được những tình cảm thiêng liêng đó?

Làm sao cần phải và làm sao có thể đồng nhất được tình yêu Tổ quốc vua Hùng với tình yêu Tổ quốc XHCN ? Không cần tới CNCS, nước Nam này cũng đã và sẽ còn có bao bậc anh hùng dũng sĩ sẵn sàng xả thân vì sự hưng vong của dân tộc như Lý Thường Kiệt, Trần Quốc Toản, Trần Bình Trọng ...

3. Với những môn học chính trị hiện nay tại Việt Nam, sự thật không được nói tới rõ ràng. 'Đấu tranh giai cấp’ của CNCS là gì nếu không bao gồm cả cuộc cải cách ruộng đất do Đảng tiến hành vào những năm 1953-1956 khiến hàng trăm ngàn người Việt bị chính đồng bào họ đấu tố sỉ nhục tinh thần và nhân phẩm trước khi bị xử tử ngay tại chổ ? ’ Đấu tranh giai cấp’ là gì nếu không phải là người Việt giết hại người Việt ? Những quá khứ thương đau đó đã qua được nửa thế kỷ rồi, nhưng đọc lại những ’vần thơ’ của thi sĩ lãng mạn cách mạng Tố Hữu cổ động cho công cuộc cải cách ruộng đất mà tôi vẫn không khỏi bàng hoàng :

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít- ta-lin bất diệt”

’Công hữu hóa tư liệu sản xuất ’ của CNCS là gì nếu không bao gồm cả việc đánh tư sản mại bản, thực hiện chính sách cào bằng phi giai cấp khiến mọi người cùng nghèo như nhau, áp dụng kinh tế bao cấp lên miền Nam những năm 1975 đến 1986 , - khiến cho đời sống nhân dân khổ cực lầm than, để bây giờ đất nước tụt hậu đến 20 năm so với Thái Lan?

Nếu ví công cuộc phát triển kinh tế đất nước như việc người ta rướn người lên để hái quả thì chưa bao giờ Đảng đưa cho nhân dân một cái ghế để người ta đứng cao hơn cả. Những năm 1975-1986, với việc áp dụng lý thuyết ’công hữu hóa tư liệu sản xuất’ của CNCS, Đảng đã đào hố và bắt người dân nhảy xuống đó mà vươn tay hái trái . Hiện nay, nhân dân vẫn chưa được đứng trên mặt đất đâu !

Tại sao khi giảng dạy các môn học chính trị cho thanh niên, Đảng lại không dám nói về những sự thật trên? Đảng nói quá nhiều về một mục tiêu XHCN xa vời xa, nhưng lại không dám nói về những sự thật còn chưa nguôi nỗi đau do chính CNCS gây nên cho nước Việt này? Viết tới đây, tự dưng tôi nhớ đến một câu đùa của ai đó :’ Một Sự thật Lớn là một sự thật mà điều ngược lại của nó cũng là một Sự thật Lớn ’

4. Với việc nhấn mạnh đến các khái niệm ’giá trị thặng dư’, ’mua rẻ bán đắt’, ’bóc lột’, ’đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản’ ,-các môn chính trị hiện nay khiến nhiều thanh niên có cái nhìn ác cảm không cần thiết đối với những người buôn bán kinh doanh đơn thuần và giới tư bản nói chung.

Cha ông ta đã nói ’phi thương bất phú’, liệu bọn ’con buôn’ ấy không phải là những người đang làm giàu cho chính họ, tạo công ăn việc làm và thu nhập cho nhiều người khác, đồng thời thông qua đó góp phần vào sự phát triển kinh tế quốc gia ? ’Bọn tư bản ’ là ai nếu không bao gồm cả những tập đoàn kinh tế nước ngoài mà chính phủ Việt Nam đang mời gọi họ vào đầu tư làm ăn ? ’Bọn tư bản bóc lột’ ấy còn là ai nếu không bao gồm cả những doanh nghiệp nước ngoài đang hoạt động tại Việt Nam mà cơ hội được làm việc cho họ là ước mơ của nhiều thanh niên Việt Nam ?

5. Tác hại lớn nhất của việc nhồi nhét các môn chính trị chính là làm thui chột khả năng độc lập suy nghĩ và văn hóa tranh luận của thanh niên Việt Nam. Người ta dùng quá nhiều mỹ từ như ’chân lý khách quan’, ’tất yếu lịch sử” để phán xét về tính ’ đúng đắn’ và ’sai trái’ của các vấn đề một quá cách giản lược thông qua hệ quy chiếu của riêng mình.

Nhiều thanh niên hiện nay [chính bản thân tôi cũng đã từng như thế ] có tâm lý là sướng run người khi nghe ai khen Việt Nam và giận sôi máu khi nghe lời chê bai đả kích dành cho những thực trạng đang diễn ra tại mảnh đất hình chữ S này.


Không có khả năng chấp nhận những chỉ trích thì làm sao có thể bình tĩnh đối thoại để tìm ra cội rễ vấn đề.



Thậm chí, chưa tranh luận thì đã buông lời bài xích người đối thoại bằng những câu từ rất nặng nề như ’ nói xấu đất nước’, ’bôi nhọ quê hương’, ’quay lưng lại với Tổ quốc’, ’phản động’ … Không có khả năng chấp nhận những chỉ trích thì làm sao có thể bình tĩnh đối thoại để tìm ra cội rễ vấn đề và các giải pháp để cải thiện tình hình? Không có khả năng bình tĩnh đối thoại thì làm sao có được cái nhìn cảm thông, dung thứ và tinh thần xây dựng đối với những người bất đồng chính kiến ?

Việc nhồi nhét các môn học chính trị như hiện nay khiến cho nhiều thanh niên tự ru ngủ mình và giỏi ngụy biện. Người ta nói hiện tượng không quyết định bản chất . Song nếu không phải là những hiện tượng đơn lẻ mà là một hệ thống các hiện tượng lặp lại thường xuyên thì có thể nói sao về bản chất? Tham nhũng ở Việt Nam ? Vâng, thì ở đâu cũng có, nhưng ở Việt Nam là nồi canh hay nồi sâu ? Tại sao chỉ nói ’ ở trong chăn mới biết chăn có rận’ và khi rận quá nhiều thì sao không tự hỏi mình rằng lũ ký sinh trùng nhung nhúc đó từ đâu ra ? Có phải do cái chăn quá bẩn không ?

Làm sao mà người ta có thể dùng tay phải để chặt tay trái của mình được ? Làm sao có thể chống tham nhũng hiệu quả với giải pháp vừa đá bóng vừa thổi còi, khi mà Đảng là pháp luật và pháp luật cũng chính là Đảng ?

Kiến nghị và tâm sự thanh niên

Như trên đã phân tích, việc giảng dạy ồ ạt các môn chính trị hiện nay không những làm cho chất lượng giáo dục của Việt Nam lâm vào tình trạng yếu kém, mà còn làm thui chột khả năng tranh luận và phản biện của nhiều thế hệ thanh niên.


Sinh viên Việt Nam ra nước ngoài không phải bắt buộc học các môn chính trị

Có bắt buộc được các sinh viên mặc đồng phục quần áo đến giảng đường đâu mà ép họ phải mặc ’đồng phục tư tưởng’? Tại sao cứ phải bắt buộc ép uổng mà không phát huy tính dân chủ ngay trong giáo dục? Theo tôi, nên xem các môn chính trị như là những môn học tự chọn. Sinh viên nào muốn lấy thêm học trình hoặc yêu lý tưởng CNCS, CNXH quá thì có thể đăng ký theo học.

Kiến nghị là kiến nghị vậy thôi, dù là người lạc quan trong cuộc sống, tôi vẫn chẳng tin Đảng sẽ từ bỏ quyết tâm giáo dục tư tưởng và phẩm chất những thế hệ thanh niên Việt Nam theo định hướng XHCN. Đến các bậc giáo sư tiến sĩ, các nhà lý luận tài ba nhất của Đảng hiện nay vẫn mù mờ về khái niệm oái oăm ’ định hướng XHCN’ này, nói chi tới đám dân đen con đỏ còn lại? Chẳng lẽ dân tộc ta lại vẫn cắm đầu theo một con đường mù mờ với mong muốn đạt tới một mục tiêu cũng mù mờ ?

Kinh nghiệm lịch sử cho thấy chẳng có một chế độ hay triều đại nào có thể tồn tại được ở Việt Nam quá 300 năm.

Tôi tin rằng dù Đảng Cộng Sản Việt Nam có gượng được hơn 300 năm đi chăng nữa thì những năm tháng của Đảng cũng chỉ là khoảnh khắc hữu hạn trong lịch sử trường tồn của dân tộc mà thôi. Ba trăm năm là quá dài với mỗi đời người nhưng chỉ là cái chớp mắt của lịch sử.

Những giá trị mà hôm nay người ta tưởng là vĩnh cữu thì ngày sau đã lạc hậu và bị người đời bỏ quên. Lịch sử cùng thời gian sẽ phán xét tất cả. ’Mọi lý thuyết đều là màu xám, chỉ có cây đời mãi mãi xanh tươi’ . Làm gì có Tổ quốc XHCN vĩnh cửu ? Người nước Nam này chỉ có một Tổ quốc duy nhất, đó là Tổ quốc của những vua Hùng mà thôi.

......
HongYen 19.03.2006 08:46:08 (permalink)
Về việc dạy chính trị ở đại học Việt Nam

.....

Kể chuyện học Triết học Mác-Lênin

Năm học 1999-2000, tôi đỗ vào trường Đại học Kỹ thuật Đà Nẵng, chuyên ngành đào tạo kỹ sư hóa dầu do chính phủ Pháp tài trợ. Theo đó, trong hai năm đầu tiên, ngoài những môn học chính khóa bằng tiếng mẹ đẻ, chúng tôi còn được dạy Pháp văn một cách bài bản. Từ năm thứ 3 trở đi sẽ được tiếp cận các kiến thức kỹ thuật qua ngôn ngữ của xứ sở gà trống Gaulois.

Nói thì nghe hay vậy, song ở học kỳ đầu tiên, chúng tôi không được dạy bất cứ một thứ gì liên quan đến môn Hóa cả. Thay vào đó là mỗi tuần 4 tiết học Kinh tế chính trị Mác-Lênin. Đến lúc này thì nhiều người đã bắt đầu lo ngại về chất lượng của một chương trình đào tạo Tây không ra Tây, ta chẳng ra ta.

Có vẻ như người ta vẫn chưa muốn tư tưởng lớn của hai cụ Karl Marx và Vladimir Ilich Lenin sẽ không còn dịp sống mãi trong trái tim của mấy gã thanh niên mới 18 tuổi đầu đã bập bẹ tiếng Tây và tiêu pha nhờ học bổng của tư bản.

Thế cho nên ở học kỳ thứ 2, ’những triển vọng kĩ sư hóa dầu’ lại ’được’ đến với chân lý CNCS, CNXH qua 4 học trình môn Triết học Mác-Lênin. Ấy là chưa kể tới một lô lốc các loại ’chân lý’ khác nhau như ’Chủ nghĩa xã hội khoa học’, ’Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam’, ’Tư tưởng Hồ Chí Minh’ cho tới khi chúng tôi bước được chân ra khỏi cổng trường đại học.

Nhưng trên hết, kỷ niệm về những tiết học của môn Triết học Mác-Lênin sẽ khó mà phai mờ trong tôi. Thật sự, đó không hẳn chỉ là những buổi nghe giảng thông thường, mà còn là những cuộc ’đấu trí’ đầy kịch tính.

Cần phải nói thêm rằng, với đa số các sinh viên trong ngành tôi xuất thân là ’dân’ nhẵn đít khoa học tự nhiên, thành ra những danh từ như ’khoa học biện chứng’, ’giá trị thặng dư’, ’ đấu tranh giai cấp’, ’công hữu hóa tư liệu sản xuất’ …quả là khô khan và khó nhằn. Giảng đường vắng bóng sinh viên dần cho tới khi thầy giáo ban bố ’lệnh giới nghiêm’ : điểm danh – ai vắng quá 3 buổi sẽ bị đánh trượt.

Ban đầu thầy thường điểm danh vào đầu buổi giảng, nhưng sau khi xướng tên xong thì nhiều trong số bọn chúng tôi lại lặng lẽ ’chuồn’ ra ngoài. Thầy bèn thay chiến thuật, đổi sang điểm danh vào cuối giờ.

Bọn tôi bèn đối phó bằng cách lẻn vào lớp vào những phút cuối. Một số gã vắng mặt còn nhờ bạn xướng hộ tên, nhưng thầy biết được nên chuyển đổi ’cơ chế’ điểm danh miệng sang điểm danh bằng giấy.

Nghĩa là thầy sẽ phát cho chúng tôi một tờ giấy và mọi người chuyền tay nhau ghi tên mình vào đó, trong lúc đó thầy sẽ cẩn thận đếm số ’ đầu người’ có mặt tại buổi học. Đến nước này thì các ’kỹ sư tương lai’ phải đầu hàng vô điều kiện, cho dù chán học đến đâu thì cũng cố lết thân tới lớp.

Thầy giáo nói về khái niệm ’giá trị thặng dư’ rồi kết luận bọn tư bản con buôn chính là bọn mua rẻ bán đắt, chỉ có người vô sản là bị bóc lột. Tôi bỗng liên tưởng đến chị bán xôi và bà chủ quán cơm bụi. Ôi, những con người xởi lởi và đáng mến đó có thể là quân bóc lột gì ư? Hay là họ tự ’bóc lột’ chính họ ?

Chị bán xôi thường khoe với tôi về con trai chị. Cậu bé đang học lớp Bảy và được nhận bằng khen vì thành tích học tập. Chị nói rằng dẫu khổ sở vất vả đến mấy cũng cố cho con trai của chị vào được đại học như tôi bây giờ. Thế thì cái ’lợi nhuận’ từ ’giá trị thặng dư’ của người đàn bà tội nghiệp với ước mơ bình dị nuôi con ăn học đó là từ đâu mà ra ? Hay là chị mua rẻ bán đắt để bốc lột những thằng sinh viên nghèo bằng mấy miếng xôi sáng ? Đầu óc tôi quay cuồng. Đầu óc của một cậu trai 18 tuổi quay cuồng.

Thầy nói về một tương lai ’giãy chết’ của bọn tư bản. Giọng của thầy khá rụt rè. Từ ’giãy’ mà thầy dùng khiến tôi nghĩ ngay tới động từ ’nằm’. Khi nằm thì người ta mới có thể giãy, có ai đang đứng mà giãy đâu?

Tôi mơ màng về những cô gái Pháp xinh đẹp đang nằm phơi thân mình hấp dẫn của họ trên những bãi biển đầy nắng gió Âu châu. Nhưng rồi tiếng đặng hắng phát ra từ cái cổ họng khản đặc của thầy đã làm tôi quay về với thực tại tiết học. Tôi lại miên man. XHCN có còn xa không ? Ba mươi năm nữa? Ba trăm năm nữa hay ba ngàn năm nữa ? Không ai biết ! Đó là một thế giới đại đồng, người với người sống yêu thương, không chút tư lợi, chẳng ai bóc lột ai. Thiên đường dưới hạ giới chăng?

Ở Anh ở Pháp và vô số những nơi khác mà bọn tư bản thống trị, nếu thất nghiệp thì người ta vẫn còn có tiền trợ cấp để sinh sống, để sang Việt Nam làm tây balô.

Còn ở nước tôi khối người làm hết hơi ra mà chẳng đủ ăn. Nếu có thiên đường XHCN thật , tôi tin rằng nước Anh nước Pháp cũng sẽ làm cho giấc mơ của các cụ Karl Marx và Vladimir Ilich Lenin trở thành hiện thực sớm hơn nước Việt Nam mình chí ít cũng vài trăm năm. Mà cũng lạ, Đảng thông minh hơn phần còn lại của thế giới này chăng?

Mác nói muốn có XHCN thì phải qua TBCN, tức là phải tích lũy của cải, tích lũy thặng dư. Đằng này, đùng một cái, chúng ta lại muốn nhảy từ phong kiến lên XHCN. Người ta đã nói nhiều tới những cụm mỹ từ như ’quá độ đi lên XHCN’, song đi mãi mà chẳng thấy tới nơi.

Cũng là ’học hỏi Tây phương ’cả, tại sao Việt Nam chúng ta lại không học theo những giá trị tiến bộ mấy ông Tây ở những thế kỷ 20, 21 này để đem lại thịnh vượng cho đất nước như các quốc gia Nhật Bản, Hàn Quốc - mà lại khăng khăng kiên định lập trường lý tưởng của mấy ông Tây hồi đầu thế kỷ 19?

Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy hoang mang. Tôi càng hoang mang hơn vì nhận ra rằng chẳng có ai dám thắc mắc hay phản đối lời thầy nói. Tôi cũng muốn thắc mắc và phản đối lắm, nhưng cuối cùng lại im lặng như các bạn của mình. Im lặng tức thời không có nghĩa là đồng ý. Nhưng nếu im lặng quá lâu thì mọi hoài nghi sẽ biến mất. Và khi con người ta không đủ sức để hoài nghi nữa thì mọi điều vô lý nhất cũng có thể biến thành chân lý.

.....

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/03/060311_tuongbinhminh_trung4.shtml
HongYen 19.03.2006 08:51:17 (permalink)
.....

A&A, Tuy Hòa
Đảng Cọng Sản : Thủ phạm mang thuốc phiện vào học đường Kể từ khi du nhập chủ nghĩa “Mác-Lê” vào Đất Nước Việt nam, những người Cọng Sản đã phạm một trọng tội đối với Tổ Quốc-Đồng Bào. Đã có quá nhiều những nhà trí thức, những nhà văn, những học giả và cả những sinh viên, học sinh hay những người “dân đen” trình bày và phân tích những hệ quả do cái trọng tội đảng cọng Sản Việt nam “áp đặt chủ nghĩa Mác-Lê” lên đầu lên cổ đồng bào trong suốt hơn nửa thế kỷ.

Ở đây, người viết chỉ muốn nhấn mạnh một hệ quả tai hại xem ra to lớn nhất, sâu xa nhất đó là : Đảng Cọng Sản đã mang thuốc phiện độc hại chủ nghĩa Mác-Lê vào học đường. Nếu Marx đã định nghĩa rằng : Tôn giáo là thuốc phiện…Thì theo cách đánh giá chân xác của Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II, chủ nghĩa Mác-Lê chính là “phương thuốc độc hại hơn chính thứ thuốc phiện mà nó muốn chữa trị”. Với tham vọng biến chủ nghĩa Mác-Lê thành một thứ “Cọng sản giáo”, các lý thuyết gia Cọng Sản đã tự biến mình thành những “Tông đồ” chính hiệu của tôn giáo quái gỡ nầy và đem hết sức mình để “Rao Giảng” cái “giáo lý độc địa” nầy cho bao thế hệ nhân dân Việt Nam (Đại để như GS Nguyễn Đức Bình !).

Kinh khủng nhất là khi họ cướp được chính quyền, họ đã sử dụng mọi phương tiện sinh hoạt của toàn dân để phục vụ cho “sứ mệnh rao truyền và phổ biến cái giáo lý cọng sản độc hại nầy”. Từ học đường các cấp từ tiểu học đến đại học, sau đại học, cho đến các phương tiện truyền thông : sách vở, báo chí, truyền thanh, truyền hình, thậm chí cho đến các lĩnh vực gia đình, riêng tư : đám cưới xã hội ch! nghĩ a, yêu theo phong cách xã hội chủ nghĩa…(sống, chiến đấu, học tập theo gương bác Hồ vĩ đại!). Miền Bắc sau hơn nửa thế kỷ, Miền Nam sau hơn 30 năm kể từ 1975, các thế hệ Việt nam đều bị đầu độc bới thứ ‘thuốc phiện cọng sản” và hậu quả thê thảm là hôm nay Đất Nước đang bị phân hóa trầm trọng và bị làm cho tê liệt mọi sức sáng tạo của trí tuệ dân tộc. Những đảng viên cọng sản cuồng tín thì cố bám chặt ý thức hệ Mác-Lê như một thứ giáo điều cứng nhắc để giữ cho cái tòa nhà ý thức hệ khỏi bị sụp đỗ tan tành.

Trung, Dallas
Cám ơn bạn Bình Minh đã nói lên được được suy nghĩ mà tôi cũng muốn nói. Trước khi tôi rời VN cách đây 16 năm, tôi cũng là sinh viên PTTH. Các môn học chính trị CNCS là môn tôi ghét nhất, cũng như viết văn phân tích thơ của Hồ Chí Minh. Năm học lớp 9 tôi đã đánh mất chứng nhận học sinh giỏi cũng chỉ vì cái môn văn phân tích thơ văn Hồ Chí Minh, mà thực chất tôi biết phần lớn là cóp nhặt, ăn cắp cũng chỉ vì chủ trương của Ðảng là thần tượng hóa HCM. Khả năng viết văn của tôi không qúa tệ, cũng có thể phân tích thơ văn Nguyễn Khuyến ... nhưng nói đến phân tích thơ của "bác" Hồ thì tôi cảm thấy cụt ý bởi vì tôi không xác định được bài thơ đó thực chất là của ai viết. Tính tôi ngay thẳng không thích nói dối do đó phải đánh đại vài h! àng ngắn gọn cho có lệ, cuối cùng thì tôi phải chịu rớt môn Văn.

Không biết các bạn có chung cùng hoàn cảnh của tôi hay không? Các bài văn viết quan trọng của mỗi học kỳ đều là văn phân tích thơ của "bác" Hồ. Tôi sinh ra trước năm 1975, nghĩa là dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa, được hấp thụ tư tưởng tự do (ít ra cũng tự do hơn so với chế độ Cộng Sản). Sau khi định cư ở nước ngòai, tôi cảm nhận được rằng tôi rất may mắn vì không bị tư tưởng quái gỡ đó thành công nhồi sọ tôi như nhiều người khác. Tôi cảm thấy xót xa cho những người vẫn tôn sùng lý tưởng Cộng Sản, họ vẫn còn sống trong "thiên đường mù", (DTH). Bao nhiêu năm lý tưởng Cộng Sản tồn tại trên đất nước Việt Nam là có bao thế hệ Việt Nam bị lãng phí. Tôi không biết còn bao nhiêu Ðảng viên còn tin vào chủ nghĩa Cộng Sản, nhưng đưa lý tưởng đó vào trường lớp thì phải gọi đó là chính sách ngu dân của CSVN. Chính CSVN phải chịu tội với lịch sử dân tộc Việt Nam.

Thanh Long, TP/HCM
Cám ơn đài BBC, anh Minh và các bạn đã cho tui nhớ lại thời còn học ĐH.Mấy bạn nói nhiều chuyện làm tui cười chảy nước mắt, sao mấy bạn không nói luôn không khí trong giờ thi các môn này và bản " phong thần " đứa rớt đứa đậu 123...123... dò lâu mới được 5,6. cũng hên tui tốt nghiệp trước khi có môn tư tưởng Hồ Chí Minh , chứ không thôi chắc tiêu rồi!Bồ nào còn đi học thì ráng tốt nghiệp cho đúng niên hạn, chứ mấy ông giáo dục thấy không ép phê và tiếp tục thêm vào tư tưởng của ông nào đó nữa thì nguy ! Rán học nha ! Thân.( Tui thì tui ngưỡng mộ ông Marx và ông Sáu Nin lắm- bởi nên khó khăn lắm mới rời xa được mấy môn này)

Dũng
Tớ không tin bài viết này, bài viết này có nhiều điều không đúng sự thật. Tớ cũng học ở BKĐN và tớ biết rằng khóa của cậu (hoặc cậu) không hề học môn tư tưởng Hồ Chí Minh. Đó là môn mới bổ sung.

Cậu là dân kỹ thuật mà nói chuyện chính trị cũng hay hay. Tớ phục cậu lắm. Học hành thì chểnh mảng, trốn giờ mà lý luận khá đó chứ! Lại biết khá nhiều thuật ngữ, biết cả những thứ mà tớ cũng học mà chẳng biết bao giờ! Riêng cái bài thơ "Giết giết..." nhà xuất bản nào phát hành vậy?

Unknown, Nam Hàn
Tôi rất đồng tình với ý kiến của bạn Bình Minh. Thực chất học Triết học Mác - Lênin cũng rất hữu ích, tuy nhiên bản chất của chủ nghĩa này khi đưa vào giáo dục tại VN nó đã bị thêm bớt rất nhiều. Nói chung đã chứa những dụng ý trong đó, đã mất đi tính khách quan.

Cách giáo dục VN hiện giờ rất tồi, cách khá xa với yêu cầu thực tế. Hiện tại có quá nhiều bất cập vô lý trong xã hội VN, nhiều người VN biết, họ muốn thay đổi, nhưng họ không dám làm vì nhiều lý do. Rất hy vọng nhưng suy nghĩ lớn sẽ dần biến được thành hành động, đưa nước ta thoát khỏi tình trạng hiện nay.

Gần đây tôi được đọc khá nhiều góp ý của người VN có tâm huyết với sự phát triển của đất nước, thật sự tôi rất vui, cho dù mỗi khi nghĩ về hiện trạng của VN mình giờ là bài toán khó giải quá. Hy vọng phải có liều thuốc tiên để trị căn bệnh kinh niên mấy chục năm nay.

Sinh viên
Ngẫm đi ngẫm lại tôi thấy thanh niên muốn thành người có ích, được đào tạo đúng đắn chỉ có cánh là ra nước ngoài học thôi. Còn ở Việt nam dù bạn là người tốt, bạn muốn làm cái đúng có ích khó lắm.

Tôi vốn tính cách thẳng thắn muốn mọi làm một việc gì đó có ích, chống lại cái gì sai trái của xã hội, để xã hội có thể tiến lên khi nói với bạn bè thì gặp ngay câu trả lời là "Mày điên à!", còn nói với thầy u "Thằng này lên mạng nhiều quá, chỉ giỏi ảo tưởng".

Pham, Canada
Gửi các bạn trẻ VN có lòng với đất nước. Theo tôi, kinh tế chính trị học là rất cần thiết để phát triển tưởng. Nhưng sinh viên VN không nên lãng phí quá nhiều thời gian cho Triết học Max-Le, vì nó đã lỗi thời.

Nếu triết học Max-Le là cứu cách cho Việt nam, thì tại sao Đảng viên Đảng CS Trung quốc, và kế đến là VN, đang là người trực tiếp "bóc lột" người khác. VN đã mất hơn nữa thế kỉ và xương máu của mấy triệu người để thực hiện những điều chỉ dạy của Max-Le. Kết quả là chúng ta đang tạo ra một tầng lớp tư sản mới, vừa "bóc lột" người khác, vừa nắm quyền hành, thay cho tần lớp tư sản cũ. Không lẻ chúng ta lại muốn toàn đân Việt phải mãi chạy theo "bánh xe luân hồi" của học thuyết Max-Le? Và rồi máu lại đổ giữa những con dân Vìệt nam.

bin
Cảm ơn bạn Minh đã nói những điều tôi thấy tâm đắc. Tôi thấy các thầy cô dạy môn triết học Mac Lê nin, 'chủ nghĩa xã hội khoa học', 'lịch sử đảng cộng sản' ở các trường đa số giàu. Như ở trường tôi, các môn này học sinh trốn học (vì chán), đến kỳ thi đi hối lộ thầy.

Tôi kể bạn nghe câu chuyện này: "lớp tôi có một bạn đi 'cúng' thầy dạy môn kinh tế chính trị mà anh ta không biết nhà, người ta chỉ nhà thầy ở khu vực đó, anh ta gặp thầy mà không biết mặt (trốn học sao biết) bèn hỏi: Chú (!) ơi nhà thầy N. ở đâu? ông thầy bèn chỉ sang nhà hàng xóm, sau đó anh bị 'liệt' (dưới 2 điểm) môn thầy vì tội đi học mà không biết mặt thầy".

Các môn này học ở đại học đã nhiều mà thi cao học còn ghép vô (đối với ngành xã hội) vì vậy học trò phải cố mà đi hối lộ thầy để đậu. Tình hình giáo dục như vậy mình không theo đuôi người ta mới là lạ. Ở VN có một đảng thì bắt học chứ ở các nước có cả trăm đảng thì học lịch sử đảng nào?

DHKT
Hồi tôi học Cao Đẳng ở Vietnam vẫn phải học mấy cái môn chán ngắt này,may mà trí nhớ tốt nên đủ đậu. Bây giờ sang nước khác học Đại học đâu thấy người ta bắt học ba cái thứ đại loại như vậy. Tôi chỉ học được một điều là dân chủ và thoải mái trình bày ý kiến của tôi về một vấn đề nào đó.

Nhiều người có cơ hội đi nước ngoài học đa số chẳng muốn về. Đừng vội la mắng là họ không yêu Tổ quốc như đã được dạy mà phải đặt câu hỏi là tại sao lại như vậy. Và một thực tế nữa là đất nước chẳng khá lên được tí nào sau khi chấm dứt chiến tranh từ rất lâu hoặc chí ít là được Xã hội Chủ nghĩa như đúng như bản chất đã được định hướng. Cứ nhìn vào là thấy ngay những ông làm chức càng to trong Chính phủ chính là những đại Tư bản mà chúng ta cần đánh và cần tiêu diệt như đã được dạy do ông nào cũng giàu hết chỗ nói.

Không nêu tên
Tôi là một người VN yêu nước, cũng là người thuộc thế hệ trẻ của Việt Nam. Tôi thấy việc giảng dạy các môn chính trị ở giảng đường ĐH là khá nhiều nhưng nó góp phần định hướng tốt cho thế hệ trẻ trong việc áp dụng những gì mình được đào tạo để phục vụ cho Tổ Quốc, cho xã hội. Chứ không như một số người phản bội Tổ Quốc, viết ra những lời lẽ xuyên tạc.

Ẩn danh, TP. HCM
Các bạn ý kiến ý cò gì cho mệt. Hồi mình học ngoại thương ở SG, mấy cái môn này toàn 8-9 điểm, do học thuộc lòng giỏi. Ra trường bon chen làm ăn, đánh chết cũng không nhớ 1 chữ. Học chương trình nào phải theo chương trình đấy thôi, kêu ca làm gì.

Thích thì tìm hiểu sâu, nhớ cả đời, không thích thì học qua loa cho xong, tụng càng giỏi điểm càng cao, sau này dễ xin việc làm hay xin học bổng du học. Cũng là phương pháp luyện trí nhớ tốt.

Hồng Nhiên, TP. HCM
Tôi rất đồng cảm với bài viết của trang này về vấn nạn học chính trị trong các trường đại học ở Việt Nam. Bản thân tôi là cựu sinh viên trường Đại Học Luật TP. HCM tôi cũng bắt buộc phải học những môn chính trị thật không thể vào đầu chút nào, nhưng vì chúng tôi muốn có được cái bằng thì phải cố nhồi nhét để đạt đủ điểm 5.

Và thực trạng hiện nay đa số các sinh viên ở trong lớp tôi cũng mang một tâm lý học đối phó như vậy cho những môn này. Lớp tôi khoảng hơn 100 sinh viên nhưng khi học những môn này thì còn khoảng 1/5 lớp không chừng. Trừ trường hợp điểm danh thì tình hình khá hơn chút, nhưng sau khi điểm danh thì họ cũng ồ ạt kéo nhau ra ngoài ngồi ghế đá hoặc sang phòng khác học những môn khác mà thôi.

Về phía thầy cô, họ nhận biết thực trạng như vậy nên đa số không thầy cô nào ép buộc sinh viên cả, nhiều khi tôi thấy thật sự buồn cho thầy cô vì họ bắt buộc phải nói thao thao bất tuyệt những lý luận xuông vì miếng cơm manh áo và nói mà không được người nghe.

Nhưng nói đi cũng phải xét lại, Đảng cũng chỉ là một đạo mà thôi ("Đạo Đảng Cộng Sản"), khi muốn con chiên sùng bái đạo của mình thì họ phải truyền bá tư tưởng của đạo mình vào đầu, vào máu thịt của con chiên, từ khi mới lọt lòng. Có như vậy thì đạo mới tồn tại lâu dài chứ.

Chính đảng cộng sản Việt Nam hô hào rỉ vào tai thế hệ cha anh các bạn "nào hãy chiến đấu kiên cường vì cơm no áo ấm của nhân dân", nhân dân nghe thế mà làm theo. Nhưng khi hoà bình rồi thì cơm no không thấy, đảng còn chủ trương bao cấp, kêu gọi dân vào hợp tác xã, vào tập đoàn, biết bao gia đình hiến ruộng góp đất rồi cuối cùng rơi vào cảnh "vườn không nhà trống".

Tôi xin lưu ý các bạn rằng ở Viet Nam chỉ có một Đảng Cộng Sản Việt Nam độc quyền, đã độc quyền thì như bạn đã biết không thể thay đổi gì được .....cho nên có nói hoài cũng vậy mà thôi.

Thật sự bây giờ lớp sinh viên chúng tôi và lớp con cháu chúng tôi sau này thật sự cần những kiến thức chuyên môn sâu hơn, để làm sao chúng tôi ứng dụng những chuyên môn đó vào công việc khi ra trường. Và tiến xa hơn nữa là làm sao chúng tôi có thể làm chủ hay nói cách khác hơn là có thể trở thành những nhà tư bản, biết cách kinh doanh , tạo công ăn việc làm cho lao động VN, tạo nguồn thu cho đất nước VN. Tôi mong rằng đảng CS VN nên nhận ra thực tế mhững suy nghĩ này trong đại bộ phận lớp trẻ để có định hướng đúng hơn và chỉ đạo cho bộ GD ĐT có một chương trình đào tạo cho phù hợp với thế hệ trẻ chúng tôi.

Nguyễn Nam, Sài Gòn
Chắc là bạn không muốn Đảng Cs lãnh đạo nữa nên bạn mới đề nghị bỏ mấy cái môn học chính trị như: Triết học Mác-Lênin, Kinh tế-chính trị học Mác-Lênin... Những môn học này làm đầu óc con người u mê, chẳng biết đâu là làm ăn lương thiện đâu là bóc lột, chẳng có thời gian nào mà nghiên cứu nghiền ngẫm... Đảng cho đảng là chân lý, là mặt trời mọc phương Đông, công lao đảng như trời biển. Đảng giành được thắng lợi vang dội như ngày hôm nay là nhờ đi theo con đường của cn Mác-Lê đó bạn ạ! Cho nên từ cấp ba cho đến các bậc sau đại học đều phải trải qua mấy môn học này, bất chấp cho chương trình cấp sau không cao hơn cấp trước là bao nhiêu. Những cái thứ hổ lốn này là kim chỉ nam, là hành trang của những ai cần vào đời và đi! theo đảng. Đảng ta chủ trương là cần phải nhồi nhét các thứ triết học chết yểu đó cho thanh niên, học sinh càng nhiều càng tốt.

Nhi, Đà Nẵng
Không nên nói nhiều! Tôi đảm bảo chắc chắn rằng khi thi nghiêm túc các môn này 99,9% chỉ được 1 đến 2 điểm chứ đừng nói điểm 5 thì có thể đánh giá.

Minh Nam, Hà Nội
Là sinh viên VN hỏi ai thoát được môn chính trị? Âu là cái số. Có người rất thích cái "số" này vì mở mang hiểu biết. Tôi cũng thèm được như các bạn đó, nhưng khổ nỗi tôi chỉ là người bình thường - nghĩa là thấy môn nào vô bổ cho chuyên môn sâu của tôi thì tôi cảm thấy học nó quá nhiều là vô ích.

Khi còn đang học, tôi chỉ "cảm thấy" thôi, nhưng sau khi ra trường vài năm thì tôi thấy nó vô ích thật sự, nhất là khi hỏi các bậc cha chú đã ra trường 20 hay 30 năm.

Đây là các môn học "thầy không thích dạy, trò không thích học" như cụ dân biểu đối lập (thời ông Thiệu) đã nhận xét và viết lên báo quốc nội. Đảng ta cũng không phản đối nổi lập luận này thì chúng ta cãi giúp đảng sao được? Đảng ta khi đánh giá tình hình đã nhận định rằng: công tác giáo dục tư tưởng trong thanh niên và sinh viên làm cứng nhắc, một chiều, kém hấp dẫn, phản tác dụng... Mười năm nay chưa sửa được nên tôi nghĩ rằng do nội dung môn học chứ không phải do phương pháp dạy.

Tôi rất cảm phục các bạn ham học môn này, nhưng tôi không đủ gan góc để làm theo. Chúc các bạn đó có nhiều người noi gương.

Minh, Hà Nội
Lý luận của Mác dựa trên quan điểm Duy vật là một quan điểm đúng đắn. Mọi vấn đề nhìn nhận trên quan điểm Phi tôn giáo phù hợp với khoa học hiện tại. Lý luận về giá trị thặng dư hoàn toàn đúng đắn, nêu được bản chất của cải của nhân loại.

Còn một số điểm hạn chế do xã hội thời đó để hình thành lý luận không như hiện tại cần phải điều chỉnh. Đa số người Việt nam được thừa hưởng những lý luận duy vật là một sự may mắn "không thượng đế, không chúa trời, không thánh thần" Vũ trụ là vật chất, mọi vấn đề con người tự chinh phục, không bao giờ dựa vào "Đấng tối cao nào cả"

BKHN
Chào anh Bình Minh, chào các bạn độc giả của BBC. Trước tiên tôi chia sẻ quan điểm với anh Minh về việc sinh viên VN phải học quá nhiều về các môn chính trị một cách không cần thiết.

Nhưng đọc cái cách anh mô tả về việc anh "phải" học chính trị theo kiểu mà anh gọi là đấu trí thì tôi thấy nó kịch quá, nâng quan điểm quá. Xin lỗi anh, tôi cũng học Bách Khoa Hà Nội cùng thời điểm với anh (1999-2004) nên anh hiểu những việc anh viết.

Việc sinh viên đối phó với giảng viên điểm danh thì môn nào chả có, sinh viên trốn học thì trường nào chả có, ngành nào chả có, cứ gì cứ là Triết Mác - Lê, anh cố tình tạo tâm lý cho người đọc thế anh có thấy giả dối ko?

Tôi tán thành ý kiến của bạn P.Linh, "Tôi chẳng phản đối gì việc này, tuy nhiên nếu muốn thuyết phục được người khác, nhất là những người ở trong nước, bạn cần tìm những lý lẽ xác đáng hơn. Nếu không thì bảo sao người ta cứ nói bạn “’ nói xấu đất nước’, ’bôi nhọ quê hương’” và như tôi nghĩ, đang “viết thuê” cho ai đó chứ không viết những điều thực có. " Nếu muốn nêu lên ý kiến của mình về việc gì đó anh nên lập luận thực tế và khoa học hơn nếu ko muốn tôi hay bất cứ độc giả nào đã từng ở trong hoàn cảnh như anh nghĩ rằng anh vừa chạy ra khỏi Việt Nam đã quay lưng nói xấu, chê bai Tổ Quốc.

Lê Hồng, Hoa Kỳ
Tôi tán đồng với ý kiến của bạn Bình Minh. Tôi là cựu sinh viên khoa Trung Văn đại học sư phạm TP Hồ Chí Minh. Trung bình mỗi tuần tôi phải lên lớp mười buổi, nhưng chỉ có bốn buổi học là liên quan đến chuyên ngành môn tiếng Trung của tôi mà thôi. Còn lại sáu buổi kia tôi phải học các môn phụ như Triết học Mac Lê, Lịch sử đảng v.v

Các môn học này thật sự là vô cùng chán nản. Trong lớp không ai có hứng thú để học, hơn nữa nó lại phản khoa học. Ví dụ như khi học về chủ nghĩa tư bản, cô giáo tôi dạy rằng chủ nghĩa tư bản là nguyên nhân làm cho tầng lớp công nhân vốn đã bị bốc lột trở nên nghèo nàn nay lại càng nghèo nàn hơn. Ví dụ trước đây cũng cùng công việc mà chủ hãng cần phải thuê 20 công nhân. Nay chủ hãng mua máy móc về sản xuất nên chỉ cần thuê 5 công nhân. Tuy là lương 5 công nhân được trả cao hơn một chút nhưng vẫn rẻ hơn nhiều so với việc chủ hãng phải trả cho 20 công nhân và 5 công nhân này họ phải làm công việc của 20 công nhân. Như vậy là họ bị bóc lột sức lao động. Đó là chưa kể số 15 công nhân bị thất nghiệp do chủ hãng thế máy móc vào việc làm của họ.

Tôi nghĩ đã đến lúc Đảng Cộng Sản VN nên trả lại quyền tự do chọn lựa môn học cho sinh viên.

.....

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/03/060311_tuongbinhminh_trung4.shtml
HongYen 19.03.2006 08:55:08 (permalink)
.....

Melvin Nguyen, USA
Ông bà ta đã nói "Khi thương củ ấu cũng tròn, khi ghét trái bồ hòn cũng méo". Các bạn mà nghe thông tin một chiều thì thấy cái gì cũng tốt đẹp là điều tất nhiên. Bây giờ internet đã phổ biến khắp mọi nơi rồi, chúng ta nên sử dụng internet như một công cụ để học hỏi, tiếp cận những cái hay ở ngòai nước cũng như trong nước. "Biết người, biết ta trăm trận trăm thắng", nếu chúng ta chỉ học tập theo kiểu "biết ta" thôi thì làm sao mà tiến bộ được?

Ẩn Danh
Tôi hiện là sinh viên khoa du lịch. Hiện tại là năm thứ 3. Tui xin đưa ra ví dụ môn tư tưởng Max Lenin chiếm 73 tiết học trong khi các môn chính khóa là 40 tiết. Hôm kia có đứng gần thằng bạn làm Đoàn trường, nghe nó nói mà tôi nghĩ rụng rời, nó đang kết nạp các sinh viên vào Đoàn. Nguyên văn nói như vầy: "mấy bạn cứ đi học, học chỉ có buổi tối, cố gắng thu xếp và ngày mai sẽ làm lễ kết nạp luôn". Chẳng lẽ vào hàng ngũ Đảng dễ vậy sao hay là chỉ chạy theo số lượng?

Bạn Văn nói là chúng ta sống cần có tư tưởng vậy chủ nghĩa Mác là duy nhất ah, chúng tôi quyền được biết và học tư tưởng khác không? Năm sau nghe nói môn chính trị là 1 môn thi bắt buộc. Chưa thấy nước nào là như VN chúng ta, học chuyên ngành thì ít mà cái môn đó thì nhiều. Nếu cái lí thuyết của mấy ông cán bộ là đúng thì chúng ta giờ đâu có đứng chót bảng Đông Nam Á?

Namibian, Hà Nội, Việt Nam
Chính vì những sinh viên Việt Nam ở nước ngoài không học chính trị nên trình độ nhận thức về chính trị của họ không cao. Họ luôn lầm tưởng những gì của nước ngoài, đặc biệt là các nước TBCN là tốt đẹp. Những người có cơ sở lý luận chính trị vững chắc sẽ thấy những kiến nghị như của Nguyễn Tiến Trung là nực cười. Và những người hiểu biết về chính trị sẽ hiểu ngay có một thế lực nào đó đứng sau Trung, và bài viết của Trung hoàn toàn không phải vì mục đích Giáo dục mà là hướng tới chính trị, có ý so sánh VN và các nước TB, muốn VN phải thực hiện đa nguyên...

Có lẽ những ai muốn xoá bỏ các môn chính trị ở VN chẳng qua là muốn thế hệ trẻ VN hiểu ít hơn về chính trị, lập trường chính trị không vững chắc để dễ bề lôi kéo. Khi họ không có trong đầu những tri thức tối thiểu về chính trị qua những học thuyết của Mc và Lênin thì họ sẽ thấy những gì người nước ngoài hay du học sinh nói về các nước TB đều là đúng, còn VN là tồi tệ. Tôi cho rằng đóng góp ý kiến xây dựng là tốt. Nhưng đóng góp ý kiến với mục đích chống phá thì những thanh niên trẻ như Trung nên suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Liệu các bạn đã hiểu hết mục đích hành động của mình (hay của người đứng sau lưng mình) chưa. Mong bạn sớm có một cái nhìn xa hơn về đất nước đã sinh ra và nuôi lớn bạn (ít ra là cho đến trước khi bạn xuất ngoại).

Van Tu, HCM, VN
Tôi cũng đã học đầy đủ 5 môn lý luận chính trị và thấy bạn Bình Minh có lý khi nói rằng nó là quá nhiều, thực sự nó làm cho tôi không còn nhiều thời gian để học các môn còn lại. Theo tôi chỉ nên học khoảng 2 môn bắt buộc là triết học Mác Lê Nin và tư tưởng HCM còn 3 môn còn lại là tự chọn nếu như muốn tìm hiểu thêm.

Tuy nhiên tôi không đồng ý với bạn Bình Minh về những lý luận của bạn về sự lãnh đạo của Đảng và chủ nghĩa Mác Lê Nin. Thanh niên lớn lên là phải hiểu quan điểm, đường lối, chính sách lãnh đạo của nhà nước, ở nước ta các quan điểm này dựa trên CN Mác và tư tưởng HCM. Mặt khác lời lẽ của bạn rất khiếm nhã khi bàn về Đảng và CN Mác Lênin chứng tỏ trình độ nhận thức của bạn còn rất hạn chế. Bạn nên đem bài vở ra học lại để bù vào những ngày trốn học để hiểu rõ hơn về quan điểm đường lối của Đảng.

Hoàng Nam
Tôi đồng ý với bạn Bình Minh về việc phần lớn sinh viên trong nước không thích thú các môn học chính trị. Tuy nhiên đọan sau bạn cho rằng sinh viên ngành kỹ thuật thì không quan tâm và không thể hiểu nổi các môn xã hội cao siêu này. Và nhiều sinh viên tìm các trốn học môn này. Bạn đổ lỗi cho hệ thống giáo dục trong nước.

Tôi là người học ở trường kỹ thuật trong nước, cũng trải qua các môn học chính trị này. Nhiều người bạn của tôi thời trước cũng bày tỏ thái độ về một số môn học. Họ thích đến nghe các môn quan trọng và tìm cách bỏ học hoặc đối phó vói các họ cho là không quan trọng.

Tôi có các tiếp cận khác. Môn học nào tôi cũng tôn trọng như nhau. Tất nhiên có môn tôi thích, có môn tôi không thích. Kể cả môn nhiều người không thích như LSD, tôi vấn bình tĩnh tìm nguyên nhân tại sao người ta muốn dạy mình.

Nắm được thông điệp của môn học, để sau này ra trường nghiên cứu thêm là cách học và nghiên cứu của tôi. Tôi cho rằng, tôi tương đối độc lập trong suy nghĩ hơn so với các bạn cùng thời. Tôi nghe nhiều người phàn nàn là không được giáo dục thế nọ, thế kia, phải ra nước ngoài mới học được, hay nền giáo dục VN đang có vấn đề, v.v.. Tôi thấy những người đó thực sự có vấn đề về tinh thần tự học.

Chính những người tự học kém mới đòi hỏi được giáo dục. Theo quan điểm của tôi, sinh viên ĐH chẳng cần nên quan tâm thầy giáo m! ình là ai, dạy được gì, sinh viên hãy biết nên tự đặt mục tiêu cho mình và đạt được mục tiêu đó. Đổ lỗi cho thầy giáo, cho hệ thống giáo dục là tự nhận mình là người thất bại trong năng lực tự học thôi.

Responder, Hà Nội
Tôi học ở Việt Nam đến cao học nên thấu hiểu nhiều điều tệ hại của các bậc giáo dục nước nhà hiện nay. Tôi chỉ xin góp thêm một ý kiến nhỏ, là sức sáng tạo, sự năng động và lý tưởng của sinh viên đang bị bóp chết một cách tức tưởi bởi cách làm việc trì trệ, kiến thức kém và lạc hậu của rất nhiều giảng viên.

Nhưng trong chuyện này, sinh viên cũng rất có lỗi. Đại diện cho tầng lớp trí thức trẻ của đất nước nhưng họ thờ ơ với đời sống kinh tế, chính trị và xã hội mà họ đang sống trong. Họ dễ dàng bị mị một cách vô tình (từ cha mẹ, bầu không khí xã hội) và cố ý (từ chính phủ).

Văn
Tôi chưa bao giờ cảm thấy bực mình hay chán khi học các môn chính trị, đặc biệt là các môn về Lịch sử Đảng, Tư tưởng Hồ Chí Minh. Càng đọc, càng ngẫm nghĩ tôi lại càng thấy ý nghĩa và những lợi ích của việc học các môn này. Con người sống trong xã hội phải có cho mình 1 hệ tư tưởng. Và tôi cảm thấy hệ tư tưởng về CNXH: CN Mac-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh mang đáp ứng được nhu cầu lý luận và quan niệm sống của tôi.

Chính trị không bao giờ là môn học dễ nuốt, nhất là đối với những ai ngại "ngẫm nghĩ" và "thích cái tôi" của mình hơn là lắng nghe.

Phan Tùng, Richmond, Mỹ
Đọc bài nhận định cuả bạn Tưởng Bình Minh, tôi thật vui mừng cho đất nước Việt Nam còn có những thanh niên có những nhận định sáng suốt, sâu sắc như vậy. Cầu mong sao những thanh niên như bạn có cơ hội lãnh đạo và mang dân tộc ta theo kịp các nước Á Châu trong vùng.

P.Linh
Gửi bạn Bình Minh: Tôi đồng ý với bạn rằng việc bắt học sinh “nhồi” 5 môn học chính trị ở trường đại học rất đáng phê phán.

Nhưng theo tôi, trong lập luận của mình, bạn đã đi nhầm hướng. Tôi chỉ nêu một ví dụ. Bạn nói rằng “Tôi lo sợ rằng, cứ tiếp tục bây giờ thì chẳng bao lâu nữa, người trẻ Việt Nam mình sẽ biết tới mấy ông tây Karl Marx và Vladimir Ilich Lenin còn rõ hơn nhiều.” Tôi tự hỏi không biết bạn có học 4 năm đại học Việt Nam không? Nếu bạn thực sự đã từng là sinh viên ở Việt Nam như bạn nói, thì hẳn bạn phải biết là giữa việc bắt học chính trị và việc học sinh ta dốt sử hoàn toàn không có quan hệ nhân quả trực tiếp với nhau.

Để có thể nói học sinh hiểu chủ nghĩa Mác hơn lịch sử dân tộc, cần phải có hai điều sau đây: Thứ nhất, thời lượng học chính trị phải nhiều hơn hẳn, áp đảo hẳn thời gian học lịch sử, đến nỗi sinh viên ta không có đủ thời gian và phương tiện tiếp cận với lịch sử nước nhà.

Thứ hai, việc giảng dạy CNCS phải có chất lượng cao, phải thành công đến nỗi mọi sinh viên đều nhớ đến nó, biết rõ về nó, mù quáng tuân theo nó tựa như đám Hồng vệ binh đi theo ông “mặt trời đỏ” Mao Trạch Đông vậy. Thật nực cười khi nghĩ như vậy.

Nếu từng học ở VN, bạn biết rõ trong khi 5 môn chính trị kia chỉ dạy ở trường đại học thì lịch sử Việt Nam được dạy lặp đi lặp lại, trải dài suốt từ cấp một sang cấp hai, tới cấp ba. Về thời lượng thì cái nào nhiều hơn?

Sinh viên có thiếu cơ hội tìm hiểu lịch sử nước nhà không? Hơn nữa, năm môn chính trị bắt buộc không khiến cho người ta hiểu chủ nghĩa cộng sản và yêu nó hơn, càng không phải vì học nó mà quên đi lịch sử nước nhà được.

Bạn có thể cho biết liệu có đến 5% sinh viên nhớ được những gì họ đã học về chủ nghĩa CS không? Bao nhiêu sinh viên biết được Mác và Ăng ghen là người nước nào? Trừ các thầy giáo dạy chính trị ra, có bí thư chi đoàn nào dám đứng lên thuyết giảng chủ nghĩa CS trước lớp không?

Thời buổi này, sinh viên VN biết về Bill Gates nhiều hơn về Marx đấy bạn ạ. Đáng tiếc là người ta cũng biết về vua Càn Long nhiều hơn về Quang Trung, nhưng không phải do hình ảnh Marx-Lenin bị nhồi vào thay thế các anh hùng dân tộc như bạn tuyên truyền đâu, mà do cách giảng dạy lịch sử không phù hợp, không tạo được cho học sinh-SV niềm tự hào dân tộc.

Tôi nghĩ việc giảng chính trị ở trường ít ra cũng có mặt tích cực, dù đó là tác dụng ngược: càng ép sinh viên học thì càng phản tác dụng.

Sinh viên càng hiểu CNCS giáo điều, cũ rích, lạc hậu như thế nào, càng có dịp đối chiếu những gì họ bị bắt phải học với thực tế cuộc sống hiện tại… và có thể… càng ghét mô hình CNCS hơn. Tôi biết bạn Minh muốn tìm cách phê phán việc Đảng bắt học chính trị vô lối như hiện nay, và “nhân tiện”, đả kích luôn chế độ hiện tại.

Tôi chẳng phản đối gì việc này, tuy nhiên nếu muốn thuyết phục được người khác, nhất là những người ở trong nước, bạn cần tìm những lý lẽ xác đáng hơn. Nếu không thì bảo sao người ta cứ nói bạn “’ nói xấu đất nước’, ’bôi nhọ quê hương’” và như tôi nghĩ, đang “viết thuê” cho ai đó chứ không viết những điều thực có.

Sinh viên
Không biết nước nào trên thế giới này quan tâm đến lập trường tư tưởng chính trị Mác-Lênin cho sinh viên như ở Việt nam.

Sinh viên được nhồi nhét các môn tư tưởng xuyên suốt các năm học đại học. Trước khi ra trường để sinh viên vững vàng hơn trong tư tưởng chính trị này Bộ giáo dục đào tạo quyết định có thêm kỳ thi bắt buộc các môn chính trị. Mà dân chủ lắm nhé sinh viên được chọn một trong năm môn ’Triết học Mác-Lênin’, ’Kinh tế -chính trị Mác-Lênin’, ’Chủ nghĩa xã hội khoa học’, ’Lịch sử Đảng Cộng Sản Việt Nam và ’Tư tưởng Hồ Chí Minh’(?!). Môn này đối với sinh viên quan trọng lắm kỳ thi này tính 4 đơn vị học trình, sinh viên nào mà lơ là ấy mà bị trượt hay điểm thấp đôi khi mất bằng khá giỏi như chơi, đôi khi không được ra đường đứng thời hạn.

Mấy anh em sinh viên trong trường tôi đang bàn với nhau quả này lại đi “chùa thầy” thôi. Chính mắt tôi chứng kiến cảnh sinh viên kéo nhau đến nhà thầy lịch sử Đảng như chảy hội, xếp hàng thứ tự để có thể vào nhà thầy.

Giá sàn đi “chùa thầy” của mấy lớp thầy dạy được chúng tôi bàn đến từ trở lên 150.000(VND), bạn nào đi ít hơn lo lắng. Ngồi đợi ngoài của nhà thầy lâu quá chưa đến lượt mình vào mấy đưa sinh viên chúng tôi nhẩm tính. Mỗi kỳ thầy dạy khoảng 5 lớp, chưa kế các lớp tại chức , văn bằng hai, hay cao học cũng được học môn học của thầy.

Có khoảng 30 người đi nhà thầy mỗi lớp. Trung bình mỗi kỳ thi thầy giáo kiếm được dạy môn lịch sử Đảng kiếm 22.500.000(VND), xin lưu mỗi năm học lại có hai kỳ. Mỗi khi kỳ thi đến, thầy giáo chụi khó ở nhà tiếp sinh viên kiếm đến vài chục triệu đồng như chơi. Mà thu nhập bình quân đầu người của Việt nam vào khoảng 600$ tương đương 9.500.000 (VND).

Ẩn danh
Chúng ta cần phải học nhiều chính trị như thế là vì chúng ta đang thực hiện dân chủ xã hội chủ nghĩa: "dân biết, dân làm, dân bàn, dân kiểm tra". Chúng ta cần phải học làm chủ đất nước, mỗi người dân là một nhà lãnh đạo hoặc ít nhất là cố mà hiểu các nhà lãnh đạo đang làm gì với đất nước.

Không học mấy cái môn đó thì làm sao hiểu được mục tiêu chúng ta đang hướng tới: một xã hội chủ nghĩa chỉ có tình thương, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu nhưng bên cạnh đó chúng ta cũng nên tiếp thu thêm một số kiến thức triết học khác của thế giới, đừng để bị bịt mắt rằng trên thế giới chỉ có duy nhất chủ nghĩa Marx - Lenin.

Nhờ thế thì mới từ đó có sự so sánh xem cái nào ưu việt, hợp với xã hội mình và bản thân mình hơn cả, chớ có ngủ quên với những mộng tưởng về một xã hội tốt đẹp do ông Marx tưởng tượng ra.

Bách Việt, TP. HCM
Vậy thì chúng ta nên đặt câu hỏi vì sao sinh viên học sinh VN phải học chính trị nhiều thế? Câu trả lời là để đời đời thế hệ nói tiếp nhau không quên công ơn Đảng cộng sản.



http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/03/060311_tuongbinhminh_trung4.shtml
Thay đổi trang: << < 789 > >> | Trang 9 của 10 trang, bài viết từ 121 đến 135 trên tổng số 137 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9