VIET VE MOT TINH YEU
Hôm qua nhận được tin sư phạm
Thư báo gì đâu một tin buồn
Em bị đau ư không,không phải
Anh buồn em có thấu không em?
Một phong bì con có giàn tem
Ngoài đề dòng chữ ngó khó xem
Em ơi viết gì dòng chữ ấy
Anh mừng rồi vội mở thư xem
Ngờ đâu tờ giấy màu trắng tinh
Gấp tư thư như tự dấu mình
Không phải viện hàn lâm anh hiểu
Giấy trắng này cắt đứt tình duyên
Em đã phôi pha mối tình đầu
Đắng cay nhiều ta mới hiểu nhau
Bao lá thư đi chờ tin lại
Đêm dài anh đợi ngóng tin em
Ngày rộng tháng dài cứ trôi đi
Rừng xanh phía đó có nhớ gì ?
Em ơi viết gì dòng chữ ấy
Anh buồn anh nhớ tới a nhi
Đã mấy năm rồi đó hở Han
Anh thấy thương em quý vô vàn
Phải chi anh dành cho em cả
Bây giờ sóng vỗ thuyền đã tan
Từ trước tới nay trọn lời thề
Ngọn ngành anh đã kể em nghe
Gió trăng không động về đến anh
Vẫn giư gìn sao thật ngọt lành
Chắc lẽ giờ đây em rất vui !
tình xưa em không một tý ngậm ngùi
Hê hả người quên tình bén lửa
Đậm đà quên cả thả cho trôi...
Không biết đi đâu dạt phương nào
Tình em như một đợt sóng trào
Biết đâu trong niềm vui sướng đó
Đầu anh đang gối cánh tay anh
Bâng khuâng lán trọ tình xưa dậy
Gà gáy sang canh vẫn thức hoài
Lắng nghe lèn núi chim tìm bạn
Anh biết tìm ai chốn nơi này ?
Anh thấy cô đơn đến lạ lùng
Bởi vì anh quá trọn thủy chung
Tình ơi say mãi hồn thơ mộng
Để quý bao nhiêu sức bón trồng
Từ thuở em đi tập làm người
Anh mừng trong dạ đó em ơi
Nhớ khi em hỏi nên đi nhỉ
Khoái quá gì hơn đạt ý rồi .!
Ngày mai anh nghĩ cuộc đời ta
Hạnh phúc gì hơn được một nhà
Sáng sáng chiều chiều lên bục giảng
Vui đàn em nhỏ trong nết na
Ngày trước mẹ đùa hai đứa yêu
Mẹ nói ngắn thôi có mấy điều
Khi nào con mẹ đôi mươi tuổi
Mẹ sẽ đính hôn đứa mày yêu
Hàng xóm cũng thường ghẹo chúng ta
Hai đứa nó yêu thật đó mà
Bà ơi thằng rể nhà bà đấy
E ấp thẹn thùng anh lánh xa...
Ngày lại ngày theo năm tháng trôi qua
Tuần một tuần đôi ghé về nhà
Qua ngõ nhà em anh muốn gọi
Anh đã về tối sang nhỡi nghe em
Ý vị làm sao buổi đầu tiên
Bốn mắt âm thầm lặng trao duyên
Ngày xưa chúng mình đôi mắt ấy
Sáng trong lành ôi đôi mắt hôm nay
Cặp mắt này rất quý em ơi
Chân thành không cũng thể hiện đây rồi
Lúc nẩy lửa cũng là đôi mắt ấy
Khi dịu hiền cũng cặp mắt ấy thôi
Ôi cặp mắt hiền từ đáng quý
Phải không em mắt mình không chỉ
Để mà nhìn hay biết hướng mà đi
Và rất quý khi mắt mình thi sĩ
Sống trên đời ai chẳng có vui
Nhưng mà ai chẳng lúc ngậm ngùi
Chưa đau khổ chưa phải người từng trãi
Chưa lớn khôn chưa vội hứa hẹn lời
Sen xa hồ sen có nhớ không?
Anh xa em anh tạc chữ đồng
Em có biết thời gian xa vắng
Hay chiều tà anh ngước mắt trông
Người ta bảo xa nhau thì nhớ
Đó em ơi chỉ vì duyên nợ
Anh bâng khuâng như dở việc làm
Thà không thương mà chựu cho cam
Hôm nay đây tạm gọi xa rồi
Lệ không trào anh cắn chặt môi
Tình là đợt sóng trào không lặng
Không vui đời càng tấy nặng vết thương
Gió đông thổi người đâu chẳng lạnh
Khi chưa quàng thêm áo vào thân
Khi chúng ta trãi mấy phong trần
Khi lỡ hẹn với người thân là ân hận
Phận làm trai anh tuy có nghèo
Về vật chất còn tình đâu có can
Người với người đối với anh là bạn
Rất trung thành cũng rất mực nghiêm trang
Hôm nay đây trên mảnh đất xóm làng
Anh ngồi viết bài thơ tâm sự
Gửi tất cả vào trong dòng chữ
Có vết thương anh ghi nhớ đời đời
Tuy bài thơ không đúng luật em ơi
Anh mong sao em hiểu ý lời
Mười bồn tỉ thần kinh chỉ đạo
Đối với anh không bao giờ nói láo
Đêm khuya rồi sắp nhường chỗ ngày mai
Công việc anh còn nặng nhọc hoài
Đêm ơi hãy dài thêm tí nữa
Đưa ta về kí ức của xa xưa...
Đêm buồn thương là đêm trời mưa
Ngày thương nhớ lúc chiều tà xế bóng
Đêm tràn xuống xua tan niềm hi vọng
Khao khát một tình yêu bắt rễ tự đáy lòng
Mối tình đầu ôi sao sâu lắng
Nhưng mà sao cay đắng biết chừn nào
Không chẳng sao-hạnh phúc biết bao
Tan nát trước, để rồi sau hạnh phúc./.
Đậm đà quên cả thả cho trôi