TIẾNG XƯA
Tiếng xưa vọng từ rất xa xôi...
Về nối tình của một thời nông nổi
Hoa trên núi vẫn âm thầm chờ đợi.
Đứng một mình giữa cõi xa xăm...
Mùa đông về đón cái rét mong manh.
Ôm nỗi nhớ từ một miên hư ảo...
Ngày lại ngày hứng cả trời dông bão.
Ai đi qua..năm tháng giữa vô tình...
Chiều mùa đông ta đứng một mình.
Nghe tiếng xưa trở về trong tiềm thức.
Chén riệu tình ai vội vàng đem hắt
Đổ chảy dài lênh láng giũa hoang sơ...
Tiếng xưa lại trở về trong mơ...
Nghe rất thực nhưng lại mơ hồ thế.
Ta muốn đến thật gần nhưng không thể.
Bỗng giật mình tất cả chỉ hư vô...
Ta muốn quay về quá khứ xa xưa.
Để trả lại vầng trăng vàng e ấp.
Đã một thời ta vô tình đánh mất.
Một tình yêu trong sáng đến dại khờ...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2007 08:06:07 bởi giotnangmuathu2007 >