KHOẢNG TRỐNG HOANG SƠ (Phong Linh cg)
ƯỚC... Ước gì em có được anh
Để đời em đượm như nhành hoa Lan
Tình anh thoáng đến ngập tràn
Tựa như biển cả như ngàn lá non.
Ước gì đời mãi tươi giòn
Cho tình đôi lứa xếp tròn vòng tay
Cho xuân cánh én thơ ngây
Dìu hương sắc – trái tim đầy nụ hôn!
Yêu thương em nguyện sắt son
Tình anh trao trọn: vẫn còn – thắm tươi
Em luôn luôn sẽ thắm cười
Khi vòng tay ấm bên đời có anh
Hữu Thịnh Cùng viết với Phong Linh
(25/ 02/ 2010)
Em Không Thể... Em không thể: dấu lòng mình đơn chiếc Trong căn phòng trống vắng lẫn cô đơn Không có ai cho em trút dỗi hờn Thân gục xuống căn gác buồn ngơ ngác. Em không thể: dấu thèm cơn - thể xác Trong khát khao một hơi ấm bên người Không thể đâu dấu hồn đang tả tơi Khóc thầm nhiều hai khoé mắt tái tê. Em không thể: ấm khi gió đông về Đã trơi vơi khi vào đời bươn trải Niềm khát khao bao giờ ngừng chảy Giữa xứ người mãi mãi đặng niềm vui. Em không thể: ẩn mình trong ngọt bùi Khi lòng run giữa gió cao lồng lộng Giờ ý tưởng em rơi vào vô vọng Em không thể... dẫu đánh mất chính mình. _____________________________
15/03/2010
Bốn Mùa Khoảng Trống Không thể là mùa thu Khi rơi vài chiếc lá Em ở nơi xứ lạ Không thể về quê nhà Không thể bốn mùa qua Em quên mau nỗi nhớ Không thể nói hạ chờ Khi nắng về cuối phố Mùa xuân bên cửa xổ Gọi cánh én thiết tha Bao lời yêu vội vã Không thể giữ.... bay xa ! Mùa đông tràn lạnh giá Cả khung trời nở hoa Tuyết vuơng bay trắng xóa Lạnh lòng em bước qua. Đông trên miền đất lạ Ru gió về mâng mông Thiếu nữ ngước mắt trông Đợi xân về tha mộng. Bốn mùa không hơi ấm Xuân - thu - hạ vào đông Tiếng ru lòng gợn sóng Cả tâm hồn khoảng không. 08/01/2010
Khoảng Vắng Tâm Hồn Trời ơi! Tết đã về rồi Mà sao ta vẫn phương trời xứ xa Xuân nồng lộc biếc đơm hoa Nữ khách ngồi đếm giọt lòa vừa rơi Tuyết vương _ thân gái rã rời Cho tâm gục ngã chẳng lời thương yêu (!) Phố buồn - bóng gục liêu siêu Một mình với bóng trong chiều tha hương Hoàng hôn dẫn đến đêm trường Tâm tư giá lạnh vấn vương... ngày về. Nhiều năm cách biệt duyên quê Bước đi khắc khoải bốn bề lạnh mang. Thâu canh lẻ bước lang thang Tuyết vương hay nhỏ đôi hàng lệ tuôn Đêm đông cả phố thêm buồn Cây trơ vắng lặng bồn chồn đứng trông. Than ôi đáng ghét mùa đông Để lòng trống vắng khoảng không tâm hồn.
Tình Yêu Đã Mất Vì sao người nỡ quên em? Đêm nằm thao thức bỗng thèm tiếng anh Chợt lòng thức trọn năm canh Nên mơ một giấc mơ xanh không tròn! Hồn - tim với bóng... lon ton Thả về ngày ấy - không còn ngất ngây Trời mây, quang cảnh tồn đây Cùng em hình bóng anh đầy trong tim. Tâm tư run nấc... "lặng im" Nỗi nhớ réo rắt gợi tìm tiếng yêu Hôm nay em hiểu một điều Tình mình thuở ấy chỉ yêu... bên lề. Phong Linh cg 09/03/2010
Chẳng Bao Giờ Mất Cả Chẳng mất được đâu em gái ơi Tình yêu vĩnh cửu của đời rồi. Chợt thương, chợt nhớ, rồi hờn dỗi Chợt khóc, chợt cười, vẫn thế thôi. Cũng như trời đất luôn mưa, nắng Thủy triều lên xuống nước đầy vơi Đố em tìm thấy ai người nỡ Để trái tim mình chịu cút côi. Trung Dũng
Không Thể Nào Quên Em không thể quên anh Sau bao ngày giận dỗi Nguyện cả đời xin đợi Tình anh quay trở về. Bao năm tháng xa quê Em hoài ôm mộng ước Một ngày em có được Hạnh phúc một gia đình.,... Nay em vẫn một mình Nơi viễn xứ tha hương Bao tình tự mến thương Gửi về anh bên đó... Tình em vương thắm đỏ Anh bỏ em mà đi Đã từng hứa hẹn gì? Không thể nào quên được. Xin anh điều nguyện ước Ngày em về thăm quê Hai đứa mình có thể Kết duyên tình trăm năm. ________15/03/2010_____________________
ĐỢI
gửi: Phong Linh thân thương
Anh đợi em trăng chiều đã mọc
Bến cô đơn con nước buồn hiu!
Thả trôi anh bao nguồn tâm sự
Vẫn đợi chờ một hình bóng ai…
Em có biết giờ này nắng tắt
Đã sương che cảnh vật quanh anh
Phương trời xa anh ngóng cánh chim lạc
Mong nhớ người, sao chợt rụng long lanh.
(17/ 03/ 2010)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2010 22:25:39 bởi Nguyễn Hữu Thịnh >
Em lớn thế... Tinh yêu như hóa trẻ. Gửi Th của tôi Em đã lớn mà tình yêu hóa trẻ Bởi vì anh giọng nói cứ bi bô Em hình dung một đứa trẻ ngây ngô Đang cưng nịnh cho nhau vien kẹo ngọt. Giọng em ngâm trầm bổng như chim hót Còn giọng anh khó nhọc nắn từng câu :
"Phong Linh yêu! Sao mãi tận trời âu Hãy về sớm quê nhà anh đang đợi" Em cảm nhận niềm vui qua lời nói Dù nhiều từ chưa thể thể dịch ra.
Em đón nhận tình yêu anh gửi qua Nguyện gắn bó cả đời mình chung bước 17/03/2010
Thân Em...
Thân em như chiếc bóng Đứng bền đời chơ vơ Em như chiếc thuyền nhỏ Sóng sô rạt đâu bờ?... Em lang thang trong gió Một mình lối không ai Tìm đâu hơi gió ấm Để bớt lạnh đông dài. Em như mưa sối xả Rớt xuống dòng đời xanh Phiêu du trong trời bể Thân nhỏ bé mong manh. Em như hoa xuân nở Một ngày héo úa tàn Bốn mùa luôn lui trở Bao mong uớc vỡ tan. Em như bờ cát dài Nhiều bàn chân trên đó Khi bóng đêm phủ xuống Chỉ còn con sóng sô. Thân em còn dong duổi Lạnh tràn đầy đôi vai Năm tháng tha hương mãi Bóng với em thành hai. Phong Linh cg 11/03/2010
ĐU - PAI... BUỒN... Gửi Hạnh, thay lời anh nói với em: Đu-Pai anh sống chẳng có đông Nắng sém bờ vai bạc má hồng Ngày đêm rực lửa như lò nướng Nắng vàng đốt cả khoảng đợi mong Đu - Pai mùa thu chẳng có về Không mùa xuân đượm như chốn quê Chỉ có những ngày như lửa đốt Nhớ nhà lòng dạ cứ tái tê...! Đu - Pai không có tuyết tỏa rơi Như chốn Mátxcva thật xa vời Chỉ có lòng anh đang giá lạnh Lẫn hồn trống vắng giọt tủi "đời!" Đu - Pai đêm về anh với bóng Bao nhiêu ước vọng lẫn đợi mong Tự rưng xua đi vào khoảng trống Bên đời ngã rẽ... vẫn đứng trông Du-Pai ơi! Anh rất cô đơn Một mình chẳng thốt được dỗi hờn Anh đành gom nhặt bao câu chữ Để cho tâm hồn chút... "cô đơn". Phong Linh cg 21/02/2010
Gửi Như: Tặng em đường 16: TẾT VIỄN XỨ
Tết nơi đây buồn lắm Chẳng giống như quê nhà Không bánh chưng giò chả Chỉ có nỗi xót xa !... Ôi! Nữ khách nhớ nhà Nhớ quê hương mẹ cha Trong ngày tết viễn xứ Bao niên xuân đã qua !... Tết trong đông lạnh giá Không nắng ấm nơi nhà Chỉ có lòng trống vắng Nhiều năm rồi đi xa!... Ta nhìn tuyết thay hoa Không có cành mai đào Cả khung trời trống vắng Hồn hóa thành nôn nao. Mẹ ơi! Tết đến rồi ! Quê nhà vui muôn nơi Đất khách con không tết Chỉ có giọt lệ rơi !... Biết đến xuân bố đợi Con gái của mẹ về Cùng cả nhà đón tết Mẹ ơi! Con tái tê. Vần thơ con gửi gắm Nhớ xuân quê thiết tha Tết này con lỗi hẹn Xin mắt mẹ đừng lòa. 14/02/2010 Phong Linh cg Chị thân tặng em nha, chúc em vui nhiều nơi viễn xứ lạnh giá nhé em.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2010 06:43:28 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
PHƯƠNG TRỜI EM PHƯƠNG TRỜI ANH Gửi Phong Linh thân yêu
Hai đứa mình ở hai phương trời
Anh là ngày, em đêm sâu thẳm
Cánh xa nhau tháng năm đằng đẵng
Gặp: nhìn nhau khoảnh khắc tựa mơ hồ
Hai đứa mình quen nhau thật tình cờ
Giữa Mạng* đời kết nối những vần thơ
Ta chia nhau ấm áp từng hơi thở
Thấy niềm vui, hạnh phúc đầy giấc mơ!
Hai đứa mình nhớ thương trong đợi chờ
Em xứ lạnh: đất nước mùa tuyết trắng
Anh quê nhà xuân về niềm mong ngóng
Biết khi nào mình được nắm tay nhau?!
Hai phương trời, hai trái tim đau…
Thương cuộc đời – thương cho người yêu dấu
-Cánh lục bình mỏng manh mong bến đậu
Mà dòng đời chúng mình lắm bể dâu!!!
Hai đứa mình yêu nhau tình nhiệm màu
Mong đời thực: Mở một trang cổ tích…
Tình đôi ta diệu kỳ màu ngọc bích
Nuôi yêu tin đón những ngày bình yên.
Phương trời anh và Phương trời em
Sẽ một ngày ta chung mưa, nắng
Đời nghiệt ngã trải vàn cay đắng
Để ngọt ngào – khi xích lại gần nhau!
Phương trời em – Phương trời anh thắm màu.
(14-16/ 03/ 2010)
YÊU EM TRỌN ĐỜI
Tặng: PL thân yên của anh
Yêu em nhiều lắm em ơi
mong tình ta vẹn suốt đời có nhau!
mai sau dù có mai sau
sao rời – vật đổi nguyện cầu mãi yêu!
Đời mình dẫu khó khăn nhiều
trái tim vẫn hướng một chiều đắm say
yêu em đến hết tháng ngày
bàn tay xin nắm – bay tay trọn đợi!
(sáng 19/ 03/ 2010)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2010 19:01:01 bởi Nguyễn Hữu Thịnh >
LỜI HỨA DỐI GIAN Gửi người tôi yêu Em nhớ lắm lời hứa Giờ trở thành dối gian Lặng vỡ vụn tâm can Trong nhiều đêm em khóc. Em vẫn còn dở đọc Trang thơ viết cùng nhau Thu về lá đổi mầu Lời hứa tan rơi rớt... Gió thu về từng đợt Thấm lạnh kiếp tha hương Hai đứa mình hết thương Lời anh thành gian dối...!!! Hai mình ai phản bội ? Cho lời hứa chia phôi Bao ước hẹn chung đôi Sao giờ tan bọt sóng ? Đêm gió thu lồng lộng Hết thu lại tới đông Lòng em giờ khoảng trống Mênh mông... Thật mênh mông. Phong Linh cg 25/09/09
Kiếp này Em Chửa Lấy Chồng Bước đi dong duổi đường đời Bao năm lưu lạc còn nơi xứ người Cô đơn lệ tủi _ quên cười Ân tình xa vắng ở đời còn chi Tuổi xuân cũng rớt còn gì Nếp nhăn khoé mắt _ hằn mi thâm cuồng Gian truân khắp nẻo vạn đường Bến đỗ chưa gặp... tình trường vẫn không? Tâm trạng luôn chan chứa mong Bao giờ em mới lấy chồng người ơi !... Mới đó tuổi đã ba mươi Kiếp này có lẽ.. hẹn người kiếp sau Chân mỏi còn mãi đi đâu Thuyền đời lạc bến... nơi đầu ... lênh đênh 10.09.09
Em Muốn Là Tất Cả Em muốn làm tất cả Người vợ lẫn người tình Em sẽ vẹn thủy chung Để anh chồng không khinh. Em muốn làm người tình Thả hồn yêu nhõng nhẽo Sẽ có em cung nịnh Em tha hồ mè nheo.... Em muốn làm người vợ Chuyện nữ công gia tránh Sinh ra những đứa nhỏ Đẹp tựa như trong tranh. Em muốn chiếm hữu anh Nên muốn làm người vợ Muốn làm cả người tình Để hoài mộng và mơ. Phong Linh cg 5/09.09
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: