Gửi người sẽ xa

Thay đổi trang: < 1234 > | Trang 3 của 4 trang, bài viết từ 31 đến 45 trên tổng số 55 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Linh Linh

  • Số bài : 75
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.07.2009
  • Nơi: Hoàng hôn màu tím
  • Trạng thái: offline
Nhớ người muốn quên! 10.01.2010 21:52:40 (permalink)
           Bạn đã bao giờ khóc vì ai chưa? Nước mắt nó như thế nào? Giọt nước mắt tròn trịa, ra khỏi khóe mắt và lăn mịn trên má, chảy xuống khóe miệng, mằn mặn. Nó nóng hổi và trong trắng.
           Tình yêu đem lại cho con người ta nhiều nước mắt. Là người thứ ba thật chẳng dễ chịu chút nào. Khi thương thì hết lòng, nhưng khi tất cả những cảm xúc trong lòng đ­ược nói hết thì sao lòng lại cảm thấy khó chịu. Như chính bản thân mình moi ruột gan của mình ra. Phải, tất cả đã kết thúc theo khói mây để lại trong lòng một vết dao. Con tim bị ai đó cắt ra thì chẳng dễ chịu chút nào. Thật xót xa!
 


          Ngồi trong quán cafe, nước mắt cứ thi nhau mà rơi không cảm xúc, nó lăn trên má và chảy xuống bàn. Khóc cảm xúc có đau không? Nhưng không khóc thì cảm xúc không kìm nén được. Đi chơi, đi dạo, cười nói vui vẻ nhưng trong lòng vẫn không dứt hình bóng anh được.
          Cứ ngỡ sẽ quên được sau khi dứt khoát, nhưng không ngờ bản thân lại đau đến như vậy. Phải chăng những gì đã dứt khoát càng làm em đau khổ hơn? Tiếc rằng chúng mình gặp nhau quá muộn phải không? Nếu sớm hơn em đã hạnh phúc. Bây giờ chỉ còn là kỷ niệm. "Người ơi! Khi cố quên là khi lòng nhớ thêm!". Càng nhớ thì càng thấy yếu đuối.
        Khóc rồi lại khóc! Biết mình yếu đuối nhu nhược nhưng chỉ như thế lòng mới thanh thản và cảm giác vơi đi một phần nặng nhọc. Đó là những giọt nước mắt giúp tôi thấm thía được yêu như thế nào? Dù có cứng rắn và lòng có tự nhủ "không được khóc" nhưng tôi vẫn khóc. Khóc để rồi đứng lên bước tiếp vì cuộc sống đang còn nhiều điều cần tôi.
         Mưa tạt vào mặt, gió thổi vào người, bụi bay vào mắt. Tất cả những thứ đó càng làm tăng cảm giác nhớ và tróng trải trong lòng. Nhưng trong đời, ai cũng phải yêu và thất tình một lần. Vậy nên chỉ cần yêu hết mình là cảm thấy bản thân không còn gì để hối tiếc. Buồn, chán, hận, trách, tiếc, đau, khóc!
Cái giá của sự tự do là cô đơn.
Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
 
#31
    Linh Linh

    • Số bài : 75
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 04.07.2009
    • Nơi: Hoàng hôn màu tím
    • Trạng thái: offline
    Anh hiểu không? 11.01.2010 22:48:31 (permalink)

    Anh đã chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc đời và trái tim của em...
              Chẳng biết tại sao em lại có cảm giác buồn quá, khi ngồi chat với anh em còn cảm thấy rất vui, em đã nói và cười rất nhiều. Nhưng khi anh nói "anh hiểu mà" thì lúc đó em cảm thấy hoang mang đến lạ kỳ, có lẽ đó chỉ là một lời nói dối ngọt ngào. Anh không hiểu gì cả, anh không hiểu em cũng như tình cảm của em...
              Chưa bao giờ em nói lên 3 tiếng thiêng liêng ấy vì em sợ khi nói ra rồi em sẽ không thể nào quên và rời xa anh được. Dù em biết rằng anh đã chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc đời và trái tim của em. Lần đầu tiên em phải suy nghĩ nhiều về hoàn cảnh của mình đến vậy. Anh - một người đàn ông thành đạt, là mơ ước của bao cô gái hiện đại; còn em chỉ là một cô bé với hoàn cảnh thật đáng xấu hổ. Điều đó là sự thật - một sự thật phũ phàng mà em phải đối diện suốt những năm qua. Anh có biết em thèm được yêu thương đến mức nào không? Em không thể vui vẻ khi sống trong gia đình thiếu hạnh phúc như thế này. Em đã luôn phải mỉm cười - cười thật tươi để mong sao những giọt nước mắt sẽ chảy ngược vào trong âm thầm và lặng lẽ. Với một cuộc sống như thế thì làm sao em có đủ tự tin để có thể nói "em yêu anh", anh hiểu không?
              Có những lúc em nhớ anh đến cồn cào, đến cháy lòng nhưng lại không dám nhắn một mẩu tin cho anh vì em sợ em sẽ làm phiền anh. Em sợ mình sẽ biến thành một kẻ đeo bám đáng ghét. Em sợ anh sẽ nghĩ em là loại con gái dễ dãi trong chuyện tình cảm. Em sợ những nhận xét không tốt của anh về em. Vì thế dù nhớ anh đến đâu em vẫn phải giấu kín trong lòng, mong rằng theo thời gian trái tim sẽ chai sạn với nỗi nhớ của em. Nhưng thực lòng để vượt qua nỗi nhớ anh em đã phải cố gắng rất nhiều. Anh hiểu không?

    Anh là người con trai đầu tiên sẽ tồn tại mãi mãi trong trái tim trinh nguyên của một cô gái yêu anh chân thành...
              Đây là lần đầu tiên em có cảm giác yêu một người, đối với em tình cảm này là thiêng liêng nhất. Em sẽ chân trọng và gìn giữ dù rằng tình yêu này chỉ xuất phát từ nơi em đơn lẻ. Cho dù anh luôn dành cho em những lời nói ngọt ngào nhất nhưng em hiểu trong trái tim anh em không có một ki lô giá trị nào. Rồi một ngày không xa khi không còn hứng thú với em nữa anh sẽ rời xa em vĩnh viễn. Em sợ lắm, sợ những thứ tình cảm không nghiêm túc, không chắc chắn và không bền vững. Chính vì vậy em luôn thận trọng trong những suy nghĩ, em sợ mình sẽ lầm tưởng tình cảm của anh rồi sẽ thất vọng. Em không dám nói ra những tình cảm thật xuất phát từ trái tim mình, nếu nói ra em sợ sẽ đánh mất thứ tình cảm "nửa vời" mà em đang có. Em không muốn nếu ngày nào đó khi thức dậy, em sẽ không còn cơ hội để nghe giọng anh nữa, và nhận những tin nhắn chỉ là 3, 4 chữ thôi. Anh có hiểu điều đó không?
              Anh thấy đấy, anh chẳng hiểu gì về em hết. Những gì anh biết về em cũng như tất cả mọi người biết về em mà thôi. Cho dù tình cảm của anh không dành cho em mà dành cho một người con gái nào đó thì anh hãy tin rằng anh là người con trai đầu tiên sẽ tồn tại mãi mãi trong trái tim trinh nguyên của một cô gái yêu anh chân thành.
              Anh thân yêu! Trời đã trở lạnh rồi đấy, anh nhớ mặc quần áo ấm vào nhé. Đừng để ốm anh nghe anh, anh mà ốm em sẽ lo cho anh lắm đấy. Em ở xa không có nhiều thời gian và cơ hội ở bên anh nhưng khi nào cần đến em hãy nói cho em biết. Em không hứa sẽ đến ngay bên anh nhưng em tin em có thể tâm sự cùng anh, chia sẻ những niềm vui của anh, loại bỏ những nỗi buồn... Em chỉ mong thế thôi, anh hiểu không?
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.01.2010 22:52:03 bởi Linh Linh >
    Cái giá của sự tự do là cô đơn.
    Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
     
    #32
      Linh Linh

      • Số bài : 75
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.07.2009
      • Nơi: Hoàng hôn màu tím
      • Trạng thái: offline
      Khi cố quên là khi lòng nhớ thêm! 12.01.2010 21:30:15 (permalink)
               Lại một ngày nữa đi qua, nó dài hơn e nghĩ a à. Và e đã cố nén chặt tất cả. Mong sao hình ảnh của a thôi khỏi chập chờn. Nhưng e càng cố bao nhiêu thì mọi cái nó lại càng chứng tỏ cho e thấy rằng điều đó và vô cùng khó khăn. A à, e nói tất cả ra đây không phải để làm gì hết mà đơn giản chỉ là e muốn nói nó quá khó khăn. E thật sự bế tắc khi cứ mải miết chạy theo những cái không tưởng như thế. Thật lòng mình, e cũng không muốn như thế, không muốn làm phiền a để a khó chịu cả. E biết a cũng khó chịu lắm chứ nhưng e không thể. Không thể nói quên là có thể quên được. E không làm được như a giũ bỏ hết tất cả và coi mọi cái như chỉ là làn gió thoảng mà thôi.

                Đã bao nhiêu thời gian qua rồi vậy mà a vẫn giữ thái độ ấy với e hả a? E làm gì có tội? A càng như thế thì mặc cảm mình là người có lỗi cứ ám ảnh e. A nói với e: “Chúng ta hãy coi như không có gì xảy ra, tất cả chỉ là khoảnh khắc mà thôi”. Thế đấy và e đã cố gắng để chấp nhận nhưng chính a lại là người không làm được cái điều a nói với e, không thể hiểu được là chính như thế a à.

               A à, thật sự mọi cái cũng đã qua rồi, e cũng muốn coi a như cái ngày xưa ấy thôi. Nhưng rõ ràng e càng cố gắng bao nhiêu thì a lại càng chứng tỏ cho e thấy rằng sự cố gắng ấy là vô nghĩa. E làm sao mà làm được khi a cứ phải đẩy e xa a thế này? E làm sao mà trừ đi những cảm xúc không lời của mình để cho kết quả = O khi a lại cộng thêm vào đó nỗi đau mà e muốn quên đi.

               A ơi, chỉ là khoảnh khắc không giữ được mình thôi mà nó lại bước đến và chạm nỗi đau của e lâu đến thế này hả a? Chỉ là khoảnh khắc thôi sao lại không thể để quên đi.


      Cái giá của sự tự do là cô đơn.
      Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
       
      #33
        Linh Linh

        • Số bài : 75
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.07.2009
        • Nơi: Hoàng hôn màu tím
        • Trạng thái: offline
        Lối rẽ! 13.01.2010 22:15:39 (permalink)
                Cún yêu! Hôm nay HN lại mưa nhưng anh đã không còn khóc như ngày xưa nữa rồi. Tất cả đang thay đổi và chính anh cũng thế. Một cuộc sống mới đang bắt đầu. Ngày mai anh sẽ ra đi...
                Vậy là mình chia tay phải không em? Anh buồn nhưng sẽ không khóc đâu em. Không hẳn anh mạnh mẽ cũng không hẳn anh cố gắng kìm nén cảm xúc của mình mà những giọt nước mắt có mang em về bên anh được đâu. Nếu nó rơi trên gò má thì đúng là thứ vô dụng đúng không? Khóc làm gì khi anh biết rằng mọi thứ đang trở về đúng với vị trí của nó trong cuộc sống. Anh trả cho em sự tự do và có lẽ cũng giải thoát cho chính bản thân anh khỏi những áp lực. 4 năm không đủ giúp anh thay đổi tính trẻ con trong em, 4 năm không đủ níu kéo một tình yêu mong manh. Vậy là tất cả đã kết thúc...
                 Em! Anh vẫn thường gọi em là cún con bởi chính sự trẻ con và cách "tô màu" cuộc sống quá hồng của em. Ngày mới bắt đầu yêu em hỏi: "Anh có chịu đựng được em không?". Anh trả lời là "Có" bởi vì sao em biết không? Bởi anh tin rằng mình có khả năng thay đổi được em, giúp em trưởng thành hơn. Nhưng anh đã sai và giờ mọi chuyện đã quá muộn. Cún con! Ngay cái câu hỏi của em đã quá trẻ con rồi. Sao khi yêu lại phải "chịu đựng" nhau hả em? Thế thì yêu làm gì và có nghĩa gì đâu. Anh vẫn thường khóc một mình mỗi khi trời mưa, bởi mưa gắn liền với quá nhiều kỷ niệm buồn của đời anh. Nhưng có lẽ giờ đây anh luôn cầu mong mưa sẽ không khiến những giọt nước mắt vô thức rơi trên khuôn mặt anh. Anh vẫn mong em là cún con đáng yêu nhưng mong rằng mai này khi ra giữa biển người em sẽ học được nhiều điều để trưởng thành hơn. Vẫn biết còn quá sớm để nói được điều gì nhưng anh mong rằng may mắn hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với em. Ngày mai, trên đường đời anh biết chúng mình sẽ không còn sánh đôi vì cuộc sống đã đưa chúng ta về hai ngã. Anh có lí tưởng riêng của anh và anh không thể nào "chịu đựng" sự trẻ con của em mãi. Anh mệt mỏi lắm rồi, hiểu không hả em? Lời cuối anh muốn nói với em: Hãy mỉm cười thật nhiều trong cuộc sống em nhé! Anh sẽ sống tốt và thực hiện ước mơ còn dang dở của anh.

        Hãy mỉm cười thật nhiều trong cuộc sống em nhé...

              Đọc thư A xong, E đau lòng lắm A biết ko?
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2010 08:33:35 bởi Linh Linh >
        Cái giá của sự tự do là cô đơn.
        Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
         
        #34
          Linh Linh

          • Số bài : 75
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 04.07.2009
          • Nơi: Hoàng hôn màu tím
          • Trạng thái: offline
          Gửi H! 16.01.2010 08:42:49 (permalink)
                Ngày qua ngày em thấy mình vẫn thầm quan tâm anh, vẫn nhớ anh, mỗi ngày qua đi là nỗi nhớ hình như đã nhiều lên gấp bội... 
               Thời gian trôi qua thật là nhanh, mới đó thôi giờ đã gần hết tháng 1 rồi anh à. Nhưng sao mỗi ngày với em dài thật dài, chỉ có 24 tiếng thôi mà sao em vẫn cảm thấy là nhiều hơn 24 tiếng thì phải. Em thấy buồn lắm anh à, từ ngày em quyết định mình phải rời xa anh, cái ngày ấy em phải lấy hết can đảm và để mặc cho nước mắt cứ rơi mà gửi cho anh dòng tin nhắn đó. Em không dám trực tiếp nói với anh câu chia tay vì em sợ mình sẽ khóc trước anh, em sợ khi em khóc thì cánh tay đó lại ôm em vào lòng, em sợ mình lại sẽ không thể rời xa anh.
                Nghe thì có vẻ như là đối nghịch với nhau phải không anh? Em yêu anh nhiều thế cơ mà, thương thật nhiều, nhớ thật nhiều mà em lại là người nói lời chia tay? Đau lắm anh à, em chia tay không phải vì em hết thương anh, đơn giản vì anh đã rất rõ ràng và chân thật khi cho em một đáp án sau những gì em đang phân vân, em đang cảm nhận thấy. “Em thương chị rất nhiều nhưng nếu nói là yêu thì còn một khoảng cách xa lắm” - đó là câu nói có lẽ suốt cuộc đời em sẽ không bao giờ quên. Có lẽ vì câu nói này đã cho em có thêm một chút can đảm để rời xa anh mặc dù em biết mình sẽ đau lắm. Anh thì chẳng có gì sâu nặng với em cả nhưng em thì…
                   Có ai đó từng nói “yêu một người thật khó” và em cũng thế, yêu một người thật khó khăn, và nếu ta phải rời xa người đó còn khó hơn rất nhiều. Em dù thương anh thật nhiều, nhớ anh thật nhiều nhưng em sẽ không theo anh nữa, em sẽ để anh tự do tìm kiếm hạnh phúc của riêng anh và ở một nơi nào đó em vẫn sẽ giữ lại hình bóng anh trong tim mình và sẽ luôn mong anh hạnh phúc.


          Anh à! Em nhớ anh lắm, nhớ nhiều lắm anh biết không?
                   Một ngày đã mất đi 8 tiếng làm việc nhưng dù là làm việc hay khi ở nhà, lúc đã đi ngủ và ngay cả khi anh đang hiện diện trước mặt em thì em vẫn nhớ anh. Tự dặn mình không được nhắn tin, không được gọi điện cho anh, và cũng thấy anh đã không còn nhớ đến em nữa rồi, em giờ đây đã hoàn toàn xa lạ với anh. Bây giờ dù là có gặp em hay không gặp em thì cũng đâu có gì khác với anh, chỉ có em là vẫn nhớ… Ngày qua ngày em thấy mình vẫn thầm quan tâm anh, vẫn nhớ anh, mỗi ngày qua đi là nỗi nhớ hình như đã nhiều lên gấp bội.
                  Anh à! Em không biết rằng thương anh lại mang đến cho em nhiều đau khổ đến thế. Nếu... cái chữ “nếu” mà em có thể biết trước được đó, em sẽ không hôn anh, em sẽ mãi là em của ngày xưa, sẽ tự bao quanh mình một vỏ bọc lạnh băng, em sẽ không để anh đến gần em, như thế bây giờ em sẽ không nhớ anh nhiều đến thế. Anh ở bên cạnh em mà sao em thấy anh như cách xa em ngàn dặm, không thể nào đụng tới cũng không thể trò chuyện được.
                  Mỗi buổi tối đi ngủ em vẫn cầm điện thoại và viết một dòng tin nhắn chúc anh ngủ ngon, em thầm mong anh sẽ ngủ ngon giấc và có một giấc mơ đẹp chứ không phải thường xuyên mất ngủ như em. Nhưng em chưa bao giờ gửi những tin nhắn đó cho anh, em viết nó vì em nhớ anh, em chỉ muốn mình được phép nhớ đến anh và quan tâm anh như thế thôi. Em viết xong và lưu lại trong điện thoại của mình, mỗi đêm em đều làm thế vì nó có thể làm em đi vào giấc ngủ sớm hơn một chút. Anh à! Em nhớ anh lắm, nhớ nhiều lắm anh biết không?
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2010 09:06:05 bởi Linh Linh >
          Cái giá của sự tự do là cô đơn.
          Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
           
          #35
            Linh Linh

            • Số bài : 75
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 04.07.2009
            • Nơi: Hoàng hôn màu tím
            • Trạng thái: offline
            Nếu E khóc A có thể cho E mượn bờ vai! 18.01.2010 22:19:11 (permalink)
                      Trời hôm nay mưa nhiều, em nhìn cơn mưa và khóc, em khóc thầm và khóc nghẹn không ra tiếng, em nhớ tới anh và nhớ về những gì anh hành động hôm mình quen nhau. Em không biết vì sao mình lại khóc nhiều đến thế, nỗi uất ức và cô đơn như giằng xé em ra. Trong lòng em như muốn nổ tung ra, vì những nỗi hờn giận anh, sự xấu hổ cho chính bản thân mình và còn, còn rất nhiều chuyện khác nữa. Lúc em khóc, em đã ước phải chi anh ở bên em để an ủi em, em muốn hét lên cho cả thế giới này biết rằng: "Em thực sự yêu anh", thế nhưng cho dù em có nói với ai về những tâm tư của em nhiều đi chăng nữa, em cũng cảm thấy lòng mình không được khuây khỏa bởi anh đâu hề hay biết. Anh vẫn dửng dưng, vẫn vô tư vui đùa, vẫn giữ thái độ đó đối với em. Tại sao? Nhiều lúc muốn ôm anh, nắm bàn tay anh và nhìn gương mặt anh thật gần nhưng em biết nó chỉ là trong mơ. Em biết những gì mình làm là lỗi của em, nhưng em đã cảm thấy mình sống còn hơn chết khi phải chịu đựng sự dày vò này dù ngoài mặt em cố tỏ ra vui vẻ. Em biết rằng, cuộc sống của anh hơn hẳn em nhiều, về vật chất lẫn tinh thần. Em muốn nói với anh rất nhiều điều và muốn giải thích cho anh, nhưng anh lại không cho em cơ hội. Đành ôm lấy nỗi buồn, hi vọng và thất vọng vào lòng để rồi hằng đêm em khóc cho anh và phỉ báng chính mình. Em không muốn mình sai lầm lần thứ hai, em muốn mình sẽ mang đến cho anh hạnh phúc thật sự. Và nếu như anh cảm thấy rằng đã tha thứ cho em, khi em khóc, hãy cho em mượn bờ vai của anh để cảm thấy rằng, em đã có lại anh.
            Cái giá của sự tự do là cô đơn.
            Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
             
            #36
              Linh Linh

              • Số bài : 75
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 04.07.2009
              • Nơi: Hoàng hôn màu tím
              • Trạng thái: offline
              Giấc mơ chỉ là giấc mơ! 19.01.2010 21:32:16 (permalink)

              Em yêu anh hơn chính bản thân mình!
                        Tình yêu của chúng mình đẹp lắm phải không anh? Đã biết bao ngày em chờ đợi, ngóng trông một người đàn ông yêu mình thật sự, và em đã gặp anh - gặp người em thường thấy trong những giấc mơ. Dù là ngắn ngủi nhưng em vẫn hạnh phúc vì có anh trong cuộc đời này, có anh bên cạnh mỗi lúc buồn vui hờn giận...
                        Từng con đường, từng góc phố nơi mình đi qua lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười và tình yêu của anh dành cho em. Mỗi ngày mình gặp nhau ba bốn lần mà vẫn còn thấy nhớ. Em thích mỗi khi anh hát câu: “Và anh sẽ mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ...”. Đó là những lúc em thấy hạnh phúc vô cùng. Em hay nhõng nhẽo, nũng nịu, hay bắt nạt và bắt anh phải chiều theo mọi ý thích của em, anh đều chiều em hết, vì anh yêu em. Em biết điều ấy. Tình yêu của chúng mình âm thầm lặng lẽ trong sự ngỡ ngàng của bạn bè đồng nghiệp. Em đã ích kỷ, em đã không thông cảm cho anh. Có lẽ anh đã mệt mỏi vì em lắm đúng không anh? Anh đã vì em quá nhiều mà sao em lại không thể một chút nghĩ cho anh? Em đã ghen tuông quá mức, chỉ là người ta trêu anh mà đã làm em ghen mờ mắt, sự ghen tuông làm con người ta như mất đi lý trí. Lúc đó em chẳng thể nghĩ được gì, em chỉ biết mình đang giận anh ghê gớm, em chẳng thèm nói chuyện với anh, chẳng thèm nghe anh thanh minh, cũng chẳng thèm gặp anh, anh điện thoại hay nhắn tin em đều không trả lời... Em biết mình đã sai. Anh biết không? Tối hôm ấy khi anh về, em chỉ ước gì anh quay lại, em chỉ ước giá như lúc đó em đuổi theo anh, giữ anh lại, thì chúng mình sẽ không như bây giờ đúng không anh? Nhưng nghĩ được điều ấy thì đã quá muộn, anh đã rời xa em, anh đã cố gắng làm tất cả nhưng em đã thật ngu ngốc, em đã đẩy anh ra xa dần vòng tay của em. Ai chẳng có lòng tự trọng, vậy mà sao em chẳng thể nghĩ một chút nào cho anh? Em đã tự đánh mất niềm hạnh phúc mà mình mãi kiếm tìm, anh đã quá mệt mỏi vì em.


              Em nhớ mãi những nụ hôn ngọt ngào, những vòng tay ôm ấm áp, mà giờ đây tất cả đã trở thành dĩ vãng, để em phải nuối tiếc, xót xa...
                        Anh biết không, gần 5 năm rồi từ ngày mình xa nhau, không giây phút nào em không nhớ về anh, nghĩ về anh. Cứ tưởng cuộc sống hối hả xô bồ sẽ làm mình quên đi tất cả, nhưng không được, em không thể quên được anh, người đàn ông em yêu hơn chính bản thân mình, người đàn ông của cuộc đời em. Một mình em bơ vơ giữa dòng đời xuôi ngược, mê mải kiếm tìm anh nhưng nào có thấy. Không có anh, đời em chẳng còn ý nghĩa, em đã tự nhủ với lòng mình, phải cố quên anh đi, phải sống thật mạnh mẽ để chứng tỏ cho anh thấy rằng mình không hề yếu đuối, nhưng em không thể làm được. Em hối hận, dằn vặt và đau khổ khi tự mình đánh mất tình yêu của cuộc đời mình. Trong những giấc mơ em vẫn giật mình thảng thốt, vì em được gặp anh, để rồi khi tỉnh lại, mới biết đó chỉ là một giấc mơ, mình đâu còn là gì của nhau nữa.
                       Em nhớ mãi những nụ hôn ngọt ngào, những vòng tay ôm ấm áp, mà giờ đây tất cả đã trở thành dĩ vãng, để em phải nuối tiếc, xót xa. H ơi, em không biết phải làm gì? Mất anh, đời em như rơi vào một khoảng trống, nó chông chênh, hẫng hụt, không biết rồi sẽ đi đâu về đâu, em không thể quên anh, không thể yêu ai, xung quanh em lúc nào cũng ngập tràn hình bóng anh, kỷ niệm về anh, và tình yêu của anh. Chia tay rồi mà sao ánh mắt anh nhìn em vẫn còn nồng nàn đến thế, giờ đây, em có hối hận, có tiếc nuối thì cũng đã quá muộn màng, từng giọt nước mắt rơi giờ đây cũng không thay đổi được thực tại. Mình đã đi trên hai con đường, mà hình như nó không có điểm giao nhau, để em mất anh mãi mãi. H ơi, giá như có một điều ước, em sẽ ước một điều rằng “mình không để mất anh, dù chỉ một lần”. Nếu anh đọc được những dòng chữ này, xin anh hãy hiểu một điều rằng “em vẫn ngàn lần yêu anh!”
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2010 21:37:42 bởi Linh Linh >
              Cái giá của sự tự do là cô đơn.
              Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
               
              #37
                Linh Linh

                • Số bài : 75
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 04.07.2009
                • Nơi: Hoàng hôn màu tím
                • Trạng thái: offline
                RE: Giấc mơ chỉ là giấc mơ! 20.01.2010 21:52:01 (permalink)
                 
                              Đã dặn với lòng rằng anh không đáng có mặt trong cuộc sống của mình, vậy mà sao tận sâu thẳm đâu đó trong tâm hồn mình, nỗi nhớ anh cứ cồn cào da diết. Mình lại buồn. Sao mình lại như thế? Mình biết mình là người mạnh mẽ, dù không hoàn toàn như thế nhưng mình cũng đã dặn lòng như thế và mình biết làm gì là tốt, làm gì là đúng, đúng và tốt với mình là quên anh. 
                             Trách anh làm gì hả mình? Dù anh đã từng nói anh hiểu mình, rằng mình vô cùng mạnh mẽ và cũng vô cùng yếu đuối vậy mà anh đã khiến cho mình phải dối lòng mình “anh chẳng là gì dù thực sự anh là người đàn ông duy nhất mình yêu" đến bây giờ. 
                            Chỉ là thoáng và đã qua rồi, mãi mãi giữa cuộc đời mình với anh là người xa lạ. Nếu trước đây, mình vẫn từ chối để anh mãi chỉ là anh mình thôi thì có lẽ mình vẫn có anh theo một cách nào đó, nhưng cuộc sống vẫn trôi như thế và mình đã bước qua. Mình không thể nghĩ được rằng người mình yêu là như thế?


                Một ngày mới lại đến là cơ hội cho ta một ngày để yêu thương...
                        Nếu chỉ là một người anh xa lạ, chỉ là nơi mình tâm sự khi buồn khi vui thì có lẽ sự việc đã khác đi. Nuối tiếc, em đã từng nói như thế là ngu ngốc và không giải quyết được vấn đề gì vậy mà... Nhưng em sẽ vẫn lại là em, dù có qua bao nhiêu lần vấp ngã. Dù lần ngã ấy có đau thế nào thì em vẫn cứ là em vẫn bước về phía trước, thực hiện những ước mơ của mình, vẫn yêu thương và tâm điểm của yêu thương.
                                          Một ngày mới lại đến là cơ hội cho ta một ngày để yêu thương
                                          Em sẽ giữ vững là em vì chính những người yêu thương em!

                         Anh à! Dù có thể chưa bao giờ anh trong số đó.
                         Phải! Vì em là con người! Có thể em không thể nói quên là quên, không còn gì là rũ bỏ tất cả những gì mà dù thật hay giả tạo mà chúng ta dành cho nhau, nhưng em sẽ học quên anh từng chút một như đã học cách nhớ anh và em biết sẽ khó khăn hơn rất nhiều bởi khi học nhớ em có thầy dạy là anh và khi quên em phải tập một mình.
                        Nhưng chỉ một tiêu đề em biết em sẽ làm được “anh chưa bao giờ là chính anh _ người yêu của em”.
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2010 21:53:16 bởi Linh Linh >
                Cái giá của sự tự do là cô đơn.
                Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
                 
                #38
                  Linh Linh

                  • Số bài : 75
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 04.07.2009
                  • Nơi: Hoàng hôn màu tím
                  • Trạng thái: offline
                  Yêu anh bằng cả trái tim! 23.01.2010 09:57:04 (permalink)

                  Nếu như bây giờ được đánh đổi, em cũng sẵn sàng đánh đổi tất cả...
                          Chiều xuống, nắng vàng như rượu chanh, bầu trời xanh xỉn một màu... Cái buồn loãng toẹt mà lại ngấm đến từng tế bào, chỉ một mình em ngồi đây với bao ký ức về anh!
                          Ở đất Hà thành xa xôi ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến em, nhớ đến bông hoa tường vi bé nhỏ?
                          Thanh Hóa vẫn vậy, chợt nắng và chợt mưa. Phải chăng nó giống như tình yêu mà anh dành cho em? Nếu như lúc này có một điều ước, em sẽ ước lại được ở bên anh, được anh ôm vào lòng và lại được tan chảy vào anh yêu thương! Và nếu như bây giờ được đánh đổi, em cũng sẵn sàng đánh đổi tất cả... Nhưng còn anh, liệu anh có dám hay không? Hay anh vẫn muốn chọn cả hai người phụ nữ? Em biết anh không thể lựa chọn em,vì bên anh còn có vợ và con anh, dù biết như thế nhưng sao em vẫn yêu anh, vẫn nhớ anh và vẫn vì anh!

                  Em ước được anh ôm vào lòng và lại được tan chảy vào anh yêu thương!
                           Hôm nay là tròn 245 ngày kể từ ngày đầu tiên mình bên nhau! Ánh mắt, nụ cười, cái siết tay nhẹ... lúc đó em thấy mình thật bé nhỏ và mình đã cùng bên nhau trong căn phòng màu tím nhạt! Anh nói anh cũng thích màu tím và cũng chính nơi này, em đã trao anh những gì bấy lâu thuộc về em! Em không thấy hối tiếc bất kỳ điều gì cả, ít nhất là cho đến lúc này! Em bỏ ngoài tai tất cả những lời cảnh báo của bạn bè rằng: "Cứ yêu như thế sẽ chẳng đi đến đâu và một ngày nào đó sẽ đánh mất mình" nhưng dù như thế nào, em vẫn  yêu anh và nguyện là cái bóng đi bên cạnh cuộc đời anh! Vì sao ư? Đơn giản chỉ vì em yêu anh! Em biết anh cũng muốn có em nhưng làm sao em có thể làm như thế được? Anh còn vợ, con và công việc mà khó khăn lắm anh mới gây dựng được! Nhất là vợ anh, nếu cô ấy biết được sự thật về mối quan hệ của chúng mình thì anh sẽ như thế nào khi đứng trước gia đình?

                       Có một người phụ nữ luôn nhớ về anh, luôn yêu anh bằng tất cả trái tim mình!
                           Em rời xa anh không phải vì sợ cô ấy làm khó cho mình, càng không phải vì không còn yêu anh nữa... mà tất cả là ngược lại! Rồi một ngày nào đó, em sẽ quay lại và tìm đến anh! Nhất định là như thế anh à! Hãy đợi em anh nhé! Hãy nhớ rằng ở một nơi đó có một người phụ nữ luôn nhớ về anh, luôn yêu anh bằng tất cả trái tim mình!
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2010 10:01:09 bởi Linh Linh >
                  Cái giá của sự tự do là cô đơn.
                  Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
                   
                  #39
                    Linh Linh

                    • Số bài : 75
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 04.07.2009
                    • Nơi: Hoàng hôn màu tím
                    • Trạng thái: offline
                    Lá thư cuối cùng gửi anh! 23.01.2010 12:55:51 (permalink)
                            Hôm nay, em viết bức thư này cho anh có lẽ đó là bức thư cuối cùng em có thể chia sẽ cùng anh. Em nhớ anh và yêu anh nhiều lắm, nhưng thật sự em quá thất vọng vì người em yêu nhất lại lừa dối em. Anh có biết không những kỉ niệm của 2 chúng ta, em không thể nào quên được. Đi đâu, làm gì, hình bóng anh vẫn luôn hiện trước mặt em. Người ta thường nói khi yêu một người là luôn mong họ được hạnh phúc, nhưng không phải hạnh phúc bên người khác mà là hạnh phúc bên mình kìa. Đối với em thì bên ai cũng vậy miễn là anh có hạnh phúc và niềm vui là em cũng vui rồi. Vì em yêu anh! Em biết rằng bên em anh sẽ không được những gì mình muốn, mà em chỉ mang lại cho anh đau khổ thôi!

                           
                              Anh yêu! Không biết anh có nhớ em hay không? Nhưng em vẫn mong anh hãy quên em đi, quên đi một người không thể cho anh hạnh phúc và không thể cho những gì anh muốn. Dù biết rằng em đang rất nhớ anh, khó mà quên anh được, dù biết rằng nỗi nhớ đó luôn vô vọng. Vì anh sẽ không bao giờ về cùng em. Lúc này em chỉ muốn nói với anh rằng: Chúc anh hạnh phúc và em yêu anh nhiều lắm!
                    Anh nói rằng em là kẻ vô tâm?
                    Khi với anh, em hoàn toàn không có lỗi
                    Mùa thu đi qua với một thời nông nổi
                    Em cũng đốt cháy mình - cạn cả niềm đau
                     
                    Có thể rồi mình sẽ lại gặp nhau
                    Nhưng khi ấy - em không còn là em của ngày xưa nữa
                    Cơn gió hờn ghen đam mê một thủa,
                    Sẽ cuốn những hạt buồn trả lại cho anh
                     
                    Đừng nói rằng hạnh phúc thật mong manh
                    Khi em dệt yêu thương đến cạn niềm nhung nhớ
                    Cánh hoa bơ vơ giữa mùa đông nức nở
                    Cố chống trọi mình mới gọi được mùa xuân
                     
                    Anh bước đi đừng ngoái lại phân vân
                    Phía sau anh, em đã cười hạnh phúc
                    Hai con đường ngược nhau nhưng em vẫn tin có lúc
                    Giữa dòng đời ta vẫn nhận ra nhau! 
                     


                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2010 13:34:08 bởi Linh Linh >
                    Cái giá của sự tự do là cô đơn.
                    Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
                     
                    #40
                      Linh Linh

                      • Số bài : 75
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 04.07.2009
                      • Nơi: Hoàng hôn màu tím
                      • Trạng thái: offline
                      Đừng giận em nhé! 25.01.2010 13:05:28 (permalink)
                      Đừng giận em nhé
                      Đã bao lần em tự nhủ với lòng mình
                      Phải yêu anh hơn muôn vàn lời hứa
                      Phải trân trọng tình yêu mình có anh nhỉ
                      Bởi biết đâu trong cuộc đời tình yêu không có lần thứ hai.
                      Thế nhưng ngày ấy em đã lỡ buông tay
                      Trong lúc hờn giận, buồn bã và hờn ghen
                      Đã lỡ nói những đỉều làm tổn thương anh
                      Em đâu biết những lời nói trong lúc ấy
                      Chia đôi ta thành hai kẻ xa lạ
                      Mãi đi về phía cuộc đời hai ngả chia đôi.
                      Em muốn lắm lời xin lỗi tận sâu thẳm
                      Trái tim em biết tình yêu anh vẫn cháy bỏng

                      Thiêu đốt em bằng nỗi nhớ, kỉ niệm buồn vui
                      Nhưng... tại sao em không đủ can đảm
                      Bỏ qua bản thân, bỏ qua cái tôi đầy kiêu hãnh
                      Để đến với tình yêu anh vẫn dang dở... chờ em.
                      Anh biết không muôn lần em muốn hét lên rằng
                      Em yêu anh yêu lắm hơn muôn vàn lời nói
                      Là anh là tất cả là trái tim em giấu kín
                      Một mình anh và chỉ mình anh thôi.
                      Anh đừng yên lặng đừng quay lưng như thế
                      Anh đã từng nói cuộc đời dù thế nào
                      Anh sẽ ôm em xua tan đi nhưng đau buồn
                      Tấm lưng ấm anh che chở mãi cho em.
                      Anh hứa đi anh đừng giận em nữa
                      Em sợ lắm những lúc gặp anh lặng im
                      Em biết mình sai em có lỗi muôn lần
                      Trở về với em về với yêu thương anh nhé
                      Em yêu anh yêu hơn tất cả mọi điều
                      Đừng giận em nhé, đừng giận nhé... Anh yêu.
                      "Em nhớ anh"

                       
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2010 09:58:44 bởi Linh Linh >
                      Cái giá của sự tự do là cô đơn.
                      Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
                       
                      #41
                        Linh Linh

                        • Số bài : 75
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 04.07.2009
                        • Nơi: Hoàng hôn màu tím
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Đừng giận em nhé! 26.01.2010 10:04:08 (permalink)
                                      Em cố tỏ ra mạnh mẽ để làm gì khi nước mắt cứ trực trào ra? Trước anh em luôn cố tỏ ra mình là một cô bé mạnh mẽ đầy nghị lực. Nhưng sự thật thì không phải thế, em cố tỏ ra như vậy vì em không muốn anh phải áy náy khi làm em đau. 
                               Em không muốn nghe thêm những lời xin lỗi từ nơi anh nữa, càng không muốn anh buồn vì nỗi buồn của riêng em. Nhưng thực lòng em ao ước mình đủ can đảm để bật khóc trước anh, để cho nỗi đau dịu bớt phần nào. Trước mặt mọi người em luôn là con khiếu nói cười liên hồi. Họ đâu biết rằng chỉ một giây để cho miệng ngừng nói cho đầu óc ngừng suy nghĩ em sẽ lại nhớ đến anh, nhớ đến nỗi đau vẫn còn nhức nhối. Em không phải là một người bao dung, càng không phải là một người có tấm lòng cao thượng. Em nhỏ nhen và hèn nhát hơn bất cứ ai. Em có thể tha thứ nhưng em chẳng thể nào quên được nỗi đau này. Em ước mình có thể hận anh, căm ghét anh để không thèm yêu anh nữa nhưng khó quá anh ạ.
                                 Từ khi biết rõ sự thật, biết rõ tình yêu này sẽ có kết thúc như thế nào thì em mới nhận ra được em yêu anh và cần có anh tới mức nào. Chỉ cần nghĩ một ngày nào đó anh sẽ rời bỏ em, sẽ không dành tình yêu cho em nữa lại làm em lo sợ. Cứ mỗi khi nghĩ đến chị ấy hạnh phúc bên anh là trái tim em lại đau nhói như hàng vạn mũi tên đâm trúng. Em thật yếu đuối và chẳng có nghị lực phải không anh? Em đã mượn cái vẻ ngoài "coi mọi chuyện đơn giản dễ dàng" của ai đó để tự tạo cho mình một hình tượng thật đẹp trong mắt anh. Em cũng không dám sống thật với chính mình, cũng lừa dối anh. Anh có giận có trách em nhiều không?
                                Anh có biết niềm khao khát cháy bỏng nhất của em trong cuộc tình này là gì không? Đó là mỗi khi em khóc em sẽ được dựa vào bờ vai vững chắc của anh, được nói cho anh nghe nỗi buồn của mình, được anh ôm và nói “có anh ở đây, đừng lo em nhé" - chỉ có thế mà thôi. Nhưng điều đó lại quá xa vời, đó chỉ là hão huyền mộng tưởng. Sẽ chẳng bao giờ cái ước mơ nhỏ bé đó được thực hiện. Sự cô đơn thật đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn là sự cô đơn ngay trong tình yêu của mình.


                        Hãy để em lại với chính mình khi chưa từng có anh...
                                Em tủi thân lắm anh biết không? Mỗi chiều thứ 7 thay vì được đưa đón, hẹn hò em chỉ biết ngồi nhà viết thư cho anh và hi vọng anh sẽ gọi điện nói với em "thứ 7 anh nhớ em hơn mọi ngày". Nhưng đó cũng chỉ là hi vọng, có những lúc nhớ anh em không biết phải làm sao chỉ biết ngồi khóc, mong rằng ông trời sẽ hiểu và đem anh về bên em. Em thấy mệt mỏi lắm, buồn nhiều lắm. Và càng buồn hơn khi em nói em chỉ có thể yêu anh thôi. Em biết anh buồn, có lẽ anh sẽ đánh giá em là người cổ hủ, là người ra vẻ danh giá hay sao đi nữa... Nhưng thật lòng em, em không thể làm thêm những điều tội lỗi nữa. Em không muốn có lỗi với chị ấy và các con của anh. Em sợ bị coi thường, em sợ không được tôn trọng. Khi nói ra suy nghĩ thật của mình có lẽ anh sẽ rời xa em. Nhưng em cũng đành chịu vậy thôi, em không muốn anh đặt nhiều hi vọng vào những điều viển vong, những điều mà em chẳng thể nào đáp ứng được.
                                 Anh ơi! Em không hề xấu hổ khi nói rằng em đã luôn ao ước anh chính là người đàn ông cuối cùng của đời mình. Dù muốn bao nhiêu đi nữa điều đó cũng không thể xảy ra vì bây giờ - anh là anh, còn em là em - hai con người, hai cuộc sống không giống nhau. Rồi cái tình yêu này sẽ đi về đâu anh nhỉ? Em sẽ làm người thứ 3 như thế này được bao lâu nữa? 1 năm, 2 năm hay cả đời mình? Em không đủ mạnh mẽ, không đủ can đảm để viết một dấu chấm hết thì xin anh hãy thay em làm điều đó. Em không thể rời xa anh trước khi anh rời xa em được, em không thể hết yêu anh trước khi anh hết yêu em được. Xin anh hãy giúp em, hãy rời xa em nhanh như khi anh đến, và mang những kỉ niệm một thời là niềm an ủi duy nhất của em. Mang đi ánh nắng, cái hương vị ngày đầu gặp gỡ, mang đi nụ hôn đầu vụng dại, mang đi tiếng yêu say đắm. Hãy để em lại với chính mình khi chưa từng có anh...


                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2010 10:13:46 bởi Linh Linh >
                        Cái giá của sự tự do là cô đơn.
                        Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
                         
                        #42
                          Linh Linh

                          • Số bài : 75
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 04.07.2009
                          • Nơi: Hoàng hôn màu tím
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Đừng giận em nhé! 27.01.2010 19:57:34 (permalink)
                                    Một ngày trống trải như bao ngày khác, ta tưởng rằng mình đã quên anh. Nhưng không phải....
                                    Những hình ảnh, những kỷ niệm đó thi nhau ùa về, những niềm vui bất chợt sau bao ngày mới được gặp nhau, hay những giây phút bịn rịn trước khi rời xa... những hình ảnh đó cứ mập mờ hiện về khiến ta đau nhói. Ta đã yêu nhưng sao lại cảm thấy đau nhói nơi lồng ngực thế này, yêu và cảm thấy bất lực, yêu nhưng vẫn phải quyết định rời xa. Muốn cố gắng nhưng không được.
                                   Anh đã mang đến cho ta bao hi vọng, ta đã tự tin bước trên con đường đó và nghĩ rằng có anh đang chờ ta nơi cuối con đường hạnh phúc. Nhưng từ khi nào anh lại hoàn toàn muốn phủ nhận anh muốn chúng ta chỉ là bạn, anh cảm thấy day dứt bởi anh đã dành những tình cảm đó cho ta đơn giản vì không phải là anh yêu mà anh lấp đi khoảng trống trong lòng anh, và đơn giản để anh quên đi người ấy. Khi biết được như vậy sao ta không oán giận anh, tại sao chứ? Có phải vì ta đã yêu anh, có phải vì anh đã mang lại cho ta những kỷ niệm đẹp, những giây phút hạnh phúc, nó làm ta không thể quên được dù cố dặn lòng phải quên đi.


                          Ta đã yêu nhưng sao lại cảm thấy đau nhói nơi lồng ngực thế này...
                                   Cô gái bản lĩnh trong ta đâu mất rồi giờ ta không biết phải làm gì và như thế nào khi nghĩ rằng tương lai ta không có anh bên cạnh, mất thăng bằng và không biết phải về đâu. Nhưng rồi sẽ ổn thôi, thời gian sẽ giúp ta. Ta luôn hi vọng thế, ta luôn hy vọng thời gian sẽ mang lại cho ta tất cả những gì ta đáng được nhận.
                                   "Anh à! Hãy nhớ về em anh nhé, em không hề trách anh điều gì cả chỉ mong anh hãy cố gắng vững tin, dù công việc còn có nhiều khó khăn trước mắt nhưng em biết anh sẽ làm tốt và sớm vượt qua".

                          Cái giá của sự tự do là cô đơn.
                          Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
                           
                          #43
                            Linh Linh

                            • Số bài : 75
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 04.07.2009
                            • Nơi: Hoàng hôn màu tím
                            • Trạng thái: offline
                            Viết cho người đàn ông tôi yêu! 02.02.2010 21:37:33 (permalink)




                             



                                    Em muốn viết thật nhiều về anh, về chuyện tình của chúng ta, nhưng em lại sợ - sợ những con chữ vô tình kia làm cho chúng ta rơi vào rắc rối và bế tắc...
                                      Em quen anh vào một ngày mưa tháng sáu, anh xuất hiện trước em nhẹ nhàng, êm dịu, nụ cười anh làm mát tâm hồn đau đớn và chai lỳ của em. Bàn tay ấm nóng của anh sưởi ấm đôi tay lạnh cóng, tê buốt và thiếu sự sống của em. Em cứ ngỡ mình đã tìm được một nửa thật sự của mình, trong đầu em dường như đã bắt đầu có hình bóng, nụ cười của anh. Nhưng sau đó, em đau đớn nhận ra rằng, em sẽ chẳng phải là sự lựa chọn cuối cùng của anh để cùng anh đi hết con đường dài phía trước.
                                      Gặp anh em thấy cuộc sống mình bớt nhàm chán, em cười nhiều hơn và yêu đời hơn. Tuy rằng anh rất ít nói, nhưng khi đi bên anh, em thấy trong lòng rộn rã niềm vui, em vui từ những nụ cười, những cử chỉ, những vòng tay ấm áp, những nụ hôn dịu dàng và say đắm ta dành cho nhau. Nhưng rồi em lại có cảm giác như mình sắp mất một điều gì đó lớn lao, em hốt hoảng lo lắng vì những gì sắp xảy ra. Em vẫn biết trước nhưng sao em vẫn đau đớn nghẹn ngào, nước mắt không còn đủ để có thể làm vơi đi sự đau đớn trong tâm hồn em. Lại một lần nữa sao anh? Anh biết là em đã trải qua điều gì, đã chết đi sống lại như thế nào mà. Em biết là sẽ xảy ra nhưng tại sao nó lại đến quá sớm vậy anh?
                                     Anh đã từng nói "nếu ngày ấy anh không đi về phía em", phải, giá mà ngày ấy anh không đi về phía em, không trao cho em nụ cười làm sống dậy con tim em, không mang lại cho em tiếng cười vui, những giọt nước mắt tủi hờn và cả những cảm xúc hạnh phúc - vị ngọt tình yêu mà anh đã dành cho em thì ngày nay em đâu phải chịu thêm một lần đau đớn.

                            Con đường nào dành cho em, tình yêu nào dành cho em, lối thoát nào dành cho em?
                                       Em biết, em không có quyền trách cứ anh, vì anh đã thành thật với em, với tình yêu dành cho em và với chính bản thân anh. Anh từng nói với em: mỗi chúng ta sống không chỉ với tình yêu mà còn là trách nhiệm, còn là bổn phận. Với anh những điều đó chỉ mới bắt đầu, và em - chỉ là giây phút thoảng qua trong đời anh, là một cơn mưa tưới mát những ngày hè oi ả nhưng sẽ là bão tố, là cuồng phong nếu em hiện diện trong cuộc đời anh mãi mãi. Và em biết, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ tìm cho mình một bến bờ để neo con thuyền hạnh phúc, anh đã tìm thấy và bến bờ đó không mang tên em…
                                      Nhưng, sao em vẫn không thể chấp nhận được sự thật, vẫn không tin là anh đã xa em mãi mãi. Hằng ngày anh vẫn hiện diện trong trí nhớ em, mỗi sáng, mỗi tối, trong mơ anh vẫn luôn gần gũi, thân thương, đôi khi em thấy mình khó thở, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn. Có thể nào quên được khi mà anh như một bóng ma ẩn hiện trong cuộc đời em, trên mỗi con đường, mỗi góc phố đều in dấu chân của anh và em, tất cả đều như chỉ dành riêng cho anh và em, đong đầy kỉ niệm của anh và em…
                                     Em bước đi với một trái tim rướm máu. Con đường nào dành cho em, tình yêu nào dành cho em, lối thoát nào dành cho em?
                                     Mơ hồ, ảo ảnh… xa khuất…
                            Cái giá của sự tự do là cô đơn.
                            Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
                             
                            #44
                              nh0c

                              • Số bài : 43
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 01.12.2008
                              • Trạng thái: offline
                              buc thu tinh anh goi cho em !!!! 16.02.2010 10:08:06 (permalink)
                              Có khi bước trên đường hun hút. 
                              anh tự hỏi mình, ta đang đi về đâu?
                              Nếu ngày ấy anh không đi về phía em
                              Không gặp nhau, giờ này ta thế nào?

                              Có khi nhìn kim đồng hồ quay. 
                              Anh tự hỏi mình, ý nghĩa những phút giây!
                              Nếu ngày ấy, vào một phút giây khác
                              Có chắc, mình trông thấy nhau.

                              Nếu thời gian có quay trở lại.
                                         Ngày anh gặp em, ngày cơn gió bồi hồi.anh sẽ vẫn bước về phía ấy
                              Phía tầm rèm hoa khung cửa sổ nắng nơi em ngồi
                              Gọi anh "người yeu cua em ơi"!
                              Xin hãy gọi em, như xưa anh đã gọi.

                              Nếu không gian có quay trở lại
                              Đêm có nến vàng, đêm sắc hoa tươi. 
                              anh sẽ vẫn đợi, khoảnh khắc ấy.
                              Khoảnh khắc thấy mùa hạnh phúc đang trào dâng
                              Lặng nghe, lời thì thầm em nói:
                              "em yêu anh, em yêu anh rất nhiều"

                              Nhìn theo, đường hun hút còn xa, xin cám ơn nhưng điều đã qua
                              Gọi em người đương thời ơi, anh yêu em, anh yêu em rất nhiêu.!!!
                               
                              #45
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 1234 > | Trang 3 của 4 trang, bài viết từ 31 đến 45 trên tổng số 55 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9