![[Helpful answer received]](app_themes/Classic/image/helpfulA.gif)
Nhớ về giọt nắng mùa thu
BIỂU CẢM Trong đời đã biết bao tình nhân tựa vai Đỗi với thầy mới một lần biểu cảm Giữa giông tố thầy cho em can đảm Sống hết mình với cảm xúc thăng hoa Sinh nhật thầy không có một món quà Chỉ bày tỏ qua lời thơ dân dã
LINH TINH LỤC BÁT Bỏ qua cơn gió giao mùa Ta quên hài kịch hơn thua sự đời Còn thương ánh nguyệt trùng khơi Thuyền neo bến cũ trông vời cố nhân Sân si rời khỏi châu thân Trót mang hai tiếng thi nhân mệt nhoài Vần đời sao cứ loay hoay Mặc cho con tạo đổi xoay bao lần Thơ phân vân nẻo phù vân... Soi gương mái tóc nhạt dần tháng năm
Những gì ta thấy
Ta đã thấy gì trong đêm đó
Tiếng nhạc làm nền cho tình đất đỏ miền đông
Âm hưởng bay lên theo cánh sóng phập phồng
Những trái tim rung với điệu lòng Vk4
Tôi liểc thấy trong trong âm thanh vui nhộn
Có một người lặng lẽ ...mắt xa xăm
TÔI CỦA NGÀY XƯA Bồi hồi,tôi của ngày xưa... Bến sông kỉ niệm nắng mưa đưa đò Đệm vần tà áo thơm tho Vô tư với lứa học trò thanh xuân Bây giờ tuổi quá lục tuần Bỗng dưng một cõi bâng khuâng tìm về Nhớ nhiều bến cũ sông quê Mùa lên hoa tóc bộn bề sương giăng
.
Và tôi bây giờ Năm năm rồi từ giã bến sông xưa Bao lữ khách chắc đã quên ông lái cũ May thay ngọn lửa lòng còn đượm ủ Chợt bừng lên hoài niệm của một thời
GIAO ĐIỂM Tháng 6 này về xứ Quảng bạn ơi! Người từ tây nguyên với đại ngàn lộng gió Mang ghè rượu cần trong ngày hội ngộ Để ta uống tràn tâm sự một đêm vui Người từ Quảng Nam qua bao nẻo ngược xuôi Men Hồng Đào tuôn trào bao tâm sự Tôi một đứa con xa xứ Xa quê hương nay có hẹn để về Nhớ mùi Don Mộ Đức ngày xưa Thương kỉ niệm để cho vừa hạnh ngộ Xứ trầm hương nhớ quê cha đất tổ Quảng Ngãi ơi! Ta sắp gặp nhau rồi
BẠN HỌC CỦA TÔI Miền trung về với miền đông Áo xanh cùng với áo hồng tương tri Một thời xuân sắc qua đi Khung trời đại học vẫn ghi trong đời Đồng Nai sắc áo mãi tươi Nhớ thương Bình Định đón người vào thơ
NAY VÀ XƯA Trời đã chuyển sang hè Vẫn nghe mùa xuân vọng Hình ảnh của ông đồ Trong thơ luôn gợn sóng Bạn ta đã về hưu Bến đò xưa từ giã Cứ mỗi độ xuân sang Nét bút vang rộn rã Cả một đời dạy văn Truyền biết bao chữ nghĩa Vượt qua bao khó khăn Kể khi đời mai mỉa Nay cuộc sống an nhàn Tình văn chương không bỏ Vẫn"mực tàu giấy đỏ" Rồng phượng múa hân hoan Ông đồ xưa không còn Nhưng giấy son thắm mãi Hồn thiêng của nước non Từ ngàn xưa vọng lại
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.04.2026 18:51:25 bởi nguyenngoat >
RƯỢU SỚM... Làm theo lời dạy người xưa Bạn thân rượu sớm trà trưa vui vầy Tình HCH là đây Giản đơn nhưng đủ nghĩa dày tình sâu Hỏi từng sợi tóc trên đầu Về hưu biết có nơi đâu bằng này
RỒNG VÀNG ĐẠI THẮNG Rồng vàng đêm qua đã phun châu nhả ngọc Hủy diệt đối phương bằng sức mạnh thần kì Không có gì ngăn cản bước ta đi U17 Việt Nam lại ghi thêm kì tích Nơi đất khách ta lên ngôi vô địch Tạo đà bay đến World Cup ngày mai
LÃNG ĐÃNG Lãng đãng sương mờ,lãng đãng mây... Em lên phố núi mộng mơ đầy Ngàn thơ thương nhớ tràn thi tứ Thành phố ngàn hoa mãi đắm say
THUYỀN RƯỢU Thuyền chở rượu đến bến nào xa lắc Để thi nhân trầm mặc giữa thế nhân Trong đắn đo với thực ảo xa gần Ta giác ngộ yêu thương là chân lí
PHAN RANG NGÀY TRỞ LẠI Lạc mất vườn nho năm cũ Ghé chơi nơi mới với men nồng Tìm trong giọt nắng đợi trông Cảnh xưa thay khác rượu không đổi màu
ÁO DÀI CHỊ TÔI Nhớ thời thiếu mắm lạt cơm Chị tôi vẫn đẹp thơm hơn vạn lần Áo dài trong nét thanh tân Tạo cho bài giảng triệu lần thăng hoa Chị gợi em nhớ thời xa Suất cơm với áo nâu sa giảng đường Nghĩ càng thương ,nghĩ vấn vương Câu thơ một thuở bỗng hương đơm đầy Bây chừ vải vóc nhiều thay Ôm thân của chị lúc bay xuân thì Câu thơ vần nhớ cố tri Áo dài chị mặc khắc ghi một thời Thơ em khắc khoải chị ơi! Hồng Đào xứ Quảng một trời nhớ nhung...
NGƯỜI CHINH PHỤC VẠN LÝ TRƯỜNG THÀNH Mơ ước từ thời trai trẻ Về hưu rồi mới trở thành hiện thực Vạn lí trường thành nơi khó khăn thách thức Ta đến đây rồi nhớ truyền thuyết ngàn xưa Có nàng Mạnh Khương lên đây tìm chồng và nước mắt thành mưa Làm cuốn đổ đoạn tường thành xương máu Tần Thủy Hoàng vẫn ung dung trên ngôi báu Đâu biết bao oan hồn nương náu tự gạch xây! Bước chân ta một lần đến chốn này Nơi được gọi là kì quan nhân loại Trong niềm vui trộn nỗi buồn hoang hoải Cổ thành xưa nhắc những chuyện đau lòng
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: