HOA DẠI !
Dại mà nhưng ngốc nghếch đâu
Dãi dầu gió nắng làm dâu cuộc đời
Không kiêu sa, được trọng vọng, tuyệt vời
Chẳng màng uất nghẹn, gọi mời bướm ong !
Lên đồi cao ngóng hừng đông
Cuối chiều thấp thỏm ngồi trông trâu về
Xuống miền sông nước hẹn thề
Lớn ròng trôi dạt không hề mờ phai !
Bên đường... ai giẫm mặc ai
Góc hè, xa thẳm... đêm ngày cứ xanh
Cút côi, đằm thắm, hiền lành
Góp từng giọt sống cho cành nở hoa !