Cánh cò !
Như quê ấy một cánh cò nho nhỏ Bé teo teo mà trông quá mênh mông Chấp chới bay chưa mòn mõi trên đồng Cua tôm cá mỗi dòng sông từng trãi
Như quê ấy sớm hôm dầu với dãi Cần với cù trai và gái như nhau Ôi cánh cò quê hương trắng phau phau Bay chầm chậm....kẽo phai màu nhung nhớ !
Điều giản dị.... Như hoa ấy.....nắng mưa nào có phải
Gió và sương nhiều ái ngại gì đâu
Xuân quá thương rồi hạ chẩng buồn rầu
Ươm từng cánh chim câu mầu hoa trắng !
Như là nhớ là thương từ rất lắng
Cõi người ta đều trót nặng lòng vương
Một cánh chim quê điều giản bình thường
Sinh gói trọn...mai lên đường vẩn nhớ...!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.05.2010 21:06:24 bởi phuongminh63 >
Thân thương. Cái cò một nắng hai sương Sao mầu vẫn trắng dễ thương quá chừng Cả ngày lặn lội cong lưng Vậy mà nõn nuột bên sừng trâu đen Tối như thắp sáng những đèn Trên cành vắt vẽo nghe mèn ri ra Nghe sen đêm nở thật thà Hỏi sao hình bóng quê nhà thân thương !
Ê a....!
Chia tay cánh én mùa xuân
Với niềm vui nhỏ thơm lừng miền quê
Như chào bến bắc lúc hạ về
Vẫy cô em gái....ta mê một thời
Hè nầy....mỗi đứa một nơi
Tiếng ve râm rã ta rời lòng ra
Chia tay....dù vẫn chưa xa
Cách nhau một khoảng trời ê a buồn !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2010 16:27:12 bởi lelong54 >
Hoa lúa ! Có một loài hoa...luôn mãi mê Không khoe hương bắc mắt tìm về Đơn sơ chìu khó thề nhân ngãi Cuối chợ cùng quê....ai dám chê ? Có một loài hoa bé tí ti Thương con mình mới nhí tì tì Hai sương một nắng vì non nước Dám lội đồng sâu,nong....sá chi !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2010 23:27:48 bởi lelong54 >
Hoa bèo !
Em như hoa tím lục bình
"Trôi sông lạc chợ....!" Sao mình vẫn mê
Bạn bè.... nó nói "... thấy ghê....!"
Bảo hoa bèo ấy...mân mê mấy đồng
Thật buồn ! Tôi nỗi cơn ngông
Ngẩn ngơ !....người mãi.... bất công hỡi trời....!
Không hồng phô sắc lã lơi
Cũng không kín cổng....rồi đời tiêu sao...?
Học trường bước thấp bước cao
Học đời chưa biết ông nao sánh bằng
Phận bèo, bạc, sóng lăng đăng
Vẫn hôn trời đất ! Ai.... bằng thuỷ chung !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2010 18:49:55 bởi lelong54 >
Lẽ thường ! Chiều hôm trước hoàng hôn vàng óng mượt
Lướt trên đê mình mơ ước quên về
Khói đồng mù giăng sương, dế vui ghê
Con hạc trắng say mê vầng trăng đỏ !
Mới nhoáng đó sáng nay trời nhem nhọ
Ráng um u ...làm sao có.... ngẫn ngơ
Gió len rung vò tung lá không ngờ
Con quạ sớm cười bâng quơ nhạo báng !
Và như thế tháng ngày dài vô hạn
Còn niềm vui.... chỉ một thoáng mây trôi
Nắn nót tình thương....! Ngày sau lúc da mồi....
Không nuối tiếc ! Không thôi rồi...! Vì lơ đãng !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.05.2010 07:32:40 bởi lelong54 >