Trích đoạn: CỏMay
CHỐN TỊNH KHÔNG
Yên lặng vô cùng đến tịnh không
Đêm nay thu lạnh ngập cô phòng
Để nghe gió cuốn bên song cửa,
Lặng ngắm mưa rơi ngập bụi hồng.
Tất cả hình như trong mộng ảo
Phải chăng có lẽ thuở thong dong.
Bỗng dưng về lại thời xưa cũ.
Đã cố vùi chôn tận đáy lòng
Trần Mạnh Hùng
Cõi Không
Lặng lẽ nơi này "chốn tịnh không"
Hơi thu vừa chớm lạnh cô phòng
Gió len khe cửa đem hương nhẹ
Trăng chếch đầu non rạng má hồng
Dõi mắt xa xăm trời xứ lạ
Chạnh lòng cô lữ thuở thong dong
Hương xưa ngỡ đã vùi sâu thẳm
Bỗng chốc ào về vần vũ lòng.
CM