Em chạy theo những mùa hoa dại
Bỏ mặc gió mây thưa thớt về trời
Để con đường trải lá rơi rơi
Bỏ góc phố bâng khuâng tiếc nuối
Xa lắm rồi tháng ngày xưa đó ơi
Đã trao nhau để rồi quên mãi mãi
Đã trao nhau như không thể trở lại
Không ai mong chờ, chẳng dám đợi trông
Mùa lại đến khắc sâu trong kí ức
Những ánh trăng hồ nước long lanh
Ánh mắt xưa giờ quen hay lạ
Nụ cười ngày nào còn có ngất ngây
Tháng ngày xưa có lẽ thơ ngây
Cứ hy vọng vào những điều mơ tưởng
Giờ chợt nhận ra không còn cảm xúc
Lại xao xuyến buồn nhớ lúc ngây thơ