Quán Nước Vườn Thơ!
Quán nước Anh Thư, nước bán cho người không bán nước;
Vườn thơ Hào Kiệt, thơ say tặng khách biết say thơ.
Cắm cọc, mượn đất, cất chòi thơ!
Kéo trăng tơ dệt một mái xiêu
Gom gió vần xây mấy cột chèo
Lều thơ trải rộng trời xanh ngắt
Dầm nước khua dài bể trong veo
Dẫn bước tao nhân rời thế tục
Đưa chân mặc khách đến non đèo
Hớp ngụm sương mai thay trà đượm
Tẩy lòng trần hưởng thú tiêu diêu...
Than thở
Nặng gánh trần gian mới đến đây
Xây chèo chống cột phải è vai
Đường tu đã vụng, đời lam lũ
Duyên số thêm hèn, kiếp đắng cay
Phận mỏng cánh chuồn, ai có cảm?
Thân dày nặng nợ, khách nào hay!
Than trời inh ỏi trời không thấu
Hay lão chờ ta...tán tỉnh đây?
Trời cao ngó xuống đất dày
Mau đưa khách tới quán này, mau mau.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2009 13:08:31 bởi Cắn Hạt Sen >
Trích đoạn: Cắn Hạt Sen
Quán nước Anh Thư, nước bán cho người không bán nước;
Vườn thơ Hào Kiệt, thơ say tặng khách biết say thơ.
Cắm cọc, mượn đất, cất chòi thơ!
Kéo trăng tơ dệt một mái xiêu
Gom gió vần xây mấy cột chèo
Lều thơ trải rộng trời xanh ngắt
Dầm nước khua dài bể trong veo
Dẫn bước tao nhân rời thế tục
Đưa chân mặc khách đến non đèo
Hớp ngụm sương mai thay trà đượm
Tẩy lòng trần hưởng thú tiêu diêu...
Lều thơ Trăng vàng trải ngập mái tranh xiêu Một góc lều thơ dựng cột chèo Xướng hoạ gieo vần câu tuý khiết Giao lưu thả chữ ý trong veo Tao nhân náo nức băng qua núi Mặc khách bình tâm vượt lội đèo Chẳng rượu không trà tình vẫn thắm Hồn thơ ấm đậm khúc phiêu diêu T.T.K.9.8.2009
Chào bạn. lang thang TTK bắt gặp bài thơ hay xin hoạ cùng bạn nhé
Thanh Thản Mỏng mảnh tơ trời khéo khéo đan Thuyền mây một chiếc nhẹ xuôi ngàn Lều thơ người trãi xanh xanh ngát Hương mực ai mài phảng phất lan Có phải tao nhân duyên hạnh ngộ Để cho má phấn nợ cung đàn..? Cúc trà đẫm vị buổi sương sớm Thanh thản lòng trần cõi thế gian. CM (..hì hì...vu vơ xíu nghen CHS...lạc đạn lung tung ..nhưng kệ nghen ...Cm đang trên đường học hỏi...smile ....chúc vui hén...Cm )
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2009 03:43:51 bởi CỏMay >
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Trích đoạn: Cắn Hạt Sen
Quán nước Anh Thư, nước bán cho người không bán nước;
Vườn thơ Hào Kiệt, thơ say tặng khách biết say thơ.
Cắm cọc, mượn đất, cất chòi thơ!
Kéo trăng tơ dệt một mái xiêu
Gom gió vần xây mấy cột chèo
Lều thơ trải rộng trời xanh ngắt
Dầm nước khua dài bể trong veo
Dẫn bước tao nhân rời thế tục
Đưa chân mặc khách đến non đèo
Hớp ngụm sương mai thay trà đượm
Tẩy lòng trần hưởng thú tiêu diêu...
Lều thơ
Trăng vàng trải ngập mái tranh xiêu
Một góc lều thơ dựng cột chèo
Xướng hoạ gieo vần câu tuý khiết
Giao lưu thả chữ ý trong veo
Tao nhân náo nức băng qua núi
Mặc khách bình tâm vượt lội đèo
Chẳng rượu không trà tình vẫn thắm
Hồn thơ ấm đậm khúc phiêu diêu
T.T.K.9.8.2009
Chào bạn. lang thang TTK bắt gặp bài thơ hay xin hoạ cùng bạn nhé
Tiểu nữ thẹn thò mở quán xiêu
Tập tành thi phú với "gạn chèo"
Ý thơ trong dạ tràn lai láng...
Vốn chữ ngoài đời cạn hết veo!!!
Mặc khách khoan dung cười "thử núi"
Tao nhân giận dỗi trách "mấy đèo"
May còn dăm vại Tình Xuân Tửu
Kính trợ anh hùng hứng phiêu diêu...
Trích đoạn: Cắn Hạt Sen
Than thở
Nặng gánh trần gian mới đến đây
Xây chèo chống cột phải è vai
Đường tu đã vụng, đời lam lũ
Duyên số thêm hèn, kiếp đắng cay
Phận mỏng cánh chuồn, ai có cảm?
Thân dày nặng nợ, khách nào hay!
Than trời inh ỏi trời không thấu
Hay lão chờ ta...tán tỉnh đây?
Trời cao ngó xuống đất dày
Mau đưa khách tới quán này, mau mau.
Phong nguyệt như Sen tới lạ lùng Quán chào thư khách, đợi anh hùng
Thân hoa khoe sắc cùng hồng nhạn
Vóc liễu thi gan với bạch tùng
Than phận nao lòng trời có thấu? Mong duyên cồn ruột khách khôn chùng Rẽ nhà nay ghé thăm vườn quán Để gặp tình ai ... Xuân với Xuân.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.09.2009 23:51:55 bởi Minh Xuân >
Trích đoạn: Cắn Hạt Sen
Than thở
Nặng gánh trần gian mới đến đây
Xây chèo chống cột phải è vai
Đường tu đã vụng, đời lam lũ
Duyên số thêm hèn, kiếp đắng cay
Phận mỏng cánh chuồn, ai có cảm?
Thân dày nặng nợ, khách nào hay!
Than trời inh ỏi trời không thấu
Hay lão chờ ta...tán tỉnh đây?
Trời cao ngó xuống đất dày
Mau đưa khách tới quán này, mau mau.
EM VỀ
Trước ngõ nhành hoa tỏa ngát hương
Trên cành chim hót gọi uyên ương
Vạt nắng vươn vai chào buổi mới
Em về mở cánh cửa yêu thương
…
Môi tỳ môi, đắm chìm biển nhớ
Ngực ép ngực, toang vỡ trời mong
Vũ trụ quay cuồng xoay nhiệt huyết
Anh gọi: „Em yêu!“, chốn thiên đường
Đinh Phương
Chúc Cắn Hạt Sen -sao ngon thế!- nhiều niềm vui ở đây nhé!
Trích đoạn: Minh Xuân
Phong nguyệt như Sen tới lạ lùng
Quán chào thư khách, đợi anh hùng
Thân hoa khoe sắc cùng hồng nhạn
Vóc liễu thi gan với bạch tùng
Than phận nao lòng trời có thấu?
Mong duyên cồn ruột khách khôn chùng
Rẽ nhà nay ghé thăm vườn quán
Để gặp tình ai ... Xuân với Xuân.
Bao quản hàn sương luống lạnh lùng
Trải lều phong nguyệt ngạo anh hùng
Quần thoa nhơ nhởn cùng hoa cỏ
Chí lớn thênh thang với bách tùng
Ý nhạc trải đầy hồ lai láng
Hồn thơ bay khắp núi chập chùng
Duyên may đón bước người quân tử
Ấy vẫn ta còn một chút Xuân... Tiểu nữ kính họa, mừng cao nhân quan lâm tệ quán ^^
Trích đoạn: CỏMay
Thanh Thản
Mỏng mảnh tơ trời khéo khéo đan
Thuyền mây một chiếc nhẹ xuôi ngàn
Hơi sương ai phủ mơn man lạnh
Hương mực người mài phảng phất lan
Có phải tao nhân duyên hạnh ngộ
Để cho má phấn nợ cung đàn..?
Cúc trà đẫm vị trong sương sớm
Thanh thản lòng trần cõi thế gian.
CM
Trích đoạn: dangphuong
Luyến tiếc...
Trăng như làn lụa mỏng ai đan
Ngọn gió từ đâu đến... ngút ngàn
Quê cũ mỏi mòn giàn mướp đắng
Vườn xưa khoắc khoải cánh hoa lan
Con thuyền ven biển mong về bến
Cánh nhạn chân mây đã bỏ đàn
Xa xứ có ai không luyến tiếc ...
Những ngày còn mộng với nhân gian...?
dp
Bồng Lai... Mây mềm như gối mộng Hàm Đan Gió phất hương ru giấc đại ngàn Đầm nguyệt lung linh, hồ loang loáng Thuyền hoa lả lướt, nước lan lan... Tao nhân dìu dặt vào tiên cảnh Mặc khách khoan thai đến địa đàn Giũ áo phong trần treo nhánh mộng Thả hồn không tắm suối thời gian... Tiểu nữ kính họa.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.09.2009 14:43:05 bởi Cắn Hạt Sen >
Hỏi Sen Hồ trong, gạt nước, rẽ lá tìm
Tìm hoa, hoa đỏ, đỏ hoa sen
Hỏi sen cây đến từ đâu nhỉ?
Hồ mơ hoa nguyệt lạ như quen. Mặt hồ sương sớm ngát hương xuân
Thấp thoáng bóng hoa dáng thanh tân
Hỏi sen vóc cỏ đua tùng bách
Đã trải xuân đời được mấy lần? Hạ về sen nở khắp nơi nơi
Cho hỏi tới sen một đôi lời
Tâm sen trinh trắng trong như ngọc
Sao để răng ai cắn sen cười?
Chùa Sen
Thăm Quán Cắn Hạt Sen Thăm Quán mang tên Cắn Hạt Sen Để chào người mới để làm quen Du dương giai điệu bao kinh ngạc Chan chứa hồn thơ thật đáng khen Rượu rót ra ly đà biết quý Thơ xem đôi đoạn đã thầm ghen Mừng thêm Nữ sỹ tài hoa mới Quán chật bạn thơ muộn ánh đèn kimrbl
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2009 15:09:42 bởi kimrbl >
Trích đoạn: Minh Xuân
Hỏi Sen Sen đáp! ( đừng nhầm với sáp đen!) Hồ trong, gạt nước, rẽ lá tìm
Tìm hoa, hoa đỏ, đỏ hoa sen
Hỏi sen cây đến từ đâu nhỉ?
Hồ mơ hoa nguyệt lạ như quen. Hồ sen rẽ lối đón khách sang Hoa sen thắm đỏ nhụy sen vàng Không trung nhật nguyệt là quê quán Vũ trụ càn khôn - ấy họ hàng! Mặt hồ sương sớm ngát hương xuân
Thấp thoáng bóng hoa dáng thanh tân
Hỏi sen vóc cỏ đua tùng bách
Đã trải xuân đời được mấy lần? Lòng vẫn là xuân không đậm nhạt Nỗi chi so tuổi khách thường xuân? Hồn nhiên gió lướt cho trúc hát Bình thản hoa cười chẳng cựu tân! Hạ về sen nở khắp nơi nơi
Cho hỏi tới sen một đôi lời
Tâm sen trinh trắng trong như ngọc
Sao để răng ai cắn sen cười? Chắt chiu tinh túy cả đất trời
Thân ngay, ngó rỗng, hạt xanh ngời
Tươi nhuần sắc ngọc dâng đời cả
Ai cắn sen mà sen chẳng vui?
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.09.2009 13:36:05 bởi Cắn Hạt Sen >
Đất trời bỗng điểm màu sen mới
Mở càn khôn một lối đi về
Chí cao nào quản vóc lê
Tài mây hoa nước tràn trề sức xuân. Trong hồng quần mấy ai như thế
Riêng một mình cửu nghệ đều tinh
Coi trời là bạn xuân tình
Kéo trăng, giữ gió, dựng đình, buôn thơ. Lời thánh thót, ngẩn ngơ câu chữ Ý lắng sâu gói đủ xa gần Nhẹ nhàng như tiếng thanh cầm Nghe như gió thoảng mây vần bên tai. Thơ đã vậy, duyên tình có vậy?
Thư họa bay tha thướt giai nhân Thăm Sen nơi quán chốn sân Hỏi Sen định đãi bạn Xuân thứ gì?
Cắm cọc, mượn đất, cất chòi thơ!
Kéo trăng tơ dệt một mái xiêu
Gom gió vần xây mấy cột chèo
Lều thơ trải rộng trời xanh ngắt
Dầm nước khua dài bể trong veo
Dẫn bước tao nhân rời thế tục
Đưa chân mặc khách đến non đèo
Hớp ngụm sương mai thay trà đượm
Tẩy lòng trần hưởng thú tiêu diêu...
Lấy trăng làm thảm trải lều thơ
Một chén rượu suông khách lãng du
Ngát ngưởng câu thơ làm cột chống
Lều thơ ai dựng chốn hoang vu?
Đến đây bỗng thấy lòng tĩnh lại
Đầu non văng vẳng tiếng cu gù
Chủ quán đi đâu sao không thấy
Khách buồn để lại mấy vần thơ
Chủ đâu để quán hững hờ?
Dựng lều rồi để khách chờ, khách mong
Mong sao dẫu có thu đông
Mặt hồ Xuân vẫn sáng hồng cánh sen.
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: