Kiểu:
Xin chào !

 Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương

Tác giả Bài
nguyễn thế duyên

  • Số bài : 1140
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.05.2008
  • Nơi: Hà nội
  • Trạng thái: offline
Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 08.09.2009 18:45:45 (permalink)
 
              Bàn về cái dâm và cái tục trong thơ
                     Hồ xuân Hương

Tôi có thấy trong diễn đàn topic “ Theo gót Hồ xuân hương” của bạn Phương hà Phương. Quá vui mừng tôi đã vào đọc topíc này vì tôi là một người đặc biệt yêu thích bà. Buồn thay khi đọc xong trang ấy tôi lại thấy buồn. Hóa ra một nữ thi sĩ đứng hàng thứ hai của việt nam chỉ sau có mỗi cụ Nguyễn Du lại không phải ai cũng hiểu bà. Mà đã không hiểu bà thì làm sao có thể theo chân bà được? Thậm chí đọc topic ấy mà hiểu Hồ xuân Hương như thế thì đã làm méo mó hình ảnh của bà. Đấy chính là nguyên nhân tôi viết bài này.
  Tôi không có ý định phê phán bạn Phương Hà Phương và những bạn đã tham gia vào topic ấy. Quyền viêt như thế nào là quyền tự do của các bạn. Ở bài viết này tôi chỉ muốn nêu lên những tinh hoa của thơ bà để mọi người hiểu bà hơn và nếu có định theo phong cách của bà thì phải theo cho đúng để tên tuổi của bà mãi mãi không bị hoen ố. Còn nếu không thì đừng nên để dòng chữ “Theo gót Hồ xuân Hương”  để làm cho những người yêu mến bà phẫn nộ.
Nói đến Hồ Xuân Hương là người ta nói đến cái “ Dâm” và cái “Tục” trong thơ của bà . Đúng vậy. Những câu như
                         Chành ra ba góc da còn thiếu
                          Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa
Hay                   
                         Một lỗ sâu sâu mấy cũng vừa
Hoặc
                         Khi dang thẳng cánh bù khi cúi
                         Chiến đứng không thôi lại chiến ngồi
Có dâm không? Có tục không?
  Rất dâm và rất tục nhưng cái dâm và cái tục ở đây bà dùng nó như một thứ vũ khí để tát vào mặt bọn quan lại thống trị, bọn vua chúa , bọn trí thức nghênh ngáo nhưng đã bị tha hóa về mặt đạo đức. Cái “ Chành ra ba góc da còn thiếu” ấy mà làm mát mặt những  “Anh hùng”  để” che đầu quân tử” Thì thật chẳng có cái tát nào đau hơn. Nhưng cái tài của bà là ở chỗ : Bị tát đau thì đau thật nhưng không nói được. Hiểu thì hiểu là “ Cái ấy” nhưng nó lại là cái quạt. Phải là người có con mắt sắc sảo, có đầu óc tinh tế mới nhận được ra những cái giống nhau của hai cái rất khác nhau ấy Tôi đoan chắc với các bạn rằng đến tận ngày nay không phải ai cũng nói chắc được cái phần “Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa “ Trong câu thơ là phần nào của cái quạt và phần nào của “Cái ấy” đâu. Và còn điều này nữa không hiểu các bạn có nhận ra không ? Trong cái quạt chỉ có hai thứ đó là nan quạt và giấy bồi và giấy bồi lúc thì bà gọi nó là da “ Chành ra ba góc da còn thiếu” Lúc thì bà lại bảo nó là thịt “ Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa” Chắc rằng ở “Cái ấy” Có một thứ nhìn thì tưởng là thịt nhưng “ Chành ra” Mới biết đó là da. Không biết có đúng không? Các bạn nữ hoặc các bạn nam đã có vợ kiểm tra lại hộ xem. Tôi chưa có vợ nên đoán mò như thế (Đọc đến đây các bạn đừng cho là tôi điêu nhất việt nam thư quán nhé. Nếu có điêu thì cũng chỉ điêu thứ nhì thôi vì thứ nhất đã có người nhận mất rồi). Các bạn thấy chưa muốn học theo bà đâu phải dễ cần phải sắc sảo và tinh tế lắm.
Là một người phụ nữ mà đường  tình duyên không mấy thuận lợi lại sống trong một xã hội phong kiến, không thừa nhận tự do yêu đương và người đàn bà nhiều khi bị coi  là một thứ đồ chơi bà đã đồng cảm với khát vọng được thương yêu, được hạnh phúc của những người phụ nữ. Những lúc như thế . cái dâm và cái tục của bà đổi khác. Chúng ta thử đọc bài “ Đánh đu “ của bà
                                Bốn cọc khen ai khéo khéo trồng
                                Người thì lên đánh kẻ ngồi trông
                                Trai du gối hạc khôm khom cật
                                Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng
                                Bốn mảnh quần hồng bay phấp phới
                                Hai hàng chân ngọc duỗi song song
                                Chơi xuân đã biết xuân chăng tá?
                                Cọc nhổ đi rồi lỗ bỏ không
Bài thơ phảng phất, Chỉ phảng phất thôi cảnh sinh hoạt vợ chồng và bà đã ca ngợi nó bằng những hình ảnh bay bổng,     
                                Bốn mảnh quần hồng bay phấp phới
                                Đôi hàng chân ngọc duỗi song song
Không có một chút dâm, không có một chút tục nào ở đây .Bà ngợi ca nó bằng tất cả những khao khát được ái ân , được thỏa mãn mà người đàn bà mong muốn. Đọc câu “Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng” của bà ta cảm nhận được sự thỏa mãn, cảm nhận được  khát vọng yêu đương toát lên trong câu thơ. Cả bài thơ như một bức tranh trong sáng và đẹp đẽ. Nếu ai đó còn muốn nói đến cái tục trong câu “Trai du gối hạc khom khom cật”  của bài thơ thì cũng đành phải nói rằng đây là bức ảnh Nude nhưng là Nude nghệ thuật. Nhưng câu kết của bài thơ lại đột nhiên lắng xuống
                                Cọc nhổ đi rồi lỗ bỏ không
Xa xót quá cho thân phận người đàn bà trong chế độ cũ. Một sự đồng cảm? Không ! hơn thế nữa. Một tiếng thở dài chắt ra từ chính cuộc đời bà. Đọc thơ HỒ xuân Hương chúng ta bắt gặp không ít những sự đồng cảm như thế
                              Nhắn nhủ ai về thương đấy với
                              Thịt da ai cũng thế mà thôi
Một cô gái yếu ớt muốn chống lại cả một xã hội hủ bại. Một người đàn bà muốn đứng lên đòi lại cho mình, cho giới của mình quyền được khao khát. Quyền được yêu đương, quyền được thỏa mãn. Người đàn bà ấy đã dùng đến một thứ thuốc nổ, đó là cái dâm và cái tục để muốn phá bỏ đi cái trật tự xã hội cũ. Cái dâm và cái tục của bà trở thành một thứ vũ khí,một phương tiện để chiến đấu cho một mục đích chứ không phải là cái dâm, cái tục thô thiển mà các bạn trong topic “Theo gót Hồ Xuân Hương” đã nghĩ
Văn hóa phương đông của chúng ta cố tránh nói đến hai từ tình dục. Chinh những vị  được goi là “Hiền nhân” “Quân tử” sau khi đã thỏa thuê với năm thê bẩy thiếp,những vua chúa với ba trăm cung nữ, sáu trăm cung tần sau khi đã no xôi chán chè thì lại mặc bố quần áo đạo đức “ Eo ơi Kinh quá. Ai lại nói đến cái ấy” và bà đã vạch mặt bọn đạo đức giả ấy
                                    Chúa dấu vua yêu một cái này
                              Hay
                                    hiền nhân quan tử ai mà chẳng
                                   Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo
Muốn nói gì thì nói tình dục đóng một vai tò cực kì quan trọng ( Nếu như không muốn nói là nhất) trong hôn nhân và trong cuộc sống. Bà là người duy nhất nói thẳng điều đó và ca ngợi nó, Chúng ta đọc lại bài “ Chơi đền Khán xuân”
                                     Êm ái chiều xuân đến khán đài
                                     Lâng lâng chẳng bợn chút trần ai
                                     Ba hồi chiêu mộ xuân gầm sóng
                                     Một vũng tang thương nước lộn trời
                                     Bể ái nghìn trùng khôn tát cạn
                                     Nguồn ân muôn trượng dễ khơi vơi
                                     Nào nào cực lạc là đâu tá
                                     Cực lạc là đây chín rõ mười
“Ba hồi chiêu mộ xuân gầm sóng” Ba từ” xuân gầm sóng” đã ai diễn tả được cái đam mê, Cái mãnh liệt, Cái khát khao trào dâng được như thế chưa kể cả các nhà thơ hiện đại ngày nay? Chưa ai cả. Bà là người duy nhất dám nói đến những khát khao trần tục của con người
“Một vũng tang thương nước lộn trời” Có một thứ bé lắm chỉ là một cái vũng nhỏ thôi nhưng có thể làm đảo lộn cả đất trời. Câu thơ có tính khái quát quá sâu sắc . Nó đúng cho từng cá nhân chúng ta nhưng cũng đúng cho cả một xã hội. Đọc hai câu này tôi lại nhớ đến câu “
                   Nhất tiếu khung nhân thành
                  Tái tiếu khunh nhân quốc
Của nhà thơ Đường xưa. Kể thì đó là một câu thơ hay nhưng còn lâu lắm câu thơ ấy mới sánh được hai câu của bà.
Tôi dẫn bài thơ này ra để các bạn có thể đẽ dàng nhận thấy đặc điểm  cái “Dâm” và cái ‘Tục” trong thơ của bà. Khi bà dùng cái dâm và cái tục để làm vũ khí thì bà tả “Cái ấy”  rất rõ, rất sắc nét ai cũng nhận ra rồi mang” Cái ấy” chùm vào mặt một  kẻ nào đó
“Chành ra ba góc da còn thiếu                       Mát mặt anh hùng khi tắt gió
                                                 ----------à
Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa                         Che đầu quân tử lúc sa mưa
 
          Hoặc
 
Cửa son đỏ loét tùm hum nóc                          Hiền nhân quân tử ai mà chẳng
                                                      à
Hòn đá xanh rì lún phún rêu                              Mỏi gối chồn chân vẫn cố trèo
 
Còn khi bà dùng cái dâm và cái tục để ca ngợi tình dục, tình yêu thì bà không bao giờ tả “Cái ấy”. Nếu có nói đến những bộ phận trên thân thể người đàn bà thì bà lại tả nó một cách ẩn dụ đầy nên thơ và lãng mạn. và bà khẳng định
                                         Nào nào cực lạc là đâu tá?
                                         Cực lạc là đây chín rõ mười
Với ý thức mà chúng ta tạm gọi là “Dùng cái dâm và cái tục “ để ca ngợi người phụ nữ, ca ngợi tình yêu và tình dục vô tình bà đã vẽ được một bức tranh khỏa thân  đẹp nhất và có thể nói là duy nhất trong văn thơ cổ điển việt nam . Chắc có bạn sẽ phản đối tôi và dẫn ra câu
                                         Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                                     Dầy dày đúc sẵn một tòa thiên thai
Của cụ Nguyễn Du trong truyện kiều. Nhưng theo tôi đây chưa phải là một bức tranh khỏa thân. Cụ nguyễn du vẽ Kiều  qua chiếc rèm mỏng của buồng tắm Trong bài “ Vịnh thiếu nữ ngủ ngày” thân thể người phụ nữ được bà tả bằng những hình ảnh đầy diễm lệ
                   Đôi gò bồng đảo sương còn ngậm
                   Một lạch đào nguyên suối chửa thông
Hãy  đặt “Một lạch đào nguyên suối chửa thông”  Bên cạnh “Cửa son đỏ loét tùm hum nóc” bạn sẽ nhận ra có hai Hồ xuân Hưông trong một thân hình. Một Hồ xuân Hương đấu tranh  và một Hồ xuân Hương của ái tình
Nhưng dù bất cứ là Hồ xuânHương nào thì trong thơ của bà cũng “  Tục mà không tục. Dâm mà không dâm, trong tục có thanh và trong thanh có tục”. Đấy là một nghệ thuật đã đưa bà lên vị trí nhất nhì trong các nhà thơ việt nam.
Tôi rất băn khoăn khi đặt bà dưới cụ Nguyễn du bởi vì kể ra Hồ xuân Hương đoạt nhiều cái nhất hơn cụ Nguyễn Du
Thứ nhất—Bà là người duy nhất với phong cách dùng cái dâm và tục để viết về cuộc đời thì trước bà không có ai và sau bà cũng không có ai (Tất nhiên những bạn đang học theo bà thì không kể). Bà là người duy nhất. Còn với cụ Nguyễn du thì khác, cái cơ bản để tạo nên văn phong của Nguyễn du là lời thơ đẹp đến mức mỹ lệ. Dùng cảnh tả tình, Hình ảnh chọn lọcV…v…Nhưng có một điều Nguyễn Du không phải là duy nhất. Có một truyện nôm khuyết danh, truyện Hoa tiên. Lời thơ cũng cực đẹp phảng phất như truyện kiều đến nỗi người ta còn cho rằng Nguyễn du học ở Hoa tiên và viết nên truyện kiều. Điều đó đúng hay không thì ở đây ta không bàn đến. Nhưng có một điều khẳng định : “về Phong cách viết thì Nguyễn du không phải là duy nhất”. Không phải tìm kiếm đâu xa đọc chinh phụ ngâm của Đoàn thị điểm ta thấy thơ bà cũng đẹp chẳng thua truyện kiều là mấy
Thứ hai—Về ngôn ngữ thơ: Thơ nguyễn du đẹp , mỹ lệ nhưng ông không tạo ra được một ngôn ngữ của riêng mình. Từ ông dùng vẫn là những từ thông thường mà ta vẫn dùng . Nhưng với Hồ xuân hương thì khác Phải nói rằng bà là người duy nhất sáng tạo ra những từ ngữ mà từ trước đến nay không ai dùng. Những từ này vô cùng độc đáo và thú vị
                   Đêm khuya tỏm cắc một đôi hồi
Từ tỏm cắc không phải là tuyệt bút nữa mà phải gọi là thần bút Hay  câu “Thân này đâu đã chịu già tom” Chữ “già tom” Hoặc từ “Khéo khéo phòm” trong câu “Bày đặt kìa ai khéo khéo phòm” trong bài động Hương tích” V….V..
Những từ như thế là rất mới lạ đã nâng tiếng việt lên thêm một nấc thang mới
Thứ ba—Về tính nhân văn –Đồng cảm với người đàn bà thì có rất nhiều nhà văn, nhà thơ mà không cần nói thì các bạn cũng đã biết. Nhưng xây dựng nên hình tượng  người đàn bà mà bóng của nó trùm lên trên bóng của những người đàn ông thì bà là người duy nhất.
                             Thân này ví đổi làm trai đưộc
                              Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu?
           Hay
                        Cái tội trăm năm chàng chịu cả
                        Mảnh tình một khối thiếp xin mang
Hình ảnh người đàn ông, đấng mày râu, trở thành vô cùng thảm hại khi bà hạ bút viết một câu
                       Bố cu lỏm ngỏm bò trên bụng
Và điểm cuối cùng dám nói lên khát vọng luyến ái. Đề cập đến vấn đề tình dục như một nhu cầu, một khát vọng của con người thì bà cũng là người duy nhất và bà đã đi trước  thế hệ của bà hàng vài trăm năm
Ở bài này tôi chỉ hạn chế trong vấn đề cái dâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương thôi vì về bà còn nhiều điều đáng nói lắm.
Nói đến hồ xuân Hương là người ta nói ngay đến cái dâm, cái tục nhưng xin các bạn nhớ cho rằng những bài như bài cái quạt trong thơ hồ xuân Hương ít lắm chỉ có khoảng dăm bảy bài thôi nên giá trị của thơ bà không chỉ nằm trong cái dâm , cái tục đâu mà sao các bạn chỉ học theo bà  cái dâm cái tục ây?. Học theo hồ xuân Hương là học theo những tinh hoa của bà. Cái dâm, cái tục chỉ là một phần rất nhỏ ( Và cũng chỉ là cái vỏ để chở bao nhiêu Đạo bên trong các bạn ạ)
 
                                                                 Hà nội 8—9--2009
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.09.2009 18:47:14 bởi nguyễn thế duyên >
 
#1
    dongthanhtruc

    • Số bài : 432
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 23.02.2009
    • Nơi: Thảo nguyên mờ sương khói
    • Trạng thái: offline
    RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 08.09.2009 19:40:17 (permalink)
    Bài viết rất ý nghĩa và có giá trị.DTT đánh giá cao!
     
     
    (Có câu thơ này,nếu được bác nên sửa lại cho chính xác
     
    Nhất tiếu khuynh nhân thành 
    Tái tiếu khuynh nhân quốc

     
    Có bản dùng chữ "tiếu" ,có bản dùng chữ "cố" )


    "Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
    Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
    RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
     
    #2
      HÀN PHONG

      • Số bài : 3288
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 07.10.2007
      • Nơi: Tuyệt Tình Cốc
      • Trạng thái: offline
      RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 08.09.2009 23:50:03 (permalink)
      Bài viết này hay lắm tiền bối NTD ơi.
       
      Tạm thời để đây cho mọi người cùng đọc, sau đó Hàn Phong sẽ chuyển nó ra bên ngoài cho đúng chỗ nha. Chẳng qua là làm cho đúng nội quy thôi, mong tiền bối hết sức thông cảm cho.
      Mến chào và chúc tiền bối luôn dồi dào sức khoẻ để sáng tác và giao lưu với mọi nguời.
       
      Hàn Phong
      Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
      Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
       
      #3
        TRANGMUATHU

        • Số bài : 18
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 25.03.2009
        • Nơi: HÀ NỘI
        • Trạng thái: offline
        RE: Bàn về cái dâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 09.09.2009 00:26:23 (permalink)


        Đăng nhập với tên:
        Thân bài << Đề Mục Cũ Đề Mục Mới >>
        Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương - 8.9.2009 17:45:45
        Bài Mới
        nguyễn thế duyên


        Bài viết thật hay và bổ ích

        Cảm ơn tác giả Nguyễn Thế Duyên



        THU HẰNG

        ***********

        Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
        Hồn tôi vật vã
        Mới là chính tôi.
         
        #4
          hoangau

          • Số bài : 1892
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 12.10.2007
          • Nơi: Hà Nội
          • Trạng thái: offline
          RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 09.09.2009 10:03:09 (permalink)

          Trích đoạn: nguyễn thế duyên

           
                        ... vì tôi là một người đặc biệt yêu thích bà...



          Hậu bối sẻ chia một tấm lòng
          Hỡi người nữ sĩ biết hay không !
          Nguồn ân muôn trượng còn tuôn thác
          Bể ái nghìn trùng mãi xanh trong.
          Cõi Thế quần hồng đang phấp phới
          Đường Duyên chân ngọc cứ song song.
          Giá như sinh được cùng thời nhỉ
          Sẽ chẳng để ai phải lạnh lùng.





           
          #5
            Pe An

            • Số bài : 1118
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 14.01.2009
            • Nơi: Cty Đong Ri
            • Trạng thái: offline
            RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 09.09.2009 13:45:35 (permalink)



            Trích đoạn: nguyễn thế duyên


                        ... vì tôi là một người đặc biệt yêu thích bà...

            Các bạn nữ hoặc các bạn nam đã có vợ kiểm tra lại hộ xem. Tôi chưa có vợ nên đoán mò như thế (Đọc đến đây các bạn đừng cho là tôi điêu nhất việt nam thư quán nhé. Nếu có điêu thì cũng chỉ điêu thứ nhì thôi vì thứ nhất đã có người nhận mất rồi).






            Hậu bối sẻ chia một tấm lòng

            Hỡi người nữ sĩ biết hay không !

            Nguồn ân muôn trượng còn tuôn thác

            Bể ái nghìn trùng mãi xanh trong.

            Cõi Thế quần hồng đang phấp phới

            Đường Duyên chân ngọc cứ song song.

            Giá như sinh được cùng thời nhỉ

            Sẽ chẳng để ai phải lạnh lùng.

            hoangau

            titleAndStar(1629,0,false,false,"","")
            VIP




            Nữ sĩ không nghe thiệt xót lòng
             
            Giá mà nghe được có vui  không!!
             
             
            Am hiểu trên dưới  Tình và  Thế
             
             
            Thấu rõ trong ngoài  Trắng  hay Hồng
             
            Cái tội trăm năm xin sớt sẻ
             
            Mảnh tình một khối.... giữ không công
             
            Thân này ví sinh cùng thời nhỉ??
             
             
            Sẽ chẳng để ai  phải phập phồng
             
             
            Tiểu An
             
             
             
             
             
             
             
             
             

             
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2009 13:55:31 bởi Pé..An..cười..! >

            Do Quên



            Ghét người rồi lại ghét ta
            ghét qua ghét lại thế là..ghét nhau!
            Pé..!

             
            #6
              kimrbl

              • Số bài : 2805
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 09.07.2008
              • Trạng thái: offline
              RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 09.09.2009 14:44:20 (permalink)
              Trích đoạn: hoangau

              Trích đoạn: nguyễn thế duyên


                            ... vì tôi là một người đặc biệt yêu thích bà...



              Hậu bối sẻ chia một tấm lòng
              Hỡi người nữ sĩ biết hay không !
              Nguồn ân muôn trượng còn tuôn thác
              Bể ái nghìn trùng mãi xanh trong.
              Cõi Thế quần hồng đang phấp phới
              Đường Duyên chân ngọc cứ song song.
              Giá như sinh được cùng thời nhỉ
              Sẽ chẳng để ai phải lạnh lùng.




               
              Thế Duyên giữ kín ở trong lòng
              Hỡi chị em ơi có biết không?*
              Mến mộ sắc tài thơ nữ sỹ
              Thầm yêu đức độ tuổi xanh trong
              Gùn ghè nhưng vẫn còn chưa dám *
               Đánh tiếng mong cho việc sẽ xong
              Ai kẻ thời nay là hậu duệ **
              Xướng tên đừng để phải săn lùng
               
              kimrbl
               
              * Thơ Hồ Xuân Hương
              ** Hậu duệ Hồ A Ngầu
               
               


              K.N 

              nợ lòng 
              TÔI BÁN NỖI BUỒN 
              EM ĐI BƠI
              Tập làm thơ Đường 

               
               
              #7
                minhthanh_love

                • Số bài : 5590
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 26.11.2008
                • Trạng thái: offline
                RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 09.09.2009 17:04:50 (permalink)
                Thế Duyên giữ kín ở trong lòng  (Kim)
                Hỡi chị em ơi  có biết không?*
                (Ý HN)
                Am hiểu trên dưới  Duyên và  Thế  (Ý T.An)
                Thấu rõ trong ngoài  đục hay trong
                Cõi Thế quần hồng đang phấp phới
                Đường Duyên chân ngọc cứ song song. (HN)
                Hiền nhân quân tử..ai đấy nhỉ?
                Xướng tên  để...hậu duệ.*. săn lùng
                Love
                * Hồ A Ngâu
                lưu
                 

                đi một ngày đàng, học càng quên mau


                  http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=885205
                 
                #8
                  dinhphuong

                  • Số bài : 329
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 06.08.2009
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 09.09.2009 19:51:18 (permalink)
                  Trích đoạn: Nguyễn Thế Duyên

                  Bàn về cái dâm và cái tục trong thơ Hồ xuân Hương
                  ...
                  Nguyễn Thế Duyên

                  ***
                  LẤY VẾT BÔI MÀ LẦN

                  Nương Nương cháu gắng lên đi nhé!
                  Mặc kệ tiếng đời vẽ rồi bôi
                  Cụ xưa từng bị bôi vôi
                  Nay thì cháu lấy vết bôi mà lần.

                  Đinh Phương
                  Đinh-Phương
                   
                  #9
                    phuonghaphuong

                    • Số bài : 264
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 14.08.2009
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 10.09.2009 19:55:07 (permalink)
                    Trích đoạn Nguyễn Thế Duyên
                    "Bàn về cái dâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương
                    "Tôi có thấy trong diễn đàn topic “ Theo gót Hồ xuân hương” của bạn Phương hà Phương..."

                    Nguyễn THế Duyên


                    Nương Nương Phương Hà Phương tiếp lời Bác Nguyễn Thế Duyên:

                    Vâng! Đúng bác Duyên ạ,

                    Nương Nương Phương Hà Phương không chỉ „rất băn khoăn“ như Bác Duyên mà còn đau khổ nữa cơ ạ, rất đau khổ vì các bậc Chú Bác dám cả gan xếp đặt thứ tự chỗ cho các cụ đứng! Xếp Cụ này hơn cụ kia theo kiểu của mình. Thế có bố lếu không? Điều này Nương Nương sẽ lăn lộn, sẽ mặt nặng mày nhẹ cho đến cùng. Ai bảo con ranh con Nương chịu.

                    Nếu Nương Nương vái Cụ Bà Hồ Xuân Hương một vái thật kính cẩn, thật lễ độ, thật sùng bái, thật biết ơn, thì Nương Nương sẽ lạy Cụ Ông Nguyễn Du (và các Cụ khác như Bà Huyện Thanh Quan, Đặng Trần Côn, Đoàn Thị Điểm, Khuyết Danh..v..v…) một lạy với cùng một cung cách: thật kính cẩn, thật lễ độ, thật sùng bái, thật biết ơn, …và thật thành kính giống nhau, chứ không dám phân biệt đối xử cụ này hơn cụ kia như thế (mặc dù các Cụ đã gây cho Nương Nương muôn vàn khó khăn khi đang còn kéo lê đũng quần ở nhà trường).

                    Nhìn lại các bài thơ cũng như các bài viết hoạ của các Huynh-Tỷ-Muội ở đây và ở trang thơ „Bám gót HXH…“ của Nương Nương, cho đến lúc này, không phân biệt người "yêu" hay "không yêu" Phương Hà Phương, thì:

                    „Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười“ đấy chứ?!
                    -Trích Đoạn: Nguyễn Du-

                    Nương Nương chỉ mong THEO được các vị ấy thôi! Kính cẩn nghiêng mình!
                    Chắc hẳn Cụ Bà Hồ Xuân Hương phải mát mặt với đàn con đám cháu này, chứ đời thuở nào chẳng có ai hó hé mà lại còn tỏ vẻ phẫn nộ -như lời Bác Duyên-, thế là đí gì?! Có...ngược không các Bác?!
                    (Riêng phần nội dung này Phương Hà Phương sẽ có bài viết riêng nếu cần thiết, nếu còn được ở đây, và nếu điều kiện cho phép. Mời qúi Huynh-Tỷ-Muội nán lòng theo dõi)
                    Ngoài ra các việc khác thì Bác Duyên đã nói ra gần hết rồi. Rất vui, rất trào phúng. Và Nương có nhiều điều muốn bổ túc lắm, nhưng cứ từ từ các Bác ạ, đừng đuổi Nương ra nhé!

                    TB:
                    Trích đoạn: Bác Duyên: <…Còn nếu không thì đừng nên để dòng chữ “THEO gót Hồ xuân Hương” để làm cho những người yêu mến bà phẫn nộ...>

                    Xin được góp ý cùng Bác Duyên trong cách dùng và hiểu về chữ Quốc Ngữ của chúng ta. Ở đây Phương Hà Phương chỉ đề cập vỏn vẹn đến hai chữ: „THEO và BÁM“:

                    Trước hết Nương Nương nhắc lại là chưa bao giờ dám viết là „THEO gót…“ mà lúc nào cũng rất rành mạch viết là “BÁM gót…“ (Xin Bác đọc lại topic của Nương Nương Phương Hà Phương)


                    THEO“ và „BÁM“ xa nhau lắm Bác ạ! Đây nhé:
                    Nghiã chữ „THEO gót Hồ Xuân Hương“: Được rõ ý rằng đang đi đằng sau Cụ và trong nghiã của chữ THEO hiển nhiên có chứa hàm ý là đang hoặc đã theo kịp Cụ (nhưng vẫn ở đằng sau).

                    Nghiã chữ „BÁM gót Hồ Xuân Hương“: Được rõ ý rằng đang nỗ lực vói theo Cụ và đang ráo riết chộp Cụ, túm váy Cụ để may ra được ăn sái, và trong nghiã của chữ BÁM rõ ràng không chứa hàm ý là đang hoặc đã theo kịp Cụ ( hình ảnh ở đằng sau hoàn toàn không có ở đây, có chăng là Cụ ở đâu chúng cháu muốn ở đấy).

                    Có đúng không Chú Dì Cô Bác Anh Chị Em?

                    Vâng! Chúng cháu chỉ bám Cụ Hồ Xuân Hương để may ra, may ra được …ăn sái thôi và nếu ai đó có được goị là tạm tạm và nếu được hưởng sái , (nói chuyện với các Bác cứ phải ý tứ thế đấy) thì chúng cháu chúc mừng nhau, chứ chúng cháu không dám có hàm ý là đang theo kịp Cụ hay đã theo kịp Cụ đâu ạ.

                    Các Bác có vẻ ngứa mắt cái vụ „BÁM GÓT…“ này hay sao ấy?! Nương đã hơn một lần trả lời mà các Bác vẫn không muốn hiểu (xin xem lại trong topic „bám gót…“).

                    Cái” BÁM” và cái “THEO” nó khác nhau là thế đấy các Bác ạ, và nếu đã thế thì xin Bác Duyên sửa lại ngay „BÁM thay vì THEO“ đúng nguyên bản của nó kẻo mang tội Bác ạ! Không thôi Bác lại chiếm giải … điêu nhất VN Thư Quán đấy Bác ạ. Giải này cháu đang thích đoạt đây! Bác, Cháu đang tập làm thơ cả mà!

                    À có, ở trong bài „THEO HẦU” Nương có viết:
                    „Ngày xưa có Cụ Xuân Hương
                    Ngày nay có cháu Nương Nương theo hầu…“

                    (Muốn đọc nguyên bài xin vào topic cuả Phương Hà Phương)

                    Cái chữ THEO ở đây có đi kèm theo chữ HẦU, THEO HẦU chứ không phải theo đòi ngồi cùng mâm. Ở đây Nương Nương chắc hẳn không cần phải diễn giải dài dòng.

                    Xin cảm ơn các Bác đã chỉ bảo và lắng nghe,
                    Xin cảm ơn các Huynh Tiểu Muội đồng hành vỗ về an ủi.

                    Hẹn tái ngộ


                    Nương Nương Phương Hà Phương
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2009 15:39:45 bởi phuonghaphuong >
                     
                    #10
                      SĨ ĐOAN

                      • Số bài : 6301
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 19.01.2008
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 13.09.2009 15:13:12 (permalink)
                      SD đồng tình bài viết của NTD, bài viết sâu sắc gột rửa được nỗi uất ức trong tâm hồn mà ai đó đã cố tình nghĩ sai lệch về Nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Thật ra tôi cũng yêu thích phong cách viết thơ của Bà. Đã nhiều lần tôi muốn thử nhưng nội dung cũng như nghệ thuật kém xa, xa quá nên đành bỏ. Thực ra phuongHaPhuong cũng không có ý xúc xiểm Bà chỉ vì hiểu nông cạn về hai chữ " dâm và tục" chưa thấy hết ý nghĩa đằng sau của hai chữ đó.
                       
                      Mỗi bài viết của HXH là nỗi niềm sâu kín, chán chường, chua ê... mà người phụ nữ trong xã hội đương thời phải gánh chịu... là mỗi đòn công kích, phê phán mãnh liệt đối với bọn quan lại...thời bấy giờ.
                       
                      PHP viết như thế nào mọi người cũng rõ về ý từ về đối về niêm  luật...
                      Nhìn chung bạn chỉ ham vui thôi.Mong rằng bạn hãy cố gắng nhiều hơn nữa để phản ánh,công kích, vạch trần hết thói hư tật xấu mà đời nào cũng có.
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2009 15:16:59 bởi SĨ ĐOAN >
                      Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
                      Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
                       
                      #11
                        phuonghaphuong

                        • Số bài : 264
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 14.08.2009
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Bàn về cái đâm và cái tục trong thơ Hồ Xuân Hương 14.09.2009 19:53:11 (permalink)

                        Trích đoạn: SĨ ĐOAN

                        SD đồng tình bài viết của NTD, bài viết sâu sắc gột rửa được nỗi uất ức trong tâm hồn mà ai đó đã cố tình nghĩ sai lệch về Nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Thật ra tôi cũng yêu thích phong cách viết thơ của Bà. Đã nhiều lần tôi muốn thử nhưng nội dung cũng như nghệ thuật kém xa, xa quá nên đành bỏ. Thực ra phuongHaPhuong cũng không có ý xúc xiểm Bà chỉ vì hiểu nông cạn về hai chữ " dâm và tục" chưa thấy hết ý nghĩa đằng sau của hai chữ đó.
                         
                        Mỗi bài viết của HXH là nỗi niềm sâu kín, chán chường, chua ê... mà người phụ nữ trong xã hội đương thời phải gánh chịu... là mỗi đòn công kích, phê phán mãnh liệt đối với bọn quan lại...thời bấy giờ.
                         
                        PHP viết như thế nào mọi người cũng rõ về ý từ về đối về niêm  luật...
                        Nhìn chung bạn chỉ ham vui thôi.Mong rằng bạn hãy cố gắng nhiều hơn nữa để phản ánh,công kích, vạch trần hết thói hư tật xấu mà đời nào cũng có.
                        Sỹ Đoan


                        Phương Hà Phương thành thật cám ơn lời chúc của Huynh Sỹ Đoan và xin được chúc lại mọi người đều vui vẻ.
                        Nương Nương Phương Hà Phương
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 14.09.2009 19:54:26 bởi phuonghaphuong >
                        Nương Nương Phương Hà Phương
                         
                        #12
                          Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                          Chuyển nhanh đến:

                          Thống kê hiện tại

                          Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

                          Chú Giải và Quyền Lợi

                          • Bài Mới Đăng
                          • Không Có Bài Mới
                          • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                          • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                          • Khóa (có bài mới)
                          • Khóa (không có bài mới)
                          • Xem bài
                          • Đăng bài mới
                          • Trả lời bài
                          • Đăng bình chọn
                          • Bình Chọn
                          • Đánh giá các bài
                          • Có thể tự xóa bài
                          • Có thể tự xóa chủ đề
                          • Đánh giá bài viết

                          2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9