CA DAO

Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 16 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Ct.Ly
 
#1
    Actanhang

    • Số bài : 71
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 20.06.2005
    • Nơi: Nghệ An
    • Trạng thái: offline
    RE: CA DAO 07.08.2005 19:04:31 (permalink)
    --------------------------------------------------------

    CA NGỢI LÒNG YÊU NƯỚC VÀ LÒNG KÍNH YÊU BÁC HỒ CỦA TOÀN DÂN

    Vượt sông em chở anh sang
    Bến trơn em rắc trấu vàng anh sang
    Đêm nay đường trải trăng ngà
    Hành quân vẫn nhớ bến phà quê em

    Dấu chân trên cát quen quen
    Thoạt nhìn đã biết chân em đi tuần
    Xôn xao bãi cát trắng ngần
    Đếm sao hết được mấy lần em qua
    Mắt nhìn như ánh sao sa
    Ngày đêm em giữ quê nhà yên bình
    Đẹp thay! Bãi cát êm êm
    In bàn chân nhỏ của em đi tuần

    Đứng trên cầu Cấm em thề:
    Chưa xong nhiệm vụ chưa về quê hương

    Mù u ba thứ mù u
    Lính ta thì tình nguyện chớ tình thù ta chẳng đi
    Chị em đã quyết chẳng chùn
    Hai vai áo ướt chân bùn đường trơn
    Đường trơn thì mặt đường trơn
    Em gánh thóc thuế chẳng sờn hai vai
    Trời mưa cho ướt lá khoai
    Thóc em không ướt vì ngoài lá che
    Đường xa, chân bước, tai nghe
    Tin vui chiến thắng đưa về khắp nơi

    Ngọn núi Truồi vừa cao, vừa dựng
    Lòng người Thừa Thiên vừa cứng, vừa dai
    Dù cho nắng sớm mưa mai
    Sóng đồn gió dập, vẫn tranh đấu cho Nam Bắc trong
    ngoài gặp nhau
    Bắc Nam là con một nhà.
    Là gà một mẹ, là hoa một cành
    Nguyện cùng biển thẳm non xanh
    Thương nhau nuôi chí đấu tranh cho bền

    Ăn trái khổ qua, ai nhả ra cho đặng
    Dầu cay, dầu đắng cũng ráng nuốt trôi
    Căm thù cay đắng mấy mươi
    Ta phải ngậm suốt ba chục năm trời mới diệt hết xâm lăng
    ---------------------------------------------------------------------
    Tuổi trẻ...! Có lẽ là tất cả bí mật trong sức hấp dẫn của từng người không phải là ở khả năng có thể làm được mọi việc, mà là ở khả năng nghĩ rằng có thể làm được mọi việc.
     
    #2
      Actanhang

      • Số bài : 71
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 20.06.2005
      • Nơi: Nghệ An
      • Trạng thái: offline
      RE: CA DAO 07.08.2005 19:11:56 (permalink)
      *TÌNH KHÚC CA DAO


      * Người Việt Nam chúng ta ai cũng có niềm tự hào: dân tộc chúng ta có hơn bốn ngàn năm văn hiến. Văn chương Việt Nam thật là phong phú, thi văn được phát xuất và phổ biến trong mọi tầng lớp xã hội. Những thi sĩ, văn sĩ thì mô phỏng theo văn thơ chữ Hán, mà sáng tác ra một số thi ca bằng chữ nôm. Những người bình dân đã đem tư tưởng, tâm tình của mình ra mà diễn tả bằng những câu văn vần, rồi truyền miệng với nhau. Đó chính là hình thức đầu tiên của Tục ngữ và Ca dao.

      Trải qua năm tháng, các câu đó được thêm bớt, sửa chữa, gọt dũa để rồi tới ngày nay, chúng ta đã có một kho tàng vô cùng quí giá trong nền văn học bình dân.

      Ca dao tục ngữ diễn tả nhiều khiá cạnh khác nhau của xã hội, bao gồm các đề tài hài hước, châm biếm, gia đình và trữ tình. Nhưng nhất là về trữ tình, đã được các thanh niên nam nữ thời xưa, dùng để tỏ tình, thổ lộ tình yêu thầm kín của mình với người mình yêu.

      Người viết bài này không dám có hoài bảo tham khảo về Ca dao Tục ngữ. Trong phạm vi hạn hẹp của bài báo, người viết chỉ muốn cống hiến bạn đọc, một câu truyện tình thật thơ mộng của một đôi trai gái thời xưa, vừa lãng mạn, vừa chân thành, vừa mơ mộng, vừa thực tế. Họ đã dùng ca dao, tục ngữ để đối thọai trong lúc tâm tình với nhau:


      Vào một buổi đẹp trời kia, có một chàng trai từ thôn Đông xuống thôn Đoài chơi, tình cờ chàng thấy một bóng hồng thấp thoáng bên bờ ao. Người đâu mà xinh đẹp lạ thường, chàng vừa hồi hộp vừa vui mừng, bèn đến gần làm quen. Để ca tụng nhan sắc mặn mà của nàng, chàng mở lời thật khéo léo:

      Trúc xinh, trúc mọc bờ ao,
      Em xinh, em đứng chỗ nào cũng xinh.
      Trúc xinh, trúc mọc đầu đình,
      Em xinh, em đứng một mình cũng xinh.

      Nàng nghe xong, trong lòng tuy cảm thấy vui mừng, nhưng giả đò quay đi làm ngơ như không hay biết gì. Chàng thong thả tiến đến gần và tiếp:

      Nước trong ai chẳng muốn rửa chân,
      Người xinh ai không muốn đến gần mà xem.

      Nghe xong, nàng mỉm cười, mắt chớp nhẹ hỏi chàng:

      Bắc thang lên hái hoa vàng
      Vì sao thiếp đưọc găp chàng nơi đây!?

      Qua cách nói chuyện khéo léo, duyên dáng của nàng, chàng bắt đầu cảm thấy, càng nói càng yêu, càng nhìn càng mến, nên chàng lại tiếp:

      Hoa thơm trồng cạnh bờ rào,
      Gió Nam, gió Bắc, gió nào cũng thơm.

      Thấy chàng đẹp trai ăn nói lại hoạt bát, nên nàng cũng có cảm tình với chàng, nhưng muốn chàng phải chú ý đến mình nhiều hơn nàng thỏ thẻ nói:

      Thân em như thể trái chanh,
      Lắt léo trên cành, nhiều kẻ ước mơ.

      Chàng nghe xong hốt hoảng, sợ đã có chàng trai nào lọt được vào mắt nhung của nàng nên vội hỏi:

      Bây giờ mận mới hỏi đào,
      Vườn hồng đã có nơi nào hay chưa!?

      Hỏi xong chàng lại lo sợ, lỡ nàng lại cho biết một sự thật phũ phàng như :

      Hoa thơm thơm nức cả rừng,
      Ong chưa dám lượn, bướm đừng xôn xao.

      Hoặc nàng lại thích:

      Một mình ấm lạnh cho xong,
      Hai nơi thêm nực, hai lòng thêm lo..

      Nhưng may mắn thay, nàng cười thật duyên, nhìn chàng đắm đuối và trả lời:

      Mận hỏi thì đào xin thưa,
      Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào.

      Được lời như cởi tấm lòng, tim chàng như muốn nhảy múa trong lồng ngực, chàng thầm nghĩ, thật là cơ hội ngàn vàng nên chàng không thể bỏ qua, chàng tiếp liền:

      Bao giờ cho gạo bén sàng,
      Cho trăng bén gió, cho nàng bén anh!?

      Thấy nàng im lặng chưa nói gì, nên chàng tấn công thêm:

      Anh là trai út ở nhà,
      Anh đang kén vợ đường xa quê người,
      Thấy em đẹp nói đẹp cười,
      Đẹp duyên đẹp nết lại tươi răng ngà

      Lối tỏ tình của chàng vừa tế nhị, vừa kín đáo, nên nàng hết sức cảm động, muốn tỏ cho chàng biết nàng cũng đã có cảm tình với chàng, nàng khéo léo tiếp rằng:

      Vì dây thiên lý ngang trời
      Để cho tài tử gặp người giai nhân.

      Nhưng rồi nàng lại lo sợ, biết đâu chàng đã có gia đình, hoặc tim chàng đã có người làm chủ, nên nàng vội hỏi chàng :

      Anh đã có vợ con chưa!?
      Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào!?

      Để cho nàng được yên lòng rằng, tim chàng vẫn còn khỏang trống để đợi nàng, nên chàng nhìn nàng thật đắm đuối và nói với nàng rằng:

      Mẹ em khéo đẻ em ra
      Đẻ em mười bốn, đẻ ta hôm rằm.
      Em ơi đừng sợ bị lầm,
      Mười bốn hãy đợi trăng rằm tròn gương

      Thế là đôi trai tài gái sắc, yêu nhau vì nết trong nhau vì tài, họ đã bắt đầu cảm thấy, gần thì yêu, xa thì nhớ, nên chàng mới cầm tay nàng nói rằng:

      Mình về, mình nhớ ta chăng,
      Ta về ta nhớ, hàm răng mình cười.
      Nàng cũng âu yếm nhìn chàng mà nói rằng:
      Ước gì sông hẹp một gang
      Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi.

      Và:

      Uớc gì anh hóa ra hoa,
      Để em nâng lấy rồi mà cài khăn.

      Tình yêu càng ngày càng đậm đà, bệnh tương tư của chàng càng ngày càng nặng thêm, nên chàng đã tâm sự với nàng:

      Lá này gọi lá soan đào,
      Tương tư gọi nó thế nào hở em!?
      Lá khoai anh ngỡ lá sen,
      Bóng trăng anh ngỡ bóng đèn anh khêu.

      Và một khi đã quá yêu, chàng thường lo lắng vẩn vơ:

      Xin đừng ra dạ Bắc Nam,
      Nhất nhật bất kiến như tam thu hề.

      Nàng thấy chàng lo lắng bèn trấn an:

      Đôi ta như ruợu với men
      Đang say ngây ngất ai gièm cho xa.

      Tình yêu càng đậm đà, nỗi nhớ nhung càng chồng chất, nhiều lúc chàng nghĩ:

      Dù ai cho bạc cho vàng
      Chẳng bằng trông thấy mặt nàng hôm nay.

      Và nàng thì cũng mơ ước:

      Dù ai cho nhẫn đeo tay
      Chẳng bằng trông thấy chàng ngay bây giờ.

      Tình yêu đã đến lúc chín mùi, chàng cần phải cưới nàng, không thể kéo dài thêm được nữa, nên một hôm chàng dọ ý nàng:

      Đôi ta như cúc với khuy,
      Nhu kim với chỉ may đi cho rồi.

      Nàng cũng muốn tỏ cho chàng biết là nàng cũng mong muốn như thế:

      Đôi ta như vợ với chồng
      Chỉ hiềm một nỗi tơ hồng chưa se.

      Nói là nói vậy, nhưng nàng vẫn còn một chút lo ngại cho tương lai:

      Nghe anh được lúc bây giờ
      Mai sau trứng nước con thơ ai nhìn!?

      Chàng muốn tỏ cho nàng biết, chàng là người chung thủy, nên chàng tiếp:

      Yêu em tâm trí hao mòn
      Yêu em đến thác vẫn còn yêu em.

      Chàng cũng muốn nàng phải hứa với chàng những lời gắn bó, vì thế nàng đã thề với chàng rằng:

      Phải chi miếu ở gần sông
      Em thề một tiếng kẻo lòng anh nghi.
      Trăm năm ghi tạc chữ đồng,
      Dù ai thêu phựơng vẽ rồng mặc ai.

      Hai người đã quá yêu nhau đã quá hiểu nhau, nhưng nàng lại lo sợ gia đình chàng không chấp thuận vì vấn đề giai cấp, môn đăng hộ đối, nên nàng mới nói với chàng:

      Thiếu chi hoa lý hoa lài,
      Mà anh lại chuộng hoa khoai trái mùa.

      Chàng vội vàng ngắt lời:

      Thương nhau bất luận giầu nghèo.
      Dù cho lên ải xuống đèo cũng cam.

      Và để nàng thêm an tâm chàng tiếp:

      Tình thương quán cũng như nhà,
      Lều tranh có nghĩa hơn tòa ngói cao.

      Nàng nghe chàng nói cũng tạm yên lòng, nên âu yếm nhìn chàng nói rằng:

      Anh về thưa với mẹ thầy,
      Có cho làm rể bên này hay không!?

      Sau đó hai người về thưa với cha mẹ, hai bên đều được cha mẹ đồng ý, tác hợp nên họ sung sướng nói vói nhau:

      Một thuyền một bến một giây,
      Ngọt bùi ta hửơng đắng cay chịu cùng.

      Và sau đó chẳng bao lâu thì hai người đã nên vợ nên chồng, họ sống thật hạnh phúc bên nhau. Tối tối người ta thấy chàng và nàng:

      Sáng trăng trải chiếu đôi hàng,
      Bên anh đọc sách bên nàng quay tơ./.


      Tuổi trẻ...! Có lẽ là tất cả bí mật trong sức hấp dẫn của từng người không phải là ở khả năng có thể làm được mọi việc, mà là ở khả năng nghĩ rằng có thể làm được mọi việc.
       
      #3
        Actanhang

        • Số bài : 71
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 20.06.2005
        • Nơi: Nghệ An
        • Trạng thái: offline
        RE: CA DAO 07.08.2005 19:22:55 (permalink)
        Ðặc Sản Miền Trung Qua Ca Dao-Tục Ngữ

        --Dải đất miền trung nhỏ hẹp chạy dài từ Thanh Hóa cho đến Bình Thuận. Mỗi địa phương đều có phong tục, tập quán, thổ sản khác nhau và miếng ngon vật lạ chẳng bao giờ thiếu vắng khách sành ăn lựa chọn phẩm bình.

        Xin giới thiệu cùng bạn đọc các loại đặc sản của miền trung đã được ông bà ta chọn lựa và truyền tụng qua nhiều thế hệ.

        Nghệ An xưa nay nổi tiếng với cam Xã Ðoài, nhút Thanh Chương...

        Ra đi anh nhớ Nghệ An
        Nhớ Thanh Chương ngon nhút,
        Nhớ Nam Ðàn thơm tương...



        Vùng đầu nguồn Lam Giang còn có những đặc sản vùng cao như:

        Tiếng đồn cá Mát sông Găng,
        Dẻo thơm ba lá, ngon măng chợ Cồn.



        Vào đến Quảng Bình thì có các loại sơn hào hải vị, những món thượng thừa trong khoa ẩm thực:

        Yến sử Vĩnh Sơn
        Cửa Khổng Cửa Ròn
        Nam sâm Bố Trạch
        Cua gạch Quảng Khê
        Sò nghêu Quán Hàu
        Rượu dâu Thuận Lý...



        Ðến Thừa Thiên - Huế bạn sẽ được thưởng thức các loại trái cây ngọt ngào, thơm ngon:

        Quýt giấy Hương Cần
        Cam đường Mỹ Lợi
        Vải trắng Cung Diên
        Nhãn lồng Phụng Tiên
        Ðào tiên Thế Miếu
        Thanh trà Nguyệt Biều
        Dâu da làng Truồi
        Hạt sen hồ Tịnh...



        Vào xứ Quảng được thưởng thức tiếp các món:

        Nem chả Hòa Vang
        Bánh tổ Hội An
        Khoai lang Trà Kiệu
        Thơm rượu Tam Kỳ...

        Trái bòn bon hay còn gọi là trái Nam trân rất quý hiếm, ngày xưa thuộc loại tiến kinh, được nhắc nhở qua câu hò tâm tình ý nhị:

        Trái bòn bon trong tròn ngoài méo
        Trái sầu đâu trong héo ngoài tươi
        Em thương anh ít nói ít cười
        Ôm duyên ngồi đợi chín mười con trăng...

        Ðất Quảng nổi tiếng với món don, ngon nhất là don Vạn Tường, bởi vậy mới có câu ca:

        Cô gái làng Son,
        Không bằng tô don Vạn Tường...

        Xứ Quảng còn là đất mía đường:

        Ai về Quảng Ngãi quê ta
        Mía ngon, đường ngọt, trắng ngà, dễ ăn
        Mạch nha, đường phổi, đường phèn
        Kẹo gương thơm ngọt ăn quen lại nghiền

        Quảng Ngãi còn nhiều đặc sản nổi tiếng khác:

        Mứt gừng Ðức Phổ
        Bánh nổ Ðức Thành
        Ðậu xanh Sơn Tịnh...

        Hoặc:

        Mạch nha Thi Phổ
        Bánh nổ Thu Xà
        Muốn ăn chà là
        Lên núi Ðịnh Cương...



        Rời Quảng Ngãi vào Bình Ðịnh quê hương của dừa:

        Công đâu công uổng công thừa
        Công đâu gánh nước tưới dừa Tam Quan

        Hoặc:

        Muốn ăn bánh ít lá gai
        Lấy chồng Bình Ðịnh sợ dài đường đi...

        Bình Ðịnh còn nổi tiếng một loại trái cây rừng, mà thuở xưa dùng để tiến kinh. Ðó là trái chà viên:

        Quảng Nam nổi tiếng bòn bon
        Chà viên Bình Ðịnh vừa ngon vừa lành
        Chín mùi da vẫn còn xanh
        Mùi thơm cơm nếp, vị thanh đường phèn...



        Từ Bình Ðịnh vượt đèo Cù Mông vào đất Phú Yên, nơi nổi tiếng có xoài ngon Ðá trắng:

        Xoài đá trắng
        Sắn phường lụa...

        Phú Yên cũng là xứ đường mía, nhất là vùng La Hai, Ðồng Bò:

        Tiếng đồn chợ xổm nhiều khoai
        Ðất đỏ nhiều bắp La Hai nhiều đường

        Nổi tiếng nhất phải nói đến sò huyết ở đầm Ô Loan, huyện Tuy An và cước cá ở thị xã Tuy Hòa đã được thi sĩ Tản Ðà ca tụng:

        Phú câu cước cá, Ô Loan miếng hàu.



        Vượt đèo Cả vào đất Khánh Hòa cũng có lắm hải vị sơn hào như:

        Yến xào Hòn Nội
        Vịt lộn Ninh Hòa
        Tôm hùm Ðình Ba
        Nai khô Diên Khánh
        Cá tràu Võ Cạnh
        Sò huyết Thủy Triều...




        Vào Phan Rí, Phan Thiết là quê hương của cá, mắm ngon được cả nước truyền tụng. Nhờ cá mắm nhiều mà có lắm cuộc tình duyên mặn mà dí dỏm:

        Cô kia bớt tóc cánh tiên
        Ghe bầu đi cưới một thiên cá mòi
        Chẳng tin giở thử ra coi
        Rau răm ở dưới cá mòi ở trên


        Ở miền trung đất đai khô cằn, đồng bằng nhỏ hẹp, biển cả mênh mông, núi rừng trùng điệp, có lắm của ngon vật lạ hấp dẫn đối với khách sành ăn. Ðây là một trong những tiềm năng của ngành Du lịch Việt Nam.
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.08.2005 19:28:24 bởi Actanhang >
        Tuổi trẻ...! Có lẽ là tất cả bí mật trong sức hấp dẫn của từng người không phải là ở khả năng có thể làm được mọi việc, mà là ở khả năng nghĩ rằng có thể làm được mọi việc.
         
        #4
          song

          • Số bài : 261
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 01.07.2005
          • Trạng thái: offline
          RE: CA DAO 16.08.2005 00:18:08 (permalink)
          Ở nhà thì sợ bạn trông,
          Ra đi thì nhớ dốc Ông dốc Dài.
          Ở nhà thì nhớ bạn hoài,
          Ra đi thì nhớ dốc Dài, dốc Ông.
           
          #5
            maiyeuem

            • Số bài : 4042
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 14.05.2005
            • Nơi: Đồng bằng sông cửu Long
            • Trạng thái: offline
            RE: CA DAO 04.09.2005 16:17:00 (permalink)

            Đường vô xứ Huế quanh quanh
            Non xanh nước biếc như tranh họa đồ
            Yêu em anh cũng muốn vô
            Sợ chuông nhà hồ ,sợ phá tam giang
            Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
            Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
             
            #6
              Quynh

              • Số bài : 775
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 22.05.2005
              • Trạng thái: offline
              RE: CA DAO 10.11.2005 23:01:28 (permalink)
              Đêm qua, vật đổi sao dời.
              Tiếc công gắn bó, tiếc lời giao đoan.
              Đêm qua, rót đọi dầu đầy,
              Bấc non chẳng cháy, oan mày dầu ơi !
              Đêm qua, rót đọi dầu vơi,
              Bấc non chẳng cháy, dầu ơi, oan mày !


              ***************************


              Trên trời có đám mây vàng,
              Bên sông nước chảy có nàng quay tơ.
              Nàng buồn, nàng bỏ quay tơ,
              Chàng buồn, chàng bỏ thi thơ học hành.
              Nàng buồn , nàng bỏ cửi canh,
              Chàng buồn, chàng bỏ học hành, chàng đi


              ************************


              Gió đưa bông cúc bông trang,
              Bông búp về nàng, bông nở về anh.

              Gió đưa trăng thì trăng đưa gió,
              Trăng lặn rồi, gió biết đưa ai?

              Gió đưa trăng thì trăng đưa gió,
              Quạt nọ đưa đèn, đèn có đưa ai?
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.11.2005 23:03:35 bởi Quynh >
               
              #7
                chuc_meo

                • Số bài : 49
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 23.10.2005
                • Nơi: cao nguyên đăk lăk
                • Trạng thái: offline
                RE: CA DAO 12.02.2006 18:59:21 (permalink)
                đi thì nhớ vợ thương con
                về thì nhớ củ khoai mon trên rừng
                anh đây xuôi ngược chưa từng
                vợ thì chưa có, núi rừng chưa lên!
                 
                #8
                  damnile

                  • Số bài : 8
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 04.06.2006
                  • Nơi: châu thành, bến tre
                  • Trạng thái: offline
                  RE: CA DAO 06.06.2006 12:27:21 (permalink)
                  hi các ban mình có thể nói lời chào đến các bạn:
                  tặng cho các bạn các câu ca dao sau:
                  lời nói nào bạn kiềm chế được,nó là nô lệ của bạn
                  lời nói nào buột miệng thoát lên lời là ke sai khiến bạn.

                  quá khoan dung với người hung báo sẽ thành bất công với người lương thiện.



                  hi
                   
                  #9
                    Duy mot Minh

                    • Số bài : 4
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 16.01.2007
                    • Trạng thái: offline
                    RE: CA DAO 31.07.2007 20:14:41 (permalink)
                    Cảm ơn bạn Ct.Ly. Mình rất thích bài viết trên đây.
                     
                    #10
                      TiêuXanh

                      • Số bài : 5
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 26.09.2007
                      • Trạng thái: offline
                      RE: CA DAO 29.09.2007 00:04:36 (permalink)
                      Ra đi là sự đã liều
                      Nắng mai phố lạ , thôn chiều năm xưa


                      Rau răm đất cứng dễ bứng khó trồng
                      Dù thương cho lắm cũng chồng người ta


                      Dao cau rọc lá trầu vàng
                      Mắt anh anh liếc , mắt nàng nàng đưa
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2008 08:17:40 bởi Huyền Băng >
                      Bé nhưng mà bé hạt tiêu
                      Bé cay bé đắng bé xiêu lòng người
                       
                      #11
                        lyenson

                        • Số bài : 2686
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 18.06.2006
                        • Trạng thái: offline
                        RE: CA DAO 23.12.2007 01:23:47 (permalink)
                        Ca dao làm lòng người xao động, tình cảm dâng trào...
                        Và có câu đi theo suốt một kiếp người, vì một lẻ nào đó...(?)
                        Với tôi, câu ca dao
                        Tóc mai sợi vắn sợi dài
                        Kết duyên chẳng đặng thương hoài ngàn năm!
                         
                        đi theo tôi gần 40 năm chỉ vì một xúc cảm bâng khuâng ngày trẻ.
                         
                        Người ơi, gặp gỡ nhau chi
                        Trăm năm hỏi có duyên gì hay không?
                         

                         
                        Trèo lên cây bưởi hái hoa
                        Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
                        Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
                        Em lấy chồng, anh tiếc lắm thay...
                        ...............
                         
                        Ôi một thời tuổi trẻ...!
                         
                        #12
                          triều giang

                          • Số bài : 71
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 23.11.2007
                          • Trạng thái: offline
                          RE: CA DAO 02.01.2008 09:02:03 (permalink)
                          trùi ơi! Ca dao tục ngữ nhìu quá chừng luôn đăng sao cho hết đây. Em cũng định đăng nhưng mà mấy câu hay hay mọi người dành hết gồi không biết đăng gì đây?
                           
                           
                          #13
                            Panda_hoatien

                            • Số bài : 208
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 14.01.2008
                            • Nơi: TGTT
                            • Trạng thái: offline
                            RE: CA DAO 12.03.2008 09:29:41 (permalink)
                            TÌNH ĐỜI,TÌNH NGƯỜI.

                            Làm người phải đắn phải đo
                            Phải cân nặng nhẹ,phải dò nông sâu

                            Ai ơi chớ vội cười nhau
                            Ngắm mình cho tỏ trước sau hẵng cười

                            Thổi sáo phải biết truyền hơi
                            Khuyên người phải biết lựa lời mà khuyên

                            Đấy vàng đây cũng đồng đen
                            Đấy hoa thiên lý,đây sen nhị hồ

                            Thương thay thân phận con rùa
                            Lên đình đội hạc,ra chùa đội bia

                            Người đời ai có dại chi
                            Khúc sông rộng hẹp phải tuỳ khúc sông

                            Thế gian chuộng của chuộng công
                            Nào ai có chuộng người không được gì

                            Rượu lạt uống riết cũng say
                            Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm

                            Vất vả có lúc thanh nhàn
                            Không dưng ai dễ cầm tàn che cho

                            Trời có khi nắng khi mưa
                            Người còn khi sớm khi trưa thất thường

                            Chì khoe chì nặng hơn đồng
                            Sao chì không đúc nên cồng nên chuông

                            Anh hùng như thể thân lươn
                            Khi cuộn thì ngắn,khi vươn thì dài

                            Khó thì hết thảo hết ngay
                            Công cha cũng bỏ,nghĩa thầy cũng quên

                            Cách sông nên phải lụy thuyền
                            Nhưng đi đường liền ai phải lụy ai

                            Giàu đâu đến kẻ ngủ trưa
                            Sang đâu đến kẻ say sưa rượu chè

                            Vai mang túi bạc kè kè
                            Nói quấy nói quá người nghe rần rần

                            Lễ lộc mang đến cửa quan 
                            Khác nào như thể mang than đốt lò

                            Yêu ai đừng nói quá ưa
                            Ghét ai đừng nói thiếu thừa như không
                            Khác nào quạ muợn lông công
                            Ngoài hình xinh đẹp trong lòng xấu xa

                            Làm người suy nghĩ xét ra
                            Cho tường gốc ngọn cho ra vắn dài

                            Khi ăn chẳng nhớ đến tai
                            Đến khi bị phỏng lấy ai mà rờ

                            Lời nói chẳng mất tiền mua
                            Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau

                            Trời nào có phụ ai đâu
                            Siêng năng thì giàu,có chí thì nên 

                            Mạnh vì gạo,bạo vì tiền
                            Có tiền có gạo là tiên trên đời

                            Gió đưa cây cải về trời
                            Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

                            Làm người ăn tối,lo mai
                            Việc mình chớ dễ nhờ ai lo dùm

                            Trăm năm bia đá thì mòn
                            Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ

                            Trời nắng rồi trời lại mưa
                            Chứng nào tật nấy có chừa được đâu

                            Sông kia có lạ gì cầu
                            Lòng người nham hiểm biết đâu mà dò

                            Bởi anh tin bợm mất bò
                            Tin bạn mất vợ nằm co một mình

                            Khi nghèo thì chẳng ai nhìn
                            Đến khi đỗ trạng chín nghìn anh em

                            Lửa cháy còn chế thêm dầu
                            Người thì can gián,người chêm mãi vào

                            Có tiền chán vạn người hầu
                            Có bấc có dầu chán vạn người khêu

                            Đất xấu trồng cây khẳng khiu
                            Những người thô tục nói điều phàm phu

                            Càng thắm thì càng dễ phai
                            Thoang thoảng hoa nhài thì được thơm lâu

                            Đố ai lặn xuống vực sâu
                            Mà đo miệng cá uốn câu cho vừa

                            Sa chân bước xuống ruộng dưa
                            Dù ngay đến mấy cũng ngờ kẻ gian

                            Con sâu làm rầu nồi canh
                            Một người làm đĩ xấu danh đàn bà

                            Giàu sang lắm kẻ tới nhà
                            Khó khăn cha mẹ ruột rà cũng xa

                            Thương người người mới thương ta
                            Muối kia bỏ bể mặn đà có nơi

                            Thay quần thay áo thay hơi
                            Thay dáng thay dấp tính người không thay

                            Đời người có một gang tay
                            Ai hay ngủ ngày còn có nửa gang

                            Vàng thì thử lửa thử than
                            Chuông kêu thử tiếng,người ngoan thử lời

                            Vàng tâm xuống nước vẫn tươi
                            Anh hùng lâm nạn vẫn cười,vẫn vui

                            Chuyện mình giấu đầu hở đuôi
                            Chuyện xấu cho người vạch lá tìm sâu

                            Đàn đâu mà khảy tai trâu
                            Đạn đâu bắn sẻ.gươm đâu chém ruồi

                            Nói lời thì giữ lấy lời
                            Đừng như bươm bướm đậu rồi lại bay

                            Thức lâu mới biết đêm dài
                            Ở lâu mới biết là người có nhân

                            Nói người phải nghĩ đến thân
                            Sờ tay lên trán thử gần hay xa

                            Năm canh thì ngủ lấy ba
                            Hai canh lo lắng việc nhà làm ăn

                            Bấy lâu sao chẳng nói năng
                            Bây giờ năng nói thì trăng xế tà

                            Nực cười châu chấu đá xe
                            Tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng

                            Mặc đời danh lợi bon chen
                            Thuyền trôi mặt nước,ngồi xem trăng ngà

                            Bánh bò gầy cái hôm qua
                            Hôm nay đem đổ lại ra bánh bèo

                            Thần tiên lúc túng cũng liều
                            Huống chi thân cú quản điều hôi tanh

                            Người thanh tiếng nói cũng thanh
                            Chuông thanh khẽ đánh bên thành cũng kêu

                            Xưa kia ăn đâu ở đâu
                            Bây giờ có bí chê bầu rằng hôi

                            Tưởng rằng đá nát thì thôi
                            Nào ngờ đá nát nung vôi lại nồng

                            Một cây làm chẳng nên non
                            Ba cây chụm lại nên hòn núi cao

                            Tối trời trăng sáng hơn sao
                            Dẫu rằng núi lở còn cao hơn đồi

                            Dù no dù đói cho tươi
                            Khoan ăn bớt ngủ là người lo toan

                            Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
                            Xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người

                            Còn tiền chán vạn người mời
                            Hết tiền anh đứng trông trời thở than

                            Rượu ngon chẳng nệ be sành
                            Áo rách khéo vá hơn lành vụng may

                            Từ rày buộc chỉ cổ tay
                            Chim đậu thì bắt,chim bay thì đừng

                            Hơi đâu mà giận người dưng
                            Bắt sao cho được chim rừng đang bay

                            Dù ai nói đông nói tây
                            Thì ta vẫn vững như cây giữa rừng

                            Canh cải mà nấu với gừng
                            Không ăn thì chớ xin đừng mỉa mai

                            Ai ơi bưng bát cơm đầy
                            Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần

                            Bạn bè chuyện vãn vài phân
                            Chớ đem tấc dạ mười phần tuôn ra

                            Tằm vương tơ,nhện cũng vương tơ
                            Mấy đời tơ nhện được như tơ tằm

                            Hoa sen mọc bãi cát lầm
                            Tuy rằng lấm láp vẫn mầm hoa sen

                            Muốn trong nước phải đánh phèn
                            Mua phèn phải tốn đồng tiền mới trong

                            Củi mục bà để trong nương
                            Hễ ai hỏi đến trầm hương của bà

                            Hoài lời nói kẻ vô tri
                            Một trăm gánh chì đúc chẳng được chuông

                            Chim khôn gìn giữ bộ lông
                            Người khôn khi nói cũng không dậm lời

                            Khó khăn đắp đổi lần hồi
                            Giàu sang chẳng lẽ chỉ ngồi ăn không

                            Thứ nhứt sợ kẻ anh hùng
                            Thứ nhì sợ kẻ bần cùng cố thây

                            Anh đây như thể lão chài
                            Vực sâu anh thả lưới,bãi chài anh buông câu

                            Có trầu mà chẳng có cau
                            Làm sao cho đỏ môi nhau thì làm

                            Chữ nhẫn là chữ tượng vàng
                            Ai mà nhẫn được thì càng sống lâu

                            Ai ơi !Chớ vội cười nhau
                            Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành

                            Cạn thì cuộn áo xăn quần 
                            Sâu thì phải dấn cả thân ướt đầm

                            Xuống ghe lựa chỗ mà ngồi
                            Chèo nghiêng nước đổ bạn ngồi phía mô

                            Cá khôn chẳng núp bóng dừa
                            Gái khôn chẳng thể lê la nhà người

                            Người khôn nói ít làm nhiều
                            Còn như người dại lắm điều điếc tai

                            Chớ nên trông đợi rủi may
                            Cứ tin vào ở chân tay sức người

                            Đời người kể được bao lâu
                            Công danh bánh vẽ,sang giàu chiêm bao

                            Khi yêu quạt ấm cũng cho
                            Khi ghét thì cái quạt mo cũng đòi

                            Chăm chăm chỉ biết véo người
                            Ai mà véo lại rụng rời chân tay

                            Rế rách cũng đỡ phỏng tay
                            Lư đồng hết sáng cũng vương mùi trầm

                            Nước lên thì nước lại ròng
                            Dễ gì bắt được con còng trong hang

                            Bề trên mà biết bao dung
                            Thì trăm kẻ dưới hết lòng mến yêu

                            Tưởng rằng củi mục dễ đun
                            Ngờ đâu củi mục khói um cả nhà

                            Gẫm xem sự thế thăng trầm
                            Xưa ông mặt lớn,nay thằng tay trơn

                            Đã lâu mới gặp bạn quen
                            Cũng bằng nấu cháo đậu đen xanh lòng

                            Thử xem thế sự thăng trầm
                            Xưa ngơi gác tía,nay nằm chòi tranh.

                            Nước dưới sông hết trong thì đục
                            Vận người đời lúc nhục,lúc vinh.
                                                                         (Ca dao-st) 
                            Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
                            Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
                             
                            #14
                              v_chi

                              • Số bài : 17
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 04.02.2008
                              • Nơi: Ha noi
                              • Trạng thái: offline
                              RE: CA DAO 08.07.2008 15:50:20 (permalink)
                              Trong đầm gì đẹp bằng sen
                              Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
                              Nhụy vàng bông trắng lá xanh
                              Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
                               
                              Nhà thơ Phùng Quán khi còn sống đã viết bài đăng trên báo Hội Nông Dân Việt Nam với lời kêu gọi đuổi mấy câu trên ra khỏi ca dao tục ngữ Việt Nam. Lý do ông đưa ra :Người Việt Nam sống thủy chung nhân nghĩa có trước có sau.Bốn câu trên ẩn đằng sau nó là sự vong ân bội nghĩa { Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn..} Sự vong ân bội nghĩa mà chế độ CS đã làm đối với những người đã từng tin tưởng họ đi theo họ và chiến đấu hy sinh vì chế độ CS.Nhà thơ Phùng Quán đã từng bị liệt vào nhóm Nhân Văn Giai Phẩm trong những năm 60 của thế kỷ trước.Ông bị đưa đi cải tạo ở Thái Nguyên làm trang trại và chịu nhiều cơ cực.Tôi đọc dược bài báo trên trong bản in thử và số báo đó đã bị đình bản, do đó ít người được biết
                               
                              Thuỳ chi
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 16 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9