Cảm ơn BVN và PS huynh hih..chúc vui và vui.
Nắng ngã dịu êm đến sát vai
Bằng Lăng e thẹn khép đôi mày
Âm thầm chứa đựng bao thương cảm
Chỉ đợi một ngày trót tặng ai.
BTN
Rụng cánh bằng lăng
Từng đợt gió qua cuốn hoa bay
Những niềm thương cảm của tháng ngày
Mến thương đã vỡ như hoa rụng
Nhận lại...hình như...chỉ đắng cay
Nắng ơi nếu có qua chốn ấy
Nhớ gửi dùm ta lời nhớ ai
Bằng lăng vẫn tím khung trời cũ
Mặc tình sóng biển theo gió xoay
Còn mấy dòng thơ viết ra đây
Cho tôi xoa dịu nỗi đau này
Trăng thu úa lắm...chiều nay đó
Bằng lăng thương tiếc nghẹn ngào bay.
Thăm quán xưa
Giọt cà phê đắng, chát bờ môi
Ngồi trong quán vắng giữa khung trời
Ừ nhỉ ta có như quán trọ?!
Một lần mỏi mệt, khách ghé chơi
Hôm nay mưa vẫn rơi nhiều đó
Phố hẹp còn nguyên ngôi quán yêu
Nhưng người yêu ấy xa xôi lắm
Ta uống cafe...tiễn lời yêu.
Em viết bài thơ về những ngày xưa biền biệt
Những nỗi buồn thu cũ bổng online
Nhớ gì ơi! sao nhớ mãi chẳng đầy
Em bật khóc dưới chiều thu trên net !
Sao anh biết em khóc thu trên nét
Những dòng thơ tìm bình lặng cho hồn
Lại mùa thu,...em biết nói gì hơn..
hih đã nói khi xa mà còn hỏi sao nghe...xa quá.........
Này cô hàng xóm buồn mà chi
Tình theo mưa gió mặc tình đi
Uh thì cứ mặc cho tình đi
Em đâu có nói trách cứ gì.....hih.
Dọc Tam Quan
Một lần qua sông nuớc Tam Quan
Cheo leo đồi núi ngút mây ngàn
Biển bao la lắm xanh những sóng
Hồn tôi hòa quyện nỗi đan đan
Lần ấy tôi đi dạ ngổn ngang
Chẳng biết có nên hay cách lãng!
Con đường ngun ngút tình yêu đó
Một lần qua sông nước Tam Quan.
Cây gai nhỏ trong tim
Hôm qua đi viếng nguời vừa mất
Ngậm ngùi tưởng tượng nếu là ta.
Đi suốt con đường mưa thi thất
Buồn vui là mộng,..mặc tình qua.
Buộc lòng thanh thản sao vuơn vướn
Em cười tươi lắm có sầu đâu!
Cây gai nhỏ trong tim vô thưởng.
Niềm vui...nhân bản của nỗi đau.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2006 12:51:28 bởi BĂNG NGUYỆT >
Mưa hôn vào mắt
Em đi tìm lại mình trong mưa chiều thành phố
Những người đi qua cứ như dòng thác đổ
Chiếc thuyền em chong chênh
trên loang lổ đường dài
Miệt mài
Đau.
Kẻ si tình dìm mình
vào lòng ruọư đắng
Nghe vắng.
Phố lao xao.
Một buối chiều hư hao
Những tháng ngày chiêm bao
Lứot mau
Vũng sâu.
Vô hồn.
Để mưa hôn vào mắt
Để lòng ta se sắt
Để chiều nay xa lắc
Một nhớ mong.
Không!...
Vui Trong Nỗi Buồn
***
Mưa đêm nay sao cảm thấy vui vui
Đèn trên phố thấp rồi nhưng vẫn tối
Chân cứ bước theo bóng mờ em rọi
Đường tình yêu mãi mù mịt xa xôi
Mưa thật nhiều không thấy chút lẻ loi
Khác đêm trước chăn dày – tim buốt giá
Bởi có em trong người anh rất lạ
Luồng điện tình làm tê tái lòng ta
Nắm chặt đi, em đừng lấy tay ra
Dòng điện ấy thiếu em không sáng nữa
Đứng bên nhau nhìn mưa ngoài khung cửa
Khách qua đường mỗi lúc một lưa thưa
Thôi ta đi say đắm thế là vừa
Mưa rét mướt tình yêu anh vẫn thắm.
***
2006
Bạch Vân Nam
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2006 18:03:10 bởi Bach Van Nam >
Í da Mây trắng miền nam bây giờ được vui trong nổi buồn rồi hả hih
Mất một lối xưa
Mưa rét tình yêu ơi vẫn thắm
Dù cho cách trở mấy đoài đông
Mùa thu bên ấy nghe lạnh lắm?
Bên này lá rụng luyến thu phong
Em sợ lắm rồi những giọt mưa
Làm em đổ bệnh hết nghịch mùa
Phố xưa nắng úa phai những cỏ
Lá vàng làm mất một lối xưa!
Lời của đêm
Đã thật lòng muốn quên người ấy
Sao đêm nay lại thật nhớ thế này
Nguyên còn nguyên những đắm say
Nguyên còn nổi nhớ những ngày ấm êm
Người ơi mưa gió đầy tim
Sài Gòn yên giấc trong đêm lạnh lùng
Đã không mong nữa trùng phùng
Sao mà lại nhớ hãi hùng giữa đêm
Hương mùa thu sẽ lắng chìm
Tuyết rơi bao phủ những đêm thế này
Dặn lòng thôi đã nhạt phai
Đừng tô kí ức nhớ hoài mà chi
Gãy rồi câu chung tiếng thủy
Hai chúng ta hai hướng bước đi về
Đêm nghe thổn thức bộn bề
Hòa vào sâu thẳm tái tê.... tiếng lòng.
00h42' 1110
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Lời của đêm
Đã thật lòng muốn quên người ấy
Sao đêm nay lại thật nhớ thế này
00h42' 1110
Cuộc tình đến nhiều khi không mời mọc
Và tình đi đâu dễ tiễn bao giờ !
He...he....he.... Tội nghịp em BN wá bậy ! tội nghịp em BN quóa đi ! "tình đổ vỡ em hóa thành thi sĩ" giống tui rồi !!!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2006 18:26:20 bởi Ngo Huu Doan >
Tương tư tháng mười
Tháng mười vội vã đi qua
Bóng hình người ấy cũng xa quá rồi
Ngàn năm xin lặng cả lời
Hồn tôi khắc vội tháng mười tương tư
Mịt mờ sương trắng
Một lần yêu là một lần lại tử
Từng người qua là sóng dữ nhận mình
Vậy thì thôi kiếm chi nữa chữ tình
Mà vương vấn những lãng linh sỏi đá
Biết là buồn vì ở chốn trời xa
Nên lòng người thường hay là yếu đuối
Em ừ em, chỉ như là dòng suối
Người uống rồi nguồn cội quên mau
Một lần yêu là một lần thương đau
Như mùa thu nào không xác xao lá rụng
Tâm hồn ta giờ trống huyênh thung lũng
Chứa đựng điều gì?!... Lững thững đêm trôi
Ta yêu ta tình cũng xếp một ngôi
Vương quốc rào đôi cho đời ngơi nghỉ
Chẳng thể ngược về vùng trời nguyên thủy
Thuở ngô nghê bình dị linh hồn
Một lần yêu cho hết sự trường tồn
Đêm nay lạnh cô thôn mờ sương trắng!
TÌNH YÊU ƠI...CÓ PHẢI...?
một lần yêu cho trọn đời mình
ai cũng muốn tâm tình như một
nhưng than ôi -có ai ước được
lối mình đi chẳng ủ dột chau mày.
tìm hôn nhân để dấu nỗi chua cay
vùi kỷ niệm những bước đầu yêu dấu
thế gian ơi...con người buồn khổ.
mãi đi tìm...một góc dấu lệ cay.
phải là lỗi lầm...?hay tình ý mượn vay
phải con tim đổi thay- hay lừa dối
phải ý nghĩ của em là phản bội...?
một thoáng nhớ người...bạc nghĩa lắm thay.
con đường xưa nhớ lá me bay
giọt nắng rụng vương đầy tóc ngắn
đi bên em sao anh luôn im lặng
để lối thề...chỉ ấm chút bàn tay.
đường hai lối giã từ tình thơ ngây
anh mãi tiếc một thời thơ dại
em không muốn là nguời phản bội
đành vì con...và trọn lối làm nguời.
đêm từng đêm trong khắc khoải đầy vơi
em vẫn nhớ một khung trời đã mất
tình yêu ơi...đau đớn là sự thật.../
dòng đời ơi...ai cũng dấu góc riêng mình.
YeuDieuLongNu
muội thăm TỶ NÈ BN và muội muốn bứt phá trần trụi những suy nghĩ khổ đau của những con đường tình dang dở...chó cười muội nhé...thế gian...cho tới bao giờ con người mãi tìm tình yêu đó TỶ ơi....chúc TỶ không phải tìm nà....hi
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2006 00:41:22 bởi YeuDieuLongNu >
con đường xưa nhớ lá me bay
giọt nắng rụng vương đầy tóc ngắn
đi bên em sao anh luôn im lặng
để lối thề...chỉ ấm chút bàn tay.
Cảm ơn YDTN đã ghé wa đề thơ cho bn đọc với nà ,.. chúc vui nha.
Không còn bằng lăng, ko còn lá me
Ko còn tình cho sắt se nổi nhớ
Ko còn anh phân đò xuôi bến lỡ
Em là mình... muôn thuở trăng xưa!
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Em viết bài thơ về những ngày xưa biền biệt
Những nỗi buồn thu cũ bổng online
Nhớ gì ơi! sao nhớ mãi chẳng đầy
Em bật khóc dưới chiều thu trên net !
Sao anh biết em khóc thu trên nét
Những dòng thơ tìm bình lặng cho hồn
Lại mùa thu,...em biết nói gì hơn..
Nước mắt buồn rơi trên mắt biếc
Khóc vì ai giọt lệ đắng trên môi
Lệ tuôn trào cho người tình cũ
Lệ tình buồn khi người mới ra đi
Nước mắt buồn rơi trên mắt biếc
Khóc vì ai giọt lệ đắng trên môi
Lệ tuôn trào cho người tình cũ
Lệ tình buồn khi người mới ra đi
Người nào mới và người nào cũ
Và người mới rồi sẽ thành người cũ?!!!
Hì...thiệt tình!

Hi ! chiều buồn ghé thăm Băng Nguyệt, Chúc vui vẻ chiều thứ bảy nha..
Thứ Bảy ***
Chiều nay thứ bảy mưa không rơi
Mà sao chiếc áo ước tả tơi
Có phải ông mây nằm trong áo?
Có phải hạt mưa bám cuộc đời?
Mệt nhoài trút hết xuống vần thơ
Biết đâu có bạn để mộng mơ
Sầu lắng vào trong tìm chổ trốn
Nhường chổ ngày vui biết đâu ngờ 2006
Bạch Vân Nam
Thax BVN huynh ghé wa nhà bn nè..chúc tuần mới thật vui và thành công nhiều nha! Lời tình buồn trăm năm! Uống chẳng nổi giọt cay Đời còn làm gì nữa Được mấy lần chọn lựa Lần nào cũng lần sai?!! Tan hết mộng trăng đầy Ngộ nhận nhiều đến thể Aí ân là kinh kệ Siêu thoát mất đời nhau! Người như ánh nhật hào Lấp khuất vầng trăng nhỏ Dòng thi còn bỡ ngỡ Lời tình buồn trăm năm!! r
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/135/55445C7ADCF8479FBA89B88B742FE956.bmp[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2006 19:03:21 bởi Huyền Băng >