mưa!
VẨN VƠ
Chiều trôi qua như nỗi buồn kẻ lạ
Nắng úa tàn như một buổi chiều đông
Em mê mải trần đời muôn vạn lối
Kiếm tìm hoài hình bóng chẳng chân dung
Vơ vẩn mãi điệu sầu không diễn tả
Sắc hồng nào đã úa giữa chiều xuân.
NỖI NIỀM
Về với mẹ,
xin con về với mẹ!
Để mẹ cất lời ru
thuở nhỏ,
để mẹ ẵm bồng
hôn mắt biếc
con thơ.
Và, mẹ sẽ giấu nỗi sầu vào bờ môi con chúm chím
gom cả đất trời, trong tiếng gọi:
"mẹ ơi"
Về với mẹ
xin con về với mẹ
trở vào lòng...
thai nghén
vỗ về con!
Người đến nơi này một dạo
Thềm nhà in bóng thiên thu
Nghe như gió lùa cổ mộ
Ta chờ ai ngoài cõi mịt mù
(thúc sô)
EM
Em là ai mà mắt nhìn xa thẳm.
Là gió, là nắng
Rớt nhẹ mái lều hoang.
Là ai?
Là cuồng lưu xô trên đôi ghềnh đá
Là mắt sầu
Rớt vào trái tim
Hoang!
(thúc sô)
LINH HỒN LỮ QUÁN
Ngọn gió trùng khơi
Theo chân thuỷ thủ.
Ngập tràn quán rượu đông người
Rượu trăm bình ướt đẫm đôi môi.
Bàn chân kẻ nào huyên náo đời tôi
Đẹp biết bao giai điệu cuộc đời!
Hồn tôi hoang vắng,
Sao như là quán đông người.
Ngày mai thuỷ thủ đi rồi
Chân ai chìm vào gió bụi.
Linh hồn lữ quán,
Đêm về ngập gió trùng khơi.
(thúc sô)
Hoang mang
giữa kiếp sống điêu mang
tình vụng dại
anh có về?!
nẻo cuối có chia hai
anh có về?...
tình thoát kiếp phôi phai!
RUN
Ngày mùa nắng cháy
xạm cả màu xanh.
Có vàng rơi...
thật khẽ,
có mắt em
thật buồn!
nơi phía cuối con đường.
Có bản tình ca nào vọng lại!
Bờ vai anh chợt thức.
Mảng kí ức chợt tan
Bàng hoàng
Em nhắm mắt
Chia cắt..
Lỗi là tại mùa thu...
Thôi thì em ấp ủ
Một màu xanh
Yên lành
Em qua một khúc quanh.
Tàn phai.
Phố thị buồn xa xôi đâu mất!
Nắng hanh hao réo rắt giấc mơ chiều.
Níu mây về tìm chút hương yêu
Màu thương nhớ phủ thêm đôi sắc trắng.
Giấc đêm.
Thiếu nữ ngồi mộng mơ... xa xôi
Ôm mối tình tư
Thoáng bồi hồi
Tìm về viễn xứ
Mây bay mỏi
Nước đẩy thuyền hoa
Ra khơi xa
Khép mi chực rớt
Đôi dòng lệ
Ghì siết hồn hoang
Lại trở về
...
Đê mê trong thoảng
Hơi sương lạnh
Choàng giấc
Nhủ lòng....
Anh đấy thôi!
VẾT THÙ
Ông trời ghét kẻ thuyền quyên,
nên ông đem bạc phủ duyên cho nàng
cho thân liễu rủ bên đàng
cho chàng phụ thiếp, hai hàng lệ cay.
nhớ nhung từ đấy ai hay?
yêu thương cũng thể gió bay qua trời.
đớn đau dâng cả cuộc đời
vết thù xin tạc, một đời xin mang!
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: