Chiêu Y.....!
Lại về !
Gió đông lay lắc cành mai
Ru ngàn lá thẩm, lá dày ấm lên !
Rung rinh nhành trúc bồng bềnh
Ví von chim hót lênh đênh chập chờn !
Gió làm dáng liễu mềm hơn
Dáng cao thật thẳng mây vờn lao xao !
Gió đùa đi những niềm đau
Để con chim én liệng chao giữa trời !
Hẹn về !
Gió về hây hẩy gọi mời
Xanh hơn khát vọng....cuộc đời ngát trong
Gió nào....hơn..... gió đầu đông
Gợi buồn man mác....cho lòng....nôn nao !
Đêm...trời thêm những vì sao
Ngày thêm bướm đẹp...đợi....chào muôn hoa !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2009 14:47:10 bởi lelong54 >
Đành sao.... ?
Giã từ....man mác buồn ghê
Ví như biền biệt đi về từ đây
Như không còn thú nơi nầy
Lãng quên dìm hết những ngày buồn vui
Nghe lòng sao chợt tối thui
Thở than ai cảm thông người vỡ trăng !
Nói với em....!
Em xinh....làm thẹn cô Hằng
Thế sao.........không mở dạ rằm......như trăng
Nẽo đời......vạn mối lăng nhăng
Lối yêu........mà lỡ.....trăm lần đau thương !
Tung tăng....như thuở đến trường
Ngốc ngơ.....hoài trẻ, yêu đương.....úa già !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2009 20:24:10 bởi lelong54 >
Mê !
Mê nàng vì tính trẻ con
Chỉ quen ăn, ngủ, chơi, còn ngây thơ
Chưa từng sâu sắc vẩn vơ
Háo vui ,sáng mộng xinh mơ vô vàn !
Si em...bởi dạ ngang tràng
Rót bao yêu dấu....vẫn màng ai đâu
Không ham giầu có....cơ cầu...
Cũng không phụ khó...u sầu đớn đau !
Lỡ rồi...! Tiêu....biết làm sao...
Anh đành ở vậy.....vun đào.....ngắm hoa !
Mê....!
Mê anh thì đã mê rồi
Càng mê say đắm khi đồi mình em
Yêu từng con chữ màu sen
Nửa đêm em đọc....không đèn, chẳng sao !
Mê anh tình tứ ngọt ngào
Mê anh vì mãi...chưa trao ân tình !
Mê...!
Mê anh....đành hỡi người xinh
Có nghe trong gió tội mình không em
Thương nhau thường nuốt ưu phiền
Phải chăng.....còn có hoa hiền cận bên
Thương nàng......yêu những buồn tênh
Mê nàng...chăng.....quải cồng kềnh niềm vui !
Bên anh...!
Hết rồi lá muộn mùa thu
Nhánh như rũ sạch âm u muộn phiền
Đón đông ren rét thần tiên
Vẫn còn đây - đó diệu huyền làm sao
Không thương mà mãi ngọt ngào
Chẳng yêu mà có khi nào rời xa !
Về xem...ngắm lại đồi hoa
Trắng, xanh, vàng, đỏ,...chưa nhòa...em ươm !
Cảm ơn....!
Yếu mềm nhẹ dạ cả tin
Với nhiều mộng đẹp lung linh đời thường
Ngây thơ....mà tỏa sắc hương
Thế gian thiếu vắng.....trăm đường hắt hiu !
Cao sang....vương giả mỹ miều
Bần hàn....son sắc yêu kiều thướt tha
Lúc buồn.....an ủi đời ta
Khi vui......nồng thắm kiêu sa lạ thường !
Lòng người !
Ở đâu....thì mến đó thôi
Nỡ phân đất mẹ, quê người.....buồn hơn
Ở đâu...cũng phải keo sơn...
Bón chăm vun đắp...còn hơn quê mình !
Ở đâu cũng đẹp....cũng tình
Bởi lòng nhân ngãi...chình ình trong ta !
Ở đây !
Ở đâu cũng khó cũng vui
Cũng ân cũng nghĩa, ngọt bùi đắng cay
Ở đâu cũng ngát hoa đài
Cũng thơ cũng mộng, thiên thai địa đàng
Ở tâm...thơi thảnh thật sang
Ở tâm ngời sáng dịu dàng...cảm thương !
Tự nhiên....!
Không thương mà mãi ngọt ngào
Nên không....oán hận, phai màu, rời xa
Chẳng yêu......đâu phải sầu hoa
Để......ong bướm rũ ngân nga dạo buồn
Tơ tình...ta chải buông suông
Để cho....giá lạnh thèm thuồng nắng xuân !
Tự nhiên
Để mưa rơi ướt mầm xanh
Cỏ hoa tự ngát hương lành trời quê
Như thoi đưa phải đi về
Nắng mưa dời đổi chân quê hãy còn
Cứng,day,chua,ngọt,...đều ngon
Vì người đi mãi vẫn còn lòng nhân !
Có em !
Tên gì mà ngọt thế....em
Anh không muốn hỏi để thèm.....hay hơn
Sáng nào.....cũng ngát mơn mơn
Sáng mà.....mơ cũng chập chờn quanh đây
Ai xui mình tới nơi nầy
Để ta vui sướng dâng đầy yêu thương
Có em.......anh sớm lên trường
Chút chăm tận tụy từng chương giáo trình
Học trò.....như chúng càng xinh
Mỗi giờ lên lớp.......ân tình đằm hơn !
Rảnh chưa anh !
Đừng buồn chi kiếp quạ đen
Hãy lo dùm kiếp dang sen đây nè
Sớm hôm nắng dãi dầu...hoe
Táng cây râm mát....trưa hè tìm đâu
Rỗi chưa cho hỏi cơ cầu
Sao siêng quá vậy không rầu cho em ?
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: