TRI KỶ TÌM ĐÂU THẾ ĐỦ RỒI! - Nguyên Nhung

Tác giả Bài
Ct.Ly

poemqueen
  • Số bài : 135
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 21.07.2010
RE: TRI KỶ TÌM ĐÂU THẾ ĐỦ RỒI! - Nguyên Nhung - 25.07.2010 10:34:49

Chén nước tình vui chân dừng lại.
Hoa nguyệt lung linh sóng chạy dài.
Tình vui bát ngát duyên thắm mãi.
Lung linh thuyền biển nắng nhuộm mai.

Thanh Vân
  • Số bài : 3322
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.05.2007
RE: TRI KỶ TÌM ĐÂU THẾ ĐỦ RỒI! - Nguyên Nhung - 18.08.2010 16:29:21
dãi dầu ...

chỉ muốn khóc thôi mà tóc bạc!?
tôi ngờ em nói để vui thôi ...
chuyện tình tan vỡ trong trần thế
chép miệng đành cho bởi tại trời!!!
mà dẫu tình ơi ... đã rã rờivẫn
 còn nhớ mãi biết sao nguôi
đêm mưa nỗi nhớ thêm càng nặngmộng cũ đầy
vơi giữa cuộc đờicó lẽ người đi cũng nặng sầu!?
ân tình phút chốc vụt qua mau
trăm năm tình lụy người chung cuộc
Chức Nữ, Ngưu Lang cũng dãi dầu!!!

TN

***


Yêu

yêu, nồng nàn
từng ngón tay
Bắt nhau từng chéo áo
nối, từng sợi tóc mây




chìm trong hương tình ái
trăng thẹn thùng trong mây
Mặt trời không thức dậy
Hạnh phúc ở nơi này!
rồi,trời bỗng dưng gào thét!


Mây ủ buồnlệ rơi..!



Em, ngậm ngùi góc lạnh
gặm nhấm
nỗi buồn côi..!

Miên Du DalatCA 11/11/09
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.08.2010 16:32:34 bởi Thanh Vân >
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai

Thanh Vân
  • Số bài : 3322
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.05.2007
RE: TRI KỶ TÌM ĐÂU THẾ ĐỦ RỒI! - Nguyên Nhung - 18.08.2010 16:30:07
Đoản Khúc Vô Đề


đêm qua em buồn muốn khóc
sáng nay mái tóc bạc màu
hôm xưa ân tình tan vỡ
hôm nay tình vẫn bơ vơ



đôi tay ru tình bỡ ngỡ
bước chân lạc loài đêm mưa
mưa sa hay hàng lệ nhỏ
nỗi buồn dấu bóng đêm xưa



buông tay ngỡ tình đã dứt
nào hay vướng vấn một đời
người xưa trở thành cát bụi
em còn một bóng chơi vơi!
 
Miên Du Đà LạtCA Jan. 07/2010
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai

Thanh Vân
  • Số bài : 3322
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.05.2007
RE: TRI KỶ TÌM ĐÂU THẾ ĐỦ RỒI! - Nguyên Nhung - 18.08.2010 16:35:54


14 LỜI DẠY CỦA ĐỨC PHẬT




( Phỏng theo tài liệu trên Net.
Kính tặng chị Kim Anh Trương và
         quý vị thân hữu )
 
Thật sâu sắc, lời Đức Phật răn dạy
14 điều vàng ngọc,  phải khắc ghi.
Tùy lúc, tùy thời ta thì nhớ tới
Cho nhẹ nhàng, thoải mái, ở hay đi.
 
Điều đẩu tiên, dễ gì ta chấp nhận:
Kẻ thù nhất của ta: vẫn chính minh.
Vì chấp ngã, sân, si, tham quá đáng
Tâm từ bí, đại lượng, cũng lênh đênh!
 
Điều hai, tội lỗi vô cùng: “Bất hiếu”
Cả kiếp người, tội lỗi  nhất là đây.
Không thương cha mẹ, tội này nặng lắm
Địa ngục Vô Gián, đọa xuống có ngày!
 
Đáng thương nhất: “ Tự Ti”, người mặc cảm
Bi ai nhất  “Ganh tỵ”, sóng khơi dòng.
Người kém ta, thì coi thường, chẳng trọng
Người hơn ta, thỉ tâm hỷ đi đong.
 
Nợ lớn nhất, điều thừ năm: “Tình cảm”
Cứ nhớ thương, lưu luyến mãi chẳng rời.
Có thể sống chết vì ngưởi yêu mến
Chuốc lấy khổ sầu, thương nhớ không nguôi.
 
“Niềm an ủi” nhất đời người: “ Làm phước”
Hạnh ban vui,  giúp đỡ  kẻ cần mình.
Chính người cho, trước tiên, lòng hạnh phúc
Bất kể ai, kẻ thụ hưởng chung quanh.
.
Tài sản lớn nhất đời  mình:  “ Sức khỏe”
Điều thứ bảy này, mạnh mẽ khắc ghi.
“Sức khỏe là vàng” ưu tiên nhớ nhé!
Ta yêu đời, sống an lạc, đi, về.
 
Ngu dốt nhất một người là” Dối trá”
Tùy cơ ứng biến, khó nói thật lòng.
Tùy lúc tùy thời, không nên vội vã
:” Sự thật “ kia,  sẽ thư thả xuôi dòng.
 
Lời “ Ái ngữ”  dễ dùng hơn “ Chánh ngữ”
Tủy người, tùy cảnh, khó nói,  lụy thân.
Sự thật dễ mất lòng vỉ định kiến 
 Nên nhiều người thích: “Im lặng là vàng”
 
Sai lấm nhất : “ Đánh mất mình”, điều chín
“ Kém hiểu biết” Khuyết điểm lớn, nhân sinh.
“ Lòng tự đại” nguyên nhân làm thương tổn
Thật bại ê chề, thê thảm mông mênh.
 
Đáng phục nhất, điều mười hai, “ Bền chí”
Dù ngã xuống, vẫn vươn tới, đứng lên.
Phá sản, thua lớn , chính mình “ Tuyệt vọng”
Điều mười ba, khuyên can đảm hành trình
 
Lễ vật lớn nhất: “Lòng khoan dung” từ ái
Điều cuối cũng khuyên nhân loại hỏa đồng .
Cho tình người, đóa sen hồng tươi mải
Cho chiến tranh, thù hận nước trôi sông.
 
            THANH ĐÀO        

Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai

Thanh Vân
  • Số bài : 3322
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.05.2007
RE: TRI KỶ TÌM ĐÂU THẾ ĐỦ RỒI! - Nguyên Nhung - 26.08.2010 05:11:27
Tình Cha?

Mùa Báo Hiếu Thâm Ân Phụ Mẫu
Muốn đôi điều nói với người cha ...
Khổ thay từ lúc sinh ra
Cha đà khuất dạng bóng tà còn đâu!!!

Lòng đau xót ân sâu mang nặng
Công tạo hình như núi Thái Sơn
Tiếc rằng lỗi mất cung đờn ...
Cho nên chẳng biết thiệt hơn thế nào?!

Lời thơ vụng đón sau rào trước
Có mấy ai biết được tình cha
Thì xin một chút thiết tha
Mấy lời tỏ lại tình cha cho tường

Công cha nhẹ tựa khói sương ...
Nặng như non Thái con thường khắc ghi

TN


****


MẸ LÀ TẤT CẢ
Mẹ ...
Là tất cả trong tôi ngày khôn lớn
Công sanh thành, dưỡng dục chất bằng non
Lúc chào đời thân phụ đã chẳng còn
Mẹ thay thế phụ từ và hiền mẫu

Sáng tinh mơ gà gáy bên bờ dậu
Mẹ từ lâu đã thức ở bên màn
Chăm con thơ khi sương sớm chưa tan
Công khó nhọc chẳng một lời than vãn

Mẹ tôi đó trong những khi hoạn nạn
Dang cánh tay gầy yếu để chở che
Trưa oi nồng hay nóng bức đêm Hè
Luôn tay quạt cho con thơ yên giấc
Mẹ tôi đó giấu buồn qua tiếng nấc
Sợ tủi lòng con dại lúc bé thơ
Nhắc đến cha trong một lúc thẫn thờ
Đời goá bụa mong ngày con thành đạt

Rồi đất khách cuối đời thân phiêu bạt
Nắm xương tàn ... thôi hết mộng hồi hương!
Mẹ của con ơi ... trăm nhớ ngàn thương
Mơ kiếp khác lại được làm con Mẹ*
Thanh Nguyễn
*Từ tác giả khác (
THƯƠNG NHỚ MẸ   C
ơn mưa nhỏ lệ vào tim
Rưng rưng lòng nhớ mẹ hiền xót xa
Đường đời mẹ dắt con qua
Áo lem lấm bụi sương nhòa mắt môi
À ơi tiếng mẹ ru hời
Ru con an giấc lòng nôi ấm tròn
À ơi chân bước đá mòn
Tảo tần năm tháng nuôi con nhọc nhằn
Mồ hôi lót dưới chiếu chăn
Dãi dầm mưa nắng tấm thân gầy gò
Đàn con nặng gánh âu lo
Cơm ngày ba bữa thân cò cưu mang
Con đau ốm mẹ võ vàng
Con ngoan học mẹ hân hoan nụ cười
Dạy con mẹ chẳng đòn roi
Nhẹ phân phải trái con ngồi ăn năn
Con khôn lớn tóc xanh xuân
Ngùi trông tóc mẹ bạc dần phong sương

Rồi ngày đau đớn tang thương
Mẹ ơi xa cách âm dương đôi bờ
Lòng con đắp cỏ xanh mồ
Từng cơn gió rít cơ hồ xé tim
Ơn sâu đâu thể đáp đền
Từng dòng lệ chảy ứ trên mắt buồn

Ngày giỗ mẹ ngút khói hương
Con quì lạy mẹ mâm cơm cúng Người
Cõi trần năm tháng cút côi
Mong hồn thiêng mẹ xa vời về đây
Cho con nắm vạt áo dài
Trở về cái tuổi thơ ngây dại khờ
Một ngày không mẹ bơ vơ
Bước đời chìm nổi biết nhờ cậy ai?
Trầm Vân

  HOA TRẮNG   Năm ngoái mùa Vu Lan
Con tặng Mẹ nụ hồng
Màu đỏ như môi thắm
Mẹ cười nước mắt trong
Bảo con tôi ngoan quá
Xinh đẹp như cánh hoa
Xôn xao lòng vui lắm
Ôm chặt Mẹ vào lòng
Thầm thì con khẽ hỏi
Yêu Mẹ nhiều , biết không ?
Gật đầu Mẹ chẳng nói
Mỉm cười hạnh phúc đong
Năm nay lại Vu Lan
Cánh hoa đỏ phai tàn
Vì Mẹ không còn nữa
Hoa Trắng giờ con mang

Ngậm ngùi trong ngày tháng
Giọt lệ nào vỡ tan
Thấy trong cành hoa trắng
Bóng Mẹ vẫn thênh thang

Trong cảnh giới Niết Bàn
Sống một đời Tịnh Độ
Không còn đau bịnh khổ
Trăm năm vẫn bình an !
Hoài Thương Trang
Vu Lan nhớ Mẹ - 2010

  GIỮA KHUYA VỀ THĂM MẸ

Đêm tàn những cánh tay vươn
Xác nay đã mỏi - Hồn lên cõi nào
Đuờng về trăng mọc trên cao
Núi nghiêng - Vực thẳm - Bên nào tình tôi
Lòng đau như sợi tơ trời
Ai trăm năm truớc se đời chia xa

Tôi về khi cuộc vui qua
Thấy hiên nhà lặng - Đèn khuya chập chờn
Nửa đời mẹ đợi tin con
Nửa đời tôi đợi xác thân tôi tàn

Con phiêu linh - Phẫn chí - Buồn
Đêm nay trở lại lệ tuôn đầm đìa
 Trần Hữu Hoàng
(Mẹ mất ngày 2 tháng 8 năm 2010)

  CỎ KHÔ   Đường làng còn chút cỏ khô
Dấu chân côi cút mơ hồ bụi bay
Tủi thân ăn ớt không cay
Khổ qua không đắng chanh xoài không chua
Buồn rung tàu chuối lá dừa
Hoa tàn cây héo thềm xưa thẩn thờ
Trời mưa cá nhảy lên bờ
Hết ham bắt cá đặt lờ giăng câu
Mây tan bóng rã dưới cầu
Đau lòng cá nhái, tép bầu lênh đênh
Đêm nằm ngủ chẳng đắp mền
Mong chờ Mẹ đến kề bên dịu dàng
Sửa chăn đuổi muỗi căng màn
Tay tiên còn ấm hương choàng áo khăn
Mẹ về bên ấy có trăng
Có sao đom đóm có măng có dừa
Có gà gáy có võng đưa
Có lu để hứng nước mưa ngọt ngào
Có vườn bắp có vườn rau
Hay là chỉ có một màu hư không…
Lúa non chưa trổ đòng đòng
Nắng mưa đi vắng mây hồng ngủ quên
Để giông bão trốc gốc lên
Đau lòng đất Mẹ sấm rền nát tim!
Não nề tiếng dế tiếng chim
Lối quen bỗng lạ sương chìm áo nâu
Mẹ không thể ở được lâu
Cho con đáp tạ ơn sâu sinh thành
Cơm chiều vui ấm mái tranh
Miếng trầu chén nước chè xanh hiền hòa
Mẹ về bên ấy bao xa
Còn thương gửi phúc làm quà cho con
Bến Tre xuôi ngược Sàigòn
Chiều tàn đất khách gót mòn chiêm bao
Mẹ như trăng Mẹ như sao
Con như nòng nọc trong ao nước phèn
Nắng mưa bùn đất đã quen
Nhà cao cửa rộng chong đèn cạn khô
Gió qua cửa sổ mơ hồ
Bóng Ba dìu Mẹ xa bờ thương đau
Đêm buồn lạnh trước lạnh sau
Nghẹn ngào nhang khói xót đau mả mồ
Run run ôm bức ảnh thờ
Hồn tan theo bóng sao mờ xa xôi...
LuânTâm

  NGÀN THU THƯƠNG NHỚ MẸ Kính dâng Hương Hồn
Mẹ Thérêsa Phạm Thị Yến rất yêu dấu.

Từ Nghĩa Trang !  Con đau buồn khóc Mẹ
Tiễn Mẹ yêu an nghỉ giấc ngàn thu
Trời mây mờ xám lạnh phủ âm u
Như thầm nhủ đến phút giờ Vĩnh Biệt !
Những hàng chữ buồn :  "Vô Cùng Thương Tiếc"
Của bao người trên vòng đóa hoa tươi
Tỏ tâm tình chan chứa lệ ngậm ngùi
Bên những đoá hoa lòng chúng con đau đớn !
Đường thiên thu !  Ôi nghìn trùng sầu muộn
Không bút mực nào tả xiết Mẹ ơi !
"Đời mất Mẹ ! như mất cả bầu trời"
Như vũ trụ không nắng vàng soi chiếu
Bao năm qua chưa vẹn tròn chữ hiếu
Tam Tòng Tứ Đức...chưa đủ tu thân
Bước con đi nay côi cút đường trần
Hồn đơn lạnh phủ đầy sương mờ xám
Ba tấc đất vùi Mẹ ôi sầu thảm !
Dưới mộ sâu Mẹ thấy suối lệ tràn
Từng giọt thương quyện giọt nhớ ngút ngàn
Rơi nhỏ thấm tận cùng lòng đất lạnh
Hồn Mẹ linh thiêng, xin Mẹ kề cạnh
Đỡ nâng con như thuở Mẹ sinh con
Con chào đời trong no ấm - vuông tròn
Trong âu yếm, đầy tình yêu cha mẹ
Cành hồng nhung mười bốn cành tang lễ
Là trái tim của mười bốn chúng con *
Xin dâng lên Mẹ trọn tấm lòng son
Trọn tất cả tình yêu thương nhớ Mẹ.
Ngàn Thu Thương Nhớ Mẹ !
*Chú Thích:
Kính Bái Biệt Mẹ.
Con gái thứ 12 của Mẹ,
Chúc Anh
Geneve Ngày 09 Tháng 7 Năm 2010
     


giữa khuya về thăm me.   Đêm tàn những cánh tay vơn
Xác nay đã mỏi - Hồn lên cõi nào
Đuờng về trăng mọc trên cao
Núi nghiêng - Vực thẳm - Bên nào tình tôi
Lòng đau như sợi tơ trời
Ai trăm năm truớc se đời chia xa
  Tôi về khi cuộc vui qua
Thấy hiên nhà lặng - Đèn khuya chập chờn
Nửa đời mẹ đợi tin con
Nửa đời tôi đợi xác thân tôi tàn
  Con phiêu linh - Phẫn chí - Buồn
Đêm nay trở lại lệ tuôn đầm đìa
  Trần Hữu Hoàng
(Mẹ mất ngày 2 tháng 8 năm 2010)

***


Cảm Đề

Giữa đêm về thăm Mẹ!!!??? *
Lệ đẵm ướt tim con
Bao năm dài chờ đợi
Phải chăng đã mỏi mòn??!!!

Mẹ chờ con cả đời không mỏi mệt
Canh cánh bên lòng mẫu tử tình thâm
Tháng lại năm qua Mẹ vẫn âm thầm
Luôn chờ đợi một ngày con trở lại

Cuộc sống con người, thời gian băng hoại
Lẽ vô thường đã có ắt sẽ không
Tử biệt, sinh ly, con Tạo chí công
Nhưng tình Mẹ thương con ... bao giờ cạn

Núi cả, sông sâu, biển hồ lai láng
Mẹ vì con, trao cả ... chẳng tiếc chi
Mái tóc xanh, những mộng đẹp xuân thì
Còn sót lại thân cò niềm cô vắng

Mẹ vẫn vì con ngậm cay nuốt đắng
Để ngọt bùi yên ấm cuộc đời con
Đến hôm nay dù Mẹ đã không còn
Đứng thẳng dậy vì là con của Mẹ

Nước mắt chưa khô, nỗi niềm mong nhẹ
Để Mẹ hiền thanh thản cuộc viễn du
Lễ Báo Ân nghe vẳng tiếng ai ru ...

"Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay Mẹ rụng con rày mồ côi ... "

TN

<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.09.2010 20:15:21 bởi Ct.Ly >
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai

Thanh Vân
  • Số bài : 3322
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.05.2007
RE: TRI KỶ TÌM ĐÂU THẾ ĐỦ RỒI! - Nguyên Nhung - 26.08.2010 05:16:01
QUANH VÙNG TÌNH YÊU
 
Em như nắng hạ nồng nàn Vỡ òa những tiếng ve ran rung mùa Áo hồng cánh bướm thấp thưa Đỏ bừng môi phượng như vừa mới yêu   Em như thu mỏng manh chiều Lá vàng ngơ ngác cánh diều lửng bay Ánh sao chớp nhẹ đêm gầy Lòng anh chếnh choáng cơn say mơ màng   Em như gió thổi đông sang Anh ôm cái lạnh đêm tàn nhớ em Chìm trong vòm mắt nhung huyền Bơi trong hồ ấm tia nhìn đắm mê   Em như xuân thướt tha về Hương hoa chấm tóc nắng thề chấm vai Cỏ non mơn mởn gót hài Tiếng chim âu yếm ru hoài hồn anh   Bốn mùa thương nhớ vây quanh Trăng treo đầu ngõ một vành nón nghiêng Phố chiều gió lả lơi thềm Dắt dìu kỷ niệm khát thèm tay nhau        Trầm Vân


***

NẮNG ĐỢI AI  ?
 
 
Nắng xuống lưng đồi nắng đợi ai ?
Đợi người tri kỷ áo sương phai ?
Chân như, tâm đức lòng trung hiếu
Mài kiếm, chiêu quân xuất tuyến đài
 
Cõi vắng tầng không soãi cánh chim
Lượn bay một bóng ngóng trông tìm
Gió mây xanh biếc khung trời cũ
Lồng lộng tình quê sâu khắc tim.
 
Chúc Anh

................................................


 
Nắng Ngủ Quên

 
Nắng ngủ quên đời quên cả ai
Đường trân thui thủi áo khăn phai
Kiếm rơi lưng ngựa đau mòn mõi
Hoa lạc bơ vơ khóc tượng đài
 
Đã biết cuộc đời tựa cánh chim
Sao ta dông rủi mãi đi tìm
Nắng vàng đâu phải vì thu úa
Mà bởi quê người úa giữa tim
 
Nhược Thu

Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai