Thơ. Lâm Chiêu Đồng
mai nữa rồi xa thêm mấy nữa
quê nhà lệ ứa vẫn mù tăm
một chút hương quê hồn áo lụa
mong chờ kết nối những xa xăm
LPH
Xé hoài dán mãi tháng năm
Đừng thương tôi phận con tằm nhả tơ
Tha nhân vội bước ờ hờ
Đêm về chong nến mỏi chờ thiên thâu
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2012 17:42:41 bởi lâm chiêu Đồng >
BÀN TAY ANH
( Tặng Hoạ sỹ LCĐ )
Thương bàn tay những ngón gầy
Xé toang mọi nỗi trả vay kiếp người
Dán yêu thương , dán nụ cười
Vẽ nên kiệt tác cho đời đẹp hơn
Liên Hương
Mù sa gió giận mưa hờn
Áo sương ướt đẫm rũ sờn tháng năm
Vương tơ đến dứt phận tằm
Tha nhân hờ hững...ta lầm lũi ta
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.06.2012 17:58:47 bởi lâm chiêu Đồng >
Trích đoạn: lâm chiêu Đồng
BÀN TAY ANH
( Tặng Hoạ sỹ LCĐ )
Thương bàn tay những ngón gầy
Xé toang mọi nỗi trả vay kiếp người
Dán yêu thương , dán nụ cười
Vẽ nên kiệt tác cho đời đẹp hơn
Liên Hương
Mù sa gió giận mưa hờn
Áo sương ướt đẫm rũ sờn tháng năm
Vương tơ đến dứt phận tằm
Tha nhân hờ hửng...ta lầm lũi ta
LCĐ
Vô thường một chuyến xe qua
Xá gì đâu vẫn ta bà ruổi rong
Biết ai chung tiếng tơ lòng
Ươm tơ hết một phận tằm cùng ai
LH
Vô thường một chuyến xe qua
Xá gì đâu vẫn ta bà ruổi rong
Biết ai chung tiếng tơ lòng
Ươm tơ hết một phận tằm cùng ai
LH
Phiêu du nốt quãng đường dài
Dốc khuya ngần ngại gót hài chơi vơi
Trót đi, đừng bước rã rời
Nâng ly nốc cạn men đời nhé em
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.06.2012 16:23:18 bởi lâm chiêu Đồng >
BÀN TAY ANH
Thương bàn tay những ngón gầy
Xé toang mọi nỗi trả vay kiếp người
Dán yêu thương, dán nụ cười
Làm nên kiệt tác cho đời đẹp hơn
Mù sa gió giận mưa hờn
Áo sương rũ lạnh vai sờn tháng năm
Tơ vương đến hết phận tằm
Tha nhân hờ hững...ta lầm lũi ta
Vô thường một chuyến xe qua
Xá gì đâu, chốn ta bà ruổi rong
Biết ai chung một tiếng lòng
Tơ vương đến hết phận tằm cùng ai
Phiêu du nốt quãng đường dài
Dốc khuya ngần ngại gót hài chơi vơi
Trót đi đừng bước rã rời
Nâng ly nốc cạn men đời nhé em
LCD - LH
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.06.2012 11:01:09 bởi Liên Hương >
Xuân ca (tranh xé dán của Lâm Chiêu Đồng) DÁNG NGỒI ƯU TƯ Xuân thì mấy độ qua đi
Cung đàn rơi một nét mi ngắn dài
Nhớ ơi cái thuở trang đài
Bây giờ nhan sắc đã phai nhạt rồi
Ghép đời ta những lở bồi
Từ em còn lại dáng ngồi ưu tư Lê Phú Hải
Hạ ca (tranh xé dán của Lâm Chiêu Đồng) HOA CỎ SẮC MÀU Xa rồi ngày tháng yêu xưa
Đàn rung mấy nhịp cho vừa lả lơi
Gót hài dạo mãi trùng khơi
Trên vai còn sợi à ơi tóc rầu
Dặm xa một khúc nhạc sầu
Về nghe hoa cỏ sắc màu Hạ ơi Lê Phú Hải
Mù sa gió giận mưa hờn
Áo sương ướt đẫm rũ sờn tháng năm
Vương tơ đến dứt phận tằm
Tha nhân hờ hững...ta lầm lũi ta
LCĐ
Trích đoạn: lâm chiêu Đồng
Mù sa gió giận mưa hờn
Áo sương ướt đẫm rũ sờn tháng năm
Vương tơ đến dứt phận tằm
Tha nhân hờ hững...ta lầm lũi ta
LCĐ
Còn chi giấc mộng hải hà
Níu sao ngày tháng trôi xa bến bờ
Vào ra một bóng ơ hờ
Con đường thiên lý mịt mờ gió sương
LH
DÁNG NGỒI ƯU TƯ
Xuân thì mấy độ qua đi
Cung đàn rơi một nét mi ngắn dài
Nhớ ơi cái thuở trang đài
Bây giờ nhan sắc đã phai nhạt rồi
Ghép đời ta những lở bồi
Từ em còn lại dáng ngồi ưu tư
Lê Phú Hải
Ngẫm buồn bao nỗi chân hư
Người xa biết có còn như thưở nào
Một thời mộng mị chiêm bao
Ươm thơ ướm nhạc ru vào khúc đêm
Cung thương tay vuốt thật mềm
Sợ khuya trở lạnh bên thềm rêu xưa
Lâm Chiêu Đồng
Trích đoạn: hai1957
Xuân ca (tranh xé dán của Lâm Chiêu Đồng)
DÁNG NGỒI ƯU TƯ
Xuân thì mấy độ qua đi
Cung đàn rơi một nét mi ngắn dài
Nhớ ơi cái thuở trang đài
Bây giờ nhan sắc đã phai nhạt rồi
Ghép đời ta những lở bồi
Từ em còn lại dáng ngồi ưu tư
Lê Phú Hải
Tiếng ve hòa điệu chơi vơi
Phượng hồng mỏi cánh rụng rơi ít nhiều
Gió hè vẫn thổi liêu xiêu
Sợ mai vườn mộng tiêu điều mất thôi
Cỏ hoang ngập chỗ em ngồi
Bâng khuâng áo trắng xa rồi tháng năm
Lâm Chiêu Đồng
Trích đoạn: hai1957
Hạ ca (tranh xé dán của Lâm Chiêu Đồng)
HOA CỎ SẮC MÀU
Xa rồi ngày tháng yêu xưa
Đàn rung mấy nhịp cho vừa lả lơi
Gót hài dạo mãi trùng khơi
Trên vai còn sợi à ơi tóc rầu
Dặm xa một khúc nhạc sầu
Về nghe hoa cỏ sắc màu Hạ ơi
Lê Phú Hải
Tiếng ve hòa điệu chơi vơi
Phượng hồng mỏi cánh rụng rơi ít nhiều
Gió hè vẫn thổi liêu xiêu
Sợ mai vườn mộng tiêu điều mất thôi
Cỏ hoang ngập chỗ em ngồi
Bâng khuâng áo trắng xa rồi tháng năm
Lâm Chiêu Đồng
Trích đoạn: hai1957
Xuân ca (tranh xé dán của Lâm Chiêu Đồng)
DÁNG NGỒI ƯU TƯ
Xuân thì mấy độ qua đi
Cung đàn rơi một nét mi ngắn dài
Nhớ ơi cái thuở trang đài
Bây giờ nhan sắc đã phai nhạt rồi
Ghép đời ta những lở bồi
Từ em còn lại dáng ngồi ưu tư
Lê Phú Hải
Ngẫm buồn bao nỗi chân hư
Người xa nay biết còn như thưở nào
Một thời mộng mị chiêm bao
Ươm thơ ướm nhạc ru vào khúc đêm
Cung thương tay vuốt thật mềm
Sợ khuya trở lạnh bên thềm rêu xưa
Lâm Chiêu Đồng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.06.2012 14:37:16 bởi lâm chiêu Đồng >
Xuân ca (tranh xé dán của Lâm Chiêu Đồng) XUÂN CA Đàn ai gảy khúc chơi vơi
Gọi xưa về chút lả lơi xuân thì
Ngước nhìn theo cánh thiên di
Nét hoa giọt đọng hoen mi ngắn dài
Cung trầm gợi sắc xuân phai
Tuổi trăng gửi lại nhành mai bên thềm Liên Hương
SÀI GÒN MƯA Sài Gòn mưa ào ào như nước đổ
Gió tạt vĩa hè ướt áo người đi
Ta tóc bạc nhìn đời qua cửa sổ
Thương một góc trời cánh nhỏ thiên di
Mùa hè qua rụng vài bông phượng đỏ
Nước cuốn về đâu đó chắc lang thang
Hồn lữ thứ bao năm trời bỏ ngỏ
Chiều nay ngồi vọng lại một âm vang
Đêm khắc khoải nghe điệu buồn cô lữ
Nhịp tim trầm vang vọng tiếng mưa rơi
Khúc hoài lang nghẹn rồi câu ứ hự
Xoè tay ra đếm lại tháng năm rời...
Phương Nam ơi còn mấy mùa mưa nắng
Ta tha hương chưa biết sẽ bao mùa
Áo rách thương nhau ấm nồng phận nhỏ
Bỏ lại bên đường dao dát hơn thua
Biết nói sao một đi là một chết
Đàn rơi rồi nhịp phách cũng như không
"Tiếng rao trưa" xác xao ngày đã hết
Thôi thì về ôm lại những mông lung Liên Hương - Lê Phú Hải
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: