CƯỜNG DƯƠNG TRÁNG THẬN KÝ
Quãng Nhẫn 23.01.2010 14:49:18 (permalink)
Cuối năm trước có một ông Giáo sư, là Giáo sư Tiến sĩ Y khoa hẳn hoi tìm đến trung tâm chỗ mình làm việc nhờ khám và chữa bệnh. Trước đây hồi đang làm việc ở thành phố Göttingen,  cũng dưới quyền một Giáo sư Tiến sĩ Y khoa, nên thỉnh thoảng cũng có bệnh nhân có học vị cao nhất trong nghề y đến chữa bệnh, (trong đó có bà Ritta Süßmut là cựu Chủ Tịch Quốc Hội Đức). Nhưng từ ngày về Viện Châm Cứu, rồi chuển từ Viện Châm Cứu sang trung tâm Chống Đau Nhức đến nay, thì bệnh nhân là bác sĩ thường thì nhiều, nhưng bệnh nhân có học vị Giáo Sư Y Khoa thì chưa có.Vì vậy mà khi ông này đến khám bệnh mình rất ngạc nhiên. Hỏi ra mới biết là ông ta chỉ có bị đau bao tử thôi.
Ông ta là một chuyên gia cột sống rất nổi tiếng ở Đức. Hiện tại ông ta là viện trưởng một bệnh viện chuyên khoa cột sống, và kiêm luôn chủ nhân một bệnh viện Thú Y tư nhân lớn vào loại nhất nhì châu Âu.
  

Bệnh viện Thú Y của Ông ta nổi tiếng châu Âu cũng nhờ vào môn phẫu thuật và điều trị bệnh cột sống cho vật nuôi. Trong đó chủ yếu là chó và mèo. He he..nghe ông ta nói, thu nhập của ông ta từ việc điều trị cột sống cho mèo và chó của giới quí tộc cao gấp hàng chục lần điều trị cho người.  Ông nói mấy ông bà trưởng giả có bệnh đôi khi còn tiếc tiền trị bệnh cho mình, nhưng với chó và mèo của họ bị bệnh thì họ không hề tiếc. Có người bỏ ra hàng chục ngàn Euro để thay đốt sống nhân tạo cho chó của họ đấy. Khiếp!
Nếu bà con đang ở châu Âu có nuôi chó hay mèo mà bị bệnh cột sống xin liên lạc về đây:
Wirbelsäulener Klinik
Prof. Dr. med. vet. (et) Safwat Hassan
Prof. of vet. surgery, FTA für Chirurgie
Merkurring 50
22143 Hamburg- Rahlstedt
Tel: 0049/4046861800

http://www.kleintierzentrum-merkurpark.de/  
   
Đó là một địa chỉ  chuyên điều trị về bệnh cột sống (tất nhiên là cho người). Nhưng với thú nuôi thì nổi tiếng hơn.

Nghe ông ta trình bày căn bệnh đau bao tử của ông ta đã được chẩn khám khắp nơi, với đủ loại máy móc tối tân nhất hiện nay, với những thầy thuốc chuyên môn giỏi khét tiếng thế giới. Đã điều trị đủ cách rồi nhưng không khỏi.
Khi mình chẩn bệnh cho ông, mới bắt mạch sơ, coi lưỡi, coi mắt xong, mình mỉm cười. Ông hỏi tại sao cười. Mình nói quá đơn giản, không cần uống thuốc, chỉ uống mấy bát canh, vài tuần trà là hết bệnh. Ông trố mắt lên nhìn mình như nhìn một con quái vật  ngoài hành tinh khác đến . Mình nói yên tâm đi, toàn là đồ ăn thức uống cả thôi, không hề có một tý hóa dược nào đâu mà sợ.
Qua chẩn bệnh mình biết ổng bị Can Mộc Phạm Vị. Một chứng bệnh rất thường gặp ở các Đại Gia và chính khách. Chẳng qua là vì lo lắng, uất ức hay căng thẳng quá độ mà  nội thương đến Can Đởm (Gan, Mật), làm cho khí huyết uất trệ tại Gan. Gan thuộc hành Mộc. Khí Mộc uất trệ thì tổn đến Tỳ Vị thuộc Thổ (Mộc khắc Thổ mà lại). Biết bệnh, mình tương cho ông ta cái  menü nấu món canh Bình Can bổ Tỳ Vị, bằng mấy thứ thảo dược và rau cỏ. Đồng thời cho ông ta uống mấy thứ trà Bình Can Hạ Hỏa. Mới chơi có 3 ngày, bao tử hết đau. Ông ta đến tìm mình hỏi sao có mấy thứ đồ ăn thức uống đơn giản vậy mà chữa được căn bệnh mà ông ta đã tốn hàng chục ngàn Euro mà không khỏi. Mình mới nói cho ông ta một nguyên lý Y Khoa của Á Đông  rất đơn giản là "Bệnh từ cái miệng đưa vào, thì cũng từ cái miệng mà đưa bệnh ra"  thế thôi. Ông ta khoái cái nguyên lý này lắm.
Biết ông ta tâm đắc với nguyên lý này nên mình mới thổ lộ cái mơ ước cỏn con trong đời mình mà mấy chục năm nay vẫn chưa có điều kiện thực hiện, đó là mở một cái Nhà Hàng Ăn Uống Trị Bệnh. Ông ta nghe mình nói khoái lắm, và hứa sẽ giúp mình thực hiện mơ ước này.  Mình nói với ông ta, cái khó khăn nhất của ý tưởng này là Thảo Dược phải đưa từ Á Châu sang. Nhưng đã lâu mình chưa về nên không biết nguồn cung cấp như thế nào. Ông nói về thăm dò trước rồi tính sau.
Thế là có một chuyến công cán đột xuất về Á Châu  cùng  chuyên viên của Ông ta.
Bay về Hà Nội, ghé đến mấy hiệu thuốc Bắc, thấy thứ gì cũng có, chỉ tội chất lượng quá tệ. Bay gấp vô Sài Gòn, đến Chợ Lớn coi thuốc Bắc chính cống của người Tàu thửa xem sao.
Thì hỡi ôi, bẻ một lát Hoài Sơn, nếm thấy mùi ngai ngái, nhàn nhạt, le lưỡi liếm thử mới biết chúng nó đã nhúng nuớc thuốc rửa mốc rồi. Quay sang mấy thùng Kỷ Tử thấy đỏ au hấp dẫn ra phết, nhặt mấy hạt nếm,  lại thấy lờ lợ chua chua ngòn ngọt là lạ, lấy tay chà nát, hóa ra cái màu đỏ hấp dẫn ấy là do chúng nó nhuộm, còn Kỷ Tử thì chắc là còn non, chúng đã thu hoạch rồi. Buồn!
Trước lúc về có hẹn hò với một Anh Bạn cũng tâm đắc với nhà hàng ăn uống trị bệnh lắm. Lúc gặp thấy anh lơ lơ không nói chi đến chuyện nhà hàng. Mình thì vừa mới bị mấy lô thuốc bắc ở Chợ Lớn dội cho gáo nước lạnh, bấy giờ thấy Anh vậy nên lòng thăm thẳm lạnh mà bay ra Bắc và hối hả bắn sang Đại Hàn.
Đến Đại Hàn mình với ông đồng nghiệp đang hẹn ở đó, làm một quả tham quan cơ sở sản xuất Nấm Linh Chi. Trước đây mình đã từng biết Sâm Cao Ly xuất ngoại của tụi này đánh dầu, ép củ trong rất hoành tráng nhưng toàn là đồ đểu. Bây giờ tận mắt thấy chúng nó nuôi trồng Nấm Linh Chi mà hết hồn. Trời đất cha mẹ ơi!  Nấm Linh Chi có tác dụng là diệu dược nhờ nó thu tàng linh khí trời đất mà có, thế mà tụi này nuôi nấm trong phòng kính, lại kích thích tăng trưởng bằng hóa chất thì còn chi là diệu dụng nữa hả trời. Vậy mà các sản phẩm kiểu như dược phẩm chức  năng làm bằng Linh Chi của tụi nó thống lĩnh thị trường thế giới. Mấy thứ tinh chất chiết từ Linh Chi bán còn đắt hơn vàng. Khiếp!
Bay sang Bắc Kinh, Trung Quốc hòng tìm cho đến tận gốc xem sao, thì mới kinh khiếp nữa. Chúng mình đến trọ chỗ người Đồng Nghiệp cũ, hồi xưa quen biết khi Ông ta đang ở Đức. Nghe nói bọn mình định đến vùng  Tứ  Xuyên là cái nôi của Thảo dược, nơi xuất xứ nhiều loại kỳ hoa diệu dược để tiếp xúc thị trường thuốc Bắc ở đó xem sao, Ông cười khầng khậc kéo tụi mình vô kho thuốc của Ông ta chỉ cho mấy bao tải Đông Trùng Hạ Thảo và nói: Đông Trùng Hạ Thảo này là bọn tớ chuyển lên bán sỉ ở vùng đó, rồi dân các thành phố lớn và dân du lịch đến đó mua lẻ về dùng đấy. Mình trợn tròng lên hỏi: Đông Trùng Hạ Thảo các ông thu lượm trên đường nhựa à. Ông ta cười khà khà: Không trên đường nhựa nhưng ở các phòng Sinh Hóa ở  Bắc Kinh. Thật là kinh khủng!
Chán! Quay lại Seoul ngồi đợi máy bay trở lại Đức, Buồn thúi ruột, về Việt nam mà chỉ nhìn thấy miền Trung qua của sổ máy bay. Lại bị bọn kia càu nhàu vì chuyến đi thất bại.
Hồi tết dương lịch có anh bạn thân ở tận biên giới Đan Mạch gọi điện thoại nói mình lên chơi để thẩm định một việc rất hệ trọng.
Anh này lớn hơn mình mấy tuổi,  vợ bỏ theo Tây đã lâu. Cách đây 3 năm về Việt Nam cưới được một cô vợ khác, trẻ hơn gần 2 chục tuổi. Nghe anh ta hối hả giục tới,  tưởng chuyện gì quan trọng lắm, té ra là muốn mình thẩm định một hũ rượu cường dương tráng thận mà anh ta mới thửa được.
Hũ rượu mà nghe anh ta nói khó khăn lắm anh ấy mới cẩu sang được đây. Là gửi bằng tàu thủy mới qua lọt được đến Đức. Anh nói hũ rưọu này có tên là Thập Nhị Bảo. Cả nước Việt Nam chỉ có 7 hũ mà thôi. Bố anh ta là một cựu chính khách rất cộm trong Chính Phủ, được tặng một hũ, thấy anh có vấn đề nên mới để dành cho anh.
Trời đất ạ! Nhìn hũ rựợu mà mình xém nữa té ngửa ra xỉu. Trong cái màu nước nhờ nhờ nâu nâu ấy là bầy nha bầy nhầy một đống các con vật ôm cuộn lấy nhau. Có đuôi có vảy, có lông ...đủ cả. Hỏi ra mới biết là bình rượu ấy được ngâm bằng 12 con vật, nào là bìm bịp, tắc kè, thai cá sấu, hải sâm, cá ngựa, rắn biển, mật đồi mồi...Khiếp hãi!. Không biết cái ông thầy lang nào nghĩ ra cái toa cường dương tráng thận này mà táng đởm kinh hồn thế không biết.
Mình hỏi anh, có hiệu quả không? Anh nói "có chứ,  có chứ, bá chấy bá chấy."  Mình nghiêm mặt quật lại. "Anh đừng có mà bốc phét, cái ni mà mà diệu dược thế a, vô lý, thậm đại vô lý". Anh cũng nghiêm mặt trả lời. "Thật đó chứ, anh nói phét với chú làm gì, trước đây anh dùng viên xanh 0,5 mg bây chừ có thứ ni anh chỉ cần loại 0,25mg là trụ được.
Mình nghe anh nói, sa sầm mặt hỏi lại :"rứa cái quả Thiên Lý Tiêu Dao em truyền cho anh đâu?". Anh nhăn mặt gãi đầu hề hề nói :" già rồi, ngày nào cũng vờn qua vờn lại như múa, hít vô thở ra chán lắm, anh chơi cú kia chắc ăn hơn". Tôi không nói gì, cũng chẳng trách anh. Vì anh không phải là người bệnh nhân Việt Nam đầu tiên nói với tôi như vậy. Nghe chán rồi.
Ngày xưa học thuốc, thầy có truyền cho mấy  phương toa cổ, điều trị  bệnh suy thận, liệt dương hay lắm. Trước đây mình dụng mấy toa này cũng giúp được khối người rồi. Cho đến khi mình có duyên gặp được một cao nhân về Khí Công, dạy cho mình môn  Thiên Lý Tiêu Dao, một thức  chuyển chân kèm theo 3 hơi thở vô ra nương theo thế vờn của tay mà thành một thế, 4 thế đó hợp lại thành 1 bước. Đại sư Khí Công ấy nói khi  đã đi được 1 ngàn bước( Thiên Lý) - mỗi ngày chỉ cần đi từ 5 đến 7 bước ấy là đủ), thì mọi bệnh tật đều lùi lại sau lưng. Đi được 2 ngàn bước thì khí lực sung mãn như hồi mười chín đôi mươi. Đi được 3 ngàn bước thì 10 năm không có đàn bà cũng chẳng sao, mà một đêm có 10 người đàn bà cũng không thấm gì. Đi được từ 5 ngàn bước trở lên thì tinh thần sảng khoái, thần khí sung mãn, lúc nào cũng cũng tràn trề nhựa sống, mà thanh thản đến vô cùng đó là cảnh giới của Tiêu Dao. Ông nói đây là một bộ khí công chữa về bệnh thận suy vô cùng linh diệu.
Mình đã từng tập rất chuyên cần bộ khí công này. Đi được bao nhiêu bước rồi cũng không biết nữa, nhưng năm bảy năm không gần gũi giới sắc cũng chẳng sao cả. Tất nhiên chưa có điều kiện để thử 1 đêm với 10 phụ nữ, nhưng mình tin là cũng chẳng can hệ gì  nếu có (he he...).
Bộ khí công này mình hướng dẫn cho rất nhiều bệnh nhân bị bệnh về thận, và các bệnh về  đau nhức sống lưng, đặc biệt có nhiều trường hợp mắc bệnh hiểm nghèo có liên quan đến vùng bụng dưới. Thậm chí đã đôi ba lần cải tử hoàn sinh cho con bệnh cũng nhờ vào bộ khí công này mà nên.
Kể từ dạo cảm thụ được sự huyền diệu của bộ khí công này, đối với bệnh nhân bị suy thận, bất kể suy thận âm hay thận dương, đàn ông hay đàn bà mình cũng không dùng các toa thuốc ấy nữa, dù biết đó cũng là diệu phương. Nhưng mình thấy Thiên Lý Tiêu Dao hiệu quả và đơn giản hơn nhiều. Nên mình hay dùng nó làm sở trường. Trừ phi thấy đối tượng lười biếng vận động hay thiếu lòng tin mình mới dùng các toa kia thôi.
Các toa cổ phương ấy đi lại tùy chứng cũng chỉ có 4 toa là diệu dụng nhất.
Toa đắc cách nhất có lẽ là toa "Thốc Kê Hoàn". Toa này có một sự tích rất hoành tráng
Nguyên sơ của toa này xuất xứ từ nội cung nhà Đường. Tương truyền là từ thâm cung của Hoàng Đế Võ tắc Thiên mà ra.
Võ Tắc Thiên là người đàn bà nổi tiếng dữ dội trong phòng the. Khi vua Cao Tông mất, bà rất buồn phiền, hụt hẫng và có nhiều lúc thèm khát như điên loạn. Thấy vậy  Thiên Kim công chúa liền hiến một cách có thể làm cân bằng âm dương trong cơ thể của người Hoàng Hậu dâm loạn này, đó là cách hấp thụ dương khí để cân bằng âm khí, nhờ đó sẽ hết ưu phiền vì trống vắng. "Linh dược" chính là Phùng Tiểu Bảo một gã trai trẻ cường tráng và phốp pháp về mọi phương diện. Vào những năm Võ Hậu quá tuổi trung niên, khả năng tình dục của bà suy giảm. Bà cho vời tất cả Ngự Y và những thầy thuốc danh tiếng vào cung để tìm thuốc hồi xuân. Ngự y đã tìm ra một phương toa và chế thuốc đem dâng lên, nói rằng thuốc dùng xong hiệu quả ngay, có thể hưởng lạc như thủơ còn son trẻ. Từ đó ngày nào bà cũng dùng thuốc và dữ dội tình dục cho đến tận năm 80 tuổi mà vẫn không phai nhạt. (khiếp!!!!)
Chuyện xưa còn kể rằng, vào thời đó quan thái thú Lã Cung Đại đã 70 tuổi nhưng vẫn không có con vì bất lực, Sau đó có người hiến tặng toa thuốc kể trên cho ông dùng mà sinh được 3 đứa con trai. Có được 3 con trai ông không dùng thuốc nữa. Số thuốc đã chế ông vứt ra vườn. Có con gà trống chạy lại mổ sạch, ăn xong cuống cuồng dớn dác phải đi tìm gà mái đạp ngay. Vừa đạp vừa mổ lên đầu gà mái. Con gà trống dính liền trên đầu gà mái mấy ngày không chịu xuống, mổ cho con gà mái đến trọc đầu. Vì thế toa này mới có tên là "Thốc Kê Hoàn". (Thốc là trọc đầu, kê là gà...)
Toa thuốc quá mạnh bạo dữ dội, vì vậy mà các Lương Y sau này gia giảm cho bớt chút "hung hăng" của thuốc. Toa thuốc đang hiện hành trong dân gian là toa đã gia giảm. Chỉ có truyền nhân nhà nòi mới có nguyên toa mà thôi.
(Sau đây tôi cũng chỉ dám kê ra toa thông dụng mà thôi, còn toa "Thốc Kê Hoàn" "chính hiệu con nai vàng"  thì chỉ khi trực tiếp xem bệnh mới ra toa được. Cho dù chỉ thêm có một vị, đối với chủ vị  thì như Thần, lại có sức lôi cuốn như Tá, mà còn biết dẫn thuốc tốc hành như Sứ. Nhưng cũng ghìm bớt chun chút cái cuồng lục của toa. Tuy vậy toa phổ thông cũng rất đáng để kiêu hãnh là Đệ Nhất Tráng Thận Cường Dương thang.)
Toa "Thốc Kê Hoàn" như sau:



   Nhục thung dung 40 g, viễn chí 40 g, tục đoạn 40 g, ngũ vị tử 30 g, xà sàng tử 25 g, chỉ thực 25 g. Tất cả tán mịn, dùng dạng bột hoặc lấy nước gạo hòa tán nhuyễn làm viên dùng dần. Mỗi lần uống 12 g với nước nguội hòa ít rượu để dẫn thuốc nhanh. Uống buổi sáng lúc đói và buổi tối trước khi đi ngủ 1 tiếng.
     
(Mời xem tiếp phần 2 : 3 toa "diệu phư
ơng" còn lạiđặc biệt là hướng dẫn luyện tập bằng hình ảnh và video mônThiên Lý Tiêu Dao, bộ khí công có thể gọi là thần kỳ đối với bệnh Suy Thận)
   
14.01.10
Quảng Nhẫn LTN
#1
    Quãng Nhẫn 23.01.2010 14:51:12 (permalink)
    phần 2:
    Đang định làm tiếp cái entry Cường Dương Tráng Thận Ký theo yêu cầu của một số bạn bè thì gặp chút trở ngại chưa làm tiếp được. Trở ngại vì cái tính nghiền Thơ của mình. Mấy hôm rồi sa đà bên blogs Quê Choa của Nhà văn Nguyễn Quang Lập. Bên ấy Bọ Lập đưa lên hai bài viết của nhà thơ Trần Mạnh Hảo. Đây là hai bài bình luận thơ có tính miệt thị người làm thơ của Nhà Thơ gạo cội này. Một bài công kích giải thưởng thơ của Tập Chí Văn Nghệ Quân Đội (TCQĐ) , với tựa đề "Báo Động Về Một Cuộc Thi Thơ Giết Thơ". Trong đó thông qua việc bình luận về hai giải A về Thơ của TCVNQĐ để hạ bệ 2 tác giả  đoạt giải A là Nguyễn Thanh Mừng và Nguyễn Linh Khiếu. Bài thứ 2 là Giải Thưởng Bách Việt 2008 "Ma Thuật Ngón" Là Thần Chú Hay Là Thơ, bài này cũng như bài trước thông qua việc bình luận giải thưởng năm 2008 cùa Công ty sách Bách Việt để hạ bệ Trần Tuấn, một nhà thơ cách tân đã có một thời gây nên nhiều dư luận về phong cách viết.
    Việc dùng những ngôn ngữ dao to búa lớn có tính chất chụp mũ, miệt thị, ít có thiện chí văn nghệ của Nhà Thơ nổi tiếng đương thời Trần Mạnh Hảo công kích vào trào lưu đột phá cách tân Thơ của những tay viết trẻ thông qua các giải thưởng của các phong trào Văn Nghệ dưới hình thức bình luận cuốn hút được một lực lượng đông đảo bạn đọc đồng tình.
    Mình  ở dưới tầm nhìn của một người yêu thơ, và thật vô tư để quan sát. Thấy lưỡi tầm sét của Nhà Thơ Trần Mạnh Hảo được ẩn dưới một chiêu bài rất ngoạn mục là vì sự trong sáng của Thơ Việt, vì sự tồn tại của Thơ Việt nên ông đành phải cất tiếng phẫn nộ trước những bài thơ Tân Hình Thức có tính đột phá ngôn ngữ và hình tượng Thơ của giới trẻ.Thực ra đây là một lớp mạ bóng loáng để che đậy sự cạn kiệt về cảm xúc, sự yếu kém về phương diện tìm cái mới trong Thơ của những người đang ở trên đỉnh cao của danh vọng.
    Tuy rằng đó là một chiêu thức thường sử dụng của những người đã từng đạt dược những danh tiếng trong thế giới Văn Nghệ, để bảo vệ vị trí của mình. Nhưng điều tôi không ngờ chiêu thức cũ mèm đó lại được người mà mình hằng tôn thờ và kính trọng về Thi Pháp cũng như tính cách "Trựợng Phu" trong Văn Chương đem ra sử dụng, mà lại sử dụng một cách quá lộ liễu và thô bạo.
    Theo dõi 2 bài viết của Nhà Thơ Trần Mạnh Hảo với hàng ngàn comment đồng tình, tung hê phong cách bình luận này, mình lần theo từng dấu vết  phát hiện ra được nhiều điều ẩn chứa trong những lời vàng ngọc tận tụy vì Thơ đó. Thế là nảy ra cái ý định viết một bài cho những Phóng Sự Thơ Blogs của mình. Bài viết có tựa đề "Khi Nhà Thơ Cạn Kiệt Cảm Xúc". Vì bài này có thể đụng chạm đến những cây đề cây đa một thời của Thi Đàn. Nên mình phải tốn không ít thời gian truy tìm và kiểm chứng tài liệu. Không thôi lại mang tiếng là "dùng vũ khí huỷ diệt để đối đãi với người dùng loại vũ khí ấy". Bởi vậy mà entry Cường Dương Tráng Thận Ký hơi bị đình trệ. Mong bạn bè thông cảm
    Lại nói về chuyện Cường Dương Tráng thận. Khi nhắc đến cụm từ này trong y dược người đời thường nhầm lẫn đó là "dâm dược". Có nghĩa là loại thuốc dành cho chuyện tình dục của đàn ông.
     Đó là một nhận thức sai lệch khá trầm trọng.
    Thứ nhất đó không phải là là loại thuốc chỉ dành cho đàn ông. Mà nó chính là loại thuốc bổ thận cho cả hai phái, trong đó phái Nữ cần sử dụng nhiều hơn. Ngoài việc chữa bệnh Thận Suy nó còn có chức năng bồi bổ nguyên khí, giữ gìn sắc đẹp và tươi nhuận da tóc, trẻ lâu...
    Thứ hai ai cũng nghĩ thuốc cường dương tráng thận là dành cho những người vì "chuyện ấy" bị suy giảm. Thật ra như Cụ Lê Hữu Trác nói "trăm thứ bệnh đều do thận suy mà ra"
    Trong khuôn khổ bài viết này mình không tiện đưa ra những lập luận về Y Lý nói về 2 quả thận âm và thận dương. Chỉ xin nhắc nhở với bạn hữu rằng. Hơn 70% bệnh áp suất máu cao, đột quị đều có nguyên nhân từ Thận Suy. Gần quá nửa (50%) nguyên nhân sâu xa cho tất cả các bệnh đau nhức cũng đều do Thận Suy mà ra. 60% bệnh hen suyễn, dị ứng thời thiết, dị ứng phấn hoa cũng do Thận Suy mà có. Đó là chưa kể do Thận Suy mà dẫn đến hội chứng Thủy Hỏa vị tế tức là Tâm Thận Bất Giao, đó chính là căn bệnh mà Tây Y gọi là Suy Nhược Thần Kinh. Thế đấy hầu như những bệnh nan y mà người ta thường gọi là "căn bệnh thế kỷ" đều có nguyên nhân từ suy chức năng Thận
    Vậy thì việc Cường Dương Tráng Thận (tăng cường chức năng Thận dương, bồi bổ làm cho thận cường tráng) đâu phải chỉ dành cho đàn ông. Trong khi chính Đàn bà mới bị suy chức năng Thận nhiều hơn:
    Vì Phụ Nữ phải sinh đẻ, nuôi dưỡng bào nhi, rồi mỗi tháng phải hao hụt nguyên khí vì chu kỳ kinh nguyệt. Bộ phận sinh dục của Nữ giới lại dễ bị viêm nhiễm, nên phụ nữ dễ bị Thận Suy hơn đàn ông
    Hơn nữa phụ nữ lớn tuổi trong thời kỳ mãn kinh thường bị rối loạn nội tiết (hóc-môn) tuyến thượng thận và tuyến giáp trạng, và tuyến yên. Dẫn đến triệu chứng lãnh cảm trong tình dục, máu huyết thất thường, áp suất máu không ổn định, bứt rứt bồn chồn khó chịu, mất ngủ, nhạy cảm trong quan hệ giao tiếp với người thân, và sinh tật càm nhàm nói nhiều ....tất cả cũng đều do Thận Suy mà ra.
    Chính cái toa "Thốc Kê Hoàn"  nguyên thủy cũng dành cho phụ nữ mà.
    Bây giờ đi vào điểm chính, trình bày 3 diệu phương còn lại không thôi bà con lại nói mình là dông dài nhiều chuyện (mà dông dài thật rồi đó chứ).
    Tôi không trình bày các toa thuốc có tính chất kinh điển, vì những toa đó đã có trong các Y thư và do các Thầy thuốc trực tiếp xem bệnh cho bệnh nhân mà bổ toa cho phù hợp. Tôi chỉ trình bày các toa thuốc lưu truyền trong dân gian, mà tác dụng của nó dành cho tất cả mọi đối tượng, hoàn toàn không có tác dụng phụ. Người suy thận dùng cũng được, người không mắc chứng thận suy nhưng muốn bồi bổ nguyên khí dùng càng tốt. Và tất nhiên người muốn trẻ lâu, muốn bảo dưỡng sắc đẹp, muốn có sức lực của sự hồi xuân, muốn da dẻ hồng hào, tóc đen mắt sáng dùng càng hay.
    Hồi năm 1984/1985 mình hay đi du ngoạn ở những nơi sơn cùng thủy tận để sưu tầm các toa thuốc quí lưu truyền trong dân gian, có quen một cô gái ở miệt Cầu Ngang tỉnh Vĩnh Long. Cô này là con út nên thường gọi là Út X. Khi ghé thăm nhà cô ở miệt vườn mới kinh ngạc té ngửa ra. Cô ấy là con út trong một gia đình có 17 người con, 14 trai và 3 gái, tất cả cùng một cha một mẹ, và tất cả đều sống khoẻ mạnh, chỉ trừ anh bảy chết trong chiến tranh vì đi lính mà thôi.( Sau này qua Tiệp mình có gặp anh Mười Bốn bên ấy)
    Kinh ngạc không phải vì Tía của cô ấy, vì đàn ông vẫn có khả năng sinh nhiều con hơn, nhưng kinh ngạc vì Má cô ấy. Sinh đẻ 17 lần nuôi nấng con đàng hoàng mà hai Ông Bà vẫn quấn quít bên nhau như thời trẻ, vẫn khỏe mạnh không hề đau nhức gì, vẫn cứ làm vườn làm ruộng như những điền nông cường tráng khác. Cháu gọi Út X bằng dì bằng cô ruột có người lớn hơn Út cả chục tuổi, thế mới kinh chứ.
    Hỏi ra mới biết là Tía Má của Út X thường uống một loại rựợu ngâm bộ Tam xà với thuốc Bắc. Do mình dễ thương ( he he...nổ phát chơi)  nên Ông bà muốn kén làm rể. Khổ nỗi mình không biết uống rượu. Mà dân miền Tây không biết uống rượu đế thì coi như bỏ, vì vậy mà Ông mới hiến cho mình cái toa này để tập uống cho quen vì tác dụng phi thường của nó. (he he đến bây giờ vẫn chưa làm ngụm rượu nào, trượt làm chú rể...) Toa này mình đã chỉ cho rất nhiều người. Họ dùng xong nói là Đệ Nhất Tửu, vì vậy toa này mình cũng tự đặt cho nó cái tên là Đệ Nhất Tửu.:

    Đệ Nhất Tửu:
    Một bộ tam xà: Rắn hổ mang, rắn cạp nong, và rắn ráo hay rắn cạp nia)

    Thục địa 10 gam,  Sa sâm 50 gam, Cẩu tích 30 gam, Huyết giác 30 gam, Ngũ gia bì 30 gam,
    Hà thủ ô đỏ 30 gam, Huyết Đằng 50 gam. Đem ngâm vào 5 lít rượu gạo. Chôn xuống đất 3 tháng sau đem dùng. Uống với bữa ăn một lần một ly mắt trâu nhỏ (Đàn bà có thai không nên uống). Tác dụng cường thân hộ thể, ăn ngon, ngủ tốt, sinh lực dồi dào bất tận
      




    Thần tiên tửu: Sa sâm, thục địa mỗi thứ 20 g, phục linh, bạch thược, xuyên khung mỗi thứ 12 g; bạch truật, cao hổ cốt, lộc giác, kỷ tử, thương truật, mộc qua, khương hoạt, độc hoạt, ngưu tất, đỗ trọng, tục đoạn, tần giao, trần bì, đại táo, đào nhân mỗi thứ 8 g, nhục quế 4 g, cam thảo, đại hồi mỗi thứ 6 g, đương quy 16 g. Đem ngâm với 2 lít rượu ngon, để 7 ngày đêm rồi lọc rượu ra, dùng 120 g đường phèn nấu với nửa lít nước để nguội đổ vào rượu thuốc đã lọc mà uống. Lại ngâm tiếp lần thứ hai như trên.
    Tác dụng: Bồi bổ thần kinh khí huyết, tăng cường sinh lực, tăng tuổi thọ, chữa thận yếu, liệt dương, liệt nửa người, yếu sinh lý. Khi giao hợp, uống 3 ly con sẽ không biết mệt. Bệnh nhân hấp hối uống vào có thể sống thêm 24 giờ.

      
    Thung dung xà sàng tửu
    : Nhục thung dung, ngũ vị tử, sơn thù du, sơn dược, phục linh mỗi thứ 32 g, rượu 1,5 lít, đường phèn 200 g. Giã thuốc vụn, ngâm rượu 50 ngày là dùng được, nam nữ đều dùng. Tác dụng: Làm khỏe nội tạng, tiêu hết mệt nhọc, hồi xuân bất lão, lành mạnh sinh hoạt vợ chồng.


             
    Còn đây là bộ Thiên Lý Tiêu Dao, nếu chuyên cần luyện tập thì các  toa diệu dược trên không thể nào sánh bằng được. Không những cường dương tráng thận mà mọi bệnh tật cũng phải lùi lại sau lưng, có thể phòng ngừa được các bệnh hiểm nghèo khác

    Xem trình bày Video tại đây:   

    http://www.youtube.com/watch?v=t7ZtdOacSv8  
        
     
    Hai người Phụ Nữ này bị suy thận nặng và áp suất máu rất cao. Có nguy cơ bị đột quị
    _______________
        

    Người này bị ung thư ngực và đã qua hóa trị, không bị de dọa vì ung thư nữa nhưng phản ứng phụ của thuốc hóa trị đã ảnh hưởng gan thận rất nặng nề
    ____________________
      

    Còn người Phụ nữ này bị ung thư dạ con đã đến thời kỳ di chứng. Bà đã nhờ luyện tập bộ Bát Quái (Đã truyền cho Bọ Vinh và Chị Mai, Trường Mỡ..) và uống thuốc Procurcumin mà đỡ bệnh. Hiện nay đang ráo riết muốn luyện thêm Thiên Lý Tiêu dao
    ________________
     

     "không có phương toa nào hay, không có thầy thuốc nào giỏi bằng chính cơ thể của bạn"
    _____________________
    Thiên Lý Tiêu Dao, mỗi bước có 4 thức, mỗi thức có 3 hơi thở vô-ra. Các thức giống nhau về hơi thở và tay. Chỉ khác nhau ở chổ lên xuống của hai chân
    Thiên Lý Tiêu Dao, tập lúc nào, ở đâu, bao nhiêu bước mỗi ngày đều được.
       

      Đứng tự nhiên thả lỏng cơ thể
    _______________________________


      Hít vào
    _________________

      Thở ra
    ____________________


      Hít vào
    _______________
     

     Thở ra
    ________________
     

      Hít vào
    ________________

     

     
    Thở ra
    ______________
    Video hướng dẫn nhịp thở ở đây:
      
    http://www.youtube.com/watch?v=UF2lNZK7u10       

      
       
    16.01.10
    tn


    <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2010 14:53:15 bởi Quãng Nhẫn >
    #2
      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
      Kiểu:
      2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9