FÊTE DES MÈRES

Tác giả Bài
sen dat

  • Số bài : 2965
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.03.2008
  • Trạng thái: offline
FÊTE DES MÈRES 10.05.2010 08:32:01 (permalink)
1)Théodore De Banville (1829-1891) 
À ma mère
Lorsque, ma soeur et moi , dans les forêts profondes,
Nous avions déchiré nos pieds sur les cailloux,
En nous baisant au front, tu nous appelais fous,
Après avoir maudit nos courses vagabondes
 
Puis comme un vent d’été confond les fraiches ondes
De deux petits ruisseaux sur un lit calme et doux,
Lorsque tu nous tenais tous deux sur tes genoux,
Tu mêlais en riant nos chevelures blondes.
 
Et pendant bien longtemps nous restions là blottis
Heureux, et tu disais parfois:”O chers petits!
Un jour, vous serez grands et moi je serai vieille!”
 
Les jours se sont enfuis d’un vol mysterieux,
Mais toujours la jeunesse eclatante et vermeille
Fleurit dans ton sourire et brille dans tes yeux.


[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/49776/735B3F5A7F6D49D581A5C1FA4205C2C3.JPG[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2010 20:17:53 bởi sen dat >
Attached Image(s)
 
#1
    Tóc nâu

    • Số bài : 4305
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 01.03.2007
    • Trạng thái: offline
    RE: FÊTE DES MÈRES 10.05.2010 21:26:10 (permalink)

    Xin chào Sen Đất và cảm ơn bài thơ rất đẹp đã đưa lên nhân ngày Lễ Của các Bà Mẹ hôm qua, TN mạo muội góp thêm...


    Une Mère


    Des milliers d’étoiles dans le ciel,
    Des milliers d’oiseaux dans les arbres,
    Des milliers de fleurs au jardin,
    Des milliers d’abeilles sur les fleurs,
    Des milliers de coquillages sur les plages,
    Des milliers de poissons dans les mers
    Et seulement, seulement, une mère.

    (Comptines et poésies choisies pour les enfants)

    André Bay

     
    #2
      sen dat

      • Số bài : 2965
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 29.03.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: FÊTE DES MÈRES 11.05.2010 20:16:48 (permalink)
      SĐ phải cám ơn TN đã thêm một bài thơ tuyệt vời nữa nhân ngày lễ các bà mẹ. À mà TN có thấy phòng này yên tĩnh không? Suỵt nói nho nhỏ thôi chứ không cứ quen thói ồn ào ở dưới phòng tiêu khiển là không được đâu nha! Lâu lâu chạy lên mấy mục phía trên quậy chút chơi cho vui cửa vui nhà chắc hổng sao đâu ha TN. Bữa nào hứng nhảy lên quậy mấy phòng khác nữa nha TN! 
       
      #3
        Cà Na tn nguyen

        • Số bài : 1675
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 30.03.2009
        • Trạng thái: offline
        RE: FÊTE DES MÈRES 13.05.2010 01:14:50 (permalink)
        Thấy phòng này để tên bác SĐ, ntn cũng  rón rén vào thăm thầy .
        Đọc xong 2 bài thơ của bác  với TN gửi, tự nhiên  1 điệp khúc bằng tiếng Pháp mà ntn học luyện giọng khi  còn bé con chợt vang lên, ntn chép lại theo trí nhớ (không biết có còn trúng không nữa, vì giờ N dùng tiếng Anh nhiều , tiếng Pháp quên hết  rồi ! ) tặng mọi người nha
        < En marchant dans la rue, j'ai leve' la tête
        J'ai vu ma mère est à la fenêtre
        Elle m'a souri...>
        đó là 1 đoạn ngắn trong bài thơ tả  1 đứa bé buổi sáng chào mẹ  đi đến trường..
        ntn
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2010 07:44:01 bởi tn nguyen >
         
        #4
          sen dat

          • Số bài : 2965
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 29.03.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: FÊTE DES MÈRES 18.05.2010 23:58:00 (permalink)
          Cám ơn ntn về vài dòng ngắn ngủi của một cậu bé chào mẹ đến trường SĐ không biết bài này nhưng vài dòng lại gợi cảm hứng làm SĐ nhớ tới một bài khác rất cảm động về nỗi lòng của một đứa bé khi phải xa mẹ. Nhưng chắc phải để cuối tuần mới post lên được chứ giờ này SĐ oải quá phải đi ngủ mai còn sáng suốt mà làm việc. Chúc ntn một tuần làm việc vui vẻ
           
          #5
            sen dat

            • Số bài : 2965
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 29.03.2008
            • Trạng thái: offline
            RE: FÊTE DES MÈRES 22.05.2010 20:44:34 (permalink)
             Sully Prudhomme (1839 – 1908)
            Première Solitude
             
            On voit dans les sombres écoles
            Des petits qui pleurent toujours;
            Les autres font des cabrioles
            Eux, ils restent au fond des cours.
             
            Leurs blouses sont très bien tirées,
            Leurs pantalons en bon état.
            Leurs chaussures toujours cirées;
            Ils ont l’air sage et délicat.
             
            Les forts les appellent des filles
            Et les malins des innocents:
            Ils sont doux ils donnent leurs billes,
            Ils ne serons pas commercants
             
            Les plus poltrons leur font des niches,
            Et les gourmands sont leurs copains,
            Leurs camarades les croient riches,
            Parce qu’ils se lavent les mains
             
            Ils frissonnent sous l’oeil du maitre,
            Son ombre les rend malheureux;
            Ces enfants n’auraient pas du naitre
            L’enfance est trop dure pour eux
             
            Oh! La lecon qui n’est pas sue
            Le devoir qui n’est pas fini
            Une réprimande recue
            Le déshonneur d’être puni!
             
            Tout leur est terreur et martyre;
            Le jour, c’est la cloche, et, le soir
            Quand le maitre enfin se retire,
            C’est le désert du grand dortoir:
             
            La lueur des lampes y tremble
            Sur les linceuls des lits de fer;
            Le sifflet des dormeurs ressemble
            Au vent sur le tombes, l’hiver.
             
            Pendant que les autres sommeillent
            Faits au coucher de la prison,
            Ils pensent au dimanche;ils veillent
            Pour se rappeler la maison
             
            Ils songent qu’ils dormaient naguère
            Douillettement ensevelis
            Dans la berceaux et que les mères
            Les prenaient parfois dans leurs lits.
             
            O mères coupables absentes
            Qu’alors vous leur paraissez loin!
            A sa créatures naissantes
            Il manque un indicible soin
             
            On leur a donné les chemises
            Les couvertures qu’il leur faut:
            D’autres que vous les leurs ont mises
            Elles ne leur tiennent pas chaud.
             
            Mais tout ingrates que vous êtes
            Ils ne peuvent vous oublier.
            Et cachent leurs petites têtes,
            En sanglottant sous l’oreiller.
             
            #6
              Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

              Chuyển nhanh đến:

              Thống kê hiện tại

              Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

              Chú Giải và Quyền Lợi

              • Bài Mới Đăng
              • Không Có Bài Mới
              • Bài Nổi Bật (có bài mới)
              • Bài Nổi Bật (không bài mới)
              • Khóa (có bài mới)
              • Khóa (không có bài mới)
              • Xem bài
              • Đăng bài mới
              • Trả lời bài
              • Đăng bình chọn
              • Bình Chọn
              • Đánh giá các bài
              • Có thể tự xóa bài
              • Có thể tự xóa chủ đề
              • Đánh giá bài viết

              2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9