HÀ NỘI ĐÊM BÌNH YÊN-TẬP THƠ-KIỀU ANH HƯƠNG
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/36089/1E7E561459654D35B0F7B2F16E93799B.jpg[/image]
Tập thơ này bao gồm 85 bài với chủ đề về tình yêu và HÀ NỘI;
Tác giả xin gửi đến bạn đọc trong diễn đàn này nội dung các bài thơ đã in trong tập này.
Phần 1: LỜI GIỚI THIỆU SÁCH CỦA NHÀ THƠ HOÀNG CÁT
KIỀU ANH HƯƠNG - MỘT HỒN THƠ NHẠY CẢM
Chỉ gần đây, tôi mới được đọc thơ của Kiều Anh Hương – qua những tập anh đã tặng. Đến bây giờ, tôi lại được đọc tập bản thảo HÀ NỘI – ĐÊM BÌNH YÊN, một tập thơ anh vừa mới viết xong, chuẩn bị đưa in; chủ yếu viết ở Hà Nội, viết về Hà Nội, với hầu như về mọi mặt của mảnh đất đặc biệt thân yêu này: tình yêu lứa đôi, ký ức lặng thầm, vui buồn riêng chung…
Đặc điểm nổi bật và bao trùm lên toàn bộ những bài thơ của Kiều Anh Hương mà tôi đã đọc trong tập này, là chúng thật giàu chất suy tư, ngẫm ngợi của một người đã trải nhiều chuyện đời, trong cuộc sống đã qua cũng như cuộc sống hôm nay. Chẳng hạn, ngô nướng là một sinh hoạt hết sức đời thường của người Hà Nội xưa và nay, tưởng chừng như chẳng có gì đáng gọi là thơ cả. Vậy mà, với Kiều Anh Hương, nó cũng đã vào thơ, với rất nhiều suy ngẫm, trong tâm tư sâu xa và lặng lẽ riêng lòng:
Đêm Hà Nội lại như bao đêm
Gió lạnh từ sông Hồng chợt thổi về tê tái
Không ngủ được, lại tìm hàng ngô nướng
Biết đâu, gặp lại người xưa?!
Những câu thơ giản dị đến mức đơn giản, nhưng vẫn ẩn chứa bên trong nó một sức gợi mở, một sự lan toả tự nhiên và âm thầm. Đó là điều rất đáng quý của thơ nói chung – và, ở đây là thơ Kiều Anh Hương nói riêng.
Tôi cũng không thật hiểu vì sao Kiều Anh Hương lại day trở nhiều đến như vậy, với hình ảnh ngô nướng ở Hà Nội khi mùa đông về đến thế. Chỉ biết rằng, những câu thơ trong bài “Mùa đông phố cổ” của anh, nó giống như một bức tranh chấm phá về cảnh sắc Hà Nội bên dòng sông Hồng vào tiết đông, với những người mẹ, người em gái nghèo; đọc lên, nghe đến nao lòng:
Thế là mùa đông lặng lẽ tràn về
Sông Hồng đỏ, lau bạc phơ, xào xạc
Mẹ giã thêm cối trầu…móm mém
Em gom nốt bãi ngô cuối mùa
Cời than…nướng những đêm đông.
Bao giờ cũng vậy, bản chất của thi ca là TÌNH: tình với con người và muôn loài, tình với quê hương và đất nước, tình với những điều vinh nhục đã qua trong quá khứ xa xăm và quá khứ gần gũi, tình với những cái mai sau tốt đẹp hơn sẽ tới…Nhìn chung, thơ của Kiều Anh Hương đã là như thế. Mỗi bài thơ của anh là một đoản khúc tình người – nó hết sức bình dị, nhưng cũng vô cùng thiêng liêng và thanh cao; thánh thiện đến run người. Bài “Ghi chú buồn” là một ví dụ điển hình. Sự phá đi hầu hết cái nhà tù Hoả Lò khét tiếng một thời khá dài trong lịch sử đấu tranh để tồn vong của dân tộc Việt Nam chúng ta – dù muốn nói gì đi chăng nữa – thì nó vẫn là một biến động trời long đất lở của cuộc đời bể dâu này. Việc phá đi ấy là “khôn ngoan” hay “ngu dai”, thì về lâu về dài, khách quan lịch sử sẽ phán xét thoả đáng; nó sẽ không vu vạ hay chụp mũ cho ai, mà cũng không bênh che hay né tránh ai cả…Tuy nhiên, là một tâm hồn thơ giàu lương tri và nhạy cảm trứơc mọi biến động lớn nhỏ của thời cuộc, nhà thơ Kiều Anh Hương đã không thể giấu nổi nỗi lòng và những cảm xúc trào dâng trong tâm khảm của mình. Những câu thơ thật buồn, và thấm thía, trong “lời kết” của nó:
Màu của tất cả những bức tranh đều buồn
Nắng mất rồi. Mặt trời cũng chạy trốn
Thôi, hãy thắp sáng lên ngọn lửa
Ngọn lửa mang hình trái tim
Để vẽ
Mọi sắc màu lung linh dịu êm!
Lời nguyện cầu cho đêm Noel
Trước những di tích đã tạ tàn, hoang phế!
Tôi xin phép tác giả Kiều Anh Hương và những người sẽ đọc một cách kỹ càng toàn bộ tập thơ này rằng, mặc dù số chủ đề, số câu chữ trong tập này dành cho tình yêu lứa đôi là nhiều hơn tất cả các chủ đề khác gộp lại, nhưng với riêng tôi, cái ấn tượng để lại sâu đậm nhất, đúng nghĩa là “ấn tượng” nhất, lại là những nỗi niềm hoài vọng, hoài tưởng, hoài nhớ của tác giả…Tôi có cảm giác lúc nào và cái gì trong cuộc sống hôm nay cũng gợi cho nhà thơ sự hoài tưởng, sự hồi ức, sự sực nhớ ra một ảnh hình, một dáng đi, một mùi tóc, một ánh cười…
Tôi cho rằng đó là biểu hiện của một tố chất đặc biệt, làm nên tâm hồn một thi nhân, tâm hồn CON NGƯỜI trong Kiều Anh Hương. Chỉ tiếc là anh đến với thi ca có phần nào đó trễ muộn hơn những bạn văn chương đồng trang lứa.
Dẫu vậy, tôi vẫn hy vọng rằng, đến một lúc nào đó – không bao giờ muộn cả – anh sẽ phô diễn được thật đúng và thật thoả đáng năng khiếu và sở nguyện của anh lên các trang giấy bằng những bài thơ toàn bích nhất.
Đôi lời chấm phá của tôi về một tập thơ khá dày về số trang và phong phú về nội dung biểu cảm như tập HÀ NỘI – ĐÊM BÌNH YÊN của Kiều Anh Hương, chắc chắn là chưa thể ôm trùm và bao quát đến từng ngõ ngách của một hồn thơ được. Tuy nhiên, tôi dám khẳng định vĩnh viễn rằng, Kiều Anh Hương là một hồn thơ đa cảm và nhạy cảm vô cùng; anh tìm thấy sự cao cả trong cái bình dị, tìm thấy và nhận ra những chân giá trị vĩnh cửu của con người và cuộc sống luôn luôn bể dâu này. Tất cả những điều ấy anh đã và đang tiếp tục thể hiện qua những trang thơ khá chân thực của mình…
Tôi thành tâm chúc mừng cho anh, và chờ đợi những tập thơ tiếp theo sau đây của anh.
Hà Nội, thu 2008
Nhà thơ: HOÀNG CÁT
PHẦN 2: Nội dung các bài thơ:
1. HÀ NỘI ĐÓN THU VỀ !
Anh nghe rất rõ
Tiếng bước chân em về
Giữa lá trút xạc xào phố nhỏ
Hơi thở gấp gao mờ sương gió...
Hà Nội vỡ òa gặp lại mùa thu !
Anh thấy rất rõ
Từng chiếc lá rơi nghiêng
Chao qua khung cửa hẹp
Chở nắng nhạt về bên thềm cũ
Se se mắt biếc má em hồng…
Hà Nội ơi, Hà Nội ơi,
Người có nghe không
Lời thu gọi vẫn hồng hoang muôn thuở
Lời thu gọi vẫn luôn da diết nhớ
Dẫu màu ngói nâu xưa nhiều ít đã nhạt nhòa
Dẫu lâu rồi chẳng còn tiếng tàu điện leng keng …
Không còn nữa bóng mẹ tảo tần gánh gồng lên xuống…
Hà Nội ơi, Hà Nội ơi,
Người có nghe không
Lời thu gọi ta về với PHỐ
Lời thu gọi ta về cùng kỷ niệm
Tháng Tám đỏ cờ vàng sao
Tháng Tám thơm lừng cốm lá
Tháng Tám âm vang mãi khúc ca
Hà Nội mùa thu….
Hà Nội, ngày 29.08.2007
Kiều Anh Hương
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.05.2010 12:29:40 bởi Kiemkd >
2. HÀ NỘI LÚC 5 GIỜ !
Hà Nội lúc 5 giờ,
Nõn nà như cô gái trẻ
Không gian thật huyền ảo
Phố phường như rộng hơn
Làn gió mới tinh khôi
Mơn man đầu ô nhỏ...
Hà Nội lúc 5 giờ,
Chị lao công lặng lẽ
Trút bỏ nốt khẩu trang...
Suy tư, chào buổi sáng !
Phố phường như nhẹ dâng
Gánh hoa hồng ngát hương
Trên vai em gái nhỏ
Thanh tân chào bình minh !
Hà Nội lúc 5 giờ,
Thong dong, người sải bộ
Các cụ già
Luyện Thái cực quyền,
Múa kiếm…
Trẻ con, í ới gọi nhau
Quả bóng lăn tròn góc phố
In dấu tuổi thơ tôi
Năm tháng không bao giờ quên...
Hà Nội lúc 5 giờ,
Chợt đánh thức trong ta
Một ước mơ cỏn con
Bao giờ nhỉ,
Hà Nội mình 24 giờ luôn đẹp thế ?!
Hà Nội, 13/12/2005
Kiều Anh Hương
3. EM HÃY ĐI VỀ PHÍA MẶT TRỜI...!
Thôi em cứ đi, về phía mặt trời
Phía ấy không mưa sẽ vợi nhiều thương nhớ...
Anh ở lại cùng đêm mưa Thành Phố
Cô đơn ôm gối ngủ mơ màng...
"Giọt nước mắt dỗi hờn rồi cũng vơi dần.."
Xa nhau một chút đi để biết thêm chiều dài cô quạnh
Xa nhau một chút đi để biết thêm chiều sâu khắc khoải
Kẻo hạnh phúc quá nhiều... ta hoang phí bấy lâu !!
Thêm một tiếng mưa... gõ nhịp trên mái tôn
Là thêm một "móc đơn" rải đều trên ô nhạc
Anh lặng đếm, chờ âm vang khúc dạo
Giấc mơ xưa từng thảng thốt bên nhau...
Ngày 10.03.2008
Kiều Anh Hương
4. MÙA ĐÔNG PHỐ CỔ !
Sáng nay, bất chợt… lạnh se người
Gió bấc thổi, cuốn thu đi vội quá
Hà Nội như chợt buồn… hẫng hụt
Ôi Mùa Thu, chút nắng vàng…
cũng bỏ ta đi !
Thế là mùa đông lặng lẽ tràn về
Sông Hồng đỏ, lau bạc phơ, xào xạc
Mẹ giã thêm cối trầu…móm mém
Em gom nốt bãi ngô cuối mùa…
Cời than… nướng những đêm đông !
Thế là em, Phố kín lại một phần
(Không còn hở lưng, không còn hở rốn…)
Như bớt đi sự ồn ào, lai căng, huyễn hoặc…
Dáng thâm trầm…Hà Nội lại suy tư !
Mưa lất phất bay qua năm Cửa Ô…
Và mùa đông trùm lên Phố Cổ !
Hà Nội, 30.10.2007
Kiều Anh Hương
5. NGÔ NƯỚNG
Có gì đâu, ngô nướng để làm thơ
Bãi bồi, chăn trâu, một thời con trẻ...
Nùn rơm đốt những chiều đông lạnh giá
Mùi ngô thơm ấm cả cánh đồng
Hà Nội và tôi, những đêm buồn
Xóm ven đê, tềnh toàng… không ngủ được
Mùi ngô nướng thảo thơm hoài niệm
Bãi vắng còn đâu, người em xưa !?
Em ngồi nướng ngô, má hồng lọ lem
Áo nâu cũ, tèm lem tàn hoa lửa...
Gió bãi ngang về đêm càng lạnh buốt,
Bóng ai kia...ngỡ cô Tấm ngày xưa !
Nét tảo tần pha chút gió sương
Chợt lấp lánh trong tim tôi mộng mị
Hoảng tử là anh, từ lâu đài cổ tích
Vi hành qua Đất Bãi tìm em đây !
Ta đã nhận báu vật từ tay em
Ôi những bắp ngô non thơm lừng nỗi nhớ
Cậu trò nghèo, những ngày ôn thi vào đại học
Sẽ không bao giờ quên!
Đêm Hà Nội, lại như bao đêm
Gió lạnh từ sông Hồng chợt thổi về te tái
Không ngủ được, lại tìm hàng ngô nướng
Biết đâu, gặp lại người xưa ?!
Hà Nội 16/01/1996
Kiều Anh Hương
6. RÕ RÀNG THU ĐANG TỚI
Rõ ràng Thu đang tới
Khe khẽ chạm môi em
Mơn man làn tóc xanh
Và nhẹ nhàng xuống phố
Len lỏi giữa dòng người…
Sáng nay mẹ dậy sớm
Ra vườn đón Thu sang
Vươn vai chào gió mới,
Thanh tao thêm đường quyền...
Hình như mẹ trẻ lại
Hàng cây lao xao đùa...
Hương thơm từ đâu nhỉ
Mà gió đưa, gió đưa…
Tấm chăn mỏng nửa đêm
Ta vội vàng choàng đắp
(Hình như co ngắn hơn
Bởi gió Thu lành lạnh)
Xích anh thêm gần em...!
Rõ ràng Thu đang tới
Lá vàng xây tình yêu
Thiệp mời ai đây nữa ?
Hà Nội mùa cưới rồi !
Chào em, chào Mùa Thu !
Chào em, chào ngày mới !
25.09.2007
Kiều Anh Hương
7. BỐN MÙA HOA HÀ NỘI
Bốn mùa hoa, gánh trên vai
Đội mưa, đội nắng, phố dài... và em !
Hoa Đào, thiệp báo tin yêu
Én về tha thướt bóng Kiều... đón Xuân
Hoa Sen, thắp ngọn lửa hồng
Chiều Hè rủ bạn sang sông thăm Chùa…
Hoa Ngọc Lan... thoảng kinh cầu
Tây Hồ giát mỏng một màu trăng khuya…
Hoa Cúc vàng, gọi trời Thu
Thanh tao, em gánh trọn mùa yêu thương
Lọ lem, hoa Cỏ gọi đông
Xạc xào… đã có Hoa Hồng chở che…
Gió đông trút lá hàng me…
Em ơi mùa sấu đang về đơm hương…
Bốn mùa hoa, khắp phố phường
Ai ơi, gánh hộ người thương tôi nào…
Hà Nội, 23.11.2007
Kiều Anh Hương
8. NGƯỜI NHẶT NHẠNH NHỮNG BUỒN VUI...
Tặng H
Ngôi nhà em mới xây
Bằng những buồn vui nhặt nhạnh được
Đầu đường cuối phố
Bản xa, xóm gần
Ngắn dài, rộng hẹp
Ai bán, tôi xin
Ai mua, tôi bán…
Ngôi nhà em mới xây
Bằng những buồn vui chất đầy năm tháng
Những viên gạch mang hình trái tim
Vữa vôi là những chuyến đi về
Gõ cửa,
Kết nối vạn tấm lòng đóng, mở…
Sẻ chia…
Yêu thương để vượt khó
Để vượt qua nỗi đau của chính mình
Thương con, càng thương hơn bao số phận
Nổi chìm !
Nhà đã xây bao căn ?
Đường đã đi bao dặm ?
Tóc thêm bao sợi bạc ?
Buồn nhân đôi, vui chia hai…
Cứ thế, em nhặt nhạnh cho đời !
Để anh… chia sớt những vui buồn
Và chung vai gánh vô thường
Càn Khôn !
Hà Nội, ngày 06.08.2008
Kiều Anh Hương
9. NỖI ĐAU XA XĂM...
Ta chẳng biết nữa,
Nỗi đau xa xăm là gì
Khi hiện hữu đang ngập tràn hạnh phúc
Nỗi đau nào mà chẳng giống nhau ?
Hạnh phúc hôm nay và hạnh phúc hôm qua
Có khác nhau không nhỉ ?
Tôi nói có, nhưng em lại nói không
Hạnh phúc cũng xa xăm là vậy !
Có những nỗi đau chạy thẳng vào tim
Xé ta làm hai nửa,
Tỉnh, mê !
Có những nỗi đau xéo giày vào quá khứ...
Dẫn ta vào ma trận
Trước, sau !
Có những hạnh phúc hiện hữu như bài thơ
Như cái bóng hút hồn
Kéo theo ta lơ lửng
Giấc mơ !
Có những hạnh phúc xa xăm như bài hát
Ru ta thêm những khao khát
Quay ngược thời gian…
Ta chẳng biết nữa,
Nỗi đau, hạnh phúc là gì
Và cũng như em, ta lại thầm cầu nguyện
Có lẽ vậy, không ai được-mất
Luôn vẹn toàn !
Ngày 06.08.2008
Kiều Anh Hương
10. TỪ HÀ NỘI NHỚ VỀ QUI NHƠN
Thân tặng H.
Bất chợt, anh lại nhớ về em
Nhớ về Qui Nhơn...
Kỷ niệm xưa, mỗi lần đi qua "eo nín thở"
Miền Trung nhọc nhằn trong nắng lửa
Vận vào thơ, vận cả vào đời tôi !
Bỗng ước chi về được với ngày xưa…
Ngày xưa ấy, một thời trai trẻ.
Ngày xưa ấy, một thời con gái
Ta dắt nhau đi trong mơ ước ngập tràn...
Những đêm trăng bên bãi biến mặn mòi
Mùi tôm cá phập phồng trong làn gió
Đôi ngực trẻ phập phồng trong hơi thở
Dùng dằng chi… nụ hôn đắm say…
***
Đêm Hà Nội những tháng năm này
Thu mộng mị cùng Tây Hồ quyến rũ
Ta bỗng khát khao, nhớ Qui Nhơn quá đỗi
Khi lặng ngắm nhìn người ta yêu nhau...
Ơi Qui Nhơn, thế là mãi xa em
Cũng chẳng ngờ… thời gian trôi nhanh thế.
Vì sao yêu và vì sao giã biệt…???
Câu thơ Hàn cứa mãi trái tim đau ! *
Thôi đánh, hãy cầu chúc cho nhau
Hạnh phúc nhé, trời đầy sao…viên mãn !
Tháng 12.2005
Kiều Anh Hương *Hàn Mạc Tử
11. TU ĐỨC, TU ĐẠO và TU THÂN
Ta mông muội lắm chuyện kinh kệ nhà Chùa
Mẹ cha ta xưa không tôn thờ thần thánh…
Chúa Gie-su hay Quan Thế Âm Bồ Tát…
Chỉ giản đơn là những Giáo phái mà thôi !
Nhưng cha mẹ ta vẫn răn dạy ta phải biết kiệm lời
Làm điều thiện và tránh xa điều ác
Nên mỗi khi đọc kinh niệm của Nhà Phật
Ta bỗng ngộ ra thế giới con người
Thật dầy, thật sâu… tầng tầng đạo lý
”Quá khứ vô lượng vô biên…
Hiện tại “Năng lực bất tư nghị
“Đại Từ Bi luôn khoan dung…
Ta mông muội lắm chuyện kinh kệ nhà Chùa
Mẹ cha ta xưa không tôn thờ thần thánh…
Nhưng trước bàn thơ tổ tiên ta luôn cầu khấn
Bằng lời Nhà Phật
Và cầu nguyện Chúa Trời
Ban cho đại gia đình ta luôn bình yên, hạnh phúc
Ban cho chính tâm ta luôn sáng trong, nhận thức
Ban cho con người ta luôn khỏe mạnh, sống lâu
Ban cho cháu con ta luôn thông tuệ, sánh vai
Ban cho Việt Nam ta luôn bằng an, thịnh vượng
Ban cho người dân luôn no ấm, thỉnh cầu…
Ta mông muội lắm chuyện kinh kệ nhà Chùa
Mẹ cha ta xưa không tôn thờ thần thánh…
Nhưng như thế, không có nghĩa là ta không biết tôn thờ
những vẻ đẹp thánh nhân giữa trần ai bĩ cực
Duy lý, duy tâm…
Muôn đời luôn hướng về miền cực lạc
Để tu đức, tu đạo, tu thân !
Ngày 21.07.2008
Kiều Anh Hương
12. HÀ NỘI VÀ EM
Tặng những người thợ Tổng Kho xăng dầu Đức Giang
Em đẹp khiêm nhường như… Hà Nội
(Có gì đâu mà phải ồn ào !…)
Dẫu năm tháng vô tư cuộn chảy
Những bể dầu còn đó.. buồn, vui....
Làm sao quên năm tháng chiến tranh
Khói lửa ngút trời.. Tổng kho bên ấy
Dáng vóc nhỏ nhoi-người thợ xăng dầu Hà Nội
Đã tạc vào không gian Thăng Long - Đông Đô !
Hòa bình rồi, Đất Nước dựng xây
Thay máu thắm, mồ hôi em lại đổ
Dẫu thương tích đầy mình, thân dừa vẫn trĩu quả *
Chim vẫn hót dâng và cây vẫn đơm hoa...
Ơi em gái xăng dầu Đức Giang mến yêu !
Tôi đã gặp em trong bao chiều nắng, gió
Áo đẫm hơi xăng, quyện mùi mồ hôi thợ
Nụ cười vẫn rất thân thương…
Như Hà Nội khiêm nhường !
Cả đời em luôn gắn với công trường
Gắn với kho xăng và lặng thầm dâng hiến…
Tôi lãng đãng… với những câu thơ sấp ngửa…
Nên cứ ngô nghê…chẳng thể hát nên lời !
Đành vậy thôi, cho anh được ngắm nhìn
Hà Nội và Em giữa bao mơ ước… đẹp !
Tháng 12.1.1956 - 12.1.2006
Kiều Anh Hương
13. CÓ MỘT HÀ NỘI NHƯ THẾ TRONG TÔI !
Có một Hà nội như thế trong tôi
Hà Nội, trong ký ức
"Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó..."
Cây bàng già, thay áo chào thu...
Khúc hát ngân sau vách liếp nhà bên
Đôi vợ chồng trẻ cãi như hát bội
Chỉ vì mấy cân tem gạo mất
Mà sáng ra, khuôn mặt cứ thất thần...
Có một Hà Nội như thế trong tôi
Hà Nội sau tháng năm chiến trận
Đêm ngủ ghế đá Bờ Hồ, bị mất trộm
Cái mũ cối kê đầu và ngôi sao cũng biết bay...
Có một Hà Nội, ta nhìn từ thẳm sâu
Không văn chương
Không lụa là gấm vóc
Tuổi thơ tôi, bãi bồi ngụp lặn
Ăn chưa no và cơn rét chợt về...
Mặc kệ thôi, kể làm chi hỡi người
Thì ở nơi nào trên trái đất
Lại không có những mặt được và mất...?
Trắng-đen, tốt-xấu vẫn song hành..!
Tôi yêu Hà Nội, giản đơn hơn nhiều
Bởi nơi đó có mẹ cha, cô dì, chú bác...
Bởi nơi đó có em và có bè bạn
Từng bên nhau chia ngọt, sẻ bùi...
Nhưng hơn tất cả mọi điều
Hà Nội tôi yêu..
Bởi màu thời gian không dễ làm phai nhạt
Bởi dáng tao nhân... trong thu vàng rực cháy…
Tay ôm đàn, tay cầm súng xung phong... !
Có một Hà Nội như thế trong tôi !
Hà Nội, ngày 13.09.2007
Kiều Anh Hương
14. NGÀY ẤY... SÔNG HỒNG
Ngày ấy,
Hình như sông Hồng rộng hơn bây giờ
Chiếc xe đạp “cà tàng”
Vẫn miệt mài theo anh
Leo vẹt dốc hai đầu cầu Long Biên cũ kỹ
Gió Bấc rát mặt,
Nắng hạ cháy lưng
Sớm tối vẫn không ngăn được
Trái tim anh hướng về bên ấy
Nơi có em và Kho dầu Đức Giang
Mến yêu !
Nhà em ở tận bên kia Sông Đuống
Câu thơ xưa đốt lửa một thời
Anh ở bên này, phố đông Hà Nội
Cách sông chỉ một dòng thơ trôi...
Mà sao bỗng vấn vương lòng
Bối rối nhìn nhau mỗi lần gặp mặt !
HN 6/2006
Kiều Anh Hương
15. HƯỚNG VỀ MIỀN TRUNG, NÓI VỚI CON !
Từ Hà Nội ta hướng về Miền Trung
Nơi bão lũ vừa cuốn trôi tàn phá
Lại cảnh nhà bay, chìm thuyền, lũ quét...
Dưới biển, trên rừng đều có khăn tang !
Ơi Miền Trung đâu chỉ của riêng tôi
Miền Trung của bao người đang náu nương Hà Nội
Miền Trung là quê hương của Bác
Của Phan Đình Phùng, Trần Phú, Phan Bội Châu...
Hãy chung vai chia sớt chút thương đau
Cho ông bà ta,...cho đồng bào trong nớ
Các con ơi, mẹ cha xưa cũng từ nơi đó
Củ sắn, củ khoai chiu chắt để thành người !
Nên chi các con phải hiểu một điều
Quê hương không chỉ là "chùm khế ngọt"
Quê hương còn là nơi phải thường xuyên đối mặt
Với những tai ương, bão tố...dập vùi
Phải gắng chăm ngoan, học giỏi, thành tài
Để mốt mai sớm trở về,
Giúp quê nghèo dựng xây no ấm !
Ngày 06.10.2007
Kiều Anh Hương
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2010 21:40:37 bởi Kiemkd >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: