Kiemkd
-
Số bài
:
147
- Điểm: 0
-
Điểm thưởng
:
0
- Từ: 05.07.2007
- Nơi: Hà Nội - Việt Nam
|
HÀ NỘI ĐÊM BÌNH YÊN-TẬP THƠ-KIỀU ANH HƯƠNG
-
10.05.2010 12:14:49
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/36089/1E7E561459654D35B0F7B2F16E93799B.jpg[/image] Tập thơ này bao gồm 85 bài với chủ đề về tình yêu và HÀ NỘI; Tác giả xin gửi đến bạn đọc trong diễn đàn này nội dung các bài thơ đã in trong tập này. Phần 1: LỜI GIỚI THIỆU SÁCH CỦA NHÀ THƠ HOÀNG CÁT KIỀU ANH HƯƠNG - MỘT HỒN THƠ NHẠY CẢM Chỉ gần đây, tôi mới được đọc thơ của Kiều Anh Hương – qua những tập anh đã tặng. Đến bây giờ, tôi lại được đọc tập bản thảo HÀ NỘI – ĐÊM BÌNH YÊN, một tập thơ anh vừa mới viết xong, chuẩn bị đưa in; chủ yếu viết ở Hà Nội, viết về Hà Nội, với hầu như về mọi mặt của mảnh đất đặc biệt thân yêu này: tình yêu lứa đôi, ký ức lặng thầm, vui buồn riêng chung… Đặc điểm nổi bật và bao trùm lên toàn bộ những bài thơ của Kiều Anh Hương mà tôi đã đọc trong tập này, là chúng thật giàu chất suy tư, ngẫm ngợi của một người đã trải nhiều chuyện đời, trong cuộc sống đã qua cũng như cuộc sống hôm nay. Chẳng hạn, ngô nướng là một sinh hoạt hết sức đời thường của người Hà Nội xưa và nay, tưởng chừng như chẳng có gì đáng gọi là thơ cả. Vậy mà, với Kiều Anh Hương, nó cũng đã vào thơ, với rất nhiều suy ngẫm, trong tâm tư sâu xa và lặng lẽ riêng lòng: Đêm Hà Nội lại như bao đêm Gió lạnh từ sông Hồng chợt thổi về tê tái Không ngủ được, lại tìm hàng ngô nướng Biết đâu, gặp lại người xưa?! Những câu thơ giản dị đến mức đơn giản, nhưng vẫn ẩn chứa bên trong nó một sức gợi mở, một sự lan toả tự nhiên và âm thầm. Đó là điều rất đáng quý của thơ nói chung – và, ở đây là thơ Kiều Anh Hương nói riêng. Tôi cũng không thật hiểu vì sao Kiều Anh Hương lại day trở nhiều đến như vậy, với hình ảnh ngô nướng ở Hà Nội khi mùa đông về đến thế. Chỉ biết rằng, những câu thơ trong bài “Mùa đông phố cổ” của anh, nó giống như một bức tranh chấm phá về cảnh sắc Hà Nội bên dòng sông Hồng vào tiết đông, với những người mẹ, người em gái nghèo; đọc lên, nghe đến nao lòng: Thế là mùa đông lặng lẽ tràn về Sông Hồng đỏ, lau bạc phơ, xào xạc Mẹ giã thêm cối trầu…móm mém Em gom nốt bãi ngô cuối mùa Cời than…nướng những đêm đông. Bao giờ cũng vậy, bản chất của thi ca là TÌNH: tình với con người và muôn loài, tình với quê hương và đất nước, tình với những điều vinh nhục đã qua trong quá khứ xa xăm và quá khứ gần gũi, tình với những cái mai sau tốt đẹp hơn sẽ tới…Nhìn chung, thơ của Kiều Anh Hương đã là như thế. Mỗi bài thơ của anh là một đoản khúc tình người – nó hết sức bình dị, nhưng cũng vô cùng thiêng liêng và thanh cao; thánh thiện đến run người. Bài “Ghi chú buồn” là một ví dụ điển hình. Sự phá đi hầu hết cái nhà tù Hoả Lò khét tiếng một thời khá dài trong lịch sử đấu tranh để tồn vong của dân tộc Việt Nam chúng ta – dù muốn nói gì đi chăng nữa – thì nó vẫn là một biến động trời long đất lở của cuộc đời bể dâu này. Việc phá đi ấy là “khôn ngoan” hay “ngu dai”, thì về lâu về dài, khách quan lịch sử sẽ phán xét thoả đáng; nó sẽ không vu vạ hay chụp mũ cho ai, mà cũng không bênh che hay né tránh ai cả…Tuy nhiên, là một tâm hồn thơ giàu lương tri và nhạy cảm trứơc mọi biến động lớn nhỏ của thời cuộc, nhà thơ Kiều Anh Hương đã không thể giấu nổi nỗi lòng và những cảm xúc trào dâng trong tâm khảm của mình. Những câu thơ thật buồn, và thấm thía, trong “lời kết” của nó: Màu của tất cả những bức tranh đều buồn Nắng mất rồi. Mặt trời cũng chạy trốn Thôi, hãy thắp sáng lên ngọn lửa Ngọn lửa mang hình trái tim Để vẽ Mọi sắc màu lung linh dịu êm! Lời nguyện cầu cho đêm Noel Trước những di tích đã tạ tàn, hoang phế! Tôi xin phép tác giả Kiều Anh Hương và những người sẽ đọc một cách kỹ càng toàn bộ tập thơ này rằng, mặc dù số chủ đề, số câu chữ trong tập này dành cho tình yêu lứa đôi là nhiều hơn tất cả các chủ đề khác gộp lại, nhưng với riêng tôi, cái ấn tượng để lại sâu đậm nhất, đúng nghĩa là “ấn tượng” nhất, lại là những nỗi niềm hoài vọng, hoài tưởng, hoài nhớ của tác giả…Tôi có cảm giác lúc nào và cái gì trong cuộc sống hôm nay cũng gợi cho nhà thơ sự hoài tưởng, sự hồi ức, sự sực nhớ ra một ảnh hình, một dáng đi, một mùi tóc, một ánh cười… Tôi cho rằng đó là biểu hiện của một tố chất đặc biệt, làm nên tâm hồn một thi nhân, tâm hồn CON NGƯỜI trong Kiều Anh Hương. Chỉ tiếc là anh đến với thi ca có phần nào đó trễ muộn hơn những bạn văn chương đồng trang lứa. Dẫu vậy, tôi vẫn hy vọng rằng, đến một lúc nào đó – không bao giờ muộn cả – anh sẽ phô diễn được thật đúng và thật thoả đáng năng khiếu và sở nguyện của anh lên các trang giấy bằng những bài thơ toàn bích nhất. Đôi lời chấm phá của tôi về một tập thơ khá dày về số trang và phong phú về nội dung biểu cảm như tập HÀ NỘI – ĐÊM BÌNH YÊN của Kiều Anh Hương, chắc chắn là chưa thể ôm trùm và bao quát đến từng ngõ ngách của một hồn thơ được. Tuy nhiên, tôi dám khẳng định vĩnh viễn rằng, Kiều Anh Hương là một hồn thơ đa cảm và nhạy cảm vô cùng; anh tìm thấy sự cao cả trong cái bình dị, tìm thấy và nhận ra những chân giá trị vĩnh cửu của con người và cuộc sống luôn luôn bể dâu này. Tất cả những điều ấy anh đã và đang tiếp tục thể hiện qua những trang thơ khá chân thực của mình… Tôi thành tâm chúc mừng cho anh, và chờ đợi những tập thơ tiếp theo sau đây của anh. Hà Nội, thu 2008 Nhà thơ: HOÀNG CÁT PHẦN 2: Nội dung các bài thơ: 1. HÀ NỘI ĐÓN THU VỀ ! Anh nghe rất rõ Tiếng bước chân em về Giữa lá trút xạc xào phố nhỏ Hơi thở gấp gao mờ sương gió... Hà Nội vỡ òa gặp lại mùa thu ! Anh thấy rất rõ Từng chiếc lá rơi nghiêng Chao qua khung cửa hẹp Chở nắng nhạt về bên thềm cũ Se se mắt biếc má em hồng… Hà Nội ơi, Hà Nội ơi, Người có nghe không Lời thu gọi vẫn hồng hoang muôn thuở Lời thu gọi vẫn luôn da diết nhớ Dẫu màu ngói nâu xưa nhiều ít đã nhạt nhòa Dẫu lâu rồi chẳng còn tiếng tàu điện leng keng … Không còn nữa bóng mẹ tảo tần gánh gồng lên xuống… Hà Nội ơi, Hà Nội ơi, Người có nghe không Lời thu gọi ta về với PHỐ Lời thu gọi ta về cùng kỷ niệm Tháng Tám đỏ cờ vàng sao Tháng Tám thơm lừng cốm lá Tháng Tám âm vang mãi khúc ca Hà Nội mùa thu…. Hà Nội, ngày 29.08.2007 Kiều Anh Hương
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.05.2010 12:29:40 bởi Kiemkd >
Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !
|