HÀ NỘI ĐÊM BÌNH YÊN-TẬP THƠ-KIỀU ANH HƯƠNG
16. TÌNH YÊU KHÔNG DỄ DÀNG DÂNG, TRAO
Chẳng thể nào yêu mãi lấy một ngườì
Khi người ấy chẳng đoái hoài em nữa
Hãy quên đi những gì em chất chứa
Hoa sữa chỉ nồng nàn trong gió thoảng qua thôi !
Đừng để mất trái tim giữa Hồ Tây
Đến cả đời hoa, người ta còn không luyến tiếc
Một trái tim thôi, có nghĩa gì đâu nhỉ
Bởi giản đơn, họ quên thật em rồi !
Và đừng ngẩn ngơ gạn hỏi Bác Rùa Vàng
Ngọn Bút Tháp,mực không mài sao viết
Chỉ có thơ em xót xa... thông điệp
Tình yêu không dễ dàng dâng, trao !
Hà Nội-06.10.2007
Kiều Anh Hương
17. MỪNG GIÁNG SINH
Đêm qua đi dạo phố
Hà Nội thiệt là vui
Má hồng se gió lạnh
Nồng nàn mắt ai cười ?
Bỗng nhớ Em- Sài Gòn
Biết giờ này còn thức ?
Hay lại ngủ quên rồi
Giáng sinh thứ ba mươi ?
Ước gì sang năm mới
Anh nhận được thiệp mời
Mừng giáng sinh thành phố
Đón Cu Tí chào đời !!
Hà nội, ngày 26/12/1998
Kiều Anh Hương
18. Chỉ Tại HỒ TÂY
“Chỉ tại anh Hà Nội thành níu kéo
Em chòng chành không nhận ra mình
Hè đốt lửa hay đông lạnh lẽo
Nghĩa lý gì khi em chẳng còn anh??? “
(TH)
Không phải anh, chỉ tại Hồ Tây
Chòng chành thổi, vạt áo ai bay trước gió
Nghĩa lý gì đâu nếu tình yêu màu tím
Hoàng hôn sẽ rơi lơ lửng cuối chân trời !
Để ta mơ lãng dãng về người
Hà Nội Phố, cuối mùa lá rụng
Hà Nội Phố, sấu chanh như con gái
Cho ai dõi nhìn mộng mị mùa đông !
Không phải em, chỉ tại Hồ Tây
Chòng chành quá, như qua mắt bão
Ơn người nhắc, xin đừng len lỏi đến
Có nghĩa lý gì đâu…, khi chốn này,
Không Em !
Hà Nội 08.10.2007
KAH
19. NHỮNG VIÊN ĐẠN MANG NẶNG TỨ THƠ ĐAU...
Kính tặng nhà thơ – chiến sĩ : Nguyễn Vĩnh
Ba mươi năm sau
Tôi mới gặp anh
Người lính trẻ
Từng bị mâm pháo lật úp lên đầu
Sau loạt bom B52 dội vào lòng Hà Nội
Băng đạn 37 ly chưa kịp bắn
Đồng đội vẫn ghì chặt trong tay
Tim ngừng đập, mà mắt không kịp khép
Bởi đang lo “nhắm thẳng đầu thù…”
Lật pháo lên
Đạn lại lên nòng
Đồng chí...
Vẫn nguyên đội hình trên mâm pháo…
Trút hận thù lên bầu trời tang tóc
Máu nhòe nước mắt
Hòa ơi, Được ơi…
B52 đang cháy
Mà sao, các bạn vẫn ngồi
Lặng im !
Vuốt mắt bạn lần cuối cùng
Ta nạp đạn vào thơ
Những viên đạn lửa
Viết lên trời đêm, cho mọi người cùng đọc
Những câu thơ bất tử
Tặng riêng đồng đội tôi !
Hà Nội- 1972-2006
Kiều Anh hương
20. GIAO HÒA
Nhà hát lớn trung tâm Thành Phố
Bỗng dưng bé nhỏ hơn thường ngày
Xe kết đầy hoa đón cô dâu chú rể
Hội về đây, tao ngộ Quảng trường ...
Vũ trụ bao la vốn tính thất thường
Âm dương – ngũ hành – bát quái…
Chàng tận phương Nam, em phương Bắc
Chẳng hẹn, nhưng ông trời xe duyên
Hạnh phúc giao hòa giữa núi sông
Lòng người giao hòa trong dòng chảy
Tình yêu giao hòa vào huyết quản
Nụ hôn giao hòa theo nhịp đập
Trái tim !
Chỉ mình tôi giao hòa với bóng đêm
Em hạnh phúc,
Còn riêng tôi đơn côi hụt hẫng
Vẫn biết thế, nhưng không thể khác
Bởi tình yêu không có mẫu số chung !
Hà Nội, 2005
Kiều Anh Hương
21. KHI ĐOÀN NGƯỜI QUA PHỐ
Cả đoàn người,
Duy nhất chỉ còn một đôi mắt sáng
Hoa tiêu, nạng chống dẫn đường
Theo sau, vai bá vai, nhịp bước
Màu đen, kính dọi phố, đường !..
Bản nhạc gậy
Lao xao, khô khốc...
Lạnh tanh, những khuôn mặt cuộc đời
Lạnh tanh, cắt ngang dòng người và phố
Lạnh tanh, cắt ngang tim tôi !
Có thể trong đoàn người ấy
Áo xanh phai bạc lâu rồi...
Có thể trong đoàn người ấy
Đã từng là chiễn hữu của tôi !?
Hà Nội chiều thu nắng rộm
Vàng hoe lấp lánh tuổi hồng
Riêng tôi, nỗi buồn mặn chát
Cứ mải mê hút theo đoàn người !
Hà Nội 11/2006
Kiều Anh Hương
22. KHI CON TÔI VÀO TRƯỜNG AM…
Cũng mừng, con sớm bằng chị, bằng anh
Thi đỗ vào Trường “Am”* danh giá !
Nhưng thực lòng, cha lại ước ao
Giá như con thi trượt
Để được về quê học ở trường “Làng”…
Con sẽ không phải gồng mình lo toan
Chất ngất với cơ man bài vở
Giấc ngủ đến cũng nhiều đêm, thảng thốt
Trong mơ không có nổi một cánh diều…
Con sẽ không phải ngày 3 buổi nhọc nhằn
Sớm đến trường…
Chiều học thêm,
Tối luyện thi, phụ đạo…
Con sẽ không phải mất đi
Những ngày chủ nhật quí báu
Để ra sân vui cùng trái bóng tròn…
Như tuổi thơ của cha ngày ấy
Luyện đôi chân bền bỉ tuổi học đường !
Con sẽ không phải mất đi những mùa hè
Để được chơi ve,
Để được ra biển xa hay về quê, nội ngọai
Bởi “quê hương, nếu ai không có
Sẽ không lớn nổi thành người…” !
Ôi con tôi,
Nước da luôn mái xanh, kính cận, mắt lồi
Dẫu mẹ, cha cứ lo toan để con không hề đói, thiếu
Nào rau sạch, tôm hùm, cá thịt
Nào sữa tươi, can xi, pho mát…
Nhưng nào đâu có biết
Điều các con cần, lại giản dị hơn nhiều
Là được học và chơi,
Được chơi và học…
Lại là điều người lớn đang đánh mất !
Tôi biết tìm và bắt đầu từ đâu ?
Ôi, con tôi !
Hà Nội, 25/07/2006
Kiều Anh Hương
23. KHOẢNG TRỐNG
Thành phố Newyooc – một sáng tháng 5
Nơi tôi đứng chỉ còn là một khoảng trống
Khoảng trống của niềm tin,
Khoảng trống không thể lấp đầy…
Dẫu đôla, Phố Uôn chưa bao giờ thiếu !
Chúng tôi, những cựu chiến binh Việt Nam,
Đến từ bên kia, bán cầu –
Lặng lẽ đặt vào khoảng trống nơi đây
Một nén trầm ngát hương của Trường Sơn
(Cây trầm từng quặn đau trong lửa napan huỷ diệt !)
Để sẻ chia cùng nhân dân Mỹ
Nỗi đau thương này !
Giữa bạt ngàn những “binhđinh” chọc trời
Tôi chợt nhớ về phố nhỏ Khâm Thiên, Hà Nội
Nơi đó, vẫn còn một khoảng trống
Khoảng trống không bao giờ liền vết !.
(Khoảng trống không bao giờ lấp đầy...)
Và trong sương khói, hư vô, thành kính !
Tám mươi triệu người Việt Nam
Vẫn luôn nhớ về những ngày tháng Chạp,
Năm Một chín bảy hai
Tàn khốc !
Thành phố Newyooc – một sáng tháng 5
Nơi tôi đang đứng
Sẽ mãi mãi vẫn là một khoảng trống…
Khoảng trống của niềm tim !
Newyooc 5/2004-
Hà Nội, 11/09/2004
Kiều Anh Hương
24. ĐÊM NOEL Ở HỒ GƯƠM
Hình như đêm qua anh gặp em
Hà Nội say trong lễ hội Noel
Bên máng cỏ, vầng hào quang chợt sáng
Khi mắt người con gái ngước nhìn lên !!
Đường đến với Chúa, chật như nêm
Hơi lạnh chẳng thể nào lạnh được thêm
Nhưng nước Hồ Gươm như ấm lại...
Bởi trong lòng Anh bỗng có Em...
Noel 2007
KAH
25. LÂU RỒI KHÔNG GẶP EM !
Lâu rồi không gặp em
Chiều một mình qua phố...
Cơn mưa nào chợt đổ
Xây xẩm cuối mắt nhìn!
Cứ cho là biển rộng
Nhưng chỉ biển biết thôi
Những âu lo, phiền muộn...
Hãy chia sớt cho đời.
Có thể không vơi hết,
Nhưng sẽ vợi nỗi lòng
Biển muôn đời, sóng cuộn
Khi trời làm bão giông…
Lâu rồi không gặp em
Chiều một mình qua phố…
Cơn mưa sầm sập đổ
Chắc Biển lại động rồi
Ở phía kia góc phố
Anh chợt thấy hai người
Nép vào nhau tình tự
Như chẳng có mưa rơi !...
Ngày 5/7/2007
Kiều Anh Hương
26. YÊU BÁC LÒNG TA TRONG SÁNG HƠN !
Em từ Miền Nam ra
Nhớ Bác, đòi đi thăm Lăng Bác…
Đã đành, ai mà chẳng biết
Bác đang yên giấc ở Ba Đình !
Thôi, hãy để Bác ngủ yên trong Lăng
Thăm Bác, anh muốn đưa em lên tận Ba Vì huyền thoại
Nơi có Đỉnh Vua, bốn mùa mây hòa vào sông núi
Nơi bắt đầu về nguồn cội tâm linh - một cõi vĩnh hằng !
Nơi thế núi, thế sông, trời đất…ngũ hành
Nơi hơi ấm của Người vẫn như còn vương lối
Hãy ngước lên nhìn, kìa Bác đang vẫy gọi…
Vượt lên đỉnh non cao… cuộc đời !
Mỗi bước gập ghềnh… mình đẫm mồ hôi
Đường trơn, sâu rừng, vắt núi…
Không ngăn được những dòng người khát vọng
Đang ngày ngày, lặng lẽ tìm về…
Thắp nén hương lên, thành kính dâng Người
Lòng thanh thản, nghĩ về non cao Đất Nước…
Đây Ba Vì, nơi hội tụ vẹn nguyên hình hài của Bác
Nơi trái tim vĩ đại nhất …
Đang yên giấc ngàn thu !
Thắp nén hương lên, lòng ta thanh thản hơn
Khi nghĩ về Người, nghĩ về lời di chúc…
Mỗi bước chân hội về thăm Đền Bác
Như đi từ cõi trần ai đến bến bờ cực lạc…
Trong hương khói hư vô, ta nhận rõ thêm mình…
Giữa ngàn cây trong một cánh rừng
Giữa triệu người trong một Đất Nước
Giữa ngàn triệu con tim trong một nhân gian độ lượng
Chỉ có một CON TIM không ngưng nghỉ bao giờ …!
Đó là CON TIM vĩ đại của Bác Hồ !
Đỉnh Vua-BaVì, ngày 15/08/2007
Kiều Anh hương
27. DƯ VỊ CỦA TÌNH YÊU
Hạnh phúc,
Không có nghĩa, tất cả đều sẽ ngọt ngào !
Tình yêu,
Không có nghĩa, tất cả đều phải lãng mạn !
Như đời em đó thôi, đã trải nhiều cay đắng
Như đời anh đó thôi, đã qua lắm gai, chông…
Như mặt đất đó thôi, có lúc bão, lúc giông...
Như bầu trời đó thôi, có khi mưa, khi nắng…
Như tình yêu đó thôi, có lúc hờn, lúc giận
Như hạnh phúc đó thôi, có khi đắng, khi cay !
Tất cả, tất cả…
Đều là dư vị của tình yêu !
Và khi đã vượt qua rồi, ta sẽ thấy
Cuộc đời này, thật tươi đẹp xiết bao !
Xin đừng mơ màng, ru mãi những giấc mơ xưa
Xin đừng yếu mềm, hát hoài những lời vàng úa…
Trái tim ơi, xin em đừng bao giờ đóng cửa
Để hạnh phúc - tình yêu nhận lối, tìm về...
Ngày mai, ngày mai thôi… sẽ khác rất nhiều
Hãy giữ vững niềm tin, để biết yêu và sống !
Ngày 11.07.2008
Kiều Anh Hương
28. NỖI NHỚ THÁNG CHẠP Ở HÀ NỘI
Không hiểu vì sao,
Nỗi nhớ em cứ dồn về tháng Chạp
Với một niềm tin có thật trên đời
Nơi Ông Già Noel luôn hiện hữu
Sẽ trở về trong một Giáng sinh vui...
Đêm nay, lại một đêm không em
Tận tít trời xa em có hiểu
Hà Nội năm nào cũng luôn vắng thiếu
Em và một chút nắng hồng ?...
25.12.2007
Kiều Anh Hương
29. TẾT HÀ NỘI 2008 !
Áo ấm muôn màu, khoe kiểu dáng
Mũ "phao" trăm kiểu, xe nối xe...
Phố phường luôn rộng và thông thoáng
Ngày thường có dễ... gặp trong mơ !
Không một giọt mưa... trời mờ sương
Lạnh quá nên em xích gần hơn ?
Hay vì bởi hơi xuân còn bẽn lẽn
Khiến cho trời đất như chao nghiêng ?
Má ai chín đỏ như đào nụ
Sáng nay lên hướng Phủ Tây Hồ
Lầm rầm lời khấn... cau bói quả
Mùa sau, trầu biếc…phật, nam mô !
Như thể huyền thoại, như cổ tích
Ngoài đồng mạ chết, đất trắng đồng...
Xuân đang thai nghén ngàn ước vọng
Xá gì một chút khó ngày đông !!!
Mồng 2 tết Mậu Tý (08.02.2008)
Kiều Anh Hương
30. HƯƠNG MÙA THU
Dịu dàng như hương mùa thu
Cốm thơm đầu ngõ, lời ru cuối làng
Khói buông mái rạ mơ màng...
Bức tranh quê cũ xốn xang hiện về
Bất ngờ gặp lại dáng quê
Hương mùa thu ủ vàng khê lối vườn
Mái nhà nghiêng bóng thân thương
Soi in đáy nước, chập chờn...tỉnh mơ ?!!
Mùa thu tôi đã qua chưa ?
Ngày 19.03.2008
Kiều Anh Hương
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: