HÀ NỘI ĐÊM BÌNH YÊN-TẬP THƠ-KIỀU ANH HƯƠNG
31. BÓNG ĐÊM...
Tặng Ngọc Yến!
Bóng đêm, dấu cách một ngày
Bóng đêm, nuôi giấc mơ say tình đời...
Bóng đêm, giấu vội mặt người
Bóng đêm, che phút bồi hồi... nụ hôn !
Giấu vào đêm, chút nhớ thương
Giấu vào đêm, lúc "vô thường" không anh !
Giấu vào đêm, khúc "vĩ thanh"
Để ngày mai lại "an lành" - mộng mơ !
Hà Nội, 14/02/2008
32. XUÂN !
Như thể là tia nắng
Mơ !
Như thể là làn sương
Chờ !
Như thể là hương cỏ
Nhớ !
Như thể là cổ tích
Em !
Như thể là quá khứ
Anh !
Nỉ non chi trời đất ?
Đài, nụ…
Thôi,
Hãy trổ hết lên
Xuân !
Ngày 15.02.2008
Kiều Anh Hương
33. TRĂNG VÀ EM !
Trăng và Em… cứ ngỡ quá cũ rồi
Bao năm tháng, thi nhân mòn nghiên bút
Nhưng đêm nay, bỗng lạc vào mê trận
Khi anh lại được gặp… Trăng và Em !
“Úp mặt lên trăng mới biết trăng gầy…”
“Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa”
Để chợt hiểu thế nào là nỗi nhớ
Nỗi nhớ từ Em, từ Hà Nội mến yêu !
Ngày xa em, Trăng mới thật đơn côi
Ngọn gió cũng vô hồn, vô lối…
Cứ xạc xào vò khô thêm nỗi nhớ
Nên chút lửa lòng thôi, cũng cháy đỏ lên rồi !
Trăng và Em đêm nay còn sóng đôi
Đi về phía Tây Hồ mờ ảo ?
Và có thấy, một ngôi sao vẫn thức
Đau đáu nhìn về phía không Em !
Hà Nội-11.10.2007
Kiều Anh Hương
34. GHI CHÚ...BUỒN !
Tặng Q.Hương
Những cây xà cừ đã rũ áo?
Làm đầy thêm lối nhỏ thân thương
Để bước chân êm hơn trên nền đá
Để mưa thôi thút thít…khóc ngày buồn !
Rồi nắng chợt về, mở rộng thêm bầu trời
Hong khô lại mặt đường,
những chiếc lá xà cừ đổi màu bàng bạc
Uốn cong mình trên nền đất ướt
Tinh nghịch đuổi theo những bánh xe vội vã vút qua
Thổi bụi mịt mù…
cuốn vào dòng người xuôi ngược
Sau mấy ngày mưa…
Cây bàng cũng chẳng còn chút lá xanh
Để che bớt chút nắng loang bên góc nhà cô quạnh
Chỉ còn những cái bóng trên nền tường trống hoác
Khẳng khiu, trơ trọi… đến rùng mình !
Và giá như đống màu vẽ vẫn còn…
Chắc chắn rồi, ta sẽ vẽ được vài bức tranh nghệch ngoạc…
Ghi chú buồn cho những bóng hình nhặt được
Cuối đông !
- Đó là bức tường nhà tù Hỏa Lò xưa
Những thân hình gầy gò, xanh xao, đen đúa
Những cẳng chân bị còng thành dẫy
Những cánh tay khẳng khiu yếu ớt…
Vẫn nâng đỡ nhau, như nâng đỡ… những nụ mầm !
- Đó là bức tranh tưởng niệm tối màu
Khi tia nắng không còn chiếu vào đáy mắt
Mới hay nỗi nhớ nhiều khi cũng rối bời, quay quắt
Trong cái lọ thủy tinh lộng lẫy, kín bưng !
- Đó là mái tóc thiên thần của em tôi
Mái tóc rối bời của một người con gái
Dài như con đường phía trước mặt
Quyện vào gió, quyện vào nắng…rối lòng !
Mà vẫn chưa tìm thấy một nửa của mình
Mơ ước !
Lời kết.
Màu của tất cả những bức tranh đều buồn
Nắng mất rồi; mặt trời cũng chạy trốn
Thôi, hãy thắp sáng lên ngọn lửa
Ngọn lửa mang hình Trái tim.
Để vẽ
Mọi sắc màu sẽ lung linh dịu êm !
Lời nguyện cầu cho đêm Noel…
Trước những di tích đã tạ tàn, hoang phế !
Hỏa lò Hà Nội, 10.03.2008
Kiều Anh Hương
35. KHẮC DẤU CUỘC ĐỜI
Ta khắc dấu đời ta lên mặt đất này
Dẫu chỉ nhỏ nhoi thôi… như là hạt bụi
Nhưng xin hãy là chính mình, không pha lẫn
Thủy tinh với pha lê...
Ta khắc dấu đời ta vào trái tim em
Không ồn ã như bão, giông, chớp giật…
Nhưng cũng đủ làm suối nguồn rượi mát
Hát cho em nghe chuyện non bể, mây ngàn…
Ta khắc dấu đời ta bằng khao khát vô thường
Khắc vào nhau trước khi đời tan biến !
Ngày 26.03.2008
Kiều Anh Hương
36. NỖI BUỒN
Nỗi buồn rồi cũng dần vơi
Như dòng sông cuốn tình đời trôi theo...
Chìm trong ngọn sóng bọt bèo
Đầu ghềnh, cuối bãi... gió gieo phương nào?
Mong chi "gặt bão" cho người
Chỉ mong sóng lặng, thế thôi, ơn đời !
Trái tim mỏng mảnh quá thôi
Khổ người, nước mắt lại rơi, chạnh lòng...
Nỗi buồn, sẽ bớt - nỗi buồn...
Vững tin mà sống, cởi lòng vị tha!
Ngày 23/5/2007
Kiều Anh Hương
37. BAY ĐÊM
Ta lang thang bay vào trời đêm
Bụng cồn cào, chợt nhớ về củ khoai mẹ luộc
Nhớ cả bắp ngô đầu mùa ngọt lừ, nóng sốt
Em giấu, dành cho ta sau cái đụn rơm vàng...
Ta lang thang bay vào trời đêm
Chợt nhận ra bao vì sao rất sáng
Ngôi sao nào là Em, ngôi sao nào là Mẹ
Có ngôi sao nào từng chui vào giấc ngủ
Mơ giấc mơ đẹp về ngày mai?!
Ai cũng nghĩ bóng đêm vô tâm
Bóng đêm, bạn cùng ma quái...
Nhưng bóng đêm, khi ta bay lại thấy
Sáng vô ngần những niềm tin yêu !
Ngày 18/04/2007
Kiều Anh Hương
38. TÓC THƠM TRÊN PHỐ
“ Tóc em gội nước bưởi thơm
Đen dài óng mượt sớm hôm tỏa dài
Tóc ai vương vấn tình ai
Yêu em, yêu mái tóc dài càng yêu“
(Không rõ TG)
Chiều nay kẹt xe trên phố
Tóc ai bồng bềnh hoàng hôn
Hương bưởi cũ xưa chợt oà trước gió
Khiến lòng ta nhung nhớ một người…
Sóng từ tóc thơm vỗ vào ngực tôi
Chao đảo như mạn tàu trước biển
Hoàng hôn đổ dập dồn phía trước
Sóng tóc ai rối bời mắt ai…
Chẳng còn nhìn thấy sóng tóc nữa đâu
Phố đông lắm, người xe vun vút
Chỉ còn thoảng thơm, mùi hương xưa cũ
Như muốn xua tan khói khét cuộc đời…
Chỉ còn mình tôi nhung nhớ một người
Câu thơ cũ chép nhòe trang vở
Hoa bưởi trắng, ép thành nỗi nhớ
Chợt nóng ran kỷ niệm ngày xưa !
Ngày 21/06/2006
Kiều Anh Hương
39. TÔI ĐI TÌM TÔI.... !
Tôi đi tìm tôi, ngày mai…
Ngày mai,
Khi cầm quyết định nghỉ hưu,
Mãn hạn một đời công chức !
Cái ví mòn, bạc phếch mồ hôi tay
Không hiểu sẽ còn bao nhiêu đồng bạc lẻ ?
Để lo cho mình những ngày “nhàn hạ”
Về vườn ?!
Nhưng vườn ơi, ta đâu có mà về !
(Thời nay, nếu có đất có vườn,
Ta đã hóa giàu sang, phú quí,
Khỏi phải lo đi tìm bóng hình, hư ảo…)
Khỏi phải lo đắn đo, nhọc nhằn suy nghĩ
Đi tìm lại chính mình giữa Trời - Đất bao la…
Ngày mai, tôi sẽ là ai ?
Là ai nhỉ
Liệu có cam tâm với “vườn đời tao nhã“
Vét chút lương còm, vài ba đồng bạc lẻ
Chi trả cho tuổi già, vinh hoa...
Thật khó tin,
Nhưng không phải hoang đường
Ngày mai,
Tôi đã nhận ra tôi
Kẻ buôn thơ trên xa lộ cuộc đời
Lãi gộp cũng đủ mua vài ba tô hủ tiếu…
Tôi sẽ góp vào nhà dưỡng lão
Mời bạn bè đến chơi
Cùng nhi nhấm thi ca !
Kể bao chuyện đời…
Ngày xửa, ngày xưa… ấy
Ô, thế là quá đủ,
Ha ha…!
Hà Nội, 5/2006
Kiều Anh Hương
40. KHI CON TÀU RỜI SÂN GA CŨ
Khi còn tàu rời sân ga cũ đi xa
Hậm hực, hậm hực...
Buốt nhức cả không gian
Loang lổ tiếng hú gọi giã từ kỷ niệm...
Mùa thu già ư ?
Đâu phải thế
Anh đi rồi, hoang phế mối tình xưa !
Khi còn tàu mệt nhoài những cuộc đón, đưa
Kỷ niệm ngày xưa, ai còn níu giữ...
Đâu lối cũ, bóng người đưa tiễn
Ta bỗng thẫn thờ trước khoảng trời hoang vu...
Khi còn tàu rời sân ga cũ đi xa
Nửa con tim nào vẫn còn neo lại
Đừng quá yêu... để hờn ghen cháy mãi...
Như định mệnh thôi, chắc chắn lại quay về !
Bởi sân ga là nơi khởi đầu
Nên mãi mãi sẽ là nơi kết thúc !
Ngày 05.09.2007
Kiều Anh Hương
41. TỈNH GIẤC
Năm giờ chuông réo gọi
Tỉnh giấc,
Ngẩn ngơ...
Nhớ một người
Đành thôi, vùng dậy
Khăn gói…
16 giờ lặn lội
Việc đời, cơm áo
Chửa ngoai nguôi
Đã mệt nhoài…
Lại tối thui bầu trời
Hai khuôn mặt già nua
Cũ kỹ,
Nhìn nhau qua quýt
bữa ăn cuối ngày…
Gà lên chuồng
Chó lim dim ngủ
Ta lên giường
Đợi tiếp
Trong mơ em lại đến…
Năm giờ chuông réo gọi
Ngọt ngào
Tỉnh giấc
Tôi say!
Ngày 16/11/2006
Kiều Anh Hương
42. TRỞ VỀ TỔ ẤM
Thân tặng Bác H. xe ôm
Mệt nhoài sau một ngày
Lăn lóc ngoài góc phố
Về nhà
Ngả mình lên đệm cỏ
Chìm nhanh vào giấc mơ
Thiên thai…
Mệt nhoài sau một ngày
Lăn lóc ngoài góc chợ
Về nhà
Ôm hôn con và vợ
Quên hết đi mọi bon chen
Ngoài đời !
Cần chi đâu, cao rộng những lâu đài
Chỉ một chút bình yên, sau bao ngày lặn lội
Sẽ tái sinh đủ đầy tất cả
Hạnh phúc vốn không đo
Bằng bạc, bằng vàng !
Hà Nội, 11.2006
Kiều Anh Hương
43. THƠ TÌNH XUÂN 2007
Thế là thêm một năm thành quá khứ
Chào nha, Mùa Xuân mới đến rồi
Ba trăm sáu mươi lăm ngày trước mặt
Ngẩng cao đầu, đón đợi… bạn tình ơi!
Ôi, mùa xuân !
Em đẹp như tuổi đôi mươi, mười tám…
Ta chửa già, cũng vừa độ hoa niên,
Tuổi năm mươi - chỉ mới cho một nửa
Nửa vẫn còn trinh trắng… khối tình riêng!
Cởi bỏ đi em, cái áo cũ mèm
Để lộ rõ hình xuân phơi phới…
Ta dắt tay nhau vào mùa xuân, áo mới
Nõn nà lộc biếc, tinh khôi…
Em dạt dào, thân thể ngát hương
Anh cường tráng, đường xa, luyện bước
Ta có nhau, thêm một mùa hẹn ước…
Em ơi, Xuân mãi bên mình !
Hà Nội, ngày 12/01/2007
Kiều Anh Hương
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: