![[Helpful answer received]](app_themes/Classic/image/helpfulA.gif)
THƠ NGUYỄN CHU NHẠC
Ai gọi là rét Nàng Bân
Ai gọi là rét Nàng Bân
Để người ta được thêm lần nhớ nhau
Ngàn xưa cho đến ngàn sau
Người đan áo mãi pha màu thời gian ...
Trời đất thu hay lòng ta thu ?... Bắt gặp cúc vàng nơi hè phố
Đang xuân mà sao lại như thu
Nắng mơ màng như trong chuyện cổ
Trời đất thu hay lòng ta thu ?...
Cho vườn ai lộc những cành khô... Mùa đông này sao quá lê thê
Kéo tràn lấn sang xuân rồi đấy
Mưa lây nhây vực cho xuân dậy, Cho vườn ai lộc những cành khô...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.06.2014 10:58:47 bởi tamvanvov >
Lên miền thông reo
Ngược đường lên với thông reo
Gặp đèo cao lại tiếp đèo cao hơn
Bầu xanh còn có nguồn cơn
Thông kia dẫu thẳng cũng hờn cũng ghen,
Xứ mơ nửa lạ nửa quen
Trời hưng hửng nắng mây nghèn nghẹn mưa...
Mình lên với xứ mộng mơ. Mình lên với xứ mộng mơ.
Hai mươi năm lẻ đến giờ vẫn say
Chiều nghiêng vạt nắng cuối ngày
Xiên con dốc vắng hao gày dáng ai,
Đêm say chợt tỉnh giấc dài
Ban mai như đã ở ngoài chấn song
Ồ con bướm ghé ban công
Hình như từ xứ mơ mòng bay ra... Đà Lạt, 24-4-2014
Trở lại Đồng Văn
Lâu rồi trở lại Đồng Văn
Đá vẫn đá, chỉ đất cằn cỗi thêm
Phải chăng vì vắng bóng em,
Nắng riêng gời gợi đổ êm dáng chiều,
Hút heo lối nhỏ hoang liêu
Cỏ lau phờ phạc nhà xiêu bên trời
Người thương đá, đá thương người
Tam giác mạch ngả bời bời miền xưa..
Một ngày trời mát Cơn mưa đêm rả rích
Êm như lời ru xưa
Chìm ta vào giấc ngủ
Mộng bao nhiêu cho vừa,
Sáng ra trời mát nhỉ
Như gột nắng nồng oi
Nâng tách trà thơm ngát
Em như về bên tôi...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2014 17:11:45 bởi tamvanvov >
Bao giờ Có duyên chớt chát nên duyên
Vô duyên luễnh loãng dạt miền hoang vu,
Bao giờ về tới mùa thu
Để người se lạnh ta bù ấm êm,
Bao giờ đêm mới là đêm,
Ta thì ấm nóng còn em ngọt ngào...
Giông chiều Giông chiều giăng phía trời xa,
Mây lên hư ảo như là chiêm bao,
Buồn dâng những mấy tầng cao
Người đi khuất bóng như vào hư không...
Chuông chùa Yên Tử Chuông chùa giọt giọt ngân nga Một mình ta với bao la đất trời Lắng mình từng chiếc lá rơi Ngẩng đầu trăng đã đính ngời Hoa Yên.
Tháng tám nắng rám... Tháng tám nắng rám quả bòng
Người như trái bưởi trái hồng giữa thu
Bao giờ đến độ sương mù
Người thì chín mọng trăng lu cuối trời
Ngẩn ngơ chi bấy người ơi
Ta tìm lẩn thẩn trái rơi góc vườn...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.09.2014 21:32:19 bởi tamvanvov >
Dốc phố xưa Dốc phố
hàng cây thấp dần
những mái nhà như trườn xuống,
những lối thang đá lên xanh cỏ
như ước mơ ai
thuở thơ ngây...
Thông
rồi thông
vươn cao đón ánh ngày
nắng mới loe
chợt cơn mưa ập đến
ào ào
rồi thôi
như người hay hờn dỗi
bao giờ em
thơ dại lại ngày xưa ?... Thôi
cứ thế thôi
chẳng bao giờ người lớn
tung tăng dốc phố xưa
ngày hai buổi tới trường
cứ thơ dại như hoa vườn cỏ núi
cứ thiên nhiên
trong mơ ước êm trôi...
Nét thu Nét thu trong gió sớm
Mơn man mặt hồ trong
Thức hàng cây luống tuổi
Đợi ngày lên nắng hong,
Du lọn mây nà nuột
Nhẹ vuốt lưng trời xanh
Nét thu trong dáng mợ
Ai dịu dàng phố hanh...
Cafe Trịnh Cafe Trịnh
Diễm xưa không hò hẹn
Đà Lạt đêm mưa
buồn đến nao lòng,
thuở học trò
gió bay tà áo trắng
mơ mộng mây trời
tình yêu cũng tinh khôi...
Rồi loanh quanh
với cuộc đời trói buộc
dở dang người
trêu ngươi mộng với mơ
Một cõi đi về vai gày trĩu nặng
cứ đèo bòng trong cõi tái tê...
Ở trọ trần gian
ai người nhân ái
với nụ cười hé nở trên môi
vườn sẽ cho hoa
cây rừng cho lộc,
Và người về trong nỗi hoan ca...
Tháng mười Tháng mười tháng của những ai
Đêm sâu riêng đến ngày dài còn kia,
Tháng mười tháng của sẻ chia
Thu đi quá nửa luyến tia nắng chiều,
Tháng mười tháng của tin yêu
Mình ai với biết bao nhiêu là tình
Mùa vàng no ấm nhân sinh.
Tháng mười tháng của chúng mình đó em...
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: