Để nhớ

Thay đổi trang: < 12345 > | Trang 2 của 5 trang, bài viết từ 31 đến 60 trên tổng số 130 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 11.12.2010 19:02:53
Ngày 11 tháng 12 năm 2010

Một ngày cuối năm không nắng, trời mát, lòng vui, nghĩ vơ vẩn rồi nhớ đến một người quen lâu không liên lạc mình lôi điện thoại ra bấm: “Anh dạo này vẫn khỏe chứ?...”. Bên kia than: “Anh thì dạo này gặp nạn liên tục, chán như con gián”. Tội chưa, mình an ủi: “Khi nào hết nạn rồi chắc sẽ có phúc hihi..”. “Hy vọng thế thôi. Gia đình em vẫn khỏe hết chứ? Em đã có… bạn trai chưa?”. Câu cuối nghe cấn cấn sao đó cà, nghe cứ như là mình đang còn ở tuổi cắp sách đến trường hay sao đó. Với tuổi của mình bây giờ lý ra là phải hỏi “đã lập gia đình chưa? Mấy con rồi? Con mấy tuổi?”. Bao giờ gặp những câu hỏi kiểu này mình cũng thấy khó trả lời. Lúc còn tuổi đến trường cũng đã khó huống chi là bây giờ nên đành lấp lửng: “Gia đình H vẫn khỏe, H thì vẫn vậy” cho bên kia muốn hiểu sao thì hiểu. Chắc lấp lửng quá người ta… không hiểu luôn, nên lại hỏi tiếp: “Vẫn đang tuyển lựa à?”. Mình định đùa: “Vẫn đang kiếm người để lừa” nhưng… thôi, mình chỉ nhắn tin lại: “Vẫn đang ngâm nga: Có mộng chờ nhau, xây bến mơ? Đùa 1 tí, nhiều khi còn do duyên phận nữa anh ơi”. Câu thơ tả tình tả cảnh đó mình chôm của người ta. “Em cứ chờ mãi, không biết rằng có 1 người vì thế cũng phải chờ em luôn sao?”. Hiểu nhầm rồi, mình có chờ ai đâu. Thôi đành nói thẳng, nói thật vậy: “H đâu có chờ ai cụ thể mà chỉ chờ duyên phận của mình thôi…hihi…”. Bên kia… làm thinh luôn, không biết là đã thông rồi nên hết thắc mắc hay là bực mình quá mà không thèm thắc mắc nữa. Mấy cái chuyện này mình hay đoán nhầm và hay làm người khác hiểu nhầm. Nhiều khi cứ tưởng là A lại hóa ra B, đôi lúc đinh ninh là B mà lại thành ra A, bây giờ không biết có phải là C nữa hay không?

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 15.12.2010 18:46:19
Ngày 15 tháng 12 năm 2010

" Đời chưa chán tớ .... tớ còn chơi... "

Có thể nói đó là câu nói hay nhất trong ngày mà mình đã được nghe. Không chừng còn hay nhất trong tuần, trong tháng luôn ấy chứ. Đó là câu trả lời của Cu cho câu hỏi của mình: "Cu lúc này vẫn yêu đời, lạc quan chứ?". Tinh thần lạc quan rười rượi lan toả từ cái tin nhắn ấy khiến mình không thể không bật cười. Chẳng khi nào mình có thể nói được những câu lạc quan đến như thế.

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 04.01.2011 13:59:27
Ngày 4 tháng 1 năm 2011

Bỗng dưng lúc này lười viết kinh khủng. Dăm ba lần nghĩ trong đầu mình sẽ ghi lại chuyện này hay kể chuyện kia nhưng rồi lại thôi. Cũng đã ngồi vào bàn rồi, mở máy lên rồi, viết rồi nhưng viết mới mấy dòng đã chán. Lại chợt nghĩ cũng một ý này người ta có thể viết đến mấy trang, mình chỉ viết có mấy dòng là xong rồi. Đáng lẽ phải kể lể chi tiết, liên tưởng này nọ rồi dần dần mới đi đến kết luận còn mình chỉ viết có mấy dòng kết luận kia thôi, chứ lười kể lể. Riết thành quen, viết cái gì cũng ngắn ngủn, cụt lủn.

Hay đó là thói quen của thời đại thông tin dồn dập, ngồn ngộn nên để có thể tiếp nhận được nhiều người ta phải tiếp thu nhanh, tiêu hóa nhanh nên dần dần hình thành thói quen đọc lướt, viết ngắn ? Mình chẳng những lười viết dài mà còn ngán đọc cái gì dài dài nữa. Nhiều khi chỉ đọc đoạn đầu, một tí đoạn giữa và một chút đoạn kết để nắm thông tin thôi. Lắm lúc rút ngắn đến độ chỉ liếc qua cái tựa. Đọc lướt xong rồi lại ...hối hận, nghĩ mình đọc vậy thì nắm được cái gì nên... quay lại đọc từ đầu. Đọc lại, đọc chậm, đọc kỹ từng chữ. Đang đọc phát giác ra mình đọc vậy chứ mà đầu óc lại đang nghĩ chuyện khác, thành ra cũng chẳng rõ mình đang đọc cái gì. Uổng công quá và cũng ngán ngẫm quá, thôi bỏ luôn bài đó nhảy qua đọc tin khác. Nguy. Biết là nguy nhưng khó khắc phục.


Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 19.01.2011 21:21:08
Ngày 19 tháng 1 năm 2011

Người bên kia bảo tết không có gì vui chắc chỉ đến nhà bạn bè chơi thôi, hỏi ở VN tết như thế nào? Mình nói tết giờ cũng như ngày lễ thường, không có gì vui. Lại nói nhưng dù sao cũng có cái vui của nó, chứ bên đây… Ừ, có lẽ.

Hôm trước chị nhắn tin bảo chắc tại lớn tuổi rồi nên không có hứng thú với tết. Mình cũng thấy vậy. Càng lớn tết càng mất đi vẻ thiêng liêng, háo hức đợi chờ. Một phần vì cuộc sống ngày càng được cải thiện nên gần như bất cứ lúc nào muốn ăn cái gì hay muốn mặc đồ đẹp đều có thể làm được ngay. Không như ngày xưa phải đợi đến tết mới được sắm đồ mới, mới có dưa hấu, hột dưa, bánh chưng, bánh tết,…. Như vậy khiến phần háo hức đã vợi đi không biết bao nhiêu phần rồi. Và dĩ nhiên lớn rồi thì không được lì xì nữa, cũng không được chở đi chơi tết. Bao nhiêu là thứ không còn nữa so với ngày còn nhỏ. Lại thiếu mùi pháo. Ngày nhỏ đêm ba mươi cả xóm đổ ra đường. Khúc đường nhà mình một bên là nhà dân, một bên là kho hàng cho nên đêm giao thừa mọi người lại đổ qua bên kia đường đứng nhìn sang từng nhà treo những dây pháo dài cả thước đua nhau nổ rền vang. Bầu không khí nồng nặc mùi thuốc pháo, cái mùi mà ngày thường không có được. Xem hết lượt mọi nhà đốt pháo xong là vào nhà xem trực tiếp bắn pháo bông trên TV. Rồi cắn hột dưa, hột bí coi ca nhạc.

Sáng mùng một, nằm trong mùng mà nghe xa xa tiếng pháo nổ đì đùng. Có khi nhà bên nổ luôn nguyên dây pháo làm mình chộn rộn không sao ngủ được nữa phải xuống nhà coi ba đốt tiếp một dây pháo khác. Trước tết nhà mình đã chuẩn bị sẵn ít nhất là hai dây pháo, dĩ nhiên dây pháo dài nhất dành để đốt trong đêm giao thừa và phải có một dây pháo khác để đốt vào sáng mùng một còn những ngày hôm sau thì đốt cũng được không đốt cũng không sao. Sân nhà lúc nào cũng đầy xác pháo. Mỗi khi pháo nổ hết mình lại lụi cụi tìm trong đống xác pháo những viên pháo vì lý do gì đó vẫn chưa kịp nổ. Viên nào xì thì quăng đi, còn lại cũng được dăm ba viên mình cất đó, thỉnh thoáng mang ra đốt chơi. Cảm giác vừa sợ vừa thích. Cầm cây nhang hay bật lửa châm ngòi rồi nhanh tay quăng viên pháo thật xa mà trống ngực đập thùm thụp. Ngộ cái là càng lớn càng ít dám đốt pháo lẻ như vậy. Phải chăng như ngoại nói càng lớn mật càng lưng nên càng dễ sợ sệt. Nhiều kẻ chơi ác hay cầm pháo lẻ châm ngòi rồi quăng vào người đi đường qua lại để cười hô hố khi thấy người ta sợ hãi né tránh. Mình rất sợ bị quăng pháo kiểu đó nên dù thích mùi pháo tết vẫn thấy đốt pháo là nguy hiểm cho nên từ khi có lệnh cấm đốt pháo cũng thấy mừng. Nhưng ngày tết dường như đã mất đi vẻ riêng của nó.

Ngày xưa cứ gần tết là nhà mình lại tổng vệ sinh, mệt phờ nhưng nghĩ lại thấy vui thấy có cái nôn nao trong sự chuẩn bị. Sợ nhất là cái khoản ngồi cắt kiệu, nhà mình ai cũng thích ăn kiệu nên làm rất nhiều ăn tới ra giêng luôn. Kiệu mẹ mua đến gần mười kg, nhưng không mua một lần mà chia làm nhiều đợt. Trải giấy báo ra sân mấy chị em ngồi cắt sơ rễ kiệu để mẹ ngâm muối. Vừa làm vừa trò chuyện có khi lại mở nhạc nghe, thế nào cũng phải nhạc xuân cho cửa nhà rộn rã. Sau khi ngâm khoảng 2-3 ngày lại phải cắt kiệu thêm một lần nữa. Lần này mới thật đáng sợ, có khi ngồi mấy tiếng ròng cắt rễ và phần lá sát thân từng củ kiệu một đến khi đứng lên thấy ê ẩm cả người chỉ muốn nằm một cái cho thẳng lưng. Ngày tết người nội trợ là cực nhất. Mẹ ít khu mua mà hay sên mức dừa, thỉnh thoảng lại làm thêm mức mãng cầu. Sau này thì không làm nữa mà mua thôi, nhưng từ khi báo đăng mức tết được làm rất mất vệ sinh thì thôi không nữa, chỉ mua chút mức gừng được cắt lát thật mỏng hoặc một ít bánh tây. Rồi thay hột dưa bằng hột bí hay hột hướng dương.

Nhà mình ở thành phố nên không có chỗ nấu bánh chưng, với lại nội mình chuyên nấu bánh chưng bỏ mối nên năm nào cũng cho một cặp bánh lớn chưng trên bàn thờ. Gói bánh chưng không hề dễ chút nào, gói bánh phải xiết lạt cho chặt tay nếu không thì bánh sẽ bị hỏng. Không phải ai cũng có thể gói bánh được. Thỉnh thoảng qua nhà nội chơi thấy mấy cô chú gói rất nhanh và khéo nhưng nhà mình không ai biết gói cả. Ba ngày tết ba hay chở mẹ, mình và chị kế đi thăm một vòng các nhà họ hàng. Đi thăm họ hàng dĩ nhiên là sẽ mặc áo mới, sẽ có tiền lì xì. Mớ tiền lì xì mới cứng cứ được đếm đi đếm lại rồi so coi đứa nào được nhiều hơn, niềm vui cũng theo đó mà nhân lên. Tết năm nào mấy chị em nhà mình cũng chơi lô tô, tứ sắc, bài cào. Thỉnh thoảng, ba mẹ cũng chơi chung. Ba chỉ chơi vài ván rồi rút lui nhưng hay ngồi bên ngoài bình luận hơn. Mẹ thì thắng thua gì cũng cười. Chơi lô tô mẹ mà kêu thì cứ vừa dò vừa ngủ cũng kịp, mẹ hay ngâm nga những câu văn vần khiến mình và mấy chị cứ mắt tròn mắt dẹt. Nghe riết cũng không còn lạ nữa, lại hối mẹ kêu nhanh nhanh lên. Mẹ cười hết cỡ: “từ từ mậy”, biết hối cũng không được nên mọi người lại cười xòa. Mẹ chơi chủ yếu cho vui, thắng thua không quan trọng, nhiều lúc thua liểng xiểng bị trêu mẹ chẳng chút buồn còn cười ngất: “chơi tới mai cũng không hết tiền”. Chỉ chơi trong nhà nên tiền đặt mỗi ván rất thấp. Gần đây mấy đứa cháu đã lớn nên cũng nhiệt tình tham gia, tụi nó không biết chơi tứ sắc nên sau này nhà mình chỉ chơi lô tô, bài ba lá và có thêm trò bầu cua cá cọp. Mấy đứa cháu chỉ trông đến tết để… chơi bài thôi. Nhiều khi ngồi đau lưng mà còn thua tiền nữa, nghĩ thấy…tức. Nhưng hễ tụi nó rủ là lại không thể từ chối. Có đứa đếm nút chưa rành nhưng vẫn chơi, cứ canh giờ ra ngoại hoặc a lô hỏi ngoài đó có đang chơi bài không cũng có khi mấy dì gọi điện từng nhà rủ ra chơi bài. Niềm vui ngày tết giờ chỉ túm lại có chút xíu vậy.

Tết đồ ăn, đồ uống chất đầy tủ lạnh. Mấy đứa nhỏ thì thích uống nước ngọt, mình và chị thỉnh thoảng lại làm một đĩa củ kiệu, tôm khô, chả lụa, hột vịt bắc thảo rồi cầm mấy lon bia ra ngồi nhâm nhi xem ti vi. Uống nhiều lắm mỗi người chừng hai lon là thấy đất trời chao nghiêng, chủ yếu là ăn mồi thôi. Kiệu mẹ làm ai cũng khen ngon, có thể để mấy tháng cũng vẫn giòn và trắng tươi. Ngồi thịt kho ăn mãi cũng ngán, vậy là sẵn bánh tráng, lạp xưởng, thêm mớ rau sống mới mua ở chợ và củ sắn chuẩn bị sẵn từ trước tết mấy chị em làm món bò bía. Vừa cuốn vừa chấm tương đen ngòn ngọt, bỏ ớt cay cay…. Rất ngon. Món này chị em mình ai cũng khoái.

Lúc trước hăm tám, hăm chín tết cả nhà mình lại kéo nhau đi xem đường hoa Nguyễn Huệ. Những hoa, những cảnh do các nghệ nhân bỏ công dựng rất đẹp. Có cả ếch nhái, ao hồ, cầu khỉ, nhà gỗ, rơm rạ và dĩ nhiên là không thể thiếu các loài hoa muôn sắc muôn màu. Nắm tay nhau len lỏi trong dòng người, nhìn ngắm, trầm trồ. Nhưng càng ngày đường hoa càng bị quá tải, người nhiều hơn hoa nên mấy năm sau này nhà mình không đi nữa.
Lại một cái tết nữa sắp đến rồi, phải chuẩn bị tiền lẻ để … đánh bài thôi.


Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 09.02.2011 19:25:20
Ngày 9 tháng 2 năm 2011

Vậy là sang năm 2011 rồi, hèm... tốt hay xấu đây... chưa biết được.... theo tử vi thì tuổi của mình năm nay xấu nhiều hơn tốt... Hôm mùng 1, đáng lý phải dậy sớm để xuất hành theo giờ tốt nhưng mê ngủ quá... Thật ra có năm nào mình nghĩ đến chuyện xuất hành đâu, chỉ là năm nay có người cho biết ngày giờ tốt nên cũng định bụng thử làm theo nhưng cuối cùng cũng không thắng nổi bản thân.

Thôi thì năm mới chúc mọi sự hanh thông nhé!

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 17.02.2011 00:06:52
Ngày 17 tháng 2 năm 2011

Hôm nay thức khuya không phải vì mình mà... vì người, vì có người nhờ suy nghĩ dùm. Hẹn ngày mai nghĩ xong sẽ gửi mail cho nhưng lại cái tính hay lo xa nên thôi kệ ngồi nghĩ luôn rồi viết mail luôn thể. Ngồi nghĩ ngợi xong lại thấy lâu rồi mình không viết gì vào nhật ký nên lại ngọ ngoạy vài chữ.

Giá như có cái máy có thể gắn vào người để không cần viết mà chỉ cần nghĩ thôi thì máy sẽ viết ra giấy, ra file nhỉ. Mình có thói quen hay nghĩ trong đầu hơn là viết ra.

Mấy hôm trước nhận được 2 cái mails, định trả lời vì cứ nghĩ người viết cố công viết riêng cho mình. Sau đọc kỹ lại thấy... hỏng chắc lắm nên chỉ ghi vài lời chúc chung chung. Mà phiền lắm, không viết thì áy náy sợ người ta... trông, viết rồi mình lại... trông, coi có hồi âm không. Vậy là buồn mất mấy ngày, trong khi trước đó mình có nghĩ ngợi gì đâu dù lâu lâu cũng nhận những cái thư chung chung như vậy.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2011 00:10:55 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 19.02.2011 22:18:22
Ngày 19 tháng 2 năm 2011

Cái hồi đi sưu tầm truyện, cứ thấy bao nhiêu là vơ bấy nhiêu cứ muốn lấy càng nhiều càng tốt, đem về để đó trong máy. Bây giờ lôi ra chép vào kindle, trước khi mang vào phải bổ sung đầy đủ tên truyện và tác giả mới thấy phê quá. Làm cực lực gần 10 ngày nay mà chỉ mới được hơn phân nửa... đuối như trái chuối.... Giờ đang phân vân không biết có nên làm tiếp không hay nên tạm nghỉ giải lao vài ngày. Mà cũng nhờ ngồi phân loại như vầy mới phát hiện mình có nhiều quyển hay ghê mà chưa đọc (Vậy chớ đến khi tìm đọc lại chỉ thích mấy quyển có cái tựa hấp dẫn gây tò mò đại loại như "Đóng vai người tình" chẳng hạn, chà nếu mà giả vờ đóng vai người tình chắc là hấp dẫn lắm đây )...

Sách nhiều quá có coi cả đời cũng không thể nào hết, nghĩ vậy cũng thấy tiếc tiếc. Hổm rày mình đang theo anh Trác Mộc Cường Ba đi tìm Bạc Ba La thần miếu, trèo đèo lội suối từ nước này qua nước kia vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần mà kể. Gian khổ hiểm nguy trùng trùng mà vẫn chưa thấy bóng dáng Tử Kỳ Lân hay kho báu, kinh sách gì cả thì đã bị tắc đường rồi. Đọc ròng rã hết 5 quyển đã xuất bản mới biết còn 3 tập nữa mà nhà xuất bản vẫn chưa in, tức gì đâu. Biết vậy mình đã không xem, ghét nhất là đang đọc giữa chừng thì phải dừng lại để chờ đợi. Thường thì truyện nhiều tập khi nào có đủ mình mới xem chứ coi như vầy càng tức thêm.

À, mà không hiểu sao xem truyện này mình rất có cảm tình với Lữ Cánh Nam, người có biệt danh là người đàn bà thép với vẻ ngoài lạnh lùng, kiêu hãnh nhưng dường như lại đang yêu thầm Cường Ba, trong khi Cường Ba và Đường Mẫn lại đang yêu nhau đắm đuối. Cường Ba lúc nào cũng hết lòng hết dạ với Đường Mẫn, tình đơn phương của cô coi như là vô vọng rồi. Nhưng không hiểu sao mình vẫn tin là sẽ có một kết cuộc đẹp cho 2 người. Có cảm giác như tình cảm của CB dành cho ĐM giống như là tình cha con, anh em hơn là tình yêu nhưng chính anh lại không nhận ra điều này. Tình thương cha con bị xa cách, nỗi ám ảnh về sự mất tích của em gái mà anh cho rằng là do lỗi của mình đã khiến CB dồn hết tình cảm cho ĐM, người mà ngay lần gặp đầu tiên anh đã rơi nước mắt vì tưởng như gặp lại hình ảnh của em gái ngày xưa. ĐM có nét ngoài trong sáng, vui tươi, trẻ trung rất dễ thương nhưng không hiểu sao mình vẫn thấy nghi ngờ cô. Trong nhóm của CB có nội gián, chưa thấy ai để lộ sơ hở đặc biệt là ĐM thì càng không. Nhưng thường thì người đáng tin nhất cũng chính là kẻ dễ làm ta đau nhất. Cũng có thể là do mình có cảm tình với CN nên ít thiện cảm với ĐM. Truyện vẫn chưa kết thúc nên những suy đoán của mình có thể là không chính xác, nhưng đọc truyện thì người ta có quyền tưởng tượng và có cảm xúc của riêng mình chứ nhỉ .

Không hiểu sao mình thường đặc biệt thích những nhân vật nữ có vẻ ngoài lạnh lùng, phiêu hốt nhưng bên trong lại nhiều nỗi niềm.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.02.2011 22:20:50 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 17.03.2011 20:09:28
Ngày 17 tháng 3 năm 2011

Ngồi nghe lại dăm ba bài thơ rồi chợt ngơ ngẩn:

Vương chi một chút mộng mơ
Để hồn thoảng lạc đôi bờ nhớ mong
Mơ chi những chuyện viễn vông
Với tay chỉ chạm mênh mông nỗi buồn


Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 21.03.2011 19:03:52
Ngày 21 tháng 3 năm 2011

Lâu lắm không làm thơ nghĩa là lâu lắm không còn buồn.

Lâu lắm rồi không có gì quá vui hay quá buồn.

Bình lặng.

Ngày xưa hay ước giá đừng nghĩ ngợi nhiều, bây giờ tâm trạng đã không còn nặng nề lại như cảm giác thiêu thiếu một điều gì đó.

(Ừm…sao mà rắc rối, phức tạp quá đi. Thì vậy, con người vốn dĩ phức tạp phụ nữ càng phức tạp hơn. Nhiều khi cứ tự hỏi mình muốn gì, nghĩ mãi mà cũng chẳng hiểu rốt cuộc mình muốn gì. Và bởi không biết muốn gì nên cũng chẳng biết viết gì...)

Mưa tháng ba
Những giọt mưa trái mùa
Rào rạt, ào ạt…
Sài Gòn đẫm ướt
Sài Gòn thẫn thờ
Nhớ…



Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 22.03.2011 11:14:09
Ngày 22 tháng 3 năm 2011

TV đưa tin nước Nhật gặp tai nạn liên tiếp, nghĩ đến bạn mình gửi tin nhắn hỏi thăm dù biết hiếm khi bạn online, có khi mấy tháng mới ngó qua nick. Tiếng Việt của bạn cũng không giỏi, chắc cũng không hiểu hết những gì mình ghi nhưng mình tin bạn sẽ hiểu ý chung. Mình cũng tin bạn không sao, bạn không sống ở thành phố đó.

Chúc bạn bình an và không có mất mát gì nhé !


Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 08.04.2011 23:19:52
Ngày 8 tháng 4 năm 2011

Lâu nay mình vẫn muốn đọc những tác phẩm của ông Tony Buzan, những quyển sách mà chỉ nghe tựa thôi cũng đã thấy rất hữu ích: nào là “Sơ đồ tư duy” với “Sách dạy đọc nhanh”.

Mấy hôm trước vớ được “Sách dạy đọc nhanh” mình đọc ngay với “tham vọng” nâng tốc độ đọc của bản thân lên mức cao nhất có thể được. Đọc nhanh nghĩa là thu nạp được nhiều thông tin/kiến thức trong thời gian ngắn hơn. Trong thời đại thông tin dồn dập này, điều này quả là một lợi thế rõ rệt. Ông Buzan khẳng định người ta có thể nâng khả năng đọc lên trên 1.000 từ/phút, trong khi tốc độ đọc trung bình hiện nay khoảng 200-220 từ/phút. Để chứng minh ông đã liệt kê rất nhiều tên tuổi những người nổi tiếng có khả năng đọc nhanh kinh hồn. Ngoài ra còn có cuộc thi đọc nhanh dành cho những người có khả năng mà hiện giờ người đang giữ kỷ lục đọc nhanh nhất có thể đọc đến gần 4.000 từ/phút. Có người còn đọc nhanh hơn cả tốc độ lật trang.

Mình dĩ nhiên không mong có thể đọc nhanh “kinh dị” như thế, chỉ mong nâng tốc độ đọc lên gấp đôi thôi đã vui rồi. Vậy cho nên mình hăm hở đọc, thực hành theo hướng dẫn của sách. Người đọc nhanh ngoài khả năng nhớ tốt, kỹ thuật đọc đúng còn phải biết phát hiện và đọc lướt những thông tin kém quan trọng. Đến đây điều mình thắc mắc vốn đã lờ mờ từ trước càng đậm nét hơn: vậy còn tốc độ cảm thụ ? Đọc nhanh là tận dụng tối đa khả năng làm việc của não, điều này phù hợp để thu nạp thông tin nhưng còn cảm xúc ? Với các tài liệu chuyên môn hay thông tin thuộc dạng kiến thức (nghĩa là những thông tin chỉ cần vai trò của não để thu nhận và xử lý không cần con tim để cảm thụ và rung động) thì đọc nhanh quả là tuyệt vời. Còn với những tác phẩm văn học thì sao ? Cứ nghĩ đến một tác phẩm văn học kinh điển dày cả nghìn trang chỉ cần đọc trong hai đến ba giờ là xong cũng tuyệt thật. Nhưng liệu trong hai hay ba giờ đó có bao nhiêu phút dành cho sự cảm thụ ? Và khi đọc nhanh chắc người ta chẳng khi nào rơi nước mắt hay cười khúc khích khi cầm sách trên tay.

Mình tự hỏi liệu mình muốn điều gì: đọc bằng não hay bằng tim ?

Từng có lúc mình không vui khi thấy hình như mình đọc chậm hơn người khác một chút, chỉ một chút thôi (mà có khi cái chậm hơn một chút đó có lẽ chỉ nằm trong tưởng tượng). Đã có lúc mình muốn đọc nhanh hơn nhưng nhanh đến mức độ nào chắc còn cần phải suy nghĩ lại.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2011 23:23:18 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 15.04.2011 20:29:00
Ngày 15 tháng 4 năm 2011

Sự tích Ni “Xì-tin”

Ngày xửa ngày xưa…
xưa thật là xưa…

Trên thiên đình có một thiên thần




Một ngày nọ, thiên thần nhỏ đi dự hội ở vườn nhà chị Hằng




Thiên thần nhỏ vốn tính nghịch ngợm nên đã lén trộm thiên tửu…


…một mình một góc, uống liền tù tì đến mắt cũng không mở nổi…


Thế cho nên chị Hằng rất tức giận, mà chị đã giận lên thì chao ôi rất là ghê gớm. Chị vốn có biệt danh là Sói con mà lại…


Nhưng thiên thần nhỏ cũng chẳng lấy gì làm sợ


Nào có làm gì thì làm thử xem nào


Sói con tức quá chưởng một phát, chẳng dè quá tay làm thiên thần nhỏ rơi thẳng xuống trần gian


Ối trời ơi, đây là đâu thế này ?


Nhưng thiên thần nhỏ vẫn chẳng sợ. Đừng tưởng như thế là dọa được ta nhé…


Trần gian còn vui gấp mấy ấy chứ




Và từ đó thiên thần nhỏ đã ở lại trần gian, tá túc trong một nhà nọ và được mọi người hết sức thương yêu. Ai cũng gọi cậu là Ni


… là cháu cưng của bà

… là cục vàng của ba mẹ

… và là hot boy của cả nhà

<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2011 20:31:50 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 25.04.2011 20:19:05
Ngày 25 tháng 4 năm 2011

V nhắn tin nói buồn quá vì chuyện gia đình của chị mình đang có nguy tan vỡ, anh M chồng của chị V đòi ly dị. V kể chị mình lớn tuổi hơn chồng đã vậy sau khi sinh con lại không biết giữ dáng gì cả, V nhìn còn chán huống chi anh M. Ảnh đang mê nhỏ trợ lý của ảnh, nhỏ đó thì trẻ, xinh và khá thoáng với đàn ông. Nhỏ cũng hay quan tâm đến các vấn đề thời cuộc xung quanh nên có thể chia sẻ được với ảnh. Còn chị V đi làm về chỉ biết lo cho con, ý là đã có 2 người giúp việc rồi mà không hiểu sao chỉ lo cho con cũng không xong. “… mà chỉ lo thân chỉ còn chưa xong nữa kìa. Tính chỉ không biết nói sao nữa… có lẽ hơi tồ. Cái gì đẹp cũng muốn vơ vào mình mà không biết mình khoác những cái đó lên nó có đẹp như mình muốn không”. “Vậy V có nói cho chỉ nghe như vậy không ?”, “Em có nói nhưng không đầy đủ”. “Sao V không nói rõ cho chỉ hiểu”, “Em không biết nói sao nữa, mà chị biết anh M đòi ly dị nghĩa là chuyện cũng nghiêm trọng lắm rồi, ảnh thì rất thương con. Giờ hy vọng níu kéo lại không biết có được không”. “V là em mà còn không góp ý cho chị V được thì còn ai nói được nữa”, “Ừm… em sẽ nói”. “H nghĩ nếu V nói thì chỉ sẽ nghe thôi, nếu lúc trước nói chỉ còn có thể không nghe vì chưa có chuyện gì xảy ra bây giờ hậu quả đã thấy trước mắt rồi chỉ sẽ hiểu mọi người góp ý là muốn cho chỉ tốt hơn thôi”, “Dạ. Bây giờ chỉ mới sợ rồi chạy đi tập thể dục tùm lum”. “Bên cạnh đó có lẽ chỉ còn nên quan tâm thêm những chuyện khác nữa. Chẳng hạn như phải biết tin tức thể thao, thời sự thế giới để còn có cái mà nói chuyện với chồng, người nước ngoài họ rất quan tâm đến những chuyện đó”, “Đúng rồi đó chị, anh M ảnh quan tâm mấy chuyện đó lắm”. “Dân ở những nước tiên tiến hay quan tâm đến tình hình chính trị này nọ lắm, chẳng hạn như chuyện bầu cử tổng thống đó bởi họ biết điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của họ chứ không phải như dân mình cứ xem những chuyện đó là xa vời. Mà chuyện đó có gì khó đâu, cứ kêu chị V mở TV lên nghe tin tức mỗi ngày là biết chứ gì. Đọc báo thì còn bảo là mất thời gian chứ mở TV lên nghe thì dễ mà. Ngoài ra nên tìm hiểu thêm coi nhỏ kia còn có gì hơn nữa không để bổ sung luôn”....

Có lẽ người ngoài cuộc thì sáng hơn người trong cuộc chăng? Một ngày nào đó nếu mình là người trong cuộc liệu mình có còn sáng như vậy nữa không?

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 19.05.2011 21:20:21
Ngày 19 tháng 5 năm 2011

Lòng lại có những nỗi lo lắng, băn khoăn. Cố dặn lòng thôi không nghĩ nữa, mọi việc cứ cố gắng hết sức làm đúng theo deadline đã tự đề ra. Cố hết sức, tập trung hết sức chắc mọi việc sẽ tốt thôi không nên căng thẳng tự mình dọa mình. Vậy đi nhé !

Nhận được bài thơ sưu tầm một người bạn gửi qua email bất chợt muốn thả lòng, buông bút cho cảm xúc tìm về... nhưng khó lắm.

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 30.05.2011 23:01:01
Ngày 30 tháng 5 năm 2011

Lâu lắm không gặp nhau, mình và H ngồi tám đủ thứ chuyện trên đời mà nhiều nhất là chuyện học của con H. Với những người đã có con thì con cái thường là trung tâm của mọi câu chuyện, có thể nói mãi không thôi. Sau một hồi H bảo thôi đừng nói chuyện đó nữa, vậy là mạch chuyện xoay đủ hướng và có cả chuyện về những mối tình thời đại học của H, chuyện ngày xưa mình đã phản đối H quen một anh chàng và cuối cùng H đã chia tay người đó nhưng không phải là vì ý kiến của mình. Chỉ sau khi đã chia tay rồi, H mới thấy rõ là bản thân đã rất may mắn và hay hỏi mình sao dạo đó mình không kiên quyết khuyên H và sao mình lại không thích anh ta vậy? Có vẻ như cứ nhớ về mối tình đó là H lại không thể quên là mình đã luôn phản đối, H luôn thắc mắc là không hiểu sao mình lại thấy trước được là tính anh ta và H không hợp nhau…

…Nói lung tung một hồi mình kể H nghe chuyện của mình, mình đã từng hỏi một người tại sao người đó thích mình khi chỉ mới gặp mặt có một lần, có phải là do tính mình hiền không? Người ta trả lời thích tính thẳng thắn và trung thực của mình. Mới nói tới đó H đã tiếp luôn “ở Hiền, tính đó thể hiện rõ lắm”, câu nói của H còn làm mình ngạc nhiên hơn. Mình biết mình có tính đó nhưng không lẽ nó thể hiện ra rõ đến như vậy sao nên mình lắng nghe H nói tiếp. “Thí dụ như khi Hiền và H nói chuyện như vầy thì Hiền và H sẽ nói thật hết nhưng không phải với ai H cũng sẽ như vậy, với người khác thì H sẽ xoay. Mà ai cũng vậy cả, người ta hay thể hiện mình. Trong một mối quan hệ nào đó khi người ta biết cần phải có cái này, cái nọ thì mới có được sự thuận lợi thì người ta sẽ cố thể hiện ra là mình có những cái đó. Ai cũng sống hơi có tính thực dụng một tí. Nhưng Hiền thì khác, cho dù nói chuyện với ai Hiền cũng sẽ như vậy. Tính Hiền giống như tính của người Nam bộ, Hiền không bị hoàn cảnh chung quanh ảnh hưởng tới, cho dù như thế nào Hiền vẫn là Hiền. Người như Hiền bây giờ hiếm lắm”. Mình biết H nói rất khách quan chứ không phải muốn lấy lòng mình, giữa mình và H thì không cần phải lấy lòng gì cả. Và trong chuyện này mình cũng tin vào nhận định của H nên nghe H nói mình cũng thấy vui vui nhất là cái câu “người như Hiền bây giờ hiếm lắm”.

Về nhà nghĩ lại chuyện đó mình vẫn còn vui nhưng bình tĩnh nghĩ kỹ một chút thì chẳng có gì vui cả. Mọi việc đều có hai mặt, H là bạn mình nên H nhìn sự việc theo hướng tốt, hướng tích cực. Tính của mình nhìn theo hướng tích cực thì như H nói nhưng nhìn theo hướng ngược lại sẽ thấy người như mình tính thích nghi rất kém. Vạn vật trong vũ trụ đều phải biết thích nghi với hoàn cảnh, với môi trường chung quanh thì mới có thể tồn tại và phát triển được. Vật nào không thích nghi được sẽ bị đào thải, đó là quy luật. Có lẽ chính vì vậy mà người như mình mới hiếm (nói theo kiểu đùa cợt là “hiếm chứ không quý”) và những người như vậy thường khó mà sống được trong xã hội này chứ đừng nói đến thành đạt hay thành công.

Nghĩ như vậy không còn thấy vui nữa nhưng cũng may là không có cảm giác buồn lắm. Nếu như là lúc trước chắc sẽ buồn thê thảm.

<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.05.2011 23:04:38 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 13.06.2011 23:28:19
Ngày 13 tháng 6 năm 2011

Cả ngày nay ngồi nghe presentation bằng tiếng Anh mình mới thấy trình độ tiếng Anh của mình sao mà "còi" quá hic hic !!! Nghe đã tệ nói càng không ra lời.... ôi sao mà buồn. Thiệt may là sếp không kêu mình lên làm presentation, nếu không chắc mình thành Từ Hải luôn quá.

Hãi hùng quá nên mình chột dạ muốn xóa mù ngoại ngữ càng nhanh càng tốt. Thiệt ra trước giờ mình cũng biết mình dốt cái khoản này nhưng lười không chịu học, giờ không học không được nữa rồi. Khi bị dồn đến chân tường tự nhiên bản năng sống còn khiến mình phải thay đổi thôi... quan trọng là tìm cách nào thích hợp nhất để không phải học dăm ba bữa lại chán thì công cốc.

Ôi, sao mà khổ thân thế này hu hu...!!!

Hỏi thăm mấy nhỏ bạn, rủ rê tụi nó kiếm thầy học nhóm, chưa yên tâm mình lại xuống nước nhờ vả thêm mấy người quen trên net đang sống ở nước ngoài chịu khó hạ cố khi nào rảnh thì voice chat tiếng Anh với mình. Hóa ra mình cũng không có nhiều bạn ở nước ngoài lắm, càng không có nhiều người mà mình dám mở miệng nhờ vả. Mà người có thể nhờ cũng chưa chắc rảnh để giúp....

Thiệt là ngậm ngùi quá đi.... cũng muốn siêng học lắm chứ mà bởi tại vì.... trời chưa chiều lòng người..dốt.....

<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2011 19:34:22 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 26.06.2011 20:53:03
Ngày 26 tháng 6 năm 2011

Nụ cười Việt Nam

Một người nước ngoài ghé thăm ở chơi một tuần, trước khi ra về gởi lại thắc mắc sao mọi người trông lúc nào cũng vui vẻ thế, lúc nào cũng cười thế. Bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng thấy nụ cười trên môi mọi người. Mang trong lòng nỗi thắc mắc lớn đến nỗi anh ta hỏi riêng nhỏ đi cùng là mọi người cười có thật lòng không hay chỉ là muốn hắn vui nên mới cười xã giao vậy thôi? Lúc đó mọi người mới ngớ ra chẳng lẽ tụi mình cười nhiều đến bất thường vậy sao?

Có đứa nói không phải do mình cười nhiều đâu mà là do anh ta ít cười thôi, hôm đi chơi hướng dẫn viên kể chuyện vui ai cũng cười chỉ có anh ta là vẫn nghiêm nghị. Kẻ khác bảo không phải người ta ít cười mà người ta cười đúng nơi đúng chỗ, còn mình cười bất kể lý do. Nhiều khi chẳng có gì đáng cười cũng cười, có lỗi cũng cười. Cười nhiều đến nỗi thành ra nhàm.

Mình không nghĩ như vậy. Mình thấy nụ cười của người VN thể hiện tính cách người Việt: hiếu khách, hiền hòa, hòa đồng và có chút gì đó lạc quan yêu đời. Gặp người lạ mình sẽ hơi mỉm cười như là một lời chào thể hiện thiện chí. Khi nhìn ai đó để tránh cảm giác đang nhìn chằm chằm bất lịch sự mình sẽ nở một nụ cười thân thiện. Khi có lỗi mình sẽ cười để xóa bớt sự căng thẳng. Lúc không biết nói gì, làm gì trong giao tiếp mình sẽ dùng nụ cười để khỏa lấp. “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”, cười chẳng mất gì mà có được sự thân thiện, bầu không khí hòa nhã thì cớ sao lại không cười. Theo mình hay cười là đức tính đáng yêu của người VN đấy chứ. Ngày thường mình và mọi người đều hay cười và thấy điều đó là bình thường, chỉ khi có một người nước ngoài nào đó đến chơi họ mới ngạc nhiên sao người VN cười nhiều đến thế. Nếu hỏi mình, mình cũng chẳng biết tại sao nên mình sẽ không thể trả lời. Mà khi không thể trả lời chắc chắn mình sẽ… cười.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.06.2011 20:55:51 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 20.08.2011 22:56:57
Ngày 20 tháng 8 năm 2011

Lâu lắm rồi không có gì "để nhớ" cả...

Hôm nay nhức đầu quá trời lại nóng ngồi chờ download còn lâu lắm mới xong, chẳng biết làm gì mình vào nhìn lại trang nhật ký thấy buồn xơ rơ nên gõ vài chữ.

Mai mốt gì đó chắc phải đi mua quyển tập... hay là mua luôn quyển sổ dày dày nhỉ, cứ đi nhà sách lựa quyển sổ tay tay nào thật thích để học luôn cho tiện.

Rồi dăm bữa nữa cũng nên mua quần áo mới, lần mua quần áo gần đây nhất chắc cũng đã hơn 1 năm rồi. Quanh đi quẩn lại cũng có nhiêu đó đồ, nhìn cũng chán.

Bao nhiêu lần định đi xem phim với mấy đứa cháu.... rồi muốn đi xem kịch nữa mà vẫn lần lựa mãi... Sao mà lười thế nhỉ? Bao nhiêu chuyện muốn làm...



Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 29.08.2011 21:56:56
Ngày 29 tháng 8 năm 2011

Lúc trước có kindle mình đã thử nghe audio files thì thấy âm thanh khá nhỏ, không có gì hấp dẫn. Sau đó mình bất cẩn làm rơi người bạn mảnh mai này thế là từ đó không nghe bằng loa ngoài được, phải gắn headphone. Hôm kia vì muốn đọc chữ tiếng Hoa mình chép phần mềm jailbreak vào. Thế rồi tự dưng hôm nay phát hiện ra đã nghe lại được bằng loa ngoài, chẳng những vậy âm thanh vừa lớn lại vừa hay nữa. Thích quá mình chép file nhạc và cả khối file audio của mình. Ngồi nghe mê mẩn cả người, mê kindle..... mê.....mình...... và mê ai đó đã viết nên những vần thơ hay....

Để mai mình mang vào văn phòng tra tấn cho mọi người điếc tai luôn hehe...

<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.08.2011 22:01:24 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 04.09.2011 21:11:16
Ngày 4 tháng 9 năm 2011

Hôm trước trong lớp Anh văn thầy hỏi sao mình từng tuổi này mà chưa lập gia đình, mình hơi bất ngờ. Thầy nói luôn nếu mình thấy không tiện thì không cần trả lời. Mình cười nói không sao mình chỉ coi như là một đề tài để luyện nói tiếng Anh thôi. Thầy bảo nhiều người không thích bị hỏi như vậy.

Mình nói chắc là tại mình chưa gặp đúng người (right people) để nghĩ đến chuyện lập gia đình. Thầy chỉnh "the/ a right man, not right people", mình và nhỏ bạn lập tức gân cổ cãi mình cũng có thể love girl chứ. Thầy không nghĩ vậy, bạn hỏi sao thầy biết là mình chỉ love man. Thầy nói vì thấy mình rất nữ tính không giống chút gì là les cả. Mình chẳng nói gì chỉ có nhỏ bạn vẫn tiếp tục không chịu: chỉ nhìn thôi thì sao mà biết và nó nói rộng ra cho cả anh bạn ngồi kế mình, nhìn vậy chứ chắc gì là manly phải test mới biết. Mình và anh bạn đó đồng thanh hỏi test như thế nào ? Vậy mà nó vẫn chưa chịu thôi vẫn tranh luận tiếp với thầy.

Buồn cười ghê, không hiểu sao lại sa vào đề này nóng bỏng này nữa. Nói tới nói lui một hồi thầy vẫn quay lại hỏi mình và khuyên mình là nên mở lòng ra, nên chase người nào mình thấy được. Mình nhăn mặt nói mình là người Việt mà làm sao lại chủ động theo đuổi người ta. Thầy bảo có thể cho tín hiệu và người kia sẽ hiểu ngay thôi. À phát tín hiệu thì được còn theo đuổi thì không rồi.

<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2011 21:20:42 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 20.09.2011 23:01:18
Ngày 20 tháng 9 năm 2011

Lâu lắm không viết nhăng viết cuội, cũng lâu lắm hồn mình không lang thang vô định. Mùa đang là đông hay thu hay hạ, mình cũng chẳng biết. Thời gian nhiều thì nhiều thiệt mà như đâu mất, chẳng có đủ thời gian để làm cái gì cho trọn vẹn cả để rồi cứ thấy chẳng yên lòng.

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 09.10.2011 00:02:52
Ngày 8 tháng 10 năm 2011

Dạo này mình có vài chuyện vui và vài chuyện chưa vui.

Bạn nhờ mình gọi điện cho một người, người mà mình tự hứa sẽ không gọi nữa. Vì gấp quá và cũng vì chuyện bạn nhờ khá quan trọng nên mình đã gọi và bất ngờ khi nghe có người trả lời. Thì ra... không như mình nghĩ, chẳng qua là... chứ không phải người ta cố tình phớt lờ. Như vậy cũng nhẹ lòng.

Mình kêu mẹ tìm lại cho mình chiếc nhẫn để đeo, tại bà thầy bói nói tuổi mình nên đeo nhẫn thì tốt hơn nên mình mới nằng nặc kêu mẹ tìm lại chiếc nhẫn cũ của mình. Ngày trước mình đã đeo rồi chán tháo ra vứt lung tung. Hiện giờ trên người mình không có tới 1 phân vàng nên có lẽ bà thầy bói nói đúng tính mình nếu có vàng cũng không đeo mà sẽ đem cất.

Còn chuyện chưa vui là dạo này công việc nhiều quá mà lại quá mới mẻ với mình nên mất rất nhiều thời gian, thấy ngợp quá. Chuyện chưa vui nữa là hỏng hiểu sao mình mua vé số hoài mà mãi vẫn chưa trúng, ngay cả bà thầy bói cũng nói mình sẽ trúng mà. Sao lâu thế nhỉ...

À, chuyện rất rất quan trọng nữa là hỏng biết tháng 10 này có gặp được người để mần đám cưới không nữa. Chuyện là cũng bà thầy bói nói mình sẽ gặp 1 người vào tháng 10 này rồi năm sau làm đám cưới (vì mới quen thì cưới trong năm là không kịp nên phải năm sau thôi). Nghe nói người này cũng có của nữa nên mình háo hức ghê... bả nói nếu mình muốn là sẽ có một cái đám cưới rất lớn nhưng lại khuyên thêm là không nên làm lớn quá sẽ lỗ. Tí sao bả lại hỏi mình là có khi nào mình nghĩ sẽ ở vậy luôn không, mình cười cười... khe khẽ... nhè nhẹ... từ tốn... gật đầu (thiệt ra là mình nghĩ vậy từ lâu lắm rồi mà ngại quá nên hỏng dám nói thẳng ra thôi). Bả nói nếu trong vòng 3 năm nữa mà mình không lập gia đình thì coi như ở vậy luôn. Thôi rồi ! tiêu rồi nhá, còn có 3 năm nữa thôi nhá, nhanh nhanh mà kiếm người để dụ đi nhá....
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.10.2011 00:11:54 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 17.10.2011 23:03:42
Ngày 17 tháng 10 năm 2011

Rủ rê mãi cuối cùng cũng có người đi coi kịch với mình. Mình dụ dỗ H bỏ vé mời đi xem biểu diễn thời trang để coi "Nửa đời ngơ ngác", có lẽ vì lâu lắm không đi với nhau và cũng mấy năm rồi không coi kịch nên H đồng ý liền.

Kịch chuyển thể từ truyện của Nguyễn Ngọc Tư, mà truyện NNT thì dễ làm người ta xúc động. H cứ thút thít, mình không khóc nhưng mắt cũng ngân ngấn nước. H nói cứ đọc truyện, xem kịch hơi hơi xúc động tí là H đã rơi nước mắt rồi nên ghét lắm, không thích xem cái gì nặng nề. Ừ, nhất là khóc trước mặt nười khác cũng quê quê nhưng đôi khi khóc được cũng tốt. Nhất là đọc truyện NNT dù có khóc nhưng mình chẳng thấy nặng nề mà ngược lại thấy cuộc sống ngọt ngào hơn vì đâu đó vẫn còn có những người sống rất đầy: đầy nhân nghĩa - đầy nghĩa khí - đầy chất người. Như truyện ngắn Chiều vắng này bao lần đọc xong mình cứ ngẩn ngơ mãi vì chữ tình của Út Lý nên khi đi xem kịch mình chọn ngay NĐNN vốn được chuyển thể từ truyện CV để xem.

Xem nửa chừng H hỏi mình đã coi truyện rồi hả, kết thúc có hậu không. Mình nói không. Nhưng hóa ra kịch kết có hậu hơn cái kết mở của truyện, mà vậy có vẻ hợp lý hơn. Những người sống có tình mà không được hạnh phúc thì tội lắm.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.10.2011 23:08:43 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 23.10.2011 21:26:11
Ngày 23 tháng 10 năm 2011

Thật là tức chết với cái facebook mà. Mới mấy phút trước còn vào được viết lăng nhăng vài dòng, định kiếm người ghẹo thì lại không thể vào được nữa. Ghét vẫn hoàn ghét !

Mình cũng chẳng mấy tha thiết với fb, chỉ là nghe người ta nói vào đó vui lắm lại gặp được nhiều bạn bè và quan trọng là lúc này fb không còn bị khoá nữa nên mình cũng định thử "tìm niềm vui giữa xứ ảo mênh mông" nhưng không vẫn hoàn không. Chắc mình hỏng có duyên với fb. Cũng có nhiều cách khác để vào nhưng mình không kiên nhẫn tìm kiếm.



Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 25.10.2011 22:17:25
Ngày 25 tháng 10 năm 2011

Báo chí qua nay nói nhiều về quyển "Sát thủ đầu mưng mủ" với những thành ngữ của giới trẻ kiểu như "ngất trên cành quất", "khổ như con hổ",... cùng với tranh minh họa. Dư luận lắm người phản đối cũng khối kẻ đồng tình.

Mình thật sự không hiểu tại sao phải in thành sách những câu vớ vẩn như thế. Nghe cái tựa thôi đã thấy ghét rồi. Cả tuần trước đọc thấy tựa sách này trên các trang mạng mình thấy.... tởm quá, cứ nghĩ là những sáng tác mạng hay là những truyện thiếu nhi linh tinh nào đấy. Không dè là sách in được phát hành đàng hoàng. Những câu nói này khi được dùng truyền miệng trong đời thường còn có thể vui vẻ nghe rồi cười cho vui, mình thỉnh thoảng cũng có dùng đại loại như "đuối như trái chuối" nhưng in thành sách và chính thức phát hành thì.... không ổn.

Sách kiểu này kêu mình bỏ tiền ra mua thì... never, giả như bây giờ nếu có sẵn trên mạng không cần tốn một đồng chỉ cần click một cái để đem về xem cũng... never.


Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 27.10.2011 21:28:22
Ngày 27 tháng 10 năm 2011

Biết là phòng có chuột ai cũng thấy bất an, hôm đầu tiên nó ló ra Hu nhảy dựng lên hét thất thanh làm cả người và vật đều hoảng. Phòng mình toàn dân sợ chuột, thế là nháo nhào cả lên nhưng chẳng ai dám làm gì. Mấy hôm rồi không thấy nó ra, cứ tưởng đã ra khỏi phòng ai dè chiều này lại tái suất giang hồ còn chạy qua chỗ mình ngồi nữa. Mình hoảng quá bỏ của chạy lấy người.

Hu gọi bảo vệ, bảo vệ lên khua khoắng tìm kiếm lại chẳng thấy anh tí đâu. Nhỏ L được giao nhiệm vụ mai phải mua đồ bẫy chuột.

Cả đám vội thu đồ về sớm, L nói mất cảm hứng làm việc rồi. Mình cười biểu nó kêu sếp làm sao đuổi chuột ra để tụi mình còn làm việc chứ, kiểu này đứng tim quá.

Chỉ một con chuột bé tí bằng 2 ngón tay mà khiến cả đám xanh mặt, thấp thỏm. Mình không dám tưởng tượng tới cảnh lỡ nó phóng vào người mình...

<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2011 21:30:27 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 31.10.2011 22:26:57
Ngày 31 tháng 10 năm 2011

Tuần trước sếp viết mail dặn thứ hai họp, sau đó sẽ ăn mừng ngày cuối tháng. Sáng nay đúng hẹn sếp kêu mọi người vào họp. Trước khi nói sếp hỏi mọi người muốn trưa nay ăn gì sếp sẽ dẫn đi, sau đó sếp làm một bài presentation về đề tài làm thế náo để 'escape' khỏi nơi làm việc. Sếp giải thích ngay là trốn 3 tháng đi du lịch rồi quay về chứ không phải trốn luôn.

Sếp nói mọi người đang có lợi thế rất lớn là được sếp ủng hộ hết mình về mặt thời gian, sẵn sàng duyệt cho mọi người đi du lịch 3 tháng rồi quay về nên mọi người phải tranh thủ đi. Sếp cười cười bảo mọi người đừng ngạc nhiên nếu có một ngày sếp bỗng nhiên biến mất 3 tháng, nhưng.... sếp vội thêm vào "chắc phải đợi khi mọi người cứng lên một chút".

Và sếp giảng tiếp cho một bài rằng mọi người khi đi làm phải luôn luôn học được điều gì đó trong công việc. Sếp hỏi luôn từng người phải nêu lên 3 điều đã learning được từ tuần qua/ công việc vừa qua/ các cuộc họp với sếp lớn vừa qua. Ai cũng phải nói, nói gì cũng được miễn đó là điều mình learning được.

Sau đó sếp kêu mọi người phải chọn một quyển sách/ bài báo/ chủ đề nào đó đã đọc để sharing cho mọi người trong phòng. Đây là một cách học và cũng là một cách tập presentation.

Nhiều, nhiều lắm những điều phải học.... một loạt trang web tiếng Anh nên đọc.... một loạt điều phải rút tỉa.....

Điều mình thích nhất là họp với sếp không khí lúc nào cũng thoải mái, không bao giờ phải căng thẳng dù công việc thật sự khó chứ không dễ.

Sếp là người Việt Nam nhưng đầu óc cởi mở, thoáng, biết lắng nghe và cách lãnh đạo rất hiện đại.

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 03.11.2011 21:13:49
Ngày 3 tháng 11 năm 2011

Trưa qua U không mang cơm, hỏi:

- Số điện thoại của căn tin đâu rồi?

- Lưu trong điện thoại, à... đây nè

- Chị có gọi cơm không?

- Không, đi ăn cho nó có vận động tí cả ngày ngồi rồi...

U buông tờ giấy ghi số điện thoại xuống và đi ăn cùng với mình và 2 Hi. Tới quán ăn, kéo ghế ngồi Hi nói có người bạn mới gởi cho truyện "Sát thủ đầu mưng mủ" lát về check mail coi. Mình kể mọi người nghe hôm qua ban đầu chỉ định ghé hỏi thăm chuyện học anh văn, hỏng dè bị nhân viên ở đó nói ngọt quá dụ đóng tiền học phí luôn rồi. Đóng 1 cục cho 1 khoá 6 tháng giờ hết tiền rồi nên chỉ dám gọi món trứng chiên khổ qua.

Ăn xong về văn phòng, Hi gởi mọi người STĐMM, mình mở lên coi. Ai cũng coi rồi đọc to lên câu nào vui để cùng cười.. xong kết luận... "nhảm".

Tối về mình kể Sói nghe, nhân tiện đọc luôn "Thú vui tao nhã, giặt tã cho con" nó hỏi "tao nhã" là gì. Nghe giải thích xong cười khoái chí rồi bổ sung thêm 1 câu "sống ác cho đời nó khác".


....

Sáng nay thấy trên bàn mình có bịch chuối nấu, U trêu:

- Hôm qua cũng ăn chuối, hôm nay lại ăn nữa. Đóng tiền học hết tiền rồi nên giờ ăn chuối trừ bữa hả?

Mình cười to.

Lúc đông đủ mọi người mình đọc câu hôm qua Sói nói cho mọi người nghe để cười cho đã rồi kể luôn chuyện sáng nay đã xin sếp ngày nào đi học thì cho về sớm 15 phút.


....

Ăn trưa rồi cả phòng xúm vào kẻ nạo dừa, kẻ phết kẹo bạch nha lên bánh tráng rồi rôm rả nhai và tám, mình tranh thủ lên máy coi STĐMM tìm câu nào vui vui về đọc cho cháu nghe.

- L, chị thấy có câu này hợp với em lắm nè: "Hồn nhiên như cô tiên"

- Bạn em cũng có gán cho em 1 câu mà ghê hơn nữa kìa.

- "Hồn nhiên như con điên" hả?

- Không, "hồn nhiên như con... chó điên"

Mình cười phá lên, Hu nghe không rõ hỏi lại rồi cũng cười ngất.

Xế xế mọi người dụ L đi bổ dưa ăn, L mang 2 tô đầy dưa hấu đã cắt miếng vào để trên bàn Hu. Mọi người còn đang chăm chú làm chưa tụ lại, lát sau U đi qua và Hu lên tiếng:

- Sao không ai ăn hết làm em cũng không dám rớ.

- Sao Hu hiền quá vậy Hu, "hiền như cô tiên" - mình lên tiếng.

U cười:

- "Hiền như con chó điên", hiền mà như con chó điên mới... ghê.

Thế là ăn và tám tiếp, từ ngày có em L phòng được cho ăn miết. U kêu mình mai mang nha đam vào làm yaour nha đam ăn. Lần trước mình mang vào 1 lần rồi, U nói lần đó ăn xong là hết bị lỡ miệng luôn.

Mình tranh thủ kiếm thêm một vài bài viết của Thảo Hảo gởi mọi người đọc. Hôm qua gời 2 bài, lần này gởi thêm 2 bài. Ai cũng khen "thâm thuý quá". Hu hỏi sao không làm một bài thuyết trình về PTVA. Mình nói cũng định rồi đó chứ. Phòng mình đang có phong trào phải làm nhiều nhiều bài thuyết trình để kiếm tiền thưởng của sếp. Sếp hứa mỗi quý sẽ có thưởng cho bài hay nhất do mọi người bình chọn "dân chủ". Gì mà 1 quý mới thưởng 1 lần, U bảo nhà tài trợ hơi bị keo...


<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2011 21:19:11 bởi Nón lá >

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 11.11.2011 15:13:20
Ngày 11 tháng 11 năm 2011

Hôm nay là ngày "lục nhất" hay "magic day" hay gì gì nữa nhỉ.... nói chung là một ngày có gì đó khác ngày thường, rất hiếm gặp. Chắc lẽ vì khác như vậy nên tâm trạng mình cũng khác.

Bài nói của L là câu chuyện phim hoạt hình "Up", nghe xong tâm trạng cứ như đang lơ lửng trên tầng không.

Đọc xong một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng chợt muốn viết, viết gì cũng được, chỉ là viết thế thôi.

Hôm nay là cuối tuần, không có tâm trạng làm việc.

Bây giờ trời đang mưa, cảm giác lành lạnh. Bao bọc quanh đây là tiếng mưa rì rầm như xa vắng.

Bao nhiêu điều, bao nhiêu lý do để nói rằng hãy cho mình chút xíu cảm xúc, chút xíu mơ màng.

..........

Nhiều khi đọc báo thấy người ta làm điều ác sao mà dễ dàng đến thế. Những công ty làm thuốc giả lương tâm họ đâu rồi khi dùng thuốc hết date bán cho người bệnh, dã man hơn là chế thuốc giả bán cho người đang trong cơn thập tử nhất sinh. Bọn làm thuốc giả thường là chọn thuốc đặc trị để làm giả. Người bệnh thường là người phải tốn rất nhiều tiền cho việc điều trị, thuốc thang nên hoàn cảnh của họ chắc chắn là rất khó khăn. Hại người đã là ác, hại người đang gặp cảnh khốn cùng còn ác gấp mấy. Có còn là con người không khi nhẫn tâm với đồng loại của mình đến thế, làm giàu bằng cách đó có vui được không?

U kể chuyện chị lao công đi rút tiền lương ở máy ATM bị một thằng giả bộ cũng như đi rút tiền xếp hàng phiá sau nhào lên xô rồi giựt tiền mới được máy chuyển ra khe chạy mất. Nó chạy đi rồi mà chị đó vẫn chưa hoàn hồn, chưa biết là mình vừa bị cướp. Lương lao công một tháng có bao nhiêu mà phút chốc mất sạch. Đã nghèo còn gặp cái eo. Nghe kể mà nao lòng.

Chuyện nóng hổi mới đây, một người mẹ khi sinh nở chẳng may có chuyện chẳng lành nên mất con đã thản nhiên đi bắt cóc đứa con mới sinh của người khác. Sao lại có thể làm như vậy nhỉ? Cô ta mất con thì sợ, còn người khác mất con thì sao? Chẳng lẽ người ta không phải là người, không biết đau khổ khi mất đi ruột thịt của mình? Mình mất con thì có thể đi cướp con của người khác?

Có lần mình nêu những câu hỏi đó, Hu cười nói "nó đâu có nghĩ như vậy, nếu nghĩ nó đã không đi làm những chuyện đó". Mình không biết họ nghĩ sao, nhưng khi làm chuyện gì có thể tổn hại cho người khác mình luôn nghĩ đến chuyện người ta sẽ đau như thế nào vì việc đó. Đơn giản là nếu mình bị như vậy mình cũng không thể chịu nổi.

Sao nhiều người có thể thản nhiên làm ác và thụ hưởng trên những điều ác của mình một cách vô tư như thế được nhỉ? Chắc họ không bao giờ biết đến chữ "Lương tâm".

Nón lá
  • Số bài : 397
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.05.2010
RE: Để nhớ - 18.11.2011 21:57:41
Ngày 18 tháng 11 năm 2011

Đã thành lệ cứ thứ sáu là có buổi sharing và sếp chi tiền mua đồ ăn đãi mọi người. Tuần này sếp rủ đi ăn sáng, xong về nói luôn. Tuần này tới phiên Hi. Sếp vừa dứt lời, Hu đã lắc đầu liên tục. Sếp cười: "Tên này sao mà lắc đầu dữ vậy. Thôi, không ăn hủ tiếu nữa, ăn xôi nha. Hu thích ăn xôi phải không ?". Vậy là nhân dịp này Hu tình nguyện nấu xôi, hôm trước Hu khoe mới biết nấu xôi nên mọi người hoan hỷ hy sinh làm vật thí nghiệm cho Hu thử tay nghề.

Sau đó từng người xung phong nhận làm mỡ hành, lạp xưởng, mua pa-tê. Sợ quên U lấy điện thoại ra làm reminder ngay. Wow, khi nào có ăn là không khí sôi động hẳn. Sếp nhanh nhẩu móc tiền ra ứng trước nhưng ... chẳng đủ tiền. Làm mọi người mừng hụt mà hỏng dám cười. Lát về, ra bãi giữ xe mình và Hu cười hí hí nói xấu sếp: "coi thắc cà-ra-vát lịch sự vậy mà trong người hỏng có tới 100 ngàn". Hu che miệng nói nhỏ: "em cũng vậy, nhìn vậy chứ nhiều khi trong người chỉ có 3000 đồng, đủ tiền gởi xe hà"

Ngày hôm sau lại nhắc nhau nhớ tối về là phải làm cái này, cái kia nhé ... coi chừng quên đó. Mình cười hỉ hả: "Nhiều khi mình háo hức không phải vì được nghe mà là... được ăn. Cũng chẳng quan tâm coi nó nói hay hay dở và chỉ quan tâm coi món ăn có ngon không". Cả đám rất vui, bàn đủ thứ chuyện. Mình ý kiến sao không làm buổi sharing ngoài trời nhỉ?! Vậy là U kêu đi VT đi, sướng lắm... Mình lên net search ngay ra số điện thoại và gọi hỏi có chỗ cho tuần sau không? Mọi người thống nhất là mai sẽ xin sếp cho đi, ăn chơi là phải làm liền mới nóng sốt.

Đi về, Hi và mình bàn tiếp ra tận bãi giữ xe. Mình nói: "tụi mình đúng là được voi đòi... hai bà Trưng".

Sáng nay, mọi người đã vào đủ mà mãi không thấy nhân vật chính xuất hiện. Không có Hu thì đói cả lũ, sáng nay không ai ăn sáng cả, đợi ăn xôi của Hu. Cuối cùng Hu cũng khệ nệ mang xôi vào. Thế là túa ra đi lấy tô, cắt chả, chia xôi,.... vừa ăn vừa bình luận.

Ăn xong, vào phòng sếp nghe Hi nói về khủng hoảng kinh tế ở khu vực đồng tiền chung Châu Âu. Hi nói xong, mình nói luôn chuyện cả đám muốn làm buổi sharing bên ngoài. Sếp ok liền rồi hỏi tuần sau tới ai. Mình cười cười. Sếp hỏi vậy em nói về cái gì. Mình bảo nói về triết học.. Sếp lại hỏi tiếp, mình và U thay nhau kể. Mình kêu: "nói hết rồi tuần sau biết nói gì nữa..." Sếp bào tuần sau mình cứ nói và còn ai chưa nói thì nói luôn, sau đó bình chọn luôn thể.

Chắc tuần sau thế nào cũng râm ran cả tuần, bàn bạc coi ăn cái gì, mua cái gì....

Thay đổi trang: < 12345 > | Trang 2 của 5 trang, bài viết từ 31 đến 60 trên tổng số 130 bài trong đề mục