PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG)

Thay đổi trang: 123456 > | Trang 1 của 6 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 79 bài trong đề mục
Tác giả Bài
chuonggio_ngaytrove0

  • Số bài : 922
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 19.06.2009
  • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
  • Trạng thái: offline
PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 03:05:28 (permalink)
 chao chú ĐỖ TRỌNG KHỞI
Kính gửi chú bài giới thiệu đầu trang của tậP thơ, giọt Lệ đơn côi, chú xem qua rồi chỉnh sửa những ý văn lộn sộn giúp chÁu nhé, nhất là lỗi chính tả, xin chân thành cám ơn chú nhiều.
 
                            Giọt Lệ Đơn Côi
 
                               Tiếng chuông ngân thuở sơ đầu
                          Vọng theo năm tháng đi đâu vẫn còn
                                Chuông gió ngân... dạ héo hon
                          Nhìn từ viễn xứ mỏi mòn... duyên quê.
                                              20/06/2010

 
                Mỗi con người có một giấc mơ, khi khoẻ mạnh người ta ước mơ nhiều lắm, còn khi ốm đau, người ta lại cần có sức khoẻ và khi con người ta mất đi, mất đi là hết. Trong cuộc sống có những nỗi đau mất mát làm ta đau, đau suốt cả chặng đường chẳng bao giờ nguôi ngoai...


              Tôi mới học làm thơ từ khi trong cuộc sống này một ngày tôi nhận ra rằng, tất cả không đẹp như gấm hoa... không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng, vĩnh cửu hết.


              Tôi đã đọc ở đâu đó: '' Kiếp con người giống như những ngọn nến, có ngọn cháy sáng, có ngọn lập loè, có những ngọn le lói và có những ngọn âm ỉ chấy khá lâu. Nhưng khi cơn gió ập đến , có mấy ngọn còn có thể cháy được mãi như mong muốn. Nến tắt có thể đốt lại, nhưng... kiếp người, tắt rồi có thể đốt lại không?...
 
           Con người ta trog cuộc sống đôi khi cần phải quên đi, quên đi cho qua những khoảnh khắc những nỗi đau, đôi lúc muốn quên đi một cái gì đó không thể nói ra thành lời, quên đi những phút giây không làm chủ mình, nhiều khi lỡ bước quên đi chính mình là ai.


           Có dòng thác nào không chảy, có mùa thu nào không chút lá vàng rơi, có mùa hè nào không vương nắng, có mùa đông nào ngưng những cơn gió đong đưa... Đã là con người không ai là chưa khóc ít nhất là một lần, biết khóc là biết cảm nhận mọi buồn vui, hạnh phúc hay những khổ đau, biết thương biết nhớ, chia ly trong cuộc sống này...
Mỗi lần chia ly mấy ai đủ mạnh mẽ mà không rơi lệ khóc có ai cả đời đủ lý trí kiên cường để sáng suốt.
Sống ở kiếp này chưa ai có một cuộc sống hoàn toàn xuôn sẻ, êm đềm trôi...
 
          Tôi hiện tại đã trải qua nhiều lần vật lộn với lí trí trong cơn đau bệnh dày vò nén từng viên thuốc đắng mắc nơi cổ mỗi lần uống thật khó trôi mắc nghẹn lại, lúc đó tôi không đủ mạnh mẽ để có thể vực mình dậy giúp mình thoát khỏi cảm giác tái tê, khỏi bệnh, nhưng tôi có một ước mơ, chính ước mơ ấy làm tôi mạnh mẽ không đủ lớn mà chỉ đủ lời an ủi ý nghĩ để vực giữ gìn lý trí trong tôi lúc này.


          Tôi soi mình vào gương tự an ủi nói chuyện với chính mình, đừng bao giờ nghĩ đến cái chết, đừng bao giờ đầu hàng trước cuộc sống dù cuộc sống của tôi hai từ hạnh phúc rất nhỏ bé mong manh, ngọt ngào như tiếng heo mây rất lạ.


          Ước mơ, thử hỏi con người ai mà không có ước mơ, nhưng tôi nhơ bé quá, trước bệnh tật nào đâu tôi giám nghĩ nhiều tới tương lai và ước mơ mình thật bé nhỏ, dù gì tôi cũng chỉ là một hạt cát nằm trên bờ biển cả bao la, ngàn con sóng giữ. Giấc mơ bị nhấn chìm trong biển nước, cứ chìm, sóng đưa đẩy vào bờ rồi lại đưa ra xa, hạt cát cứ phiêu du trong đại dương bao la, không biết bến bờ nào mà không bị sóng hòa tan vào nước.
 
Tôi chỉ dáng sống qua ngày thôi. Chưa thể sống với giá trị của nghĩa sống như bất cứ ai mong muốn một cuộc sống đầy đủ nghĩa vị của con người.


 GIOT LỆ ĐƠN CÔI

Người đi để lại nơi này
Dáng em thuở ấy còn đây theo đời
 
Bao nhiêu khát vọng nào vơi
Bao nhiêu nhung nhớ theo lời hứa xưa.
Hôm nay trời điểm giao mùa
Lạnh tan trên má trời trưa đất người.
 
Vì đâu chưa thể mỉm cười
Em muốn ôm lấy cả trời gió mây
Để gom thương mến cho đầy
Níu anh trở lại nơi này cùng em...
 
Nhiều năm chưa thể nào quên
Tim hằn nỗi nhớ thành quen mất rồi
Bao mùa giọt lệ đơn côi
Thành nguồn rơi rớt bên đời xuôi trôi.  
  

( Cấm moi hình thức bình luận)
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2010 17:30:35 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
 
#1
    chuonggio_ngaytrove0

    • Số bài : 922
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 19.06.2009
    • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
    • Trạng thái: offline
    RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 04:50:22 (permalink)
     
     Chuông Gió - Dấu Lặng Phong Ba và Thơ
     
                    Vang vọng trong chiều tiếng chuông ngân
                           Ru âm chuông gió giữa êm lành
                              Ký ức tràn qua lòng lữ khách
                           Trở về năm tháng thuở thơ xanh...
     
           Người ta thường nói: ''Nước mắt thì chảy xuôi, đó là quy luật''. Một lẽ thường tình trong cuộc sống: Nếu không có những giọt nước mắt thì làm sao có những nụ cười cũng như có hạnh phúc rồi sẽ có những ngày buồn đau, có sinh có tử để rồi có nhớ - có quên... Tất cả chúng vẫn đi đôi cuộn lẫn với nhau song hành trong cuộc sống. Ngàn vạn buồn vui kết thành những giọt lệ thế gian - lệ mừng và lệ tủi.
     
           Con người sinh ra, ngay từ giây phút đầu tiên đã cất tiếng khóc chào đời, làm nên những giọt lệ của bao người đón nhận niềm hạnh phúc nhỏ trong ga đình. Sống hết cuộc đời bao thăng trầm lặng lẽ, nhiều khía cạnh để cuối cùng lại lấy thêm bao giọt lệ tiễn đưa.
     
            Có những số phận không được may mắn, chỉ được nửa cuộc đời thậm chí sớm hơn! Tôi nhớ lời nhà thơ Đăng Vương Hưng nói: ''Sống nhiều chứ không phải sống lâu''! Tôi chưa sống được nhiều, cũng chưa từng trải, nhưng cũng đã nếm đủ hương vị cuộc đời. Tôi đã vui, buồn, hạnh phúc, đau thương... Đã chứng kiến tiễn đưa bao người thân thương, bao bạn bè, người yêu dấu... Cuộc đời đã lấy đi bao giọt lệ. Nhiều lúc tôi thấy cô đơn hoang vắng giữa đêm dài...
     
             Giờ đây tôi đang mang trong mình một căn bệnh. Sau lần phẫu thuật đầu tiên, bác sĩ nói nếu thành công trong lần phẫu thuật thứ hai tôi có thể sống nhiều hơn nửa kiếp nữa. Nhưng liệu có ý nghĩa gì nếu tôi là kẻ chỉ biết lo cho mình "còn nước còn tát''. Ngay lúc này đây tôi nghĩ đến những đứa trẻ nghèo ( Ai sinh ra trong nghèo khó mà không rung động trước những cái nghèo?). Có thể ai đó đã và đang sống trong sự giầu sang, họ đâu hiểu được cuộc sống của những người cực khổ cơ hàn, vất vả gian nan đến mức nào. Có thể bạn sẽ dửng dưng trước cái nghèo, thậm chí có cái nhìn coi thường nữa! Tôi đã nếm trải qua nên tôi hiểu điều đó hơn bao giò hết.
     
              Giờ đây cho dù thời gian sống của tôi ít đi cũng không có nghĩa là cuộc đời đã chấm hết. Tôi sẽ làm cho mình sống nhiều hơn trong kiếp này. Tôi muốn khi mình không còn thì âm hưởng của sự tồn tại của tôi còn hiện hữu, tiếng nói tôi sẽ hòa vào không trung vang vọng như để lại một tiếng chuông lòng ngân khe khẽ. Và như vậy, với tôi đã là quá đủ.
     
              Tạo hóa sinh ra ta trong kiếp này, cho ta tồn tại để rồi mất đi. (Cát bụi lại trở về với cát bụi). Chân lý đời thường đơn giản vậy nhưng cũng nhiều éo le trăn trở, nghiệt ngã... Đôi khi gió vô tình bẻ đi những chiếc lá còn xanh và mưa giông bão tố làm tả tơi những chiếc lá trên cành!
     
               Tôi ví kiếp con người giống như kiếp lá. Mỗi một mùa thu chấm hết một kiếp con người. Nẩy lộc đâm chồi, ra hoa kết trái rồi một ngày cuối cùng lá cũng vàng rơi. Kiếp người cũng vậy, sinh ra, tồn tại, trưởng thành, sinh con đẻ cái truyền nối giống dòng... rồi một ngày kia già đi rồi khuất bóng. Nhưng... đôi lúc chưa hẳn đúng mùa thu lá mới rụng rơi. Con người cũng vậy, có khi đâu phải đợi đến già. Ốm đau, bệnh tật... cũng là cách sớm chia ly!
     
               Cuộc sống này luôn kèm theo những giọt lệ, nó mang âm hưởng nhiều cung bậc, khía cạnh. Con người ta có nhiều nguyên nhân dẫn đến khóc. Riêng tôi có đủ lý do khóc đời hay khóc chính cho mình trong cuộc sống này. Lần đầu tiên tôi khóc trong niềm đau là lần người tôi yêu ra đi vĩnh viễn bỏ tôi ở lại nơi thế gian này! Lúc đó tôi hãy còn trẻ lắm, chưa hiểu hết cung vị của nỗi buồn đau mất mát mà cho đến bây giờ nó vẫn còn hiện hữu như mới sảy ra thôi. Năm tháng khóc anh, khóc cho số phận, tình yêu trong tôi trở nên băng giá từ dạo ấy.
     
          Giọt lệ thật trái ngang tuôn chảy trong mỗi kiếp con người. Lệ chảy theo từng cung điệu khác nhau. Còn riêng tôi lệ chảy trong nỗi cô đơn, trống vắng, cứ tuôn trào theo ngày tháng, gậm nhấm tôi như loài mọt đục thân cây dần dần mục nát. Nơn côi trong tình cảm đã mất, trống vắng trong nỗi nhớ, tôi khóc tiễn tình yêu từ khi xa anh với bao ngấn lệ. Tôi tâm sự với người đã khuất như nói với chính mình qua bài thơ  gửi tâm tư sầu kín;
     
     

         XA DẤU YÊU...

    Trái tim yêu dấu còn đây
    Mà anh đã bỏ theo mây ngút ngàn
    Tình đời còn đượm chứa chan
    Gửi nhờ cơn gió mơ màng mang đi

    Khóc anh ngày tháng nhoè mi
    Mất anh là hết còn gì để yêu
    Cô đơn em đứng giữa chiều
    Vắng anh lòng tựa cánh diều chơi vơi ...

     
     
         Khi tôi biết mình mang bệnh, nhớ lần đầu khi cầm tờ bệnh án, qua một người thông dịch ở bệnh viện tôi đã thẫn thờ, tai ù đi, tờ giấy trên tay run rẩy. Tôi như người đang đứng giữa tuyết đông, tờ bệnh án nhẹ rời khỏi tay rơi xuống đất và cả người tôi cũng gục nằm lên nó. Tôi đã trút gửi nỗi bẽ bàng đau đắng bằng bài thơ sau khi rời bệnh viện;
     
     
    TAY CẦM BỆNH ÁN

    Em nay từ viện trở về
    Tay cầm bệnh án tái tê cả lòng
    Thân gầy trong gió lạnh đông
    Dài hai giọt lệ giờ mong được gì?

    Một mai em sẽ thôi đi
    Một mai sẽ chẳng còn chi đợi chờ
    Một mai tất cả vần thơ
    Vô tri - vô giác - từng tờ... thành tro.

    Em đi chưa kịp chuyến đò
    Một lần chưa được hẹn hò cùng ai
    Kiếp này không có ngày mai
    Thân em giờ chỉ ủ dài cơn đau.

    Bước chân giữa phố muôn mầu
    Ngọn đời em biết về đâu bây giờ?
    Thân hờn trong gió bơ vơ
    Tuyết đông cũng chỉ hững hờ nhẹ rơi.

    Ngày mai vắng bóng bên đời
    Ngày mai em sẽ về nơi thiên đàng
    Em đi trong nỗi bẽ bàng
    Cơn đau bệnh tật - nghĩ càng đau thêm.

    Chân vô hồn bước hết đêm
    Biết bao giọt lệ không kìm nhỏ rơi
    Bờ môi khô héo nụ cười
    Từ nay em sẽ là người... thiên thu.
    (23/05/09)
                                     
     
          Tôi đã khóc rất nhiều. Giọt lệ của niềm đau này chưa ngớt lại tiếp nối những giọt lệ của niềm đau mới. Tôi nghĩ đến gia đình, nhất là mẹ, người mẹ đã tảo tần vất vả nuôi tôi. Ai mang nặng đẻ đau mà không xót xa khi con mình bị bệnh. Nếu mẹ biết mẹ sẽ khóc nhiều và già nhanh hơn. Tôi không dám nói cùng mẹ ngay cả lần phẫu thuật đầu tiên, tôi chỉ biết mượn trang giấy trắng và dòng mực đen để gửi tất cả nỗi lòng bao ngày đêm trăn trở;
     
     
     
    MẸ ƠI! U NÃO TRONG CON

     
         

    Mẹ ơi con sẽ xa rời...
    Một ngày vắng bóng bên đời nay mai
    Trong cơn bạo bệnh mệt nhoài
    Chìm nơi viễn xứ - đêm dài mẹ mong.

    Tuổi già nặng gánh lưng còng
    Vì con - vì cháu - vì chồng gian nan
    Rồi mai lệ mẹ chứa chan
    Con đi xa khuất hẳn ngàn thu luôn.

    Mẹ ơi! Xin mẹ đừng buồn
    Chớ nên suy nghĩ sa tuôn giọt sầu
    Hằn in trên khoé mắt sâu
    Mất con rồi sẽ vết nhàu nhiều thêm.

    Xin mẹ đừng thức trắng đêm
    Buồn đau xa xót chồng thêm tháng ngày
    Hôm nay con vẫn còn đây
    Chia ly là chuyện sau này mẹ ơi...

    Giờ đây con muốn mẹ cười 
    Dừng vì bệnh tật chắn trời nguồn vui
    Buồn thay số kiếp ngậm ngùi
    Trong viên thuốc đắng ẩn vùi nhiều năm.

    Chiều nay dõi mắt xa xăm
    Nhìn trông lại những tháng năm gợn lòng
    Nến đời khi tắt là xong
    Bao năm quằn quại để lòng mẹ đau!...

    Rồi mai... mắt mẹ nhỏ sầu
    Con từ nhân thế vút bầu trời cao
    Vắng con hãy ngắm trăng sao
    Để ru lòng mẹ ngày nào còn con.

    Hết rồi một thuở sắt son
    Hết rồi một thuở lệ hờn nhỏ rơi
    Cùng bao tâm trạng rối bời
    Từ nay lệ mẹ chảy rồi, mẹ ơi! 


     
         Có lần tôi điện thoại về nhà, được biết mẹ ốm. Tôi bồi hồi xao xuyến, mẹ ốm chẳng có tôi chăm nom săn sóc. Cả đời mẹ đã vất vả với những đứa con như tôi, vậy mà khi trái gió trở trời tôi không thể gần kề bên mẹ. Tiếng ngân lòng của tôi ngân lên khe khẽ một cung điệu ru buồn trong khung cảnh mờ đi trước mắt dưới bờ mi nhạt nhòa giọt lệ. Đến bao giờ tôi mới đền đáp nghĩa ơn sinh thành? Xin gửi qua ngàn trùng xa cách một bài thơ;
     
           QUÊ NHÀ MẸ ỐM
     
    Thân con giờ ở xứ đông
    Nghe tin mẹ ốm mà lòng xót xa
    Làm sao ở tận nước Nga
    Chăm nom săn sóc rót trà - bưng cơm.
     
    Quanh năm vất vả sớm hôm
    Điện nghe mẹ mệt giọng ồm khản đi
    Mẹ ơi! Có muốn ăn gì?
    Giọng run như khóc: Chẳng gì đâu con!
     
    Bao năm mẹ đã mỏi mòn
    Đợi ngày đón rước đứa con trở về
    Lâu rồi con sống xa quê
    Nỗi lòng thương nhớ não nề trôi qua.
     
    Mẹ ơi! Con ở xứ xa
    Làm sao có thể về nhà được ngay
    Tuyết đông làm sống mũi cay
    Rưng rưng con nhớ những ngày ấu thơ.
     
    Mẹ dạy con hết dại khờ
    Mới chớm khôn... đã bơ vơ xứ người
    Gian nan mẹ khổ trọn đời
    Vì con mẹ đã rã rời... tấm thân.
     
    Xa nhà tư lự - phân vân
    Nay già ốm yếu mẹ cần có con
    Vậy mà phải chịu cô đơn
    Thân gầy đơn chiếc nuốt cơm đắng lòng.
     
    Tuyên Quang đang độ giữa đông
    Mặc thêm áo ấm ngoài trong thật nhiều
    Dáng già mẹ đứng liêu xiêu
    Bên hiên in bóng bao chiều đợi mong.
     
    Nhớ sao dáng mẹ nằm trông
    Dõi nhìn đất khách nỗi lòng tái tê
    Bao năm con đã xa quê
    Một ngày nào đó con về mẹ ơi!
     
     
         Cuộc đời tôi đã khóc nhiều. Từ lúc trưởng thành tới giờ chưa bao giờ khoé mi ngưng dòng lệ. Cuộc sống nhiều trăn trở éo le, cuộc đời không may mắn nhiều thứ khiến tôi, một con người đầy nghị lực, mạnh mẽ tinh thần, giờ như một thân cây không còn nhựa sống, không còn đủ tươi để rủ mầu xanh, giống như hàng Bạch Dương trong mùa đông nước Nga trơ trụi, tuyết phủ trắng trời, ai nhìn vào sẽ nghĩ đó là thân cây chết. Tôi cũng vậy, tuy sống mà hồn như đã mất đi phân nửa, chỉ có những vần thơ, những câu chuyện tôi viết là còn sống động. Chúng sẽ lưu lại chút linh hồn, buồn man mác, ảm đạm của tôi. Nhiều lúc tôi nghĩ, khóc than liệu có ý nghĩa gì? Nhưng thà cứ để tôi khóc để nhận thấy rằng tôi vẫn còn đang tồn tại chí ít cũng giúp tôi giải tỏa được tâm lý, làm tôi nhẹ nhàng hơn. Phải tự an ủi mình, tôi không dám nói hay tâm sự cùng ai, bởi bạn thi nhiều, nhưng ai sẽ nghe, ai sẽ thấu hiểu, mà nhất là tôi sợ lòng thương hại.
     
          Tôi nghĩ chỉ có viết, đúng rồi, viết là thứ tâm sự, là nguồn nhật ký có thể phơi bày tất cả những gì có thể, không cần phải giấu che, ngại ngùng. Tôi viết lời mở đầu: ''Tôi mới học làm thơ từ khi cuộc sống này mỗi ngày cho tôi nhận ra rằng tất cả không phải lúc nào cũng đẹp như gấm hoa... Không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng vĩnh cửu hết...''. Thế rồi qua trang giấy tôi mặc sức trút đi tâm sự, càng nhiều thì lòng tôi càng nhẹ bớt.
     
          Với mọi người tôi luôn nở những nụ cười tươi, dễ hòa đồng với tất cả, nhưng trong tôi vẫn phảng phất nỗi u buồn lên đôi mắt. Tôi ít khi đến Công ty mà bỏ cặp kính ra khỏi mắt. Có lần tôi bỗng giật mình khi nghe trợ lý của tôi nói: -Lúc nào cũng thấy sếp vui cười mà sao đôi mắt lại có vẻ trầm tư và buồn thế nhỉ? Lúc đó tôi chỉ cười gượng. Trời ạ! Tôi còn biết nói gì lúc này? Mẹ cũng đã chẳng bảo tôi có đôi mắt ướt sau này sẽ khổ lắm! Khổ là gì tôi vẫn chưa thể hình dung ra nữa, tôi chỉ biết cuộc sống này cho tôi nhiều thứ lắm nhưng cũng chính từ cuộc sống này đã lấy đi của tôi rất nhiều thứ khác.
     
          Bao nhiêu giọt lệ rời xa khoé mi là bấy nhiêu nỗi tủi hờn theo năm tháng. Có một lời ca đã chẳng bảo rằng ''khocs đi cho lòng nhẹ nhàng hơn'' là gì? Chính vì thế tôi đang khóc, chỉ khác một điều là tôi khóc với chính tôi, chứ không khóc than rầu rĩ giữa cuộc đời. Khóc cho sự tồn tại. Đúng rồi, tôi đang tồn tại chứ không phải là đang sống theo đúng nghĩa của nó! Cuộc đời thì luôn có những phong ba, bão táp, hạnh phúc, buồn đau... ai mà không trải qua! Tôi tự khóc cho chính bản thân mình, tự chia sẻ với tâm hồn. Khóc cho tôi, khóc cả cho những số phận không may đã từng yêu thương giờ phải xa cách chia ly, bao người thân đã khuất. "Sinh lão bệnh tử''... Tôi thốt lên tiếng vọng tâm hồn không nghẹn ngào mà dạt dào như khúc nhạc chia ly;
     

              EM VẪN KHÓC...

    ... Em khóc vì những lúc chia xa
    Đời muôn ngả biết là đi đâu
    Em vẫn khóc cho mối duyên đầu
    Hội ngộ đó rồi ly tan ngay đó

    Em vẫn khóc không ai hay biết
    Kể cả anh luôn kế bên đời !
    Em khóc vì nỗi nhớ mồ côi
    Đợi anh mãi mà anh không lại

    Khóc vì một ngày anh lỗi hẹn
    Không đến chiều thứ bẩy tình yêu
    Em giận mình, em hờn em dỗi
    Thế là em khóc, ngỡ như mơ.... 
     
          Con đường tôi đi mãi mải mê, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy mình chỉ một nỗi cô đơn, một hành trình  không biết đích đến và bao giờ tới. Tôi luôn muốn mình có được thương yêu mà không dám, bởi căn bệnh u não đã hoài bám vào số phận tôi. Nếu tôi yêu thương ai đó và ngược lại có ai đó yêu thương tôi, một ngày kia tôi kiệt sức gục xuống, thế là sẽ có một người khóc tôi giống như tôi đang khó mối tình đầu! Sống, tôi luôn mang theo câu nói: " Nothing lasts forever" (Không có gì là mãi mãi). Nó như một hành trang bước cùng tôi trong cuộc sống này, giúp tôi bớt đi những buồn đau đã trải, giúp tôi tồn tại trọn vẹn một sinh linh bé nhỏ với những nỗi buồn hòa lẫn trong những viên thuốc đắng. Đôi khi dòng lệ nghẹn lại, ê chề. Giờ đây công danh sự nghiệp chẳng có ích gì. Khi chết đi không thể mang theo được. Chẳng có nghĩa lý gì khi một mình hưởng thụ.
     
           Tôi lại gửi tất cả tâm hồn vào thơ như an ủi chính mình, để hiểu rằng tôi còn có trái tim biết suy nghĩ, để biết tôi vẫn chính là tôi đang tồn tại dù là bên lề cuộc đời vội vã. Giá như có ai đó hiểu, chỉ cần một người hiểu tôi thôi là đủ, nhưng biết sẽ chẳng có ai, bởi hiểu được một con người thì thật khó, đâu phải dễ.
     
    GIỌT ĐẮNG VỠ ĐÔI
     
    Hôm nay lặng lẽ em đi
    Bước đường cô độc bờ mi ướt nhoè
    Bờ tim quặn thắt tái tê
    Bờ vai run nỗi ê chề cô đơn.
     
    Lòng em bão nổi từng cơn
    Mưa giăng điệp khúc tủi hờn tình ai
    Con đường sao thấy quá dài
    Quệt hai giọt lệ trên hai má hồng.
     
    Lòng buồn trống vắng mênh mông
    Dường xưa vắng bóng qua sông lỡ đò
    Xin tình thuở ấy đâu cho
    Gửi gì theo gió - điệu hò dư âm...?
     
    Đêm đêm hồn lặng âm thầm
    Nghe lòng sôi sục những lần nhớ ai
    "Thức đêm mới biết đêm dài"
    Cô đơn mới hiểu tháng ngày nhớ mong.
     
    Chẳng ai không lạnh... mùa đông
    Không vương giọt đắng khi lòng chia phôi
    Trái tim, hồn vỡ làm đôi
    Bóng nghiêng đơn lẻ trong đời... em đi.
    (18/06/2010)

          Giờ đây tôi sắp bước sang tuổi ba mươi. Tôi giật mình thoảng thốt, hóa ra mình vẫn một mình, hành trình trong tình yêu cô độc. Có lẽ tại lòng tôi còn ôm mãi bóng hình xưa cũ. Có lúc tôi vẩn vơ nhìn gió, nhìn mây và thầm hỏi: ''Tôi là ai trong cuộc đời này?''. Và nửa kia của tôi là ai trong hàng trăm vạn người đang sống chung quanh mà tôi mãi kiếm tìm? Và tôi cũng chợt hiểu ra rằng tôi thật sự vẫn chưa đi tìm! Bao giờ mối tình đầu mới nhạt mờ nỗi nhớ trong tôi?...
     
     
    NGÀY KHÔNG ANH
    *Gửi N ngày cũ.

    Anh ơi! Anh đã đi đâu
    Để em ôm giữ nỗi đau tâm hồn
    Còn đâu những nỗi dỗi hờn
    Và đâu còn nữa môi vờn môi hôn

    Giờ này em tủi cô đơn
    Trông về ngày cũ... tâm hồn tái tê
    Phút ân ái đắm đê mê
    Anh đi bỏ hết... ê chề vang ngân.
    (03.07.2009) 

     
     
          Tôi vẫn tự hỏ mình, nhiều lúc tôi hỏi người đã khuất với tâm trạng gắn theo bài thơ;
     
     
    BAO GIỜ?...

    Bao giờ hết gió mùa đông
    Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!
    Bao giờ hết nước trên trời
    Cho em hết bạc phận đời trắng đen

    Bao giờ nỗi nhớ thành quen
    Nỗi đau hằn vết để quên tháng ngày

    Bao giờ khoé mắt ngừng cay
    Để em khỏi khóc những ngày không anh ....
    (2009)  
     
    Tôi không phải là một người yêu hoa từ khi những vòng hoa trắng trinh nguyên vây quanh anh ngày nào, tôi ghét lây sang những bông hoa khoe sắc, ghét mặc đồ màu trắng mặc dù từ nhỏ tôi đã rất yêu mầu trắng, nhưng tôi đặc biệt thích hoa sương rồng, một loại hoa thật mạnh mẽ, mạnh mẽ giống như tâm hồn tôi vậy, nó có thể sống trong sa mạc nóng bỏng, có thể sống trong cái lạnh, sống ở bất cứ nơi đâu, cam chịu như chính tâm hồn tôi. "Tôi rất thích Xương Rồng, một loại cây có thể sống ở bất cứ đâu, ngoài sa mạc, nắng, gió, mưa... Cả những vùng khắc nghiệt... Tôi nghĩ mình cũng gần như loại cây này ... 
    "
     
     
    DỊU LẮNG NIỀM ĐAU

    Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu
    Như em chịu được bao điều đắng, đau

    Hoa khoe, tấc dạ đơm sầu
    Lòng đau em cũng trỗi màu đong đưa

    Mất rồi từ một thoáng xưa
    Biết bao cho đủ, cho vừa niềm đau

    Mong cho ngày tháng trôi mau
    Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau tâm hồn.
    (2009) 
     
     Sẽ có ai đó họ sẽ hỏi tôi; Theo bạn hạnh phúc là gì? Tôi không biết sẽ trả lời câu hỏi ấy ra sao? Nhưng hiện tại đối với tôi bây giờ hạnh phúc là sức khoẻ. Ai chẳng muốn mình sống có ý nghĩa đối với cuộc đời này. Tôi một con người bình dị sống giữa cuộc đời bao thăng trầm, ngọt bùi, cay đắng... Có những nỗi đau không thể đếm cùng thời gian, mà cũng không thể đong được bằng những giọt lệ, chúng chỉ lắng sâu vào lòng, cứ theo ta dong duổi theo đường đời thật lặng lẽ, đôi lúc chính ta cũng không thể nào nhận ra, không thể biết trước. Tôi với những mất mát đau thương cuộn tròn lấy tôi như một trái đắng lăn trong dòng đời vội vã cứ qua. Làm òa lên tiếng nước chảy trong tâm hồn... Cho đến bao giờ giọt lệ mới ngưng chảy  trong tôi;


    GIỌT ĐẮNG VỠ ĐÔI
     
    Hôm nay lặng lẽ em đi 
    Dặm đường đơn độc bờ mi ướt nhoè 
    Con tim quận thắt tái tê
    Bờ vai run rẩy một bờ đau thương
     
    Lòng em bão nổi từng cơn
    Mưa như giăng mắc còn hờn tình ai 
    Đường đâu xa thấy quá dài 
    Càng tuôn suối lệ trên hai má hồng.
     
    Lòng buồn trống vắng mênh mông 
    Nhớ xưa chung bóng qua sông lỡ đò
    Xin tình thuở ấy đâu còn
    Gửi gì theo gió - điệu hò dư âm...?
     
    Đêm đêm hồn lặng âm thầm
    Nghe lòng sôi sục những lần nhớ ai
    "Thức đêm mới biết đêm dài"
    Cô đơn mới thấy ngày dài nhớ mong.
     
    Chẳng ai không lạnh... mùa đông
    Không chiêu giọt đắng khi lòng chia phôi
    Trái tim, hồn vỡ làm đôi
    Bóng nghiêng đơn lẻ trong đời... hôm nay.
    18/06/2010 



    Tôi bây giờ còn lại gì đây? Ngoài một trái tim đau. Giọt lệ đơn côi theo thời gian vẫn cứ tuôn chảy chẳng chịu ngưng đọng lại bao giờ.

     
     
    PHONG LINH cg
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 04.08.2010 10:07:44 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
     
    #2
      chuonggio_ngaytrove0

      • Số bài : 922
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 19.06.2009
      • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
      • Trạng thái: offline
      RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 08:46:22 (permalink)
       


                                 G Giới Thiệu Tác giả: Phong Linh cg
       
        *Tác giả Phong Linh cg. Là một tác giả trẻ, nhưng cô đã kịp gửi tới bạn đọc nhiều tác phẩm thơ lục bát khá ấn tượng. Được biết gần đây cô mắc phải một chứng bệnh hiểm nghèo: U não! và cô đã phải trải qua một lần phẫu thuật. Xin giới thiệu một số bài thơ như rút ra từ ruột gan một tâm hồn thơ thật đẹp. Qua đây độc giả gần xa có thể chia sẻ cùng với tác giả Phong Linh cg này. Có thể qua trang web hoặc Email: chuonggio_1981@yahoo.com.



      T
        

      MẸ ƠI! KHÓC CHO ĐỜI CON

      Mẹ ơi! 'u não' trong con
      Ngày đêm rằng xé héo hon thân gầy
      Giờ này con vẫn còn đây
      Nửa hồn rữa mất theo mây ngút ngàn.

      Bao nhiêu mơ ước chưa chan
      Tan cùng hoa lệ theo đàn cò bay
      Rồi mai bỏ lại phương này
      Mẹ già đơn chiếc tháng ngày héo con.

      Sang xuân hai chín tuổi tròn
      Đò ngang chưa đỗ vẫn còn... một thân...
      Tiếng yêu tim vọng vang ngân
      Nhưng nào đâu giám dù cần thương yêu.

      Dáng son mất bóng yêu kiều ! 
      Vì dau mơ ước thành điều... mơ hoang.
      Kiếp này con chót đa mang
      Căn bệnh 'u não'... tâm cang khóc đời !...

      Chỉ mai thôi.... đã xa rời...!
      Lạy mẹ... con phải về nơi thiên đàng.
      Con đi cung nhịp bẽ bàng
      Lệ lòng tuôn mãi dạ càng cuộn đau.

      Mẹ ơi! Tóc mẹ bạc mầu
      Thời gian xương khói... giờ sầu bởi con
      Lỡ mãi con mất không còn
      Mẹ đừng cú sốc mỏi mòn... mẹ ơi...!

      Hôm nay khoé lệ con rơi
      Thành dòng thác chảy góc đời mù khơi!



      KÍNH TẶNG CHA
       
      Bao năm con sống xa quê
      Vẫn chưa có thể tìm về thăm cha
      Tuổi thơ con đã đi qua
      Giờ thành khôn lớn thế mà tha hương
      Lòng con vọng giữa đêm trường
      Để hồn hoang vắng kết vương xứ người
      Cha ơi! Cha hãy mỉm cười
      Để con năm tháng trong đời lớn hơn
      Đêm đông gợi nhớ cô đơn
      Thủa xưa nhỏ bé con hờn bên cha
      Thời gian như nước chảy qua
      Thoi đưa song cửa cũng vừa mười năm
      Lòng cha ví ánh trăng rằm
      Gian nan cơ cực vẹn chăm mẹ già
       
      Bởi con còn ở xứ xa
      Nào bằng săn sóc ' như bà chăm ông '
      Mùa mưa lũ trắng xóa đồng
      Bắt tôm, bắt tép cha không ngại ngần
      Trưa trời phơi lúa ngoài sân
      Bàn tay thô giáp, bàn chân lấm phèn
      Giờ con khôn lớn nào quên
      Cha thời gian khổ... con bên xa vời
      Lênh đênh phiêu bạt mọi nơi
      Không quên cha đã cả đời vì con
       
      Hôm nay viễn xứ cô đơn
      Rưng rưng giọt lệ... thân mòn yêu cha.
       
       
       
       
      XIN MẸ ĐỨNG BUỒN
       
      Xin đừng buồn nữa mẹ ơi!
      Vì con còn ở một nơi xa nhà
      Bao năm vẫn con xa xứ
      Để mẹ đơn chiếc, để nhà trống không ...
       
      Đông về mẹ có lạnh không?
      Hai mùa cày cấy cánh đồng hoang sơ
      Con mẹ thường thấy trong mơ
      Nơi quê mẹ đang chờ đợi bên hiên
       
      Tuổi già lúc nhớ lúc quên
      Bao năm cơ cực mưa dầm ruộng vườn
      Mẹ còn đó thuở xa xưa
      Con nay đã lớn thời xưa xứ người
       
      Con luôn muốn mẹ mỉm cười
      Giấu bao nhung nhớ đã mười năm nay
      Tuổi già đã đến nào hay
      Mái tóc màu đen trắng đã thay rồi
       
      Gian nan cực khổ trong đời
      Cho con thơ được thành người, lớn khôn
      Con chưa trả được ơn nghĩa
      Hẹn mẹ con sẽ đền ơn một ngày
       
      Nhớ mẹ đôi mắt nhoè cay
      Xin đừng khóc mẹ những ngày xa con ...
       

       
       
       



      BIẾT CÓ NGÀY MAI KHÔNG (?...)

      Ngày mai bến đợi không lời
      Đuổi theo năm tháng ở đời đeo mang
      Lá xanh thoáng chốc úa vàng
      Để cho em thấy bẽ bàng tỏa lan 

      Tuôn đôi dòng lệ chứa chan
      Kiếp ơi xin kiếp em van tháng ngày 
      Hôm nay em vẫn còn đây
      Từng cơn đau thắt mang đầy niềm thương

      Tuổi đang giữa độ gió đông 
      Toàn thân tê tái má hồng nhạt phai
      Ngày mai rồi lại ngày mai
      Liệu đời còn được ngày mai mấy lần(?...)

      "Em luôn ước muốn..."rất cần"
      Bước cùng năm tháng lệ tuôn...đổi cười

      Bệnh đau "u não" trời ơi!
      Cớ sao bám lấy cuộc đời của ta?"

      Em thương cha mẹ đã già
      Giờ vì con trẻ mắt lòa thêm nhăn
      Em thương định số đôi phân 
      Thương cha - thương mẹ mười phần vẹn nguyên

      Ngày mai biết có bình yên 
      Ngày mai em có đứng lên trong đời?
      Bao giờ khoé lệ ngừng rơi
      Hồn đau - thể xác đổi trời - lệ hoa.


      Một ngày em sẽ đi qua
      Chỉ còn để lại mẹ già buồn đau
      Lá xanh chưa độ - đổi mầu
      Đã rơi rớt rụng u sầu - nhạt phai

      Nếu giờ đổi kiếp thiên thai
      Biết đời em có ngày mai... không trời... ?

      10/02/2010 


       

        
      MÙA ĐÔNG ĐẾN CON NHỚ MẸ

      Đêm đông đang ở đất người
      Bao năm viễn xứ nhớ lời mẹ ru
      Cuối chiều nắng sót âm u
      Bóng đêm chậm choạng buông dù viến thăm
      Nơi xưa... còn ấm chỗ nằm
      Hơi còn thơ ấu bao năm còn chừa
      Thời gian thấm thoát thoi đưa
      Ước về bên mẹ cho vừa nhớ mong
      Xin mẹ bên ấy đừng trông
      Để con thôi xót mùa đông đến rồi.
      24/11/2009
       
       

      KHÓC GIỮA ĐỜI HÔM NAY
         -----Đau Bệnh-----
                        

           Mẹ ơi! U não trong con
      Nỗi đau dầy xéo héo mòn tấm thân
           Thương con giữ lại một phần
      Thương mẹ đến tận mười phần còn rư
       
           Hôm nay con viết lời thư
      Bằng bài thơ gửi giọt sầu vừa rơi
           Mẹ thời vất vả cả đời
      Con đau bệnh nặng rã rời tâm cang
       
           Căn bệnh u não vương mang
      Mẹ già năm tháng giờ càng già thêm 
        
           Quê nhà gió tạt căm căm
      Năm canh mẹ thức chỗ nằm lạnh lưng
           Con nay tuổi mới lưng chừng
      Bệnh mang - thứ lỗi mẹ đừng buồn đau. 
        
           Mệnh đời ai biết được đâu
      Con nào có muốn mẹ đau thế này
           Bệnh tình tự đến nào hay
      Thương đau lệ nhỏ giọt cay u buồn. 
        
           Dẫu rằng mắt mẹ đang tuôn
      Bao nhiêu sợi nhớ cả vườn lệ hoa.
           Từ nay mắt mẹ nhạt nhòa
      Khóc con gái nhỏ sẽ xa... cuộc đời.

            Số con đã gắn với trời
      Cơn đau con khóc giữa đời hôm nay.

      ________13/04/2010_____________________





      [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/71377/09D9859A55644AB197A4B3DDB6B16A1F.jpg[/image]
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2010 18:56:37 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
      Attached Image(s)
      Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
      Ru âm chuông gió giữa trưa lành
      Ký ức tràn lan lòng nữ khách
      Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
      Thơ
      http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
      http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
       
      #3
        chuonggio_ngaytrove0

        • Số bài : 922
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 19.06.2009
        • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
        • Trạng thái: offline
        RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 08:52:03 (permalink)
         



              DỊU LẮNG NIỀM ĐAU


        Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu ...
        Như em chịu được bao điều đắng, đau

        Hoa khoe, tác dạ Đốm sầu
        Đau lòng em cũng Trỗi màu đong đưa


        Mất rồi từ một thoáng xưa
        Biết bao cho đủ, cho vừa ... niềm đau ...

        Mong cho ngày tháng trôi mau
        Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau ... tâm hồn.






                      GIỜ ĐÂY
         
        Giờ đây khoảng trống hoang sơ
        Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu?

        Giờ đây hồn thoáng sầu vương
        Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi ...

        Giờ đây hoen ua bờ mi
        Chạy trên má Thắm còn gì mong đợi!

        Xa thương ... để lại cõi lòng
        Câu yêu, câu kính, xoay vòng sôi bừng



        LÒNG MÌNH LẺ LOI
         
        Lòng buồn nương tựa mây gió
        Lòng sầu vì lỡ đong đầy tình anh

         
        Lòng vương chút nhớ mong manh
        Đau lòng để lại hồn lành tái tê

         
        Lòng rơi vơi bớt đê mê
        Lòng thương chỉ đứng bên lề ngo sang

         
        Lòng đau nay chót đa mang
        Anh đâu để ngỏ lỡ làng tình em?

         
        Còn đâu những lúc lòng êm
        Để mơ hạnh phúc những đêm ân tình?

         
        Lòng nay bỗng chốc bất bình
        Ngoảnh đi, ngoảnh lại ... chỉ mình lẻ loi.



         


              CON THÁC NHỚ

        Nhớ như con thác đầu nguồn
        Trút như đang đổ, đang tuôn xuống đời
        Nhớ ai hết đứng rồi ngồi
        Như con thác mãi ở nơi đầu nguồn
        Nỗi nhớ ồ lúc chợt tuôn
        Cuốn đi thơ mộng hồn nhiên, tươi cười
        Bao giờ nỗi nhớ mới vơi
        Cho con thác lớn ... cạn nơi đầu nguồn.


        BAO GIỜ ... 

        Bao giờ hết gió mùa đông,
        Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!

        Bao giờ hết nước trên trời,
        Cho em hết bạc phận đời trắng đen?

        Bao giờ nỗi nhớ thành quen?
        Nỗi đau hàn vết để quên tháng ngày

        Bao giờ khoẻ ngừng mắt cay?
        Để em khỏi khóc những ngày không anh ....


            THU TƯƠNG TƯ

        Mùa thu lá trút đổi mầu
        Lòng em cũng đổi sầu lòng tương tư
        Lá nào cũng rớt vào thu ...
        Kiếp nào cũng vương tương tư ... vì tình.


        THIÊN ĐƯỜNG NGÀN SAO
        Gửi chị Jenny
         
        Chị đi theo gió mây đi
        Để em ở lại hàng mi nhạt nhòa
        Trong đời năm tháng đã qua
        Quen đã có chị... giờ là niềm đau.
         
        Chị xa ngấn lệ... lòng sầu
        Vương trong khoảng lặng cả mầu xót thương
        Chị đi trong lối lạc đường
        Trần ai bước lỡ thiên đường... ngàn sao.
         
        08/09/2009
        CHỊ HÃY AN GIẤC


         
           EM LỤC BÌNH MỎNG MANH


        Phiêu du như cánh lục bình
        Lênh đênh khắp chốn chỉ mình lẻ loi
        Chân đi gần nửa cuộc đời
        Tự  tâm nay thấy rã rời tấm thân

        Sinh ra trong cõi gian truân
        Nhớ thương dang dở mấy lần đã qua.
        Giờ chia hai nửa quê nhà
        Nửa muốn giữ lại, nửa xa theo đời

        Hồn như vương gió chơi vơi
        Người còn rớt lại từ  thời xa xưa.
        Tuyết giăng trắng xóa trời trưa
        Lục bình quê cũ nay vừa đổi thay

        Thời gian còn mãi đâu đây
        Tấm thân héo úa ngậm đầy vết thương.
        Tình bay theo gió bốn phương
        Mây trôi, bèo dạt, ngả đường về đâu?

        Saint-Peterburg, 17-02-2010

         




         
          



         

        MƯA LỆ NHỚ
         
        Anh ơi chiều đã buông rồi
        Em còn đấm lệ giữa trời lệ tuôn
        Biết bao nhiêu giọt đau buồn
        Bao nhiêu nỗi nhớ cứ tuôn ào ào
        Anh xa đi đén nơi nao?
        Để tình em lại ghi vào đầy thơ
        Vắng anh bóng dáng còn chờ
        Lạnh lòng em lắm lững lờ khoảng không
        Hôm nay khoảng trống mênh mông
        Anh còn đâu nữa mà mong hỡi trời
        Năm tháng giọt lệ nào vơi
        Em còn tiếc nối nửa đời... còn đau
        Thế gian cuộc sống muôn mầu
        Anh đi xa mãi để sầu cho em
        Chết đi là hết... là quên...
        Chiều nay mộ viếng bắt đền trời xanh
        Anh ơi! chốn ấy có lạnh
        Cầu anh an giấc yên lành... ngàn thu
         
        Ngày không anh
        13/11/2009
         
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2010 05:12:07 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
        Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
        Ru âm chuông gió giữa trưa lành
        Ký ức tràn lan lòng nữ khách
        Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
        Thơ
        http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
        http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
         
        #4
          chuonggio_ngaytrove0

          • Số bài : 922
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 19.06.2009
          • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
          • Trạng thái: offline
          RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 09:05:17 (permalink)
          XUÂN THA HƯƠNG:

          Tết Ngày Viễn Xứ...

           
          Tết nơi viễn xứ rất buồn
          Tim hồng se thắt rớt tuôn giọt sầu
          Niềm thương hằn đọng mắt nâu
          Tiếng lòng lưu lại ở đầu bờ môi.
           
          Nghẹn ngào chẳng thốt lên lời
          Vắn - dài - giọt đọng - giọt rơi buốt lòng
          Phải chăng giá lạnh mùa đông?
          Hóa ra chẳng phải tại lòng đơn côi. 
            
          Xuân này chỉ tuyết với tôi
          Nhìn qua khung cửa cả trời trắng trong
          Quê nhà  nỗi nhớ niềm mong...
          Lời ru của mẹ còn trong cõi lòng.
           
          " Xứ xa có vị tết không?...
          Xứ xa nơi ấy mùa đông còn đầy
          Sao con không trở về đây
          Cùng cha với mẹ xum vầy đón xuân? "
           
          Mẹ ơi! Xin lỗi vạn lần...
          Đêm nằm thao thức tần ngần con mơ
          Biết rằng quê mẹ mong chờ
          Mà con chỉ thể.... giấc mơ trở về !
           
          Đón xuân đất khách tái tê
          Cơm bưng nghẹn đắng tràn chề lệ hoa
          Ôi trời - tuyết lạnh phương xa!
          Tết này viễn xứ nhớ nhà... tràn mi.

          Ngày valentis 14/02/2010
          Ngày 01/01/2010 tết 


          Khoảng Vắng Tâm Hồn 
           
          Trời ơi! Tết đã về rồi
          Mà sao ta vẫn phương trời xứ xa
          Xuân nồng lộc biếc đơm hoa
          Nữ khách ngồi đếm giọt lòa vừa rơi
           
          Tuyết vương _ thân gái rã rời
          Cho tâm gục ngã chẳng lời thương yêu (!) 
          Phố buồn - bóng gục liêu siêu
          Một mình với bóng trong chiều tha hương
           
          Hoàng hôn dẫn đến đêm trường
          Tâm tư giá lạnh vấn vương... ngày về.
          Nhiều năm cách biệt duyên quê
          Bước đi khắc khoải bốn bề lạnh mang. 
            
          Thâu canh lẻ bước lang thang
          Tuyết vương hay nhỏ đôi hàng lệ tuôn
          Đêm đông cả phố thêm buồn
          Cây trơ vắng lặng bồn chồn đứng trông.
           
          Than ôi đáng ghét mùa đông
          Để lòng trống vắng khoảng không tâm hồn. 

           


          Xuân Này Con Chưa Về 

          Xuân này đã sáu sắc xuân
          Con chưa về được cha buồn lệ rơi
          Quê nhà mai thắm muôn nơi 
          Con thời xa xứ rối bời... chơi vơi!
            
          Ưu tư nặng trĩu trong đời
          Tuổi già không thể mỉm cười hôm nay
          Tuyết đang răng trắng phương này
          Cây trơ kén lộc - én bay chưa về.
           
          Sáu xuân lẳng lặng xa quê
          Nhìn theo năm tháng tái tê dạ buồn
          Tự dưng nỗi nhớ trào tuôn
          Mũi cay nhỏ giọt một vườn lệ hoa.
           
          Cha ơi! Con ở xứ xa !...
          " Nhớ canh cua nấu - nhớ cà dầm tương "
          Tóc cha điểm bạc gió sương
          Bao ngày đứng đợi đầu làng đón con.
           
          Nếp nhăn khoé mắt bào mòn
          Cho từng giọt lệ lăn tròn xuống chân
            Xuân này tết đến rất cần
          Cả nhà đông đủ " vui buồn " có nhau.


          Con xin khất hẹn niên sau
          Sẽ về quê cũ từ đầu mùa xuân... 

            12/02/2010
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.06.2010 09:11:40 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
          Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
          Ru âm chuông gió giữa trưa lành
          Ký ức tràn lan lòng nữ khách
          Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
          Thơ
          http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
          http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
           
          #5
            chuonggio_ngaytrove0

            • Số bài : 922
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 19.06.2009
            • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
            • Trạng thái: offline
            RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 09:07:57 (permalink)
             

            ƯỚC...  

            Ước gì em có được anh
            Để đời em đượm như nhành hoa Lan
            Tình anh thoáng đến ngập tràn
            Tựa như biển cả như ngàn lá non.

            Ước gì đời mãi tươi giòn
            Cho tình đôi lứa xếp tròn vòng tay
            Cho xuân cánh én thơ ngây
            Dìu hương sắc – trái tim đầy nụ hôn!

            Yêu thương em nguyện sắt son
            Tình anh trao trọn: vẫn còn – thắm tươi
            Em luôn luôn sẽ thắm cười
            Khi vòng tay ấm bên đời có anh

            Hữu Thịnh Cùng viết với Phong Linh
            (25/ 02/ 2010) 



              
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2010 18:58:14 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
            Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
            Ru âm chuông gió giữa trưa lành
            Ký ức tràn lan lòng nữ khách
            Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
            Thơ
            http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
            http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
             
            #6
              chuonggio_ngaytrove0

              • Số bài : 922
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 19.06.2009
              • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
              • Trạng thái: offline
              RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 09:40:15 (permalink)
               
               
               ĐÊM LANG THANG
               
              Đêm buồn viễn xứa lang thang
              Chơi vơi sầu muộn lỡ làng tuổi hoa
              Bước chân còn lạc xứ xa
              Yêu nguyên giấc mộng đêm qua chưa về.
              06/06.09
               
              LÒNG RIÊNG
               
              Trao nghiêng trong ggos chơi vơi
              Bao nhiêu tiếc nuối xa người hôm nao
              Lòng đau... giông bão thét gào
              Chảy theo phút tiễn ngày nào người đi
              Gửi Nam, anh hãy an giấc
               
               
              CON CHƯA VỀ ĐƯỢC
               
              Mẹ ơi! Xuân viếng quê nhà
              Mùa đông giá lạnh xứ xa ngập tràn
              Bao giờ tuyết trắng mới tan
              Cho cây nẩy lộc hàng ngàn lá non.
               
              Quê nhà mẹ nhớ thương con
              Con thời thương mẹ mỏi mòn đợi trông
              Mẹ ơi viễn xứ còn đông
              Lòng run rét buốt má hồng chua ê.
               
              Bao năm con vẫn chưa về
              Biết mẹ trông đợi tràn chề lệ rơi
              Một đời vất vả đầy vơi
              Giờ đây chẳng thể mỉm cười vì con...
               
              Cạn khô giọt lệ - héo hon
              Mong ngày được đón gót son trở về
              Gửi mẹ đang ở nơi quê
              Nơi đây lạnh lắm bốn bề tuyết băng.
               
              Đêm khuya khuất dạng ánh trăng
              Một mầu trắng xóa thể thân hoa gầy
              Đông này con vẫn còn đây
              Con chưa về được xuân này mẹ ơi!
               
               Mátxcơva 02/02/2010
               
               
               
              TÌNH XƯA
               
              Anh ơi! Đừng khổ vì yêu
              Đừng hứa - đừng đợi - một chiều có nhau
              Giây phút ngộ nhận qua mau
              Để lòng thoáng chốc vương sầu tái tê.
               
               Bao giờ mới tỉnh cơn mê
              Cho đường tình ái chung kề mai sau
              Chót trao tình chẳng phai mầu
              Cớ sao duyên số lạc đâu không chừa.
               
              Hôm nay dứng giữa cơn mưa
              Mà réo trong dạ người xưa quay... đầu. (...)
              17/06/09
               
               
               
               
               
              Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
              Ru âm chuông gió giữa trưa lành
              Ký ức tràn lan lòng nữ khách
              Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
              Thơ
              http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
              http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
               
              #7
                chuonggio_ngaytrove0

                • Số bài : 922
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 19.06.2009
                • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
                • Trạng thái: offline
                RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 10:00:33 (permalink)
                 
                Dòng Thơ Năm Chữ
                 
                 
                  

                BIỂN CHIỀU NAY VẮNG ANH
                 
                Biển chiều nay vắng anh
                Lòng em buồn biết mấy
                Giờ này em giống hệt
                Một cô bé lơ ngơ...
                 
                Biển chiều nay vẫn chờ
                Ngày yêu xưa quay lại
                Nhưng vẫn lưu lạc mãi
                Ẩn mềm duocis bước chân.
                 
                Giữa biển... nay tần ngần
                Khi nghĩ về xưa cũ
                Bao giờ cho thấy đủ
                Ngàn nỗi nhớ tan nhanh.
                 
                Biển chiều nay vắng anh
                Hàng thông như chết lịm
                Em trong hoàng hôn tím
                Tha tâm hồn như mây.
                 
                Biển anh... em còn dây
                Nhưng tình không còn nữa
                Thiếu bờ môi rực lửa
                Khi vắng bóng anh rồi.
                 
                Biển chiều sóng đơn côi
                Gợi lên từng cung nhớ
                Anh ơi sao mình nỡ
                Hai nửa chẳng ghép đôi.
                 
                Giờ em nghẹn không lời
                Khi đường về xứ lạ
                Bao ân tình xa qua
                Biển  - em vẫn còn đây.
                30/08/09
                 
                 
                LỆ ĐƠN CÔI
                 
                Thấy trong đôi mắt em
                Có nỗi buồn trong đó
                Sầu vương hay tại gió
                Làm mi mắt cay cay.
                 
                Em giống như người say
                Giữa phố đêm hồn... trống
                cả biển người mênh mông
                Không có anh trong đó!
                 
                chỉ có nhẹ cơn gió
                Thổi miên man tóc quen
                Đường xưa thoáng lỗi hẹn
                Làm sầu buồn chơi vơ.
                 
                Giọt lệ buồn đơn côi
                Trong khoé mắt... vương sầu
                Em thành người lạc lõng
                Giữa phố đêm muôn mầu.
                 
                Không biết đi về đâu
                18/04/2008
                 
                 
                NỤ HÔN XƯA CŨ
                 
                Ngày đó
                Anh đã trao nụ hôn
                Bỡ ngỡ thuở ban đầu
                Giờ nụ hôn ấy đâu
                Chỉ mình em còn nhớ.
                 
                Nụ hôn xưa... giờ ở
                Tận tiềm thức gần xa!
                Hơi thở ấm thoáng qua
                Giờ tan như bọt sóng.
                 
                Em vẫn còn hoài mong
                Mọi ngày đi trở lại
                Sao đời em còn mãi
                Đấu tình dưới bước đi.
                 
                Nụ hôn xưa nghĩ gì?...
                Khi hai ta hai nửa
                Anh quên rồi!... lần nữa
                Em nhớ nụ hôn xưa.
                01/08/09
                 
                 
                NGÀY DANG VÀO TỐI
                 
                Một ngày bước qua phố
                Hoàng hôn tím nhạt phai
                Dong duổi sợi nắng dài
                Trog cuối ngày gần tối.
                 
                Một chiều tà vô tội
                Cps tâm hồn cô đơn
                Thèm khát phút dỗi hờn
                Trong những nhày xứ lạ.
                 
                Một chiều cngx sắp qua
                Chợt đôi mi nhạt nhòa
                Rơi tan trong vội vã
                Hoangvangws giữa chiều tà.
                 
                Phố triệu người vào ra
                Ngược xuôi theo dòng chảy
                Có mình ta ngồi đây
                Quên ngày đang vào tối.
                 
                Trong dòng người sôi nổi
                Có ta đang dỗi hờn
                Với bao nỗi cô đơn
                Vuơn theo ngày sắp hết....
                 
                 
                 
                 
                 
                Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
                Ru âm chuông gió giữa trưa lành
                Ký ức tràn lan lòng nữ khách
                Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
                Thơ
                http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
                http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
                 
                #8
                  chuonggio_ngaytrove0

                  • Số bài : 922
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 19.06.2009
                  • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
                  • Trạng thái: offline
                  RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 16.06.2010 18:55:39 (permalink)

                   
                  MẶC CHO: NHỚ VÀ XA


                  Sao em đang nghĩ gì
                  Mà nước mắt em rơi
                  Ngồi lặng trong đêm tối
                  Mặc cho làn gió thổi
                  Có làm lạnh lòng em
                  Mặc cho người khách quen
                  Có lạc đường hôm ấy
                  Mặc cho mùa đông đầy
                  Có ai đã đi về...
                  Em không thể... không thể!...
                  Buồn vương tại vì ai
                  Sao mà ta cố quên
                  Nhưng rồi sao vẫn nhớ
                  Người đi lâu lắm rồi
                  Nên ta buồn ta dỗi
                   
                  Nỗi nhớ thạt thảnh thơi
                  Nỗi buồn cô đọng lại
                  Lời xưa ca vẫ đây
                  Hơi ấm còn quanh đấy
                  Mà người xa lâu rồi.
                  17/06/2008
                   
                   
                  EM...
                   
                  Em vẫn bước bên đời
                  Gần anh nhưng không nói
                  Tiếng yêu em xin gọi
                  Thành những vần thơ ca.
                   
                  Thời xa xưa đã qua
                  Chỉ còn là thương nhớ
                  Những gì mà ta chờ
                  Cũng chỉ là phút giây.
                   
                  Em ước là vầng mây
                  Khi nào anh cũng thấy
                  Nhưng em là cỏ sậy
                  Một mình đứng ngóng trông.
                   
                  Vầng mây hồng em ước
                  Không còn khi trời đêm
                  Anh đi theo ấm êm
                  Em đứng giữa trời quên
                   
                  Hạnh phúc nào mà nhớ.
                   
                  07/07/2007
                   
                   
                   
                  NGƯỜI KHÁCH CŨ
                   
                  Anh đang hỏi về ai
                  Về em hay về chị
                  Anh cần nhắn nhủ gì
                  Xin anh cứ nói đi.
                   
                  Sao anh cứ lầm lũi
                  Đi lại sớm chiều hôm
                  Nỗi đau như đang đếm
                  Giữa ngày dài nhớ mong.
                   
                  Anh đã từng yêu chị
                  Một chuyện tình như mơ
                  Giờ hết hẹn thôi chờ
                  Bởi chị rời nhân thế!
                   
                  Chiều nay em về chễ
                  Thấy bóng anh ngập ngừng
                  Hình anh... như chết đứng
                  Anh còn đang đợi... ai?
                   
                  Anh hỏi em hay chị?
                  Bước quay lặng lẽ đi
                  Giọng anh nhỏ lí nhí
                  Anh quên nên lạc đường.
                   
                  31/08/2009
                   
                   
                  XIN YÊU TRỌN KIẾP
                   
                  Anh đã nói yêu em
                  Bao nhiêu lần rồi ạ!
                  Sao mà tình hai đứa
                  Vẫn khoảng cách còn xa.
                   
                  Mỗi lần điện về nhà
                  Em vui mừng khôn siết
                  Xua đi cả ngày dài
                  Bao nhiêu là mỏi mệt.
                   
                  Sao hai ta giống hệt
                  Hai tâm hồn - không yêu
                  Em ước mơ rất nhiều
                  Sao anh không chịu hiểu.
                   
                  Anh đã nói lời yêu
                  Xin trọn đời - trọn kiếp
                  Em đợi ngày hạnh phúc
                  Chung tên trên thiệp hồng.
                   
                   
                  Gửi người đã hứa yeu tôi:
                   
                  NHỚ LỜI GIAN DỐI
                   
                  Đêm nay em đặt tay
                  Lên bức tường anh ạ
                  Nhớ về một lời hứa
                  Tựa như gió thoảng qua.
                   
                  Đêm nay em đã khóc
                  Cả lòng không lạnh đầy
                  Vì sao lời gian dối
                  Phủ mờ như đám mây.
                   
                  Em vẫn còn nơi đây
                  Trong khoảng lặng nơi này
                  Đêm đông về chợt nhớ
                  Tòng anh làm mắt cay.
                   
                  Bàn tay trong đêm nay
                  Run run vì cái lạnh
                  Lòng mơ hồ trống vắng
                  Thế là em mất anh.
                   
                  Bàn tay trong đêm nay
                  Hết tình anh vơi đầy
                  Làm cho anh đau khổ
                  Không men rượu mà say.
                   
                  Ôi! Bàn tay!... Bàn tay!...
                  12/11/2009
                   
                   
                  EM NHỚ ANH
                  Gửi T:
                   
                  Đêm nay em nhớ anh
                  Đặt bàn tay đơn lạnh
                  Lên bức tường khô giá
                  Lòng nhung nhớ về anh.
                   
                  Đêm nay, nhớ vô bờ
                  Tương tư không bến đỗ
                  Ý nghĩ nào nức nở
                  Tràn ngập cả giấc mơ.
                   
                  Đêm nay, thân em ở
                  Nơi xứ lạnh mong chờ
                  Hồn thì đã bay mất
                  Về tận mọt bến mơ.
                   
                  Đêm nay, em nhớ anh
                  Biết bao nhiêu cho vừa
                  Biết bao nhiêu cho đủ
                  Từ bao lời đã hứa...
                   
                  Đêm nay, em ngồi đây
                  Nghĩ về tình hai đứa
                  Giờ còn nơi xứ lạ
                  Nên tình cảm hóa xưa.
                   
                  11/08.2009
                   
                   
                  TÔI ĐANG CÔ ĐƠN
                   
                  Tôi đang rất cô đơn
                  Mãi đi tìm một nửa
                  Đi hoài rồi đi mãi
                  Vẫn mang theo chữ chưa.
                   
                  Tôi đang tìm một nửa
                  Còn rớt lại bên đời
                  Lạc đi đâu hỡi bạn
                  Đã kiếm tìm khắp nơi...?
                   
                  Nửa hồn đang đơn côi
                  Trong dòng đời rất vội
                  Bạn là ai trong số
                  Ngả người bước muôn nơi?
                   
                  Tôi đang rất cô đơn
                  Một bóng hình lạc lõng
                  Hồn hòa cùng với bóng
                  Đứng giữa lạnh trời đông.
                   
                  Trong cuộc sống mênh mông
                  Lòng trống không lồng lộng
                  Bờ mi nhàu rơi rớt
                  Giọt ngắn dài đợi mong.
                  26/12/09
                   
                   
                  SINH NHẬT BUỒN
                   
                  Hôm nay sinh nhật ta
                  Bước sang hai chí tuổi
                  Sao lòng ta buồn thế
                  Với tâm trạng chơi vơi.
                   
                  Hai chín năm trong đời
                  Nhiều buồn vui - cay đắng
                  Trong ngã rẽ cuộc đời
                  Giờ lòng ta chĩu nặng...
                   
                  Hai tám xuân đã qua
                  Đôi mắt ướt lệ nhòa
                  Bao tình đi - tình đến
                  Đời con gái như hoa.
                   
                  Mừng sinh nhật hai chín
                  Ta ở nơi xứ lạ
                  Một mình ôm tiếc nối
                  Bao tháng năm đã qua.
                   
                  Sinh nhật ta không quà
                  Không người thân bạn hữu
                  Chỉ nhạc sầu cô lẻ
                  Nỗi buồn mãi bám lưu.
                   
                  Sinh nhật ơi ta buồn
                  Lần nữa thêm một tuổi
                  Thương tấm thân đơn chiếc
                  Bước đời gần ba mươi.
                   
                  Sinh nhật! Sinh nhật ơi!
                   
                  15/11/2009
                  Đêm mátx \ơva sinh nhật buồn!
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                   
                  Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
                  Ru âm chuông gió giữa trưa lành
                  Ký ức tràn lan lòng nữ khách
                  Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
                  Thơ
                  http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
                  http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
                   
                  #9
                    chuonggio_ngaytrove0

                    • Số bài : 922
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 19.06.2009
                    • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
                    • Trạng thái: offline
                    RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 18.06.2010 05:13:15 (permalink)
                     
                       ANH LÀM

                    Anh làm, tan vỡ giấc mơ
                    Để bao năm tháng đợi chờ nhạt phai
                    Anh làm em bước nhịp sai
                    Trá tim run đập lòng này đớn đau
                    Anh lsmf, xuân trẻ rơi mau
                    Trôi theo năm tháng tình đầu bể đâu
                    Anh làm, má thắm nhạt mầu
                    Bờ môi lạnh ngắt tim sầu bởi anh
                    Anh làm ngấn lệ vòng quanh
                    Chảy theo hơi thở sẵn dành vì yêu!
                    Anh làm em đứng giữa chiều
                    Ấp ôm dĩ vãng bao chiều đã qua!...
                    Anh làm, hồn lạc xứ xa
                    Chỉ vì những phút - trăng hoa ái tình
                    Anh làm, lòng thoáng giật mình
                    Khi yêu - anh chỉ vô tình mà thôi
                    Anh làm, em lỡ một thời
                    Chữ trinh trong trắng ở đời mất đi
                    Anh làm tình hết còn gì
                    Trả anh trả cả bờ mi giận hờn
                    Anh làm khoảng đợi cô đơn
                    Tự em trót dại - giờ hờn chi đây?!
                    Anh làm buồn vướng vào mây
                    Bỗng dưng lệ đỗ lòng đầy vết thương
                    Anh làm hai đứa tơ vương
                    Còn đâu hò hẹn yêu thương nồng nàn
                    Anh làm, hy vọng vỡ tan
                    Vì bao lời hứa ngập tràn ngày qua
                    Anh làm, năm tháng trôi xa
                    Trái tim rỉ máu thế mà còn yêu...
                    Ngày nay em đứng giữa chiều
                    Còn đây hằn lại nỗi đau anh làm.
                     
                    30/07/2009
                    ĐƠN CÔI TRỐNG VẮNG
                     
                    Chiều nay ứa lệ không lời
                    Cho lòng trống vắng đơn côi mọt mình
                    Nửa đời vẫn thiếu chữ tình
                    Để bờ môi thắm mắt xinh vương buồn
                    Chiều nay sầu muộn chợt tuôn
                    Chảy trên má thắm hết xuân bạc hồng
                    Tim lạnh trong gió vào đông
                    Để lòng phiêu bạt cho lòng đơn côi.
                     
                     
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2010 19:00:06 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
                    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
                    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
                    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
                    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
                    Thơ
                    http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
                    http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
                     
                    #10
                      HKBT138

                      • Số bài : 1273
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 02.12.2008
                      • Nơi: ĐBSCL
                      • Trạng thái: offline
                      RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 19.06.2010 18:30:50 (permalink)
                      http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:OCy0PRonESOGFM::&t=1&h=225&w=225&usg=__h-EIEofDocyq6js6i2IBCDQp45c=


                      CHÚC EM SINH NHẬT VUI VẺ, HẠNH PHÚC, LUÔN TƯƠI TRẺ VÀ NHẬN ĐƯỢC RẤT RẤT NHIỀU QUÀ!
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2010 18:33:23 bởi HKBT138 >
                      HKBT138@

                      Anh có em nhiều đến nỗi
                      Trước niềm vui,
                      Anh ngây ngất,
                      Quên tên em không gọi tới
                      Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
                      Em lại là
                      Nỗi nhớ đầu tiên.
                       
                      #11
                        chuonggio_ngaytrove0

                        • Số bài : 922
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 19.06.2009
                        • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
                        • Trạng thái: offline
                        RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 20.06.2010 20:22:38 (permalink)
                         CHIỀU VIẾNG CHỊ
                        Thăm viếng Jennny

                        M Hôm nay chiều xế tà
                        Em mang một bó hoa
                        Thắp huong bằng nỗi nhớ
                        Chân thành boằng hương hoa.
                         
                        Chiều về vương theo gió
                        Hơi lạnh của một ngày
                        Chi đi em đau khoc
                        Bao ngày mắt còn cay...
                         
                        Chị đi bỏ nơi này
                        Cha mẹ và em đây
                        Cùng người yêu đang đợi
                        Một ngày mai xum vầy (!...)
                         
                        Thắp hương bằng hoa đấy
                        Để chị ngủ giấc say
                        Quên đi bao mộng ước
                        Để gom nhặt từng ngày...
                         
                        Trong trời chiều hôm nay
                        Nơi phương trời xứ lạ
                        Lòng tràn đau tê tái
                        Chi khuất xa!... thật xa...
                         
                        * Em chiều về viễn xứ viếng chị
                        22/-8/2009
                         
                        GỬI NGƯỜI ĐÃ HƯA YÊU EM
                        Gửi T:
                        Thu vừa đến bên em
                        Anh cũng vừa đi khuất
                        Con đường tình tất bật
                        Giờ thiếu vắng bóng anh.
                         
                        Tình mình vốn mong manh
                        Em lạc hoãi xứ lạ
                        Mình yêu bao ngày qua
                        Giờ thành tình gian dối!...
                         
                        Em khóc cả buổi tối
                        Của chuyện tình đôi ta
                        Chỉ vì em ở xa...
                        Nên hai mình xa cách.
                         
                        Anh ơi! Thu về lạnh
                        Thiếu hơi ấm ái ân
                        Em ăn năn hối hận
                        Xin anh hãy quay về.
                         
                        Em sẽ về thăm quê
                        Vào ngày lễ tình nhân
                        Hai đứa mình sẽ quận
                        Niềm hạnh phúc ái ân.
                        24/09/2009
                         
                         
                        CƠN MƯA XỨ LẠ
                         
                        Sao mà mưa mãi thế
                        Lòng em chợ nhớ quê
                        Bao giờ mới trở về
                        Ôi lòng buồn vì nhớ.
                         
                        Sao mà em thấy sợ
                        Trời mưa nơi đất người
                        Lũ đười ươi ngóng đợi
                        Giữa trời xa tha hương.
                         
                        Chợt nhỏ một giọt sương
                        Trên mắt buồn rớt lại
                        Gần nửa dời vẫn mãi
                        Lạc hoài nơi xứ xa!...
                         
                        Ngày tháng nào đi qua
                        Gửi lại kỷ niệm lòng
                        Cơn mưa chiều tuôn dòng
                        Thấm đôi má hao gầy.
                         
                        Trời mưa giăng bóng mây
                        Thấm vào từng khoảng trống
                        Không thể nào mơ mộng
                        Lòng hóa thành hư không.
                        _____07/10/2009_______
                         
                         
                        NGÃ BỆNH TƯƠNG TƯ
                         
                        Hôm nay ngồi đợi chú
                        Sáng rồi mà chưa dậy
                        Cháu online để đấy
                        Chẳng có chú chuyện trò.
                         
                        Chú ơi! Cháu đắn đo
                        Chuyện tình duyên đôi lứa
                        Bao năm rồi lần nữa
                        Bỗng cháu thấy ngất say.
                         
                        chỉ quen chú vài ngày
                        Mà lòng không bình lặng
                        Tự dưng cháu xa vắng...
                        Nên ngã bệnh tương tư.
                        ________31/07/2009___
                        Gửi chú nhạc sĩ HSN
                         
                         
                        GỬI ANH NỖI NHỚ
                         
                        Em luôn nhớ về anh
                        Để quên đi cái lạnh
                        Tình em như biển hát
                        Thét gào... hòa trong xanh.
                         
                        Em luôn nghĩ về anh
                        Trong hơi thở yên lành
                        Gửi đời này mãi mãi
                        Nguyện không xa rời anh.
                         
                        Em đang rất nhớ anh
                        Một nỗi nhớ vô hình
                        Luôn trong tim hạnh phúc
                        Ngập tràn anh bình minh.
                         
                        ____26/06/09______
                         
                         
                        CÁM ƠN ANH ĐÃ XA
                         
                        Cám ơn anh đã đến
                        Cho dù trong phút giây
                        Bao hương tình để rớt
                        Làm đau trái tim này.
                         
                        Gom thương nhớ còn đây
                        Mà người xa xa mãi
                        Giờ này em mới biết
                        Mình chẳng có tương lai.
                         
                        Lệ em rơi hai hàng
                        chảy vào tim òa vỡ
                        Tiếng lòng nào còn gọi
                        Tình anh giữa giấc mơ...?
                         
                        Cám ơn! Cám ơn anh!
                        Đã yêu những ngày qua
                        Giờ thì tình hai đứa
                        Thành hai mảnh rất xa.
                        _____15/12/2009____
                         
                         
                        NHỮNG NGÀY LẠNH KHÔNG ANH
                         
                        Ngoài trời tuyết nhẹ rơi
                        Lòng em dối tơi bời
                        Trong lòng hoài vẫn đợi
                        Một người đã... xa đi!
                         
                        Tuyết lạnh vương bờ mi
                        Còn hồn em dầu rĩ
                        Đường đời em năn nỉ
                        Thôi đừng nhớ thương chi.
                         
                        Ngoài trời tuyết rơi rơi
                        Lặng im trong khoảng đợi
                        Trái tim nào có lỗi
                        Mà đã đớn đau rồi!...
                         
                        Bao giờ tuyết ngừng rơi
                        Cho ngã rẽ cuộc đời
                        Lệ không rơi - nỗi nhớ
                        Những ngày lạnh không anh.
                        Gửi N ngày cũ:
                        ____17/08/2009____
                         
                         
                        THUYỀN ĐỜI LẠC BẾN
                         
                        Em chưa có tình đầu
                        Cũng chưa có tình cuối
                        Em cảm thấy tiếc nuối
                        Những ngày đã qua đi.
                         
                        Danh vọng để làm chi
                        Tiền bạc có nghĩa gì
                        Khi mà trong năm tháng
                        Cô đơn gắn buớc đi...
                         
                        Mùa đông em lạnh giá
                        Mùa hè ngập đơn côi
                        Mùa thu buồn xa xôi
                        Đêbs xuân không đón tết.
                         
                        Bước chân dù đã mệt
                        Lối đi còn kiếm tìm
                        Chút ấm áp trái tim
                        Đang mong trong đêm lạnh...
                         
                        Tìm... nửa đời nhặt nhặn
                        Chút hạnh phúc dư thừa
                        Tuổi xanh đâu còn nữa
                        Em gục ngã vương sầu....
                         
                        Nửa còn lại nơi đâu?
                        Trong cuộc sống muôn mầu
                        Biết chốn nào bến đậu
                        Thuyền tình vẫn lênh đênh.
                         
                         
                        THÂN EM....
                         
                        Thân em như chiếc bóng
                        Đứng bên đời chơi vơi
                        Em như chiếc thuyền nhỏ
                        Sóng sô rạt đâu bờ.
                         
                        Em lang thang trong gió
                        Một mình lối không ai
                        Tìm đâu hơi gió ấm
                        Để bớt lạnh đông dài.
                         
                        Em như mưa sối xả
                        Rớt xuống dòng đời xanh
                        Phiêu du trong trời bể
                        Thân nhỏ bé mong manh.
                         
                        Em như hoa xuân nở
                        Một ngày héo úa tàn
                        Bốn mùa luôn lui trở
                        Bao mong ước vỡ tan.
                         
                        Em như bờ cát dài
                        Nhiều bàn chân trên đó
                        Khi bóng đêm phủ xuống
                        Chỉ còn con sóng sô.
                         
                        Thân em còn dong duổi
                        Lạnh tràn đầy đôi vai
                        Năm tháng tha hương mãi
                        Bóng với em thành hai.
                        _________11/03/2010__
                         
                         
                          LỜ HỨA DỐI GIAN
                        Gửi T người tôi yêu:
                         
                        Em nhớ lắm lời hứa
                        Giờ trở thành dối gian
                        Lặng vỡ vụn tâm can
                        Trong nhiều đêm em khóc.
                         
                        Em vẫn còn dở đọc
                        Trang thơ viết cùng nhau
                        Thu về lá đổi màu
                        Lời hứa tan rơi rớt.
                         
                        Gió thu về từng đợt
                        Thấm lạnh kiếp tha hương
                        Hai đưa mình hết thương
                        Lời anh thành gian dối...!
                         
                        Hai mình ai phản bội?
                        Cho lời hứa chia phôi
                        Bao ước hẹn chung đôi
                        Sao giờ tan bọt sóng?
                         
                        Đêm gió thu lồng lộng
                        Hết thu lại tới đông
                        Lòng em thành khoảng trống
                        Mênh mông... thật mênh mông.
                         
                        _____25/09/2009________
                         
                         
                         
                        MUỐN LÀM
                         
                        Muốn làm gió vô tình
                        Chợt đến rồi lại đi
                        Cho những mối tình si
                        Ôm trong đời mơ ảo.
                         
                        Muốn làm một cơn bão
                        Buông thả xuống thế gian
                        Cho mọi vật vỡ tan
                        Tuôn theo dòng đời chảy.
                         
                        Muốn làm mùa đông đầy
                        Lung linh toàn tuyết trắng
                        Cho cuộc đời bình lặng
                        Cùng dấu bước chân đi.
                         
                        Muốn làm lệ trên mi
                        Chảy theo gò má đỏ
                        Cho cuộc tình bước lỡ
                        Thôi hết nỗi lâm ly.
                         
                        Muốn... muốn làm tất cả
                        Trong thế giới bao la
                        Cho những ngày sắp qua
                        Sống trong lòng... thỏa mãn.
                         
                        Em muốn làm tất cả.
                        ____02/09/2009______
                         
                         
                        NỖI BUỒN MÊNH MÔNG
                         
                        Ta rất ghét nỗi buồn
                        Cứ sôi sục rớt tuôn
                        Giọt sầu rơi lã chã
                        Ta quên chính mình luôn.
                         
                        Bao giờ quên năm tháng
                        Với buồn đau lỡ mang
                        Bao giờ ta hết tủi
                        Nửa đời còn lang thang?
                         
                        Bườn bao giờ hết đến
                        Cho năm tháng ta quên
                        Sầu buồn theo ngày cứ
                        Rả rích càng tang lên.
                         
                        Đời ta sầu... nữ khách
                        Lệ buồn ai hớt hong
                        Đứng trong gió lồng lộng
                        Nỗi buồn càng mênh mông.
                        ___30/11/2009______
                           Mátxcơva buồn
                         
                         
                        TRÁI TIM YÊU
                         
                        Em trao anh trái tim
                        Mới bắt đầu rực đỏ
                        Bởi tình yêu lấp ló
                        Từ ngày em gặp anh.
                         
                        Trái tim em trinh nguyên
                        Gửi về anh tất cả
                        Mong tình đừng... vội vã
                        Kẻo giọt lệ rớt rơi!
                         
                        Một trái tim tinh khôi
                        Mơ về mầu xanh lá
                        Dù em nơi xứ lạ
                        Khoảng cách làm cắt ngăn.
                         
                        Trái tim em đơn lạnh
                        Ấm áp khi có anh
                        Giờ mỗi khi đổ gió
                        Nhận hơi ấm trong lành.
                         
                        Trái tim... trái tim em!!!
                        ___06/03/2010_____
                         
                         
                        ANH NGỌN GIÓ
                        TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN
                         
                        Anh thoáng đến - thoáng đi
                        Y như là cơn gió
                        Em bà già lọ mọ
                        Vơ gió vào lòng yêu.
                         
                        Anh thoáng đến trong chiều
                        Hòa tan em ân ái
                        Chợt đi - rồi chợt lại
                        Tơ vương dối đam mê.
                         
                        Em mơ ngày trở về...
                        Bên anh cùng sánh bước
                        Nhưng không biết có được
                        Cận kề gần bên anh?
                         
                        Anh cơn gió mầu xanh
                        Cho em hòa mộng lành
                        Anh như một vị thánh
                        Kết hoa cười trên môi.
                         
                        Anh cơn gió đầu đời
                        Nhẹ nhàng rất dịu êm
                        Như chiếc khăn gió ấm
                        Ru lòng em từng đêm.
                         
                        Anh cơn gió trong thu
                        Ngập tràn lá vương rủ
                        (Ký ước về thuở cũ)
                        Em bước trên phố cũ
                        Lòng bồi hồi nhớ thương...
                         
                        Anh cơn gió mùa đông
                        Đốt cảm giác lạnh lòng
                        Em hoang sơ khoảng trống
                        Đầy ắp nắng trong lòng.
                         
                        Anh cơn gió phiêu du
                        Bốn mùa anh tới đủ
                        Thân như cây cổ thụ
                        Mạnh mẽ gần trở che.
                         
                        Khi đến cuối mùa về
                        Thoáng ẩn đến lại đi(!...)
                        Tình cảm anh là gì
                        Khi chợt đi - chợt đến.
                         
                        Hôm nay hạ giao mùa
                        Em phai nhòa thân cỏ
                        Anh đúng là ngọn gió
                        Thổi trên đỉnh phù vân.
                        ___22/04/2010______

                        Gửi DVH người quản lý của em:

                         
                         
                         

                         
                         
                         
                         
                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2010 07:01:45 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
                        Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
                        Ru âm chuông gió giữa trưa lành
                        Ký ức tràn lan lòng nữ khách
                        Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
                        Thơ
                        http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
                        http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
                         
                        #12
                          chuonggio_ngaytrove0

                          • Số bài : 922
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 19.06.2009
                          • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
                          • Trạng thái: offline
                          RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 22.06.2010 13:06:46 (permalink)
                          BAO GIỜ ... 

                          Bao giờ hết gió mùa đông,
                          Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!
                          Bao giờ hết nước trên trời,
                          Cho em hết bạc phận đời trắng đen?

                          Bao giờ nỗi nhớ thành quen?
                          Nỗi đau hàn vết để quên tháng ngày
                          Bao giờ khoé mắt ngưng cay?
                          Để em khỏi khóc những ngày không anh ....


                          Chia xa nỗi nhớ nào đành
                          Xé tan khoảng trống đâu lành bờ tim
                          Bao giờ trong mơ hết tìm
                          Bóng anh chỉ thấy ẩn chìm tiếng yêu.
                           
                          Bao giờ hết đứng giữa chiều
                          Nhớ anh lòng gợi bao điều đắng cay
                          Anh đi em ở phương này
                          Chia ly tiếng vọng những ngày - thoi đưa!

                          Bao giờ em tới nơi xa
                          Gặp anh ở trốn thiên hoa trên trời
                          Bao giờ mắt em ngừng rơi
                          Khóc anh năm tháng bên đời nhoè mi.


                           
                           
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2010 17:12:01 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
                          Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
                          Ru âm chuông gió giữa trưa lành
                          Ký ức tràn lan lòng nữ khách
                          Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
                          Thơ
                          http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
                          http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
                           
                          #13
                            chuonggio_ngaytrove0

                            • Số bài : 922
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 19.06.2009
                            • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
                            • Trạng thái: offline
                            RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 22.06.2010 19:00:15 (permalink)
                             KÍNH GỬI CHÚ ĐỖ TRỌNG KHỞI LUCBAT.COM
                            Chào chú Khởi!
                            Được biết chú khá lâu, và qua những gì chú dành cho Thịnh, hôm nay cháu mạo muội viết mấy lời kính gửi đến chú.
                            Cảm xúc con người có giới hạn, cũng như mỗi cuộc đời có một số phận không thể giống nhau, cháu chưa viết được lời mở đầu cho tập thơ ''Giọt Lệ Đơn Côi" Bởi ý nghĩ thì nhiều mà cảm xúc thì ngắn quá chú ạ! Cuộc sống này những bài thơ làm cho những tâm hồn ngời sáng hơn, cho những số phận hiểm nghèo bỗng dưng tốt đẹp qua những trang thơ biết múa. Những nỗi buồn đau không thể nói ra thành lời nhưng có thể gửi vào một bài thơ, mất mát đớn đau thì nhiều lắm, cháu cũng là một trong những tâm hồn không được may mắn trong kiếp này, những bài thơ có thể giúp ta gần nhau hơn, hòa nhập với cộng đồng trong giới văn học, thơ ca và cháu cũng có một ước mơ, cũng như hoài bão trong cuộc sống này, mong sao những trang viết của mình có thể may mắn tồn tại, một dư âm nhỏ bé, không cần bay cao, bay xa mà chỉ cần bổng lên phía trước...
                             
                            Chú Khởi Kính Mến!
                            Phong Linh cg đang chuẩn bị cho tập thơ sắp in '' GIỌT LỆ ĐƠN CÔI'' Cháu có nhiều thể thơ, lục bát, bẩy chữ, 8 chữ, đặc biệt là thể thơ 5 chữ... tuy chưa sâu sắc, nhưng chúng rất chân thành mộc mạc, cháu sống rất giản dị nên những câu chữ cũng trở nên giản dị chân thành, không chau chuốt hay sa hoa quá so với cuộc sống thực, nó trơ trụi như đời thường, người đời vẫn nói ''Có thực mới vực được đạo'' mà chú'. Có khi chú sẽ cười khi đọc những bài thơ của Phong Linh, bởi có nhiều bài đặt sai câu hay ngữ pháp, nhất là luật làm thơ... những cảm xúc mỗi con người đều khác nhau. Những bài thơ chân thành không mang tội lỗi phải không chú?!
                             
                                Cháu cũng bị sai lỗi chính tả rất là nhiều, đó là một cái kém cỏi còn tồn đọng trong lối viết, nhiều lúc nó làm cháu dở khóc, dở cười. Thấy mình mất hẳn tự tin, chú Đăng Vương Hưng vẫn an ủi: Có nhiều nhà văn nổi tiếng họ cũng viết sai lỗi chính ta đó, từ từ rồi cũng sửa được mà. Hy vọng thời gian sẽ giúp cháu khá hơn chứ không phải ngày càng kém xa thực tế. Ai sinh ra mà chẳng muốn mình có cuộc sống tốt đẹp, nguyên vẹn. Ví như Thịnh, bạn ấy đâu muốn mình bị một chứng bệnh quái ác, nhiễm chất độc mầu da cam từ thời chiến tranh qua bố.
                            Ví như cháu đang sống mà nửa hồn như đã chết khi đang mang trong mình căn bệnh '' U não''.  Ai cũng dành phần tốt đẹp thì những cái xấu xa sẽ thuộc về ai? Nếu không có thơ không biết cháu có thể đứng vưỡng vàng trong kiếp này nữa hay không, những vần thơ tưởng như vô tri,vô giác nhưng lại có tâm hồn, có sức mạnh tiềm tàng giúp cháu khoẻ hơn sau lần phẫu thuật đầu tiên. Biết sống được ngày nào thì ngày ấy cháu còn biết, và cố gắng làm những bài thơ theo cảm xúc, tuy không sâu lắng nhưng giúp cháu cảm thấy hạnh phúc, thấy mình đang còn tồn tại bên bao bạn bè, những người bạn tâm giao qua thơ, như Thịnh, Sĩ Đoan...
                            Chính vì thế hôm nay cháu viết lời gửi này tới chú, mong được sự giúp đỡ từ chú, chú có thể xem qua cho Phong Linh những bài thơ này không? Nếu không phiền xin nhờ chú biên tập giúp, PL còn rất nhiều bài thơ khoảng 500 bài, sẽ gửi đến chú mỗi ngày, xin chân thành cám ơn chú.
                            Thân ái
                            Phong Linh cg
                            Xin chân thành cám ơn chú


                                  Giới Thiệu Tác giả: Phong Linh cg
                             
                              *Tác giả Phong Linh cg. Là một tác giả trẻ, nhưng cô đã kịp gửi tới bạn đọc nhiều tác phẩm thơ lục bát khá ấn tượng. Được biết gần đây cô mắc phải một chứng bệnh hiểm nghèo: U não! và cô đã phải trải qua một lần phẫu thuật. Xin giới thiệu một số bài thơ như rút ra từ ruột gan một tâm hồn thơ thật đẹp. Qua đây độc giả gần xa có thể chia sẻ cùng với tác giả Phong Linh cg này. Có thể qua trang web hoặc Email: chuonggio_1981@yahoo.com.


                            MẸ ƠI! KHÓC CHO ĐỜI CON

                            Mẹ ơi! 'u não' trong con
                            Ngày đêm rằng xé héo hon thân gầy
                            Giờ này con vẫn còn đây
                            Nửa hồn rữa mất theo mây ngút ngàn.

                            Bao nhiêu mơ ước chưa chan
                            Tan cùng hoa lệ theo đàn cò bay
                            Rồi mai bỏ lại phương này
                            Mẹ già đơn chiếc tháng ngày héo con.

                            Sang xuân hai chín tuổi tròn
                            Đò ngang chưa đỗ vẫn còn... một thân...
                            Tiếng yêu tim vọng vang ngân
                            Nhưng nào đâu giám dù cần thương yêu.

                            Dáng son mất bóng yêu kiều ! 
                            Vì đau mơ ước thành điều... mơ hoang.
                            Kiếp này con chót đa mang
                            Căn bệnh ''u não''... tâm cang khóc đời!...

                            Chỉ mai thôi.... đã xa rời...!
                            Lạy mẹ... con phải về nơi thiên đàng.
                            Con đi cung nhịp bẽ bàng
                            Lệ lòng tuôn mãi dạ càng cuộn đau.

                            Mẹ ơi! Tóc mẹ bạc mầu
                            Thời gian xương khói... giờ sầu bởi con
                            Lỡ mãi con mất không còn
                            Mẹ đừng cú sốc mỏi mòn... mẹ ơi...!

                            Hôm nay khoé lệ con rơi
                            Thành dòng thác chảy góc đời mù khơi!



                            KÍNH TẶNG CHA
                             
                            Bao năm con sống xa quê
                            Vẫn chưa có thể tìm về thăm cha
                            Tuổi thơ con đã đi qua
                            Giờ thành khôn lớn thế mà tha hương
                            Lòng con vọng giữa đêm trường
                            Để hồn hoang vắng kết vương xứ người
                            Cha ơi! Cha hãy mỉm cười
                            Để con năm tháng trong đời lớn hơn
                            Đêm đông gợi nhớ cô đơn
                            Thủa xưa nhỏ bé con hờn bên cha
                            Thời gian như nước chảy qua
                            Thoi đưa song cửa cũng vừa mười năm
                            Lòng cha ví ánh trăng rằm
                            Gian nan cơ cực vẹn chăm mẹ già
                             
                            Bởi con còn ở xứ xa
                            Nào bằng săn sóc ''như bà chăm ông''
                            Mùa mưa lũ trắng xóa đồng
                            Bắt tôm, bắt tép cha không ngại ngần
                            Trưa trời phơi lúa ngoài sân
                            Bàn tay thô giáp, bàn chân lấm phèn
                            Giờ con khôn lớn nào quên
                            Cha thời gian khổ... con bên xa vời
                            Lênh đênh phiêu bạt mọi nơi
                            Không quên cha đã cả đời vì con
                             
                            Hôm nay viễn xứ cô đơn
                            Rưng rưng giọt lệ... thân mòn yêu cha.
                             
                             
                             
                             
                            XIN MẸ ĐỨNG BUỒN
                             
                            Xin đừng buồn nữa mẹ ơi!
                            Vì con còn ở một nơi xa nhà
                            Bao năm vẫn con xa xứ
                            Để mẹ đơn chiếc, để nhà trống không ...
                             
                            Đông về mẹ có lạnh không?
                            Hai mùa cày cấy cánh đồng hoang sơ
                            Con mẹ thường thấy trong mơ
                            Nơi quê mẹ đang chờ đợi bên hiên
                             
                            Tuổi già lúc nhớ lúc quên
                            Bao năm cơ cực mưa dầm ruộng vườn
                            Mẹ còn đó thuở xa xưa
                            Con nay đã lớn thời xưa xứ người
                             
                            Con luôn muốn mẹ mỉm cười
                            Giấu bao nhung nhớ đã mười năm nay
                            Tuổi già đã đến nào hay
                            Mái tóc màu đen trắng đã thay rồi
                             
                            Gian nan cực khổ trong đời
                            Cho con thơ được thành người, lớn khôn
                            Con chưa trả được ơn nghĩa
                            Hẹn mẹ con sẽ đền ơn một ngày
                             
                            Nhớ mẹ đôi mắt nhoè cay
                            Xin đừng khóc mẹ những ngày xa con ...
                             

                             
                             
                             



                            BIẾT CÓ NGÀY MAI KHÔNG (?...)

                            Ngày mai bến đợi không lời
                            Đuổi theo năm tháng ở đời đeo mang
                            Lá xanh thoáng chốc úa vàng
                            Để cho em thấy bẽ bàng tỏa lan 

                            Tuôn đôi dòng lệ chứa chan
                            Kiếp ơi xin kiếp em van tháng ngày 
                            Hôm nay em vẫn còn đây
                            Từng cơn đau thắt mang đầy niềm thương

                            Tuổi đang giữa độ gió đông 
                            Toàn thân tê tái má hồng nhạt phai
                            Ngày mai rồi lại ngày mai
                            Liệu đời còn được ngày mai mấy lần(?...)

                            "Em luôn ước muốn..."rất cần"
                            Bước cùng năm tháng lệ tuôn...đổi cười

                            Bệnh đau "u não" trời ơi!
                            Cớ sao bám lấy cuộc đời của ta?"

                            Em thương cha mẹ đã già
                            Giờ vì con trẻ mắt lòa thêm nhăn
                            Em thương định số đôi phân 
                            Thương cha - thương mẹ mười phần vẹn nguyên

                            Ngày mai biết có bình yên 
                            Ngày mai em có đứng lên trong đời?
                            Bao giờ khoé lệ ngừng rơi
                            Hồn đau - thể xác đổi trời - lệ hoa.


                            Một ngày em sẽ đi qua
                            Chỉ còn để lại mẹ già buồn đau
                            Lá xanh chưa độ - đổi mầu
                            Đã rơi rớt rụng u sầu - nhạt phai

                            Nếu giờ đổi kiếp thiên thai
                            Biết đời em có ngày mai... không trời... ?

                            10/02/2010 


                             

                             
                            MÙA ĐÔNG ĐẾN CON NHỚ MẸ

                            Đêm đông đang ở đất người
                            Bao năm viễn xứ nhớ lời mẹ ru
                            Cuối chiều nắng sót âm u
                            Bóng đêm chậm choạng buông dù viến thăm
                            Nơi xưa... còn ấm chỗ nằm
                            Hơi con thơ ấu bao năm còn chừa
                            Thời gian thấm thoát thoi đưa
                            Ước về bên mẹ cho vừa nhớ mong
                            Xin mẹ bên ấy đừng trông
                            Để con thôi xót mùa đông đến rồi.
                            24/11/2009



                            KHÓC GIỮA ĐỜI HÔM NAY
                              -----Đau Bệnh-----
                                              
                                 Mẹ ơi! U não trong con
                            Nỗi đau dầy xéo héo mòn tấm thân
                                 Thương con giữ lại một phần
                            Thương mẹ đến tận mười phần còn rư
                             
                                 Hôm nay con viết lời thư
                            Bằng bài thơ gửi giọt sầu vừa rơi
                                 Mẹ thời vất vả cả đời
                            Con đau bệnh nặng rã rời tâm cang
                             
                                 Căn bệnh u não vương mang
                            Mẹ già năm tháng giờ càng già thêm 
                              
                                 Quê nhà gió tạt căm căm
                            Năm canh mẹ thức chỗ nằm lạnh lưng
                                 Con nay tuổi mới lưng chừng
                            Bệnh mang - thứ lỗi mẹ đừng buồn đau. 
                              
                                 Mệnh đời ai biết được đâu
                            Con nào có muốn mẹ đau thế này
                                 Bệnh tình tự đến nào hay
                            Thương đau lệ nhỏ giọt cay u buồn. 
                              
                                 Dẫu rằng mắt mẹ đang tuôn
                            Bao nhiêu sợi nhớ cả vườn lệ hoa.
                                 Từ nay mắt mẹ nhạt nhòa
                            Khóc con gái nhỏ sẽ xa... cuộc đời.

                                  Số con đã gắn với trời
                            Cơn đau con khóc giữa đời hôm nay.

                            ________13/04/2010____



                              



                                  DỊU LẮNG NIỀM ĐAU


                            Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu ...
                            Như em chịu được bao điều đắng, đau

                            Hoa khoe, tác dạ Đốm sầu
                            Đau lòng em cũng Trỗi màu đong đưa


                            Mất rồi từ một thoáng xưa
                            Biết bao cho đủ, cho vừa ... niềm đau ...

                            Mong cho ngày tháng trôi mau
                            Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau ... tâm hồn.






                                          GIỜ ĐÂY
                             
                            Giờ đây khoảng trống hoang sơ
                            Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu?

                            Giờ đây hồn thoáng sầu vương
                            Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi ...

                            Giờ đây hoen ua bờ mi
                            Chạy trên má Thắm còn gì mong đợi!

                            Xa thương ... để lại cõi lòng
                            Câu yêu, câu kính, xoay vòng sôi bừng



                            LÒNG MÌNH LẺ LOI
                             
                            Lòng buồn nương tựa mây gió
                            Lòng sầu vì lỡ đong đầy tình anh

                             
                            Lòng vương chút nhớ mong manh
                            Đau lòng để lại hồn lành tái tê

                             
                            Lòng rơi vơi bớt đê mê
                            Lòng thương chỉ đứng bên lề ngo sang

                             
                            Lòng đau nay chót đa mang
                            Anh đâu để ngỏ lỡ làng tình em?

                             
                            Còn đâu những lúc lòng êm
                            Để mơ hạnh phúc những đêm ân tình?

                             
                            Lòng nay bỗng chốc bất bình
                            Ngoảnh đi, ngoảnh lại ... chỉ mình lẻ loi.



                             


                                  CON THÁC NHỚ

                            Nhớ như con thác đầu nguồn
                            Trút như đang đổ, đang tuôn xuống đời
                            Nhớ ai hết đứng rồi ngồi
                            Như con thác mãi ở nơi đầu nguồn
                            Nỗi nhớ ồ lúc chợt tuôn
                            Cuốn đi thơ mộng hồn nhiên, tươi cười
                            Bao giờ nỗi nhớ mới vơi
                            Cho con thác lớn ... cạn nơi đầu nguồn. 


                                THU TƯƠNG TƯ

                            Mùa thu lá trút đổi mầu
                            Lòng em cũng đổi sầu lòng tương tư
                            Lá nào cũng rớt vào thu ...
                            Kiếp nào cũng vương tương tư ... vì tình.


                            THIÊN ĐƯỜNG NGÀN SAO
                            Gửi chị Jenny
                             
                            Chị đi theo gió mây đi
                            Để em ở lại hàng mi nhạt nhòa
                            Trong đời năm tháng đã qua
                            Quen đã có chị... giờ là niềm đau.
                             
                            Chị xa ngấn lệ... lòng sầu
                            Vương trong khoảng lặng cả mầu xót thương
                            Chị đi trong lối lạc đường
                            Trần ai bước lỡ thiên đường... ngàn sao.
                             
                            08/09/2009
                            CHỊ HÃY AN GIẤC


                             
                               EM LỤC BÌNH MỎNG MANH


                            Phiêu du như cánh lục bình
                            Lênh đênh khắp chốn chỉ mình lẻ loi
                            Chân đi gần nửa cuộc đời
                            Tự  tâm nay thấy rã rời tấm thân

                            Sinh ra trong cõi gian truân
                            Nhớ thương dang dở mấy lần đã qua.
                            Giờ chia hai nửa quê nhà
                            Nửa muốn giữ lại, nửa xa theo đời

                            Hồn như vương gió chơi vơi
                            Người còn rớt lại từ  thời xa xưa.
                            Tuyết giăng trắng xóa trời trưa
                            Lục bình quê cũ nay vừa đổi thay

                            Thời gian còn mãi đâu đây
                            Tấm thân héo úa ngậm đầy vết thương.
                            Tình bay theo gió bốn phương
                            Mây trôi, bèo dạt, ngả đường về đâu?

                            Saint-Peterburg, 17-02-2010
                             
                             

                            MƯA LỆ NHỚ
                             
                            Anh ơi chiều đã buông rồi
                            Em còn đấm lệ giữa trời lệ tuôn
                            Biết bao nhiêu giọt đau buồn
                            Bao nhiêu nỗi nhớ cứ tuôn ào ào
                            Anh xa đi đén nơi nao?
                            Để tình em lại ghi vào đầy thơ
                            Vắng anh bóng dáng còn chờ
                            Lạnh lòng em lắm lững lờ khoảng không
                            Hôm nay khoảng trống mênh mông
                            Anh còn đâu nữa mà mong hỡi trời
                            Năm tháng giọt lệ nào vơi
                            Em còn tiếc nối nửa đời... còn đau
                            Thế gian cuộc sống muôn mầu
                            Anh đi xa mãi để sầu cho em
                            Chết đi là hết... là quên...
                            Chiều nay mộ viếng bắt đền trời xanh
                            Anh ơi! chốn ấy có lạnh
                            Cầu anh an giấc yên lành... ngàn thu
                             
                            Ngày không anh
                            13/11/2009 
                             
                            XUÂN THA HƯƠNG:

                            Tết Ngày Viễn Xứ...

                             
                            Tết nơi viễn xứ rất buồn
                            Tim hồng se thắt rớt tuôn giọt sầu
                            Niềm thương hằn đọng mắt nâu
                            Tiếng lòng lưu lại ở đầu bờ môi.
                             
                            Nghẹn ngào chẳng thốt lên lời
                            Vắn - dài - giọt đọng - giọt rơi buốt lòng
                            Phải chăng giá lạnh mùa đông?
                            Hóa ra chẳng phải tại lòng đơn côi. 
                              
                            Xuân này chỉ tuyết với tôi
                            Nhìn qua khung cửa cả trời trắng trong
                            Quê nhà  nỗi nhớ niềm mong...
                            Lời ru của mẹ còn trong cõi lòng.
                             
                            " Xứ xa có vị tết không?...
                            Xứ xa nơi ấy mùa đông còn đầy
                            Sao con không trở về đây
                            Cùng cha với mẹ xum vầy đón xuân? "
                             
                            Mẹ ơi! Xin lỗi vạn lần...
                            Đêm nằm thao thức tần ngần con mơ
                            Biết rằng quê mẹ mong chờ
                            Mà con chỉ thể.... giấc mơ trở về !
                             
                            Đón xuân đất khách tái tê
                            Cơm bưng nghẹn đắng tràn chề lệ hoa
                            Ôi trời - tuyết lạnh phương xa!
                            Tết này viễn xứ nhớ nhà... tràn mi.

                            Ngày valentis 14/02/2010
                            Ngày 01/01/2010 tết 


                            Khoảng Vắng Tâm Hồn 
                             
                            Trời ơi! Tết đã về rồi
                            Mà sao ta vẫn phương trời xứ xa
                            Xuân nồng lộc biếc đơm hoa
                            Nữ khách ngồi đếm giọt lòa vừa rơi
                             
                            Tuyết vương _ thân gái rã rời
                            Cho tâm gục ngã chẳng lời thương yêu (!) 
                            Phố buồn - bóng gục liêu siêu
                            Một mình với bóng trong chiều tha hương
                             
                            Hoàng hôn dẫn đến đêm trường
                            Tâm tư giá lạnh vấn vương... ngày về.
                            Nhiều năm cách biệt duyên quê
                            Bước đi khắc khoải bốn bề lạnh mang. 
                              
                            Thâu canh lẻ bước lang thang
                            Tuyết vương hay nhỏ đôi hàng lệ tuôn
                            Đêm đông cả phố thêm buồn
                            Cây trơ vắng lặng bồn chồn đứng trông.
                             
                            Than ôi đáng ghét mùa đông
                            Để lòng trống vắng khoảng không tâm hồn. 

                             


                            Xuân Này Con Chưa Về 

                            Xuân này đã sáu sắc xuân
                            Con chưa về được cha buồn lệ rơi
                            Quê nhà mai thắm muôn nơi 
                            Con thời xa xứ rối bời... chơi vơi!
                              
                            Ưu tư nặng trĩu trong đời
                            Tuổi già không thể mỉm cười hôm nay
                            Tuyết đang răng trắng phương này
                            Cây trơ kén lộc - én bay chưa về.
                             
                            Sáu xuân lẳng lặng xa quê
                            Nhìn theo năm tháng tái tê dạ buồn
                            Tự dưng nỗi nhớ trào tuôn
                            Mũi cay nhỏ giọt một vườn lệ hoa.
                             
                            Cha ơi! Con ở xứ xa !...
                            " Nhớ canh cua nấu - nhớ cà dầm tương "
                            Tóc cha điểm bạc gió sương
                            Bao ngày đứng đợi đầu làng đón con.
                             
                            Nếp nhăn khoé mắt bào mòn
                            Cho từng giọt lệ lăn tròn xuống chân
                              Xuân này tết đến rất cần
                            Cả nhà đông đủ " vui buồn " có nhau.


                            Con xin khất hẹn niên sau
                            Sẽ về quê cũ từ đầu mùa xuân... 

                              12/02/2010


                             


                            ƯỚC...  

                            Ước gì em có được anh
                            Để đời em đượm như nhành hoa Lan
                            Tình anh thoáng đến ngập tràn
                            Tựa như biển cả như ngàn lá non.

                            Ước gì đời mãi tươi giòn
                            Cho tình đôi lứa xếp tròn vòng tay
                            Cho xuân cánh én thơ ngây
                            Dìu hương sắc – trái tim đầy nụ hôn!

                            Yêu thương em nguyện sắt son
                            Tình anh trao trọn: vẫn còn – thắm tươi
                            Em luôn luôn sẽ thắm cười
                            Khi vòng tay ấm bên đời có anh

                            Hữu Thịnh Cùng viết với Phong Linh
                            (25/ 02/ 2010) 





                            ĐÊM LANG THANG

                             
                            Đêm buồn viễn xứa lang thang
                            Chơi vơi sầu muộn lỡ làng tuổi hoa
                            Bước chân còn lạc xứ xa
                            Yêu nguyên giấc mộng đêm qua chưa về.
                            06/06.09

                            LÒNG RIÊNG
                             
                            Trao nghiêng trong ggos chơi vơi
                            Bao nhiêu tiếc nuối xa người hôm nao
                            Lòng đau... giông bão thét gào
                            Chảy theo phút tiễn ngày nào người đi
                            Gửi Nam, anh hãy an giấc
                             
                             
                            CON CHƯA VỀ ĐƯỢC
                             
                            Mẹ ơi! Xuân viếng quê nhà
                            Mùa đông giá lạnh xứ xa ngập tràn
                            Bao giờ tuyết trắng mới tan
                            Cho cây nẩy lộc hàng ngàn lá non.

                            Quê nhà mẹ nhớ thương con
                            Con thời thương mẹ mỏi mòn đợi trông
                            Mẹ ơi viễn xứ còn đông
                            Lòng run rét buốt má hồng chua ê.

                            Bao năm con vẫn chưa về
                            Biết mẹ trông đợi tràn chề lệ rơi
                            Một đời vất vả đầy vơi
                            Giờ đây chẳng thể mỉm cười vì con...

                            Cạn khô giọt lệ - héo hon
                            Mong ngày được đón gót son trở về
                            Gửi mẹ đang ở nơi quê
                            Nơi đây lạnh lắm bốn bề tuyết băng.

                            Đêm khuya khuất dạng ánh trăng
                            Một mầu trắng xóa thể thân hoa gầy
                            Đông này con vẫn còn đây
                            Con chưa về được xuân này mẹ ơi!

                            Mátxcơva 02/02/2010



                            TÌNH XƯA
                             
                            Anh ơi! Đừng khổ vì yêu
                            Đừng hứa - đừng đợi - một chiều có nhau
                            Giây phút ngộ nhận qua mau
                            Để lòng thoáng chốc vương sầu tái tê.

                            Bao giờ mới tỉnh cơn mê
                            Cho đường tình ái chung kề mai sau
                            Chót trao tình chẳng phai mầu
                            Cớ sao duyên số lạc đâu không chừa.

                            Hôm nay dứng giữa cơn mưa
                            Mà réo trong dạ người xưa quay... đầu. (...)
                            17/06/09 



                              
                               ANH LÀM

                            Anh làm, tan vỡ giấc mơ

                            Để bao năm tháng đợi chờ nhạt phai

                            Anh làm em bước nhịp sai

                            Trá tim run đập lòng này đớn đau

                            Anh lsmf, xuân trẻ rơi mau

                            Trôi theo năm tháng tình đầu bể đâu

                            Anh làm, má thắm nhạt mầu

                            Bờ môi lạnh ngắt tim sầu bởi anh

                            Anh làm ngấn lệ vòng quanh

                            Chảy theo hơi thở sẵn dành vì yêu!

                            Anh làm em đứng giữa chiều

                            Ấp ôm dĩ vãng bao chiều đã qua!...

                            Anh làm, hồn lạc xứ xa

                            Chỉ vì những phút - trăng hoa ái tình

                            Anh làm, lòng thoáng giật mình

                            Khi yêu - anh chỉ vô tình mà thôi

                            Anh làm, em lỡ một thời

                            Chữ trinh trong trắng ở đời mất đi

                            Anh làm tình hết còn gì

                            Trả anh trả cả bờ mi giận hờn

                            Anh làm khoảng đợi cô đơn

                            Tự em trót dại - giờ hờn chi đây?!

                            Anh làm buồn vướng vào mây

                            Bỗng dưng lệ đỗ lòng đầy vết thương

                            Anh làm hai đứa tơ vương

                            Còn đâu hò hẹn yêu thương nồng nàn

                            Anh làm, hy vọng vỡ tan

                            Vì bao lời hứa ngập tràn ngày qua

                            Anh làm, năm tháng trôi xa

                            Trái tim rỉ máu thế mà còn yêu...

                            Ngày nay em đứng giữa chiều

                            Còn đây hằn lại nỗi đau anh làm.

                             
                            30/07/2009

                            ĐƠN CÔI TRỐNG VẮNG

                             
                            Chiều nay ứa lệ không lời

                            Cho lòng trống vắng đơn côi mọt mình

                            Nửa đời vẫn thiếu chữ tình

                            Để bờ môi thắm mắt xinh vương buồn

                            Chiều nay sầu muộn chợt tuôn

                            Chảy trên má thắm hết xuân bạc hồng

                            Tim lạnh trong gió vào đông

                            Để lòng phiêu bạt cho lòng đơn côi.
                             
                              
                             


                            Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
                            Ru âm chuông gió giữa trưa lành
                            Ký ức tràn lan lòng nữ khách
                            Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
                            Thơ
                            http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
                            http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
                             
                            #14
                              chuonggio_ngaytrove0

                              • Số bài : 922
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 19.06.2009
                              • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
                              • Trạng thái: offline
                              RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 23.06.2010 08:18:59 (permalink)
                               KHOẢNG TRỐNG HOANG SƠ

                              Ngư Mỗi một mùa đông về tôi lại già thêm đi một tuổi, mùa đông lạnh với những bông tuyết trắng tưởng như chơi vơi, lạnh lẽo nhưng giúp tôi vui nhiều hơn trong những ngày viễn xứ nhớ quê hương.
                               
                              EM YÊU...
                               
                              Em yêu mùa đông đầy
                              Lung linh tuyết trắng rơi
                              Cho em khoảng chờ đợi
                              Đôi gò má ửng hồng.
                               
                              Em thích cả mùa đông
                              Với giá lạnh không mầu
                              Mùa đông trốn đi đâu
                              Vẫn ngày ngày mong nhớ.
                               
                              Cái lạnh em không sợ
                              Chỉ sợ lòng trống không
                              Trong mầu trắng mênh mông
                              Hồn hóa thành tuyết lạnh.
                               
                              Em yêu sụu hưu quạnh
                              Của phố thiếu nắng hồng
                              Có chút gì thầm mong
                              Một bàn tay thật ấm.
                              ____07/09_2009_____
                               
                               
                              CÁM ƠN ANH

                              Người quản lý của em ĐVH:

                               
                               
                              Cám ơn anh đã đến
                              Dù chưa một lần hẹn
                              Anh ôn tồn da diết
                              Ngày tháng dần thân quen.
                               
                              Anh làm em luôn cười
                              Trong cuộc sống phiêu trôi
                              Em thấy mình hạnh phúc
                              Chưa giây nào cạn vơi.
                               
                              Tù khi anh đến bên
                              Em không còn cô đơn
                              Cám ơn anh nhiều lắm
                              Cả đời nguyện không quên.
                               
                              Anh hóa phép nhiệm mầu
                              Những ngày lạnh đơm sầu
                              Làm em thôi rơi lệ
                              Bừng sáng đôi mắt nâu.
                               
                              Anh - ông tiên hiện đại
                              Chỉ cho em đúng sai
                              Cho hồn thêm sức sống
                              Hướng mãi tới tương lai.
                               
                              o0o
                               
                              Nỗi đau bệnh hoa mòn
                              Thân con gái héo hon
                              Anh vỗ về an ủi
                              Nỗi đau nhẹ từng cơn
                              Cám ơn anh đã đến.
                              ____21_04_2010____
                               
                               
                              NGƯỜI RA ĐI
                               
                              Anh đã đi đường khác
                              Không còn anh đón đưa
                              Giọt mưa lạnh lư thưa
                              Anh bước đi rất vội.
                               
                              Không biết em đứng đợi
                              Với nỗi buồn vẩn vơ
                              Tâm hồn nhỏ ngây thơ
                              Em cuòi cho hết nhớ.
                               
                              Sao em mãi thẫn thờ
                              Với bóng hình xa khuất
                              Anh đi ta lạc mất
                              Lời yêu nói đợi chờ!
                              __08/08/2007___
                               
                               
                              ĐÔNG QUA KHÔNG CÓ ANH
                               
                              Hết tháng ba tuyết tan
                              Em sẽ đón gió ngàn
                              Của mùa xuân viên mãn...
                              Rồi dòng Ne-Va chảy
                              Qua cầu dòng nước trong
                              Nhưng em vẫn xa anh
                              Mùa xuân rất trong lành
                              Còn lòng em trống vắng
                              Rồi mùa hạ nắng vàng
                              Cũng sẽ đến bên em
                              Nhưng đâu phút đềm êm
                              Khi hạ vắng bóng anh
                              Dòng sông Hãn trong xanh
                              Dòng Ne-Va em thắm
                              Anh ơi em lạnh lắm
                              Vì thếu hơi ân tình.
                              ___29/02/2008______
                               
                               
                              BA ƠI! HÃY VỀ
                              Gửi Tặng ba nuôi Vũ Hoàng Phong
                               
                              Ba ơi! Hãy về nhé
                              Nơi ta đã sinh ra
                              Cuộc đời ba gần cuối
                              Kết thúc đời sắp qua.
                               
                              Ba hãy trở về nhà
                              Nơi Việt Nam yêu dấu
                              Cả đời nơi xứ lạ
                              Cuối đời còn đi đâu?
                               
                              Tóc ba giờ điểm bạc
                              Qua sương trời gió nắng
                              Tuổi già giờ gần lắm
                              Với mây trời gió trăng.
                               
                              Ba ơi! Hãy về nhé!...
                              Nơi cắt rốn chôn nhau
                              Quê hương đang chờ đón
                              Ba ơi!... Hãy về mau.
                              ___17/11/2009____
                               
                               
                              SẼ CHẲNG CÒN
                               
                              Rồi đông sẽ qua mau
                              Trả lại xuân và nắng
                              Tuyết lạnh sẽ vắng lặng
                              Thôi kín cả bầu trời.
                               
                              Sẽ chẳng còn đêm đông
                              Lạnh hồn người nữa khách
                              Chẳng còn nước tí tách
                              Của dư âm tuyết tan.
                               
                              Sẽ chẳng còn mưa dầm
                              Rơi lạnh buốt đêm thâu
                              Thế gian sẽ nhuộm mầu
                              Của trời xanh hòa nắng.
                              ____04/04/2008_____
                               
                               
                              HAI ĐỨA GIẬN NHAU
                               
                              Hom qua ta giận nhau
                              Chỉ vì em không hiểu
                              Nói những lời hờn dỗi
                              Có lẽ nào hết... yêu?
                               
                              Hôm qua ta giận nhau
                              Anh vô tình để lại
                              Một chut gì tê tái
                              Lộ trên cặp mắt nai.
                               
                              Hôm qua ta giận nhau
                              Anh ơi! Hãy hiểu thấu
                              Tình yêu thường mâu thuẫn
                              Em không muốn vậy đâu.
                               
                              Hôm qua ta giạn nhau
                              Vì hai mình ngang bướng
                              Thôi xin đừng như vậy
                              Giận hờn lệ em vương.
                               
                              Hôm qua ta giận nhau
                              Chẳng hợp ý tâm đầu
                              Em còn nơi viễn xứ
                              Buồn lòng biết dấu đâu?...
                              ___01/07/2009____
                               
                               
                              BIỂN TRƯỜNG ÁI ÂN
                               
                              Biển xanh em và anh
                              Hòa cùng sóng dào dạt
                              Đại dương trùng vãy gọi
                              Hai tâm hồn xuyến sao.
                               
                              Sóng hòa nhịp ra vào
                              Hân hoan cùng đôi lứa
                              Hai hồn hòa làm một.
                              Như sóng - cát đẩy đưa.
                               
                              Phút gần gũi buổi trưa
                              Hạnh phúc dôi tình nhân
                              Cười vui vương phấn chấn
                              Lẫn biển trường ái ân.
                              ___03/07/2009____
                               
                               
                              THIẾ NỮ 30 TUỔI THU
                               
                              Thu đến lòng không vui
                              Thu đi chợt hụt hẫng
                              Hồn bỗng dưng đi lạc
                              Giũa giao mùa thu sang.
                               
                              Mầu vàng hết lá xanh
                              Chiếc lá rơi nhẹ nhàng
                              Tiếng thở lòng rất khẽ
                              Của nỗi niềm đang mang.
                               
                              Mùa thu... đang thay áo
                              Đổi lớp lá xanh tươi
                              Sầu vào lòng thiếu nũa
                              Đang đứng tuổi ba mươi.
                               
                               
                              XIN ĐỪNG TIN TÔI
                              Gửi Đ.Nguyên:
                               
                               
                              Xin anh đừng tin tôi
                              Vài lời đã từng hứa
                              Xin anh đừng tin nữa
                              Bao lời nói qua môi.
                               
                              Từng đêm trong từng đêm
                              Tôi vẫn thường lặng lẽ
                              Tôi vẫn thường vui vẻ
                              Bao bạn chát cùng tôi.
                               
                              Trước anh đành thú tội
                              Xin anh đừng tin lời
                              Cái gì đến nhanh vội
                              Cũng sẽ sớm tan đi.
                               
                              Anh ơi tin làm chi
                              Những gì viết qua mạng
                              bao nhiêu lời lai láng
                              Cũng chỉ đùa mà thôi
                               
                              Xin anh... đừng tin lời
                              ____25/06/2009____
                               
                               
                              ANH QUÊ NHÀ
                              Gửi T:
                               
                              Quê nhà anh có biết
                              Em luôn nghĩ về anh
                              Bên khung tròi xứ lạnh
                              Ước giấc mộng mầu xanh.
                               
                              Quê nhà anh có hay?
                              Từng đêm trong nỗi nhớ
                              Trong giấc ngủ em mơ
                              Được bên anh hạnh phúc.
                               
                              Quê nhà anh có thấy
                              Mặt nóng - lòng xốn sang...
                              Hình bóng anh em mang
                              Nên anh bồn chồn vậy.
                               
                              Quê nhà anh có mong?
                              Người em ở xa quê
                              Hứa một ngày sẽ về
                              Cùng bên anh trọn kiếp.
                               
                              Quê nhà anh có nhớ
                              Ánh mắt nụ cười em
                              Bao lời dịu êm đềm
                              Mình trao nhau... hạnh phúc.
                              ______26/06/2009____
                               
                               
                              NẾU MỘT NGÀY MAI
                              Gửi T:
                               
                              Nếu trong một sớm mai
                              Ta chẳng còn chung bước
                              Em vẫn giữ trong tim
                              Những gì ta có được.
                               
                              Nếu tự dưng xa cách
                              Vào một sớm ngày mai
                              Cho dù hạnh phúc mất
                              Bóng anh còn in đầy.
                               
                              Nếu trong một sớm mai
                              Đường đời chia hai ngả
                              Em sẽ ôm nỗi đau
                              Vì hai mình trót xa!
                              ____03_07_2009_________
                               
                               
                              ĐỢI TÌNH ANH NƠI ĐẤT MẸ
                              Gửi T:
                               
                               
                              Em vẫn đợi tình anh
                              Gửi về nơi viễn xứ
                              Để lòng hoài ấp ủ
                              Một bóng hình nơi quê.
                               
                              Năm tháng em chưa về
                              Dạ hoài ôm dĩ vãng
                              Mong tình anh ngời sáng
                              Soi bước đường em đi.
                               
                              Bao mùa xuân nguyện ước
                              Vẫn còn lạc xa quê
                              Tình dấu yêu luôn để
                              Chan chứa trái tim hồng...
                               
                              Tình nhận từ đất mẹ
                              Dưới trời lạnh tái tê
                              Xin anh đợi... em về
                              Cho tình minh say đắm.
                               
                              Viễn xứ lòng vẫn chờ
                              Đón nhận tình anh trao
                              Bao mùa qua khát khao
                              Tình anh nơi đất mẹ.
                              ___29/06/2009______
                               
                               
                              BIỂN ÊM.
                               
                              Biển êm trên bờ cất
                              Sóng vỗ bờ dạt dào
                              Trời chiều hoang sọi nắng
                              Lòng ai chợt nao nao.
                               
                              Biển êm những khát khao
                              Cho cánh buồm lướt nhẹ
                              Sóng đùa giỡn đẩy đưa

                               
                               
                               
                               
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.06.2010 07:38:14 bởi chuonggio_ngaytrove0 >
                              Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
                              Ru âm chuông gió giữa trưa lành
                              Ký ức tràn lan lòng nữ khách
                              Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
                              Thơ
                              http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
                              http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 123456 > | Trang 1 của 6 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 79 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9