PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG)

Thay đổi trang: < 123456 | Trang 6 của 6 trang, bài viết từ 76 đến 79 trên tổng số 79 bài trong đề mục
Tác giả Bài
chuonggio_ngaytrove0

  • Số bài : 922
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 19.06.2009
  • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
  • Trạng thái: offline
RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 05.05.2011 19:39:31 (permalink)

Sông Hậu tên thật là Nguyễn Khuyến (Nguyễn Phiến) còn có
các bút danh khác: Sông Trà, Sông Nguyên, Nguyễn Khuyến. Sinh 07/03/1951 tại Đức Phong, Mộ Đức, Quảng Ngãi.
Hiện ở 958/87/17 Lạc Long Quân, Tân Bình, TP.HCM..
ĐT : 0983350620 – Email : thosonghau@yahoo.com.vn


LỬA TÌNH YÊU

Em có đến như những ngày đã đến ?
tiếng chiều ngân lồng lộng tiếng chim thơ
công viên xanh Ta mải miết mong chờ
lưng ghế đá tựa bờ vai nho nhỏ.

Cánh hoa hồng Em ép vào trang vở
con chữ tròn cứ ngỡ đứng nghiêng nghiêng
nỗi lòng Ta nghe náo nức huyên thuyên
ngày đầu tiên đã tõ lời ước hẹn.

Anh dìu Em đi hoa còn bẽn lẽn
thảm cỏ non xao xuyến bước đường tình
làn gió đùa đôi má đỏ xinh xinh
chiếc lá rơi lung linh màu mắt biếc.

Ngày mai sang có chi đâu cần thiết ?
Chỉ cần yêu là trăng khuyết cũng tròn
và tiếng hát Em bay bỗng lên non
còn lửa tình yêu – Ta còn tất cả ...

Sài Gòn – Mùa Xuân 2011










TA ĐI



Có Xuân khi đất có Hoa
Anh Hùng lỡ bước… Sơn Hà có chi ?
Ta còn – có lối Ta đi
hôm nay chưa chắc, chắc gì ngày mai
Bạc đầu đâu bạc chí trai
non cao đã ngược sông dài cũng xuôi
Nghìn thu khắc dấu chân Người
gánh thơ đi giữa đất trời hiên ngang !



Tân Bình – 2002 – Sông Hậu.






















EM KHÔNG BIẾT

Em không biết con sông Trà Khúc
mấy khúc trong khúc đục cùng dòng
mà Quảng Ngãi thu về rõ lối
con sông Trà thỏa nỗi nhớ mong ?!

Em sẽ biết con sông Trà Khúc
đôi dòng trong đục thuở xa xưa
nên Quảng Ngãi trăng soi lấp lánh
sông Trà mỗi nhánh một đò đưa.

Em không biết con trai Trà Khúc
có nhìn Sông để bút làm thơ
mà xin thổi tóc dài bên ấy
khi bến thu đang lộng gió chờ ?!


Em sẽ biết con trai Trà Khúc
có Em sang, có bút làm thơ
Anh xin thổi tóc dài bên ấy
cho tóc Em lưu luyến hẹn hò.

Em không biết nguồn sông Trà Khúc
mấy ngàn năm từ gốc nào ra
mà xin gội tóc dài nơi đó
khi hồ thu nắng nhỏ ngân nga ?!

Em sẽ biết nguồn sông Trà Khúc
lòng Trường Sơn sinh một dòng trong
nên tóc dài gội sông Trà Khúc
sẽ không quên dòng nước ngọt ngào.

Sài Gòn 10 - 1989 - Sông Hậu.












YÊU LÀ THẾ I

Mây lảng vảng từ khung trời đất khách

dòng sông thơ tí tách tiếng Ai rơi ?
Em đi rồi – Tôi đứng ngóng chơi vơi

một nửa hồn Tôi như đời đã chết.
Khi Em buồn – Xuân về đâu có Tết

biển mông mênh bỗng chốc cũng âm u
tận cõi lòng Tôi tăm tối mịt mù
yêu là thế – gió ru cùng muôn thuở.
Khi Em vui – cội già hoa vẫn nở
con sóng bạc đầu cứ ngỡ còn xanh
tít non cao sao sáng rớt rung cành
tình thăm thắm thành danh đời thi vị.

Khi Em sang làng thơ Tôi tuyệt mỹ
tự con tim cho thi sĩ tuyệt trần
mải mê say, đâu chia biệt xa gần
yêu là thế – không phân vân, tư lự.

Sài Gòn - 22/10/2009 - Sông Hậu.













YÊU LÀ THẾ II

Trăng đã đến, sao Em ngồi lặng lẽ …

dưới trời khuya như nỗi khổ không nhà
mấy hôm rồi sau mỗi bận tan ca
nơi Em trọ – lệ sa trang giấy mỏng.
Viết vần thơ đâu còn thời Em mộng
khác chi Anh bóng tối đã đi qua

bước tha phương mới quí vị quê nhà
trông trăng tõ, Ta nồng nàn nhung nhớ.
Bờ giậu xanh mùa hoa dăm bụt đỏ

Em thẹn thùng khi sang ngõ nhà Anh
một đỗi bâng quơ trong gió uốn quanh

tựa vòng tay Anh càng say ngất ngưởng.
Từ phương ấy dù xa nhau muôn trượng
Em vẫn hướng về một lối Ta đi

tự tấm lòng Ta mở bước đường thi

yêu là thế – không khi nào lập lửng.

Sài Gòn – 17/05/2010 – Sông Hậu.














NHỚ NGOẠI

Đã lâu lắm chưa về thăm nhà Ngoại
hàng cau xanh ngày ấy có còn không
tàu lá lao xao trong nắng mai hồng

đôi chim sẻ bay vòng nhành hoa trắng ?
Rặng dừa lên đà vươn cao đứng thẳng

những trưa hè, lợp bóng mảnh vườn sau
Ngoại ngoáy trầu, lũ trẻ vội chia nhau
mỗi đứa mỗi đầu bắn bi tíu tít …

Bờ giậu bên lưa thưa chùm huê mít
quả chín rồi – Ngoại vấn vít, tỉ tê
biếu láng giềng nhâm nhấm vị tình quê
Ai đi xa – không hề thương nhớ Ngoại ?!
Làn gió thổi lắt lay giàn bông giấy

lối ra vào Ngoại đứng ngóng đồng xa

các con về hối hả bước chiều tà
từ cánh lúa thiết tha thời con gái …
Bên chiếc bàn con Ngoại đâu ngần ngại

kể chuyện đời xưa lại khác chi nay

sự vật nào cũng thay đổi đổi thay

nên quyền quí thành đọa đày mấy chốc.
Ngày Tết đến quây quần cùng gia tộc
Ngoại thắp hương cung kính bậc tiền nhân
ở nơi nao vẫn nguyện ước yên phần
cho con cháu thăng danh người chí hiếu.

Sài Gòn – Mùa Xuân 2011 – Sông Hậu.













NGÀY ẤY I

Sài Gòn hỡi ... có Ai chờ Em nhỉ
nắng mai lên cây phượng vĩ lao xao
Em ở thị thành hay ở non cao
chưa ước hẹn, biết khi nào Em đến ?

Mới gặp gỡ con tim đà xao xuyến
đôi mắt Em tia chớp đến diệu kỳ
con đường kia – Ai tiễn bước Em đi ?

Anh lặng lẽ – đứng thầm thì trong gió.
Hạ sẽ sang cho cánh hoa phượng đỏ

làn môi Em nho nhỏ vị hương nồng
vội cuốn hồn Anh bay bỗng mênh mông
da diết thế tự nỗi lòng yêu quí.
Ngày ấy đã thành ngày Ta tri kỷ
Anh và Em đâu ngẫm nghĩ xa xôi

chỉ biết yêu là thượng đế tuyệt vời

có lẽ thế nên đôi Ta tuyệt diệu.

Sài Gòn – 14/03/2010 – Sông Hậu.













THƠ

Tâm hồn Tôi không khi nào có tuổi
nên yêu Thơ là rong ruổi muôn đời

nay đứng non cao mai lộng trùng khơi
rời trái đất lại bay vào vũ trụ.
Thơ ơi Thơ biết bao điều thích thú

Thơ giáng trần không tư lự phân vân
Thơ yêu Tôi như yêu cõi thế nhân
không phân biệt thượng tầng hay hạ cấp.
Khi nắng phương Nam khi mưa phương Bắc
vẫn vòng tay Tôi ôm ấp con tim
mải mê say ngây ngất tự cánh chim
lảo đảo muôn phương cũng tìm tổ ấm.
Tháng ba xa Tôi yêu Thơ tháng tám
nguyệt đầy dòng sóng sánh bến trung trinh
lá cỏ non trong bẽn lẽn uốn mình
Tôi đắm đuối men tình Thơ ngất ngưởng.

Sài Gòn – 03/06/2010 – Sông Hậu.














CÔ HÁI BƯỞI

Đông chưa tàn nàng Xuân đà đi tới
láng cỏ non phơi phới nắng bình minh
Cô bé ơi đừng vội vã rung rinh
cây bưởi nhà Tôi đang thời kết trái.

Cớ làm sao Cô rập rình ... cố hái
những nụ hoa tròn rồi lại quay đi

len lẻn trông cây ngơ ngẩn thầm thì
làn gió thổi bờ mi Cô liêng liếc.
Tôi không tỏ cũng thành lời da diết
tự nỗi lòng Cô sẽ thích những gì
nụ hoa xinh và tiễn bước Cô đi

trong nắng mới cho xuân thì mộng ước.
Mỗi ngày mai sang Tôi nào biết được

vẫn vinh thân hay lần lượt lất lây ?
Chỉ biết yêu là đời mãi còn say
như sáng nay Cô rập rình, hái bưởi ...

Sài Gòn – 12/01/2011 - Sông Hậu.


















TỰA BỜ SÔNG HẬU

Có Ai hiểu những ngày đầu Xuân trước

đôi mắt Em như là ngọc non xanh
từ tim Em bừng sáng tới tim Anh
da diết thế thành danh thơ "Sông Hậu".
Ngày lại ngày đôi Ta càng thấm thấu
dòng sông thơ con sóng vỗ dạt dào
lửa yêu đương không thể giấu nơi nao

dù đỉnh non cao hay lòng biển cả ...
Bên bến Ninh Kiều đâu còn xa lạ
lối Xuân sang óng ả láng cỏ non
cánh tóc bay trong làn gió cuốn tròn
Em đứng đợi mỗi lần Ta ước hẹn.

Sợi nắng vàng, lao xao tà áo trắng
con đường tình phẳng lặng hướng Ta mơ
tay cầm tay, phơi phới phố Cần Thơ
thuở ông cha đã tựa bờ Sông Hậu.

Xuân lại về, chiều nay Em có thấu ?
phố Sài Gòn khắc dấu nỗi lòng Anh
bởi nhớ Em đôi mắt chớp long lanh

vội cuốn hồn Anh bên dòng Sông Hậu !

Sài Gòn – Xuân 2011 – Sông Hậu.
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
 
#76
    chuonggio_ngaytrove0

    • Số bài : 922
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 19.06.2009
    • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
    • Trạng thái: offline
    RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 05.05.2011 19:48:15 (permalink)
    Lê Minh Liên Thanh Thơ
    Tên thật: Lê Thị Bích Liên
    Sinh ngày 1/5/1966
    24.Hà Huy Tập.Đà Nẵng

    lienthotim@gmail.com

    0928700456
    In chung ở "Tấm lòng nhà giáo", "Thơ nhà giáo", "Tuyển tập thơ nhà giáo", "Tiếng tơ lòng"

    Người xa tình gần

    Muốn thân nhưng chẳng được gần
    Người dưng khác họ dần dần rồi xa
    Trầu xanh phủ kín tường nhà
    Còn buồng cau lẻ mẹ già chưa mua
    Xào xạc ngọn lá gió đùa
    Vườn cây xơ xác bóng chưa quyện hình
    Lỡ duyên em đứng một mình
    Không anh em chịu oan tình dèm pha
    Đành mong chóng đến tuổi già
    Để em gặp được người xa tình gần.
    Lê Minh Liên Thanh Thơ

    Hóa thân
    Thương tặng Ngọc Tuyền
    Đành lòng mẹ để con đi
    Bay theo cánh mỏng chim ri cuối trời
    Hóa thân đậu kiếp con người
    Bao điều đau khổ mẹ cười đón con

    Hóa thân cánh bướm màu son
    Nhởn nhơ múa lượn trên non hoa vàng
    Hóa thân cô Tấm gái làng
    Hương thơm cổ tích dịu dàng ngàn sau
    Hóa thân làm giọt mưa mau
    Rơi trên cánh ngọc hoa đau nát nhừ
    Hóa thân giọt nắng vô tư
    Chiếu vào mắt mẹ từ từ chảy lan
    Hóa thân làm đêm miên man
    Bay…bay khắp nẻo nhân gian bụi mờ

    Con yêu xin ngự bến mơ
    Hóa thân cánh võng mẹ chờ ấp iu…
    Lê Minh Liên Thanh Thơ
    29/10/2010 * 8/11/2010

    Cồn cào
    Mười năm năm nữa thế nào?
    -Ruột gan em vẫn cồn cào vì anh

    Bao nhiêu nguyện ước không thành
    Trái tim em vẫn ngọt lành hương yêu

    Biết bao là sớm là chiều
    Nén lòng thương nhớ thả diều đồng quê

    Chập chờn nửa tỉnh nửa mê
    Trái tim em vẫn hướng về phương anh…


    Bao giờ?


    Bao giờ em đón anh về
    Thăm cha thăm mẹ thăm quê hương mình
    Bao thay đổi chẳng vô tình
    Vẫn trong tim nhớ bóng hình ngày nao…

    Cái thời đuổi bướm cầu ao
    Anh hù em sợ ngã nhào tay anh
    Bao năm trong trắng tan tành
    Vẫn nguyên vẹn bến sông xanh em chờ…

    Bao giờ... ừ... biết bao giờ?
    Má hồng em lợt… trang thơ ố vàng
    Chỉ còn nỗi sợ bàng hoàng
    Nửa đêm thức giấc …trăng vàng giễu em…

    Bao giờ …vâng ..biết em chờ
    Mà anh ngấp nghé bên bờ vực sâu
    Thả dây thương vớt tình sầu
    Giăng câu khúc vắng trên cầu tương tư…



    Đổi công
    Ai ơi dậy sớm thăm đồng
    Trông trời ngóng gió bềnh bồng tâm thân
    Nghe tiếng chim hót trong ngần
    Đón bình minh rải muôn phần ánh dương

    Ai ơi dậy sớm ra vườn
    Tưới vun, bón thúc , cây vươn lá cành
    Xanh trời… xanh đất… màu xanh
    Bao trùm ta giữa thanh thanh thư nhàn…

    Ngày mai màu lúa vàng lan
    Cây mùa trái vụ nồng nàn hương đơm
    Hồn ta ủ ấp mùi thơm
    Thân ta mặc áo sắc hoa ,trái lành...
    Lê Minh Liên Thanh Thơ
    Phương trời anh
    Phương trời anh ở ra sao
    Có mưa hay nắng, bướm chao có nhiều?
    Ruộng khô cây héo tiêu điều
    Mong mưa lắm lắm có chiều lòng đâu?

    Sáng nay trời đổ mưa ngâu
    Bắc giàn vững chãi cho trầu leo dây
    Giúp cho lá quấn cành đây
    Vươn lan trong gió, đông tây sum vầy…

    Bốn phương tám hướng đủ đầy
    Trời trong nắng dịu vườn cây trĩu cành
    Mùa vàng trên cánh đồng xanh
    Râm ran tiếng gọi, nhanh nhanh mùa màng

    Thôn xinh rộn rã tiếng vàng
    Âm thanh lao động, gió làng đung đưa
    Hương thơm ủ nắng ấp mưa
    Chở bao khó nhọc cho vừa ấm no…

    16/7/2010
    Đà Nẵng sáng mưa sau rất nhiều ngày nắng hạn …

    Cách…
    Cách dòng là đến khổ thơ
    Cách sông đến chợ, cách bờ là thung

    Cách non là núi trập trùng
    Cách mây là gió mông lung khắp trời

    Cách thuyền biển lặng chơi vơi
    Cách mặt lòng mãi bời bời chẳng yên

    Cách xa là nhớ triền miên
    Kiếm bao nhiêu cách ta liền gặp nhau.
    Lê Minh Liên Thanh Thơ

    Ngập ngừng câu hỏi?
    Sum họp lâu thành
    Chia li khó dứt
    Hằng đêm thao thức
    Chuyện tình mưa sa
    Lòng luôn thiết tha
    Những ngày nắng hạ
    Em hồng đôi má
    Anh rạng ánh nhìn
    Ngập ngừng câu hỏi
    Bao giờ nên đôi?


    Nỗi lòng...
    Thương yêu tặng mẹ -bà ĐTVVA...
    Đôi khi em muốn khóc
    Một mình... một mình thôi...
    Rất nhiều khi thích cười
    Với anh và con nhỏ
    Người đi về đâu đó
    Cho nhớ thương đầy vơi
    Lòng bồng bềnh mây trôi
    Trí lãng du khắp nẻo
    Rợp trời chim chèo bẻo
    Mách với em về anh
    Em mắng chúng lanh chanh
    Nói chi chuyện loanh quanh
    Về những điều đã cũ
    Lá nào không héo rũ
    Mỗi khi mùa đông sang
    Lòng nào không xốn xang
    Khi chạm vào xa xót
    Khoảng trời thưa tiếng hót
    Chim bỏ đàn bay đi
    Gió nói chuyện thầm thì
    Về anh...về anh đó...
    Mặc kệ đời dông gió
    Em đứng chờ anh thôi
    Bến đợi quạnh quẽ rồi
    Sẽ có ngày nhộn nhịp
    Đời sau em có mặt
    Là tảng đá vọng phu
    Kiếp nào anh lãng du...
    Kiếp nào em bến đợi...
    Bầu trời đêm vời vợi
    Đã từng xanh rời rợi
    Như niềm tin về anh
    Giọt nước mắt long lanh
    Thầm rơi anh đâu biết
    Em dù không hối tiếc
    Vẫn ngậm ngùi gió mưa...



    Chỉ còn…
    Tóc bạc em nhuộm cho xanh
    Sẽ tươi như buổi mai lành hỡi anh
    Chỉ còn giọt nắng long lanh
    Đậu trên màu tóc từng xanh với đời
    Chỉ còn ánh mắt sáng ngời
    Của người ở cuối chân trời dõi theo
    Chỉ còn ta với tình nghèo
    Gieo neo bao bận vẫn đèo bòng thôi
    Sáng ra chung một gói xôi
    Mùi hương nếp chín quyện tôi với mình
    Chỉ còn ánh sáng bình minh
    Choàng lên đôi bóng lung linh sắc vàng


    Lê Minh Liên Thanh Thơ
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
     
    #77
      chuonggio_ngaytrove0

      • Số bài : 922
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 19.06.2009
      • Nơi: Trong giấc mơ... Paris
      • Trạng thái: offline
      RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 05.05.2011 19:55:36 (permalink)
      Nguyễn Trí Hiếu
      Bút danh: Bá Thành, hieua, Kiếm Tuyền
      Sinh ngày 20/09/1992
      Dương Hà -Gia Lâm -Hà Nội
      Email: longdongbathanh1991@yahoo.com
      Điện Thoại: 01253143112
      Đã có thơ in lên 1 số báo, diễn đàn và website, blog cá nhân.






      2, Tiễn bạn
      năm 2007
      Nhớ bạn hồi năm ngoái
      Còn chơi đùa bên nhau
      Thế mà chỉ năm sau
      Đã không hề thấy bóng.

      Một buổi chiều sân ga
      Nắng tàn hoa lụi hoa
      Trên cõi buồn muồn muộn
      Bạn bước chân lên toa.

      Ôm nhau siết má nhau
      Rơi nhau rơi nước mắt
      Kỉ niệm một cành lau
      Bỏ đi rồi khuất mặt.

      Tiếng tàu kêu bong bong...
      Khói phun lên sực nức
      Như một đám mây đen
      Đang xua đuổi hồi ức.

      Mặt nhìn mặt mà buồn
      Dòng lệ tuôn cứ tuôn
      Bánh ray từ từ chạy
      Tay vẫy tay bồn chồn.

      Bóng tàu khuất khói sâu
      Lùi lụi bóng rầu rầu
      Ngoảnh đi chân gượng lại
      Đâu rồi bạn về đâu?








      4,Lời ru mặt đất


      2008
      1 . À ơi! Cái đất ru con
      Đất nằm nghiêng cho hoa thơm để mọc
      Cho cây cối xanh tươi
      Cho chim thú về rừng
      Cho nụ hôn thơm nức
      Khi ta sinh ra thì ta đã làm con của đất
      Đất ru ta đất làm nôi và hát
      Dòng sông trôi đưa chuyến đò qua
      Đất sinh cho ta gió mát
      Cho mùa mưa làm nên hạt gạo
      Cho nắng hồng tỏa sáng nhân gian.

      Cái đất ru con
      Bằng sông bằng sóng
      Bằng gió bằng mưa
      Bằng những nắng trưa
      Để con rực rỡ
      Cho con trải sóng góp muôn đời đỡ ngỡ
      Để con cứng cáp bước lên làm người.

      "Con ong hút mật yêu đời" (*)
      Con cá yêu dòng sông
      Con chim yêu bầu trời
      Thú yêu rừng
      Con yêu cha mẹ
      Con có gia đình
      Gia đình ta nằm trên mặt đất
      Cùng bao người đâu có phải mình con.

      Con chim nó hót
      Con cá nó bơi
      Dòng sông cứ trôi
      Mang theo tuổi tác
      Thời gian rất nhát
      Có chịu ngừng đâu
      Sinh ra lại già
      Lời ru mặt đất...

      Con lớn dần lên theo ngày và tháng
      Nhìn những lá vàng
      Một năm lại cạn.


      2. Mẹ ru con từ lúc trong nôi
      Từ lúc còn đang bồng đang bế
      Ngày ngày cuốc đất trồng cây
      Con lớn lên từng năm từng tháng
      Từng ngày dài con lớn bằng cha.

      Lời mẹ đất vẫn ru hoài không nghỉ
      Mẹ ru con dắt lối trên đường
      Mẹ cho con chữ
      Mỗi bước đi là một bước sàng khôn
      Con lớn lên con tìm người bạn
      Mẹ đất dắt con thành vợ thành chồng.

      Mẹ đất ru con những ngày xa biền biệt
      Những ngày dài non nước nhớ nhau
      Cho con tiếng cười
      Cho con giọng nói
      Là mẹ đỡ đầu của con con đó
      Mẹ rắc đường vàng
      Mẹ rải hoa thơm
      Mẹ cho bát cơm
      Cho con nguồn sống.

      À ơi! Cái đất đặt gót vọng phu
      Những dòng sông nhớ
      Những luống sầu u
      Những trời vui vẻ
      Tuổi trẻ mùa xuân
      Lời ru thiên nhiên bằng sóng, mưa, gió, bão...

      Không quên mẹ đất
      Muôn đời không quên.

      Tiếng ru rền rĩ đêm ngày
      À ơi! Giấc mộng đêm đầy niềm tin
      Mắt con khi ngủ lim dim
      Trông lên mẹ đất để tìm thời gian.

      Đất nghiêng làm nôi
      Chân nằm trên lòng đất
      Bảo vệ mẹ con là bảo vệ nguồn sống
      Con giữ lấy lời
      Lời ru mặt đất.




      (*) Trích trong bài "Tiếng ru" của Tố Hữu












      6,Đất

      2008
      Bỗng bốc lên mùi nồng nàn âm ẩm
      Mùi da thịt của mảnh đất quê hương
      Những lắng đọng của giọt sương màu nắng
      Người mẹ hiền của những tán xanh non.

      Đất có từ bao giờ, ai có biết?
      Khi sinh ra mẹ đất đã bồng
      Những ngày dài những con người đã mất
      Lại ùa về theo những tháng năm...

      Bát cơm ta ăn, mồ hôi mẹ chảy
      Phù sa mẹ chan, hạt mầm mẹ nảy
      Đất sinh ra đồi núi và đồng bằng
      Đất chia rẽ thành ngã ba, ngã bảy...

      Đất chết cháy trong những ngày nắng giội
      Đất bùn non trên thửa mạ xanh rờn
      Đất vàng óng những ngày mùa bát ngát
      Đất đã thành đường trong những chuyến đi.

      Vẫn mùi nồng nàn âm ẩm đâu đây
      Sục vào mũi làm hương nồng con mắt
      Giơ cánh tay ôm lấy những cuộc đời
      Và tràn lên những niềm vui không hết.

      Đất dắt con thành những cặp vợ chồng
      Đất cho con những rổ của sàng khôn
      Đất dạy con làm người và báo hiếu
      (Muôn những đời và cuộc đời con).

      Con muốn thoát ấy chẳng được đâu
      Mẹ đất giữ con từng giờ, từng phút
      Vòng quanh quẩn hình tròn trên trái đất
      Những người quen những dáng điệu bình thường.

      Đất có từ bao giờ ta chưa thể rõ
      Chỉ biết sinh ra đã làm con rồi
      Mới sinh ra đã có hai người mẹ
      Mùi hương đất quen dần nhè nhẹ
      Như mùi sữa non con bú lúc đầu đời.

      Đất là nơi đặt gót những vọng phu
      Là nơi sinh ra anh hùng thánh Gióng
      Nơi xa xưa có nàng tiên xuất hiện
      Nơi đầu tiên dân biết cắm ngọn cờ.

      Đất trang điểm những rừng mơ trắng xóa
      Đất cài đầu những ánh đỏ đào tơ
      Và trẻ mãi với màu xanh của lá
      Khi yêu đời thì vạn tiếng hòa ca.

      Đeo trang sức bằng những ánh mai vàng
      Bấm tiếng đàn qua nhành cây ngọn cỏ
      Đất giải sầu những ngày rằm nguyện tỏ
      Giọt lệ rơi như những giọt mưa rào.

      Đất buồn khi nghe tiếng lá đong đưa
      Khi nỗi buồn cứ nối đuôi dằng dặc
      Đất tức giận đẩy nước lên ào ạt
      Là để đánh đòn những đứa con hư.

      Những đêm dài mẹ đất hát ru
      Ta mới thấy niềm đau thương khổ cực
      Ai đã làm mẹ ta buồn và khóc?
      Những người con ác bá vô lương.

      Hoàng hôn đỏ mẹ dường như chảy máu
      Sẹo đầy người mẹ chẳng cáu các con.

      Nhưng các con lại xé lòng người mẹ
      Bằng những dã man vô đối tận cùng...

      Mùi nồng nàn âm ẩm vào hàng mi
      Sục vào mũi với mắt tròng chua loét
      Đất có từ bao giờ ai có biết?
      Đất đã khổ đau quá nỗi đi rồi
      Niềm đau khổ cứ triền miên không hết.

      -"Con vẫn giữ một lòng nơi đất mẹ
      Mẹ đừng buồn con còn ở bên
      Dù bọn kia có ác bá hung tàn
      Con vẫn giữ, một người thân bên mẹ".









      7,Ông nội

      Thu 2007, Nhân dịp đọc nhật kí của ông
      Con nhớ mãi những ngày ông còn sống
      Ngày yêu thương nhất đối với con
      Ông già tóc bạc
      Đêm hè kể chuyện con nghe
      Tiếng ve ve...
      Những con tắc kè
      Làn con sợ, động bốn trời yên tĩnh
      Ông ôm con ghép những mảnh ân tình
      Đêm hè ấy chiếc chõng tre cọt kẹt
      Bàn tay ông phần phật tiếng quạt nan
      Tiếng quạt nan gấp vạn gió trời
      Dòng suối mát chèn ngang ngọn lửa
      Như ông con
      Đang thắp sáng đời con.

      Tôi nhớ lại những ngày mưa tháng chín
      Chiếc xe phượng hoàng chụm áo ông con
      Một chiếc áo mưa mỏng
      Ủ tình lên hòn ngọc
      Một chiều mưa sáng rõ những ân tình.

      Ngày đi học về bên trường kỉ
      Múa xòe hoa
      Hát: "Cháu lên ba..."
      Ông trên phản cười tươi, tay vỗ
      Ngồi tựa lưng con nhảy vào lòng
      Ông hôn chụt...
      Lên mái hồng sợi tóc
      Con ôm ông
      Ngắm mái tóc sương tràn
      Ông như nắng sớm mai vàng
      Thắp ngọn lửa cho con về phía trước
      Ông hé cười nâng chân con bước
      Ở bên ông, con thấy an toàn
      Ở bên ông, con thấy vững vàng.

      Con hôn vào bàn tay
      Con hôn vào mái tóc
      Một đời lo nghĩ trằn trọc
      Sống vì mọi người, vì cháu con...
      Ông là Ga-ga-rin đưa con vào vũ trụ ước mơ.

      Chiều chiều chim hót ngoài sân
      Cửa nhìn chăm chú xem ông giảng bài.
      Ông cầm tay con uốn nét tròn trang sách
      Sách mỉm cười hồng khuôn mặt con.

      *

      Nhớ đêm đông sang giường ông ngủ
      Chiếc chăn mỏng chiếc gối nan ông nằm
      Đêm con rét ông nhường con tấm chăn
      Người ông gầy xương vè nhăn mũi nhọn
      Bàn tay lạnh vuốt mái tóc con
      Bàn tay lạnh thô xương ngày tháng
      Ông nhổm mình thức giữa đêm khuya.

      Khẽ đặt chân lên đất lạnh hiền hòa
      Thắp đèn dầu ông mở cuốn sách da
      Đặt lên bàn quờ tay vào chiếc áo
      Chiếc áo ka-ki đã mấy chục năm rồi
      Chiếc áo ka-ki bạc màu theo mái tóc
      Dòng nhật kí, tay ông cầm bút
      Mà nước mắt rơi thấm nhuần mấy trang
      Những người thân đã vào sinh ra tử
      Giữa kháng chiến trường kì dân tộc bừng lên...

      Những ngày dài về làm phó chủ tịch xã
      Những lời khen đã lên tấm vàng
      Ông già nhưng vẫn chưa tàn
      Ông còn cống hiến nhiều cho đất nước.

      Và tôi cần ông
      Như con chim bay về trời
      Như con cá bơi xuôi dòng về nước
      Và ông là mái ấm lòng tôi.

      Dáng ông viết hồn in lên mặt đất
      Dáng ông viết hồn dán lên mặt tường
      Tôi vẫn thức nhìn ông trong bóng tối.

      * *
      * *
      Lúc ông đi cháu còn thơ dại
      Ngỡ là ông chỉ ngủ một giấc dài
      Mấy anh chị nói ông về trời
      Ông biến thành tiên đi lên vũ trụ
      Tôi tin rằng chuyện đó không mơ.

      Rồi mấy bác mặt hoen, lệ ròng
      Tay bịt mồm: "Ông mất rồi các con"
      Cũng nhìn lên trời ờ nước mắt
      Lần cuối cùng tôi được ngắm mặt ông
      Ngày mai đây ông sẽ về trời
      Chuyện cổ tích sẽ trở thành sự thực.

      *

      Ngày hôm nay con đã lớn khôn rồi
      Nhìn di ảnh mà thêm lòng muốn gặp
      Giờ ông tôi chỉ nấm mồ trước trước mặt
      Tóc ông vàng theo nấm cỏ mùa thu.

      Thắp nén nhang hương khói bay vù vù...
      Mong chị gió sẽ đem lời tới đó
      Rằng: "Con đây muôn vạn nhớ ông"
      Bước vào nhà kép cửa phong không
      Trời mùa đông
      Rét lạnh
      Trời mùa đông đâu ngờ tiếng chim lạ
      Cho tôi mộng
      Mộng gặp ông.

      Ôi! Đây đã qua chín năm ròng
      Giờ tôi mới được sờ ông nội
      Người ông gầy
      Tóc ông bạc
      Kể chuyện con nghe...

      Lần cuối cùng tôi hôn lên đôi má
      Lần cuối cùng tôi hôn lên mái tóc
      Đậm đà sương khói ngày xưa.




      8, Thu trên tóc nàng

      Nắng vàng dội xuống nhân gian
      Trời mưa chi hỡi cho nàng buồn thiu
      Trời thâm thấp, nước ngàu ngàu
      Có đám mây trắng, rĩ rầu ngoài xa
      Nàng buồn soi tóc mượt mà
      Đã thành lụa bạch lúc nào không hay?
      Lá vàng liệng xuống bay bay
      Trời thu thổi những ám mây cuối mùa
      Lá vàng rơi xuống lưa thưa
      Trên đầu nàng lá đã mưa rì rào.









      10,Thế giới riêng

      Thế giới riêng của tôi
      Là một căn phòng rộng mười năm mét
      Một bàn, một giường, một tủ, một vi tính
      Và những quyển sách văn chồng chất
      Một cửa chớp, một cửa gỗ
      cho tôi nhìn từ hai phía
      Một cánh cửa đi ra ban công nhỏ bé
      Nhìn ra đường cái
      Đưa mắt ra đến ao chùa
      Da thịt tôi thấm mùi kinh
      ngày rằm, mồng một...
      Tôi làm thơ qua cánh cửa ảo giác
      Đưa đời vào thế giới bên trong
      Tôi đưa cái bất lực, đớn đau, cô đơn vào góc tường
      Ngày khép cửa viết văn
      Xì xào câu thơ trên màn hình vi tính
      Nhiều khi tôi soi khuôn mặt mình
      Để tìm ra những vết sẹo vô hình
      ẩn khuất
      Tôi thấy con mắt tôi buồn lên bất tận
      Nhíu lông mày chữ bát những đường cong
      Nhiều khi tôi đưa tay bám lên tấm song,
      như muốn một cái gì đó vớt vát tôi lên trong sự tĩnh lặng?
      Có những mùa thu tôi nằm nghe lá rung
      Trong lớp vỏ chăn
      buồn
      Con mắt bỗng cô đơn
      Con mắt bỗng xanh lên.
      Tôi nhìn bóng đêm xõa tóc hàng ngàn
      Giọt lệ đèn pha
      Hắt qua cửa sổ.
      Nhổm dậy đưa tay viết bài thơ
      Chiếc bút ngủ mơ
      Giấy nằm nhòa chữ
      Những vết gạch chéo
      như đời nhiều trăn trở
      Mỗi khi buồn vui - rúc đầu vào chăn để thở.

      Thế giới riêng
      Thế giới bó sát tôi và tôi là một con tằm nhả tơ
      Trong lớp chiếu nghe lưng tôi sóng vỗ
      Nét sơn tường - con mắt bỗng hôn lên.

      Một căn phòng
      Tôi đã đặt cho nó một cái tên
      Một cái tên
      Đẹp hơn tên tôi
      Đẹp hơn tên của tất cả mọi người
      Cái tên vượt qua sự ấm no và hạnh phúc
      Cái tên đi sâu vào nỗi buồn bất tận...
      Cái tên chỉ tôi mới biết!

      Có một căn phòng rộng mười năm mét
      Là thế giới của một người cô độc
      Tôi trồng ở ban công một cây cảnh
      một loài hoa
      Không bao giờ nở
      Nhưng mùa xuân về hoa lại nở cho riêng tôi.















      11,Mắt đèn

      Hai con mắt soi đường tìm bụi
      Lệ ròng ròng cái bóng vẫn soi
      Ai có thương hai con mắt đèn không tội lỗi?
      Mà làm nô lệ vô cùng....

      Hỡi ánh đèn cứ muốn xung phong
      Anh chạy trước rồi để người theo chân
      Bao đau khổ anh là người chịu hết
      Nhưng hỏi trên đời ai khóc?
      -Mắt đèn ơi!

      Giọt lệ mắt đèn cứ rơi rơi
      Ướt những bánh xe con đường đêm tối
      Một nhà thơ đang ngồi trong xó bụi
      Đưa mắt mình nhỏ lệ khóc: Đèn ơi!

      Hai con mắt đục ngàu tuổi tác
      Họ quẳng đi thay mắt mới mất rồi
      Tôi nhặt lên đọc kinh rồi siêu thoát
      Đem đi chôn, ôi cái kiếp mắt đèn!








      12, Đường Yên Viên


      Tôi với sao
      Trên thị trấn Yên Viên
      Từng lớp bê tông
      Lật nghiêng chân bước
      Tôi lắng nghe
      Bàn chân thánh thót
      Lật gót
      Êm êm... .

      Tôi đẻ thơ trong tiếng gió mềm
      Tôi tiến ra đường Hà Huy Tập
      Những hàng xe tấp nập
      Chạy, đi...

      Tôi lắng nghe
      Tiếng nhạc rầm rì
      Nhà nối tiếp
      Ôm nhau trong chật chội
      Đèn cao áp
      Chạy về phía chân trời
      Đèn cao áp
      Như mắt người con gái
      Những ánh đèn pha
      Xao xác buổi đêm về.

      Tôi lắng nghe bên lề đường
      Nghe phố xá trong lòng tôi rạo rực
      Quán cà phê kia đang có những tâm hồn... .

      Có nhớ anh không ?
      Hỡi chợ Vân xinh đẹp!
      Bách hóa Yên Viên
      Trường Lê Ngọc Hân chật hẹp
      Nhớ lại anh đi
      Quán nét tan học về.

      Đường Yên Viên
      Một cô lao công quét rác
      Đường ca hát
      Sạch lì dào dạt
      Những người qua giữ lại chút tâm hồn.





      13,Chị và thơ em

      Năm lên 10 em đã biết làm thơ
      Chị vụng về nên thường hay thất bại
      Thơ không về những dòng suy nghĩ
      Chị khóc hoài khi mỗi lúc buồn đau.

      Em vững chãi, lấy thơ giải sầu
      Dù cuộc sống đã bao lần ngang, ngửa...
      Chị đã bao lần trú nhờ thơ em
      Khóc nức nở trên những dòng chữ.

      Chị tự xây bia chôn kiếp của mình
      Trong tờ giấy ngổn ngang kí tự
      Những trang thơ dày lên khi lòng em ấp ủ
      Trong ruột gan, moi chữ để thả buồn.

      Những ngày tháng theo em vội vàng
      Rồi hối tiếc ngỡ ngàng lỡ bước
      Thời gian xuôi, đâu bao giờ chảy ngược
      Để lòng em ép lệ, mỗi câu thơ.

      Trong cuộc đời còn nhiều nắng lửa
      Đang vẫy tay đón đợi chị em mình
      Thơ là hình hài của máu
      Chảy muôn đời chưa chắc đã đầy sông!

      Những mơ - mong , cũng chỉ là mơ - mong
      Sự thực là hiện diện tương lai, chứng minh tất cả
      Những bầu trời và màu xanh của lá
      Là công lao vất cả tựa muôn đời.

      Và kể cả những dòng đời em không hề biết nữa
      Thơ dạy em như một người thầy
      Chị đã bước, con đường nhiều hơn em độ bao nhiêu tháng ngày?

      Ngày dông bão chị đi chờ cơn nắng
      Nắng đầy trời chị mơ mộng được mưa.

      Em là người con trai bán phận cho thơ
      Chị là người đàn bà bán niềm đau cho chúa khổ
      Những đau khổ mùa qua không chở hết
      Em cho chị một cõi kết - bài thơ.

      Chị quệt vào mình chùng chình khói phủ
      Em bờ hoang dại không hiểu những yêu thương
      Em theo chị cất giùm cái buồn phiền
      Đâu em biết chị cho đời cao cả.

      Rồi biết bao nhiêu mưa nắng - nặng lòng
      Chị không phai cái kiếp gì con gái
      Sáng sớm mai biết bao nhiêu dòng xoáy?
      Cuốn hết đi, còn để lại một dòng...


      14,, Dương Hà đổi mới

      Đường xa quê là đường dài vô tận
      Đường về quê ở trước mặt em ơi!
      *

      Dương Hà. Ôi! Vùng quê của tôi
      nơi chôn rau cắt rốn
      nơi cái đói giao thoa
      tôi tép không còn mương máng...
      tôi phơi lưng bới từng cọng rau.

      Ta thương những người nghèo biết bao!
      họ cùng xây lên làng nước
      họ cũng kiệt sức mình
      gắng bơi qua mùa đói
      để cùng ta vui bước cuối cùng.

      Những chú, bác... của ta
      cũng từng đổ máu, hi sinh
      họ đi giữ nước
      để bảo vệ ngôi làng
      cỏ cây cũng bao lần vùi dập
      chuối đổ tả tơi
      trụi cả gốc mần
      đếm bây giờ lại lên xanh tốt
      ông tôi bảo: "Đó là sức mạnh quê hương!"

      Tôi còn nhớ mùa đông gió rét
      rạ thay chăn
      chui xó bếp mỉm cười
      mẹ đi vắng chuối nướng thay cơm
      mấy đứa trẻ vẫn cười tươi mắt hồng
      dãy xoay trụi quay mình tung tẩy
      nhớ mùa đông đào trộm khoai Đồng Cùng.
      *

      Nhưng xa quê vài ngày lại nhớ
      máu thịt của ta quê bồi đắp tháng ngày
      ta chỉ có một dòng sông để nhớ
      một người yêu trong suốt cuộc đời
      và cũng chỉ có một quê hương mà thôi!

      Ta yêu quê hương đến muôn đời
      ngàn năm vạn kiếp không phôi pha
      ta chết xin được nằm lại đó
      cùng họ làng, người làng của ta
      ta xin chết đắp lên mình cỏ hoa.

      Xin nguyện thân mình hóa đất quê hương!
      *
      Chỉ mấy ngày ta xa quê
      đã thấy thay đổi rất nhiều
      ôi giàu mạnh đang luồn về
      từng giây phút
      chạy trên đường
      bay theo gió
      ôm làng quê ta!

      Ôi! Dương Hà - tha thiết biết bao nhiêu!
      ta yêu nhưng lời ếch nhái...
      ta yêu gia đình ta sống, chết...
      ta yêu mặt đất cháy nở hoa...
      ta yêu dòng sông, những chuyến phà...
      ta yêu những ngôi trường nâng bước chân ta...
      ta yêu... mọi điều không nói hết
      khi ta về cỏ rải bước thênh thang.

      Ta đã nhìn thấy những lối mòn
      hóa thành đường
      ngày sau ta bước
      ta đã thấy những bờ mương, ngọn nước
      tưới mát lúa dậy thì... cho cơm
      ta đã thấy những hạt thóc vàng bông
      những hột gạo trắng trời quê mới
      những bát cơm đầy... ta trông thấy
      sự ngọt ngào đang chảy nhựa tuôn ra
      ta đã thấy những bông hoa mọc lên từ mảnh đất
      trở lên đẹp xinh và anh dũng vô cùng
      ta đã thấy những bàn tay làm lên quê hương
      và để lại những mồ hôi cháy lửa
      và sinh ra những nụ cười chan chứa
      nhà cao thay dần mái đỏ
      vững như quê hương đổi mới từng ngày.

      Những khoa học và công nghệ lên tay
      khu công nghiệp sẽ hóa thành tất cả
      những trang trại gia cầm, gia súc
      sẽ thêm đầy và hạnh phúc lên ngôi
      mỗi gia đình sẽ gắn liền giàu mạnh
      những bài ca sẽ hát tung trời.

      Niền hạnh phúc sẽ mang đến muôn đời!


      Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
      Ru âm chuông gió giữa trưa lành
      Ký ức tràn lan lòng nữ khách
      Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
      Thơ
      http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
      http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=
       
      #78
        nguyenthuy_qs

        • Số bài : 357
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 21.09.2009
        • Nơi: Quế Phong,Quế Sơn,Quảng Nam
        • Trạng thái: offline
        RE: PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG) 24.12.2012 10:52:18 (permalink)
        Chuông gió đây à? Phong Linh cg đây à? cháu vui và khỏe, chú mừng lắm nghe.
        Ta hoài với kiếp lang thang
        Yêu em vô lượng mà mang đại buồn.
        N.Đ.T

        http://me.zing.vn/u/nguyenthuy_qs
        http://www.daytohong.net/
        http://yume.vn/nguyenthuy-qs
        http://nguyenthuyqs.blogtiengviet.net/?cat=444
         
        #79
          Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
          Thay đổi trang: < 123456 | Trang 6 của 6 trang, bài viết từ 76 đến 79 trên tổng số 79 bài trong đề mục

          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

          Chú Giải và Quyền Lợi

          • Bài Mới Đăng
          • Không Có Bài Mới
          • Bài Nổi Bật (có bài mới)
          • Bài Nổi Bật (không bài mới)
          • Khóa (có bài mới)
          • Khóa (không có bài mới)
          • Xem bài
          • Đăng bài mới
          • Trả lời bài
          • Đăng bình chọn
          • Bình Chọn
          • Đánh giá các bài
          • Có thể tự xóa bài
          • Có thể tự xóa chủ đề
          • Đánh giá bài viết

          2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9