BÂNG QUƠ
VƯỜN MƠ
Gío lạnh xôn xao bến nhớ nhung
Đại dương lớp lớp sóng vẫy vùng
Bên kia bãi vắng thuyền neo đậu
Âm u dồn về chốn mông lung.
Trời tây núi rẽ mây trập trùng
Xẻ dọc con đường giữa không trung
Sương giăng mỏi mắt chiều mong đợi
Em đến bên anh khoe lạ lùng.
Bờ vai ung dung dựa đắm say
Em châm khao khát cháy đêm ngày
Sao ngừng nhấp nháy trong tầm mắt
Nhường lại vườn trăng mây trắng bay.
Tay đang cầm tay trao tiếc nuối
Ngõ tình bỏ ngỏ gió lao xao
Trái tim loạn nhịp lay mộng ước
Chuyến đò chiều trôi trong phiêu diêu.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.10.2011 13:58:13 bởi trần như chuyên >
BẾN ĐỢI
Hãy bên nhau nuôi mảnh than hồng
Từ đống than hồng trong gía đông
Vẫn muốn thời gian quay trở lại
Đôi mình chung bóng lên mênh mông...
Thoả thuê vùng vẫy một dòng sông
Say ngắm rừng đào trước gió dông
Tay nắm chặt tay khơi nguyện ước
Đường mây rong ruổi mãi chờ trông...!!!
LẶNG TÌM
Vấn vương từ giữa mùa thu
Tóc em lỡ quyện lời ru gió chiều
Mây vàng mấy vạt phiêu diêu
Tình anh nâng tiếng sáo diều véo von.
Tìm em từ lúc trăng non
Giấc Nam Kha dễ héo hon âm thầm
Hạt xuân mở lối cõi tâm
Duyên trời lặng lẽ ngấm ngầm toả hương.
Sương giăng mỏi mắt dặm trường
Cánh thơ xoa dịu vết thương bên lòng
Im lìm đêm nhớ ngày mong
Con tim treo ngược ngoài song thức hoài.
Chim reo gõ cửa ban mai
Phòng văn mơ, tỉnh dáng ai ra vào
Em mang mang những xôn xao
Trao tay anh giữa cồn cào tháng năm.
Tình ta soi tỏ trăng rằm...!
THANH TÙNG
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2011 20:12:12 bởi Viet duong nhan >
TÀN CANH
Hoa hồng nhuốm màu máu đỏ
Cánh mỏng hé mở run run
Sợ đêm giá buốt lạnh lùng
Gió sương, hoa càng rỉ máu
Mắt nhìn chăm chăm đau đáu
Vệt đỏ loang dài trong đêm
Cánh hoa buông lả rủ mềm
Hết ngày, tàn canh hoa rụng
Lương Lương Hoa
.............................. VƯƠNG VẤN...
Mới thoáng nhìn thấy cánh hồng
Chợt thấy chất chồng tiếc nuối
Sớm nay sương đục ngầu, bối rối
Màn đêm phủ bụi lòng ta.
Cũng là một đời hoa
Sao lời ca đẫm lệ ?
Dẫu trần gian lan tràn dâu bể
Cánh trút rồi hương vẫn còn say...!!!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.03.2011 20:20:47 bởi trần như chuyên >
QUÊN RỒI
Ai xui khơi lại đống tro tàn Lửa than sẽ chết theo thời gian Mười năm rồi lại mười năm nữa Nước mắt nào dư khóc bẽ bàng.
CHỜ
Em ơi sao nỡ lặng im
Để anh nín thở đi tìm...giấc mơ
Đêm nay trăng lặn, sao mờ
Trái tim nghèn nghẹn...Hững hờ, nhói đau !
Anh xin vay trước kiếp sau
Thay quả tim lỡ nhuốm màu xót thương
Ngập ngừng trên khắp đoạn trường
Lắng từng hơi thở nẻo đường em qua.
Đành ngồi lại giữa ngã ba
Qủa tim mới cũng sắp già đến nơi...
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2011 02:08:48 bởi Huyền Băng >
Nghịch lý Cốc thủy tinh mỏng mảnh Sức chịu đựng là bao Lỡ rót nước nóng vào Văng ra thành ba miếng Trái tim em mềm yếu Dễ khóc cũng dễ cười Ngắm một đóa hoa tươi Cũng rưng rưng nước mắt Khối pha lê rắn chắc Liên kết càng bền chặt Tay ai đã đập rồi Khối tan tành vụn vỡ Đi qua thời bỡ ngỡ Tim hóa đá mất rồi Nước mắt cũng thôi rơi Đợi đến ngày tan chảy. KHÓC ĐI EM ĐỂ RỒI THA THỨ Trên trang sách có bi hài cuộc sống Trong nhớ mong có thù hận, yêu thương Cái đẹp nào cũng trộn lẫn vấn vương Thơ cũng tỏa sắc hương dòng nước mắt Thì em ơi, hãy ngước nhìn trời đất Yêu bản thân mới yêu được chung quanh Xem khổ đau tựa ngọn gió trong lành Thổi vào đất để đắp bồi dưỡng khí Nhìn cuộc sống muôn màu tuyệt mĩ Lòng khoan dung có vị ngọt nồng Yêu thương đi, gạn đục khơi trong Sự tha thứ nghĩa là hi sinh đó Em hãy khóc, dù là rất khó Khóc thật nhiều cho trôi hết đắng cay Cho hồng lên tia nắng ban mai Cho giọt mặn chảy dài lóng lánh Cho trang thơ vỡ tiếng cười lanh lảnh Cho yêu thương say đắm muôn nơi Cho mắt trẻ hạnh phúc tươi ngời Cho cuộc đời thôi không còn thù hận Khóc đi em, để rồi tha thứ …
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2011 21:44:52 bởi luongluonghoa >
Trích đoạn: luongluonghoa
Nghịch lý
Cốc thủy tinh mỏng mảnh
Sức chịu đựng là bao
Lỡ rót nước nóng vào
Văng ra thành ba miếng
Trái tim em mềm yếu
Dễ khóc cũng dễ cười
Ngắm một đóa hoa tươi
Cũng rưng rưng nước mắt
Khối pha lê rắn chắc
Liên kết càng bền chặt
Tay ai đã đập rồi
Khối tan tành vụn vỡ
Đi qua thời bỡ ngỡ
Tim hóa đá mất rồi
Nước mắt cũng thôi rơi
Đợi đến ngày tan chảy.
KHÓC ĐI EM ĐỂ RỒI THA THỨ
Trên trang sách có bi hài cuộc sống
Trong nhớ mong có thù hận, yêu thương
Cái đẹp nào cũng trộn lẫn vấn vương
Thơ cũng tỏa sắc hương dòng nước mắt
Thì em ơi, hãy ngước nhìn trời đất
Yêu bản thân mới yêu được chung quanh
Xem khổ đau tựa ngọn gió trong lành
Thổi vào đất để đắp bồi dưỡng khí
Nhìn cuộc sống muôn màu tuyệt mĩ
Lòng khoan dung có vị ngọt nồng
Yêu thương đi, gạn đục khơi trong
Sự tha thứ nghĩa là hi sinh đó
Em hãy khóc, dù là rất khó
Khóc thật nhiều cho trôi hết đắng cay
Cho hồng lên tia nắng ban mai
Cho giọt mặn chảy dài lóng lánh
Cho trang thơ vỡ tiếng cười lanh lảnh
Cho yêu thương say đắm muôn nơi
Cho mắt trẻ hạnh phúc tươi ngời
Cho cuộc đời thôi không còn thù hận
Khóc đi em, để rồi tha thứ …
Mình quan niệm hơi khác một chút xin được sự cảm thông!
HÃY NÉN...
Trong mướt mát màu xanh cuộc sống
Giọt lệ rơi khoét rỗng tháng năm
Nơi buồn đau - Hố đen sâu thẳm
Cố ghìm mình dồn nén xót xa.
Sinh ra đã chạm điều chua sót
Mộng thời gian - Vết rạn tâm hồn
Khung đắm say chất đầy mơ ước
Trăn trở đêm thâu rệu rã ngày.
Trong ta là một khối trả vay
Khoảnh khắc nhỏ phá tan hy vọng
Nước mắt làm con tim cháy bỏng
Vết xước chìm sâu chặn mạch đời.
Cuộc sống xen kẽ những đầy vơi
Yêu thương tan hoà cùng cay đắng
Nén chặt là tự mang gánh nặng
Dịu cơn đau hoá thành bao dung.
CẢM THÔNG !
Thịnh Long chiều nay khơi ước mơ
Mặn mòi hương biển mãi đợi chờ
Sương giăng mỏi mắt đầu ngọn sóng
Nhơ nhớ dáng ai chưa biết tên.
Em đã viết nên trang kỷ niệm
Bộn bề khao khát tháng năm trôi
Hoàng hôn xoá dấu chân trên cát
Anh gạt tình mình lên trời cao.
Có chăng! Con sóng nói đi nào
Ríu rít đâu kia tiếng mời chào
Nghe hơi thở bình minh thổi lại
Gío vẫn gào lên trong cô đơn...
Em giấu giận hờn trong đáy mắt
Biết rồi, nhưng chẳng hiểu vì sao
Giọt lệ nhỏ lau niềm chua sót
Hẹn một ngày mai trời trong xanh.
Mê mải tìm em trong mong manh
Biết đâu mộng ước sẽ lại thành
Hạt châu sa giấu niềm hạnh phúc
Nắng lại về nuôi sắc long lanh.
Ta vẽ bức tranh biển Thịnh Long
Gío cát năm xưa cháy đỏ lòng
Cuộc đời lặn lội trong tắm gội
Mà mãi muôn đời nước vẫn trong...!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2011 19:13:46 bởi trần như chuyên >
BIỂN NHỚ
Anh trùm lên ngọn sóng
Cả trời buồn mênh mông
Mưa giăng đầy bong bóng
Nước biển nhạt đi nhớ nhung.
Anh giấu trong tận cùng
Nước phủ che khao khát
Biển đời còn dào dạt
Tình anh mặn chát chẳng vơi.
Em xua những đầy vơi
Vào trong lòng sóng biếc
Có điều gì nuối tiếc
Lặn trong hơi thở đại dương.
Một chút hờn vấn vương
Vẫy vùng đêm tiễn biệt
Con tim em da diết
Gửi lời trong gió lao xao.
Đôi ta chẳng ồn ào
Vẫn cồn cào mê say
Biển đêm nay thao thức
Nhặt thêm vô vàn nhớ nhung.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2011 06:41:46 bởi trần như chuyên >
BỨC TRANG VẼ LẠI
Em đã giận anh lệ vòng quanh
Thời gian chưa trọn giấc mộng lành
Vết bầm tím hằn trong thao thức
Gìơ này khơi lại ước mơ xanh...
Năm tháng vòng quanh nhốt cuộc đời
Tâm hồn gửi lại áng mây trôi
Mây mù che phủ phương trời đó
Bỏ ngỏ bên song bóng hoàng hôn.
Anh đã vùi chôn những đớn đau
Lỗi thề vấp ngã chuyện trầu cau
Tương lai đang treo niềm tiếc nuối
Gối mềm ướt mãi đến mai sau.
Chiều gặp lại nhau lau nước mắt
Khô kiệt bến xưa hai mái đầu
Ôm hận gục đầu theo năm tháng
Tìm ký ức xưa xuyên bình minh.
Thế nhé em ơi! Một chút tình
Cả đời đeo nặng, nếm hy sinh
Một phút giận hờn thiêu tuổi trẻ
Hai mái đầu vẽ chung bức tranh...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2011 12:57:07 bởi trần như chuyên >
MẮT TÌNH (7)
Mắt em cháy bỏng, cồn cào
Đục ngầu chát mặn lặn vào trang thơ.
Anh tan chảy giữa dại khờ
Nỗi lòng lặn lội bên bờ vực sâu.
Ai xui mi biếc bắc cầu
Hút anh đắm đuối dưới bầu trời xanh.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.03.2011 12:35:59 bởi trần như chuyên >
TÌNH THU
Thu vẫn ẩn trong con mắt xuân
Tình em ấp ủ ánh trăng ngần
Đường mây vạn dặm nuôi tầm mắt
Sông núi cách ngăn mùa vẫn gần.
Ngày ấy tần ngần dạo gót qua
Em mang thu tới trước hiên nhà
Áo say cánh gió ươm hoa nắng
Gửi lại bên lòng chút nhớ xa.
Lỗi hẹn chiều sương hương thoảng qua
Dáng em lay động ánh trăng ngà
Sao say sóng tiếc người trong mộng
Lồng lộng hồ thu hồn ngân nga.
Thu chạnh lòng ta - Nhớ chói chang!
Xuân sang tái hiện giấc mơ vàng
Giọt buồn khoe sắc hoàng hôn đó
Lãng đãng bên song mây ngổn ngang...
THANH TÙNG R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2011 20:20:41 bởi Viet duong nhan >
ĐÊM LẶNG Anh đã ngỏ lời vào mắt em Nỗi niềm tan chảy sóng đan xen Tóc mây pha gió hoàng hôn đậu Lãng đãng sương buồn luồn ngõ quen. Lất phất ngọn đèn xua bóng xa Dấu giầy khua lá vỡ hiên nhà Cuốc kêu rạn nứt đêm hè vắng Nhung nhớ phập phồng ngọn gió qua. Em đã hòa vào trong bóng đêm Mươi vòng trăng nhớ rỡn bên thềm Ngoài song ướt lạnh phương trời đó Có trọn vẹn chăng chút dịu êm. Nơi ấy gối mềm thao thức đây Cùng anh vò võ đếm sao gầy Rỉ ran giọng dế phơi man mác Xao xác trời tây hạc gọi bầy. Thôi nhé! Giận lây vì quá yêu Ngày xuân cũng đã chuyển sang chiều Còn bao nhiêu nữa mùa vui đó Mà sóng tình ta mãi liêu xiêu...
BUỒN
Ô hay! Sao nỡ bỏ quên
Cánh hồng chớm nở lướt trên mi dài
Thời gian - Giấc mộng nhạt phai
Miên man gài lại một vài giọt sương.
Bình minh chợt nhuốm xót thương
Rời cành về lọ - Vấn vương đất trời
Nụ cười chưa chín đã rơi
Ai làm đau suốt một đời nhành hoa...
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: