Nghênh diện Thần Sát

Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 20 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Cát Tường

  • Số bài : 295
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 23.11.2008
  • Trạng thái: offline
Nghênh diện Thần Sát 24.07.2010 11:51:13 (permalink)
Nguồn : Hoangthantai.com
Tacgia : Daihongcat


Nghênh diện Thần Sát


01


Y có cái tên thật kỳ lạ : Quách Quan Tài.
Nhưng cái biệt danh của y mới thật khiến người khác phải kinh sợ : Thần Sát.
Y ngồi bên một con đường nhỏ, con đường nhỏ này dẫn đến một ngôi làng cũng nhỏ, nằm heo hút tận chân mây.
Mấy khi có người đi trên con đường này? – nhưng hôm nay dường như lại có, thậm chí có rất nhiều bóng người đang tiến lại…
Kẻ đi đầu là một lão già không trắng không đen, không cao không thấp, không béo không gầy… đại khái nhìn lão toát lên một cái vẻ không không kỳ lạ.
Lão là Không Tăng.
Lão nói : sắc bất dị không, không bất dị sắc.
Quách Quan Tài bất giác hỏi : ta không hiểu mấy… lão nói rõ hơn được không?
Không Tăng nói tiếp : nghĩa là ta đi đường ta, ngươi đi đường ngươi – ngươi không đụng đến ta thì ta không đụng đến ngươi.
Quách Quan Tài cười ha hả : hay… hay lắm… hay lắm, lần đầu tiên ta được nghe một lời hay như vậy.
Sau lưng Không Tăng đã có thêm gần chục người nữa, họ cũng đều là những thầy tăng, lưng đeo trường kiếm. Những thầy tăng này không tu hành trên núi cao, không siêu phàm thoát tục, không xa rời trần thế.
Không Tăng nói : ta là Không Tăng… nghĩa là không phải thầy tăng.
Nghe lão nói thế Quách Quan Tài bất giác cả cười.
Y nói : nhưng ta là Thần Sát chứ không phải là Không Sát…
Y muốn nói thêm nữa nhưng lời nói vừa ra khỏi miệng bỗng nhiên ngưng lại.
Từ ngôi làng nhỏ cuối chân mây có một bóng trắng xuất hiện.
Những thầy tăng này đến đây với khí thế đằng đằng như vậy hẳn là để trừ ma diệt yêu… bóng trắng kia từ làng đi ra chắc là yêu tinh quá ?
Bóng trắng cất lời yểu điệu : còn tiểu nữ là Không Tinh… nghĩa là không phải yêu tinh.
Bóng trắng đi nhanh thế, mới thấy phía xa đã đến nơi rồi.
Người chưa thấy đã nghe giọng nói, nghe giọng nói dịu dàng rồi đến khi thấy người lại càng dịu dàng hơn nữa.
Một thiếu nữ mảnh mai liễu yếu - Đứng trước thiếu nữ yếu đuối này những thầy tăng đâm ra cảm thấy ngượng ngùng.
Họ cảm thấy ngượng ngùng vì cái vẻ hùng hổ của họ, vì cái đông đúc của họ.
Không Tăng là ngượng ngùng hơn cả, lão cảm thấy chân tay thật là thừa thãi…
Họ đến đây là để trừ ma diệt yêu, vậy mà khi yêu tinh đứng trước mặt thì lại thấy vụng về lúng túng.
Không Tinh cười thật dễ thương, nàng nhẹ nhàng nói tiếp “tiểu nữ mời các cao tăng về làng nghỉ ngơi… dùng vài món chay….”
Không Tăng có phần bực bội, lão bực vì thấy mình tỏ ra lúng túng trước cô gái nhỏ này, lão nói : ta ăn mặn chứ không ăn chay…
Như sợ thiếu nữ trả lời, lão vội nói tiếp : bọn ta đến đây để trừ ma diệt yêu chứ không phải để nghỉ ngơi…
Lão dừng nói, quay qua quắc mắt nhìn Quách Quan Tài.
Quách Quan Tài đang cười ngoác miệng đến tận mang tai.
Y đang nghĩ hẳn những thầy tăng này cho là yêu tinh ở làng chắc to lớn, nanh dài, lưỡi đỏ, rùng rợn, khủng khiếp lắm nên mới huy động lực lượng đông đảo như vậy. Bây giờ đối diện cô gái nhỏ bé họ đâm ra lúng túng.
Yêu tinh gì nhỏ tí teo?
Ra tay giết một yêu tinh như vậy chắc là mang tiếng lắm, vì thế họ đành phải đi theo cô gái nhỏ về làng, đành phải nghỉ ngơi, đành phải ăn uống ?
Quách Quan Tài cũng lểnh mểnh đi theo họ.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.07.2010 11:59:40 bởi Cát Tường >
 
#1
    Cát Tường

    • Số bài : 295
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 23.11.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: Nghênh diện Thần Sát 24.07.2010 11:52:37 (permalink)
    02


    Làng nhỏ nằm lơ lững giữa mây trời, làn sương trắng mờ mờ bao phủ. Vài ngôi nhà tựa vào vách núi, dưới chân đám cỏ dại hoe hoe vàng rực. Cỏ mọc bao trùm, tít tận bìa rừng đến tận giữa làng. Có khoảng mươi nóc nhà, cũng chừng ấy người, toàn là đàn bà.
    Không Tăng hỏi : đàn ông đâu cả rồi?
    Không Tinh nói : họ đi cả rồi.
    Không Tăng hỏi tiếp : họ đi đâu?
    Không Tinh nói : họ đi khắp nơi và không thấy trở về... chắc là đã bị yêu ma bắt rồi.
    Không Tăng nói : vì thế bọn ta mới đến đây để giải cứu họ khỏi nanh vuốt yêu ma.
    Lão gằn giọng : Ta biết ngươi chính là yêu tinh, nhưng tạm cho ngươi sống, hãy lấy công chuộc tội, quay đầu là bờ.
    Không Tinh nhắc lại : tiểu nữ là Không Tinh… nghĩa là không phải yêu tinh.
    Không Tăng im lặng.
    Bọn họ ngụ ngay giữa làng, trong một ngôi nhà cổ khá rộng. Họ có cả thảy chín người, ngồi xếp bằng quây thành một vòng tròn, mặt hướng ra ngoài.
    Họ là Không Tăng, Không Tâm, Không Tánh, Không Tính, Không Tích, Không Tà, Không Tiết, Không Tuyệt, Không Tình.
    Trên chốn giang hồ họ nổi tiếng với biệt danh “Cửu Không Huyền Vũ” trăm trận trăm thắng.
    Không Tinh nói : tiểu nữ dọn cơm cho các thầy dùng, chay mặn có đủ.
    Không Tăng xua tay : cám ơn, bọn ta sẽ ngồi chờ, không cần ăn uống gì cả.
    Hẳn là lão sợ bị yêu tinh đầu độc.
     
    #2
      Cát Tường

      • Số bài : 295
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 23.11.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Nghênh diện Thần Sát 24.07.2010 11:54:15 (permalink)
      03


      Quách Quan Tài ngồi bên một cái bàn gỗ nhỏ, một ngọn đèn leo lét, trên bàn có một cái bình hoa cổ lỗ, trống trơn, đối diện y là một bà già nom như phù thủy.
      Bà già mũi khoằm, có cặp mắt như cú mèo.
      Căn nhà nhỏ này nằm tít tận cuối làng, tít tận cuối chân mây.
      Gió bên ngoài thổi vào nghe lành lạnh.
      Bà già nói : ngươi không sợ chết à?
      Quách Quan Tài cười : ta không sợ chết, chỉ sợ đói.
      Bà già nói : vậy ngươi sẽ bị chết đói.
      Quách Quan Tài nói : ta không nghĩ thế.
      Bà già : Ta lại nghĩ thế.
      Quách Quan Tài : sao bà biết?
      Bà già : trên trán ngươi hiện lên điều đó.
      Quách Quan Tài đưa tay sờ lên trán, thấy những vết nhăn trên đó, y cảm thấy mình đã già rồi.
      Bà già nói tiếp : ngươi là kẻ giết thuê.
      Quách Quan Tài đưa tay sờ mũi, sờ má : điều đó hiện ra ở đâu?
      Bà già nói : hiện trong mắt ngươi.
      Quách Quan Tài chớp chớp mắt, nếu hiện ra trong mắt thì y không thể sờ được rồi.
      Bà già nói tiếp : ngươi từng suýt lấy vợ…
      Quách Quan Tài đưa tay sờ hai lỗ tai, y nghĩ điều này hẳn hiện ở hai lỗ tai.
      Bà già gằn giọng : ngươi được thuê để giết các thầy tăng, sao ngươi không đi giết họ?
      Quách Quan Tài chỉ tay vào bụng và nói : ta muốn ăn trước đã.
      Bà già cười khành khạch : ngươi sợ chết trở thành con ma đói.
      Quách Quan Tài le lưỡi : là con ma đói chắc là khổ lắm.
      Là con ma chắc là khổ rồi, là con ma đói e rằng khổ nhất.
      Phía bên ngoài bỗng nổi lên một điệu nhạc du dương, một giọng hát véo von trầm bổng đầy ma lực:
      Khi cảnh vật trên đời yên giấc,
      Và màn đêm phủ kín tâm hồn,
      Thì nơi đó phía xa tăm tối,
      Bóng yêu tinh chấp chới hiện ra.
      Đôi mắt ma dòm ngó từng nhà,
      Lời thỏ thẻ ngọt ngào quyến rũ,
      Người cả tin buông rơi ý chí,
      Nhụt tinh thần, đức hạnh rơi theo.
      Tỉnh giấc mơ tất cả bay vèo,
      Yêu tinh đứng cheo leo đỉnh núi,
      Vẫn âm thầm bủa lưới vây quanh.
      Đâu bạn lòng, ơi những người thân,
      Trong phút chốc đã thành thiên cổ,
      Suối lệ tuôn tiếc người xấu số,
      Suốt canh trường vò võ độc thân,
      Ngắm trăng suông thổn thức bao lần,
      Ôi nỗi buồn khắc khoải ngàn năm…

      Gió bên ngoài rít lên thê thiết, một giọng than văng vẳng : không tâm… không tâm…
      Không Tâm vụt đứng lên, Không Tăng vội nói : đừng đi, bọn chúng định mê hoặc, chia rẽ chúng ta đó.
      Không Tâm không trả lời, lão đã ra đến bên ngoài.
      Bên ngoài giọng than văng vẳng từ xa tít, Không Tâm đi theo giọng than đó, lão đi sâu vào trong rừng. Có những tiếng rít véo véo, cả trăm luồng sáng xanh lè bay thẳng vào Không Tâm, lão phản ứng thật nhanh, xoay tít người đánh bật tất cả các luồng sáng ra ngoài.
      Lão dám một mình đi ra tận đây thì hẳn bản lãnh của lão đâu phải tầm thường.
      Không Tinh xuất hiện, nàng nhìn lão chằm chặp.
      Không Tâm bình thản nói : ta là Không Tâm… nghĩa là không có cái tâm.
      Không Tinh nói : yêu ma ở đây ghê gớm lắm, tiểu nữ chỉ muốn thử thần thông của thầy.
      Không Tâm hỏi : giọng ca đó là từ đâu?
      Không Tinh lắc đầu : không thể biết vì chưa ai đi đến đó mà quay về cả.
      Không Tâm chân mày dài, râu dài phơ phơ bạc, lão tự nhận mình là kẻ “vô tâm”.
      Lão muốn quay trở về nhưng không thể được, xung quanh đã bị lưới nhện vây phủ tứ bề.

       
      #3
        Cát Tường

        • Số bài : 295
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 23.11.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: Nghênh diện Thần Sát 24.07.2010 11:56:25 (permalink)
        04


        Thức ăn đã được dọn lên, bao gồm một ống cơm tre, một dĩa cà đắng nấu với cá khô, một con gà rừng luộc, một tô canh măng chua, một con cá lăng tẩm ớt quấn lá rừng, một cái chộ nhỏ đựng thính, một bình rượu ngô…
        Quách Quan Tài ăn uống không ngừng, y khen : Thật bõ công từ đồng bằng lên núi cao, được ăn một bữa đậm chất đại ngàn… đã quá… đã quá.
        Bà già tò mò hỏi : ngươi không sợ bị đầu độc như các thầy tăng à?
        Quách Quan Tài nhấp một chung rượu, thưởng thức cái vị cay cay, cái mùi thơm nồng của nó, cười khoan khoái : sợ chứ.
        Bà già : vậy sao ngươi dám ăn dám uống?
        Quách Quan Tài xé cái đùi gà rừng gặm ngon lành : Lòng tham ăn tham uống của ta lớn hơn, ta không nhịn ăn nhịn uống được.
        Cặp mắt cú mèo của bà già dường như dịu lại, bà ta nói : hiếm khi có kẻ dám tự nhận như vậy, ở đời ít ai dám tự nhận mình cũng là kẻ tham lam…
        Quách Quan Tài đã ăn đến món cá lăng tẩm ớt quấn lá rừng, y xuýt xoa khen ngợi. Trong chốc lát thức ăn trên bàn hết sạch, bình rượu cũng hết, Quách Quan Tài chống hai tay lên đầu hai thanh đũa tì sát cằm chìm luôn vào giấc ngủ.
        Y cứ thế ngồi ngủ ngon lành.
        Bà già kê mắt nhìn y chăm chăm, bà ta không hiểu sao trong hoàn cảnh này mà y lại có thể ngủ say như vậy.
        Phía bên ngoài có tiếng va chạm chan chát, hẳn là đã có đánh nhau.
        Hai thầy tăng đang múa kiếm tỉ đấu trong đêm, họ là Không Tiết và Không Tuyệt. Không Tiết thì thấy Không Tuyệt là một con quỷ mặt xanh nanh đỏ, còn Không Tuyệt thì thấy Không Tiết là một con quỷ mặt đỏ nanh xanh… cũng may là võ công họ tương đương nhau nên chưa ai bị nguy hiểm.
        Bên trong bọn Không Tăng, Không Tánh, Không Tính, Không Tích, Không Tà, Không Tình ngồi im bất động, mồ hôi vã ra như tắm, dường như họ đang cố chống lại một thứ ma thuật ru hồn nào đấy.
        Đột nhiên trong không gian vang lên những tiếng khò khò…. Khò khò…
        Âm thanh đó vang lên từ tận cuối làng.
        Tiếng ngáy càng ngày càng lớn, làm rung rinh cả những cánh cửa, rơi rụng cả những lá cây. Tiếng ngáy phá tan những âm thanh ma thuật ru hồn, đám thầy tăng dường như tỉnh thức.
        Không Tuyệt và Không Tiết cũng đã tỉnh lại.
        Không Tăng bước ra ngoài căn nhà cổ, mồ hôi còn tuôn trên áo lão.
        Quách Quan Tài vẫn đang ngồi ngủ, bà già đã bỏ đi từ lúc nào, trên bàn ngọn đèn vẫn leo lét…
        Quách Quan Tài bây giờ không còn ngáy nữa. Bầu trời dần chuyển sang hồng, làn sương mờ dần tan, ánh sáng mặt trời bắt đầu tràn ngập.
        Có tiếng vó ngựa dồn dập, một cỗ xe tứ mã từ từ tiến vào làng, cỗ xe chạy đến tận căn nhà nhỏ thì dừng lại, Không Tinh từ trên xe bước xuống.
        Cô ta đã thay đổi xiêm y khác hôm qua, hôm nay cô mặc một bộ đồ màu trắng rất lộng lẫy.
        Bọn Không Tăng từ từ tiến lại.
        Không Tăng hỏi : ta muốn biết Không Tâm hiện giờ ở đâu?
        Không Tinh làm bộ ngạc nhiên, nói : không phải tối hôm qua các thầy nghỉ trong ngôi nhà cổ sao?
        Gương mặt nàng ra vẻ dỗi hờn, dường như trách móc các thầy tăng không nghe lời mình nghỉ trong nhà mà lại đi lung tung như vậy.
        Không Tăng nói : cô thực sự không hề biết những chưyện xảy ra đêm qua?
        Không Tinh mở to đôi mắt : bộ đêm qua có chuyện gì sao?
        Không Tánh bước lên một bước, hai tay chắp lại : mô phật, thí chủ không nên nói dối.
        Trong “Cửu Không Huyền Vũ” lão mới đích thực là một thầy tăng ăn chay, tụng kinh.
        Không Tinh giơ một tay lên : tiểu nữ xin thề có trời phật chứng giám nếu nói sai sẽ biến thành con cá chép.
        Cô ta nhoẻn miệng cười rất tươi, có vẻ cô ta là con tinh cá chép nên không sợ vi phạm lời thề.
        Không Tăng khoát tay : ngươi không phải thề thốt, chúng ta sẽ truy lùng quanh đây.
        Không Tinh nói : thầy Không Tâm thần thông quảng đại, yêu ma khó mà làm hại được.
        Những thầy tăng đã bỏ đi, Không Tinh bước vào căn nhà nhỏ, Quách Quan Tài vẫn đang chống cằm ngồi ngủ.
        Không Tinh nói : những kẻ ngủ ngồi có số phần rất khổ, cả đời như con rùa ở dưới vũng sình không bao giờ ngóc đầu lên được.
        Quách Quan Tài mở bừng mắt ra, miệng nói : ta ngủ ngồi là để có thế mà vùng dậy bỏ chạy ngay vào rừng sâu.
        Không Tinh cười : không cần phải bỏ chạy, có xe tứ mã đến rước ngươi đấy.
        Quách Quan Tài vươn vai nói : hôm qua được ăn uống no say, hôm nay lại có xe tứ mã đến rước, đời ta hẳn là đến lúc lên hương rồi.
        Không Tinh cười nhẹ : cần phải xem xe tứ mã rước đi đâu đã chứ.
        Quách Quan Tài vừa ngáp vừa nói : miễn có xe đưa đi là sướng rồi, chẳng cần biết đi đâu.
        Y lảo đảo làm như muốn ôm lấy Không Tinh, miệng lảm nhảm :
        Kiếp sống không yêu kiếp sống thừa,
        Đời không ăn nhậu đời vô dụng.

        Không Tinh vươn tay lấy chiếc đũa chống vào y đẩy ra xa, nói : ngươi hôi hám quá, chưa hề rửa mặt súc miệng gì cả, lên xe đi.
        Quách Quan Tài chân thấp chân cao bò lên xe, Không Tinh đóng sập cửa lại, cỗ xe từ từ chuyển bánh.
         
        #4
          Cát Tường

          • Số bài : 295
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 23.11.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: Nghênh diện Thần Sát 24.07.2010 11:58:13 (permalink)
          05


          Đã tám ngày trôi qua, mỗi ngày bọn Không Tăng bị mất một người, đến ngày thứ chín thì chỉ còn một mình lão ngồi trơ trọi trong căn nhà cổ.
          Có tiếng khua lộc cộc, một bóng hình chống gậy hiện ra ngay cửa.
          Đích thị là bà già nom như phù thủy.
          Bà già cười khẩy : Cửu Không Huyền Vũ đâu sao không thấy?
          Không Tăng im lặng, hai mắt nhắm nghiền.
          Bà già nói tiếp : sắc sắc không không, không không sắc sắc…
          Không Tăng không nhịn được, lão mở bừng mắt, quát : bọn yêu ma các người không dám đường đường chính chính đối đầu, chỉ luôn dở trò lén lút sau lưng.
          Mồ hôi rịn giọt trên trán lão, chứng tỏ suốt mấy ngày qua tinh thần của lão vô cùng căng thẳng.
          Bà già nói : không ngờ có kẻ suốt chín ngày không ăn không uống mà vẫn sống.
          Không Tăng nói : ta không cần ăn uống cả năm mà vẫn sống được như thường, bọn yêu ma các người định dùng trò này với ta e rằng quá kém.
          Thực ra lão đã cố tìm cách ra khỏi ngôi làng nhưng không thể được, nó giống như một mê hồn trận vậy.
          Bà già nói lẫy : Bọn các ngươi tự tìm đến chỗ chết chứ chúng ta có mời đâu.
          Không Tăng bực tức : Hãy bảo chủ nhân các ngươi thẳng thắn đối đầu với ta.
          Phía bên ngoài trỗi lên tiếng nhạc du dương, rồi một giọng nói dường như văng vẳng : Cửu Không Huyền Vũ các người tưởng là xứng đáng để ta tiếp ư?
          Thanh kiếm của Không Tăng vụt bay như chớp, lão phóng đến trước cửa thì ngã lăn ra.
          Phía bên ngoài quả có người đến thật.
          Một mệnh phụ bước vào, khác với Không Tinh có vẻ thôn dã, người đàn bà này nom rất kiêu kỳ.
          Bà ta nói với Không Tăng : ta đã đến đây rồi, ngươi có thể làm được gì?
          Không Tăng nằm yên bất động, lão tự biết đã bị trúng độc nhưng không hiểu trúng bằng cách nào. Có thêm bốn người xuất hiện, bọn họ lấy ra một cái túi bỏ Không Tăng vào rồi mang đi.
          Căn nhà trở nên trống vắng, mệnh phụ đứng trầm ngâm, bà già như bất động.
          Thời gian lặng lẽ trôi qua, một cỗ xe đen sì tiến đến, bốn người lúc nãy lại xuất hiện, họ khiêng một cỗ quan tài đến đặt ở giữa nhà sau đó bỏ đi mất.
          Nắp quan tài bỗng bật tung, Quách Quan Tài vươn vai ngồi dậy, miệng nói : đã quá… đã quá, ngủ trong quan tài đúng là ngon giấc thật.
          Mệnh phụ lạnh lùng : chỉ ăn rồi ngủ, cuộc đời của ngươi không lẽ chỉ có thế?
          Quách Quan Tài nói : ta tưởng xe tứ mã đưa ta đi đâu, nào ngờ đưa đến một ngôi mộ hoang chỉ có cỗ quan tài này, nếu không vào ngủ thì để làm gì?
          Bà già nói xen vào : ngươi biết đã ngủ bao lâu rồi không?
          Quách Quan Tài nhún vai, lắc đầu.
          Bà già tỏ ra khoái chí : đã được chín ngày, trong lúc ngươi ngủ bọn thầy tăng bị chết hết rồi.
          Quách Quan Tài ngẫm nghĩ một lúc rồi nói : Họ là những thầy tăng, họ đâu còn phân biệt sống hay chết… đối với họ sống chết đâu có gì là khác biệt. Thậm chí họ còn mong sớm được giải thoát.
          Mệnh phụ : ngươi nói hay lắm, không hổ bốn chữ “Nghênh Diện Thần Sát”.
          Quách Quan Tài toét cười : còn ta thì tham, sân, si có đủ… lại thêm thích rượu ngon, gái đẹp… ta cũng không hiểu tại sao đến tận bây giờ mà vẫn chưa chết…
          Mệnh phụ trở nên nghiêm nghị : ngươi đừng cố tình giả ngây giả dại, hãy nói thật cho ta biết ngươi đến đây để làm gì ta sẽ tha chết cho.
          Quách Quan Tài chỉ bà già nói : chính bà ta nói rằng có kẻ thuê ta đến giết các thầy tăng, ta phải cám ơn các ngươi đã giúp ta làm việc đó.
          Không Tinh đã xuất hiện, vẫn trong bộ đồ trắng lộng lẫy.
          Quách Quan Tài vỗ tay nói : ngươi vẫn mặc bộ đồ này suốt mấy ngày qua, thì ra ngươi cũng ở dơ không kém gì ta.
          Không Tinh giận dữ : ngươi đứng nói xằng, một ngày ta tắm ba lần trong nước hương hoa, thay ba bộ đồ mới…
          Quách Quan Tài : không lẽ chỉ toàn đồ trắng ?
          Không Tinh : ngươi ngủ như heo suốt mấy ngày đâu có biết bao việc đổi dời, việc ta mặc gì đâu liên can tới ngươi.
          Quách Quan Tài bỗng than : đói quá, đói quá… ta lại muốn ăn nữa.
          Mệnh phụ bĩu môi nói với Không Tinh : y chỉ là một tên ham ăn ham ngủ, vậy mà con cứ khen ngợi mãi.
          Thì ra họ là hai mẹ con.
          Không Tinh mặt bỗng trở nên đỏ bừng, thực ra nàng vẫn chỉ là một cô gái nhỏ.
          Một cô gái nhỏ thì hiểu bao nhiêu việc đời ?

           
          #5
            Cát Tường

            • Số bài : 295
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 23.11.2008
            • Trạng thái: offline
            RE: Nghênh diện Thần Sát 28.07.2010 11:04:41 (permalink)
            06

            Quách Quan Tài lại ngồi bên cái bàn gỗ nhỏ, bên ngọn đèn leo lét, trên bàn có một cái bình cắm một bông hoa dại…
            Đối diện vẫn là bà già nom như phù thủy.
            Bà già mũi khoằm, có cặp mắt như cú mèo.
            Gió bên ngoài thổi vào lạnh rởn cả gai ốc.
            Bà già nói : chỗ của ngươi không phải ở đây… chỗ của ngươi là ở trong quan tài.
            Quách Quan Tài nói : ta không nghĩ thế.
            Bà già : Ta lại nghĩ thế.
            Quách Quan Tài : sao bà biết?
            Bà già : trên trán ngươi hiện lên điều đó.
            Quách Quan Tài đưa tay sờ lên trán, y thấy những vết nhăn dường như nhiều hơn hẳn.
            Bà già cười khẩy : Không Tinh đã ra đi rồi, ngươi đừng mong có đồ ăn thức uống nữa.
            Thức ăn lại được dọn lên, gồm bảy món thịt lợn rừng : Chiên giòn, hấp chao, rựa mận, xào lăn, thịt nướng thơm lừng, lòng luộc ươm gừng và một tô canh xáo. Một con cá niệng dim tiêu thật ngọt ngào, một con chim đa đa quay giòn tan, một bình rượu ngô đã được hâm nóng.
            Tì nữ nói : Không Tinh trước khi đi dặn dọn những món này lên cho ngươi.
            Quách Quan Tài nhìn bà già ra vẻ hiu hiu tự đắc.
            Cặp mắt cú mèo của bà già trở nên xanh lè : ngươi đừng vội mừng, ta đoán chắc thức ăn lần này có độc.
            Quách Quan Tài nói : miễn là của Không Tinh thì dù có độc ta cũng sẵn sàng...
            Y mặc kệ bà già, chậm rãi thưởng thức từng món, chép chép cái miệng :
            - Thịt heo rừng nướng muối ớt thơm ngon quá… món rựa mận này lại có vị cam thảo thật là tuyệt… chim đa đa quay với đường phèn… ôi chao…
            - Lòng luộc ươm gừng uống với rượu hâm nóng sao mà tuyệt quá…
            Sau khi thức ăn trên bàn và bình rượu hết sạch, Quách Quan Tài không kịp ngồi ngủ mà ngã lăn ra đất nằm thẳng cẳng. Cỗ xe đen sì lại xuất hiện, bốn người với một cỗ quan tài đến bỏ y vào khiêng đi.
            Chứng kiến tất cả điều đó, bà già lẩm bẩm : Các ngươi không nghe lời khuyên của những người già cả là một sai lầm lớn.
             
            #6
              Cát Tường

              • Số bài : 295
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 23.11.2008
              • Trạng thái: offline
              RE: Nghênh diện Thần Sát 28.07.2010 11:06:29 (permalink)
              07

              Khi tỉnh dậy Quách Quan Tài thấy y nằm trong một cái hang tối hù, phía xa có một thầy tăng đang thiền.
              Y vươn vai ngồi dậy, miệng nói : kính chào quý thầy?
              Thầy tăng mở bừng mắt nói : ta là Không Tánh… nghĩa là không có tự tánh.
              Thầy tăng chính là Không Tánh trong nhóm Cửu Không Huyền Vũ.
              Lão có vẻ bình chân như vại.
              Quách Quan Tài hỏi : ta đang bị nhốt ở đâu vậy?
              Không Tánh đáp : ta không bị nhốt, ta đang nhập thất.
              Cái hang bị bít kín chỉ có một khe nhỏ, Quách Quan Tài ghé mắt nhìn ra ngoài cũng không thấy gì. Y nói : bao lâu thì chúng ta sẽ được ra?
              Không Tánh nói : ta nguyện nhập thất ba năm, bây giờ mới chỉ hơn mười ngày.
              Quách Quan Tài rùn vai : người ta chỉ nhập thất một mình, sao lão lại mang ta theo?
              Không Tánh : khi ta vào đây đã thấy ngươi ở trong này rồi.
              Quách Quan Tài vỗ vỗ khắp thành hang, y thấy nó vô cùng kiên cố liền thở dài : cái hang này có khác gì nhà tù đâu?
              Không Tánh nhắm mắt không trả lời, lão đã tự nhận là không có tự tánh thì rất khó nói chuyện với lão. Quả nhiên lão dường như biến thành pho tượng đá.
              Thời gian lặng lẽ trôi, Quách Quan Tài hết nằm lại ngồi, sau đó y đi lòng vòng quanh hang, ngơ ngẩn nhìn những cụm nhũ đá trắng rủ từ trần xuống, dưới nền hang có vô số những hòn đá nhỏ, một vài vũng nước sáng lấp lánh, vòng ra phía sau là một khoảng trống nhìn lên bầu trời cao vút, có chỗ vệ sinh hẳn hòi… có vẻ đây là một nơi tu tập thực thụ. Loanh quanh một hồi cuối cùng y đến một vách hang bắt chước Không Tánh ngồi quay mặt vào…
              Chẳng biết là bao lâu nữa… Quách Quan Tài cảm thấy thời gian thật lê thê mỏi mệt… y đi đến bên Không Tánh trố mắt nhìn lão một hồi cũng không thấy động tĩnh gì cả.
              Y thử đưa tay dưới mũi lão thấy hơi thở vẫn đều đặn.
              Quách Quan Tài than thở : sống như thế này thì chết đi cho rồi…
              Y chờ mãi, chờ mãi… đến lúc cảm thấy đói quay quắt thì thấy từ cái khe nhỏ có người đưa vào một cái mâm.
              Y mừng húm, bưng cái mâm lên chỉ thấy một chén cơm trắng, một miếng đậu hủ sống với muối hột, một tô canh củ cải trắng. Y than thở : chờ cả mười ngày mà chỉ được ăn chán thế.
              Không Tánh bỗng dưng thức tỉnh nói : tại ta dặn họ như thế… cái mâm này là dành cho ta.
              Quách Quan Tài than : thầy tăng mà cũng giành ăn sao?
              Không Tánh đáp : ta nhường cho ngươi ăn trước, mười ngày sau họ lại mang lần nữa thì đến lượt ta.
              Chưa đầy nửa phút Quách Quan Tài đã ăn hết sạch, y than thở : sao lão không dặn nhiều món ăn cho ngon lành…
              Không Tánh : ta sống đạm bạc thế này quen rồi.
              Quách Quan Tài than : sao nhiều người lại tự làm khổ mình, sao không ăn sung mặc sướng cho đã tấm thân mà lại sống khắc kỷ để làm gì?
              Không Tánh im lặng không trả lời, Quách Quan Tài ngồi vọng tưởng lan man mãi.
              Thời gian lại cứ thế trôi đi, trong một cơn mơ y thấy dòng sông đang tuôn chảy ào ạt, trên dòng sông mênh mông ấy thấy bà già bay lướt trên dòng, Quách Quan Tài kinh ngạc nghĩ: bà già có phép màu gì sao có thể vào đây được?
              Bỗng y nghe Không Tánh nói văng vẳng : nếu không dứt bỏ tự tánh ngươi sẽ không dứt bỏ mê niệm được.
              Quách Quan Tài mở bừng mắt, y thấy bên khe nhỏ lại có một cái mâm nữa, bất giác nói : mười ngày nữa trôi qua rồi sao?
              Không Tánh cười nói : Tự nhiên đến, tự nhiên đi, tự nhiên như lá, tự nhiên như hoa, tự nhiên như hơi thở, như nước chảy, mây trôi, như gió thổi, như sao trời…

               
              #7
                Cát Tường

                • Số bài : 295
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 23.11.2008
                • Trạng thái: offline
                RE: Nghênh diện Thần Sát 28.07.2010 11:08:16 (permalink)
                08

                Khi Quách Quan Tài trở về làng thì một năm đã trôi qua, y nhìn thấy Không Tinh nhưng nàng lại làm như không nhìn thấy y.
                Quách Quan Tài vỗ tay hát :
                Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang
                mang hồn đi bốn phương trời.
                Ta đi rong chơi như là gió, như là mây
                đi tìm quên cơn mê này…
                Không Tinh nói : kẻ ra đi không một lời từ giã có thể vỗ tay hát sao?
                Cô ta làm ra vẻ như không hề biết những chuyện xảy ra sau đó.
                Quách Quan Tài nói : có kẻ mang ta bỏ dưới hang sâu…
                Không Tinh bĩu môi : rồi cọp tha ngươi đi những một năm…
                Quách Quan Tài : cọp cho ta ăn chay và uống nước trong khe…
                Không Tinh nói tiếp : sao cọp không ăn thịt ngươi cho rồi?
                Quách Quan Tài : dường như cọp biết có người nhớ ta…
                Không Tinh đáp : chỉ có yêu tinh mới nhớ đến ngươi.
                Quách Quan Tài vỗ tay, cười ha hả : đúng, đúng lắm…
                Không Tinh biết mình lỡ lời, nàng hơi đỏ mặt.
                Nàng chống chế : ta là Không Tinh… nghĩa là không phải yêu tinh.
                Không phải yêu tinh thì có thể sống ở ngôi làng này sao?   
                ……………
                Quách Quan Tài lại ngồi bên cái bàn gỗ nhỏ, bên ngọn đèn leo lét, cái bình trên bàn cắm một bông hoa đỏ…
                Đối diện vẫn là bà già nom như phù thủy.
                Bà già mũi khoằm, có cặp mắt như cú mèo.
                Gió bên ngoài thổi vào lồng lộng.
                Bà già nói : dùng tiếng ngáy để xua tan giọng hát ru hồn ma quái trong đêm, ở một năm trong Tuyệt Vong cốc mà không lay chuyển thì ngươi chính là kẻ mà ta cần tìm.
                Quách Quan Tài nói : ta không nghĩ thế.
                Bà già : Ta lại nghĩ thế.
                Quách Quan Tài : sao bà biết?
                Bà già : trên trán ngươi hiện lên điều đó.
                Quách Quan Tài đưa tay sờ lên trán, y thấy những vết nhăn dường như nhiều hơn nữa.
                Bà già nói : nếu muốn giải thoát cho bọn Cửu Không Huyền Vũ thì ngươi phải làm cho chúng ta một việc.
                Quách Quan Tài nói : sao bà lại nghĩ rằng ta muốn giải thoát cho bọn họ?
                Bà già nói : vì ngươi là kẻ nghĩa hiệp.
                Quách Quan Tài : ta không nghĩ thế.
                Bà già : Ta lại nghĩ thế.
                Quách Quan Tài : ta nghĩ là đã đến giờ ăn tối rồi.
                Bà già cười khành khạch : ta biết.
                Quách Quan Tài cảm thấy không gì có thể qua khỏi cặp mắt cú mèo của bà già được.
                Cỗ xe tứ mã lại xuất hiện, Không Tinh trong bộ đồ trắng lộng lẫy bước xuống, nở nụ cười rất tươi, nói : kính mời Thần Sát lên xe.
                Quách Quan Tài khệnh khạng bước lên xe, y còn ráng nhìn bà già một cái, nhe răng cười nhạo.
                 
                #8
                  Cát Tường

                  • Số bài : 295
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 23.11.2008
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Nghênh diện Thần Sát 28.07.2010 11:10:33 (permalink)
                  09

                  Cỗ xe từ từ lăn bánh, Không Tinh ngồi đối diện với Quách Quan Tài, y ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng. Cỗ xe chạy trong màn sương đêm dày đặc, Không Tinh phá tan sự im lặng, nàng nói : một năm ở trong Tuyệt Vong cốc ngươi có buồn không?
                  Quách Quan Tài : có lúc ta buồn, nhưng rồi ta lại vượt qua nỗi buồn… có lúc ta nhớ, nhưng rồi ta lại vượt qua nỗi nhớ…
                  Không Tinh chợt nói : ta cũng thế.
                  Nàng cảm thấy dường như mình lại lỡ lời nên mặt bỗng ửng hồng.
                  Trời tối nên Quách Quan Tài không nhìn thấy hoặc giả y làm bộ không nhìn thấy, mãi một lúc sau y mới nói : hôm nay mới có dịp cám ơn cô vì những món ăn ngon tuyệt.
                  Không Tinh mỉm cười : đặc sản của bộ tộc ta đó, lát nữa ngươi còn được thưởng thức nhiều món tuyệt vời hơn nữa.
                  Nghe nàng nói thế, Quách Quan Tài cảm thấy bụng kêu rột rột.
                  Không Tinh chợt hỏi : sao ngươi lại lấy biệt danh là “Nghênh Diện Thần Sát”?
                  Quách Quan Tài : ta bướng bỉnh không chịu về đầu quân cho ai nên thiên hạ đặt như vậy.
                  Không Tinh nói : bộ ngươi giết nhiều người lắm hay sao?
                  Quách Quan Tài nói : những kẻ ta giết đều đáng chết… trên đời này có rất nhiều kẻ đáng phải chết.
                  Cỗ xe chạy qua một đoạn đường khúc khuỷu, dằn xóc mạnh, Không Tinh hơi bị nghiêng người, bàn tay nàng vô tình chạm vào tay Quách Quan Tài.  Y nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm dịu ấy.
                  Không Tinh để yên bàn tay của mình trong bàn tay thô ráp của y… cả không gian dường như lắng đọng.
                  Phía bên ngoài bỗng nổi lên một điệu nhạc du dương, giọng hát véo von trầm bổng đầy ma lực một lần nữa tràn ngập không gian :
                  Khi cảnh vật trên đời yên giấc,
                  Và màn đêm phủ kín tâm hồn,
                  Thì nơi đó phía xa tăm tối,
                  Bóng yêu tinh chấp chới hiện ra.
                  Đôi mắt ma dòm ngó từng nhà,
                  Lời thỏ thẻ ngọt ngào quyến rũ,
                  Người cả tin buông rơi ý chí,
                  Nhụt tinh thần, đức hạnh rơi theo.
                  Tỉnh giấc mơ tất cả bay vèo,
                  Yêu tinh đứng cheo leo đỉnh núi,
                  Vẫn âm thầm bủa lưới vây quanh.
                  Đâu bạn lòng, ơi những người thân,
                  Trong phút chốc đã thành thiên cổ,
                  Suối lệ tuôn tiếc người xấu số,
                  Suốt canh trường vò võ độc thân,
                  Ngắm trăng suông thổn thức bao lần,
                  Ôi nỗi buồn khắc khoải ngàn năm…
                  Quách Quan Tài nhìn sâu vào trong đôi mắt của Không Tinh, y như nhìn thấy một bầu trời rực rỡ ánh sao.
                   
                  #9
                    Cát Tường

                    • Số bài : 295
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 23.11.2008
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Nghênh diện Thần Sát 28.07.2010 11:12:20 (permalink)
                    10

                    Một tòa tháp cổ bằng những khối đá hiện ra sừng sững, thâm u và vĩ đại, cỗ xe tứ mã chậm chậm tiến vào, dường như có một điệu nhạc trầm hùng đang thổi…
                    Quách Quan Tài được đưa đến một sảnh đường rộng lớn, y thấy mệnh phụ kiêu kỳ hôm nào đang ngồi chót vót trên ngai, xung quanh là hàng trăm yêu tinh vây phủ.
                    Những người đàn ông mất tích trong làng đều ở đây cả.
                    Đại tiệc được bắt đầu.
                    72 thiếu nữ mang ra 72 món mặn nấu từ đặc sản khắp các miền, từ rừng núi đến hải đảo, chúng được sắp vào những quả sơn son thếp vàng ròng :
                    36 thiếu nam mang ra 36 món chay vô cùng tinh tế.
                    Một ban nhạc với những chiếc kèn dài thổi điệu nhạc vui tươi rộn rã.
                    Những vũ nữ trong trang phục vô cùng quyến rũ…
                    Quách Quan Tài thầm nghĩ : họ tiếp đãi long trọng như thế này thì việc họ nhờ ta làm chắc không phải dễ.
                    Y muốn bỏ trốn nhưng lại nhìn thấy Không Tinh tiến vào trong trang phục trắng như một thiên thần thì không đành dứt ra đi. Bữa tiệc kéo dài đến tận hừng đông, khi Quách Quan Tài đã say mèm vì men tình men rượu rồi thì Mệnh phụ mới để mắt đến y.
                    Bà ta nói : như thỏa thuận muốn giải thoát cho bọn Cửu Không Huyền Vũ thì ngươi phải làm cho chúng ta một việc.
                    Không biết Quách Quan Tài có muốn giải thoát cho bọn Cửu Không Huyền Vũ hay không, nhưng rõ ràng y không thể quên ánh mắt của Không Tinh được. 
                    Mệnh phụ nói tiếp : ngươi được suy tôn là Thần Sát, vì thế ta cần ngươi đi giết một người.
                    Quách Quan Tài hỏi : ai mà quan trọng thế?
                    Mệnh phụ nói : Vô Ảnh Thần Tăng.
                    Quách Quan Tài cười khì : một người gọi là vô ảnh, nghĩa là không có thực thì ta làm sao giết được.
                    Mệnh phụ : vậy thì phải giết U Linh Thần Nữ.
                    Quách Quan Tài : đã là u linh rồi thì cũng không thể chết được nữa.
                    Mệnh phụ nói : còn một bọn nữa…
                    Quách Quan Tài : cả một bọn ư?
                    Mệnh phụ : một bọn rất là ghê gớm… thống trị nhân gian bấy lâu nay.
                    Quách Quan Tài : hẳn là Nhất Gia, Nhị Đạo rồi.
                    Mệnh phụ : phải, việc này ngươi phải cố làm cho được.
                    Nhất Gia, Nhị Đạo còn xếp trên cả Tam Thần nữa, đám yêu tinh này có lẽ muốn đưa Quách Quan Tài vào trong quan tài rồi.
                     
                    #10
                      Cát Tường

                      • Số bài : 295
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 23.11.2008
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Nghênh diện Thần Sát 28.07.2010 11:14:12 (permalink)
                      11

                      Bọn họ rời khỏi làng, gọi là bọn họ bởi Quách Quan Tài không đi một mình, lần này y đi những… một đoàn.
                      Mệnh phụ nói với y : Không Tinh từ nhỏ đến lớn ở trong làng chưa ra ngoài bao giờ, ta muốn cho nó theo ngươi để học hỏi kinh nghiệm.
                      Bà ta gằn giọng : nếu có gì không hay xảy ra cho nó thì ngươi liệu mà tự xử, chớ có trở về gặp ta.
                      Quách Quan Tài nửa mừng nửa lo, nói : ta với Không Tinh vốn thuộc hai giới…
                      Chưa hiểu y muốn nói hai giới là người và yêu tinh hay nam với nữ thì Mệnh phụ đã cắt lời : ta cho mười nữ tì đi theo, ngươi liệu mà biết cách cư xử.
                      Quách Quan Tài đành tuân lệnh.
                      Mệnh phụ tất nhiên còn đưa y một bọc tiền vàng khá nặng, Quách Quan Tài đỡ lấy cất kỹ trong người.
                      Y nói : tiền là một trong những phương tiện tốt nhất nên ta không bao giờ từ chối.
                      Con đường xuống núi quả là không dễ dàng, mới đến một bìa rừng thì nghe ầm một cái, cả Quách Quan Tài lẫn Không Tinh đã bị treo ngược lơ lửng ở trên cao, đám nữ tì hoảng hốt bỏ chạy. Không Tinh kêu lên : ta bị trúng bẫy của bọn thổ phỉ rồi.
                      Quả nhiên trong chốc lát có hơn mấy chục tên thổ phỉ xuất hiện, bọn chúng la lớn : có mồi rồi, có mồi rồi…
                      Quách Quan Tài thầm nghĩ : không lẽ bọn chúng bẫy người để ăn thịt.
                      Một tên có lẽ là chúa phỉ tiến đến sát Quách Quan Tài, nhìn y chằm chặp. Tên chúa phỉ râu ria xồm xoàm, chọc vào mặt Quách Quan Tài nghe nhồn nhột.
                      Gã quát : ngươi có tiền không ?
                      Quách Quan Tài vội nói : có… có…
                      Chúa phỉ nói : có tiền thì được chuộc mạng.
                      Gã quay qua bên Không Tinh nói tiếp : con nhỏ này thật xinh xắn, mang nó xuống để ta hưởng trước…
                      Bọn phỉ xúm lại định đưa Không Tinh xuống thì nghe phựt một cái, đầu chúa phỉ bị một nhát đứt lìa khỏi cổ văng ra xa lông lốc, nghe tiếng quát :
                      -   Bọn quỷ mặt xanh nanh đỏ này ta sẽ giết hết…
                      Không Tiết từ đâu xuất hiện, múa kiếm vun vút, lão không thấy thổ phỉ, lão chỉ thấy xung quanh là một bầy quỷ. Kiếm của lão đi đến đâu là đầu rơi đến đó, bọn thổ phỉ cũng múa đao múa kiếm chống lại nhưng còn lâu chúng mới là đối thủ của Không Tiết, trong chốc lát bọn phỉ bỏ chạy tán loạn. Lại nghe tiếng va chạm chát chúa, chắc Không Tiết đã gặp đối thủ, quả nhiên Không Tuyệt xuất hiện, miệng la lớn : ta là Không Tuyệt… nghĩa là không bao giờ đoạn tuyệt, ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
                      Không Tiết thì thấy Không Tuyệt là một con quỷ mặt xanh nanh đỏ, còn Không Tuyệt thì thấy Không Tiết là một con quỷ mặt đỏ nanh xanh… vì thế cả hai chiến đấu với nhau không khoan nhượng. Trong chốc lát hai lão đánh nhau chạy mất hút.
                      Quách Quan Tài đột nhiên ngửi thấy một mùi hương nồng nàn, Không Tinh đã đứng ngay trước mặt, nàng đã xuống đất từ hồi nào. Lần đầu tiên y cảm thấy hơi thở của nàng sát tận mặt như thế.
                      Không Tinh nói : sao ngươi không tự xuống?
                      Quách Quan Tài : lâu lâu ta cũng thích được treo ngược.
                      Y hỏi : hai thầy tăng không lẽ phải đánh nhau mãi?
                      Không Tinh cười : sau khi ngươi hoàn thành sứ mệnh của mẹ ta giao cho thì họ sẽ được giải thoát.
                      Nàng nói tiếp : nếu ngươi thích được treo ngược thì cứ ở đây, ta muốn ra suối tắm.
                      Cô ta bỏ đi thật, Quách Quan Tài cứ thế bị treo lủng lẳng, cái đầu chúc xuống.
                      Thời gian dần trôi qua, Không Tinh đã quay lại, nàng đã thay một bộ đồ trắng mới.
                      Không Tinh nói : ngươi quả là thích bị treo ngược thật.
                      Quách Quan Tài : lúc nãy ta suýt nữa thì bị chết… có một con gấu đến đây, may mà nó không ăn thịt ta.
                      Không Tinh cười : chắc tại ngươi hôi quá nên nó không ăn.
                      Quách Quan Tài : không phải, nó đến bên ta và hỏi : cô gái đi cùng với ngươi đâu rồi? ta nói : cô ta đã ra suối tắm. Con gấu nói : thảo nào ta vừa định ra suối uống nước thì thấy dòng nước trở nên… đen sì.
                      Không Tinh giơ tay dứ vào bụng Quách Quan Tài nhưng hụt vào quãng không, y đã đứng tuốt phía xa rồi.
                      Cả hai cất tiếng cười vang.
                      Không Tinh lấy một chiếc tiêu ra thổi, chẳng mấy chốc đám nữ tì quay trở lại.
                      Họ men theo những con đường nhỏ, đi qua những đồng ruộng mênh mông, những sông rạch dài xa tít tắp, những vườn tược xanh um, sau đó tiến vào một khu chợ chồm hổm nơi ngã ba sông. Chợ chỉ có vài cái lều lợp tranh, lợp lá trên mấy cái cọc xiêu vẹo, vài chiếc xe thổ mộ đi ngang qua.
                      Không Tinh than : con ngựa bé nhỏ mà lại bắt kéo cái xe to thế, loài người sao tàn ác quá.
                      Quách Quan Tài nói : lên đại ngàn thì cô mời ta, còn xuống bình nguyên thì cho phép ta mời cô.
                      Y dẫn Không Tinh và đám nữ tì vào một cái quán nhỏ ăn bún riêu và bánh xèo, sau đó uống một ly sương sa, nàng khen nức nở : ngon tuyệt, ta phải học nấu mấy món này mới được.
                      Đột nhiên Quách Quan Tài nghe tiếng mọi người nói xôn xao  : vua ăn mày, vua ăn mày… Y thấy một người ăn mày to lớn đang đứng, chợt nhận ra đó chính là thầy tăng Không Tính. Sau khi bị tiếng ma thuật ru hồn trong đêm, lúc Không Tính tỉnh dậy thì lão thấy mình đã trở thành một gã ăn mày nằm vất vưởng ngoài chợ.
                      Không Tinh nói : Không Tính nghĩa là … không tự tính nên khi lão tỉnh dậy thấy mình đã là ăn mày thì liền cắp bị đi ăn mày đến tận bây giờ.
                      Với bản lãnh của Không Tính thì chỉ sau một năm đi ăn mày lão đã lên đến chức “Vua ăn mày”. Lão đứng sừng sững, mặc áo vá trăm miếng, trên người mang đến chín cái túi. Quách Quan Tài ném cho lão một đồng vàng, Không Tính cung kính cúi mình, lão hình như không nhận ra hai người.
                      Quách Quan Tài nghĩ bọn Cửu Không Huyền Vũ này lạ thật, mỗi người một vẻ, không ai giống ai.
                       
                      #11
                        Cát Tường

                        • Số bài : 295
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 23.11.2008
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Nghênh diện Thần Sát 30.07.2010 19:51:10 (permalink)
                        12

                        Quách Quan Tài dẫn Không Tinh đi theo đường bay của những con ngỗng trắng, một hôm họ đến một cái hồ mênh mông. Bên bờ hồ là một tòa lâu đài nguy nga với những mái cong.
                        Tòa lâu đài một màu trắng toát.
                        Không Tinh là người rất thích màu trắng, nàng say sưa ngắm nhìn, buột miệng nói : ngôi mồ này kỳ vĩ thật
                        Quách Quan Tài : đó không phải là ngôi mồ, đó là Bạch Cung Đệ Nhất Gia, là nơi trú ẩn của một người hùng mạnh, quyền lực và giàu có nhất thiên hạ. Có cả thảy 49 tòa Bạch Cung kiểu thức khác nhau như vậy, vì thế không thể biết được chủ nhân của nó hiện ở trong tòa nào.
                        Không Tinh nói : Chúng ta có thể vào đó…
                        Quách Quan Tài : Không thể, chúng được bảo vệ rất nghiêm ngặt bởi hàng ngìn cao thủ, có thể nói là trùng trùng điệp điệp, một con ruồi cũng không qua lọt.
                        Không Tinh hỏi : ngươi có bao giờ nhìn thấy chủ nhân của nó ?
                        Quách Quan Tài : chỉ có thể nhìn thấy từ xa, thiên hạ gọi lão là Bạch Đại Gia, một lão già nom rất phúc hậu chỉ chuyên làm việc thiện.
                        Không Tinh : Nhất gia phú quý vạn hộ bần – ta không tin một kẻ chỉ chuyên làm việc thiện có thể giàu có đến như vậy.
                        Quách Quan Tài : sau khi gây ác thì người ta lại làm những việc có vẻ thiện để rửa sạch những tội ác đó. Con người luôn có lý lẽ để biện minh cho những tội ác của họ, vì thế sẽ chẳng có ai tự nhận mình đã từng làm ác cả.
                        Y nói tiếp : xác định được lão đang ở tòa Bạch Cung Đệ Nhất Gia nào cũng đã là vô cùng khó rồi chứ đừng nghĩ đến việc tiếp cận lão.
                        Không Tinh : xem ra ngươi khó có thể hoàn thành sứ mạng.
                        Quách Quan Tài : ta cũng biết thế.
                        Không Tinh nói : vậy sao ngươi dám nhận?
                        Quách Quan Tài cười : ta cứ lấy tiền xài trước đã, còn những việc khác để từ từ rồi tính, cùng lắm thì ta… dẫn cô đi trốn.
                        Không Tinh : ngươi đừng có mơ… mẹ ta cho ta theo ngươi là để giám sát đấy.
                        Quách Quan Tài nói tiếp : ta chỉ muốn cho ngươi chiêm ngưỡng Bạch Cung Đệ Nhất Gia là như thế nào.
                        Y lại dẫn Không Tinh đi khắp nơi, qua những thị thành sầm uất…
                        Không Tinh chợt hỏi : ở dưới đồng bằng nơi nào là vui nhất.
                        Quách Quan Tài nói : những lễ hội.
                        Y dẫn Không Tinh đến những lễ hội của ngày được mùa, ở đó gương mặt mọi người từ già đến trẻ đều toát lên vẻ hân hoan, họ cùng ca hát và nhảy múa. Một lần họ đến bên bờ biển trong một lễ hội Nghinh Ông của ngư dân cầu “gió thuận mưa hòa”, hàng trăm con tàu chạy tưng bừng ngoài biển cả.
                        Bên hàng dừa xào xạc, Không Tinh thấy một con tàu bằng gỗ đen đúa với những cánh buồm khổng lồ phía xa xa.
                        Lá cờ thiên thanh bay phấp phới.
                        Vô Trần Đạo.
                        Nàng hỏi : đó là một trong Nhị Đạo?
                        Quách Quan Tài gật đầu : ta có quen biết y.
                         
                        #12
                          Cát Tường

                          • Số bài : 295
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 23.11.2008
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Nghênh diện Thần Sát 30.07.2010 19:52:16 (permalink)
                          13

                          Vô Trần Đạo nom thật phong trần, da rám nắng, ngực nở, đầu chít khăn đen.
                          Y không già không trẻ, không to không nhỏ…
                          Y cổ súy cho một lối sống gọi là “đồng đẳng”.
                          Y nói : trên hòn đảo của ta mọi người “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”.
                          Không Tinh tỏ ra không hiểu.
                          Vô Trần Đạo giải thích : nghĩa là mọi người bình đẳng như nhau hết, ai có khả năng gì thì làm cái đó, hưởng thụ thì như nhau.
                          Nghe thế Không Tinh nói nhỏ với Quách Quan Tài : thảo nào ngươi thích y, trên đảo chắc ngươi được ăn ngủ thoải mái, làm ít hưởng nhiều…
                          Không Tinh để đám nữ tì ở lại bên bờ biển, nàng với Quách Quan Tài lên trên con tàu gỗ của Vô Trần Đạo, nàng muốn ra đảo một lần cho biết.
                          Không Tinh tỏ ra vô cùng thích biển, nàng đứng tận mũi tàu, dang hai tay thật rộng như muốn ôm biển vào lòng. Buổi sớm mặt trời lên lung linh và huyền ảo, chiếu cái  ánh sáng láp lánh hình rẻ quạt xuống mặt biển làm mặt nước sóng sánh như dát vàng, gương mặt Không Tinh trở nên sáng ngời. Khi biển cả trở nên giận dữ, nổi sóng ầm ào thì Vô Trần Đạo tung mình lướt trên những ngọn sóng, dùng tay không bắt những con cá chuồn đang bay vun vút, những lúc như thế nom y vô cùng uy dũng.
                          Tàu đi mất mươi ngày thì cặp đảo, dân trên đảo có khoảng trăm người, họ sống như một bộ lạc của thời nguyên thủy, thảo nào mà Vô Trần Đạo nói “hưởng thụ thì như nhau”.
                          Họ săn bắn và hái lượm, con tàu cũ kỹ của Vô Trần Đạo là để trao đổi hàng hóa giữa đảo và đất liền.
                          Nghe nhắc đến Bạch Đại Gia là Vô Trần Đạo tỏ ra vô cùng căm ghét.
                          Y nói : đó là một tên bóc lột gian ác chuyên hút máu người.
                          Quách Quan Tài nói : trước đây họ đông hơn nhiều, khoảng vài trăm người, giờ họ càng ít đi, kiểu sống “đồng đẳng” này không dành cho số đông được.
                          Vô Trần Đạo sống trong một căn lều như mọi người, y có đến bốn bà vợ.
                          Y nói với Không Tinh : ta từng bôn tẩu khắp thế gian, từng ở lầu son gác tía, cung vàng điện ngọc, trải qua bao nhiêu cuộc chiến máu chảy đầu rơi, cuối cùng mới thấy nơi này chính là Thiên Đường.
                          Buổi tối họ đốt một đống lửa thật to, tất cả cùng nhảy múa vòng quanh và cùng nhau ca hát. Đúng là cái cảnh đói cùng hưởng, khổ cùng chia – vì sống như thế này khó có thể mà giàu có được. Người của họ ngày càng ít đi cũng phải, một số trở về đất liền và rồi không bao giờ quay lại nữa.
                          Được một thời gian, Vô Trần Đạo kéo Quách Quan Tài ra nói : ở nơi đây mọi người có cái gì đều san sẻ cho nhau, vì thế nếu ngươi tặng Không Tinh cho ta, ta sẽ đổi cho ngươi hai bà vợ.
                          Xem ra Vô Trần Đạo cũng thuộc típ “thích mới, nới cũ”.
                          Quách Quan Tài nói điều này với Không Tinh, nàng nhăn mặt : thế mà y nói rằng mọi người đều bình đẳng, bình đẳng thì phải “một đổi một” chứ?
                           
                          #13
                            Cát Tường

                            • Số bài : 295
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 23.11.2008
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Nghênh diện Thần Sát 30.07.2010 19:53:39 (permalink)
                            14

                            Phong Lưu Đạo đúng là một phong lưu công tử, cầm kỳ thi họa hơn người, y cũng sống trên một con tàu nhưng không phải là con tàu bằng gỗ xấu xí như Vô Trần Đạo, mà là chiếc du thuyền bạc tỷ.
                            Chiếc du thuyền đẹp như trong mơ, nhất là bên cạnh y lại luôn có ba người đẹp như trong mộng.
                            Trúc Diễm Kiều, Chu Sương Sương, Trần Sở Sở.
                            Không Tinh nói với Quách Quan Tài : bên cạnh ba người đẹp này ta cảm thấy mình chẳng là gì cả.
                            Quách Quan Tài cũng nói : còn bên cạnh Phong Lưu Đạo ta cảm thấy mình như con cóc ghẻ…
                            Chẳng cần quen biết, chỉ cần nhiều tiền là có thể lên du thuyền của Phong Lưu Đạo. Đó là một sòng bạc, một vũ trường, một tụ điểm ăn chơi hưởng lạc, một nơi tiêu tiền của các đại gia. Ở nơi này ngày cũng như đêm, đêm cũng như ngày, mọi người đều không ngủ, đều dành tất cả thời gian để tận hưởng.
                            Một cuộc sống trái ngược hẳn với cuộc sống ở hòn đảo của Vô Trần Đạo. Quách Quan Tài dẫn Không Tinh đến đây để nàng hiểu thế nào là “thiên đường hạ giới” thực thụ.
                            Phong Lưu Đạo gắn bó rất mật thiết với Lưu Hương Đạo, đó là một người đàn bà có thể nói là đẹp “trên cả tuyệt trần”.
                            Sở dĩ bà ta được gọi là Lưu Hương Đạo vì dưới trướng có cả ngàn mỹ nữ, đi đâu cũng tỏa hương thơm nức.
                            Ba cô Trúc Diễm Kiều, Chu Sương Sương, Trần Sở Sở cũng từ đây mà ra.
                            ………………
                            Tiên Lão Đạo nom như một tiên ông, mắt sáng như sao, râu dài tận rốn. Bên cạnh ông ta còn có một cô thư ký xinh đẹp mắt kiếng dày cộp.
                            Thiên hạ đồn là ông ta tinh thông… quá khứ vị lai.
                            Tiên Lão vuốt râu nói : xxyyzz…khbngff… umbaralala…tút tút.
                            Không Tinh hỏi Quách Quan Tài : lão nói cái gì thế?
                            Quách Quan Tài nói nhỏ : đó chính là… “thần chú” đấy. Càng mịt mù khó hiểu thì thiên hạ càng kính nể, khiếp sợ…
                            Cô mắt kiếng dịch : đạo sư nói các ngươi nên gia nhập Tiên Lão Đạo để thoát khỏi vòng khổ ải trầm luân.
                            Tiên Lão nói tiếp : klmnrt… xxyyzz… umbrumrum… cót cót.
                            Cô mắt kiếng dịch tiếp : đạo sư nói các ngươi “làm chuyện ấy” nhiều quá nên thần sắc bạc nhược… hãy lấy hai đạo bùa này về… đốt uống.
                            Không Tinh lại hỏi Quách Quan Tài : lão nói “làm chuyện ấy” là làm chuyện gì?
                            Quách Quan Tài : chắc lão thấy ngươi với ta có vẻ thân thiết nên nghĩ là hai vợ chồng.
                            ………………
                            Trường Sinh Đạo, Thiên Nhân Đạo, Địa Linh Đạo, Phong Thủy Đạo, Vô Thường Đạo, Hắc Long Đạo…v.v. Quách Quan Tài dẫn Không Tinh đi hầu hết các “đạo” đến mỏi cả chân, chùn cả gối.
                            Không Tinh nói : ta tưởng Nhị Đạo chỉ có hai, đâu nghĩ là nó nhiều vô số như vậy.
                            Quách Quan Tài cười : “đạo” đã trở thành một thương hiệu nổi tiếng, vì thế người ta lập ra đủ thứ đạo để kinh doanh, vừa có tiếng lại vừa có miếng…
                            Không Tinh : như vậy biết xác định đâu là Nhị Đạo đích thực?
                            Quách Quan Tài : không thể xác định được.
                            Y nói tiếp : Nhất Gia cũng không phải chỉ có một, đối với xã hội loài người kẻ nào nắm được tiền bạc, tài sản nhiều nhất sẽ có được quyền lực nhất, vì thế nó được xếp ở vị trí cao nhất. “Đạo” thống trị tư tưởng con người và vì thế nó trở thành một công cụ hữu hiệu để củng cố quyền lực, nó xứng đáng ở vị trí thứ hai. Khi nào hữu sự loài người sẽ dùng Thần thánh ma quỷ làm tấm bình phong cho họ, vì thế Thần thánh ma quỷ chỉ đứng hàng thứ ba mà thôi.
                            Khi bọc tiền vàng vơi gần hết, Quách Quan Tài nói với Không Tinh : đã đến lúc phải làm việc rồi.
                            Không Tinh : ta cũng mong như vậy, ngươi có cách gì tiếp cận được Bạch Đại Gia?
                            Quách Quan Tài nói : chỉ có một người có thể tiếp cận được với lão dễ dàng.
                            Không Tinh nói : ta và ngươi thử cùng viết tên người đó lên tay rồi so xem có giống nhau không nhé.
                            Khi hai bàn tay được mở ra, Quách Quan Tài và Không Tinh cùng cười vang.
                            Không Tinh nói : hai chúng ta thật tâm đầu ý hợp…
                            Nàng cảm thấy dường như mình lại lỡ lời nên mặt bỗng ửng hồng.
                             
                            #14
                              Cát Tường

                              • Số bài : 295
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 23.11.2008
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Nghênh diện Thần Sát 30.07.2010 19:54:49 (permalink)
                              15

                              Bạch Đại Gia là một con người giàu có vĩ đại, một người quyền lực vĩ đại, vì thế lão đâu thèm tiếp xúc với bọn dân đen tầm thường, chỉ những người có tầm cỡ, những người nổi tiếng, những doanh nhân giàu có mới được lão cho diện kiến.
                              Phong Lưu Đạo là người nằm trong số ấy.
                              Chiếc du thuyền của y tồn tại tất nhiên phải có sự giúp sức của Bạch Đại Gia rồi.
                              Lần này tiệc mời ở tòa Bạch Cung tỏ ra đông đảo, nhưng đừng tưởng là dễ được vào đâu nhé, toàn là những nhân vật tầm cỡ cả. Họ là những kẻ khét tiếng các nơi, nhưng được vào đây là cảm thấy vô cùng vinh dự.
                              Quách Quan Tài và Không Tinh cũng nằm trong số đó, tất nhiên là phải tốn một khoản tiền cho Phong Lưu Đạo.
                              Y nói : cánh cửa nào không gì mở được thì tiền sẽ mở được.
                              Buổi tiệc có khá nhiều phụ nữ quý phái, Lưu Hương Đạo cũng ở đây, bà ta đi đến đâu là có cả trăm cặp mắt nhìn vào chiêm ngưỡng.
                              Bên cạnh bà ta còn có Trúc Diễm Kiều, Chu Sương Sương, Trần Sở Sở… có thể nói nhờ có bọn họ đại tiệc trở nên nóng bỏng hơn.
                              Không Tinh nói với Quách Quan Tài : ngươi từng suýt lấy vợ, phải chăng là đã từng dính vào bọn Lưu Hương Đạo này ?
                              Quách Quan Tài : ta không lọt vào mắt xanh của bọn họ.
                              Không Tinh châm chọc : nghĩa là ngươi cũng từng thầm yêu trộm nhớ mà không được đoái hoài chứ gì?
                              Quách Quan Tài cười : Thực ra là tại ta thích tự do phiêu lãng hơn, những thiếu nữ xinh đẹp ta gặp đều mơ lấy đại gia cả…
                              Đã đến phần khai mạc, Không Tinh tỏ ra háo hức, nàng muốn được tận mắt chứng kiến con người hùng mạnh nhất thiên hạ là như thế nào.
                              Cửa đại sảnh từ từ mở, một người đàn bà khổng lồ xuất hiện.
                              Bà ta tiến ra chầm chậm, đường bệ và uy dũng.
                              Bà ta đúng là to hơn quả núi.
                              Không Tinh nói với Quách Quan Tài : ngươi bảo Bạch Đại Gia là một lão già, nhưng ta thấy đây là một người đàn bà.
                              Quách Quan Tài : thời thế thay đổi, ta làm sao biết được.
                              Người đàn bà tỏ ra vô cùng oai vệ, một cái ghế to bằng bốn người ngồi được khiêng ra, bà ta ngồi chễm chệ ở chỗ chủ tọa.
                              Gương mặt bà ta to như cái mâm, còn thân hình thì to như cái trống, bộ ngực như hai trái bưởi.
                              Đôi môi thì dày dục, bàn tay nần nẫn thịt.
                              Nhìn một hồi, Quách Quan Tài bất giác vuột miệng : vòng 3 của bà ta chắc là phải to vĩ đại.
                              Không Tinh nổi giận : đầu óc ngươi đúng là thật dơ bẩn,… ngươi không thể suy nghĩ một cách thanh cao hơn hay sao?
                              Sau khi ngồi vào cái ghế to tổ bố, nghỉ một hồi chắc là để thở, bà ta mới từ từ đứng dậy, cất tiếng dõng dạc: Bạch Đại Gia hôm nay bận việc đột xuất, ta sẽ là đại diện cho ngài.
                              Thì ra bà ta không phải là Bạch Đại Gia.
                              Bà ta chỉ là “người đại diện”. 
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 20 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9