Những kỳ nghỉ của nhóc Nicolas

Tác giả Bài
doquang1977

  • Số bài : 21
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 21.03.2007
  • Nơi: Việt Nam
  • Trạng thái: offline
Những kỳ nghỉ của nhóc Nicolas 09.08.2010 18:14:15 (permalink)
Chào mọi người!

Đề nghị mọi người chung tay để chúng ta có trọn bộ Nhóc Nicolas nhé.
Mình đăng lên đây 2 mẫu chuyện thuộc quyển Những kỳ nghỉ của nhóc Nicolas.
Mong mọi người phối hợp.
Trân trọng.

NGỦ TRƯA

Mẹ yêu quý, bố yêu quý,

Con rất ngoan, con ăn được mọi thứ, con chơi vui và con muốn răng bố mẹ viết một lá thư cho ông Rateau để bảo ông ấy rằng con không phai ngủ trưa, như cái thư mà con đã đưa cho cô giáo cái lần bố và con không làm được bài tính đố ấy ...


Điều mà tôi không thích ở trại hè là ngày nào cũng thế, sau bữa trưa, tất cả chúng tôi đều phải ngủ. Và ngủ trưa là bắt buộc, kể cả ta có bịa ra đủ thứ lý do để không phải ngủ. Và thế thật bất công, chứ gì nữa, xét cho cùng, vởi vì sau buổi sáng lúc chúng tôi dậy, chúng tôi đã tập thể dục, rửa mặt đánh răng, dọn giường, ăn sáng, đi ra bãi biển,tắm táp và chơi trên cát thậ sự chả có lý do gì để mà chúng tôi phải mệt và để chúng tôi phải đi ngủ trưa.

Ngủ trưa chỉ có độc một thứ hay, đó là đội trưởng chúng tôi đến để trông chừng chúng tôi ở trong nhà và anh ấy kể cho chúng tôi các câu chuyện để cho chúng tôi yên lặng, và điều này thật hết sảy.
- Đuơc rồi! đội trưởng chúng tôi nói, tất cả lên giường, và đừng để tôi nghe thấy ai nói nữa.

Chúng tôi đều nghe lời, trừ thằng thằng Bertin chui xuống gầm giường.

- Bertin! Đội trưởng chúng tôi quát. Bao giờ cũng là em giở trò! Em là đứa khó chịu nhất trong đám, tôi còn lạ gì!
- Có gì đâu, đội trưởng, thằng Bertin nói, em tìm dép mà.

Bertin là thằng bạn của tôi, và đúng nó là thằng khó chịu nhất; nghịch cùng với nó rất khoái!
Khi thằng Bertin đã đi nằm như những đứa khác, đội trưởng bảo chúng tôi đi ngủ đi và chớ có làm ồn ảnh hưởng đến các nhà khác.
- Kể một chuyện đi, đội trưởng! Kể một chuyện đi! tất cả chúng tôi kêu lên.

Đội trưởng thở dài một cái rồi anh ấy bảo thôi được, đồng ý, nhưng phải giữ trật tự.
- Ngày xửa, ngày xưa, đội trưởng nói, ở một xứ sở xa xôi, có một ông vua rất tốt bụng, nhưng ông ấy lại có một tể tướng rất độc ác...

Đội trưởng dừng lại và anh ấy hỏi:
- Ai có thể nói tể tướng tên gì nào?
Thằng Bertin giơ tay lên:
- Nào Bertin? Đội trưởng hỏi.
- Em xin ra ngoài, thằng Bertin đáp.

Đội trưởng nheo mắt nhìn Bertin;anh ấy hít đầy hơi trong bụng, và rồi anh ấy nói,: "Đựoc, đi đi, nhưng về ngay nhé," và thằng Bertin đi ra ngoài.

Và rồi đội trưởng tiếp tục đi dọc theo lói đi giữa các giường và kể cho chúng tôi nghe câu chuyện của anh ấy. Tôi phai nói rằng tôi thích chuyện có cao bồi, da đỏ hay phi công hơn. Đội trưởng cứ nói, nhưng chẳng đứa nào động cựa gì và hai mắt tôi cứ chập lại, và rồi tôi ngồi trên ngựa, ăn mặc như cao bồi, với những khấu súng lục hết sảy bằng bạc giắt ở thắt lưng, và tôi chỉ huy hàng đống cao bồi, bởi vì tôi là cảnh sát trưởng, và dân da đỏ chuẩn bị tấn công chúng tôi và có một tên kêu lên:" Bộn mày ơi xem này! tao tìm thấy một quả trứng!"

Tôi ngồi bật dậy trên giường và tôi thấy thằng Bertin chạy vào trong nhà, tay cầm một quả trứng.

Cả lũ đều dậy để xem.
- Nằm xuống! Tất cả nằm xuống ngay! đội trưởng quát lên, mặt anh ấy có vẻ không hài lòng tí nào.
- Đội trưởng, anh bảo đây là trứng con gì? thằng Bertin hỏi.

Nhưng đội trưởng nói rằng không việc gì đến nó, và rằng nó phải đi để lại quả trứng ở chỗ nó đã lấy và rằng nó phải quay vào đi ngủ ngay. Và thằng Bertin lại đi ra cùng quả trứng.

Bởi vì chẳng đứa nào ngủ được nữa, đội trưởng laik tiếp tục kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện của anh ấy. Chuyện cũng không tồi, nhất là cái đoạn nhà vua cải trang để đi xem người ta nghĩ gì về ông ta và gã đại tể tướng độc ác kinh lên được ấy đã tranh thủ chiếm chỗ của ông ta. Và rồi đội trưởng ngưng lại, và anh ấy nói:
- Không biết cái thằng ranh Bertin ấy làm gì thế nhỉ?
- Nếu anh muốn, đội trưởng em có thể đi tìm nó ạ, thằng Crepin nói.
- Được, đội trưởng nói, nhưng đừng có chậm trễ đấy.

Thằng Crepin ra ngoài, và nó lại chạy ù vào ngay.
- Đội trưởng, đội trưởng! thằng Crepin kêu lên, thằng Berrtin nó trèo lên cây và nó không xuống được nữa!

Đội trưởn chạy ra, và tất cả chúng tôi chạy theo sau ấy, thậm chí phải đánh thức cả thằng Gualbert, cái thằng đã ngủ và chẳng nghe thấy gì.
Thằng Bertin đang ngồi trên một cành, tít ở trên cao một cái cây, và nó có vẻ khó chịu.
- Nó kia kìa, nó kia kìa, cả bọn chúng tôi đều kêu lên và chỉ trỏ.
- Trật tự, đội trưởng chúng tôi quat, Bertin em làm gì ở trên ấy?
- À, thằng Bertin nói, em đi để lại quả trứng vào chỗ em đã lấy , như anh bảo, và em đã lấy trong tổ nó ở đây. Nhưng khi trèo lên thì có một cành bị gẫy và em không trèo xuống được nữa.

Và thằng Bertin bắt đầu khóc. Thằng Bertin này nó có cái giọng kinh khủng: khi nó khóc từ xa người ta đã nghe thấy. Và rồi, từ cái nhà cạnh gốc cây, bước ra một đội trưởng khác, và anh này rất cáu:
- Hóa ra cậu và đội cậu làm ầm ĩ nãy giò à? anh kia hỏi đội trưởng chúng tôi. Cậu đã đánh thức cả lũ nhà tớ, mà tớ vừa mới cho chúng nó ngủ xong.
- Cậu làu nhàu cái gì, đội trướng chúng tôi kêu lên, tớ có một thằng đang ở trên cây kia kìa.

Đội trưởng kia nhìn và anh ta phì ra cười, nhưng không được lâu vì tất cả những thằng của đội anh ta đều đã ra khỏi ra khỏi nhà để xem có chuyện gì. Giờ thì có cả đóng người xung quanh cái cây.
- Quay vào nhà ngủ ngay! đội trưởng kia hét lên. Cậu đã thấy cậu gây ra việc gì chưa? Cậu chỉ có việc trông giữ cho kỹ lũ nhóc nhà cậu mà. Nếu không biết cách làm cho chúng tuân lệnh thì đừng có mà đi làm đội trưởng trại hè chứ!
- Tớ cũng muốn xem cậu thì thế nào! đội trưởng chúng tôi nói, với cả cái lũ nhóc nhà cậu, chúng nó làm ồn có kém gì lũ nhóc nhà tớ!
- Phải rồi, đội trưởng kia nói, nhưng cái chính lũ nhóc nhà cậu đã đánh thức lũ nhóc nhà tớ!
- Đội trưởng, em muốn xuốn! thằng Bertin kêu lên.

Vậy là các đội trưởng thôi cãi nhau và bọn họ đi tìm một cái thang.
- Chắc phải hơi bị đần mới bị kẹt trên cây như thế, một thằng ở đội kia nói.
- Việc gì đến mày hả? tôi hỏi.
- Chứ sao, một thằng khác ở đội kia nói. ai mà chả biết ở đội mày toàn những thằng ngu!
- Mày thử nhắc lại xem! ... thằng Gualbert kêu to.

Và vì thằng kia nhắc lại, chúng tôi bắt đầu choảng nhau.
- Ê bọn may! Ê! chờ tao xuống được đã rồi hãy đánh! thằng Bertin kêu lên. Ê bọn mày!

Và rồi các đội trưởng chạy về cùng với cái thang và ông Rateau chỉ huy trại,mọi nguờ cũng muốn biết đã xảy ra chuyện gì. Mọi người đều kêu gào thật là hết sảy, các đội trưởng có vẻ rất tức, có lẽ tại vì thằng Bertin không chờ có thang cũng đã tụt được từ cây xuống, bởi nó nóng lòng muốn chơi cùng bọn tôi quá.
- Tất cả quay vào nhà, ông Rateau hét lên, và ông có cái giọng như của thầy Nước Lèo, thầy giám thị của chúng tôi ở trường.

Và chúng tôi lại về đi ngủ trưa.

Nhưng cũng chẳng lâu lắm, bởi vì đã đến giờ tập hợp, và đội trưởng của chúng tôi cho tất cả chúng tôi ra sân. Anh ấy có vẻ hài lòng. Tôi tin rằng anh ấy cũng không thích ngủ trưa.

Nhưng vẫn có chuyện rắc rối là thằng Bertin đã ngủ trên giường, và nó không muốn dậy.


<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.08.2010 18:16:29 bởi doquang1977 >
 
#1
    doquang1977

    • Số bài : 21
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 21.03.2007
    • Nơi: Việt Nam
    • Trạng thái: offline
    Bãi biển hay cực 09.08.2010 18:16:10 (permalink)
    BÃI BIỂN HAY CỰC


    Bố của Nicolas đã quyết định xong, bây giờ chỉ còn phải dọn nhà, phủ tấm bọc lên các đồ đạc, cuộn thảm lên, gỡ ri-đô ra, chuẩn bị hành lý, không quên đem theo trứng luộc và chuối để ăn trên tàu.
    Chuyến đi yên ổn, mặc dù mẹ của Nicolas bị càu nhàu là đã để muối chấm trứng luộc trong cái hòm nâu nằm trong toa hành lý. Sau đo cả nhà đến Bains-les-Mers, khách sạn Bờ biển đẹp. Bãi biển kia rồi, và kì nghỉ có thể bắt đầu…

    Ở ngoài bãi biển vui phết. Tôi có hang đống bạn, có thằng Blaise, rồi thằng Fructueux và thằng Mamert; thằng này ngu cực.! Và thằng Irénée và thằng Frabrice và thằng Côme và cả Yves, cái thằng không phải nghỉ hè vì nó là dân ở đây, và chúng tôi chơi với nhau, chúng tôi cãi nhau, và chúng tôi thèm vào nói chuyện với nhau và đúng là hay kinh lên được.


    “Ra chơi cho ngoan với các bạn đi, bố bảo tôi sang nay, bố sẽ nghỉ ngơi và tắm nắng chút.” Thế rồi bố bắt đầu bôi dầu lên khắp cả người và bố vừa cười vừa nói: “Chà! Cứ nghĩ dến các ông bạn đang làm việc ở cơ quan mà thấy khỏe!”


    Còn chúng tôi, chúng tôi bắt đầu chơi với quả bong của thằng Irénée. “Đi ra xa nữa mà chơi!”, bố đã bôi dầu xong bèn nói, và binh! Quả bong rơi trúng lđầu bố. Cái đó làm bố không vui. Bố tức ơi là tức, và bố đá bụp một phát vào quả bóng, làm nó bay xuống nước, rất xa. Một cú sút kinh khủng! “Xét cho cùng phải thế mới được!” bố nói. Thằng Irénée chạy đi và nó quay lại cùng bố nó. Bố thằng Irénée này to béo kinh lên được, và ông ta có vẻ chẳng hài lòng.


    - Chính là chú này đấy! Thằng Irénée vừa nói vừa chỉ bố tôi.

    - Chính anh đã vứt bóng của thằng bé cuống nước đấy à ? bố thằng Irénée hỏi bố tôi.
    - Vâng đúng, bố tôi trả lời bố thằng Irénée, chúng nó đã đá cái quả bóng ấy vào thẳng giữa mặt tôi ! bố tôi đáp.
    - Bọn trẻ ra bãi biển là để nghỉ ngơi, bố thằng Irénée nói, nếu anh không thích thì anh cứ việc ở nhà. Còn bây giờ thì anh đi nhặt quả bóng lại cho chúng nó.
    - Anh cứ mặc kệ đi, mẹ nói với bố. Nhưng bố lại không thích mặc kệ.
    - Thôi được, thôi dược, bố nói, tôi sẽ nhặt lại cho chúng nó cái quả bóng trứ danh đấy.
    - Vâng, ở địa vị anh tôi cũng đi nhặt ngay, bó thằng Irénée nói.

    Bố ấy à, phải mất rất nhiều thì giờ bố mời lấy lại được quả bóng vì gió thổi nó xa quá. Lúc bố trả lại quả bóng cho thằng Irénée, bố có vẻ thấm mệt và bố bảo chúng tôi :

    - Nghe này các cháu, chú muốn nghỉ ngơi yên tĩnh. Thế sao các cháu không chơi trò gì khác hơn trò chơi bóng nhỉ ?
    - Vâng, nhưng mà chơi gì mới được ? Thằng Mamert hỏi. Cái thằng này nó ngu lắm kia !
    - Chú không biết, bố nói, đào hố chẳng hạn, đào hố trong cát thích lắm... Chúng tôi thấy sáng kiến quả là kinh khủng và chúng tôi đi tìm xẻng trong khi bố muốn bắt đầu lại bôi dầu lại, nhưng bố không thể vì hết dầu trong chai rồi. “Anh đi mua ở cửa hàng đầu phố đây” bố nói, và mẹ hỏi sao bố không ở yên được một chút nhỉ.

    Chúng tôi bắt đầu đào hố. Một cái hố rất kinh, to và sâu cực.Khi bố trở lại với chai dầu, tôi gọi bố và tôi hỏi bố :

    Bố thấy cái hố bọn con đào chưa ?
    - Rất đẹp con ạ, bố nói, và bố cố gắng cạy nắp chai dầu bằng răng. Thế rồi có một ông đội mũ cát két trắng đến hỏi chúng tôi rằng ai cho phép chúng tôi đào cái hố như thế trên bãi biển của ông ta. “Chính chú kia ạ, thưa ông ! ” Cả bọn bạn tôi vừa chỉ bố vừa bảo. Tôi hết sức tự hào, bởi vì tôi tưởng cái ông đội mũ cát két ấy sẽ khen bố. Nhưng ông ta có vẻ không hài lòng.
    - Anh có hơi bị điên hay không mà gợi ý cho lũ trẻ những thứ như thế ? ông kia hỏi. Bố đang mãi vẫn chưa mở được chai dầu bèn nói : « Vậy thì sao ? ” Vậy là cái ông đội cát két ấy bắt đầu kêu lên rằng thật không thể tưởng tượng được con người lại có thể vô ý thức thế, rằng người khác có thể bị gãy chân nếu rơi xuống cái hố, và rằng lúc thủy triều lên, những người không biết bơi sẽ rơi xuống hố này và sẽ bị chết đuối và rằng cát có thể sụp xuống và nếu như có đứa nào trong chúng tôi vẫn ở duới hố, và rằng có thể xảy ra hàng đống những chuyện kinh khủng trong cái hố và rằng dứt khoát là phải lấp hố lại ngay.
    - Thôi được, bố nói , lấp hố lại đi các cháu. Nhưng lũ bạn không muốn lấp hố.
    - Đào hố thì thích nhưng lấp lại chán lắm, thằng Côme nói.
    - Thôi chúng mình đi tắm đi ! Thằng Fabrice nói. Và chúng nó chạy ùa đi cả. Tôi thì vãn đứng lại, bởi vì tôi thấy bố có vẻ gặp chuyện rắc rối.
    - Này các cháu ! Này các cháu ! bố kêu lên, nhưng cái ông đội cát két nói
    - Cứ để cho bọn trẻ yên và anh lấp cái hố này lại cho tôi ngay tức khắc ! Và ông ta bỏ đi.
    Bố thở một cái rõ dài, và bố giúp tôi lấp cái hố. Bởi vì chúng tôi chỉ có mỗi cái xẻng bé tí nên việc này rất mất thời gian và chúng tôi làm gần xong thì mẹ nói rằng đã đến giờ về khách sạn ăn trưa, và rằng phải đi nhanh lên, bởi vì về muộn thì khách sạn họ sẽ không phục vụ mình nữa. « Nhặt đồ của con đi, xẻng của con và cái xô của con, rồi đi nào, » mẹ bảo tôi. Tôi nhặt đồ của tôi nhưng tôi không thấy cái xô đâu, « có sao đâu mà, về thôi, » bố nói. Nhưng tôi thì tôi bắt đầu khóc to.

    Cái xô cực kỳ, màu vàng và đỏ, đổ cát vào mà úp xuống thì làm được những đụn cát kinh khủng. « Đừng làm bố mẹ sốt ruột, bố nói, thế con đẻ cái xô ở đâu ? » Tôi nói rằng có khi cái xô vẫn ở dưới đáy hố, cái hố mà chúng tôi vừa lấp lại. Bố nhìn tôi như thể muốn quật cho tôi một cái vào mông, thế là tôi bắt đầu khóc to hơn và bố nói rằng thôi được rồi, rằng bố sẽ đi tìm cái xô nhúng tôi không được làm bố nhưc tai nữa. Bố tôi ấy à, đấy là người đáng yêu nhất trong các ông bố ! Vì chúng tôi chỉ có hai người vẫn chỉ có một cái xẻng bé tí nên tôi không thể giúp bố được và tôi đang ngồi xem bố làm thì có cái giọng to tướng quát lên từ đằng sau : « Anh chẳng coi tôi ra gì có đúng không ? » Bố giật minh kêu lên một tiếng, chúng tôi quay lại và chúng tôi nhìn thấy ông đội mũ cát két trắng. « Tôi nhớ là tôi đã cấm anh không được đào hố » ông ta nói. Bố giải thích với ông ta là bố đang tìm cái xô cho tôi. Thế là ông kia bảo đồng ý nhưng với điều kiện sau đó bố phải lấp hố lại. Và ông cứ đứng nguyên đấy để giám sát bố.


    « Anh này, mẹ nói với bố, em với Nicolas về khách sạn đây. Khi nào tìm được xô rồi thì anh về nhé. » Và chúng tôi đi về. Bố về khách sạn rất muộn, bố rất mệt, bô không đói và bố đi nằm luôn. Còn cái xô thì bố không tìm thấy, nhưng cũng không quan trọng lắm, bởi vì hóa ra là tôi để quên nó trong phòng khách sạn. Buổi chiều chúng tôi phải gọi bác sĩ vì những vết bỏng của bố. Bác sĩ bảo bố rằng bố phải nằm yên trong hai ngày.


    - Ai đời đi phơi nằng như vậy, bác sĩ nói, mà không xoa dầu lên người bao giờ.

    - Chà ! bố nói, cứ nghĩ đến các ông bạn đang làm việc ở cơ quan mà thấy khỏe !
     
    #2
      ladybjrd

      • Số bài : 6
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.08.2010
      • Nơi: Bách Hoa Cốc
      • Trạng thái: offline
      RE: Bãi biển hay cực 12.08.2010 21:33:06 (permalink)
      Chào, mình là người lập topic Nhóc Nicolas những chuyện chưa kể 2 đây. Tình hình là nhóm mình bên TVE đã làm xong 3 quyển truyện về nhóc này rồi: Nhóc Nicolas những chuyện chưa kể 2, Nhóc Nicolas, và Những kỳ nghỉ của nhóc Nicolas. Hiện tại cả nhóm đang tiếp tục thực hiện Nhóc Nicolas những chuyện chưa kể 3. Nếu cậu có hứng thú tham gia thì vào nhóm luôn nhé, càng đẩy nhanh được tiến độ. Với lại như vậy thì cậu cũng đỡ mất công type lại những truyện này, mình đã có sẵn bản word rồi, sẽ post dần lên cho các độc giả cùng đọc. Nếu đồng ý thì mail cho mình: whenever.wherever88@gmail.com
      Có khi nào trên đường đời tấp nập
      Ta vô tình đi lướt qua nhau
      Bước lơ đễnh chẳng ngờ đang để mất
      Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu
      ---
      https://ladybjrd.wordpress.com
       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9