KHÚC NIỆM TỪ
BIỂN CHIỀU
Em ơi ! biển chiều nay thật đẹp
Mặt biển hiền như lụa trong tranh
Sóng nhấp nhô vàng nắng long lanh
Gió nhè nhẹ vi vu lành lạnh
Biển màu xanh pha vàng sắc nắng
Gờn gợn dòng sóng nhỏ lăn tăn
Nghe trong lòng nhớ nhớ bâng khuâng
Em bên ấy… mùa này tuyết lạnh
Em ơi ! mặt biển còn lấp lánh
Bỗng dịu hiền nét ngọc mong manh
Ước mơ gì… em ở bên anh
Hai đứa ngắm hoàng hôn cuối biển
Nguyên Thanh
7/01/2014
BIỂN MƠ
Biển hôm nay đẹp vô cùng anh ạ
Em nghe rồi tiếng biển anh reo
Bên trời thơ ta cùng dõi mắt theo
Ngàn sao nhỏ lao xao gương lấp lánh
Sóng gợn nhẹ chao vầng trăng ngàn mảnh
Đưa tay nào ta cùng vớt về bên
Dải ngân vui thắp vàng dầy ngọn nến
Để thơ mình sáng rực tuổi trăng lên
Em vẽ ngàn hoa lộng biển mông mênh
Anh đặt nhé chung tên bài thơ biển
Để trời xa phút giây về hiện diện
Ta hát cùng bài biển nhớ chung tên
KHUCNIEMTU
4.10.2014
TRÙNG DƯƠNG VÀ NỖI NHỚ
Anh thương em mái tóc dài óng ả
Anh yêu môi mộng nét duyên thề
Đã yêu rồi trong nỗi nhớ chiều quê
Anh thầm ước hai ta về chung lối
Gió từ xa biển thổi về bỗng lạnh
Ngắm trùng dương thấy mình quá mong manh
Ở trời xa anh gửi gió mây lành
Mang nỗi nhớ về em cho thật đủ
Em biết không mỗi mùa về tuyết phủ
Em của anh có lạnh lắm hay không
Nhớ về em tình được ấm trong lòng
Mình hai đứa ngồi kề nhau tâm sự!
Những ngày mai đời anh còn lữ thứ
Và em thì còn sự nghiệp công danh
Hai đứa mình mộng ước vẫn chưa thành
Còn thương nhớ... nhìn biển xa vời vợi...
Nguyên Thanh
SÓNG BIỂN MÔNG MÊNH
Sóng biển vẫn cuồn cuộn xa vời vợi
Áng mây lành bay mỏi tận chân trời
Cánh chim non về đâu còn chấp chới
Bóng trăng vàng chưa ló dạng bên đời
Người có còn ngàn năm chờ bến đợi
Hay sẽ là phút chốc nhạt nhòa phôi
Phai sắc lá mùa thu thay đổi tiết
Gió quên mùa sướt mướt giọt mưa rơi
Nghe âm hưởng trùng dương vẫy gọi
Bến bờ mơ giấc mộng chung thành đôi
Bâng khuâng lắm bừng trong thức - tỉnh
Sóng bạc đầu chồm khuất cánh buồm vôi
Bên bờ biển vọng xa xôi
Tình thơ mấy nỗi còn lời hẹn xưa
Thu buồn chiết lá rụng đưa
Cành trơ đơn lẻ giao mùa Đông phong
Tuyết rơi trắng xóa cõi lòng
...
KHUCNIEMTU
4.10.2014
THU BUỒN
Cành Thu vắt vẻo giọt mưa buồn
Lạnh buốt nhành thơ màn tuyết buông
Sóng gợn hồ mơ dìm bóng nguyệt
Mây lùa suối mộng tắm trăng muông
Buồm căng bến đợi còn về cội
Biển lặng bờ mong vẫn vọng nguồn
Khúc nhạc ban đầu chừ lạc nhịp
Bao mùa lá rụng tiếng lòng tuôn
UYỂN NHI
15/07/2013
Thu buồn
Thu sang tiễn hạ để cây buồn
Bởi sắc chưa tàn lá vội buông
Giấc vợi phòng đơn trong gió lạnh
Sao mờ bóng lẻ giữa trăng xuông
Còn thương kẻ mãi trên đầu cội
Vẫn nhớ người đang tận cuối nguồn
Phím lạc tơ đàn từ thủa ấy
Đêm nhìn nguyệt khuyết giọt rơi tuôn
Thanh Thanh Khiết
1/11/2014
TRƯỜNG KHÚC TƯƠNG TƯ
Nhặt lá vàng Thu tạc nỗi buồn
Khi trời nhạt nắng cánh chiều buông
Màn sương trở giấc chuồm hơi lạnh
Tứ điệu mơ vùi lạc tiếng suông
Bóng nhỏ yêu kiều vương mắt phố
Trường âm réo rắc động dây nguồn
Vi vu tiếng gió theo lời gọi
Trắng điểm mưa sầu gõ nhịp tuôn
NGOCMAI99
1.11.2014
Thu sầu
Lá úa chiều thu cảnh sắc buồn
Cung đàn lạc nốt giọt sầu buông
Lòng đau bởi vướng câu thề cuội
Dạ xót cam đành tiếng hứa suông
Bến ở quê nhà luốn nhớ cội
Thuyền nơi đất khách chớ quên nguồn
Vì sao hai đứa tình đôi ngã
Để phải đêm dài tủi lệ tuôn
Vancali 11.3.14
THU LẠNH
(Viết theo cách BẤT LUẬN)
Thơ đếm mùa Thu rơi cánh buồn
Nửa vầng nguyệt khuyết lặng lờ buông
Dưới hiên tuyết lạnh đan đường rối
Trên mái băng hàn quyện ngói suông
Sương phả la đà giăng gốc cội
Sóng lan lững thững phủ bờ nguồn
Bổng trầm vọng lại sầu bao nỗi
Vi vút miên trường lá động tuôn
KHUCNIEMTU
3.11.2014
SUY TƯ
Có lúc dặm đường đầy mỏi mệt Canh thâu tri kỷ có về không Biển vẫn bao la ngàn gió lộng Tình em ta vẫn giữ bên lòng
Một lối thu buồn in chiếc bóng Vẫn thầm mộng tưởng mối tơ duyên Dáng xưa còn đó, thu còn đó Lạc khúc mơ buồn đêm lặng yên
Ngọc Duy Thanh 6/8/2013
LẮNG ĐỌNG
Người trông buồm trắng dõi đôi miền
Ta đếm mùa Thu hoài nỗi riêng
Vời vợi triều vương vòm sóng bạc
Mông lung trời lộng bóng trăng hiền
Rừng cũ còn vàng tơ sắc lá
Vi vu gió hát khúc mong chờ
Mưa phùn rắc hạt vào lòng nhớ
Thổn thức giấc quỳnh tiếng vọng thơ
Bến đợi người chờ dài chiếc bóng
Bên trời viễn xứ từng ngày đong
Bốn mùa khắc đậm màu mơ ước
Vẫn mãi còn lưu trang giấy hồng
KHUCNIEMTU
3.11.2014
HẠ CUỐI … CHỜ … XA !
Hạ cuối mùa còn rơi hoài cánh phượng
Bóng chiều xa xa mãi bước thiên di
Mưa tháng năm sướt mướt buổi phân kỳ
Ve ra rả ngậm ngùi câu tiễn biệt
Nhánh bằng lăng tím màu vương mắt biếc
Mái hiên trường chảy miết khoảng vắng không
Bông hoa gạo vung vãi lịm sắc hồng
Cành bàng lặng thẫn thờ che vệt nắng
Dấu chim non bằng bẵng về phương nào
Tiếng xào xạc khát khao lời gọi bạn
Ánh tà dương mờ dần đường chân nhạn
Có bao giờ … xưa trở lại … chuỗi ngày thơ
KHUCMIEMTU
25.11.2014
IM LÌM
Sương chồm xa biển vắng
Đêm trầm tích mông mênh
Tuyết dầy đông lẳng lặng
Kí ức mờ không tên
Bến sầu tư bao nỗi
Từng cơn sóng dỗi hờn
Lóng lánh thôi chờn vờn
Trăng buồn - thơ hấp hối
Mây đen khuất ánh sao
Bóng tối ... chìm ... nơi nao !
Gió “hời” nghe áo não
Nguyệt cầm chùn xua nhau
Tiếng mưa rơi nức nở
Trầm bổng điệu thê lương
Oán than ... lòng côi chạnh
Đàn vẳng trong đêm trường
KHUC NIEM TU
9.12.2014
KHOẢNG LẶNG IM LÌM
Người ở nơi nào đến tận đâu ?
Có nghe trong gió tiếng thơ sầu
Bao ngày lặng lẽ đường quan tái
Khắc khoải cung đàn nhịp lạc nhau
Trông mãi trời xa lớp bụi hồng
Trăng vàng khuất bóng dỗi mùa đông
Ngõ sầu muôn nỗi vần thơ tím
Tuyết phủ đường xưa buốt cõi lòng
Trễ tràng nắng tắt phía đồi non
Bóng xế lam chiều mờ lối mòn
Vắn lặng vần thơ - hồn trăng nghẹn
Hoàng hôn xuống thấp rủ cành xoan
(Mưa phùn lất phất lạnh chân son)
KHÚC NIỆM TỪ
14.12.2014
CÒN MÃI CHỜ MONG
Gửi gió trăng ngàn tới bến mơ
Lăn tăn sóng gợn khẽ ru bờ
Cung trầm nhịp đọng hồ mong đợi
Điệu bổng thanh vang thác vọng chờ
Lặng lẽ mi buồn trông lối mộng
Âm thầm bút dỗi tách vần thơ
Ai về chốn cũ ... ngày xưa ấy
Ráp lại câu thương của bấy giờ
dmihoa
14.12.2014
ĐÀN KHÚC VẤN VƯƠNG
Bụi đã giăng đầy phủ dốc mơ
Đồi thông quạnh vắng lá xô bờ
Mưa hờn khuất nẻo bao mùa đợi
Tuyết dỗi mờ sương mấy tháng chờ
Nến lụn câu vần còn bỏ ngõ
Canh tàn ý nhịp vẫn không thơ
Cung thương gửi gió về nơi cũ
Điệu nhớ theo trăng mãi đến giờ
KHÚC NIỆM TỪ
17.12.2014
CHAN HÒA Ý XUÂN
Trang thơ còn thắm mực xanh
Màu mơ hy vọng trong lành trời thương
Biển biêng biếc bờ vương
Triều dâng con sóng quê hương nối bờ
Trời tây ta dệt câu thơ
Phương đông người vẫn mộng mơ về ngàn
Để rồi mỗi độ Xuân sang
Gửi cành hoa thắm chứa chan lòng người
Vần thơ vẫn mãi xinh tươi
Rạng ngời mắt biếc vạn lời tình ca
Bổng trầm điệu nhạc ngân xa
Xuân ơi Xuân ới mặn mà ý Xuân
KHUCNIEMTU
17.12.2014
HOA XUÂN TUỔI MỘNG
Xuân đã về em tuổi mộng thêm lên
Tóc óng ả mắt nâu càng dễ mến
Là dáng xuân như hoa đào đang nở
Đế anh thương để ngày mới anh nhìn
Em dịu hiền như màu nắng thơ ngay
Cho nhân thế dập dìu mơ cánh bướm
Em vô tư hồn nhiên như hoa phượng
Để hồn anh sâu thẳm mãi còn vương
Gió mỉm cười, Trăng cũng thẹn chao nghiêng
Bởi phản phất hương hoa, màu thánh thiện
Một thoảng mơ vẫn còn hoài lưu luyến
Cho hồn thơ sâu lắng mãi triền miên...
Nguyên Thanh
03/01/2015
XUÂN MỘNG
Xuân đã về rồi trên nhánh mai
Tóc thơ mà mượt nắng thơm cài
Thắm mi trời biếc xanh mây đợi
Xuân đã về rồi đào đỏ sai
Xuân vàng trải lối hồn mơ say
Mùa dệt đường tơ theo dấu hài
Du bước thềm hoa mừng trở lại
Tô thêm dáng Nhỏ nét trang đài
Họa sĩ dưới thềm ngồi vẽ tranh
Lồng trăng len bóng khóm hoa hồng
Có em thắp sáng ngàn sao mộng
Cùng họa vần thơ Xuân ấm nồng
KHUCNIEMTU
6.1.2015
<bài viết được chỉnh sửa lúc 31.01.2015 19:00:46 bởi khucniemtu >
VẲNG KHÚC NIỆM TỪ
Mỗi khi đêm chùng xuống
Khúc Niệm Từ vẳng lên
Cung thương xa vời vời
Điệu bổng trầm thê lương
Trông màn đêm trừ tịch
Thanh phách lạc về đâu
Âm xưa còn đọng lại
Tiếng buồn nhạc lao chao
Trăng lặng thầm khuất nửa
Sóng biển sầu xua nhau
Nhịp tương giờ gục ngã
Gõ vào hồn thơ đau !
Gõ vào hồn thơ đau !
Gõ vào hồn thơ đau !
Gõ vào hồn thơ đau !
!
!
!
UYỂN NHI
25.1.2015
MỎI TÌM VỀ CHỐN ẢO
Mỏi tìm về chốn ảo
Mây tím buồn lao xao
Bóng trăng xưa chìm khuất
Để hồn thơ nao nao
Bao nhiêu ngày không thấy
Vần thơ gọi tên nhau
Thắp nến sầu quyện khói
Cho ấm đường trời cao
Khúc niệm từ trầm bổng
Lặng lẽ bờ nghiêng chao
Bến tương đâu hội ngộ
Thầm tiếng nấc nghẹn ngào
KHÚC NIỆM TỪ
6.2.2015
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.02.2015 12:15:19 bởi khucniemtu >
NGUYÊN VẸN TÍM MÀU MONG
Sương chiều nhẹ điểm buồn mơ trông Thấp thoáng sườn đồi sầu cánh bông Một nhánh Lan Rừng ngày tháng cũ Vẫn còn nguyên vẹn tím màu mong
KHUCNIEMTU
12/5/2014
TÍM SẦU ...
Tím sầu cả góc thủy chung
Chờ thương đợi nhớ về cùng ngày mơ
Trái sầu tím cả vần thơ
Mồng tơi thắm mực bao giờ chưa phai
Đàn vương KHÚC NIỆM TỪ hoài
Dỗi cung phím lạc đệm cay điệu buồn
Trăng sầu nghiêng mặt về thiên
Ngàn năm le lói niềm riêng giận hờn
Những chiều ... mưa phủ từng cơn
Buốt vần thơ lạnh đường trơn lối về
Dòng thương chảy mãi lê thê
Ngoài trời mưa lạnh - trong tê tái lòng
Đôi bờ bến đợi ... chờ mong
...
UYỂN NHI
13.5.2014
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: