PHỐ NHỎ XA
KHUẤT NỬA VẦNG TRĂNG
Một buổi chiều Thu buổi tiễn nàng
Về lòng đất lạnh lệ hàng ngàn
Vần thơ còn lại mấy ai nhớ
Người cũ ngày xưa cùng mộng vàng
Người có về cùng người mới ưa
Giẫm bừa lên xác lá Thu thưa
Lối mơ ngày cũ còn in dấu
Xin nhẹ gót giùm đau cỏ xưa
Nấm mồ đơn lẻ bên vườn vắng
Mưa sầu lạnh giọt đỉnh mồ lăn
Vài cành lá úa buồn rơi vội
Màn mưa trắng xóa nước lăn tăn
Nàng đã đi rồi về vĩnh hằng
Bỏ quên chốn nhớ nửa vầng Trăng
Đêm nay ai thức ngồi trầm lắng ?
Họa với vần thơ Nàng nữa chăng ?
HRPT
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.07.2011 01:31:04 bởi HRPT >
Em Đi
Em đi từ thuở màu Thu phai
Xác lá vàng rơi rụng cuối ngày
Non sợi tóc duyên chưa tết vội
Nên đành để sắc thu phôi phai
Ngày ấy em đi nắng rớt dần
Đầy sân lá nõn lạc bâng khuâng
Vài con chim cú kêu thê thiết
Điềm báo biệt li ... nấm mộ phần
Bao mùa thay lá Thu vàng chân
Ai bước về xưa có đến gần
Thắp nén hương thừa lên nấm mộ
Chút gì tưởng niệm họa thơ vần
Khuất dải Ngân Hà sao lặn xa
Trăng không về nữa khuất sau nhà
Rặng buồn liễu rủ sầu không nói
Mưa rớt qua mành lệ giọt sa
Em đi từ ấy - Thơ không về
Giấc ngủ âm hồn mộng tái tê
Đêm vắng lạnh màu Đông trắng xóa
Mồ đơn giá buốt mưa lê thê
LẺ BÓNG
11.7.2011
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2011 01:10:33 bởi LẺ BÓNG >
TÌM MẢNH TRĂNG RƠI
Phố Núi cao ...
Phố Núi Đồi ơi !
Người nhớ ai mà đi lui đi tới
Phố Núi xưa ...
Bóng xa vời vợi
Em đi rồi ... sương buốt tim tôi
Phố Núi ơi ...
Phố Núi chơi vơi
Trăng khuất lặn ... chia đời nửa tối
Em xa rồi ...
Tôi tìm mãi ... mảnh trăng rơi
THẮP LÊN NGỌN NẾN TÌNH THƠ NHỚ NGƯỜI
Hôm nay ta về thăm em
Lung linh nến thắp bên rèm trắng mơ
Ngày xưa em bé ngây thơ
Những cơn mưa dội em khờ sợ ma
Những ngày Hạ nắng chói loà
Em nhặt hoa phượng xây nhà trong thơ
Ép đôi bướm đỏ lên tờ
Giấc hồng tô thắm đường tơ tóc thề
Chiều nay mưa nước tràn trề
Nhớ em ngày ấy khóc nhè sợ ma
Từ ngày thơ dại ấy mà
Em thường oán ghét mưa sa lấm bùn
Hạ vàng nhặt nắng chơi chung
Em bảo : nhánh Phượng có cùng ánh dương
- Mặt trời chiếu rọi tình thương
- Cho ta thấy được lối đường mà đi
- Mưa thì tối chắn lối nì
- Lấm bùn trơn trợt ướt khi té nhào
- Mưa ác - Nắng hiền hơn nào
Em ghét mưa ác khóc gào : "sợ ghê"
Hôm nay mưa ướt lối về
Nhớ em anh oán mưa ... thề :"hổng ưa"
Anh tìm hái nắng Hạ trưa
Cài cành hoa phượng ngày xưa lên đầu
Em đi khuất núi ngàn dâu
Anh cầm nhánh phượng tìm đâu em khờ !!!
Chỉ đặt nhánh phượng trong mơ
Thắp lên ngọn nến tình thơ nhớ người
JENIFER
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/96490/82676BF4EFFC4DEB875D5B95C0BE98F0.jpg[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.08.2011 18:49:44 bởi JENIFER >
THĂM
Ta đến thăm em nấm mộ phần
Chơ vơ cỏ mọc vừa lên xanh
Tên em còn đỏ màu tim thắm
Vì cớ làm sao em mãn phần ?!
Ta gọi tên em đã mấy lần
Hỡi Galaxies em hiền thân
Lưng trời mưa đổ buồn không nói
Trong trái tim ta nhói lặng thầm
Hỡi Galaxies có nghe không
Em về huyệt lạnh sầu ngàn năm
Dương trần bao kẻ buồn thương cảm
Hồn em băng giá buốt lạnh căm
Hỡi Galaxies có nghe không
HRPT
(Hic ... NT về chia sẽ nỗi buồn nhớ thương Galaxies với Tiểu đệ đi !)
THĂM GALAXIES
Ta cũng đến thăm trước mộ phần
Lặng yên mà tiếc nhớ người em
Ta thắp cho em thêm ngọn nến
Một nén hương thơm để ấm hồn
Em có nghe không… có nghe không
Bao người thương tiết một tấm lòng
Bao lời cầu nguyện trong gió lọng
Cho hồn em ấm… những đêm đông
Galaxies ơi! Tạo hóa bất công
Đã cướp em đi khi tuổi hồng
Nằm sâu huyệt lạnh ngàn thương tiết
Hồn oan trinh nữ… lệ sầu đong…
NGUYÊN THANH
2/8/2011
@ HRPT ơi NT về chia sẽ nỗi buồn thương nhớ Galaxies cùng đệ đây!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.08.2011 23:39:28 bởi NGUYỄN NGUYÊN THANH >
CÒN GIỮ HẠ XƯA?
Lãng du chân bước về thôn
Cánh hồng hoa nở bồn chồn bước chân
Xa xa con ngỏ xưa gần
Vườn thơ ngày ấy mấy lần ra hoa
Vàng mơ con bướm la đà
Em có về lại vần ta xây tình
Câu thơ ngày ấy chúng mình
Ráp vào chung điệu thơ tình đàn thương
Những ngày viễn xứ vấn vương
Quê hương ngày ấy nhật trường nhớ nhung
Nhớ ngày xưa bước về cùng
Đôi ta đến lớp có chung mái trường
Hôm nay Hạ đổ hoa hường
Mà người xưa ấy ngàn phương đâu tìm
Tìm người như thể tìm chim
Chim bay biển bắc ta tìm trời Nam
Bụi hồng lấm vết dặm ngàn
Tìm về xưa ấy muôn vàn nhớ thương
Phượng hồng rơi khắp sân trường
Không em ai ghép mảnh gương chúng mình
Cánh phượng kề sát tình chung
Đôi tim đỏ huyết cạnh cùng bướm thơ
Lưu bút còn thắm đến giờ
Hay là đã để phai mờ dấu xưa
halethuong
THẮP NÉN HƯƠNG THƠ
Người đã đi xa một buổi chiều
Không còn về lại vườn thơ yêu
Để vần thơ đợi trên cành lá
Gió thoảng đong đưa buồn hắt hiu
Người đã đi xa chẳng trở về
Để nghe sương hát buồn lê thê
Để nghe ngày tháng xưa về lại
Để lắng hồn thơ phút đợi chờ
Người đã đi xa xa thật xa
Bỏ vần thơ nhớ thấm câu nhòa
Để hồn thơ buốt lòng băng giá
Để trắng tàn canh ướt khúc ca
Người không về nữa lạnh vườn thơ
Hồn Thu phảng phất từng canh chờ
Dải Ngân khuất núi xa ngày ấy
Đàn chùng trầm khúc lệ chan thơ
Tay chấp nén hương để tưởng người
Còn đây mực tím vẫn nguyên tươi
Còn đây vần hoạ thơ ngày ấy
Đọng mãi trong thơ tím một thời
Ta thắp nén hương để nhớ người
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2011 14:28:39 bởi khucniemtu >
MẮT EM
Mắt em ...
là bể oan cừu
Thiên thu lệ đẫm sương mù chiều xa
Mắt em ...
lệ chảy chan hòa
Trùng dương dậy sóng châu sa lệ buồn
Mắt em ...
dõi bóng chiều buông
Người không về nữa lệ buồn xa xăm
Những chiều ...
buốt giá lặng căm
Đông còn lạnh mãi nhói dằm trong tim
Mắt em ...
bể oán lụy phiền
Bụi hồng gió cuốn về miền thương đau
Rưng rưng ....
lệ đổ ...
tuôn trào !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2011 23:48:40 bởi khucniemtu >
VIẾNG
Từ ấy em đi quên nẻo về
Trường xưa cảnh cũ buồn lê thê
Em không về nữa thu vẫn gọi
Hạ nhớ người đi không hẹn về
Về thăm "Góc nhỏ vần tri kỷ"
Chợt thấy trong ta phút chạnh lòng
Ngậm ngùi mà lắng trong gió lọng
Vắng tiếng thơ ngâm giọng buốt đông
Hồn em như vẫn là chiếc bóng
Lúc ẩn lúc vương trong nắng hồng
NGỌC DUY THANH
5/9/2011
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.09.2011 22:23:52 bởi ngocduythanh >
THẮP NÉN HƯƠNG THƠ
(cho hương hồn Galaxies)
Em đi trăn trở niềm tâm sự
Ta về góp lại vàng Thu xưa
Trắng canh sương điểm cho vừa
Nhớ nhung khoảnh khắc lệ mưa chảy dòng
Dáng hồng tóc mỏng bên song
Cửa hồn hiu hắt nhánh Đông tuyết sầu
Em về đâu chở giọt mưa Ngâu
Cho sầu nhân thế cho lòng ai đau
Chiều nay mưa lại rơi mau
Lệ thơ thấm đá hoa đào chưa xuân
Đưa tay hứng giọt trắng ngần
Rửa lên mi đắng lệ rân rấn dài
Em còn trong giấc ngủ say
Mộng thiên niên cổ quan tài lịm thơ
Ai về cố quốc xin nhờ
Gửi giùm em nén hương mơ giấc nồng
Hồn em bay giữa hư không
Mồ hoang giá lạnh tuyết Đông một mình
Thuyền xa em bước đăng trình
Về nơi tiên cảnh ... lặng thinh góc sầu
Hai tay chấp nén nguyện cầu
Hồn em thánh thoát một màu hương lan
Tỏa lên ngun ngút mây ngàn
Hồn em bay lảng vảng sang bên này
Vô thường di ảnh mắt cay
Rưng rưng lệ đổ ngấn dài ... thương ơi
Ngoài trời mưa mãi tuôn rơi
Trong lòng chan chứa không vơi lệ sầu
HRPT
18.9.2011
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.09.2011 11:47:05 bởi HRPT >
VIẾNG Thu sắp tàn còn chút gió heo may
Ta chợt nhớ dáng nàng thơ dạo ấy
Em vội đi quên hồn thơ ở lại
Nên thơ còn nhỏ lệ khóc ai hoài
Ta viếng em nơi hoang vắng chiều nay
Nghe hồn nhớ dáng xưa ngày hạ ấy
Phượng ngày mơ em ép vào trang giấy
Bây giờ đây bút tích ấy nhớ đầy
Chiều thu vàng mang về gió và mây
Ta ghé lại thắp hương lòng em đấy
Dưới mộ sâu mong ấm hồn em vậy
Ta về đây... mưa sắp rớt hạt đầy... Ngọc Duy Thanh
Chiều 12/10/2011
NÉN HƯƠNG THU
(CHO GALAXIES)
Sương muối buồn giăng lại mỗi chiều
Bóng dài đổ xuống triền đìu hiu
Dốc mơ sườn vắng sầu cô quạnh
Thu vẳng xa mờ tiếng tịch liêu
Khấn nén hương trầm gửi chiều nay
Mưa rưng rức đổ bờ mi cay
Chìm sâu màn tối bóng mờ đến
Có phải hồn thơ từ huyệt đài
Thu này đã lạnh cả hai Thu
Người đi ngày ấy sương lan mù
Về nơi tiên cảnh ... còn thư lệ
Hương hồn hòa huyện khói hương Thu
HRPT
24.10.2011
_____________________________
ĐÀN KHÚC HỒN THIÊNG
Rưng rưng trời đổ mưa ngâu
Lòng nhân buồn thảm ai sầu hơn ai
Hương nhang quyện khói cuộn bay
Lệ nhòa mặn chát mi cay giọt tràn
Hồn thiêng người đã về đàng
Thắp lên ngọn nến để tang vần tình
Gương trong mặc thủy nguyên in
Hồ Thu phẳng lặng bóng hình người xưa
Đàn ôi !!! Mấy khúc cho vừa ...
... lòng sao nguôi tiếc âm thừa vẳng xa
Sương khuya thắm giọt lệ hòa
HƯƠNG HỒN THU LẠNH RỪNG HOANG
(Gửi hồn Galaxies - hiền tỷ)
Sương Thu lạnh đệ trùm thêm chăn ấm
Hiền tỷ còn mờ mịt bóng hồn bay
Khói quyện tỏa hương đài sen chấp chới
Mùa Thu đi xa rồi tình trăng ai đợi
Mưa rưng sầu tuôn chảy mi đệ cay ...
Lâu lắm rồi đệ không viết hết bài
Thơ ngày cũ vẫn hoài trong trang nhớ
Đệ không khóc nhưng mắt rơi dòng lệ
Tỷ đi rồi hồn mộng có về không !
Đệ cố viết nhưng thơ chẳng tròn dòng
Cứ đứt quảng ứa trong lòng lệ thảm ...
Đệ cứ men theo rừng thu ảm đạm
Tìm dấu xưa ngơ ngác mắt nai vàng
Một mình tìm vết tích hồng chiều hoang
Sương xuống thấp pha gam màu tím lệ
Tỷ đi rồi để trăng nơi trần thế
Bụi bám đầy nguyệt quế úa màu tang
Sáu ngựa trắng vẫn nguyên xếp đôi hàng
Đưa tỷ đến đồi mơ màng yên giấc mộng ...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2011 11:26:59 bởi HRPT >
Em VỀ CÕI MÊNH MÔNG
Ôi em gái chưa một lần gặp gỡ
Chi vần thơ sao để nhớ để thương
Em vội đi, ta nghe hồn bỡ ngỡ
Chưa gặp nhau mà đã rẽ đôi đường
Em đã về nơi xa miền gió bụi
Những vần thơ ngày cũ chợt lòng đau
Ước mơ xưa, nay chỉ còn hờn tủi
Nhìn xa xăm lòng chợt ngẩn ngơ sầu
Ta vẫn đi trên nẻo đường sương gió
Đêm nay dừng nơi quán trọ đất Cà Mau
Mở trang thơ giữa khuya buồn vàng võ
Lệ vỡ chìm hương tự thuở nào
Em ước ngày mai về Quê hương
Khi hè sang, phượng nở rực trên đường
Em ước có ta đang đứng đợi
Chờ em trong bóng nắng phi trường
Giờ thì đã vĩnh viễn chia ly
Làm sao em vội bỏ ra đi
Dáng xưa trong ảnh, mờ... hư ảo
Một chút tình ta, nghĩa lý gì?!
Sài Gòn, một chút lạnh vào đông
Còn gì đâu em, quá chạnh lòng
Xin được gọi nhau - người trong mộng
Ngàn thu xa tít, cõi mênh mông
QH
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: