BẠN PHẾ BINH
Tuổi sáu mươi. Anh đâu đã già
Phải chống nạng đi, thật xót xa
Vé số trên tay – Anh mời gọi
Rủ chút tình thương. Đến mọi nhà
Ngày xưa … áo trận thật oai hùng
Giày Saut dũng khí qua phố đông
Biết bao cô gái mắt không chớp
Mơ ước mai sau lấy làm chồng
Giờ đây, áo trận bạc - sờn vai
Nước mắt đong đầy ngày tháng phai
Người con gái ấy … Tình phụ bạc
Trong tim tiếng sóng vỗ đêm dài …!
Anh vẫn đi trong suốt cuộc đời
Gần bốn mươi năm - Đã qua rồi…
Không người yêu dấu ! Bên quán trọ
Hát mãi trăm năm, khúc hải hồ
Tôi đứng bên đường, lòng xót đau
Một thời chinh chiến tận rừng sâu
Vận nước ! Đời trai đành lỗi hẹn
Xuân về … Mai quên nở - Tìm đâu ?!
Phố núi, 28-11-2013
Dzạ Lữ Kiều